--> Hoa Anh Đào trong gió - game1s.com
Snack's 1967

Hoa Anh Đào trong gió


God bless Japan.
Ganbatte Kudasai, we all pray for you.
***
Minami Sankiru
Phương tản bộ dọc bờ biển, những hàng cây xanh mướt ánh lên trong ánh mặt trời rực rỡ. Từ thời điểm đặt chân xuống đất nước này ba năm trước, nó chưa từng tới khu vực Miyaki, có thể nói rằng cuộc cãi vã tình cờ với Dũng lại là dịp tốt khiến nó có cơ hội thoải mái thế này. Phải nói là Phương vẫn rất bực, ai đời đã chơi với nhau mười mấy năm rồi, chính xác là từ thuở mẫu giáo, mà Dũng vẫn luôn làm Phương phát điên lên mỗi khi cãi nhau. Nguyên nhân thì đủ thứ, từ chuyện học hành, chuyện làm thêm, chuyện gia đình, chuyện thời sự cho đến cả chuyện thời tiết. Mà chung quy cũng chỉ tại hai đứa không được ở gần nhau, nói rằng xa mặt cách lòng thì không phải, nhưng người ta vẫn bảo nhất cự ly nhì tốc độ. Đằng này hai đứa lại cách nhau tận... ba mươi bảy nghìn hải lý.
Phương tính rồi, nếu nó bơi miệt mài thì chắc khoảng hơn ba năm nó sẽ gặp được Dũng!

Sau một vụ cãi nhau vô cứ như thế vào tối hôm trước, từ Tokyo Phương đi tàu xuống Sendai, rồi từ đó bắt tiếp xe về Minami Sankiru chơi cho khuây khỏa. Nó chọn một quán café nhỏ với hàng rào gỗ phủ sơn trắng phía ngoài. Phương gọi một đĩa bánh Dango, dù sao từ sáng nó cũng chưa bỏ bụng được thứ gì tử tế.
Dango là một thứ bánh được làm từ bột gạo vo tròn lại rồi xiên vào que sau đó đổ một lớp mật đường lên, cảm giác khi ăn nó hơi giống bánh trôi, khiến Phương thích từ lần đầu tiên thử. Một trong những điều nó thích thú nhất chọn du học ở Nhật chính là nền văn hóa ẩm thực đa dạng. Trong một lần chat với Dũng nó từng bảo rằng mỗi lần ăn bất cứ thứ gì ở đây, nó đều cảm thấy hạnh phúc hơn. Cảm giác ấy kéo dài đến tận bây giờ vẫn chưa hề thay đổi.
Phương nhấp một ngụm trà, nhìn về phía biển một cách dễ chịu. Những chiếc thuyền nhỏ màu trắng đậu sát bờ biển đang nhấp nhô. Một hàng cây với những chiếc lá vàng rực đang rung lên trước gió. Mặt trời đã biến mất sau những tầng mây từ khi nào. Những cơn sóng ngoài bờ biển có vẻ đập mạnh hơn...
***
Tokyo.
Momo nhàn nhã tản bộ cùng đám bạn ở Harajuku street, ngắm nhìn những cô gái Lolita cười đùa ở một góc đường trong những chiếc váy nhiều lớp và mái tóc vàng hoặc đỏ, đều được uốn xoăn tít. "Một ngày tẻ nhạt!" – nó lẩm bẩm khi nghĩ về chuyện bố thì phải đi trực còn cô bạn thân nhất thì lại mò xuống tận Minami, bỏ lại Momo với một mớ bạn tẻ nhạt. Khi nó còn đang ngán ngẩm ngắm nghía một nhóm nghệ sĩ đường phố đang chơi guitar bản Canon, thì điện thoại rung lên.
- Tưởng bạn quên mình luôn rồi – Momo hậm hực.
- Đâu có.
- Có.
- Không – Phương cười qua điện thoại – chỉ là mình đúng là hơi bị hút hồn bởi vẻ đẹp ở đây.
- Ờ, mình cũng thấy dưới đó đẹp thật. Hồi bé bố có mang mình xuống đó một lần.
- Bố bạn hôm nay trực à?
- Ừ - Momo thở dài – mà bạn ở dưới đó không thăm đại học Tohoku à, ở đó nghe bảo có nhiều người Việt lắm đó.
- Không, mình xuống thẳng Minami luôn. Mà đừng đánh trống lảng, bạn với bố ổn chứ?
- Mình vẫn giận. Đã hứa hôm nay đưa mình đi thăm mộ mẹ rồi mà sáng dậy lại chẳng thấy đâu, để lại mảnh giấy báo bận đính ở tủ lạnh, mình nhắn cho bạn rồi đó.
- Ừ, chắc có lẽ cơ quan bố bạn có việc gì quan trọng lắm.
- Có lẽ thế. Mình cũng chẳng biết.
- Bạn gọi cho bố hỏi thăm đi.
- Sẽ. Không phải nhắc. Bạn mới là người nên gọi về nhà làm lành với anh chàng của bạn đi!
- Haha. Ừ. Thôi bạn làm gì làm đi. Mai mình về.
Hai đứa nhấm nhẳng vài câu rồi dập máy. Việc Phương gọi điện khiến Momo cảm thấy ngày của nó đỡ tệ hơn. Phương là cô bạn thân nhất của nó, việc nó không chơi nhiều với tụi bạn người Nhật mà cứ dính tới Phương là một dấu hỏi lớn. Nhưng bất chấp rào cản ngôn ngữ, nó vẫn cho rằng Phương mới là người bạn thú vị nhất của nó. Và thêm nữa, nó rất muốn được một lần tới Việt Nam, sau khi nghe Phương miêu tả đủ thứ. Nó nhấc máy bấm số bố, giờ này có lẽ ông đang túi bụi với công việc ở nhà máy điện hạt nhân. Nó chẳng thích công việc này của bố tí nào và thường mè nheo bảo bố nên nghỉ hưu sớm, ông thường cười và bảo nó rằng mỗi công việc đều có sự hứng khởi riêng của nó mà những người ngoài không thể nào hiểu được, mỗi khi ông nói thế lại xoa đầu Momo như một đứa trẻ năm tuổi.
- Bố ạ?
***
Hà Nội.
Đang ngó nghiêng mấy quyển sách tại một hiệu sách nhỏ trên đường Đinh Lễ, Dũng thấy điện thoại mình nhấp nháy cái tên quen thuộc:
- Đây.
- Đang làm gì đấy? – giọng Phương nhỏ như mèo.
- Mua sách.
- Ừ.
- Ừ?
- Ừ!
- Gọi điện về chỉ hỏi thế thôi à?
- À, Hà Nội thế nào?
- Mát, gió vừa đủ nắng vừa đủ,
Thông Tin
Lượt Xem : 367
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN