--> Bên nhau trọn đời - game1s.com
Old school Easter eggs.

Bên nhau trọn đời

ên kia - Chị Sênh, bắt đầu từ ngày mai em sẽ trở thành một thục nữ!

Chương 3

Tiếp cận

Có lẽ không có gì khó hơn việc Hoa Tiên Tử muốn làm thiếu nữ hiền thục.

- Chị Sênh, chiếc này đẹp hay chiếc kia, hay là lấy chiếc này?

Trong cửa hiệu thời trang, Tiểu Hồng thử hết chiếc nọ đến chiếc kia, hỏi bà cố vấn bất đắc dĩ Mặc Sênh.

- Ừ, chiếc ấy được đấy.

- Vậy hôm nay em sẽ mặc cái này - Nét mặt Tiểu Hồng đang hớn hở bỗng nghiêm lại - Chị Sênh, chị mất ngủ phải không? Sao mới sáng sớm đã như người mất hồn vậy?

- Không có gì! - Mặc Sênh cười gượng, chuyển chủ đề câu chuyện, chị cố nói giọng tự nhiên - Tiểu Hồng, để trở thành một thiếu nữ hiền thục, điều quan trọng không phải ở trang phục.

- Thế thì là cái gì? - Ánh mắt Tiểu Hồng nhìn Mặc Sênh nghi hoặc.

- Lời nói, cử chỉ - Mặc Sênh nói nghiêm túc - Ví dụ, nếu người ta hỏi em thích nghe âm nhạc gì, em nhất định không được nói là thích nhạc hip hop.

- Em không thích nghe nhạc hip hop - Tiểu Hồng vui vẻ - Em thích nhất bài "Từng đợt sóng" của Tiểu Đỗ và A Ngưu.

Lần này đến lượt Mặc Sênh tái mặt. Chị đã xem đĩa hát đó. Trong đầu chị hiện lên cảnh ba người đàn ông mặc quần tắm màu sặc sỡ ôm đàn ghi ta chạy theo người đẹp Jini trên bãi biển, tai nghe thấy lời bài hát "Nhất là người đẹp biến thành vợ, đó là mơ ước tương lai của tôi..."

- Khi ở bên anh ấy, nhất định em không nên nói về chuyện âm nhạc - Mặc Sênh nói kiên quyết - Em có thể nói về các bộ phim. Buổi tối hai người vẫn đi xem phim chứ? Nói những bộ phim đã xem cũng để thể hiện phẩm hạnh, tư chất của một thiếu nữ.

- Phim ư? - Mắt Tiểu Hồng sáng lên - Em thích nhất phim hài Tây Du Ký có Lô Gia Anh đóng. Phim này anh ta rất đẹp trai, lời thoại lại rất triết Lý, nhất là câu "Người là do cha mẹ sinh ra, yêu quái là do cha mẹ yêu quái sinh ra". Câu này hàm chứa triết lý về luân lý, tình yêu, y học và cả tôn giáo, đúng là sự lý giải cao nhất của triết lý Phật học chúng sinh bình đẳng.

- Tiểu Hồng! - Mặc Sênh cau mày - Chị nghĩ, đi chơi với anh ấy, tốt nhất em không nên nói nhiều.

Mãi Tiểu Hồng mới chịu buông tha, lúc đó đã hơn hai giờ chiều. Mặc Sênh về nhà nghỉ một giấc. Tỉnh dậy thấy trời đã tối, nhìn đồng hồ trên tường đã bảy rưỡi.

Bụng đói cồn cào, mở tủ lạnh thì chẳng còn gì ăn, Mặc Sênh cầm ví đi siêu thị.

Xuống tầng hầm, vừa ngang qua bồn hoa trước cổng, chị bỗng khựng lại.

Bên kia đường, dưới ngọn đèn cao áp, Dĩ Thâm đứng lặng nhìn chị qua màn sương mờ ảo màu tím nhạt.

Dĩ Thâm!

Dĩ Thâm đứng đó. Hôm nay anh vẫn mặc giản dị như lần trước, áo sơ mi, quần dài, nhưng có một vẻ đẹp khác thường. Trước đây chị thường say mê ngắm nhìn anh, có lúc chị buột miệng:

- Dĩ Thâm, vì sao anh mặc cái gì cũng đẹp?

Câu trả lời chỉ là một cái lườm.

Dĩ Thâm! Lại là những kỉ niệm ngày xưa!

Triệu Mặc Sênh, không nên tự huyễn hoặc bản thân nữa, không nên nghĩ nhiều!

Dĩ Thâm tắt điếu thuốc hút dở tiến lại gần chị.

- Có thể đi với tôi một lát được không?

- Được thôi... Nhưng đi đâu?

Hai người im lặng đi bên nhau. Được một đoạn đường dài, Dĩ Thâm vẫn chưa có ý muốn nói, Mặc Sênh không kiên nhẫn được nữa hỏi:

- Chúng ta đi đâu đây?

- Đến rồi!

Đây là bến xe. Họ ngồi lên xe bus đi đâu?

- Có tiền xu không?

- Có - Mặc Sênh lục trong ví mấy đồng tiền xu, cầm trong tay.

- Cho tôi một đồng - Dĩ Thâm gỡ tay chị lấy một đồng xu, trong một thoáng anh nắm chặt bàn tay chị trong tay mình.

Mặc Sênh ngạc nhiên ngước mắt nhìn anh, rụt tay lại, nhưng Dĩ Thâm làm như không có chuyện gì xảy ra. Anh đứng cạnh chị mắt nhìn về chiếc xe bus đang đi đến.

- Lên xe đi.

Không kịp hỏi gì, Mặc Sênh bước theo Dĩ Thâm như một cái máy. Xe bus tối thứ bảy đông nghẹt, hai người đứng cách nhau mấy hành khách, hít thở khó khăn, hoàn toàn không thể cử động. Khi xe bus dừng ở bến số 9, Dĩ Thâm đột nhiên vươn tay nắm tay chị kéo xuống xe, vừa đi xuống anh lại bỏ ngay ra, một mình đi vượt lên trước.

Mặc Sênh nhìn cảnh vật xung quanh, toàn những căn nhà chọc trời đứng san sát:

- Đây là đâu? - Chị ngơ ngác hỏi.

Dĩ Thâm đi chậm lại quay đầu lại hỏi:

- Không nhận ra ư?

Chị cũng biết nơi này sao? Thành phố lớn như vậy, không phải chỗ nào chị cũng biết. Nhưng vì sao anh lại buồn như vậy, giống như chị đã phạm tội tày trời nào đó.

Nhìn vẻ ngơ ngác của chị, mắt Dĩ Thâm như tối lại:

- Không nhận ra thì thôi!

Anh lặng lẽ đi, đầu hơi ngoảnh lại, bước chân vừa vội vàng vừa gấp gáp.

Mặc Sênh không hiểu thế nào, chị ngẩn ngơ nhìn con phố phồn hoa xung quanh, bỗng hiểu ra, đây chính là con đường Bắc Đại ngày xưa!

Chẳng phải chính con đường này chị và Dĩ Thâm đã bao lần đi qua?

Sao lại có thể như vậy!

Đâu là dấu vết con đường ồn ào ngày xưa? Những người bán hàng rong, những quán cơm vừa ngon, vừa rẻ bên đường đâu cả rồi?

- Sau khi về nước cô không quay lại chỗ này sao? - Dĩ Thâm ngoái đầu lại hỏi giọng lạnh tanh.

- Không...tôi... không phải không đến, chỉ là công việc quá bận.

"Công việc quá bận", lý do như vậy ngay đến chị cũng cảm thấy buồn cười.

Dĩ Thâm liếc nhìn chị, mặt dửng dưng:

- Không cần nói gì cả, tôi hiểu.

"Anh ấy hiểu gì?" Mặc Sênh không hiểu.

Họ đi vào trường, ngôi trường trăm năm tuổi không thay đổi lắm. Những cây cổ thụ, những ngôi nhà cũ kĩ, những sinh viên nam nữ mỉm cười lướt qua họ... Cảm giác ngậm ngùi, chua xót trong lòng chị chưa bao giờ hiện hữu rõ rệt như lúc này. Thì ra chị thực sự xa cách bằng ấy năm, những gì mất liệu có còn lấy lại?

Mặc Sênh dừng lại chỉ một cửa hiệu bán lẻ:

- Ô, quán này vẫn còn, không biết có phải vẫn là đôi vợ chồng ngày xưa không?

- Không! - Dĩ Thâm nói - Đổi chủ khác từ khi tôi chưa tốt nghiệp.

- Thế ư? - Mặc Sênh ngẩng đầu cười - Tôi đi mua chút gì ăn nhé, đói lắm rồi.

Chủ quán là một phụ nữ trẻ, vừa dỗ con, vừa chào họ. Chị mua bánh mỳ và nước ngọt, Dĩ Thâm còn lấy thêm một lon bia. Anh trả tiền. Mặc Sênh nghĩ lại trước đây Dĩ Thâm thường rất cố chấp trong vấn đề ai trả tiền, lúc đó chị còn quá trẻ. Còn người đàn ông Dĩ Thâm có lẽ rất mệt khi ở bên chị.

- Anh bắt đầu uống rượu từ bao giờ vậy? - Mặc Sênh buột miệng hỏi. Chợt nhớ cái hôn điên cuồng mang hơi rượu tối hôm trước, chị lúng túng cúi đầu không dám nhìn anh.

- Chính trong mấy năm đó - Anh im lặng giây lát, nói giọng dửng dưng.

"Đúng thế, chính trong mấy năm đó".

- Chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi nghỉ một lát đi.

Sân vận động lúc 8 giờ vẫn rất đông người chơi thể thao, phần đông là sinh viên, cũng có giáo viên có tuổi đi dạo.

Họ ngồi xuống một góc sân, Mặc Sênh cười nói:

- Sân vận động này là hồi ức đáng buồn nhất của tôi.

Dĩ Thâm cười, tiếng cười ngắn và khô khan:

- 800m, phải không?

- Đúng vậy - Mặc Sênh ngượng nghịu thừa nhận - Thành tích cao nhất của tôi là bốn phút mười giây 800m. Còn nhớ hồi đó anh nói rất tự tin...

Chị đột nhiên dừng lại, Dĩ Thâm quay sang nhìn chị:

- Tôi đã nói gì?

- Anh nói: "Mặc Sênh, cô chạy chậm như vậy,sao có lúc đuổi kịp tôi?".

- Ồ, kia phải là giáo sư Chu ở khoa anh không? - Mặc Sênh chỉ ông già đang một mình đi dọc phía xa.

Dĩ Thâm nhìn theo tay chị:

- Để tôi đi xem sao.

Chị nhìn anh bước đi. Giáo sư Chu nhìn thấy anh vui vẻ, hai người nói với nhau mấy câu, hình như giáo sư Chu vỗ vai Dĩ Thâm.

Tóc của giáo sư mỗi ngày một thưa!

Chị biết giáo sư Chu hoàn toàn do quan hệ với Dĩ Thâm.

Lúc đó Dĩ Thâm bận bịu công việc gia sư, ngay Mặc Sênh cũng khó gặp anh. Để có thời gian bên anh, khi nào không phải lên lớp là chị đến nghe giảng ở khoa của anh. Môn hình pháp học của giáo sư Chu chị đã nghe hết một học kì. Có điều cho đến bây giờ ngay đến kiến thức cơ bản nhất của bộ môn hình pháp học như thế nào là vô tội chị cũng không nắm được. Không như Dĩ Thâm, mới cùng chị đi nghe mấy tiết toán học cao cấp, đến cuối kì thi anh đã có thể giúp chị ôn tập.

Không biết Dĩ Thâm nói gì, giáo sư Chu nhìn về phía chị nheo mắt gật đầu, đoạn vẫy tay từ biệt.

Đợi anh quay lại, Mặc Sênh hiếu kì hỏi:

- Anh và giáo sư đã nói với nhau những gì?

Dĩ Thâm đáp:

- Tôi bảo tôi và một người bạn quay trở lại thăm trường - Và Dĩ Thâm quay sang nhìn chị bằng ánh mắt kì lạ - Giáo sư vẫn còn nhớ cô đấy.

- Thật không? - Chị ngượng nghịu nói nhỏ - Có lẽ giáo sư có ấn tượng rất sâu về tôi.

Một trong những lần cùng Dĩ Thâm đi nghe giảng chị đã gây ra một chuyện nực cười.

Giáo sư Chu lên lớp không bao giờ điểm danh, ngay cả gọi sinh viên trả lời cũng rất tùy hứng, tiện ai thì chỉ định người đó. Có một lần Mặc Sênh xúi quẩy, bị giáo sư Chu gọi lên và đến bây giờ chị vẫn còn nhớ câu hỏi hôm đó của giáo sư là gì:

- Theo bạn bốn người ABCD nên phán xử thế nào?

Chị phân vân, thầm nghĩ bốn nhân vật này là ai, họ phạm tội gì, nên xử thế nào? Bài giảng của giáo sư chị đâu có bỏ vào tai. Bí quá chị đành kéo áo cầu cứu Dĩ Thâm, không ngờ anh trả lời cộc lốc:

- Tôi chẳng nghe thấy gì hết.

Thì ra trước đó họ vừa cãi nhau Dĩ Thâm còn đang giận chị. Giận thì giận nhưng thấy chết mà không cứu thì quá hẹp hòi!

Kết quả chị trả lời như một cái máy:

- Xử tù giam có thời hạn.

Cả hội trường cười ồ, có người nào đó nói to:

- Thưa thầy cô ấy không phải sinh viên khoa mình.

- Thế ư? - Giáo sư Chu cảm động - Cô gái, có phải cô thích môn hình pháp học không?

Lại một trận cười rộ:

- Thưa thầy cô ấy theo bạn trai đi nghe giờ thôi.

Giáo sư Chu là người rất vui tính, ông mỉm cười vui vẻ:

- Thì ra là vậy, thế cô ấy là bạn gái của ai?

Dĩ Thâm mặt đỏ dừ, lúng túng đứng lên:

- Của em ạ.

Giáo sư đương nhiên biết Hà Dĩ Thâm, ông hài hước nói:

- Bạn Hà thế là rất phải, giáo dục gia đình thực ra hết sức quan trọng, một mình mình học là chưa đủ. Đường đường là bạn gái của cử nhân luật học mà chẳng hiểu gì về pháp luật thì không ổn chút nào đúng không? Như vậy còn gì là thể diện của chàng cử nhân luật học tương lai.

Mặc Sênh nhớ lúc đó cả hội trường cười nghiêng ngả.

Dĩ Thâm mỉm cười:

- Đúng là ấn tượng rất sâu.

Mặc Sênh kinh ngạc nhìn anh. "Anh ấy đang cười ư?". Cuối cùng anh đã không giữ bộ mặt sắt nữa, anh đã không coi chị là một người lạ nữa rồi.

Mặc Sênh hơi ngoảnh mặt sang một bên, che giấu nỗi xúc động đang làm mặt chị đỏ dần lên, chị nói giọng thiếu tự nhiên:

- Ai bảo lúc đó anh thấy chết mà không cứu?

Dĩ Thâm cười nhạt, không đáp. Quả thật hôm đó anh không nghe được câu hỏi của giáo sư.

"Vậy ra cô ấy cho rằng mình lãnh đạm đến mức đang chiến tranh với cô ấy mà vẫn có tâm trạng nghe giảng?" Anh thầm nghĩ.

Nếu anh đủ lạnh lùng, đủ lý trí, thì bây giờ anh đã không ngồi đây.

Dĩ Thâm buồn rầu nói:

- Muộn rồi, tôi đưa cô về.

Họ vẫn đi xe bus, từ chỗ xuống xe bus đến nhà Mặc Sênh hai người vẫn đi bên nhau, nhưng không ai nói gì. Gần đến nhà, Mặc Sênh dừng lại, quay sang anh:

- Đến rồi.

- Nhanh thế sao? - Dĩ Thâm giật mình, cũng dừng lại.

- Tạm biệt.

- Tạm biệt.

Mặc Sênh đi mấy bước, Dĩ Thâm vẫn đứng yên dưới ngọn đèn đường:

- Anh...?




Mắt anh lướt qua chị nhìn xa xăm, muốn nói lại thôi. Cả hai lại im lặng. Lát sau Dĩ Thâm lên tiếng:

- Tôi...Tôi xin lỗi...Tối hôm qua...

- Không sao - Mặc Sênh luống cuống - Tối hôm qua anh say mà.

- Thật ư? - Dĩ Thâm ngập ngừng, giọng anh trở lại gọng giễu cợt mà chị quen bấy lâu.

Lát sau, anh sải bước đến bên chị, áp đôi môi lạnh lẽo của mình vào đôi môi nóng rực của chị, mắt anh nhìn sâu vào mắt chị. Ánh mắt u ám, anh thầm thì:

- Mặc Sênh, anh rất tỉnh. Xưa nay vẫn vậy.

"Phải, anh ta luôn rất tỉnh, anh ta luôn nhìn mình một cách tỉnh táo".

° ° °

- Hôm nay đầu óc cậu để đâu thế? - Lúc cả nhóm thảo luận về vụ án mới nhận, Hướng Hằng đột nhiên nói.

Dĩ Thâm ngẩng đầu nhìn Hướng Hằng:

- Tôi cho rằng ý kiến của tôi không tồi.

- Không tồi, đúng là không tồi. Rất hay là khác! Nhưng cậu vẫn không tập trung tư tưởng.

- Thôi được! - Dĩ Thâm ném cây bút trong tay lên bàn - Cậu muốn hỏi gì?

Hướng Hằng cười:

- Biết ngay mà, hèn nào trông cậu giống như người mất hồn. Cô bạn họ Triệu của chúng ta đã trở về đúng không?

Dĩ Thâm nhướn mày:

- Sao cậu biết?

"Chẳng lẽ mình để lộ đến thế?" Mặt Dĩ Thâm thoảng phớt hồng rồi tái đi.

- Hôm đó tôi ở lầu dưới nhìn thấy hết - Hướng Hằng trầm ngâm - Hình như cô ấy thay đổi khá nhiều.

- Thay đổi nhiều - Dĩ Thâm im lặng.

Lúc đó Viêm đẩy cửa vào hét to:

- Hôm nay Đoàn mời cơm, các cậu nhất định phải đi với tớ.

Đoàn Luật sư thành phố và văn phòng Luật sư Viêm Hướng Hà có quan hệ rất tốt. Mặc dù trong công việc nhiều lúc không khỏi có va chạm, nhưng quan hệ vẫn rất tốt. Viêm vừa giúp họ một vụ án, nên có lẽ họ mời cơm để cảm ơn.

Nhưng người trong Đoàn luật sư cũng không hẳn đều vô tư, ai chẳng biết nữ luật của họ, người đẹp Lý Lệ đã có tình ý với Hà Dĩ Thâm của văn phòng Viêm Hướng Hà này! Mời họ đi ăn chẳng qua chỉ là cái cớ, bởi vì sách lược của Lý Lệ là mưa dầm thấm lâu. Bữa tiệc hôm nay chắc thú vị lắm đây. Viêm rất hiếu kì.

° ° °

Nhà hàng Vọng Nguyệt ở khu trung tâm phồn hoa nhất của thành phố. Màn đêm vừa buông, thành phố bừng sáng trong ánh đèn màu rực rỡ,. Rượu quá tam tuần, Viêm và các đồng nghiệp sôi nổi hẳn lên, tiếng cười nói to dần. Hướng Hằng ngồi cạnh cửa sổ, tai vẫn nghe mọi người nói chuyện, nhưng mắt không ngưng liếc ra ngoài cửa sổ.

Đêm thành phố ánh sáng muôn màu, người qua lại như nước chảy.

"Có phải là..."

- Ông Hướng không uống đi, nhìn gì thế? - Luật sư Lê ngó đầu ra ngoài, theo ánh mắt của Hướng Hằng nhìn xuống dưới.

Bên kia đường, một phụ nữ cầm máy quay, hình như đang quay chính ngôi nhà của họ đang ngồi. Người đó có mái tóc ngắn, áo sơ mi rộng, màu thẫm, quần bò, cổ còn đeo lủng lẳng hai chiếc máy ảnh.

- Hình như đó chính là kiểu cậu thích, phải không? - Luật sư Lê đã ngấm hơi men, nói với Viêm giọng đầy phấn khích - Không nhìn rõ mặt nhưng có lẽ là sinh viên.

- Không phải khẩu vị của cậu ta đâu - Hướng Hằng xen vào, nhưng mắt vẫn đảo về phía nhìn đồng nghiệp Dĩ Thâm và Lý Lệ.

Lý Lệ ngồi sát Dĩ Thâm nói nhỏ điều gì đó, không biết Dĩ Thâm nói gì mà cô ta che miệng cười, ánh mắt không rời Dĩ Thâm.

"Nếu cô ấy có mặt ở đây thì hay phải biết!". Hướng Hằng chợt nghĩ rồi quay đầu gọi:

- Dĩ Thâm.

Dĩ Thâm gật đầu với Lý Lệ, đoạn đến bên cửa sổ, cạnh Hướng Hằng hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Hướng Hằng không nói, chỉ sang bên kia đường.

Không chỉ Hà Dĩ Thâm, mọi người đều nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Chuyện gì thế nhỉ? - Ai đó hỏi.

Dĩ Thâm phát hiện ra người phụ nữ lẫn trong đám người bên kia đường đang loay hoay lấy góc quay chính là Mặc Sênh. Anh để cốc rượu trong tay xuống bàn nói nhanh:

- Mình đi ra ngoài một lát.

Ngoài Hướng Hằng vẫn còn tương đối tỉnh táo, những người khác đều chuyếnh choáng gục xuống cửa sổ, nhưng vẫn cố gắng nhìn Hà Dĩ Thâm cao lớn nhanh nhẹn vượt qua đường. Dừng lại cạnh cột đèn cách người phụ nữ đang quay phim một đoạn, nhưng chỉ đứng nhìn, không lên tiếng. Cô ta hình như không biết có người đang theo dõi mình, nhưng bất chợt quay đầu lại, ngây người trong giây lát, rồi ngập ngừng tiến về phía Dĩ Thâm. Hai người nói với nhau điều gì đó, cả hai quay lung về phía họ, nên họ đương nhiên không thấy mặt cô ta.

Sau đó...

Tất cả trố mắt.

Hà Dĩ Thâm!

Hà Dĩ Thâm làm gì vậy? Tại sao lại kéo tay người ta?

Hà Dĩ Thâm! Một Hà Dĩ Thâm trước nay vốn lạnh lùng, xa cách với phụ nữ sao lại có động tác quyết liệt như vậy!

Mọi người không ai bảo ai đều quay đầu nhìn người phụ nữ duy nhất trong bàn tiệc. Nhưng nữ luật sư thể hiện một bản lĩnh đáng khâm phục, nét mặt tươi rói, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch cũng quan sát nhất cử nhất động của Hà Dĩ Thâm và cô gái có dáng như một sinh viên, có vẻ thích thú ra mặt.

Có gì lạ đâu! Vốn tưởng Hà Dĩ Thâm lạnh lùng với phụ nữ là do bản tính anh ta lạnh lùng! Thì ra lúc cần anh ta cũng nóng bỏng quyết liệt như ai.

Đây quả thật là một đòn đau với sự tôn nghiêm của phụ nữ!

Mặc dù bình thường Lý Lệ thường bị mọi người châm chọc, tuy rất tức, nhưng chưa bao giờ cô bộc lộ điểm yếu của mình.

Một người béo mập tên Lý, hỏi Hướng Hằng:

- Cô ta là ai vậy?

Hướng Hằng cười:

- Sao lại hỏi tôi? Phải hỏi Dĩ Thâm chứ!

Luật sư Lý bật cười:

- Đừng hi vọng moi được tin gì từ miệng cậu ta.

Hướng Hằng nhìn áo khoác của Dĩ Thâm vắt trên tay ghế, hất hàm nói:

- Áo khoác của hắn vẫn còn ở đây, nhất định hắn sẽ quay về.

Lát sau Dĩ Thâm quả nhiên quay lại, nhìn mọi người vẻ có lỗi, đoạn quay sang luật sư Lý nói:

- Anh Lý, tôi có việc về trước nhé. Bữa cơm hôm nay coi như luật sư Lý mời.

Lý còn chưa kịp nói gì, Hướng Hằng chen vào:

- Cậu đi được như vậy chẳng nể mặt mọi người, hay là mời Mặc Sênh đến đây. Người cũ đã lâu không gặp - Rồi quay sang luật sư Lý - Có sao không anh?

Lý gật đầu lia lịa:

- Đương nhiên không sao, có thể mang người nhà mà.

Lý Lệ nói giọng hờn dỗi:

- Luật sư Hà có bạn gái sao phải lén lút vậy, coi thường mọi người quá thế.

Mặc Sênhvẫn đứng ở bên kia đường, đối diện nhà hàng Vọng Nguyệt, lòng băn khoăn.

"Giữa mình với Dĩ Thâm rốt cục là quan hệ thế nào? Bạn không ra bạn, người tình không ra người tình..."

Còn chưa nghĩ gì thì điện thoại reo, điện thoại của Dĩ Thâm:

- Tôi đi không được...

- Vậy cũng được - Mặc Sênh thở phào.

- Cô đến đây nhé!

Tắt máy. Anh không cho chị một cơ hội thương lượng.

Đành vậy, chị ngước nhìn tấm biển Nhà hàng Vọng Nguyệt rồi quả quyết sang đường. Dĩ Thâm đợi chị ở cửa.

Mặc Sênh do dự:

- Tôi vào có tiện không?

- Chỉ có mấy đồng nghiệp, đừng ngại!

"Nhưng mình xuất hiện với tư cách gì?"

Câu này chị chưa nói ra được. Thời gian gần đây Dĩ Thâm thỉnh thoảng đến tìm chị, nhưng anh cố tình giữ khoảng cách, vì vậy sự tiếp xúc thế này khiến chị lúng túng.

"Không nên như thế này, nên cách xa anh thì hơn..."

Khi cả hai bước vào, mọi ánh mắt đều hướng vào Mặc Sênh vẫn còn rất đẹp, trang phục có phần thoải mái, tóc cắt ngắn, hơi thiếu điệu đà, tuy nhiên chẳng có gì nổi trội so với những người phụ nữ xung quanh. - Dĩ Thâm.

Người đầu tiên lên tiếng là Hướng Hằng.

- Triệu Mặc Sênh, cô về sớm thế sao? - Anh ta mỉm cười đôn hậu, nhưng không giấu được vẻ giễu cợt - Tôi tưởng rằng cô để Dĩ Thâm khốn khổ chờ đợi mười tám năm cơ đấy.

Đúng là lời nói có dao, có kim trong áo. Mặc Sênh còn chưa biết trả lời ra sao, đành chào chung chung:

- Hướng luật sư, đã lâu không gặp.

- Không dám, nhưng đúng là đã lâu không gặp - Hướng Hằng niềm nở chìa tay cho Mặc Sênh.

Dĩ Thâm giới thiệu đơn giản. Mặc Sênh vừa ngồi xuống ghế, thì nữ luật sư Lý Lệ đi đến gần chị nói rất lịch sự.

- Triệu tiểu thư, nghe nói Dĩ Thâm rất nổi tiếng, không hiểu chị đã dùng chiêu gì để có được anh ấy?

Mọi người hóm hỉnh đưa mắt nhìn Lý Lệ, ánh mắt đầy ẩn ý. Không phải nghe nói mà là tận mắt nhìn thấy. Tất cả đều im lặng.

Hướng Hằng cau mày, "sao hỏi một câu vô duyên đến thế!"

Thực ra Lý Lệ cũng không có ác ý, chỉ là do thói quen thẳng thắn, do quá trình thường xuyên tiếp xúc với đàn ông. Có lần Lý Lệ đã mắng một đồng nghiệp trình độ non kém, vì vậy không nên hi vọng thái độ nhẹ nhàng tế nhị ở cô. Hỏi như vậy có lẽ cũng vẫn còn tương đối lịch sự. Chỉ có điều Mặc Sênh không quen nên cảm thấy lúng túng.

Hướng Hằng định đỡ lời cho Mặc Sênh nhưng nhìn sang thấy vẻ mặt bất cần của Dĩ Thâm, nên lại thôi. Thầm nghĩ "Người tình của người ta bị chọc, người ta không xót, can cớ gì mình xen vào?"

Mặc Sênh thoạt đầu cũng hơi bất ngờ, nhưng trấn tĩnh được. Thấy mọi người đều im lặng, chị bỗng cảm thấy áy náy, có phải mình làm mọi người khó xử? Chị đâu biết họ đang tò mò muốn xem trò hay, họ đang háo hức chờ đợi...

Vậy là chị nói nửa đùa, nửa thật.

- Thực ra Dĩ Thâm rất dễ theo đuổi - Mặc Sênh cười, tổng kết kinh nghiệm trước đây của mình - Quan trọng là phải có bộ mặt dày, quyết không từ bỏ mục tiêu, cứ gào khóc ầm ĩ nhất định anh ấy phải giơ tay hàng.

Ánh mắt mọi người dồn vào Dĩ Thâm. Chẳng lẽ anh chàng uyên bác kiêu ngạo này thực sự thích theo đuổi như vậy?

Nhưng kinh nghiệm của Mặc Sênh lập tức bị nữ luật sư phản bác:

- Chị không thấy vậy sẽ làm ảnh hưởng đến tôn nghiêm của người phụ nữ sao?

- Hồi đó quả thật không nghĩ nhiều như vậy - Mặc Sênh mỉm cười.

- Người đàn ông có được bằng tình cảm đó liệu có bao nhiêu tình cảm với chị? Anh ấy có hiểu không, có thể sau này anh ta sẽ chán chị, sẽ bỏ chị? - Lý luật sư nói với vẻ đắc thắng, có vẻ cô ta đang khoái trá chứng kiến kẻ tình địch của mình bị bỏ rơi.

Viêm nãy giờ im lặng, đột nhiên ngắt lời Lý Lệ. Anh ta nhìn Mặc Sênh với ánh mắt láu lỉnh:

- Tôi nhớ ra rồi, bạn chính là người năm xưa đã bỏ Dĩ Thâm đi Mỹ, đúng không?

- Thế ư?

Ngoài Hướng Hằng, Dĩ Thâm những người còn lại đều tròn mắt nhìn Mặc Sênh. Thì ra đây chính là người đã bỏ Dĩ Thâm?

Mặc Sênh cũng bị bất ngờ, chị đã bỏ Dĩ Thâm ư?

Tại sao? Sao lại nói vậy.

Lại nữa, vì sao người đàn ông đẹp trai này ánh mắt nhìn chị vẻ thán phục?

- Không, không phải...

- Còn chối ư? - Viêm sử dụng chiến thuật đánh vu hồi - Bạn đã từng đi Mỹ phải không?

- Vâng.

- Trước đây bạn là bạn gái của Dĩ Thâm?

- Đúng...

- Thế là đúng rồi - Viêm đập tay xuống bàn - Chứng cứ đã rõ, tội danh đã thành!

Mặc Sênh mỉm cười:

- Sao? Luật sư các anh vẫn dễ dàng định tội cho người khác như thế ư?

Viêm định nói điều gì đó, thì Dĩ Thâm kéo Mặc Sênh đứng dậy:

- Xin lỗi chúng tôi đi trước.

Không có ai ngăn họ, tất cả im lặng lặng lẽ nhìn hai người rời khỏi bàn ăn.

Ra khỏi nhà hàng, gió lạnh thốc vào người, tâm trạng rối bời. Mặc Sênh băn khoăn nhìn người đàn ông đi trước chị mấy bước, cuối cùng không chịu được nữa, chị lên tiếng:

- Dĩ Thâm, sao anh không nói gì?

- Nói gì? - Dĩ Thâm hơi ngoảnh mặt lại.

- Họ tưởng rằng... tôi bỏ anh. Nhưng thực sự không phải như vậy, vì sao anh không giải thích? Người kiêu ngạo như anh sao có thể chịu được sự hiểu lầm như vậy!

"Giải thích thế nào?"

Dĩ Thâm dừng lại.

Nhìn mặt anh, Mặc Sênh giật mình. Trong khoảnh khắc, dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn cao áp, chị bỗng thấy con người cao lớn ngạo mạn này sao cô đơn đến thế, nhưng giọng nói thân thuộc đã vang lên, nhỏ, trầm nhưng rành rọt:

-Chương 4

Số phận

Mặc Sênh không hiểu, cái gì khiến Dĩ Thâm cũng cho là vậy?

- Đến giờ tôi vẫn hoài nghi, không biết những lời nói năm xưa của tôi có phải lý do thực sự khiến cô ra đi hay không? - Dĩ Thâm không cao giọng, nhưng từng chữ, từng chữ nặng ngàn cân, đè lên ngực chị.

"Sao anh lại nói như vậy? Sao anh có thể nói như vậy!"

Chị vẫn nhớ mồn một từng chi tiết của ngày hôm đó. Nghe Dĩ Văn nói vậy, chị lập tức đi tìm Dĩ Thâm để kiểm chứng. Dĩ Thâm không thể lừa dối chị, nếu anh thừa nhận thì có nghĩa sự thực đúng là như vậy. Chị hoàn toàn tin anh, nhưng nếu anh ấy cũng thích Dĩ Văn thì sao?

Trên đường đến chỗ Dĩ Thâm, tình huống xấu nhất mà chị có thể tưởng tượng ra chỉ là Dĩ Thâm thừa nhận anh yêu Dĩ Văn. Chị tuyệt nhiên không ngờ, đón mình lại là cái nhìn đáng sợ, ánh mắt căm hận và những lời lẽ tàn nhẫn, đau đớn như dao cứa.

- Đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô! Triệu Mặc Sênh, tôi muốn mình chưa bao giờ quen cô!

Khẩu khí và thái độ tuyệt tình đó, đến giờ nghĩ lại chị vẫn thấy đắng lòng. Tại sao bây giờ anh lại nói như vậy. Mình, chính mình đã bỏ rơi anh sao?

- Anh có ý gì vậy? - Mặc Sênh cúi đầu nhìn đăm đăm vào đôi giày dưới chân mình, nói nhỏ.

Trong đám đông đang di chuyển, hai người dừng lại cũng ít nhiều cũng thu hút ánh mắt của những người xung quanh. Dĩ Thâm kéo chị đến một nơi yên tĩnh, buông tay chị ra, châm thuốc hút.

"Phải nói thế nào với cô ấy đây, nói sự thực ư? Không thể!"

Lát sau anh chậm rãi lên tiếng:

- Hôm đó cha em đến tìm tôi.

Liếc nhìn vẻ mặt thảng thốt của chị, khuôn mặt thanh tú của anh dần dần hiện lên nụ cười châm biếm:

- Không ngờ, đúng không? Tôi cũng không ngờ bạn gái của tôi lại là thiên kim tiểu thư của ngài thị trưởng.

Mặt Mặc Sênh trắng bệch. Thiên kim tiểu thư của ngài thị trưởng, thực là một danh xưng khôi hài.

Chị và Dĩ Thâm cùng là người thành phố Y. Hồi ấy họ còn lấy làm phấn khởi, coi điều đó là duyên trời định, trớ trêu thay bây giờ nó lại trở thành khoảng cách ngàn trùng.

Nếu anh biết chị là con gái ông thị trưởng, nhất định anh cũng biết...

Mặc Sênh do dự:

- Chuyện của cha tôi, chắc anh cũng biết...

- Tôi biết - Dĩ Thâm gật đầu - Triệu Thanh Nguyên tham ô cả vạn đồng tiền công quỹ, sự việc bại lộ, đã tự sát trong tù. Sự kiện chấn động thành phố Y một thời.

Mặc Sênh nhắm mắt:

- Thôi không nghĩ tới chuyện đó nữa. Cha tôi... đã nói gì với anh? - Mặc Sênh nói nhỏ như nói thầm, mắt không nhìn người đối diện.

Dĩ Thâm cúi đầu, những lời nói của ông Triệu Thanh Nguyên hôm đó anh vẫn nhớ rất rõ:

- Cậu là một chàng trai ưu tú. Tiểu Sênh thích cậu, tôi cũng không phản đối. Nếu cậu đồng ý, cậu có thể đi Mỹ với Tiểu Sênh, tôi sẽ giúp đỡ. Mọi giấy tờ, nhà ở, trường học tôi sẽ liên hệ, cậu khỏi bận tâm...

Thật là điều kiện lý tưởng.

Cả hai im lặng, cuối cùng Dĩ Thâm nói, giọng trầm hẳn xuống:

- Tôi là một học sinh nghèo, sống bằng tiền học bổng và làm thêm. Theo em ông ấy sẽ nói gì?

Mặc Sênh im lặng. Chị rất hiểu cha mình. Người không có gì để lợi dụng, ông tuyệt nhiên không bao giờ quan hệ. Chị hoàn toàn có thể tưởng tượng ra những lời cha chị có thể nói với Dĩ Thâm. Nếu không tại sao anh lại tàn nhẫn với chị đến như vậy?

- Xin lỗi! Thì ra là thế. - Mọi suy nghĩ của chị về chuyện này bấy lâu vậy là sai hoàn toàn. Mặc Sênh trở nên bối rối.

- Câu xin lỗi vừa rồi của em là cho ai? Cho em hay cho cha? Nếu thay cha xin lỗi thì hoàn toàn không cần thiết - Dĩ Thâm bình thản búng tàn thuốc lá, những đốm lửa bé xíu rơi lả tả xuống đất.

Mặc Sênh yếu ớt biện hộ:

- Lúc đó... lúc đó, quả thực tôi không biết...

- Sao em không hỏi thẳng tôi? - Anh đột nhiên ngước nhìn chị, mắt lóe sáng.

Giọng của Dĩ Thâm âm u như từ địa ngục vọng về:

- Em cũng chẳng thèm hỏi lại, đã vội xử tôi án tử hình. Triệu Mặc Sênh, em thử nghĩ xem, tôi đã hận em thế nào trong suốt những năm qua?

"Hận ư?"

Mặc Sênh kinh hoàng lùi lại, nhưng không ra khỏi phạm vi tầm tay của Dĩ Thâm, cánh tay bị nắm chặt, mạnh đến nỗi chị tưởng xương mình bị bóp nát.

- Tôi chưa bao giờ gây sự với em, tại sao em gây sự với tôi? Đã gây sự rồi sao lại bỏ chạy giữa chừng? - Dĩ Thâm nói như rên lên, tuyệt vọng.

Đến nỗi ngay câu "Xin lỗi" Mặc Sênh cũng không dám nói. Chị nhắm mắt một cách vô thức không dám nhìn anh.

- Bây giờ tôi muốn hỏi em - Dĩ Thâm dần bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn chị như thiêu đốt - Nếu hồi đó em biết tất cả, em có ra đi không?

"Chị có ra đi không?" Mặc Sênh sững người, không ngờ Dĩ Thâm lại hỏi như vậy.

Nếu là bảy năm trước, nhất định chị sẽ đáp không do dự là "Không". Hồi đó chị đi Mỹ chỉ nghĩ đơn thuần là chạy trốn, mong thoát khỏi đau khổ trong tình yêu. Nhưng bây giờ thì sao? Bây giờ, chị đã hiểu mọi chuyện của bảy năm trước là một cuộc đào tẩu do cha chị vạch ra, nếu không, trong mấy ngày làm sao ông có thể hoàn tất mọi thủ tục xuất cảnh cho con gái? Nếu không tại sao mọi công việc của chị ở Mỹ đều đã được sắp xếp trong khi chị không hay biết gì. Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu năm xưa chị không muốn đi cũng sẽ bị áp tải lên máy bay.

Mặc Sênh cúi đầu:

- Xin lỗi.

Lại im lặng, cuối cùng vẫn là Dĩ Thâm nói trước:

- Vậy bây giờ thì sao?

- Bây giờ cái gì? - Mặc Sênh không hiểu.

- Bây giờ em có muốn cùng tôi không? - Dĩ Thâm nói thẳng.

Thế giới xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh, Mặc Sênh kinh ngạc nhìn Dĩ Thâm, chỉ thấy tim đập thình thịch.

- Tôi không muốn lãng phí thời gian trong chuyện này, cũng không có hứng làm quen lại từ đầu. Như một người kinh doanh tình cảm, cho nên em là phù hợp nhất, không phải thế sao?

- Thật ư? - Mặc Sênh lặng người, lòng chị mỗi lúc thêm se lại.

Bởi vì quen nhau, bởi vì phù hợp?

Nhưng Dĩ Thâm, anh có thực sự hiểu Triệu Mặc Sênh đứng trước mặt anh không? Người mà ngay bản thân cô ta có lúc cảm thấy xa lại với chính mình...?

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Chị không còn sức chạy theo một trái tim nữa, không muốn chạy theo một tình cảm có nguy cơ tiêu tan, không muốn lần thứ hai chịu đựng cái âm thanh khiến cả thế giới bỗng sụp đổ dưới chân. Cho nên...

- Hà Dĩ Thâm, xin lỗi! Hãy tha thứ cho sự yếu đuối của em. Nhưng có một điều chính em cũng không ngờ, thì ra ngay cả anh cũng không mang lại sức mạnh cho em nữa.

- Tại sao cô ta có thể tức thời từ chối như vậy - Dĩ Thâm nói một cách nặng nhọc - Em không cần trả lời anh nhanh như vậy, em...

Chị nhẹ nhàng ngắt lời anh:

- Em đã kết hôn rồi.

Nghẹn lời, sững người, Dĩ Thâm kinh hãi nhìn chị, nói dằn từng chữ:

- Em... em nói gì, Mặc Sênh?

Mặc Sênh nhìn bóng mình ngả trên đất, nhắc lại:

- Em đã kết hôn rồi, ba năm trước, ở Mỹ.

Mặt Dĩ Thâm sạm lại, hơi thở của anh có thể làm cho không khí xung quanh đóng băng, anh quắc mắt nhìn chị, dường như muốn bóp chết chị.

Nhiều phút trôi qua, cuối cùng một tiếng cười khô khốc và giọng nói lạnh người:

- Triệu Mặc Sênh, có lẽ tôi đã điên nên mới dày vò em thế này.

° ° °

Ngày tháng cứ thế trôi qua, hôm nay xem thông báo nghỉ lễ Quốc Khánh đăng trên báo, Mặc Sênh mới phát hiện thì ra đã cuối tháng chín.

Cả mùa hè vậy là đã trôi qua.

Càng gần đến ngày Quốc Khánh, không khí làm việc ở tòa soạn càng uể oải.

Ngày 30 tháng 9, hết giờ làm việc, Tiểu Hồng hỏi Mặc Sênh:

- Chị Sênh, nghỉ lễ bảy ngày chị định thế nào?

- Chị chưa nghĩ đến - Mặc Sênh đang sắp xếp lại những bức ảnh trên bàn.

- Sao lại chưa nghĩ đến? Còn em, ngay từ ngày 1 tháng 6 em đã bắt đầu nghĩ mồng 1 tháng 10 rồi.

Câu nói của Tiểu Hồng làm Mặc Sênh bật cười, chị buột miệng hỏi:

- Sao năm nay nghỉ dài như vậy?

- Năm nào chả thế - Tiểu Hồng nói - Này, có lẽ chị sống ở nước ngoài quá lâu nên không biết, chế độ nghỉ quốc khánh bảy ngày đã được thực hiện mấy năm nay rồi. Năm nay em định đi du lịch đến cố đô Phong Phượng, chị có muốn đi cùng không?

Nhìn vẻ say sưa của Tiểu Hồng, chắc chắn là đi cùng với anh chàng bác sĩ. Mặc Sênh nghẹo đầu cười:

- Định để chị theo để chụp ảnh cho hai người chứ gì? Tiền công cao lắm đấy.

- Chao! Chị thật đáng ghét! - Tiểu Hồng xấu hổ đỏ mặt, lập tức nhận ra Mặc Sênh dù đang vừa nói, vừa cười với mình đã trở nên đăm chiêu. Trông chị vừa u uẩn, vừa phiêu diêu.

Tiểu Hồng đến bên rụt rè kéo áo Mặc Sênh:

- Chị Sênh, chị sao thế? Dạo này, chị cứ là lạ thế nào ấy.

- Thế ư? Chị không sao? - Mặc Sênh sực tỉnh - Chả là chị đang nghĩ, bỗng dưng có nhiều ngày nghỉ như vậy, không biết sẽ làm gì.

Sau giờ làm việc vẫn không biết mình nên đi đâu làm gì. Sắp đến ngày lễ, đường phố đông đúc hẳn lên, các cửa hiệu trang hoàng như mới. Mặc Sênh đi bộ men theo những ô cửa kính lộng lẫy, thỉnh thoảng dừng lại mua ít đồ, rồi lại tiếp tục đi, cứ đi không mục đích.

Đến khi nhìn thấy chiếc cổng quen thuộc mới nhận ra mình đứng trước ngôi trường cũ. Phát hiện này làm chị giật mình, từ chỗ làm đến đây chị đã đi bộ gần nửa thành phố.

Cổng trưởng rất đông người, toàn là sinh viên đeo hành lý, mặt mày hớn hở như trẻ nhỏ. Mặc Sênh sực nhớ thời sinh viên, vào những ngày nghỉ chị cũng vui như vậy, bây giờ nghĩ lại giống như một giấc mơ.

Đút tay vào túi áo khoác, một mình đi dưới tán cây, lòng chị không còn xúc động như lần cùng đến với Dĩ Thâm, chỉ thỉnh thoảng thấy nôn nao. Thầm nghĩ, cuộc đời mình hình như đã sai sau khi bước chân khỏi ngôi trường này. Nhưng sự thể đã vậy, chặng đường còn lại đi tiếp thế nào đây?

- Bây giờ em có muốn cùng tôi không? - Lời của Dĩ Thâm lại vang lên bên tai. Mặc Sênh đứng lại, nhắm mắt tự trấn tĩnh.

Trở về bên anh, đó là điều chị đã bao lâu nghĩ đến. Khi ở nước ngoài, có những lúc thẫn thờ một mình, chị bắt đầu mơ mộng ngày gặp lại Dĩ Thâm, hai người hạnh phúc bên nhau. Đó là mong mỏi duy nhất của chị trong những ngày cô đơn đằng đẵng. Mọi sức mạnh và sự kiên nhẫn của chị đều có được từ những tưởng tượng hạnh phúc đó. Tuy nhiên sau khi về nước, khi Dĩ Thâm có thể biến ước mơ của chị thành hiện thực thì chị lại lùi bước.

Trong kí ức của chị, chị và Dĩ Thâm đều không còn là những sinh viên đơn thuần nữa. Vết rạn nứt bảy năm xa cách luôn nhắc họ những tổn thương đó, có lẽ chỉ là vết nứt nhỏ nhưng đau đớn vô cùng.

Bởi vì quá để ý nên không chịu được!

Giữa họ thực ra đã được định sẵn từ bảy năm trước.

Chị lại tình cờ đến sân vận động. Trên sân có rất nhiều người đang chạy bộ men theo những đường đua.

"Không biết bây giờ 800m mình chạy hết bao nhiêu thời gian?"

Mặc Sênh khom mình chui qua lan can, đi đến đường đua, vạch ra cái vạch xuất phát, miệng thầm đếm một... hai... ba...

Chị bắt đầu chạy. Mắt nhắm lại, lao mình vào gió lạnh, cuối cùng chị cũng đến vạch xuất phát ban đầu.

"4 phút 25 giây, quá chậm!" Chị tự gõ vào đầu mình.

- Còn chậm hơn hôm qua - Chị buồn rầu lẩm bẩm, đoạn ngẩng đầu tinh nghịch nhìn anh - Dĩ Thâm, hay là hôm thi chạy anh chạy trước, em đuổi theo như vậy chắc chắn em sẽ chạy nhanh hơn! - Chị nũng nịu.

Bị Dĩ Thâm lườm, Mặc Sênh cảm thấy mất hứng. Lẽ ra chị phải được thưởng mới đúng, dù sao đấy cũng là một chủ ý tốt lại rất lãng mạn nữa:

- Hay là treo trước mắt em bức ảnh của anh...

- Mặc Sênh, cô đúng là không biết ngượng! - Cuối cùng Dĩ Thâm phát cáu, tuy nhiên nói xong tai anh đỏ dần lên.

Mỉm cười, chị mở mắt, vạch đích hoàn toàn trống không...

Nỗi buồn ập đến, mỗi lúc một hiện thực, cổ họng nghẹn ứ, nước mắt ứa ra, từng giọt lăn trên má. Rồi không kìm được, chị ngồi xuống đất, gục mặt vào tay bật khóc thành tiếng.

Từ đó trở đi, bất kì một điểm đích nào cũng đều không có Dĩ Thâm nữa!

° ° °

Ga cuối cùng là thành phố Y.

Tối qua sau khi từ trường cũ trở về, Mặc Sênh đi ngủ sớm. Bốn giờ sáng hôm sau chị đã tỉnh giấc, sau đó không sao ngủ tiếp được nữa. Nằm nhắm mắt nhìn lên trần nhà, rồi trở dậy thu xếp ít hành lý đi ra ga tàu.

Đây là lần đầu tiên chị trở lại thành phố Y sau khi về nước.

Khi tàu vào ga thành phố Y đã 11 giờ trưa. Thành phố đang mưa, lạnh hơn thành phố nơi chị làm việc, gió lạnh buốt, mặt và chân tay tê tái.

Đứng trên bậc tam cấp nha ga, áo khoác vắt một tay, tay kia nắm chặt quai vali, Mặc Sênh nhìn thành phố đã nuôi chị lớn lên, lòng bồn chồn như đang ngóng chờ điều gì sắp đến, nhưng không biết đó là cái gì.

- Chị đến du lịch phải không, đã đặt nhà nghỉ chưa, nếu chưa tôi tìm giúp, giá cả đảm bảo thấp nhất thành phố.

- Có cần người hướng dẫn không, lễ Quốc Khánh giá rất ưu đãi.

...

Khi đi qua sân ga chị bị nhiều người chèo kéo.

"Có lẽ trông mình không giống người địa phương, mà giống khách du lịch". Chị chua chát tự giễu.

May là bến xe bus không thay đổi, tuyến đường cũng không đổi, rất dễ tìm.

Hình như có người đã nói, muốn hiểu một thành phố, chỉ cần ngồi xe bus vài lần, bởi vì nó sẽ đưa ta đến tất cả những nơi phồn thịnh, có tiềm năng nhất thành phố. Mặc Sênh nhìn khách qua đường, nhìn các cửa hiệu, thành phố chìm trong màn mưa, chập chờn, nhạt nhòa giống như tâm trạng của chị.

- Sắp đến khu mới Thanh Hà, ai xuống xe chuẩn bị - Tiếng người phụ xe uể oải.

Nhảy xuống xe, những ngôi nhà cũ hiện ra trước mắt. Gọi là khu mới nhưng khu Thanh Hà này cũng có lịch sử mười mấy năm. Mặc Sênh đã lớn lên ở đây. Không ngờ có ngày đứng trước ngôi nhà quen thuộc, mình lại có cảm giác xa lạ dường như đó không phải là nhà của mình.

Lần trở về này, chị muốn gặp lại mẹ. Đã bảy năm chị và mẹ không liên lạc với nhau, không biết bây giờ mẹ còn sống ở đây không.

Bên ngoài trời vẫn mưa, Mặc Sênh ướt lướt thướt chạy vào hành lang gõ cửa, không có ai mở cửa.

"Đi vắng? Hay là chuyển đi nơi khác?"

Đứng đợi cả giờ đồng hồ, vẫn không ai trở về, quần áo ướt dán vào người, làm chị run lên, tay lạnh cứng.

Đột nhiên nhớ lại hình như hồi nhỏ có lần từ trường trở về, quần áo ướt sũng chị đứng đợi cha cả tiếng đồng hồ cha mới về. Ông hoảng hốt ôm chị vào lòng dỗ dành:

- Bố đoảng quá, bố đoảng quá, con đánh bố đi!

Cha chị lúc có tuổi mới có được mụn con, nên rất mực cưng chiều, hễ có thời gian là bế ẵm chơi đùa với chị. Ông bày ra bao nhiêu là trò chơi, hai bố con chơi với nhau không biết chán. Những lúc như vậy trông ông giống như một đứa trẻ, hoàn toàn không có vẻ đạo mạo xa cách của một ông thị trưởng quyền lực. Chỉ có điều ông quá bận, không có thời gian chơi với con gái. Bạn chị nhiều đứa ghen tị với chị bởi chị có bố làm quan to, nhưng hồi đó ít ai biết cô bé Tiểu Sênh viết trong bài tập làm văn: "Mơ ước của tôi là bố hàng ngày về nhà đúng giờ, mỗi ngày không có mấy chú đến nhà nói chuyện với bố cả mấy giờ liền"

Nhưng hễ có thời gian là ông ở bên con gái, chơi đùa, chiều chuộng con hết mực, hoàn toàn không giống như mẹ chị. Trong kí ức tuổi thơ của Mặc Sênh, mẹ là một người đàn bà lạnh lùng, khó tính, hay cáu bẳn chẳng mấy khi cười với chị...

- Tiểu Sênh! - Người phụ nữ hiện ra trong quầng sáng cánh cửa vừa mở.

Tiếng gọi ngạc nhiên khiến Mặc Sênh bừng tỉnh:

- Cô Hoàng phải không?

Người phụ nữ trung niên đứng trước mặt chính là hàng xóm của gia đình chị. Chồng của chị ta là đồng sự của cha chị, hai nhà quan hệ khá thân thiết.

- Tiểu Sênh, cháu về lúc nào thế, mau vào nhà đi, ướt hết cả rồi - Cô Hoàng vừa mở cửa vừa giục.

Sau khi được lau người bằng nước nóng thực là dễ chịu, Mặc Sênh lo lắng hỏi:

- Cô Hoàng, mẹ cháu vẫn sống ở đây chứ?

- Vẫn ở đây, không ở đây thì đi đâu được, cháu cũng thật là... bỏ đi lâu như vậy mà không viết cho mẹ cháu lá thư, để mẹ cháu một mình.

Không phải chị không muốn liên lạc với mẹ, nhưng chị có nỗi khổ riêng. Bảy năm trước, khi mới đến Mỹ, lúc được tin về cái chết của cha, chị lập tức gọi điện về cho mẹ, không ngờ trả lời chị là một giọng dửng dưng đến khó hiểu, bà nói:

- Sau này, không phải gọi điện thoại về nữa, cũng đừng về nước nữa. Cha cô đã đập tan cuộc đời tôi, bây giờ tôi vừa mới được yên ổn, không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến ông ấy!

Rồi bỏ máy.

Chị gọi lại nhưng không có tín hiệu.

Về sau qua một người bạn của cha bên Mỹ, Mặc Sênh mới được biết những bí mật mà cho đến bây giờ chị không thể tin nổi.

Giả bộ không nghe thấy câu nói có ý trách móc của người hàng xóm cũ, chị nói:

- Mẹ cháu có khỏe không, cô Hoàng?

- Sức khỏe thì không sao, nhưng cháu về không đúng lúc, mẹ cháu vừa đi theo đoàn du lịch của tiểu khu, năm ngày mới về. Cháu ở lại đây chơi với cô.

"Mẹ đi du lịch?" Mặc Sênh ngạc nhiên. "Xem ra bà sống không đến nỗi nào". Mặc Sênh cười thầm, đứng lên:

- Cô Hoàng, cháu phải đi đây. Cảm ơn cô!

- Không chờ mẹ cháu về hả? - Bà Hoàng nói.

- Không ạ, thực ra cháu chỉ muốn biết mẹ cháu sống thế nào, cháu cũng có một số chuyện cần hỏi mẹ - Mặc Sênh ngập ngừng - Bây giờ biết mẹ cháu sống rất tốt, những chuyện cần hỏi, cháu cũng không muốn hỏi nữa.

Kết cục đã như vậy, nguyên nhân cũng không quan trọng nữa.

- Cô Hoàng, cảm ơn cô. Xin cô đừng nói cháu đã trở về.

Lúc sắp đi Mặc Sênh hỏi phần mộ của cha.

- Mộ số 157 khu A, núi Kim Kê. Hình như là vậy - Bà Hoàng nhíu mày.

Không phải tiết thanh minh hay ngày lễ tết, khu nghĩa trang trong núi Kim Kê hầu như không có người. Mặc Sênh đến bên mộ cha, gục đầu vào tấm bia giống như hồi nhỏ chị vẫn gục đầu vào vai ông.

Mặc Sênh thầm thì với cha:

- Cha, lâu lắm con mới về thăm cha, cha không trách con chứ? Thực ra, con rất muốn về nước... Nhưng con quá yếu đuối, con sợ con không chịu nổi. Vì sao khi con ra đi, cha là một người bằng xương bằng thịt, đôi tay cha ôm riết con, người cha tỏa hơi ấm, rất ấm, sao bây giờ chỉ là một tấm bia? Con luôn cảm thấy, chỉ cần con không về nước, là cha vẫn như còn sống. Con nhớ lúc con lên máy bay cha còn ấn vào tay con túi bánh bích quy vừng... Lúc đó, cha đã lừa con, cha bảo sang Mỹ nếu thích thì ở lại, nếu không thì lại về, con không thích tí nào nhưng con không trở về...

Bức chân dung người đàn ông trẻ khắc trên bia mộ có những nét giống Mặc Sênh. Người trong ảnh mỉm cười với chị, Mặc Sênh lấy tay áo lau bức ảnh:

- Cha, bức ảnh này có phải chụp lúc cha còn là sinh viên không? Cha đừng tưởng là dùng bức ảnh trẻ như thế này, là có thể mạo xưng là ma trẻ.

Mây mù trùm lên khe núi, bốn bề tĩnh lặng, không một tiếng động. Mặc Sênh gõ lên tấm bia:

- Cha, cha không quan tâm đến con nữa sao?

Im lặng, mắt Mặc Sênh mờ đi như bầu trời mưa xóm núi:

- Cha, anh ấy nói, à đó là Dĩ Thâm, cha còn nhớ không, anh ấy bảo chúng con có thể tái hợp, cha thấy thế nào?

Không có tiếng trả lời, mưa ngớt dần, xung quanh vẫn tĩnh mịch, Mặc Sênh vẫn thầm thì nói chuyện với cha:

- Thực ra con cũng cảm thấy không nên, anh ấy xuất sắc như vậy, luôn có nhiều phụ nữ thích, anh ấy có thể tìm một người phụ nữ ưu tú. Vả lại, chúng con xa nhau lâu như vậy, đã phần nào trở nên xa lạ với nhau, có lẽ không dễ dàng, sẽ phát sinh nhiều mâu thuẫn, anh ấy sẽ nhanh chóng chán con, thất vọng về con, trước đây anh ấy cũng thất vọng về con. Nếu đến lúc đó mới chia tay, e con không biết mình sẽ thế nào, cứ như bây giờ ít nhất con cũng đã quen rồi...

Không thể nói thêm nữa, không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, Mặc Sênh chuyển giọng sôi nổi:

- Con vẫn tốt, cha không phải lo lắng gì cho con... Con phải đi đây, cha ạ, chào cha!

Khi chị xuống núi thì mưa đã tạnh hẳn, đứng dưới chân núi nhìn đỉnh núi sắp chìm trong màn đêm và sương mù, hình như đã là hai thế giới khác nhau.

Trở về thành phố, trời đã tối hẳn, Mặc Sênh nhìn đồng hồ trên máy điện thoại di động, xem ra ngày mai mới có thể đi được. Vào thành phố hỏi mấy nhà nghỉ đều đã hết chỗ, cuối cùng tìm được một khách sạn ở trung tâm thành phố, giá rất đắt, đành ở tạm. Tắm xong, hong khô quần áo, ngủ thì còn quá sớm, chị lững thững đi xuống lầu, đi ra phố.

Trước mặt khách sạn là con đường phồn hoa nhất thành phố. Thành phố này có sông có núi, cũng là thành phố du lịch nổi tiếng. Lúc đó trên đường phố khách du lịch vẫn rất đông, bỗng dưng Mặc Sênh bỗng nhớ ra, lần đầu tiên chị gặp Dĩ Thâm chính là ở con phố phồn hoa này.

Lúc đó họ đã khá thân thiết, nhưng vào kỳ nghỉ đông hoặc hè Dĩ Thâm vẫn không chịu cho chị số điện thoại của gia đình anh, lúc đó chị vừa tủi thân vừa buồn, làm gì có cô gái nào số điện thoại của gia đình người yêu mình cũng không biết? Lúc ở bến xe Mặc Sênh hờn dỗi một hồi, đoạn giận dữ bỏ đi.

Nhưng được mấy bước chị đã hối hận, mình giận gì kia chứ, nếu mình cứ làm căng có lẽ Dĩ Thâm sẽ mềm lòng. Nhưng khi quay trở lại, trên sân ga đã không thấy bóng dáng Dĩ Thâm đâu nữa.

Về đến nhà, Mặc Sênh cảm thấy chán nản, chẳng thiết ăn uống, tivi cũng chẳng thiết xem. Về sau tự nhiên lại nghĩ, nếu mình thường xuyên ra phố, biết đâu chẳng bất ngờ gặp lại Dĩ Thâm?

Sau đó, quả nhiên gặp lại.

Hôm đó, đang có tuyết rơi. Dĩ Thâm và cô bạn Dĩ Văn, lúc đó chị còn chưa biết, đang đi trên vỉa hè đối diện, lúc đó chị hoàn toàn không kịp phản ứng. Không ngờ gặp Dĩ Thâm, thực ra chị không hi vọng nhiều, thành phố đông đúc như vậy... Lúc đó, chị chạy như bay băng qua đường, lao đến ôm chầm lấy Dĩ Thâm.

Hình như chính là dưới tán cây này, cô thiếu nữ đỏm dáng, đầu đội mũ lông trắng, ôm chặt lấy chàng trai đang lúng túng vì những cái liếc mắt nhìn của khách qua đường, vui vẻ hét to:

- Dĩ Thâm. Em biết sẽ gặp anh. Em biết mà!

Mặc Sênh nhắm mắt.

Khi giữa họ đã là chuyện dĩ vãng, điều khó chịu nhất, đau đớn nhau là mọi kỉ niệm đều như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

Chị hấp tấp lấy máy di động, hướng vào khoảng trống, bấm máy. Bức ảnh hiện ra chỉ là khoảng đất trống trải dưới gốc cây, hoàn toàn không có người, hoàn toàn không...

° ° °

Sau những ngày lễ đi làm trở lại, công việc của Mặc Sênh cực kì bận rộn.

Chỉ có Tiểu Hồng không bận, chuyên đề của cô ta vừa kết thúc, nên suốt ngày quanh quẩn ở phòng làm việc của Mặc Sênh bàn chuyện tình duyên của mình, của người.

- Chị Sênh, chị không thể cứ sống mãi như vậy, chị phải biết thời gian rất vô tình. Bây giờ tìm cho mình một người đàn ông, cũng coi là cứu vãn xã hội, để vài năm nữa coi như mình cũng lỡ mà đàn ông cũng thiệt thòi - Tiểu Hồng thì thầm vẻ bí mật - Hơn nữa, bây giờ là phù hợp qui luật tâm lý, chẳng lẽ chị không thích nằm ngủ trong vòng tay ấm áp của một người đàn ông?

- Tiểu Hồng. Tối qua lại mơ mộng hả?

- Cũng thỉnh thoảng! - Tiểu Hồng giả bộ xấu hổ, cúi đầu, đỏ mặt, lát sau lại tiếp giọng nghiêm túc - Chị Sênh, chị bây giờ hình như đã trở lại bình thường, không như dạo trước cứ như người sợ bị cướp ấy.

Sự so sánh kì quặc của Tiểu Hồng khiến Mặc Sênh bật cười.

Chị thầm nghĩ, nếu không suy nghĩ nhiều, những niềm vui nho nhỏ thực ra không khó, nói nói cười cười với đồng sự, mọi người tưởng mình vui, lâu dần cảm thấy mình vui thật.

Không muốn nói với Tiểu Hồng ý nghĩ đó, Mặc Sênh nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn mời giờ.

- Đi thôi, đến giờ rồi, đi họp thôi! - Chị giục Tiểu Hồng.

Buổi họp hôm nay là cuộc họp nhằm đẩy mạnh công việc trong quý tới.

Qui mô tòa báo nơi Mặc Sênh làm việc rất lớn, có hàng loạt các ấn phẩm lẻ như Tú sắc và một vài tạp chí phụ nữ, nếu không đã chẳng cần đến phóng viên ảnh.

Tú Sắc có thể coi là thương hiệu cũ trong thị trường tạp chí phụ nữ, có số lượng phát hành đứng đầu trong các ấn phẩm cùng loại, lượng tiêu thụ quý trước vẫn tăng, nhưng hiện đang có nguy cơ giảm sút.

Chủ biên sau khi tóm tắt tình hình mọi mặt của tòa soạn trong quý trước, chuyển sang chủ đề chính, đó là mở chuyên mục mới:

- Tạp chí của chúng ta muốn có đẳng cấp thì phải có cái mà tạp chí khác không có. Hiện trên thị trường có vô số ấn phẩm cùng loại, phần lớn nội dung trùng lập. Quanh đi quẩn lại cũng là làm đẹp, thời trang, ẩm thực, cuộc sống tình cảm, ngoài những cái đó chúng ta còn có thể làm thêm những gì?

Chủ biên nhìn mọi người nói tiếp:

- Hoặc nói cách khác, còn gì hấp dẫn phụ nữ?

- Tôi biết! - Tiểu Hồng giơ tay phát biểu - Đó là đàn ông!

Mọi người cười ồ. Nhưng chủ biên lại gật đầu vẻ rất nghiêm túc:

- Tiểu Hồng ngày thường có vẻ nông nổi, nhưng rất nhạy cảm.

Đoạn ông ta bật đèn chiếu, trên màn hình hiện lên nhiều dòng chữ: "Những người đàn ông xuất sắc".

Tiếng xì xào nổi lên.

- Tạp chí chúng ta là tạp chí phụ nữ, mở chuyên mục đàn ông có kì quặc không? - Có ai đó nói.

- Người khác giới hấp dẫn lẫn nhau, ai cũng biết. Tạp chí đàn ông đưa ảnh phụ nữ lên trang bìa, tạp chí phụ nữ tại sao không thể mở chuyên mục về đàn ông? - Chủ biên hỏi.

Chờ mọi người bàn tán hồi lâu, chủ biên nói:

- Bất luận thế nào, thị trường vẫn là chân lý duy nhất. Cho nên chúng ta tạm thời quyết định mở chuyên mục này trong bốn số liền. Sau đó căn cứ vào phản ứng độc giả sẽ quyết định bước tiếp theo, có tiếp tục nên làm hay không. Mọi người có ý kiến gì xin cứ nêu.

- Nhân vật thì sao? - Có ai đó hỏi.

- Về nhân vật, tôi tạm thời đề nghị bốn người này, xin giới thiệu để mọi người góp ý - Chủ biên lại nhấp chuột, màn hình hiện lại ảnh của bốn người đàn ông trẻ - Nhân vật trong chuyên mục chúng ta không phải là những công tử xa vời không thể với, mà là anh tài thuộc mọi lĩnh vực, là người tương đối nổi tiếng, trẻ, đẹp. Quan trọng nhất là phải trẻ và chưa có gia đình.

- Kia có phải là kiến trúc sư vừa đoạt giải không?

- Đúng, đúng, người bên cạnh cũng rất quen.

Mặc Sênh cũng nhìn lên màn hình theo tay chỉ của mọi người, bức ảnh chụp nghiêng một người khiến chị giật mình.

- Dĩ Thâm? Sao có thể...? - Chị kinh ngạc.

- Chính thế - Chủ biên nói - Với anh ta, khán giả của truyền hình địa phương đều không xa lạ. Hà Dĩ Thâm là một trong những khách mời của chương trình Pháp luật và cuộc sống. Đây cũng là chuyên mục đang được chú ý.

- Tôi đề nghị đưa anh ta vào số đầu tiên - Nhà báo Lý phát biểu - Anh ta từng xuất hiện trên truyền hình, khá nổi tiếng, dễ gây tiếng v
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 3280
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN