--> Tuyệt chiêu - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Tuyệt chiêu


(game1s.com) Điều gì quá mức diễn tả bằng ngôn ngữ, các bạn thường nói "bá cháy", "ve kêu" hoặc "tuyệt cú mèo", "hết sảy con cào cào"... riêng Châu Pa có câu cửa miệng "tuyệt chiêu". Bất kể cái gì vượt khả năng diễn đạt, Pa đều dùng hai chữ "tuyệt chiêu".
***
Nàng có thêm cả kho biệt danh "tuyệt chiêu". "Pa đẹp tuyệt chiêu", đám con trai chung khu phố gọi nàng thế, và do không lọt được vào mắt xanh Pa, bêu thêm "Kiêu tuyệt chiêu"... Đáng thôi, Pha có học (tốt nghiệp tú tài chứ bộ), lại con một chủ tiệm vàng "Châu Pa" lớn nhất, giàu nhất khu phố... Nhưng cái tên "Đá tuyệt chiêu" không biết thằng độc miệng nào khai sinh, quả là hơi oan cho Pa. Chuyện người ta yêu nàng là quyền tự do của người ta, còn nàng có đáp trả hay không là quyền của nàng. Pa chưa từng "đá" ai, có yêu ai đâu mà "đá"!
Nhưng đấy là chuyện cách đây 2 tháng trước, còn bây giờ Pa có "anh tuyệt chiêu", để thương, để nhớ. Bồ tao tuyệt chiêu lắm, tinh ý- tế nhị, chơi sộp nămbờoan (number one- số 1). Tao định học ngoại ngữ, định mua Kim Từ Điển, không hiểu sao ảnh biết được ý mua tặng tao hẳn một cái mới toanh, hàng xịn nhất mới nhất (có các bộ từ điển Anh- Pháp- Hoa- Việt đàng hoàn, báo chí quảng cáo trên 4 triệu đâu phải rẻ)... Phải nói anh í tuyệt chiêu nhất thế giới, một tỉ thằng con trai họa may mới có một người như ảnh... Nghe Pa kể, các bạn gái cũng thòm thèm đến mức... tuyệt chiêu!

Mưa suốt từ sáng, chiều quang đãng một chút nhưng tiệm vàng Châu Pa vắng như chùa Bà Đanh. Pa ngáp hơi mấy cái, cho hai anh bảo vệ về trước, còn nàng chuẩn bị đóng cửa tiệm, nghỉ sớm. Chiếc cup 81 đỗ xịch ngay cửa tiệm, bấm còi "tin tin". Vị khách "bõ ghét" này có vẻ lếch thếch: áo ngoài quần, quần kaki, đội nón tai bèo... thoáng cái đã biết toàn đồ sida. Khó chịu nhất là hắn đi đôi dép lào! "Trông quê và đủ biết hạng nghèo tuyệt chiêu rồi, không biết phận hèn còn loẹt còi inh ỏi, hứ!", Pa rủa thầm trong bụng. Giá mà còn bảo vệ, thế nào Pa cũng ra hiệu cản hắn ngay ở bậc thềm. Hắn tự nhiên đi vào, hỏi ở đây có đổi ngoại tệ... Cái gì? Thứ này mà có ngoại tệ đổi á?...
- Có! Anh có bao nhiêu mà đòi đổi? Pa khinh khỉnh trả lời.
- Tôi cần tiền xài, không nhiều. Cô đổi cho tôi 10 ông Tổng thống Franklin (tờ 100.USD) thôi - hắn trả lời nhún nhường, pha chút hài hước. Hình như hắn không thấy cái vẻ khinh khỉnh của Pa, cũng may. Đổi 1.000 xong, hắn lịch sự cảm ơn "cô chủ", đi ra và không quên để lại câu nói... sốc óc: "Cô chủ ơi, trời còn sáng lắm, định đóng cửa nghỉ sớm thế? Cô hơi bị... lười đấy!". Cha này nghê thật, im ỉm để bụng từ nãy, bây giờ mới trả đũa.
Cứ cách một, hai tuần hắn lại đến cô chủ Châu Pa đổi ngoại tệ, lúc thì 500, bữa thì 1.000... Dần dần Pa hết "dị ứng" lối ăn mặc "lôi thôi tuyệt chiêu" của hắn. Hắn cũng dí dỏm, có nhiều câu... tếu tuyệt chiêu luôn. Có lần hắn nhìn chăm chăm vào bàn chân Pa. Nhìn chi mà kỹ zậy? Kiếp sau tôi sẽ nguyện học làm bác sĩ, chuyên ngành chữa móng chân. Có gì liên can đến chân tui? Quá đi chứ! Nếu tôi không nhầm, cô bị bong móng ngón cái, chân phải không dưới 10 lần! Nè, đừng có trù ẻo, tui chưa bị bong lần nào à. Chắc mà, xinh như cô có đến hàng tá tá thằng đeo, gặp phải những thằng lì đòn, cô sút người ta bị bong móng là chuyện nhỏ, không chừng bị sái gân luôn... Nhìn Pa đỏ mặt trước câu khen vòng vo, hắn cười phá lên. Pa thấy mình mắc bẫy, trả đũa: - Anh cũng thuộc con nhà giàu, nói đừng giận nhé, sao ăn mặc giống... ăn xin vậy! Thế là tôi thành công rồi đó. "Kẻ giàu không cho người khác biết mình giàu mới là giàu, kẻ khôn không cho người ta thấy mình khôn mới thật là khôn".
Triết lý sống của hắn làm Pa suy nghĩ nhiều... "Giàu không cho người khác biết mình giàu, mới là giàu"! Chà, tay này khôn tuyệt chiêu, chắc phải giàu tuyệt chiêu lắm đấy. Cứ cách một, hai tuần hắn lại đến đổi đô, bảo chỉ để xài, tính ra mỗi tháng hắn xài hàng chục triệu (đồng). Từ đó suy ra, hắn phải cỡ đại gia mới xài dữ vậy. Xài gì? Chắc chắn hắn không phải loại đua đòi, chơi ngông... Đồng tiền hắn xài hẳn phải đúng nơi đúng chỗ lắm! Pa nhớ đến những thằng cùng trang lứa mình, rồi cái đám choai choai chung khu phố, đua đòi hết sức, lòe thiên hạ hết sức. Ganh nhau thay xe, đổi quần áo, điện thoại di động... cứ xoành xoạch! Mà chúng làm gì ra tiền, của bố mẹ tất. Xài tiền chìa tay xin người khác còn bày đặt nổ, ra oa... Nghĩ thôi cũng rợn cả người, rợn tởm tuyệt chiêu luôn! Hắn thì khác hẳn, trông cách đối xử, xưng hô cũng đủ cho thấy hắn là người chững chạc, đứng đắn. Hắn vui tính nhưng có c
Thông Tin
Lượt Xem : 406
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN