--> Một cái chết lãng nhách - game1s.com
XtGem Forum catalog

Một cái chết lãng nhách


Khoa chết một cách lãng nhách. Đấy là tôi cứ nói như vậy thôi. Với tôi, đứa nào tự tử thì đứa ấy là đứa đáng chết. Chính xác là đáng bị gọi là chết một cách lãng nhách.
***
Chẳng có lý do nào có thể bao biện cho việc tự kết thúc cuộc đời của mình như vậy cả. Chết kiểu đó nhất định tôi sẽ không nhỏ bất cứ một giọt nước mắt nào đâu. Quỷ tha ma bắt nhà cậu đi, Khoa ạ! Tớ muốn đạp phăng cái quan tài mà cậu đang nằm trong đó ngay lập tức.
Tôi đã bảo rồi mà, tôi sẽ không khóc, dù Khoa có là thằng bạn thân nhất của tôi đi nữa. Phải, thằng bạn mà tôi đã và luôn nghĩ rằng có thể hiến tặng nó một quả thận, một con mắt, một cánh tay của mình... Tất cả những gì tôi có hai cái, tôi đều sẵn sàng tặng không cho Khoa. Cái nào chỉ có một thì thôi. Quỷ tha ma bắt cậu đi, tôi chẳng khóc đâu. Nhất định thế!
- Anh là bạn thân của anh ấy, sao anh không giữ anh ấy lại?
Hiểu Minh lả người đi rồi song vẫn nắm chặt tay tôi hỏi. Tôi im lặng, ôm lấy cô. Thật chặt. Tôi biết nói gì với Hiểu Minh đây? Không lẽ tôi lại nói với cô ấy rằng: "Em là bạn gái của Khoa, sao em không giữ cậu ta lại?" Ngoài kia, tiếng kèn trống và tiếng khóc bắt đầu váng lên. Lễ viếng bắt đầu...

Tôi thân với Khoa từ khi hai đứa bắt đầu đi học. Nhà Khoa cách nhà tôi hai con phố. Chúng tôi học cùng nhau từ lớp một đến lớp mười hai. Tôi chỉ đỗ cao đẳng trong khi Khoa đỗ Đại học Ngoại ngữ. Kể từ đó thì không còn ngày ngày cặp kè nữa. Song tối tối hai đứa vẫn kéo nhau ra trà Chanh ngồi chém gió với nhau.
Chúng tôi từng bị tụi bạn trêu là cặp gay vì lúc nào cũng dính tịt lấy nhau. Hồi đầu, Khoa ức lắm. Nhưng cậu ta vốn ẻo lả thật nên cũng chỉ biết chửi bới ngầm trong bụng thôi. Còn tôi thì chẳng bận tâm nên lúc nào cũng cười phớ lớ. Tôi nhớ có lần Khoa bảo:
- Nếu sau này, tớ với Hưng mà yêu cùng một cô gái thì sao?
- Chẳng sao cả – tôi đáp – cùng lắm là hai đứa mình chơi oằn tù tì xem đứa nào thắng sẽ có được cô ta, đứa nào thua thì rút lui.
- Sao lại thế được? Tình yêu cơ mà! Sao có thể dùng thứ đó để quyết định? Hưng đùa tớ đúng không?
Tôi phá lên cười. Khoa là vậy đó. Cậu ta cả tin và hồn nhiên đến vô cùng. Lúc đó, tôi còn trêu chọc cậu ta:
- Thế cậu có nhường cô ấy cho tớ không?
Khoa cắn môi và gật đầu quả quyết. Tôi hơi ngẩn người ra một chút nhưng rồi lại phá lên cười:
- Cậu rõ là đồ ngốc! Tớ thèm vào! Cô ấy mà yêu cậu thì dù cậu có nhường cho tớ cũng vô ích. Nhưng nếu cô ta yêu tớ thì cậu có muốn giành cũng vô nghĩa thôi!
Khoa ngẫm nghĩ một lúc rồi gật gật đầu và toe toét cười. Như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ vậy. Năm ấy chúng tôi học lớp mười hai.
Cuối năm lớp mười hai, tôi và Khoa cùng quen Hiểu Minh – hoa khôi của trường, học dưới chúng tôi hai lớp. Ban đầu quả thực là tôi rất thích Hiểu Minh. Không, phải nói là mê mệt Hiểu Minh mới đúng. Nhưng tôi giấu tiệt. Kể cả với Khoa. Tôi sẽ rất xấu hổ nếu như thích một ai đó mà lại bị người ta từ chối. Nhất là tôi nhận ra Hiểu Minh mê mẩn Khoa. Tôi hơi buồn một tẹo thôi vì như tôi đã nói, Khoa là người mà tôi sẵn sàng cho bất cứ thứ gì khi tôi có hai cái. Mặc dù Hiểu Minh chỉ có một.
Khoa không hẳn đã thích Hiểu Minh ngay từ đầu. Nhưng mỗi ngày tôi cứ ở bên cạnh thì thầm tiêm nhiễm về Hiểu Minh khiến cho Khoa xuôi xuôi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng tôi muốn Hiểu Minh được hạnh phúc và tôi chỉ tin Khoa mới xứng đáng là bạn trai của Hiểu Minh. Và họ yêu nhau chỉ sau khi Khoa nhận giấy báo đỗ Đại học.

Đám ma Khoa. Những vòng hoa tang trắng đến lạnh người. Mẹ của Khoa ngồi thần người ra. Không còn giọt nước mắt nào nữa. Bạn bè ai cũng mắt đỏ hoe. Tôi chạy đôn chạy đáo giúp đỡ người nhà của Khoa mà lòng rỗng hoác. Cũng chẳng nghĩ được gì.
Hai hôm trước, lúc tôi đang ăn cơm với gia đình thì mẹ Khoa gọi điện cho tôi thông báo việc Khoa tự tử. Tôi vứt bát đũa và chạy ngay sang nhà Khoa. Người nhà kể, lúc chiều Khoa về vẻ mặt vẫn còn bình thường lắm. Chẳng ai nghĩ rằng sau đó chừng nửa tiếng, cậu ấy đã đi. Chẳng có một lý do nào. Chẳng có một dấu hiệu nào. Tất cả cứ như là một chuyện đương nhiên vậy. Không có cả thư tuyệt mệnh lẫn lời nhắn nào hết. Thầy cô ở trường hôm đó cũng bảo rằng Khoa vẫn bình thường. Trong một tháng trở lại đây cậu ta cũng vẫn rất bình thường. Chẳng ai biết vì sao cậu ấy ra đi cả. Hiểu Minh thì cũng mù tịt luôn. Cô bảo:
- Em và anh ấy vẫn bình thường. Thậm chí anh ấy còn hứa sẽ đèo em đi xem điểm thi Đại học của em nữa.
Vậy thì tại sao cậu ấy tự tử? Tôi cũng tra lại toàn bộ facebook của Khoa trong thời gian ba tháng trở lại đây thì cũng chẳng thấy gì đặc biệt cả. Một vài lời than phiền rất bình thường kiểu: "Mưa rồi, buồn quá đi." Hay vài status vẫn đầy rẫy khắp nơi: "Buồn buồn ngồi bắt chuồn chuồn." Thậm chí cũng chẳng có đến một từ "chết". Vậy mà cuối cùng thì cậu ta cũng chết. Một cái chết lãng nhách.
Mẹ Khoa nhập viện sau khi Khoa được chôn cất xong xuôi. Bác sỹ bảo:
- Cơ thể suy nhược hoàn toàn. Có dấu hiệu của trầm cảm nặng. Cần theo dõi sát sao vì rất nguy hiểm đến tính mạng.
Bố Khoa vừa lo cúng ba ngày cho Khoa, vừa chạy đi chạy lại vào viện trông mẹ Khoa. Ngôi nhà của Khoa trở nên tang tóc đến đáng sợ. Hiểu Minh hàng ngày vẫn đến giúp bố Khoa cơm nước và thay bố Khoa chăm mẹ Khoa. Tôi cũng phụ một tay. Những ngày sau khi Khoa ra đi, bố Khoa trở nên lầm lỳ và hay uống rượu. Hiểu Minh thì còn tệ hơn. Ngày nào cô cũng vào facebook của Khoa và viết lên tường những lời thương nhớ. Bố mẹ Hiểu Minh rất lo cho cô và bảo tôi:
- Cháu để ý Hiểu Minh giùm cô chú! Cô chú sợ nó sốc quá mà lại đòi tự tử theo thì chết!
Tôi cũng lo chứ! Nhìn Hiểu Minh, đọc những comment của Hiểu Minh mà nhiều lúc tôi ớn lạnh. Tôi cố gắng dành nhiều thời gian nhất cho Hiểu Minh để kịp thời ngăn cản cô nàng nếu cô nàng có ý định tự tử.
Và chính bản thân tôi nữa. Tôi cảm thấy trống rỗng một cách kinh khủng.

Bốn mươi chín ngày của Khoa. Tôi đưa Hiểu Minh ra mộ thăm Khoa. Lúc về, Hiểu Minh bỗng ôm chặt lấy tôi và gọi tên Khoa. Và bất ngờ, Hiểu Minh hôn tôi.
Nếu điều đó xảy ra trước đây, khi tôi và Khoa mới quen Hiểu Minh, tôi thích mê thích mệt Hiểu Minh thì đúng là tôi sẽ rất hạnh phúc. Còn bây giờ, tôi chỉ thấy miệng đắng ngắt. Không phải vì Hiểu Minh đang nhầm tôi với Khoa. Mà là vì tôi cũng thấy nhớ Khoa đến thắt lòng. Hiểu Minh buông tôi ra, nức nở:
- Em xin lỗi anh Hưng! Nhìn anh là em lại nghĩ đến anh Khoa.
Tôi gật đầu:
- Anh hiểu!
Mẹ Khoa bị hôn mê sâu và bắt đầu sống thực vật. Bố Khoa không ngày nào có thể thiếu rượu được. Và tôi thì... Thôi đi, tôi cũng đang chán nản đến cùng cực rồi.
***
Một trăm ngày của Khoa. Hiểu Minh không về được. Cô điện thoại cho tôi từ Úc – nơi cô bắt đầu cuộc sống du học sinh của mình:
- Anh Hưng thắp giùm em một nén nhang cho anh Khoa nhé! Có lẽ em sẽ phải quên anh ấy thôi. Em cần có một cuộc sống mới của mình thay vì chìm đắm trong những mất mát, tổn thương. Nói thật với anh lúc này đây, em bắt đầu thấy chẳng thương nổi anh ấy nữa. Xin lỗi vong linh anh ấy, em cảm thấy thời gian qua em để cho mình trở nên tệ hại quá mức. Anh ấy quá ác với em, với mẹ anh ấy, với bố anh ấy, và cả với anh – bạn thân nhất của anh ấy nữa. Người chết là hết, kẻ sống mới là những người đau đớn nhất, em nói vậy có đúng không hả anh?
Tôi buộc phải đồng ý với Hiểu Minh. Mẹ của Khoa đã được bệnh viện trả về và có thể cũng sẽ ra đi sớm. Bố của Khoa thì bị bắt lên đồn vài lần do say rượu và gây mất trật tự trị an. Bố Khoa trước đây từng là giáo viên đấy nhé! Vậy mà... Và tôi thì vắt chân lên cổ trả nợ cho những ngày vật vờ lang thang qua những quán trà chanh mà tôi với Khoa đã từng ngồi với nhau.
***
Giỗ đầu Khoa. Hiểu Minh không gọi điện về. Cô ấy để tin nhắn offline trên YM của tôi. Đại ý rằng nhờ tôi thắp nhang cho Khoa và chúc tôi khỏe mạnh.
Mẹ Khoa cũng đã mất.
Bố Khoa được một người đàn bà góa chồng cưu mang. Ngôi nhà của Khoa đã bán để trả nợ rượu chè lô đề cho bố Khoa.
Tôi từ mộ Khoa về, lên mạng tìm trang facebook của Khoa không được. Có lẽ đã bị xóa rồi cũng nên. Các tài khoản sau một năm không sử dụng sẽ bị xóa. Tôi truy cập lại các địa chỉ mail của Khoa cũng thấy báo đã bị xóa do quá sáu tháng không sử dụng. Về Khoa, mọi thứ chỉ còn là một nấm mộ. Bạn bè đôi lúc nhắc đến Khoa nhưng không nhiều nữa. Tôi cũng kết thúc ba năm rưỡi cao đẳng và đang chuẩn bị xin đi làm. Đôi lần, ngang qua những nơi kỷ niệm, tôi không còn đau thắt tim như hồi xưa nữa. Chỉ thấy thân thuộc hơn một chút so với những nơi khác. Vậy thôi.
***
Sáng nay, lúc dọn nhà, tôi tình cờ nhặt lại được chiếc thẻ nhớ điện thoại mà tôi cầm của Khoa hồi Khoa còn sống. Mở ra mới nhớ rằng chiếc thẻ nhớ này tôi mượn của Khoa trước khi Khoa tự tử khoảng một tuần. Hôm đó, tôi lấy thẻ nhớ từ điện thoại của cậu ấy ra để copy một bài hát làm nhạc chuông. Lúc mang về lơ đễnh sao để rơi mất. Rồi cũng quên bẵng. Hôm nay tìm lại và mở ra. Những tấm ảnh của Khoa và Hiểu Minh chụp chung, những bài hát mà Khoa ghi lại để nghe mỗi khi tắc đường. Và có cả một ghi chú được lưu lại trên thẻ. Ghi chú vỏn vẹn vài dòng:
"Một ngày nào đó sẽ thử chết để xem có bao nhiêu người khóc mình"
Tôi đọc xong, click chuột trái, format lại toàn bộ thẻ nhớ. Rồi rút nó ra khỏi máy, tôi bẻ nó trước khi quẳng nó vào thùng rác.








Thông Tin
Lượt Xem : 79
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN