--> Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống - game1s.com

Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống


Những người sống quanh ta đa số là người tốt. Nhưng "đa số" không có nghĩa là "tất cả". Thỉnh thoảng bạn vẫn bị ai đó làm tổn thương. Đôi khi, lý do lại là vì bạn không để ý phân biệt "đa số" và "tất cả".
***

Một lần, trong buổi giao ban cuối tuần, giám đốc công ty tôi nói: "Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống". Thật ra, giám đốc nói nhiều lắm, khoảng gần một tiếng. Nhưng không hiểu sao, tôi chỉ nhớ mỗi câu "hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống". Nghe có vẻ rất lãnh đạo, thể hiện tầm tư tưởng cao siêu. Chị ấy là thần tượng của tôi, lãnh đạo của tôi, giám đốc của tôi. Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống...Nghe cứ như một bản trường ca...nó ngân nga mãi trong đầu tôi.
Tối về, trong bữa cơm với vợ yêu, tôi nói: "Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống". Tôi có cảm giác câu nói được phát ra thật hùng hồn, chắc nịch và tự tin. Tôi liếc nhìn vợ. Nàng có vẻ sững sờ. Sau bữa cơm, nàng bảo: "Anh nghỉ ngơi đi, để em dọn dẹp cho". Thấy chưa! Không như mọi khi, nàng không bảo tôi bưng hộ cái nọ cái kia thì cũng bảo tôi lau bàn dọ ghế. Sức mạnh của câu nói thật ghê gớm.
Thường khi, sau phút cao hứng là sự bình tâm. Trong tư thế nửa ngồi nửa nằm xem ti vi, tôi cũng bình tâm lại. Rồi tôi sực nghĩ: Thế vợ hỏi mặt trái cuộc sống là gì thì trả lời như thế nào? Đây chính là điều tôi chưa bao giờ tự hỏi mình. Chà...
Tôi nhìn lên tấm ảnh hai vợ chồng, suy nghĩ...Mặt phải cuộc sống là cái mà mình đang nhìn thấy...thế mặt trái...Tôi nhỏm dậy, lấy tấm ảnh xuống, tháo ra, nhìn vào phía sau...Chả thấy gì. Tôi soi lên bóng đèn...thấy lờ mờ...mình bên này...vợ bên này...Nhưng đây là ảnh mình đã biết trước...nếu là ảnh lạ, chắc không phân biệt được gì nhiều. Không lẽ trả lời vợ rằng mặt trái của cuộc sống là thứ rất khó nhìn thấy, nếu cố lắm cũng chỉ thấy lờ mờ...Không được! Không ổn đâu...lơ mơ bị vợ vặn cho méo mồm...mà cô ấy là chúa hay vặn vẹo.
Hình như vợ sắp xong việc. Tôi bắt đầu thấy cuống. Sực nghĩ phải tìm cách hoãn binh, tôi tắt ti vi, bật máy tính, ngồi vào bàn như đang bận việc. Lại sực nghĩ sao không vào mạng tìm câu trả lời? Ừ nhỉ...
Tôi vào một trang mạng, không nhớ trang gì. Tâm trí đâu mà nhớ. Tìm câu trả lời mới là quan trọng. Tôi thấy một video clip với dòng chữ đập vào mắt: "Nói nhiều tao đéo lấy nữa bây giờ". Sao lại thê! Yêu nhau nói nhiều một chút cũng tốt chứ sao...làm gì đến nông nỗi không lấy nữa. Tôi tò mò vào xem xem là chuyện gì.
Hóa ra không phải yêu nhau mà nói nhiều thì không lấy nữa. "Lấy" ở đây là lấy tiền,chứ không phải lấy nhau. Trong clip, một cảng sát, hay đúng hơn là một thằng ranh con (xin lỗi các đồng chí cảnh sát) khoảng hơn 20 tuổi đeo lon binh nhất cảnh sát giao thông, ngồi trong ca bin xe tải vói tay tài xế khoảng 40 tuổi. Tay tài xế vừa lái xe vừa trình bày với thằng ranh con, à quên, đồng chi cảnh sát; thằng ranh, a đồng chí cảnh sát nói: "Nói nhiều tao đéo lấy nữa bây giờ"
Chả thấy mặt trái cuộc sống ở đâu. Tôi nhìn thấy rõ mồn một, nghe thấy rõ mồn một, như xem xi nê vậy. Mất thì giờ quá...
Tôi lại tìm tiếp. Phải kiên trì thôi...Và tôi lại thấy một clip khác. Clip này có hình cảnh sát với dân, nhưng cái hình tam giác nằm ngay mặt đồng chi cảng sát, nên tôi không hiểu chuyện gì. Mà lạ thật, sao toàn thấy clip cảnh sát...hay ý trời muốn dẫn dắt tôi tìm mặt trái cuộc sống ở chỗ cảnh sát? Tôi quyết định xem clip này.
Clip ghi lại cuộc đôi co giữa cảnh sát giao thông và dân địa phương. Cảnh sát có 3 hay 4 người gì đó, dân thì đông...Đại loại thế này:
Đồng chí đại úy cảnh sát (giọng hơi méo): Anh muốn tui chào anh, anh phải tôn trọng tui trước đã...
Một người dân: Tui làm gì mà anh nói không tôn trọng anh...
Đại úy cảnh sát: Anh mặc quần đùi...
Một người dân khác: A, bà con ơi, dân phải mặc quần dài cảnh sát mới tôn trọng...
Một người dân khác nữa: A, cảnh sát có mùi rượu bà con ơi...cảnh sát say xỉn đi chặn xe xét...
Một người dân khác: Đo độ cồn...phải đo độ cồn cảnh sát giao thông say rượu...
Một người dân khác nữa: Bắn đi...mày bắn đi...tao nè...
Một người dân khác: A cảnh sát móc súng bà con ơi...thằng này vừa móc súng ra...
Chả có gì. Thế mà cũng quay...chán thật.
Đột nhiên vợ nhắc: "Khuya rồi anh". Tôi xem đồng hồ, giật mình...11 giờ. "Anh còn bận tí, em ngủ trước đi", tôi bảo vợ.
Tôi tiếp tục tìm...tìm mãi...một lúc sau lại thấy một clip khác, có hình một cảnh sát túm cổ áo một thằng bé nhấc lên, ở dưới có dòng chữ: "Cảnh sát giao thông đánh trẻ em". Vớ vẩn...thôi không xem nữa.
Tôi nhìn đồng hồ: 1 giờ sáng...chà, khuya quá rồi...nhưng trả lời thế nào? Thôi, cứ nói mặt trái cuộc sống là cái gì đó rát khó nhìn thấy, cố lắm cũng chỉ thấy
Thông Tin
Lượt Xem : 378
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN