--> Sống như những đoá hoa - game1s.com
Insane

Sống như những đoá hoa


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn: "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
Đâu đó trong căn phòng, trong đầu đều có riêng cho mình những suy nghĩ nhưng chung lại tất cả đều là nỗi xót xa, quay quắt khi xa nhà.
***
Trở về nhà sau giờ tan tầm của buổi ca đêm. Nó uể oải bước từng bước mệt nhọc vào phòng trọ của nó. Đặt túi xách lên bàn, nó ngả lưng xuống chiếc giường cọc cạch. Nằm gác tay lên trán, nó thở dốc. Để cho cơn mệt thấm hẳn xuống nó đứng dậy đi lấy cốc nước uống đỡ. Ngồi cạnh chiếc bàn gỗ cũ kĩ, nó mới để ý, nhà chẳng còn ai ngoài nó. Phòng trọ nó có năm người, hai chị kia đã về quê, còn hai đứa kia đi làm chưa về. Căn phòng trở nên trống trải và hiu quạnh. Nó nhìn quanh căn phòng một lượt rồi thở dài não nề.
Những ngày cuối năm, trời càng thêm lạnh, nhất là về đêm. Nó đi làm về mà những cơn gió đông bắc thổi về làm nó rùng mình. Chả hiểu sao lúc này đây nó lại thấy buồn lạ. Phòng trọ nó ở nằm sâu trong một con hẻm nhỏ cách đường lộ khoảng 300m nên về đêm mọi thứ trở nên tĩnh lặng không ồn ào như những con phố ngoài kia, tấp nập người và xe đi lại, cơ hồ chỉ còn nghe thấy tiếng dế kêu hay lâu lâu vài tiếng chó tru lên bất chợt. Có lẽ trong nỗi cô đơn và không gian tĩnh lặng của căn phòng làm tâm trạng con người nó không khác gì một hồ nước yên lặng, thật khẽ và im lìm. Nó thấy mình thật cô đơn và buồn man mác. Nhìn qua  khung cửa sổ, phía xa xa là những ánh đèn lấp lánh phát ra từ những toà cao tầng, ánh trăng đã lên quá nửa ngọn cây. Ngoài trời, một màn đêm u ám như bao trùm lấy tất cả, ánh mắt nó nó nhìn xa xăm. Tự nhiên nó bỗng thấy nhớ mẹ nó!

Nó bước chân lên Sài thành khi nó vừa tròn 18 tuổi. Cái tuổi mà đẹp nhất đời con gái. Vừa tốt nghiệp phổ thông xong, nó quyết định đi làm trên thành phố để đỡ đần mẹ. Nhà nó thì nghèo, ba mất từ khi nó mới lên 10 nên mọi chuyện đều đè nặng trên vai mẹ nó. Hơn 8 năm trời từ khi ba nó mất, một tay mẹ nó nuôi hai chị em nó ăn học, chỉ với gánh hàng rong nhỏ. Suốt ngày mẹ nó cứ đầu tắt mặt tối bươn chải ngoài đời, chịu đựng sương gió để cố gắng kiếm tiền nuôi cả nhà. Mẹ nó trong vai trò làm mẹ, vừa mang trọng trách như một người cha, luôn mong muốn hai chị em nó sau này có công ăn việc làm tử tế, đừng có khổ như ba mẹ nó. Nhưng rồi, cái đói cái nghèo cứ đeo bám cả gia đình nó, suốt năm suốt tháng gia đình nó sống trong cảnh túng quẫn lẫn miếng ăn cái mặc. Có lúc cả nhà nó phải ăn mì tôm sống thay cơm hay đi vay gạo từ nhà hàng xóm để qua cơn đói.
Và rồi, khi không thể nhìn một mình mẹ nó phải lăn lưng ra kiếm tiền để nuôi nó ăn học, nó cũng xin phép mẹ sẽ đi làm. Mẹ nó can ngăn "Chả lẽ con bỏ dở con đường học vấn bấy lâu à? Mẹ xin con. Mẹ dù có khổ cỡ nào cũng phải cho hai chị em con ăn học tới nơi tới chốn. Ba con nếu còn sống cũng sẽ không cho con nghỉ học đâu." Vừa nói mẹ nó vừa khóc. Nhìn cảnh ấy mà lòng nó đau thắt. Nhưng nó không can tâm để mẹ nó phải chịu khổ hoài, nó nuốt nước mắt vào trong, rồi nói với mẹ nó "Mẹ à, con cũng đã tốt nghiệp rồi, bây giờ con có thể xin việc làm phụ giúp mẹ. Còn em con, cứ để nó đi học. Con sẽ cố gắng gửi tiền về nuôi nó khi nó vào đại học." Nghe thấy thế mẹ nó định sẽ tử tự nếu nó bước chân ra khỏi nhà. Thế là nó đành ngậm ngùi ở lại. Khoảng một tuần sau, dường như lí trí nó mách bảo không thể để chuyện này tiếp diễn nữa, nó ra đi.
Ngày nó đi, nó chẳng nói với mẹ nó câu nào, chỉ để lại lá thư với vài dòng vỏn vẹn "Mẹ, con chán cái cảnh này lắm rồi! Suốt ngày chỉ có rau muống, nước mắm rồi cơm cháy. Con không thể sống như vầy nữa. Con sẽ lên thành phố kiếm tiền về cho mẹ. Mẹ cứ yên tâm ở nhà nuôi em con. Mỗi tháng con sẽ gửi tiền về." Khi ghi những dòng ấy, lòng nó đau lắm, nhưng biết sao được, nó thương mẹ và em nó nên mới nói vậy để mẹ khỏi đau lòng. Và rồi, nó chính thức hoà mình vào cái thành phố hoa lệ, nhộn nhịp, ồn ào nhưng đầy cảm bẫy, phức tạp.
Nó vào xin việc trong một quán nhậu bình dân. Công việc cũng không có gì nặng nhọc, lương tháng cũng ổn, thế là nó an tâm. Tối đi làm, sáng nó đi học thêm ở trung tâm anh ngữ nhỏ để kiếm cái bằng Tiếng Anh. Nó vừa đi làm vừa dành dụm tiền để chi trả học phí cũng như gửi tiền về cho mẹ nó. Mấy chị chung phòng thấy tình cảnh tội nghiệp của nó nên cũng góp vào chút ít. Hơn hai năm nay, nó chưa về nhà một lần nào. Nó sợ gặp lại mẹ nó. Nó nhớ mẹ lắm nhưng biết làm sao được! Lâu lâu, nó gửi tiền về kèm theo một bức thư nói mẹ và em nó cứ yên tâm, nó vẫn ổn. Thế là một thời gian dài đằng đẵng, nó gần như chưa được cái hưởng cái không khí ngày tết cùng gia đình bé nhỏ của nó. Ngày tết, khi mọi người đã về quê hết, chi còn nó đơn độc trong căn phò
Thông Tin
Lượt Xem : 383
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN