--> Anh Hận Anh Yêu Em - game1s.com
Polly po-cket

Anh Hận Anh Yêu Em

Anh Hận Anh Yêu Em

“Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa lão thiên hoang. Bởi vì, có thể kiếp sau người đứng bên em không phải là anh nữa rồi.”

Hình Dục không ngờ rằng hành động chặn xe trong mưa đã thay đổi cuộc đời cô. Cô từ một đứa trẻ mồ côi trở thành con cháu nhà cán bộ cao cấp, cũng từ đó trong cuộc đời cô xuất hiện một kẻ bá đạo mang tên Hình Khải.

Đời người điên đảo, bao nhiêu chuyện bất ngờ xảy ra nhưng không ngăn cản được tình yêu, từ đó bên nhau không thể rời xa. Nhưng, rốt cuộc phải cần bao nhiêu tình cảm mới có thể níu giữ nhau? Là câu hỏi mà tất cả những người đang yêu đều hỏi.

[Tải ảnh'>

Chương 01: Con gái nuôi nhà họ Hình


Khi người phụ nữ dẫn theo cô con gái với cái bụng nhô cao đến trước mặt Thượng tướng Lục quân – Hình Phục Quốc, thì ông đã hiểu, ông không thể quản được thằng con trai ngỗ nghịch quá mức của mình.
Một đứa trẻ được sinh ra trong gia đình quân nhân, là con trai độc nhất, mà lại có thể phản nghịch tới mức này.

Mười một tuổi: Trong lúc chơi đùa đã cố ý kéo váy của bạn gái, khiến bố mẹ cô bé tức giận kéo đến đại viện Lục quân gây náo loạn ầm ĩ.

Mười hai tuổi: Khi Hình Phục Quốc thay xong quân trang để chuẩn bị ra ngoài thì ông phát hiện trên thân chiếc xe Hồng Kì của mình bị vạch ngang vạch dọc bằng dao dọc giấy, thê thảm tới mức không dám nhìn.
Mười ba tuổi: Kéo bè kéo nhóm đi gây sự, đánh một người đàn ông trung niên ba mươi mấy tuổi gãy xương và chấn thương sọ não.

Mười bốn tuổi: Hút thuốc uống rượu trong nhà, gây ra hỏa hoạn, kinh động tới cả cảnh sát phòng cháy chữa cháy và khiến hàng xóm được một phen khiếp hãi.

Mười lăm tuổi: Bắt đầu tò mò trước thân thể con gái, trong chiếc hộp giấy dưới gầm giường giấu rất nhiều đĩa film sex các nước, tạp chí sex vứt lăn lóc cạnh gối.

Còn hôm nay giờ này, cậu con trai vừa tròn mười sáu tuổi của ông lại làm cho một cô gái mười tám tuổi có thai, mặc dù sau khi điều tra, việc này hoàn toàn không phải do Hình Khải làm, nhưng Hình Phục Quốc cũng hiểu rất rõ rằng, ông không quản được thằng con trai duy nhất của mình.

Tiền có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề, nhưng lại không thể giải quyết được vấn đề tâm lý của một thằng con trai.

Thế là, sau khi cân nhắc đắn đo rất lâu, Hình Phục Quốc đưa về nhà một cô bé gầy gò nhỏ bé, nói với Hình Khải bằng giọng ra lệnh rằng, đây là cô bé mồ côi, bố mẹ cũng là quân nhân, nhưng không may hy sinh trong một lần đi cứu trợ thiên tai. Cô bé năm nay mười lăm tuổi, Hình Phục Quốc đặt cho cô một cái tên mới, gọi là Hình Dục. Hình Dục bước vào gia đình họ Hình với thân phận là cô con gái nuôi, cũng là vợ tương lai của Hình Khải.

Trong nhà có thêm một người con gái chăm lo cho cậu con trai, Hình Phục Quốc mới cảm thấy yên tâm công tác.
Hình Phục Quốc chắc chắn Hình Dục có khả năng đưa cậu con trai lạc lối của mình về đúng đường, còn tại sao lại chắc chắn như thế, chính ông cũng không lý giải được.

Cũng có thể chỉ vì một câu nói của cô bé đó rằng, khi cô nhìn thấy thi thể của bố mẹ mình, thì trên thế giới này không còn chuyện gì có thể khiến cô cảm thấy sợ hãi nữa.

Hình Khải không có gan chống lại lệnh cha, đành chọn cách im lặng.

Bắt đầu từ ngày hôm đó, Hình Phục Quốc sắp xếp để Hình Dục học cùng một lớp với Hình Khải. Và vị hôn thê này lại nhất nhất nghe theo sự sắp đặt của ông bố chồng tương lai. Thậm chí, Hình Phục Quốc còn giao quyền quản lý kinh tế trong gia đình cho Hình Dục nắm giữ. Hình Dục ít nói, công việc hàng ngày của cô là giám sát chuyện học hành của Hình Khải, chăm sóc bữa ăn giấc ngủ cho anh, và dính lấy anh “chồng” mình như hình với bóng không lúc nào rời.

Cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, anh chàng quý tử Hình Khải từ trước tới nay vẫn quen tiêu tiền như nước này, trên người không một xu dính túi.

Không thể không nói, Hình Dục là một cô bé rất xinh đẹp, vô cùng xinh đẹp, đôi mắt to tròn như được khảm trên khuôn mặt thanh tú. Nhưng trong mắt phảng phất nét buồn, cô gần như không biết cười, đôi môi nhỏ xinh luôn mím thành một đường thẳng, thần thái trầm tĩnh khiến cô như mất đi vẻ hoạt bát đầy sức sống của một thiếu nữ đang tuổi xuân thì. Cô luôn đi một đôi giày thể thao màu trắng kiểu cũ, mặc chiếc quần màu xanh bộ đội quê mùa, lặng lẽ theo sau Hình Khải. Cho dù Hình Khải có dùng bao nhiêu từ ngữ khó nghe đến thế nào để nhục mạ cô, cô cũng chỉ cúi đầu, nhắm mắt theo đuôi.

Hình Khải rất ghét Hình Dục, nói một cách chính xác thì là, anh cảm thấy rất ác cảm với cô.

***

Ngày nào cũng như ngày nào, sau khi tan học, Hình Khải cùng cậu bạn thân và cũng là bạn học cùng lớp – Đặng Dương Minh, ngồi xổm ở đầu con ngõ nhỏ hút thuốc và nói… khoác.

Hình Dục ôm cặp sách của cả ba người, đứng đợi đầu ngõ.

“Cút!”

“Trước 7 giờ 30 phải về nhà.”

“Nghe không hiểu tiếng người à? Tôi bảo cậu cút!”

“Bố anh hôm nay sẽ về nhà ăn cơm. Nếu anh không muốn bị đòn thì về nhà ngay đi.” Hình Dục vẫn giữ thái độ điềm tĩnh như mọi ngày.

Hình Khải ghét nhất là Hình Dục luôn mượn danh bố anh để khống chế, anh cầm chiếc bật lửa trong tay tức giận ném vào người Hình Dục, Hình Dục nhanh nhẹn giơ cặp sách lên đỡ, dường như cô đã nắm rất rõ cách anh thường “bạo hành”.

“Hình Khải, cùng về đi. Bố cậu mà nổi giận là không đùa được đâu.” Đặng Dương Minh lấy gót giày di di tàn thuốc, bước lên trước một bước đón lấy mấy chiếc cặp sách trên vai Hình Dục, tay cầm cặp sách của cả ba người, chân bước về hướng quân khu đại viện.

Bố của Đặng Dương Minh và bố Hình Khải là quan hệ cấp trên cấp dưới.

Đặng Dương Minh sinh trước Hình Khải vài ngày, hai người từ nhỏ đã sống trong quân khu đại viện này. Trong đại viện là những căn biệt thự nhỏ độc lập, nhìn bề ngoài khá cũ kỹ cổ kính, nhưng bên trong đều là những thứ hiện đại nhất. Sân bóng rổ, bể bơi trong nhà, phòng thể hình v.v…, không thiếu bất kỳ thứ gì. Đây là khu biệt thự cao cấp tọa lạc tại một trong những vị trí đắc địa nhất của Bắc Kinh, có binh sĩ canh gác và đi tuần suốt 24 giờ. Con cái của những cán bộ cốt cán này sau khi ra đời, đã biết ngay mình không giống với những đứa trẻ bình thường khác. Trước khi vào tiểu học, về cơ bản chúng không được phép ra khỏi quân khu đại viện. Bắt đầu vào tiểu học, đám con ông cháu cha này được đưa đón bằng xe của quân đội, ngoài bậc đại học thì những bậc học khác không cần phải điền nguyện vọng, vào học thẳng trường riêng thuộc Lục quân quản lý. Một ngày ba bữa đều do những anh nuôi trong quân đội phục vụ. Nếu muốn gặp mặt bố mẹ, chúng còn phải xin phép thư ký mới được gặp..

Hình Khải thường xuyên gây chuyện thị phi, chính là vì cảm thấy quá bức bối.

Có điều, Hình Khải cũng là đứa trẻ bướng bỉnh rách giời rơi xuống, Hình Phục Quốc lại là ông bố nóng tính, chỉ một câu nghe không lọt tai là giơ tay đánh liền, cứ năm ngày ba bận lại đánh Hình Khải một trận phải vắt chân lên cổ mà chạy. Từ khi ba tuổi, Hình Khải đã trở thành tấm gương giáo dục tiêu cực được mọi người bàn tán sôi nổi.

Nếu như con cái nhà ai không nghe lời, bố mẹ chúng sẽ lấy Hình Khải ra để nói: “Con à, có biết tại sao ngày nào Hình Khải cũng bị bố đuổi chạy khắp đại viện không? Chính là vì cậu ta không chịu ăn cơm; chính là vì cậu ta thi trượt; chính là vì cậu ta không chịu làm bài tập… Nếu con cũng không nghe lời thì chú Hình – lãnh đạo cao nhất của Lục quân không phải chỉ là làm chơi đâu, sẽ cho con một trận ngay đấy!”

Chính vì vậy, đám trẻ con trong đại viện khi nhìn thấy Hình Phục Quốc là sợ nơm nớp như nhìn thấy sói. Bọn họ cũng không chịu chơi với Hình Khải, sợ chú Hình lại túm nhầm đối tượng.

Đặng Dương Minh là người duy nhất chịu làm bạn với Hình Khải, cũng có thể là hợp tính hợp nết không chừng. Hai vị trưởng bối thường xuyên phải đi công tác, mặc dù ban cấp dưỡng cử người tới dọn dẹp và đưa cơm đúng giờ, nhưng hai chàng trai bắt đầu chán ngấy việc phải nhìn những bộ mặt lúc nào cũng nghiêm trang hình sự kia, không chịu dậy đúng giờ, cũng không chịu ăn cơm đúng bữa, chơi điện tử tới khuya sau đó nằm lăn ra ngủ, không phân biệt nhà cậu nhà tôi, thân thiết như anh em ruột.

Có điều, từ sau khi Hình Dục vào nhà họ Hình, Đặng Dương Minh và Hình Khải không còn đi học muộn nữa. Hình Dục gọi Hình Khải dậy, tiện thể cũng đánh thức Đặng Dương Minh luôn, khi hai chàng trai làm xong vệ sinh cá nhân, cũng là lúc cháo và quẩy nóng được dọn lên bàn. Rất nhiều người hiểu lầm cho rằng con cái của những cán bộ cấp cao được sống một cuộc sống sung sướng như hoàng thái tử, nhưng nói thật, chỉ có tiền tiêu vặt là nhiều hơn một chút thôi. So với những đứa trẻ bình thường khác, chúng gần như không có được sự chăm sóc yêu chiều của cha mẹ, càng rất hiếm khi được biết đến một bữa sáng đầm ấm quây quần cả gia đình.

Đặng Dương Minh phần nào hiểu thân phận của Hình Dục, nên đôi lúc anh rất thông cảm với cô bé. ở thời đại mà những cô bạn cùng tuổi còn mải mê với shopping, lướt mạng hay điên cuồng hâm mộ một ngôi sao Hàn Quốc nào đó, thì Hình Dục phải đích thân tới ban cấp dưỡng chọn rau chọn thịt, một ngày nấu ba bữa theo đúng thực đơn mà Hình Khải yêu cầu. Không chỉ thế, cô còn phải giặt giũ quần áo chăn đệm cho Hình Khải. Tóm lại, toàn bộ việc nhà đều dồn lên đôi vai bé nhỏ đó, những binh sĩ hậu cần phụ trách việc chăm sóc cho Hình Khải như trút được phần nào gánh nặng.

Đúng lúc này, Hình Khải một tay kẹp chặt lấy cổ Đặng Dương Minh, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

“Đang nghĩ gì thế?” Hình Khải nhìn anh huýt sáo hỏi.

“Đối xử với vợ cậu tốt một chút đi.” Rất ít khi Đặng Dương Minh tỏ ra nghiêm túc như thế này.

Hình Khải rùng mình: “Cậu đừng làm mình buồn nôn, người khác không biết đã đành, cậu còn không biết? Cô ta đích thị là bảo mẫu của mình.”

“Vậy cậu có dám phản đối mệnh lệnh của bố cậu để khỏi phải cưới cô ấy không?” Đặng Dương Minh nhướn mày hỏi.

“Chuyện này…” Hình Khải quay người lại trừng mắt với Hình Dục, nói bằng âm lượng đủ để Hình Dục có thể nghe thấy: “Mình đã tìm hiểu rồi, theo quy định của pháp luật phải hai mươi hai tuổi mới có thể kết hôn, ít nhất mình cũng còn tới sáu năm để đuổi cô ta đi.”

Hình Khải quay đầu lại nói thêm một câu: “Này! Tránh xa bọn tôi ra một chút, đúng là cái thứ đức hạnh quê mùa chết tiệt!”

Bước chân Hình Dục như thoáng chậm lại, cô khẽ đưa tay vuốt vuốt mái tóc tết đuôi sam đang vắt ra phía vai trước.

Đặng Dương Minh khẽ thở dài, càng thấy thêm phần ái ngại cho cô gái bé nhỏ kia..



Chương 02: Giở trò lưu manh với vợ không phạm pháp chứ


Hình Khải đứng vịn trước lan can tầng hai hút thuốc, thoáng thấy bóng bố đi vào cửa lớn tầng một, vội vàng dập lửa, nhét mẩu thuốc vào bồn hoa.

Quan hệ giữa cha con họ, giống như chuột nhìn thấy mèo.

Hình Dục đứng ở cửa đón Hình Phục Quốc, đỡ lấy áo khoác ngoài của ông rồi treo lên mắc, cúi người đưa cho ông đôi dép lê.

Nụ cười hiếm hoi của Hình Phục Quốc chỉ nở khi ở trước mặt Hình Dục, từ tận đáy lòng ông rất quý đứa trẻ này, một đứa trẻ rất hiểu biết.

“Hình Khải đâu?”

Lời vừa dứt, Hình Khải chạy từ trên tầng hai xuống như một cơn gió, anh cất tiếng chào bố, một tay bất giác đưa lên che tai.

“Bỏ tay ra!” Hình Phục Quốc vừa nhìn thấy Hình Khải là đau đầu.

Hình Dục biết Hình Khải lén đi bấm lỗ tai, cô đã không giữ được anh.

Hình Khải vô thức nhích từng bước nhỏ ra phía sau Hình Dục, đá nhẹ vào gót chân cô.
“Chú Hình, ăn cơm đã!” Hình Dục chỉ vào bếp, nói với Hình Khải: “Còn một món canh nữa, anh vào bê ra đây.”

Hình Khải đáp lời, nhanh nhẹn chạy vào bếp. Lần này coi như con nhỏ quê mùa đã nhanh trí, nếu còn dám tố cáo anh, thì hình phạt dành cho cô ta không chỉ đơn giản là bỏ chuột vào cặp sách nữa!

Hình Phục Quốc buồn rầu, ghé tai nói với Hình Dục: “Chú hy vọng con sẽ không dung túng cho nó lần nữa.”

Hình Dục cúi đầu nhận lỗi: “Tuần sau là thi rồi, trận đòn này coi như ghi nợ để đấy.”
Hình Phục Quốc thoáng sững người lại, vỗ vỗ đầu Hình Dục, bất giác phì cười: “Chú đáng sợ đến thế sao?”

Hình Dục từ từ ngước mắt lên: “Chú không đáng sợ, là con không biết ăn nói thôi ạ!”


Trong bữa ăn, trước mặt Hình Khải, Hình Phục Quốc nói với Hình Dục: “Con là con gái nuôi của ta, cũng là con dâu tương lai của nhà này, con không phải là người giúp việc của Hình Khải, đừng có chuyện gì cũng chiều theo nó, việc gì cần dạy bảo vẫn nên dạy bảo.”

Hình Dục gật gật đầu, trước sau vẫn không nhìn Hình Khải, cô đứng dậy lấy thêm cơm cho Hình Phục Quốc. Hình Khải tỏ thái độ khinh khỉnh, ông già thật nực cười, một con nhỏ quê mùa mười lăm tuổi liệu có quản nổi mình không?

“Hình Khải, ăn cơm xong mang bảng thành tích học tập kỳ gần nhất của con vào phòng đọc sách cho bố.”

“…” Hình Khải cúi đầu và cơm, trong lòng nghĩ liệu có phải ông già không đánh được anh một trận thì ngủ không ngon chăng?

Quả nhiên, kiếp nạn này Hình Khải không thoát được. Từ trong phòng đọc sách vọng ra những tiếng kêu gào thảm thiết, Hình Dục đứng trong bếp, vừa lau bát vừa nghe tiếng roi da vung lên vun vút.

Trong lúc Hình Phục Quốc đang “bạo hành” thì nhận được điện thoại của thư ký, vì cuộc điện thoại này mà ông phải quay về phòng làm việc để giải quyết công vụ, Hình Khải coi như may mắn, thoát được mấy roi da.

Hình Khải gần như phải bò về phòng, cảm nhận được cơn đau đớn nóng rực ở lưng, nhưng anh phát hiện ra khả năng chịu đòn của mình càng ngày càng khá, bị đánh đau như thế mà không rơi dù chỉ một giọt nước mắt.

Hình Khải đáng thương nằm sấp trên giường, trong lúc đau đớn vẫn không quên với tay lấy mấy cuốn tạp chí để giải sầu.

Đúng lúc ấy, Hình Dục bê một chậu nước nóng đi vào, ngồi xuống mép giường, đặt lọ cao trị thương lên chiếc tủ đầu giường, vén áo sơ mi của Hình Khải lên, nhúng chiếc khăn vào chậu nước nóng rồi vắt kiệt, nhẹ nhàng lau lên những vết roi sưng phồng.

“Ôi… Đừng có động vào tôi!” Hình Khải hung hăng gạt rơi chiếc khăn trên tay Hình Dục.
“Thành tích học tập tốt một chút đã không bị đánh.”

“Biết vì sao tôi bị đòn không? Đều là do cô hại cả, cô học kém đi một chút có được không?! Cút cút cút, nhìn thấy cô là phát bực!” Hình Khải vì thể diện vốn định không nhắc đến chuyện này, nhưng Hình Dục rõ ràng là có ý mèo khóc chuột.

“Thuốc bôi trên bàn.” Hình Dục nhặt chiếc khăn dưới nền lên, bê chậu nước đứng dậy bỏ ra ngoài.

Hình Khải căm phẫn nhìn theo bóng cô. Từ khi cô xâm nhập vào địa bàn của anh, anh có cảm giác cô như một loài sinh vật biển dập dờn trước mắt anh, cuộc sống trước kia tạm coi là được của anh đã hoàn toàn bị đảo lộn!

Anh không bao giờ sống cả đời với một người vừa cứng nhắc vừa biến thái như thế, không bao giờ!

***

Ngày hôm sau, trong giờ học Hình Khải nhận được một lá thư, là cô gái quen qua thư mà anh thích từ rất lâu hẹn gặp mặt. (Lúc này đang thịnh hành kiểu kết bạn qua thư, hay còn gọi là bạn bút)

Nhưng trong túi không có tiền, anh đành phải gặp Hình Dục để lấy. Giờ cơm trưa, anh kéo Hình Dục ra một góc khuất ở sân vận động.

“Đưa cho tôi ít tiền.”

“Bao nhiêu?”

“1000.”

“Dùng vào việc gì?”

Hình Khải giơ nắm đấm lắc qua lắc lại trước mặt cô: “Không cần cô lo, mau đưa đây.”

“Anh không nói rõ em không thể đưa cho anh.” Nói xong, Hình Dục quay người bỏ đi.
Hình Khải kéo tay áo cô, vội nói dối: “Sắp sinh nhật một người bạn, dù sao cũng phải mua cho người ta món quà chứ!”

Hình Dục nhìn anh với ánh mắt hoài nghi, lấy từ ví tiền ra tờ 100 tệ: “Anh đang là học sinh, không cần mua quà quá đắt đâu.” Cô lại lấy ra một cuốn sổ nhỏ, đặt lên tường ghi rõ lý do chi tiền xong, nói: “Ký tên rồi nhận tiền.”

Hình Khải bất lực thở dài: “Nếu cô không phải con gái, tôi đã cho cô một trận rồi.”

Hình Dục thật thà trả lời: “Chưa chắc anh đã đánh được em.”

Hình Khải trợn mắt, giơ hai tay lên trời làm như đầu hàng: “Tôi đi gặp bạn bút, cô cho tôi 100 tệ chẳng phải muốn người ta mất mặt sao?”

“Nam hay nữ?”

“Nữ.” Hình Khải xoa xoa tay, cười kỳ dị.

Hình Dục nhìn anh không chớp mắt, Hình Khải chau mày: “Này! Không phải cô vẫn nghĩ cô là vợ tôi đấy chứ? Tôi muốn gặp ai thì gặp, cô lại còn muốn can thiệp vào cuộc sống riêng của tôi nữa sao?”

Hình Dục nhét cuốn sổ vào túi: “Tiền có thể đưa cho anh, nhưng phải đưa em đi cùng.”
“Dựa vào cái gì chứ? Cô đừng quá đáng như thế!”

“Em sẽ không làm phiền hai người nói chuyện.” Hình Dục cho rằng cô có nghĩa vụ bảo vệ Hình Khải, thân phận của Hình Khải đặc biệt, lại là con trai duy nhất của chú Hình, không thể để anh gặp chuyện gì bất trắc.

Hình Khải không còn cách nào khác, dù sao cô cũng là người nắm quyền chi tiêu trong nhà, xem ra đành phải tùy cơ ứng biến, tìm cách cắt đuôi Hình Dục vậy.

***

Bạn bút là nữ, lấy tên Coco, trong thư tự xưng mười tám tuổi, hẹn gặp mặt Hình Khải ở quán McDonald.

Hình Khải cố ý chọn một bàn gần cửa sổ, thấy Coco vẫn chưa đến, quay người lại dùng mắt tìm Hình Dục đang ngồi cách đó ba bàn, chỉ đạo cho cô đi mua đồ ăn trước.

Từ nhỏ, Hình Dục sống ở miền rừng núi hẻo lánh, chưa bao giờ bước chân vào cửa hàng đồ ăn nhanh, cô bước tới trước quầy, nhìn hàng dài những món ăn được chụp ảnh và dán trước mặt, rồi quay sang nhìn Hình Khải: “Anh muốn ăn gì?”

“Tùy cô!” Hình Khải không buồn nhìn cô, mắt đang ngóng ra ngoài cửa sổ.

Hình Dục đành mượn tờ thực đơn của nhân viên phục vụ, đi đến đặt trước mặt Hình Khải: “Anh chỉ đi, em không biết gọi món nào.”

Thời buổi này rồi, Hình Khải không tin vẫn còn có người không biết đến “fastfood” là gì, anh bất mãn ngẩng đầu lên: “Định gây sự?”

Đúng lúc đó, một cô gái với thân hình bốc lửa đi về phía họ, cô gái đó giơ tay vẫy vẫy Hình Khải, phong cách rất Tây.

Hình Khải thấy Coco giống hệt trong bức ảnh đã gửi cho mình, dáng lại đẹp, vội đẩy Hình Dục ra, đứng lên đón.

Coco lười biếng ngồi xuống, nhìn Hình Khải với ánh mắt dò xét, mặc dù Hình Khải còn non, nhưng có thể nhận ra ngay, cô ta rất hài lòng với diện mạo của anh..

“Yo, yo, đẹp trai hơn trong ảnh. Hi, cậu bé đẹp trai đáng yêu…” Coco giơ ngón tay ra, đang định nâng cằm Hình Khải lên, lập tức bị Hình Dục ngăn lại.

Coco sững người, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô gái quê mùa đứng bên cạnh, chán nản thu tay lại, hỏi Hình Khải với giọng không vui: “Cô gái này là ai thế?”

Hình Khải rất không muốn có quan hệ gì với Hình Dục lúc này, nhưng Hình Dục lại như vệ sĩ của anh, nhất định không chịu rời đi.

“Em gái.”

“Em gái? Đi gặp bạn bút còn mang theo em gái? Hai người trông không giống nhau chút nào.” Thái độ của Coco đã mềm mỏng hơn một chút, chỉ cần không phải cô bạn gái chui từ dưới đất lên là được.

Hình Khải thở phào, kéo Hình Dục ngồi vào chỗ, không biết phải nói gì.

Hình Dục lại chỉ nhìn Coco chăm chăm, khuôn mặt nghiêm túc không nở một nụ cười.

Coco chưa bao giờ gặp ánh mắt như thế, khiến người ta phải nổi hết da gà. Cô ta vặn vặn ngón tay hỏi: “Em gái anh bị bệnh tự kỷ à?”

“…” Hình Khải tay đỡ trán, mất mặt quá sức.

Đột nhiên, Hình Dục đẩy tờ thực đơn đến trước mặt Coco, lạnh lùng nói: “Ăn gì, tôi đi mua.”

Coco cảm thấy không khí thật kỳ lạ, cô ta không muốn tham gia cuộc hẹn ba người chút nào: “Không cần đâu, tôi đi ngay bây giờ.”

“Ồ, cũng được.” Hình Dục cầm lại tờ thực đơn, đặt trước mặt Hình Khải: “Bạn bút của anh có việc phải đi, anh còn muốn ăn không?”

Hình Khải nhìn chăm chăm vẻ mặt ảm đạm của Hình Dục, đột nhiên cảm thấy nổi hết da gà, một ngón tay căm giận chỉ thẳng vào mặt Hình Dục, giật phắt túi xách, đứng dậy bỏ đi.
Hình Dục không vội vàng đuổi theo, bởi vì Hình Khải đã lên taxi. Anh không có tiền, chắc chắn là phải quay về đại viện, anh lính gác cổng sẽ tự động giúp anh trả tiền xe. Vì vậy, Hình Dục quay sang nhìn Coco nở nụ cười nhạt: “Xin lỗi, tính khí anh ấy thất thường.”

Coco xua xua tay, lần sau nếu gặp mặt bạn bút, cần phải thêm vào một điều kiện, đó là không được mang theo người nhà.

***

Tiễn bạn bút của Hình Khải đi rồi, Hình Dục đón xe buýt về đại viện, dọc đường cô thưởng thức cảnh đêm của Bắc Kinh, những ánh đèn màu sáng lấp lánh dọc hai bên đường Tràng An, lộng lẫy nhưng không mất đi vẻ uy nghiêm – thành phố huy hoàng này đã trở thành quê hương thứ hai của cô.

Khi cô mở cửa, phòng khách tối như mực, lần bên cạnh cửa được công tắc đèn thì lại bị một lực rất lớn đẩy ngã xuống nền.

Hình Dục trong lúc hoảng hốt đầu óc quay cuồng, vẫn nhìn rất rõ cái bóng đang ngồi trên người mình.

Hình Khải ngồi trên người Hình Dục, dùng sức đè chặt hai tay cô xuống sàn nhà, giật phăng chiếc áo đồng phục của cô ra, Hình Dục khẽ kêu một tiếng, nhanh chóng phản ứng trước sự tấn công của Hình Khải.

Thực ra, Hình Khải cũng không định làm gì cô, chỉ muốn cô đừng thò tay ngáng chân đeo bám anh nữa.

Nhưng, khi Hình Khải vừa hôn vừa lần sờ khắp người cô, Hình Dục lại nói một câu: “Xin lỗi!”

Hình Khải còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Hình Dục đã nhấc bổng chiếc ghế bên cạnh nện mạnh vào sau gáy anh, Hình Khải chỉ cảm thấy có thứ gì đó rơi vào đầu mình, nhưng chưa kịp cảm thấy đau đã ngã lăn ra hôn mê bất tỉnh.

***

Khi tỉnh dậy, anh thấy mình đang nằm ở phòng y vụ, định ngồi dậy, y tá lập tức bước đến ấn vai anh xuống.

“Khâu sáu mũi, đừng cử động.”

Hình Khải sờ sờ trán, quả nhiên đang được băng bó. Anh liếc mắt nhìn, trên ghế vắt chiếc áo đồng phục của anh, một chiếc áo màu trắng bị máu nhuộm đỏ.

“Này Tiểu Khải, nếu để ba cháu biết cháu lại đi đánh nhau thì cháu còn phải vào đây lần nữa.” Bác sĩ ngoại khoa cùng Hình Dục đi vào phòng. Hình Khải là “khách quen” của phòng y vụ, ở đây không ai là không biết anh.

Trước khi lại ngất lịm đi lần nữa, Hình Khải chỉ về phía kẻ gây họa, không nói nên lời.

***

Qua chuyện này, anh biết rằng cô bé quê mùa đó không dễ bắt nạt, và cũng không nương tay. Cuối cùng anh cũng cam tâm tình nguyện đi học Taekwondo, chăm chỉ luyện tập không bỏ một buổi nào.

Một năm sau, Hình Khải mười bảy tuổi, nhận được giải thưởng đầu tiên trong cuộc đời, quán quân cấp trường môn Taekwondo.

Sau khi Hình Phục Quốc biết tin con trai đoạt giải, ông mỉm cười đầy kiêu ngạo.

Trong lễ nhận giải, Hình Khải đã phát biểu thế này: “Tôi phải cảm ơn một người, là cô ấy đã dạy cho tôi một bài học đẫm máu, khiến tôi hiểu rằng, người ta ai cũng phải có một chiêu thức tủ mới là thứ vũ khí mạnh nhất để chống lại kẻ thù!”

Hình Dục ngồi dưới khán đài cổ vũ, giơ ngón tay cái về phía Hình Khải, thật lòng mừng cho anh.

Hình Khải trừng mắt với Hình Dục, vẫn chán ghét như thế..



Chương 03: Hình gia có con gái trưởng thành sớm


Chuyện gì cũng có tính hai mặt. Từ sau khi Hình Khải học Taekwondo xong, lại càng thích thú với việc gây sự đánh nhau hơn, một hạ ba không quá khó khăn, có điều, đả thương người khác nhiều hơn, chứ chưa thật sự đánh ai tới mức tàn tật.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, thanh niên đang tuổi mười sáu, mười bảy, có cậu con trai nhà nào là không ra ngoài đánh chó chọc mèo? Cũng chỉ ở tuổi này mới có thể dễ dàng chia làm hai kiểu: mọt sách và hoang dã.

Hình Khải hoàn toàn chẳng bận tâm việc mình bị coi là đứa trẻ hư hỏng. Có một câu nói thế này, đàn ông không hư đàn bà không yêu, luôn có những đứa con gái thích những thằng con trai hư hỏng có phần ngông nghênh nhưng cũng rất đẹp trai như anh. Nếu không sao có thể gọi là những năm tháng củ hành(1) chứ? Dù rất cay, cay vô cùng nhưng không để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người ta, ăn xong là quên ngay.

Mặc dù đã vào thu nhưng nhiệt độ vẫn khá cao, bên ngoài khô nóng như mùa hè, lại là Chủ nhật, Hình Khải cũng lười không ra ngoài gây sự, hẹn Đặng Dương Minh đến nhà chơi điện tử.

Điều hòa chạy mát rượi, hai người bọn họ chơi game hăng say tới mức mồ hôi ra ướt cả lưng.

“Nghe nói cậu đánh cháu trai của hiệu trưởng?” Đặng Dương Minh gần đây không đi học, lý do rất đơn giản, trời nóng.

Hình Khải tập trung cao độ nhìn màn hình, đáp: “Chẳng phải vẫn là vì hoa khôi của lớp ba đấy, tên tiểu tử đó định tranh phần của mình, đòi cướp người của mình? Hão huyền!”

Đặng Dương Minh liếc mắt nhìn ra cửa, khẽ hỏi: “Cậu vì một nữ sinh khác mà đánh nhau, Hình Dục sẽ nghĩ thế nào?”

“Mình quan tâm cô ta thế nào để làm gì? Không vui thì thu dọn đồ đạc, biến.” Hình Khải phì cười.

Đặng Dương Minh suy nghĩ, Hình Dục đúng là không giống những thanh niên thời hiện đại, cô giống cô con dâu thời xưa được gia đình nhà chồng nuôi từ tấm bé, mặc chồng ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, tán tỉnh khắp nơi, còn mình như không nhìn không nghe thấy.
“Hình Khải, anh Dương Minh, xuống nhà ăn dưa hấu đi.” Hình Dục đứng dưới cầu thang gọi lớn.
Nhìn thấy chưa, còn bổ dưa hấu cho người ta giải nhiệt.
Hình Dục vừa tắm xong, những giọt nước vẫn còn đọng trên tóc mai, đi ra đi vào bận rộn. Cô mặc chiếc áo cộc tay hoa nhí mang theo từ quê, quần ngắn, mùa hè mà mặc quần áo may bằng loại vải Polyester này rất dễ chịu, không dính vào người mà lại thoáng.
Cô đặt đĩa dưa hấu lên bàn trà, cầm một miếng, vừa ngồi ăn vừa xem ti vi.
Hình Khải và Đặng Dương Minh kẻ trước người sau đi xuống, Hình Khải lười biếng ngáp dài, ánh mắt vô tình dừng lại trên lưng Hình Dục, mái tóc ướt rượt nhỏ nước thấm xuống vai cô, khiến dây áo trong hằn rất rõ.
Hình Khải cười đầy tà ý, dùng cùi chỏ huých Đặng Dương Minh: “Cô ta làm gì có ngực, còn bày đặt mặc áo con.”
Đặng Dương Minh vô thức nhìn qua, sau đó ngượng ngùng đánh mắt nhìn sang hướng khác: “Cậu thật vớ vẩn, nói với mình chuyện ấy để làm gì?”
Hình Khải không trả lời, lướt nhanh xuống phòng khách, nhảy phốc một cái lên ghế sô pha, khiến Hình Dục giật mình.
Thấy Hình Dục không có phản ứng gì, anh khoanh chân ngồi trên ghế, vừa ăn dưa hấu vừa quan sát ngực Hình Dục.
Hình Dục chưa bao giờ sấy tóc, mấy sợi tóc ướt thả qua vai, tạo thành một đường gấp khúc ngay phía trước ngực.
Hình Khải tặc tặc lưỡi, bất thình lình gọi Hình Dục một tiếng, Hình Dục quay sang đợi xem anh định nói gì, nhưng Hình Khải không nói gì, cô lại quay sang xem ti vi.
Những thứ khác không nói, còn cái màn hình phẳng năm ngoái nay đã như có hai cái bánh bao nhỏ nhô lên.
Còn Đặng Dương Minh lại rơi vào tình trạng vô cùng khó xử, không phải anh nho nhã lịch sự gì, chỉ có điều cô bé này không phải là người có thể ngắm nhìn bừa bãi, nhưng Hình Khải lại nhất định hướng sự chú ý của anh vào nơi không nên nhìn thế kia, nên bất giác thỉnh thoảng cũng len lén liếc sang.
Những cậu con trai mười sáu mười bảy, đang ở độ tuổi rất tò mò về cơ thể của người khác giới. Hình Khải nhân lúc vươn tay ra lấy đồ uống đã khéo léo để khuỷu tay mình khẽ chạm vào ngực Hình Dục, Hình Dục nhạy cảm so vai lại, ngồi nhích sang đầu bên kia của ghế sô pha, hai tay khoanh trước ngực, tiếp tục xem ti vi.
Hình Khải khẽ cười hắc hắc, nhìn sang Đặng Dương Minh, nháy mắt nói: “Tuyệt, rất mềm.”
Đặng Dương Minh cúi đầu chăm chú ăn dưa hấu, Hình Khải thật chẳng ra sao, mềm hay không mềm thì anh cũng được sờ chắc?
“Cái gì mà rất mềm?” Hình Dục buột miệng hỏi.
“Hả? À, sô pha, ghế sô pha rất mềm.” Hình Khải nhún nhún mông trên ghế.
Đúng lúc ấy, chuông điện thoại réo vang, Hình Dục lau tay, rồi nhấc điện thoại cạnh đó lên nghe.
“Tìm anh đấy.” Hình Dục đưa ống nghe cho Hình Khải, cô vốn định đứng dậy ngồi sang bên cạnh, Hình Khải lại đưa tay đón lấy ống nghe, áp sát vào tai, vì dây điện thoại không đủ dài nên Hình Khải gần như dựa vào vai Hình Dục để nghe điện, rất hợp ý.
Hình Dục vừa tắm xong, không muốn tiếp xúc quá gần với Hình Khải người đầy mồ hôi, nên cô nhấc điện thoại đặt lên đùi, ý bảo anh ngồi thẳng người dậy.
Hình Khải lại vờ như đang nói chuyện rất nhập tâm, lúc thì ngửa đầu cười lớn, lúc lại cúi đầu xuống thì thầm, thực ra là muốn mượn gió bẻ măng, nghiêng lên ngó xuống để nhìn vào phía trong cổ áo của cô.
Đặng Dương Minh húng hắng ho hai tiếng, bịt miệng cười, chỉ anh mới biết Hình Khải đang dùng mắt để “sờ soạng” Hình Dục.
Cuối cùng, Hình Dục cũng cảm thấy có gì đó không ổn, cô nhìn chằm chằm vào mắt Hình Khải, Hình Khải thu nụ cười về, lập tức cúp máy.
Hình Dục đứng lên, bỏ chạy về phòng ngủ, một lúc sau đã thấy thay chiếc áo dài tay quay trở lại phòng khách.
“Trời nóng thế này, cô che che đậy đậy gì chứ?” Hình Khải tỏ vẻ bất mãn.
Hình Dục không đáp, đi vào bếp: “Buổi trưa hai anh muốn ăn gì?”
“Lẩu cay.” Hình Khải lập tức đưa ra ý kiến.
Đặng Dương Minh phì cười: “Cậu cũng được đấy, vì muốn cô ấy cởi mà hai chúng ta lại phải cảm nóng à?”
Hình Khải liếc mắt nhìn Đặng Dương Minh, chỉ chỉ vào chỗ sau gáy mình, ở đấy vẫn còn vết sẹo mà Hình Dục tặng.
“Cho dù mình trong lòng ngứa ngáy, nhìn thì nhìn, nhưng không thể để cô ta phát hiện, nếu không sẽ lại ra tay với mình.”
“Đi mà nhìn cô bé hoa khôi của cậu.”
“Chẳng nhìn hết từ lâu rồi…” Hình Khải ngửa mặt lên trời huýt sáo: “Haizz, quất sao có thể bì với quýt được?”
“Thế sao cậu còn đánh nhau vì người ta?” Đặng Dương Minh chau mày.
“Cho dù mình không dùng nữa cũng không thể cho người khác dùng. Vấn đề này liên quan đến thể diện mà.” Hình Khải đốt một điếu thuốc, tỏ vẻ bất cần than: “Đến người anh em còn ghen tức với mình, nói chi tới người khác.”
Đặng Dương Minh cầm dép lê lên đập vào người Hình Khải, chửi anh là vô lại.
Giữa Hình Khải và Đặng Dương Minh không có chuyện gì là không thể nói, chuyện mất mặt đến đâu Hình Khải cũng không bao giờ giấu Đặng Dương Minh. Còn Đặng Dương Minh cũng không bao giờ lấy chuyện xấu của bạn ra làm trò cười. Đấy là một tình bạn thật sự, ngoài vợ thì cái gì cũng có thể chia sẻ với nhau..
Có điều việc Hình Khải giở trò lưu manh lại bị đánh khiến Đặng Dương Minh rất ngạc nhiên, anh vẫn luôn cho rằng Hình Dục là một cô bé ngoan, chỉ biết phục tùng, không ngờ vẫn còn rất tự trọng như thế.
Hai người ồn ào cười đùa một lúc, thấy Hình Dục đúng là đang mang bếp điện từ từ trong bếp đi ra.
Đặng Dương Minh hít một hơi thuốc, bật ngồi thẳng dậy bên cạnh Hình Khải: “Hình Dục nhà cậu rất nghe lời, nếu sau này vợ mình mà được một nửa sự ngoan hiền như của cô ấy, bố mình chắc sẽ rất vui.”
“Thích thì mang về nhà cậu đi, anh em với nhau cả mà, mình rất trượng nghĩa.” Hình Khải vỗ ngực, nhìn vào bếp gọi: “Hình Dục, ăn cơm xong mau thu dọn đồ đạc, anh Minh thu nạp cô… ah… đồ thối tha, cậu dám đánh mình?” Hình Dục xoa xoa gáy, nhăn nhở cười với Đặng Dương Minh.
Hình Dục vẫn giữ vẻ mặt hết sức bình thản thường thấy, sắp xếp một bàn đầy rau đã được rửa và cắt gọn gàng, cô càng không hứng thú tham gia vào đề tài vô vị đó.
Chuẩn bị xong nồi lẩu, khói bốc lên nghi ngút, đúng là không phải nóng bình thường nữa, nhưng điều khiến Hình Khải thất vọng hơn cả là, Hình Dục chuẩn bị cho mình một bát mỳ lạnh, sau đó bê bát mỳ vào phòng ăn.
Đặng Dương Minh nhìn Hình Khải mồ hôi đầm đìa, vừa thò đũa vớt thịt trong nồi, vừa cười lớn: “Trộm gà không được còn mất thêm nắm thóc, ăn thôi.”
Hình Khải chọc chọc đầu đũa, mắt đảo liên hồi, lại nghĩ ra một cách hay để nhìn trộm cơ thể Hình Dục.
Ánh mắt anh lóe lên sự giảo hoạt, cửa phòng tắm gần phòng khách là cửa trượt, anh sẽ làm hỏng khóa, sau đó đợi khi Hình Dục đi tắm, vờ mơ ngủ rồi kéo cửa xông vào.
Đây đúng là bản tính của đàn ông, miếng ngon dâng đến miệng lại chê, nhưng thứ gì mà không có được thì lại càng muốn giành lấy.
Hình Khải nghĩ gì là lập tức tiến hành, cầm lấy cái búa, phá hỏng khóa cửa, vừa làm vừa sợ Hình Dục đột ngột đi từ phòng ngủ ra nên nhờ Đặng Dương Minh trông chừng.
Đặng Dương Minh nhận thấy tế bào tà ác trong người mình đang nhảy nhót điên cuồng, bất giác phì cười.
***
9 giờ 30 tối.
Hình Khải nằm bò dưới sàn nhà nhìn qua khe cửa mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng thấy Hình Dục đi vào phòng tắm.
Hình Dục rất nhanh nhận thấy khóa cửa đã hỏng, cô đứng trước cửa phòng tắm thử mấy lần, sau khi xác định cửa không thể khóa được nữa, cô vô thức nhìn về phía cửa phòng ngủ của Hình Khải, còn Hình Khải đã tắt điện từ sớm, tạo hiện trường giả là mình đã đi ngủ.
Qua khe cửa Hình Khải thấy Hình Dục đi vào trong, vội vàng vò tóc cho rối bù, làm bộ như vừa ngủ dậy, sau đó anh cởi dép, nhón chân đi xuống phòng khách, ngồi xổm đằng sau ghế sô pha chờ thời cơ.
Một bóng người gầy và mỏng xuất hiện sau lớp kính mờ mờ ảo ảo, cởi áo, cúi người cởi quần, anh thấy rất rõ.
Hình Khải nuốt nước miếng, thật kích thích quá! Không phải sự hấp dẫn bình thường.
Trong vọng ra tiếng nước chảy róc rách róc rách…
Qua lớp cửa kính mờ ảo, có thể thấy là Hình Dục đang gội đầu, gội đầu sẽ phải nhắm mắt, cũng sẽ không kịp phản ứng gì, đương nhiên đây chính là lúc thích hợp nhất để Hình Khải xông vào!
Thế là, Hình Khải bò đến bên cạnh cửa phòng tắm, ngồi xổm, hít một hơi thật sâu, sau đó lại hít thêm một hơi nữa, vò cho tóc rối thêm, lấy tay dụi dụi mắt, mở to miệng vờ ngáp dài, được rồi, mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ cần kéo cửa nữa thôi…
“Xoạch!” Thành công bước đầu tiên.
Nhưng điều khiến anh thất vọng là, khi Hình Dục gội đầu… tại sao, mẹ kiếp, lại phải quấn khăn tắm quanh người?
Hình Dục nheo mắt, đầu đầy bọt xà phòng, nhìn về phía Hình Khải, lúc này đang đứng ở cửa. “Đi ra!”
“…” Hình Khải do quá căng thẳng nên quên mất lời thoại đã chuẩn bị sẵn. Ái chà chà, xin lỗi, tôi ngủ nên mơ mơ màng màng, không biết cô đang tắm ở trong.
Hình Dục thấy anh đứng bất động, vội vàng rút một chiếc khăn tắm khác che trước người, cô không nói gì nữa, cũng có thể là do quá sợ hãi, cũng có thể đoán biết được anh không có ý gì tốt, bình tĩnh nhìn Hình Khải, cầm chiếc ghế nhựa ở dưới chân lên, rõ ràng muốn cảnh cáo anh phải mau mau đi ra.
Hình Khải liếc mắt nhìn “hung khí” trên tay cô… Xì, khả năng sát thương có vẻ không ổn nhỉ?
Đồng thời, Hình Khải nhìn vào mắt cô, có ý coi thường và cười nhạo.
Hình Dục thấy Hình Khải đang trượt dần từng bước về phía mình, cô giật lùi về phía bồn rửa mặt, lần này không đợi Hình Dục giơ ghế lên, Hình Khải tấn công áp đảo trước, giơ chân đá bay chiếc ghế nhựa trong tay Hình Dục, giữ chặt hai tay cô ép vào tường. Vai anh run lên, giọng nói đầy hưng phấn: “Không cần phải nhìn tôi bằng ánh mắt hung dữ đó, tôi cũng biết cô sẽ trả thù, nhưng trước hết phải cho tôi nhìn đã… hắc hắc…”
Nói xong, Hình Khải giật phắt chiếc khăn đang quấn chặt quanh người Hình Dục ra, khi chiếc khăn tắm rơi xuống, Hình Dục thúc mạnh đầu gối vào… háng anh.
“Áaaaaaaa…” Hình Khải sém chút nữa là bật cả nước mắt, hai chân mềm nhũn ngã xuống nền, tay ôm chặt hạ bộ, đau co rút cả người.
Hình Dục nhanh chóng quấn lại khăn, bước qua ngực anh, ra khỏi phòng tắm.
Mặc dù chỉ có một giây, nhưng anh cũng đã nhìn thấy rồi, nhìn thấy rồi.
Có điều vì một giây đó trong phòng tắm mà Hình Khải thấy ấm áp ngọt ngào suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng vịn cây lau nhà mà đứng dậy, đi ra.
Khi anh lê bước trở về phòng, phát hiện trên cửa có dán một tờ giấy.
Nếu thi cuối kỳ được 85 điểm, tôi sẽ cởi hết cho anh nhìn.
Khóe miệng Hình Khải giật giật, đủ điểm còn được, 85 điểm đối với anh mà nói đúng là khó hơn lên trời.
Hơn nữa từ nay tới lúc thi cuối kỳ cũng chỉ còn năm tháng.
Vì muốn cô ta cam tâm tình nguyện cởi đồ cho mình xem mà phải ép mình khổ sở ôn luyện, có đáng không?
Hình Khải giật tờ giấy xuống, tập tễnh bước vào phòng..



Chương 04: Đôi giày màu trắng bị mất


Một quả bóng rổ được đánh lên ban công tầng hai, rõ ràng là muốn gây chú ý với Hình Khải.

“Hình Khải, xuống đây chơi bóng đi!”

“Không chơi, đang đọc sách.”

“Sách gì? Sách… vàng hả?”

“Cút ra ngoài kia, không thấy đang bận à?”

Hình Khải gãi gãi đầu, cầm quyển sách toán quay vào phòng ngủ.

Anh lật người nằm lên giường, nhìn đống sách giáo khoa xếp cao trên chiếc tủ cạnh đầu giường… Kể ra thì cũng lạ, trước khi Hình Dục dùng điểm số để cá cược, Hình Khải thường không tự giác giở sách ra xem bao giờ. Có lẽ là do lòng tự tôn của một thằng đàn ông, không muốn bị con gái coi thường, đặc biệt là nha đầu Hình Dục kia, thua ai thì thua chứ không thể thua Hình Dục, vì vậy, lòng tự tôn đã ép anh phải thể hiện cho Hình Dục thấy – anh đây hoàn toàn không phải nhớ nhung gì tấm thân trần của cô mà lao tâm khổ tứ, cô muốn cởi, anh cũng chưa chắc muốn nhìn đấy!
Hình Khải nghe thấy tiếng bước chân đi lên tầng, vội vàng nhét quyển sách giáo khoa xuống gối, tiện tay với lấy một cuốn tạp chí lật lật để trước mặt.
“Em đi lấy kem, anh vẫn ăn loại lần trước chứ?” Hình Dục gõ gõ cửa phòng, không có ý định vào trong.
“Gì cũng được! Mấy chuyện vặt vãnh như thế mà cũng phải hỏi sao?!” Hình Khải phát hiện ra một điều, chỉ cần không giở trò sàm sỡ với Hình Dục thì mắng mỏ cô thế nào cũng được. Nhưng nói chuyện không được đệm từ bậy, thực ra có đệm từ bậy vào cũng chẳng sao, Hình Dục cũng không cãi lại, nhưng cô sẽ tỏ vẻ khó chịu, vẻ mặt như ai đó nợ cô 300 tệ vậy.
Vì thế, để duy trì tâm trạng vui vẻ, Hình Khải cố gắng không đệm từ bậy trong khi nói chuyện với Hình Dục.
Tiếng bước chân Hình Dục xa dần rồi mất hút nơi góc quanh của cầu thang. Sống ở những đại viện dành cho cán bộ cao cấp có một đặc điểm rất hay, cho dù bố mẹ đi vắng mấy năm không về nhà, con cái họ vẫn sẽ được ăn được uống đầy đủ, và không phải trả dù chỉ một đồng.
Hình Khải đọc thêm vài trang sách, thấy khát, mở cửa phòng gọi Hình Dục mang đồ uống, gọi được hai câu mới nhớ ra là cô không có trong phòng, anh đành cất bước ngọc đi xuống nhà.
Anh lấy một chai nước uống từ tủ lạnh ra, vừa mở nắp vừa lê bước ra phía cửa, nghe thấy vườn nhà bên cạnh rất ồn ào, anh liền đi qua đó liếc mắt nhìn, thấy mấy đứa trẻ đang chơi bài trong vườn. Đọc nhiều sách giáo khoa quá đau đầu, vì vậy anh cũng đến bên cạnh để xem.
Lúc này, anh lính cần vụ đẩy xe rác đi đến, kêu gọi mọi người mau mau đổ rác.
Hình Dục không có nhà, anh lính cần vụ lại đang đứng đợi dưới trời nắng chang chang, Hình Khải thấy hôm nay thật nóng nực, mềm lòng quay vào bếp lấy túi rác. Khi anh xách túi rác đã được gói ghém cẩn thận ra tới cửa liền nhìn thấy đôi giày thể thao màu trắng trên nền, đôi giày này đã theo Hình Dục hơn một năm rồi, bố mua cho cô một đôi giày hàng hiệu cô cũng không đi, nhưng lại rất yêu quý chăm chút cho đôi giày này, đánh đánh giặt giặt, bạn bè đều đặt cho cô biệt hiệu “công chúa giày trắng” với hàm ý chê cô quê mùa. Thực ra Hình Khải rất ghét nghe bạn bè gọi cô như thế, vì dù sao bây giờ cô cũng đã mang họ Hình.
Nghĩ đến đây, Hình Khải giơ chân đá đôi giày trắng ra cửa, ném vào xe rác cùng với túi rác.
Xe rác đi chưa được bao xa thì Hình Dục tay cầm túi kem quay lại. Vừa vào cửa cô đã chạy vội vào bếp, sợ kem tan hết.
Cất kem xong, Hình Dục lại bắt đầu rửa bát, sau khi đứng ở bếp hơn nửa tiếng đồng hồ, cô mới lấy một chiếc kem đi ra phòng khách.
“Tiểu Dục, ra lấy thư chuyển phát nhanh.” Anh lính cần vụ đứng ngoài cửa gọi.
Hình Dục đáp một tiếng, khi cô mở cửa ra cũng là lúc phát hiện đôi giày trắng đã biến mất.
“Bing bang” một tiếng, Hình Dục đẩy bật cửa phòng Hình Khải.
Hình Khải giật thót mình, không kịp giấu quyển sách trên tay.
“Cô bị điên à?” Anh tức tối bật người ngồi dậy.
“Đôi giày thể thao của em đâu?” Vẻ mặt Hình Dục vẫn bình tĩnh, nhưng giọng nói run run.
Hình Khải thấy khóe mắt cô hơi đỏ, lòng thoáng lo lắng, lại nằm xuống gối tiếp tục xem tạp chí.
Hình Dục đi hai ba bước tới trước mặt anh, giật tờ tạp chí trên tay anh ném xuống nền, nắm đấm của Hình Khải vừa vung lên thì phát hiện mặt Hình Dục giàn giụa nước mắt.
Nắm đấm của Hình Khải lơ lửng giữa không trung, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô khóc, mà lại khóc vì một đôi giày rách nát.
Hình Dục lấy tay quệt nước mắt, đẩy tay Hình Khải ra, chất vấn: “Đôi giày đâu? Đôi giày màu trắng của em đâu?”
Hình Khải không chịu nổi thái độ áp chế người khác đó, đập vào cánh tay cô một cái, hét lên: “Vứt rồi, vứt rồi! Đôi giày rách mà cứ làm như bảo bối không bằng. Tôi vứt rồi thì làm sao?”
“Vứt ở đâu, vứt ở đâu, anh mau nói anh vứt ở đâu?” Hình Dục nắm chặt cổ áo, cố gắng kiềm chế tâm trạng của mình, giọng càng lúc càng run hơn.
Hình Khải còn chưa kịp trả lời thì từ không trung vang tiếng sấm rền, ngay sau đó, cơn mưa xối xả trút xuống.
Hình Khải thản nhiên nằm xuống, chế nhạo nói: “Trời đang mưa, giày đang bị bán phế liệu… ha ha!”
Hình Dục nghe xong, vội vã quay người chạy ra khỏi cửa.
Hình Khải lại ra ngoài ban công ngó xuống xem kịch vui, chỉ thấy Hình Dục đội mưa, lúc thì ngồi xổm trong vườn lật tìm trong thùng giấy, lúc thì lại kéo xem dưới đế chậu hoa. Những hạt mưa lớn như xuyên thấu vào cơ thể cô, còn cô chạy khắp nơi như một kẻ điên.
Hình Khải chưa bao giờ thấy cô có tâm trạng kích động như thế, cô đã mất đi vẻ bình thản thường ngày, chỉ còn là một cô bé mười lăm, mười sáu tuổi, bị mất thứ đồ mà mình yêu quý nhất, tiếng khóc thảm thiết đó khiến trái tim Hình Khải nhức nhối, dần dần, nụ cười trên môi anh tắt lịm.
Anh chạy xuống tầng, túm lấy chiếc ô để cạnh cửa, nhưng càng cuống thì càng không thể bật được ô ra. Hình Khải vừa nghiến răng vừa giậm chân, đội mưa chạy đến bên cạnh Hình Dục, cầm cổ tay cô kéo kéo, Hình Dục ngồi bệt xuống sân cỏ đầy bùn nước, ngẩn ngơ bất động.
Hình Khải lau nước mưa trên mặt, sững lại một giây, anh hoàn toàn không có ý định ép Hình Dục phát điên, nhưng cô lúc này, cũng sắp phát điên rồi.
“Cô vào nhà trước đi, tôi đi tìm.” Anh vừa khom người định đỡ cô dậy, Hình Dục lại vừa đá vừa giằng ra.
“Anh cứ nói anh vứt ở đâu, em tự đi tìm.” Hình Dục cứ nghĩ đến cảnh đôi giày trắng đang nằm ở một xó xỉnh bẩn thỉu nào đó, là lại muốn bùng nổ.
Hình Khải thấy cô đã ra nông nỗi này rồi, sao anh dám khai thật, anh dìu cô vào ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, không đợi cô đứng bật dậy, anh vội vã chạy ra ngoài, khóa trái cửa.
Hình Dục đập cửa liên hồi, không ngừng gào thét đòi Hình Khải thả mình ra. Hình Khải đá chân vào cánh cửa, gầm lên: “Tôi đã nói sẽ tìm về cho cô là tìm về cho cô. Mẹ kiếp, để tôi yên một lát đi.”
Nói xong, anh lao vào làn mưa xối xả đi thẳng đến phòng cần vụ.
Phòng cần vụ nói với anh rằng, vì trời nóng nên rác thu về đều đã được đưa ra bãi rác cả rồi.
Hình Khải khóc thầm, sau khi hỏi rõ là bãi rác nào, nhảy lên chiếc xe đạp ngoài phòng cần vụ, đạp như bay tới nơi cần đến.
Nhưng đến bãi rác rồi, nhìn đống rác cao ngất tới tận chân trời, anh mới hiểu thế nào là “mò kim đáy bể”.
Anh lau mặt, chặn một ông già đầu đội mũ lại, hỏi: “Ông ơi, rác của khu nhà ở cán bộ cấp cao đổ ở đâu ạ?”.
Ông lão khó chịu nói: “Đã ra đến bãi rác rồi còn phân cao cấp với không cao cấp gì chứ, tất cả đều là rác. Sao? Cậu định lật tìm văn kiện cơ mật nào nữa? Ha ha ha…”
Hình Khải lại hỏi: “Vậy ông cho cháu biết, trong vòng một giờ vừa rồi rác đổ ở đâu?”
Ông lão quét mắt một lượt rồi chỉ ra đống rác gần rìa phía đông, Hình Khải cảm ơn, quay người chạy đi, mưa càng lúc càng lớn, anh càng không thể lý giải được việc ngu ngốc mà mình đang làm, chỉ vì vài giọt nước mắt của nha đầu đó, anh sao lại đội mưa đi bới rác chứ?
Có điều, nghĩ thì cứ nghĩ, nhưng Hình Khải vẫn không ngừng bới rác, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, anh vừa tìm vừa buồn nôn.

Mây đen kéo đến đầy trời, trong nháy mắt trời tối đen như mực.
Tự tạo nghiệt thì khó sống, Hình Khải, mày đúng là thằng ngốc! Anh không ngừng nhắc đi nhắc lại câu đó, đầy tức giận.
Hình Khải ngồi bệt xuống đống rác, nước mưa rơi như quất vào mặt, anh đã mệt mỏi lắm rồi, nhưng vẫn không tìm thấy đôi giày trắng đó.
Lúc này, một chiếc ô đột ngột che trên đỉnh đầu anh, anh vô thức quay lại, khi đã nhìn rõ người cầm ô là ai, anh lại lảo đảo ngã xuống.
“Sao cô ra được đây?!”
Hình Dục giơ chiếc ô về phía trước, vẻ mặt đã lấy lại được sự bình tĩnh vốn có.
“Trèo ban công ra, anh… đừng tìm nữa, em không cần nó nữa…” Hình Dục một tay cầm ô, một tay kéo anh đứng dậy, thực ra suốt dọc đường cô theo sát phía sau Hình Khải, có điều anh đạp xe nhanh quá nên cô đành lần mò tìm đến đây.
Nếu anh đã biết hối lỗi, lại đội mưa ngồi tìm suốt mấy tiếng đồng hồ, thì cô còn có thể nói gì được nữa.
Không biết Hình Khải nghĩ gì, có lẽ là không chịu nổi bộ dạng buồn bã của cô, anh một tay kéo cô đến trước mặt, nói như tuyên thệ: “Đợi hết mưa, tôi sẽ tìm giày về trả cho cô, để cô không thể trách tôi không giữ chữ tín.”
Hình Dục chỉ lắc đầu, giơ cao ô che người Hình Khải, còn mình đứng dầm trong mưa.
Tâm trạng Hình Khải thật khó đoán, mặc dù không biết đôi giày trắng đó có ý nghĩa thế nào với Hình Dục, nhưng anh thật sự cảm thấy hối hận.
Anh dứt khoát kéo cánh tay Hình Dục, kéo cô đứng cùng dưới ô, Hình Dục ngửi thấy mùi lạ trên người anh, cười cười, đưa tay bịt mũi.
“Cười khỉ gì, chẳng phải đều tại cô sao?!” Hình Khải thấy cô cuối cùng cũng đã chịu cười, bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Khi hai người đi đến cổng bãi rác, Hình Khải ngồi lên xe đạp, chỉ chỉ vào gióng xe phía trước, nhưng Hình Dục chần chừ đứng bên cạnh không chịu lên xe, đứng đó cầm ô che.
“Chê tôi hôi phải không? Mau ngồi lên đi!” Hình Khải vừa nói vừa kéo cô ngồi lên gióng trước, Hình Dục tay nắm vào ghi đông xe vừa dịch lại phía sau, giơ cao ô che cho anh.
Hình Khải nhấn pê đan, nhớ lại lý do anh đòi học đi xe đạp: Lúc rảnh rỗi ngồi xem một bộ phim có tên là “Ngọt ngào”, nam chính luôn đi một chiếc xe cuốc đèo nữ chính đi khắp nơi, mặc dù hoàn cảnh hai người khó khăn, nhưng nữ chính mỗi khi ngồi lên xe của nam chính đều cười rất ngọt ngào, vui vẻ. Vì vậy Hình Khải cũng không biết dây thần kinh nào của mình bị đặt nhầm vị trí, ngã tới thâm tím mặt mày cuối cùng cũng học đi được xe đạp. Nhưng, bây giờ nhà nào nhà nấy đều có xe đưa xe đón, nên anh chưa có cơ hội nếm thử cảm giác “Một túp lều tranh, hai trái tim vàng”.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, anh ngẩng đầu muốn nhìn nét mặt của Hình Dục, nhưng Hình Dục chỉ nhìn về phía trước, thêm cảnh đèn đường mờ mờ ảo ảo dưới làn mưa lớn, anh có quay sái cả cổ cũng không nhìn rõ được gì.
“Nếu lần này thi cuối kỳ điểm số của tôi hơn 85, cô có giữ lời không?”
Sống lưng Hình Dục dường như hơi khựng lại, đầu nhoài về phía trước.
Hình Khải tặc tặc lưỡi: “Đừng sợ, tôi hỏi chơi vậy thôi.”

***

Trận mưa lớn đó đã quật ngã Hình Khải, Hình Khải ốm nằm trên giường, mồm ngậm nhiệt kế, lòng than thầm, Hình Dục gầy gò ốm yếu lại không sao, anh cao to vạm vỡ thế này lại gục trước.

“Đôi giày đó là ai tặng cho cô?”

Hình Dục đang ngồi ở đầu giường thay khăn lạnh cho anh, những ngón tay khẽ khựng lại.

“Bố mẹ em. Quê em ở miền núi xa xôi, giao thông đi lại khó khăn, trước khi bố mẹ em đi làm nhiệm vụ, hỏi em muốn được tặng quà gì nhân ngày sinh nhật, em nói em muốn có một đôi giày thể thao màu trắng, bố mẹ liền đồng ý, em mong chờ ngày đêm, nhưng khi đôi giày đó được chuyển đến tay em, còn có cả di ảnh của bố mẹ…”

Có thể nhìn thấy cô đang cố gắng kìm nén những giọt nước mắt, nhưng chúng vẫn lách tách rơi xuống mu bàn tay Hình Khải. Trái tim Hình Khải khẽ thắt lại.

Hình Khải rất muốn nói với cô một câu xin lỗi, Hình Dục lại lấy tay che miệng anh, mỉm cười.

Nhưng nụ cười phảng phất nét đau buồn đó đã giày vò Hình Khải suốt cả đêm không thể chợp mắt.

Sáng sớm hôm sau, Hình Khải mặc dù sốt cao hừng hực vẫn chạy khắp Bắc Kinh, dựa vào trí nhớ tìm mua bằng được một đôi giày thể thao màu trắng giống hệt như đôi cũ. Nhưng anh không vội đưa cho Hình Dục, mà nhân lúc Hình Dục ngủ, một mình ngồi trong phòng tắm lau lau rửa rửa đôi giày đó rất nhiều lần, ít ra thì cũng phải khiến nó có vẻ bề ngoài giống như đôi cũ, nếu có thể che mắt cô vượt qua kiếp nạn lần này thì quá tốt.

Anh chỉ mong, cô đừng khóc nữa...



Chương 05: Bí mật trong bàn học


Một tháng sau, Hình Khải cầm đôi giày đã được anh giặt giặt đánh đánh tới mức thành giày cũ, đứng lặng hồi lâu trước cửa phòng ngủ của Hình Dục, phòng cô ở tầng một ngay bên cạnh phòng đọc, bình thường hay đóng cửa. Hình Khải cứ nghĩ rằng cô khóa cửa theo thói quen, thực ra cửa không khóa. Đây cũng là lần đầu tiên anh bước vào phòng ngủ của cô.

Đẩy cửa bước vào, đồ đạc trong phòng cũng giống như những căn phòng khác, cô rất gọn gàng sạch sẽ, ga giường phẳng phiu, chăn đệm được gấp gọn như bánh đậu phụ, xếp chồng lên nhau. Sách vở ngăn nắp trên bàn. Liếc mắt nhìn quanh phòng, cảm giác không giống với phòng con gái, giống với phòng của một quân nhân hơn. Hình Khải định đặt đôi giày ở đấy rồi đi ra ngay, nhưng lại nhìn thấy một tờ giấy được cuộn tròn nhét trong bình hoa, Hình Khải thuận tay mở ra xem, là một tờ giấy khen đã ngả vàng dành cho người đứng thứ hai trong giải thi đấu võ thuật cấp xã, người chiến thắng là An Diêu.

Anh đoán đấy là tên thật của Hình Dục, từ sau khi Hình Dục bước vào nhà họ Hình một cách đột ngột và kỳ lạ, anh chỉ quan tâm bao giờ thì cô xéo đi, chứ không quan tâm tới quá khứ của cô.

Lòng tò mò trỗi dậy thúc giục anh đi đến trước bàn học, chiếc ngăn kéo to ở giữa bị khóa chặt. Hình Khải kéo ngăn kéo nhỏ bên cạnh ra, thò tay vào khe hở ở giữa ngăn kéo rồi sờ vào trong ngăn kéo giữa, đầu tiên anh sờ thấy hai quyển vở mỏng bọc bìa nhựa bên ngoài, rút ra xem, thì ra đấy là giấy chứng nhận tôn vinh liệt sĩ, nam liệt sĩ tên: An Quốc Lương, nữ liệt sĩ: Diêu Thư Mẫn.

Hình Khải trầm ngâm, chẳng trách bố anh lại đổi tên cho Hình Dục, tên của cô ghép từ họ của bố và mẹ mà thành, bố anh rõ ràng là muốn cô quên đi những chuyện đau buồn đã qua đó.

Từ bức ảnh trên giấy chứng nhận, anh thấy mẹ Hình Dục rất đẹp, Hình Dục giống mẹ, trong những đường nét xinh đẹp dịu dàng còn toát lên sự cương nghị của một quân nhân.

Hình Khải đút hai tờ chứng nhận vào lại ngăn kéo, rồi tiếp tục thò tay lần vào sâu hơn, ngón tay chạm vào một quyển vở rất dày, anh định rút ra, nhưng lại bị kẹp giữa khe ngăn kéo không rút ra được. Đúng lúc ấy, anh nghe thấy tiếng mở cửa, vội vội vàng vàng để vào chỗ cũ, sau đó chạy lẩn sang phòng đọc sách bên cạnh.
“Về… về rồi à…” Hình Khải tay với cuốn sách “Thập đại nguyên soái”, cầm ngược mà cũng không biết. Hình Dục “ừm” một tiến
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1566
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN