--> Sân băng - game1s.com
XtGem Forum catalog

Sân băng


Người ta có thể làm bất cứ gì, cho một tình yêu tuổi hai mươi, nhưng cũng đủ can đảm để từ bỏ, để nhận ra tình yêu đôi khi không như ta mong chờ. Sau đó, người ta trưởng thành và khôn lớn không ngờ. Không hối tiếc điều gì. Tình yêu, tuổi trẻ, nỗi đau...mọi thứ đều đơn giản và chân thật biết bao.
***
Buổi tối anh bay, Cô đang ở trên cao nguyên lạnh lẽo. Chuyến đi được lên kế hoạch trước đó cả tháng, không thể hủy. Áp mặt vào khung cửa sổ bằng kính của phòng khách sạn cao tầng, cô nghe đến là rõ mùi vị của sự cô đơn vì chia ly phảng phất đâu đây. Anh than thở rằng sân bay lạnh quá, rằng sao em nỡ lấy mất cái khoác êm ái nhất của anh mà đi du lịch thế kia?
Cô phì cười, hơi thở đọng thành một lớp mỏng trên mặt kính. Vô thức, cô đưa tay lướt nhẹ vài chữ. Chẳng cố ý, mà lại viết tên anh. Đọc đi đọc lại, đọc khẽ, kêu khẽ, thấy buồn quá. Cô thở nhẹ vào ống nghe, nói thật trầm:" Anh sẽ nhớ em chứ?"
Và rồi cô rúc vào chăn, đếm từng giờ khắc anh bay. Lòng tự hỏi nhiều câu. Anh đang làm gì? Hôm nay suất ăn trên máy bay có vừa miệng anh không? Có bị cô gái nào tăm tia không? Đừng nhìn ra cửa sổ mà hãy nhắm mắt nhớ về em. Vân vân. Khoảng gần sáng, điện thoại rung. Số lạ. Cô bắt máy không do dự. Tiếng anh khàn đục trong điện thoại. Anh thông báo đã đến nơi. Lạnh lắm. Mệt lắm. Anh hỏi ở chỗ em có vui không? Anh sẽ ngủ một giấc. Khi nào dậy anh sẽ gọi cho em.

Cô nghe mắt mình ướt. Thật khổ sở. Vậy là anh đã chính thức đến nơi. Chúng ta đã chính thức xa nhau hàng ngàn cây số.
Sài Gòn nắng gắt, cháy da cháy thịt ngay khi cô vừa xuống máy bay. Đường phố tấp nập, nhộn nhịp. Biết bao nhiêu chuyến đi và trở về. Cô nhìn những gương mặt xa lạ và nhìn hàng ghế chờ lạnh lẽo ở sân bay. Lòng tự hỏi buổi tối anh đi anh đã ngồi ghế nào? Anh mặc áo màu gì, xanh rêu chăng? Lúc đấy anh nghe nhạc hay chơi game? Nỗi ám ảnh mang tên "Anh" thật lớn.
Vội vã về nhà, vội vã tháo tung valy, vội vã lấy laptop và mở skype. Khi thấy nick anh xanh, cô bỗng dưng mỉm cười. Cô nhớ lại ngày đầu tiên gặp anh. Anh loay hoay giữa hội sách chật cứng người, cô loay hoay giữa những kệ sách chật kín chữ. Chọn lựa. Kiếm tìm. Rồi cả hai nhìn thấy nhau. Tìm thấy nhau.
"Bỉ ư? Em chưa từng đến đó bao giờ " – "Rồi có ngày em sẽ muốn được qua đó. Vì nó rất đẹp" – "Có đẹp như Việt Nam không?" – "Việt Nam đẹp, nhưng đối với anh Bỉ đẹp hơn, vì có gia đình anh ở đó" – "Anh có bao giờ nghĩ tới việc đưa bố mẹ về quê hương sống không? Để gần em?" – "Em nói gì cơ? Nói to lên nào, ồn quá anh không nghe gì cả" – "Không, em chỉ huyên thuyên vớ vẩn thôi" – "Chán em quá" – "Hì!".
Giọng Việt kiều lơ lớ. Cả cách dùng câu chữ cũng thật dễ thương. Vốn dĩ không phải là người yêu, thì nhớ nhung làm gì? Vốn dĩ cũng chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ trong vài ngày ngắn ngủi anh về thăm Việt Nam, vậy thì mong chờ làm gì?
Cô không biết. Nhưng cô yêu người đàn ông ấy mất rồi. Cái người mà ở trong rạp chiếu phim đã không chịu đứng lên khi những dòng ending chạy nhấp nháy trên màn hình lớn. Cứ nắm tay cô và kéo cô lại, bảo em ngồi xuống với anh chút nữa đi. Cô biết sẽ có một nụ hôn. Cô hoảng sợ, và bỏ chạy. Để mặc anh trong khoảng tối không đèn câm lặng.
Về sau, cô hối tiếc rất nhiều. Chỉ là một nụ hôn thôi.
Anh về Biên Hòa thăm họ hàng xa. Cô trên Sài Gòn, bồn chồn đến lạ. Anh nhắn tin: "Anh thấy buồn. Có lẽ vì anh nhớ em". Cô cười vu vơ một chiều đầy nắng. Anh lại nhắn tin:" Biên Hòa có xa Sài Gòn không? Hôm bữa anh đi taxi anh ngủ nên không biết ước lượng ra sao." Cô lại cười, nói dối:" Xa lắm. Ngút ngàn. Như Việt Nam và Bỉ". – " Ồ. Em xạo. Anh đi có một tiếng thôi mà"- "Vì taxi Việt Nam chạy cực ẩu và cực nhanh. " Anh gửi icon cười.
Cô cắn môi, suy nghĩ, đến gần bật máu. Rồi nhanh chóng, cô xách xe xuống Biên Hòa.
Trên đường đi mới nhận ra là nó xa thật. Nguyên một quãng đường, cô tự hỏi mình rất nhiều câu. Chung quy lại là "Tại sao cô phải đi một quãng đường như vậy để gặp anh – Người mà cô không dự định sẽ yêu?"
Cứ thế, rồi cũng tới nơi. Chẳng kịp đủ cho một câu trả lời khả dĩ.

Sáng sớm. Sài Gòn mưa, Mưa tháng 6 thật khiến người ta bực bội. Skype réo inh ỏi. Cô lò mò bò tới gần laptop và bấm nút trả lời. Ở Bỉ đang là 1 giờ khuya. Anh là chúa thức khuya. Cô nhíu mày, bảo anh đi ngủ đi, trễ rồi. Như một đứa con nít, anh yêu cầu cô mở webcam, nói chuyện, nói đến khi nào anh lăn ra ngủ thì thôi.
Những buổi sáng như vậy được lặp đi lặp lại đều đặn. Bằng giọng ngái ngủ. Bằng ánh nắng mềm mạ
Thông Tin
Lượt Xem : 292
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN