--> Bên nhau trọn đời - game1s.com
Snack's 1967

Bên nhau trọn đời

ang chụp ảnh. Hai cô gái có vẻ là học sinh, có lẽ cũng là khách du lịch, đang chụp ảnh lưu niệm ở quảng trường.

Đột nhiên nhớ đến Mặc Sênh, lần đầu tiên gặp cô ấy, cũng là trong thứ ánh sáng lóe lên từ máy flash như vậy. Sau đó anh nhìn thấy một thiếu nữ tay cầm máy ảnh nhìn anh cười.

Bất kì ai cũng không thích bị chụp hình trộm, nhưng lúc đó anh chẳng nói gì, chỉ cau mày nhìn cô ta.

Thoạt đầu cô thiếu nữ cảm thấy xấu hổ, nhưng lập tức tỏ ra bạo dạn, nói:

- Này, tôi đang chụp một cảnh rất đẹp, tại sao anh lại đột nhiên xuất hiện?

Anh vốn đã hơi bực mình, định bỏ đi. Không ngờ cô ta đuổi theo hỏi:

- Này, sao anh lại bỏ đi?

Trong những tình huống thế này mà không biết cách ứng phó một cách thông minh thì quả thật không đáng mặt sinh viên giỏi khoa luật:

- Cô đang chụp ảnh phong cảnh cơ mà? Tôi nhường nó cho cô đấy.

Lúc đó cô ấy mới đỏ mặt, lát sau ấp úng, nói:

- Được rồi, tôi thừa nhận chụp trộm anh.

Biết nhận lỗi coi như được cứu, anh quay người định đi, nhưng cô ấy vẫn lẵng nhẵng bám theo. Đi được một đoạn không chịu được anh quay đầu hỏi:

- Cô đi theo tôi làm gì?

- Anh chưa nói cho tôi biết tên là gì, học khoa nào? - Cô ấy nói vẻ tội nghiệp.

- Vì sao tôi phải nói cho cô?

- Anh không nói làm sao tôi biết địa chỉ để gửi ảnh?

- Không cần.

- Được - Cô ta gật đầu tỏ vẻ bất cần - Vậy tôi đành rửa xong chạy khắp nơi hỏi thăm.

Anh bất lực:

- Cô đứng lại.

- Làm gì thế? Anh sợ tôi không tìm thấy ư? - Cô ấy bướng bỉnh nói -Mặc dù cả trường có mấy vạn sinh viên, nhưng có chí thì nên. Tôi sẽ đi từng phòng hỏi, thế nào cũng tìm được.

Nếu vậy anh còn mặt mũi nào ở trong cái trường này nữa? Anh bất lực nghiến răng:

- Hà Dĩ Thâm, khoa luật quốc tế, năm thứ hai - Nói xong anh đi thẳng, đi khá xa vẫn còn nghe thấy tiếng cười của cô.

Hai ngày sau, quả nhiên cô ấy đến tìm, thận trọng lấy ra bức ảnh như lấy một vật quí. Trong ảnh, anh đứng bên gốc cây, trong ánh nắng rực rỡ, vẻ suy tư.

- Anh xem, lần đầu tiên tôi xử lý ánh sáng tốt như vậy! Anh đã nhìn thấy ánh mặt trời xuyên qua tán lá chưa?

Còn anh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng nhảy múa trên mặt cô ấy, thật là ngang ngạnh, xuyên qua lớp lớp... đi thẳng vào lòng anh không thèm hỏi một tiếng, anh thậm chí không kịp từ chối.

Cô ấy là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, nhưng tia nắng này không chỉ chiếu duy nhất cho anh.

Bảy năm xa cách, một người đàn ông khác...

Dĩ Thâm nhắm mắt.

"Thừa nhận đi Dĩ Thâm, rằng ngươi đang phát điên lên vì ghen".

Chương 7

Vội vàng

Số đầu tiên của tạp chí Tú sắc đã phát hành. Người đàn ông trẻ có nụ cười viên mãn trên trang bìa chính là nhân tài mới của nổi của giới kiến trúc, liên tục mấy năm giành giải lớn trong dự án kiến thiết triển lãm quốc tế, danh tiếng đang nổi như cồn.

- Đáng tiếc là anh ta không được đẹp trai lắm! - Tiểu Hồng bình luận một cách tiếc rẻ.

- Còn anh chàng luật sư họ Hà, tiếc là không phỏng vấn được anh ta - Chị Mai nói to.

- Chị Mai, chị đừng nói thế - Tiểu Hồng tỏ vẻ khó chịu với kiểu nói châm chọc như vậy - Đào Nghị Thanh đã cố gắng hết sức rồi.

Vừa đúng lúc Mặc Sênh đi đến, nghe thấy vậy bất giác đưa mắt nhìn Đào Nghị Thanh, thấy cô ta đang cắm cúi bên bàn làm việc như không quan tâm sự bàn tán của mọi người.

Mặc Sênh đột nhiên thấy buồn, dường như lại có gì áy náy.

- Chị Sênh, chị Sênh - Tiểu Hồng bỗng nhớ ra điều gì, nắm tay Mặc Sênh lắc mạnh - Chị em với nhau, có chút việc nhất định phải giúp đấy.

Mặc Sênh lập tức cảnh giác, chị thận trọng hỏi:

- Tiểu Hồng, em và anh chàng bác sỹ có chuyện phải không, sao lại muốn đi gặp đối tượng khác?

- Đáng ghét, chị nói gì vậy? - Tiểu Hồng kêu to, hai tay chống cằm, ý nói chuyện tình cảm giữa cô ta và chàng bác sỹ đã hoàn toàn tốt đẹp - Là chuyện này cơ - Nói đoạn cô ta không biết lấy ra ở đâu một tờ giấy to quá khổ, phạt một cái cho trải ra trước mặt chị - Nhìn rõ chưa?

Rõ rồi! Đồng thời cũng rất choáng, phía trên cùng tờ giấy viết bốn chữ cỡ lớn "Hóa đơn mua hàng", phía dưới ghi chi chít các loại quần áo, giày dép, đồ mỹ phẩm, lại còn máy quay phim kỹ thuật số.

Mặc Sênh nhìn rối cả mắt:

- Tiểu Hồng, có phải hàng hóa sắp lên giá không? Em muốn đầu cơ tích trữ hả?

- Hà hà, chẳng phải quyết định chị và nhóm chị Trần đi HongKong sao? Đừng có đánh trống lảng, một câu thôi. Nói đi, chị có mua giúp em không?

Tin truyền đi rất nhanh, Mặc Sênh thở dài:

- Có gì hay đâu?

Sau giờ làm việc, anh chàng bác sỹ của Tiểu Hồng mời ăn cơm, trong bữa ăn Tiểu Hồng liên tục nhắc chị:

- Chị Sênh, chị có biết thế nào là ăn cơm của người khác không?

Mặc Sênh bật cười:

- Yên tâm, nhất định chị sẽ mua cho, đến khi không thể mang nổi mới thôi. Nhưng mà, Tiểu Hồng - Chị nói thầm vào tai cô - Em không muốn làm một thiếu nữ hiền thục nữa à?

- Chết thật, lại quên rồi! - Tiểu Hồng lập tức ngồi thẳng người, nở nụ cười e ấp.

Mặc Sênh phát hiện anh bác sỹ đang cười thầm. Có thể anh ta đã đoán ra bí mật của hai cô gái ngồi cạnh anh ta và đang buồn cười về chuyện đó.

Mặc Sênh cũng thấy buồn cười, giờ Tiểu Hồng lại muốn đoạn tuyệt với quá khứ, muốn sắm hàng loạt thời trang mỹ phẩm mới.

Cơm tối xong, ai về nhà nấy, lên xe bus mới phát hiện đã lên nhầm tuyến xe. Tuyến này đi về hướng chỗ ở cũ của chị, Mặc Sênh vội xuống xe ở bến sau. Nhìn đồng hồ, mới hơn bảy giờ về nhà sớm quá.

Đi dạo siêu thị khá lâu, hơn chín giờ mới về nhà, mở cửa thấy phòng thật trống trải.

Chị đã vào nhà bếp, lấy những đồ vừa mua cho vào tủ, mì chính, dầu ăn, muối. Bếp chẳng có gì, không biết hàng ngày Dĩ Thâm ăn uống thế nào?

Trong phòng ngủ vẫn còn một ít quần áo chưa thu dọn. Mở tủ, bên trong treo đầy comple và áo sơ mi của Dĩ Thâm, đơn điệu và lạnh lẽo. Hình như Dĩ Thâm rất thích màu xám, chị treo quần áo của mình cạnh quần áo của anh, rồi đứng ngắm nghía, bất giác bật cười, đột nhiên lại thấy buồn.

Dĩ Thâm...

Dĩ Thâm...

Cởi giày lên giường. Mấy hôm nay Mặc Sênh đều ngủ trên sa lông ngoài phòng khách, giờ chị cũng không muốn thay đổi. Một cảm giác lạ lẫm ập đến, ngay bản thân chị cũng không lý giải nổi, hoặc là bởi vì ngày mai.

Ngày mai thứ sáu, Dĩ Thâm trở về.

Quần áo chưa kịp cởi xong chị đã ngủ thiếp đi, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, hình như thấp thoáng có tiếng chân người. Mặc Sênh trở mình, lúc lâu sau mới tỉnh hẳn, phòng khách tối om.

Tỉnh dậy lần sau thì trời đã sáng rõ. Tung chăn dậy ư? Mặc Sênh phân vân, sao mình lại đắp chăn nhỉ, có lẽ đêm quá lạnh, chị đã vào phòng ngủ lấy chăn đắp chăng?

Nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt, soi gương thấy tóc đã dài ra khá nhiều, chấm mắt, phải tìm chỗ sửa lại mới được. Vội vàng đi lấy đồ chuẩn bị đi làm, mở cửa, bỗng sững người.

Dĩ Thâm trang trọng trong bộ comple là phẳng phiu đứng ở cửa, tay cầm chìa khóa, có vẻ như sắp mở cửa.

Mặc Sênh tròn mắt nhìn người đứng trước mặt:

- Dĩ Thâm? Sao anh lại ở đây, anh đã nói tối mới về cơ mà?

- À - Dĩ Thâm bỏ chìa khóa vào cặp, trả lời qua qu‎ýt, đoạn lướt qua chị đi vào phòng khách.

Lát sau anh đi ra, tay cầm bản tài liệu, thấy chị vẫn đứng ngây ngoài cửa, anh cau cặp lông mày thanh tú.

- Em không đi làm?

- À, vâng! Đi bây giờ.

Không biết tại sao Mặc Sênh bỗng trở nên vội vã. Lần đầu tiên thực sự ý thức được quan hệ của họ đã khác. Mà sau này cũng sẽ được như thế, mỗi sáng người đầu tiên chị nhìn thấy chính là anh...

- Tôi đưa em đi.

Mặc Sênh lẽo đẽo đi theo Dĩ Thâm vào cầu thang máy:

- Không cần đâu, em đi một mình cũng được, văn phòng và tòa soạn xa quá, không cùng đường.

- Vậy cũng được. Thì ra là thế.

Lên xe, Mặc Sênh hỏi:

- Anh về từ tối hôm qua phải không? Nếu không sao lại có bản tài liệu ở phòng khách.

- Đúng - Dĩ Thâm trả lời không mấy hào hứng, mắt vẫn chăm chú nhìn đường.

Mặc Sênh mím môi:

- Lúc nào thế... sao không gọi em?

- Hơn mười một giờ - Anh trả lời có vẻ miễn cưỡng dừng lại một lát lại nói - Không cần thiết.

Mặc Sênh cười thầm, quay lại nhìn cửa sổ, đang là giờ cao điểm, đường rất đông. Chẳng lẽ quan hệ giữa Dĩ Thâm và chị cứ bế tắc mãi như thế này sao?

- Dĩ Thâm, buổi trưa nếu anh cũng ở khu X chúng có thể cùng ăn trưa không?

Dĩ Thâm hơi động đậy môi, quay sang nhìn chị. Mặc Sênh quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, tiếng nói như thoảng qua.

"Cô ấy vừa nói với ai?"

Anh quay đầu, giọng vẫn lạnh nhạt:

- Buổi trưa có thể tôi không có ở đó...

Thực ra buổi sáng anh cũng không có ở đó.

° ° °

- Dĩ Thâm? - Viêm trợn tròn mắt nhìn người vừa đẩy cửa đi vào văn phòng, bắt chước động tác thời học sinh, lấy tay dụi dụi mắt cười - Lẽ nào mắt mình có vấn đề, hay là mình bị ảo giác?

- Tôi lại thấy không chỉ mắt cậu có vấn đề - Dĩ Thâm liếc nhìn anh ta rồi đi ngay vào phòng làm việc.

Viêm đi theo Dĩ Thâm vào phòng ngồi xuống ghế:

- Hơn bảy giờ tối hôm qua gọi điện cho cậu, cậu vẫn ở Quảng Châu, sao bây giờ lại ở đây?

- Lúc đó tôi đang ở sân bay - Dĩ Thâm ngồi vào bàn, lật giở tài liệu.

- Công việc xong chưa?

- Cũng tạm ổn - Dĩ Thâm nói - Công việc gần như không còn vấn đề gì nữa.

Viêm nhiều lúc không khỏi không khâm phục anh chàng đẹp trai này, công việc ở Quảng Châu giải quyết một tuần e là vẫn vội, vậy mà hắn ta hoàn thành trước một ngày. Không biết hắn làm thế nào!

- Tối qua cậu về nhà rất muộn phải không? Sao vội thế, hôm nay về cũng được mà - Viêm lẩm bẩm - Nếu không phải cậu cũng độc thân như tôi thì tôi đã nghĩ cậu vội về với vợ.

Cây bút máy đang lướt trên giấy dừng lại đột ngột vạch nên một đường như xé rách tờ giấy.

Dĩ Thâm ngẩng đầu khỏi tập tài liệu, nói như đuổi khách:

- Viêm, nếu tôi nhớ không lầm sáng nay cậu phải làm việc với bên tòa án cơ mà?

° ° °

Mỹ Đình thấy Dĩ Thâm từ phòng họp đi ra, vội đưa tập tài liệu trong tay cho anh:

- Luật sư Hà, tài liệu anh cần, em đã đánh máy xong. Còn đây là giấy mời dự lễ kỉ niệm 100 năm thanh lập trường đại học C, giấy mời ở chỗ luật sư Hướng và luật sư Viêm, nhân tiện em cầm về cho anh.

- Cảm ơn! - Dĩ Thâm quay đầu đón lấy tờ giấy mời, giở ra xem bên trên có in biểu tượng trường đại học C, trong đó viết ngày 15 tháng 11 là ngày kỉ niêm 100 trường đại học C, nhà trường mời sinh viên các thế hệ về tham dự.

Mỹ Đình ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, 5 giờ 40 phút:

- Luật sư Hà, nếu không có việc gì, em về đây.

- Không có việc gì đâu, cô có thể về.

- Vậy em về trước - Mỹ Đình thu xếp đồ của mình, chợt nhớ ra điều gì nói - Luật sư Hà, điện thoại di động của anh đã đổ chuông mấy lần.

Vừa rồi đi gặp khách hàng anh quên không mang điện thoại. Có hai cuộc gọi lỡ, một cuộc là của khách hàng, Dĩ Thâm gọi lại cho họ, trao đổi mấy câu rồi cúp máy. Còn cuộc gọi kia, anh bấm phím màu xanh.

Đầu dây kia lập tức trả lời:

- Dĩ Thâm.

- Có việc gì? - Anh hỏi vừa miễn cưỡng vừa lạnh nhạt.

Đối phương có vẻ bối rối bởi câu nói của anh, ngập ngừng một lát mới rụt rè nói:

- Dĩ Thâm, em không tìm thấy chìa khóa.

Mặc Sênh đứng đợi anh ở bên kia đường, lưng đeo túi, bận áo len cổ bẻ, cúi đầu như đang đếm ô gạch lát đường.

Đèn đỏ. Dĩ Thâm dừng bước, từ xa anh đã nhìn thấy Mặc Sênh.

Có rất nhiều thứ không thay đổi. Cô ấy vẫn thích mặc áo len, hai bảy hai tám tuổi vẫn ăn mặc như một học sinh. Khi đứng đợi, vẫn có thói quen cúi xuống đếm gạch lát đường.

Có lần đợi lâu quá cô ấy đã phát bực với anh:

- Dĩ Thâm, em đã đếm đến chín trăm chín mươi chín anh mới đến, lần sau nếu để em đếm đến một nghìn thì em sẽ mặc kệ anh!

Một lần khác, khoa Luật có cuộc họp đột xuất. Cuộc họp dài lê thê cuối cùng cũng kết thúc, anh chạy đến chỗ hẹn, nhưng lần này Mặc Sênh lại không hề giận dỗi, chỉ nhìn anh vẻ tội nghiệp, nói:

- Dĩ Thâm, em đã đếm mấy lần chín trăm chín mươi chín rồi.

Còn bảy năm nay, anh đã đếm bao nhiêu lần chín trăm chín chín?

Không phải không nghĩ đến bỏ cuộc, chỉ là không có cách nào đếm đến một nghìn!

Vội vã băng qua đường, nhìn sang thấy bên cạnh Mặc Sênh có một người đàn ông nước ngoài béo phị, hai người đang vui vẻ nói chuyện. Dĩ Thâm đi chậm lại, tiếnđến gần họ, loáng thoáng nghe thấy ông ta nói:

- Your spoken English is perfect.

- Thanks, I've been there for seven years.

Một thứ tiếng Anh lưu loát không cần suy nghĩ từ miệng chị phát ra, tự nhiên như tiếng mẹ đẻ. Bàn tay Dĩ Thâm bỏ trong túi bất giác nắm lại.

Đúng lúc chị ngẩng đầu nhìn thấy anh, chị cười với anh, quay sang người đàn ông nước ngoài nói:

- My husband is coming, maybe he know how to go there.

Chị hỏi anh:

- Dĩ Thâm, anh có biết đường X đi thế nào không?

Anh gật đầu, trực tiếp nói với người đàn ông, ông ta gật đầu cảm ơn lia lịa rồi cáo từ.

Chỉ còn hai người, Mặc Sênh bỗng lúng túng, không biết nói gì, cuối cùng Dĩ Thâm lên tiếng trước:

- Chìa khóa của em đâu?

- Có lẽ mất rồi - Chị bối rối cúi đầu, không nhìn vào anh - Hoặc là sáng nay em quên không mang đi.

Nếu không nhận ra cô ấy đang nói dối thì anh không xứng đáng là luật sư. Cô Triệu Mặc Sênh này nếu có lúc làm chuyện trái pháp luật, thì tốt nhất nên im lặng, nếu không chỉ nói đến hai câu là bị phát hiện đang nói dối.

- Đi thôi - Dĩ Thâm bước lên trước, cố gắng kiềm chế niềm vui, bởi vì lời nói dối của Mặc Sênh, bởi vì từ "my husband" chị vừa nói với ông khách qua đường.

- Ăn cơm.

- Ăn cơm? - Mặc Sênh gần như chạy theo bước chân thoăn thoắt của Dĩ Thâm - Chúng mình về nhà ăn được không? Mình đi siêu thị mua đồ, bây giờ ăn vẫn chưa muộn - Mặc Sênh vừa đuổi kịp Dĩ Thâm vừa nói trong hơi thở gấp.

"Cô ấy học nấu ăn từ bao giờ? Vì ai?"

Dĩ Thâm cay đắng nghĩ, giọng nói của anh vừa khô khan vừa lạnh nhạt:

- Không cần.

"Không cần thì không cần, nhưng... có thể đừng đi nhanh như vậy được không?"

- Dĩ Thâm chờ em với - Mặc Sênh vừa thở vừa nói, chị vượt lên, bằng động tác tự nhiên đơn giản, chị níu lấy cánh tay anh, chính chị cũng không ý thức được động tác này lại thân thiết đến vậy.

Dĩ Thâm giật mình, cúi đầu, nhìn thấy những ngón tay trắng trẻo của chị lún sâu vào tay áo khoác màu xám bạc của anh, anh không nói gì, bước chân tự dưng chậm lại.

Qua mấy lối rẽ, họ vào một ngõ nhỏ, bước vào một hiệu ăn bình dân. Mặc Sênh nhìn quanh, không thấy gì đặc biệt, nhưng phàm những nơi không có gì đặc biệt càng dễ xuất hiện cái đẹp, Dĩ Thâm dẫn chị đi xa như vậy chắc một địa điểm không tồi.

Ông chủ quán nhiệt tình chạy lại đón khách:

- Hà tiên sinh, lâu lắm không gặp.

Mặc Sênh rất ngạc nhiên, ông ta nói giọng người quê chị.

- Dạo này hơi bận - Dĩ Thâm cũng nói giọng như ông ta.

Ông chủ quán tò mò nhìn Mặc Sênh:

- Hà tiên sinh, cô gái này là bạn gái của anh phải không? Lần đầu thấy anh mang bạn gái đến đây, rất đẹp.

Dĩ Thâm cười:

- Không, vợ tôi đấy.

- Vợ? anh đã kết hôn rồi ư?

Ông chủ quán ngạc nhiên quay sang Mặc Sênh:

- Cô Hà, cô thật may mắn lấy được người chồng tốt như Hà tiên sinh. Cô là người ở đâu?

- Tôi là người thành phố Y - Tiếng địa phương của mình Mặc Sênh chỉ nghe được chứ không nói được, có lẽ mẹ chị không phải là người vùng đó, ở nhà chỉ nói tiếng phổ thông.

Ông chủ quán vừa đưa thực đơn, mắt vẫn nhìn Mặc Sênh. Dĩ Thâm đưa mắt ra hiệu cho chị chọn món. Mặc Sênh lật giở thực đơn, phát hiện hình như nhà hàng này chuyên về các món măng, xương gà hầm măng, thịt xào măng tươi, măng nộm thịt gà... Điều này chẳng có gì lạ, thành phố Y vốn là quê hương của măng, bây giờ lại càng trồng nhiều măng, măng càng trở thành đặc sản.

Chị rất thích ăn măng, nhưng lại chọn món khác.

Chọn xong đưa lại cho chủ quán, ông ta nhìn chị, nói như trách:

- Cô Hà, cô là người thành phố Y, sao không chọn món măng?

Không ăn măng có gì lạ? bởi vì Dĩ Thâm không ăn măng. Trước đây khi cùng ăn với nhau, Dĩ Thâm nói măng có mùi lạ, chị không sao lừa anh ăn được một miếng.

- Nhưng ông Hà lần nào đến đây cũng chọn món măng.

Các món lần lượt bê ra, Dĩ Thâm quả nhiên không động đũa đến món măng.

Mặc Sênh rụt rè nhắc:

- Sao anh không ăn măng? Ông chủ quán nói... - Đột nhiên chị không thể nói tiếp được.

Lần nào anh ấy đến đây cũng chọn món măng. Tại sao?

Dĩ Thâm im lặng, mãi mới thủng thẳng:

- Có gì lạ, chẳng qua là thịnh tình khó khước.

Mặc Sênh vừa bỏ miếng măng vào miệng, không tìm thấy vị ngọt xưa, nuốt vào... đúng như Dĩ Thâm nói, có vị là lạ.

Nhìn thấy ông chủ quán đang tiễn mấy người khách, họ đều khen món ăn rất ngon và họ đều nói giọng địa phương, giọng người thành phố Y.

Đúng thế.

Thịnh tình khó khước!

- Anh không về nhà sao? - Từ quán ăn đi ra, tay nắm chặt chìa khóa của Dĩ Thâm vừa đưa, Mặc Sênh do dự hỏi.

- Tôi ở lại văn phòng, còn một số việc phải làm - Dĩ Thâm lạnh nhạt nói.

Chìa khóa vẫn nắm chặt trong tay, chị hỏi:

- Thế bao giờ anh về?

Dĩ Thâm nhìn chị, mắt lóe lên trong một cái nhìn kì dị:

- Em muốn chờ tôi?

Mặc Sênh gật đầu, ngập ngừng giải thích:

- Bởi vì em cầm chìa khóa của anh.

- Văn phòng cũng có chỗ ở, em không phải đợi tôi - Dĩ Thâm không nhìn chị nữa, anh lại nói giọng càng lạnh nhạt còn pha chút giễu cợt - Tôi không quen để người khác đợi.

° ° °

Căn phòng lạnh ngắt, lúc đi cũng thế, lúc về cũng thế.

Lại là mười một giờ đêm.

Dĩ Thâm mở cửa, theo thói quen anh đưa tay lần sờ công tắc bật điện trên tường, nhưng lúc sắp bật đèn lại dừng lại.

Đèn đang sáng.

Anh dừng tay, nhìn khắp phòng, tivi vẫn mở, nhưng không thấy người đâu. Bước đến tắt tivi, đi qua sa lông liếc thấy trên nệm có người nằm ngủ, người co như con tôm. Anh rón rén bước lại gần, ngắm nhìn khuôn mặt quen thuộc đang ngủ, rất muốn lay gọi dậy.

Trời lạnh thế này mà nằm ngủ ở sa lông, không biết cô ấy có đầu óc không?

Anh cúi xuống, thận trọng, khẽ khàng bế chị khỏi sa lông.

Cơ thể mềm mại, ấp vào lòng anh, hơi thở ấm áp nhẹ nhẹ phả lên áo vét lạnh ngắt của anh.

Những năm xa cách, chưa bao giờ anh dám mơ có ngày này, Mặc Sênh nằm trong vòng tay anh, giơ tay... cúi đầu... cô ấy đã thuộc về anh.

Anh hơi cúi xuống, nhẹ nhàng chà má lên đôi má mềm mại của chị, ngủ ở ngoài lâu như vậy mà vẫn ấm thế. Mặc Sênh bỗng cựa mình trong vòng tay anh, Dĩ Thâm nín thở.

"Em tỉnh rồi ư?"

Không, chị muốn tìm tư thế dễ chịu hơn, đầu càng vùi sâu vào ngực anh, ngủ càng say, hoàn toàn không biết có người tim đập rộn ràng bởi động tác cựa mình của mình.

- Em ...- Dĩ Thâm thở dài, trái tim anh mỗi lúc càng thêm mềm yếu không thể kìm chế được.

Anh xoay người, dùng cùi tay đẩy cánh cửa, đặt chị lên giường. Chị khoác một cái áo len rộng bên ngoài áo ngủ, Dĩ Thâm do dự một lúc, rồi cúi xuống cởi áo len, những ngón tay anh hấp tấp cởi từng khuy áo, hơi thở mỗi lúc một gấp.

Anh khéo léo nhấc cánh tay chị lên để kéo áo len ra, cơ thể chị ấm nóng mềm mại trong bộ đồ ngủ màu hồng. Tim anh đập mạnh, hơi thở dồn dập, anh đã không thể nào kìm chế được bản thân.

Lấy tấm chăn đắp cho chị, anh vội vàng rời phòng ngủ.

Nán lại lâu hơn anh không dám chắc mình không tìm cách đánh thức người đang ngủ.

Vào nhà tắm, rồi vào phòng khách. Lúc đi qua phòng ngủ, anh đột nhiên dừng bước, chợt nhớ ra điều gì. Đẩy cửa nhìn vào phòng ngủ.

Quả nhiên! Chăn chỉ còn một nửa trên người, còn nửa kia sắp rơi xuống đất, một chân vắt ra ngoài chăn, trong tư thế rất thoải mái.

Trong có mười mấy phút đã đạp tung chăn ra thế này, thảo nào ngày xưa có lần cô ấy phàn nàn:

- Em ngủ rất xấu.

Anh biết Mặc Sênh có tư thế ngủ rất xấu là do mùa đông duy nhất năm đó họ cùng nhau. Mặc Sênh liên tiếp bị cảm, trong có hai tháng mà bị cảm tới năm lần. Hỏi nguyên nhân, lúc đầu dứt khoát không chịu nói, sau mới ấp úng thú thật:

- Lúc ngủ em rất xấu tính, thường hay đạp tung chăn. Ở nhà bố em thường về muộn, bao giờ cũng đến phòng ngủ đắp chăn lại cho em. Ở đây không có ai giúp, đến nửa đêm lạnh quá mới tỉnh dậy đắp lại chăn. Cho nên bị cảm cũng không nên trách em.

Về sau cô ấy luôn coi bị cảm là chuyện thường, chẳng có gì nghiêm trọng.

Bây giờ xem ra tư thế ngủ thế này đâu phải chỉ hơi xấu.

Dĩ Thâm kéo nửa chăn bị tuột xuống đất, đắp lại cho chị. Nhưng vừa buông tay, Mặc Sênh lại trở mình, chăn lại tuột xuống đất.

Ngủ kiểu gì lạ thế!

Dĩ Thâm kéo chăn đắp lần nữa, lần này mà làm tuột chăn thì cứ để cho cảm lạnh luôn. Nhưng sau đó, quả nhiên Mặc Sênh ngủ rất ngon, không hề cựa quậy, co người vùi sâu trong tấm chăn như sợ lạnh.

Có thế chứ, mặc dù đang ngủ say chị vẫn tỏ ra biết điều.

° ° °

Bây giờ là lúc nào? Ban ngày hay ban đêm? Sao chị lại ngủ trên giường?

Từ trong chăn ngồi dậy, đầu óc còn chưa tỉnh hẳn. Mặc Sênh cúi xuống tìm dép đi trong nhà, chị vẫn còn ngái ngủ.

Ồ, dép đâu rồi nhỉ?

Dĩ Thâm từ bếp đi ra, nhìn thấy Mặc Sênh mặc bộ đồ ngủ nhảy lò cò trong phòng khách, bất giác cau mày:

- Em làm gì thế?

- Em tìm dép...

Nhìn thấy rồi, ở gầm sa lông, nhảy một cái là đến.

Đi xong dép ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt không hài lòng của Dĩ Thâm, chị vội cụp mắt lúng túng.

- Em, em tìm dép đi trong nhà.

- Thay quần áo đi - Anh lạnh lùng ném mấy từ, quay lưng về phía chị.

Cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ trên người, Mặc Sênh đỏ mặt, suýt tí thì quên trong phòng còn có một người nữa.

Thay xong quần áo, đi ra, vào phòng ăn thấy Dĩ Thâm đang ăn sáng. Mặc Sênh hơi do dự, đoạn ngồi xuống cạnh anh, ngạc nhiên nhìn món cháo rau trên bàn, chị cũng bắt đầu ăn.

Thấy động tác chậm chạp của chị, Dĩ Thâm khiêu khích:

- Không quen ăn sáng kiểu Trung Hoa hả?

- Không - Chị hấp tấp cúi đầu ăn, quả thực rất ngon.

Hình như đoán được ý chị, Dĩ Thâm không ngẩng đầu nói:

- Cháo mua ở ngay đầu nhà.

- Rất ngon.

- Cũng được - Dĩ Thâm lơ đãng phụ họa.

Không ai nói thêm gì nữa. Mặc Sênh cúi đầu húp cháo, mắt liếc sang tập tài liệu Dĩ Thâm đã sửa xong, để cạnh bộ ấm chén.

- Hôm nay anh vẫn đến văn phòng chứ?

- Ừ.

- Bận lắm phải không?

- Cũng tương đối.

Thực tế anh bận tối mắt nhưng anh cần sự bận rộn như vậy, bởi lẽ mấy hôm trước có người làm thương tổn thần kinh của anh.

Câu hỏi nhỏ tựa như nói thầm đã thu hút sự chú ý của Dĩ Thâm. Anh ngước mắt nhìn chị đang cúi đầu ăn cháo, mái tóc xõa xuống trán.

Trông cả hai có vẻ giống một cặp tân hôn.

- Tiếng Anh của em thế nào? - Dĩ Thâm đột nhiên hỏi.

"Tiếng Anh ư? Sao bỗng nhiên lại hỏi chuyện đó?"

- Cũng tàm tạm nhưng em học chưa hết năm thứ tư - Câu nhắc lại rất hay - Lần đầu tiên đến Mỹ, điểm thi Anh ngữ của chị là 4,5 điểm.

- Hôm nay em đi với tôi - Dĩ Thâm tuyên bố.

- Sao? - Mặc Sênh ngạc nhiên nhìn anh - Đi đâu?

- Đến văn phòng giúp tôi dịch tài liệu.

° ° °

"Không dịch được!"

Mặc Sênh tức giận nhìn tập tài liệu trên bàn, vô lí quá, mấy năm ở nước ngoài chẳng lẽ uổng công. Hỏi Dĩ Thâm ư? Ngẩng đầu nhìn sang hình như anh rất bận, chị không dám quấy rầy.

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí yên tĩnh trong phòng, Dĩ Thâm một tay cầm tập tài liệu, tay kia nhấc điện thoại.

- Alo, tôi đang ở văn phòng... thôi, hôm nay tôi có việc...

Đầu dây bên kia nói gì đó, Dĩ Thâm bật cười:

- Anh Chu, anh cũng quay ra làm bà mối từ bao giờ thế?

Tiếng Chu từ đầu dây bên kia:

- Không phải, là do lần trước bà xã mình đến bệnh viện trông thấy cậu, bà ấy rất ưng, nhất định muốn giới thiệu cho cô cháu mình. Nói thật nhá, không phải tôi nói hay cho người nhà mình đâu, nhưng cô cháu tôi không phải hạng xoàng, học thức, ngoại hình, phẩm chất chẳng kém gì cậu, Dĩ Thâm cậu nên suy nghĩ nghiêm túc!

Dĩ Thâm cười:

- Anh Chu, chẳng lẽ anh muốn tôi ngoại tình sao?

- Ngoại tình? - Chu nghiêm mặt - Cậu nói là cậu đã cưới vợ? - Nhưng lại lập tức bác bỏ - Đừng đùa, Dĩ Thâm, bất kì ai cưới vợ đều có thể, nhưng Hà Dĩ Thâm thì tuyệt đối không.

Lại thế nữa!

Gác máy, Dĩ Thâm nhìn sang Mặc Sênh đang cắm cúi làm việc.

Lại cắn bút.

Vẫn thói quen cũ.

Trước đây không giải được toán vi tích phân, cắn bút một hồi rồi đưa bài cho anh, cười nịnh:

- Dĩ Thâm...

Chỉ tội cho anh, ai bảo học luật mà giỏi toán hơn sinh viên mấy khoa tự nhiên.

- Dĩ Thâm... Không dịch được - Mặc Sênh ngẩng đầu cầu cứu.

Dĩ Thâm đến bên chị, theo thói quen, lấy bản tài liệu trong tay chị:

- Chỗ nào?

- Đây, cái này dịch là gì?

mobilia personam sequntur.

Tài sản kèm theo.

Một danh từ rất chuyên môn, tiếng Latinh, chị không biết cũng phải.

Hơi thở của Dĩ Thâm rất gần, vấn vương quanh mặt Mặc Sênh. Bỗng chị nhớ lại những lúc cùng ngồi học bài với nhau ngày xưa, Dĩ Thâm bao giờ cũng nói rất nghiêm túc:

- Mặc Sênh, đừng ngồi cạnh anh.

- Tại sao? - Mặc Sênh tự ái, chị đến là để cùng học với anh cơ mà.

- Đừng quấy rầy anh.

Hơi buồn nhưng Mặc Sênh lập tức giơ tay thề:

- Em thề không nói chuyện với anh, không đứng dậy ra ngoài mua đồ ăn vặt, không đi đi lại lại...

Không đợi chị nói hết, Dĩ Thâm nói giọng thiểu não:

- Em có ngồi yên không động đậy cũng vẫn quấy rầy anh.

- Thế là thế nào? - Lúc đó, chị giận đến mức lập tức thu xếp sách vở bỏ đi ngay.

Nhưng hôm nay hình như chị đã hiểu...

Bởi vì anh không làm gì cả, chỉ đứng ngay sau chị, hơi cúi người, một bầu không khí đầy nam tính trong sáng tỏa quanh anh, những sợi tóc của chị vờn nhẹ trên áo khoác anh, chỉ cần chị ngẩng đầu là chạm vào cằm anh.

Chính lúc này đây, anh đang quấy rầy chị mới đúng...

Sau đó trước khi ý thức được mình đang làm gì, Mặc Sênh đã đứng phắt dậy, nhảy ra ngoài, va đầu vào cằm anh.

- Em làm gì vậy? - Dĩ Thâm giật mình, đưa tay sờ cằm vừa mới bị đụng đau điếng.

- À, em... - Nhưng sao có thể nói điều đó với anh, chị đỏ mặt nói - Em... em muốn đi ăn cơm.

Nói xong mới thấy hơi ngượng, lí do đến hay, bây giờ mới là... liếc nhìn đồng hồ trên tường, chưa đến mười rưỡi.

- Bây giờ ư? - Dĩ Thâm quả nhiên cau mày.

- Đúng thế, sáng nay em ăn ít quá - Chị bướng bỉnh đáp.

Liếc nhìn đống tài liệu chất như núi trên bàn nhưng thấy mặt Mặc Sênh nhăn nhó vì đói, Dĩ Thâm đành phải đầu hàng.

Biết ngay mà, đưa cô ta đến văn phòng là một sai lầm!

Chương 8

Đắm say

Nhà hàng MacDonald ngày cuối tuần rất đông, không khí náo nhiệt.

Mặc Sênh không ngờ Dĩ Thâm lại đưa chị đến đây. Chị kéo tay áo anh:

- Dĩ Thâm, anh không đến nhầm đấy chư?

- Không!

- Trước đây anh chẳng bảo chỉ có con nít mới thích nơi này?

- Nhưng ngày trước em cũng thích cơ mà? - Dĩ Thâm lúng túng như bị phát giác điểm yếu trước mặt người khác.

"Ra vậy!"

- Thế thì em phải đi kiếm chỗ - Mặc Sênh nhanh nhẹn chọn ngay công việc nhẹ nhàng.

Ngồi bên bèn kê sát cửa sổ, cắn hai miếng bánh, uống Coca, thỉnh thoảng trao đổi vài câu với Dĩ Thâm, cuối cùng chị nói đến tài liệu đang dịch.

Dĩ Thâm nhíu mày:

- Em bắt đầu hứng thú với pháp luật từ bao giờ?

- À, hiểu pháp luật một chút cũng tốt chứ sao! - Mặc Sênh mỉm cười.

- Không cần đâu - Dĩ Thâm khóe miệng hơi nhếch giống một nụ cười - Có lẽ em cứ nên tiếp tục là người mù tịt về pháp luật thì hơn, chỉ cần không liên quan đến chuyện ly hôn, tôi có thể giúp em.

Mặc Sênh cau mày.

"Đây có thể coi là câu nói đùa không?"

- Anh Hà, sao anh cũng đến đây? - Giọng nói ngạc nhiên của một người phụ nữ vang lên sau lưng họ.

Mặc Sênh quay đầu, một phụ nữ trẻ em dắt hai đứa bé sinh đôi đang đi về phía họ.

- Chú Dĩ Thâm! - Hai cậu bé song sinh đồng thanh reo lên, một đứa nhanh mồm nói - Chú Dĩ Thâm, bạn gái chú đẹp quá!

- Chị Phương Kiểm - Dĩ Thâm đứng lên chào.

Người phụ nữ này thoạt nhìn đã biết ngay là người thông minh sắc sảo. Phương Kiểm hiện làm việc bên viện kiểm sát, vụ án Dĩ Thâm đang thụ lý, chị là người tố tụng.

Phương Kiểm gõ nhẹ vào đầu thằng bé:

- Đừng có lém - Đoạn mỉm cười với Dĩ Thâm - Luật sư Hà vô duyên quá, sao lại mời người ta ăn cái món bên Tây bán trên hè phố thế này!

Dĩ Thâm cười:

- Nhưng có người lại thích!

"Từ "có người" có lẽ không phải nói về chị" Mặc Sênh thầm nghĩ. Trước đây, khi học đại học quả thực chị rất thích, nhưng ở nước ngoài lâu như vậy, nếu còn thích cái món đó thì có lẽ khẩu vị có vấn đề.

- Thế nào, đại luật sư rung động rồi hả?

Vốn thông minh, lại làm việc trong ngành tư pháp quen xét đoán tâm trạng đối phương qua ngôn ngữ, Dĩ Thâm hiểu ngay ý nghĩa câu nói vừa rồi của Phương Kiểm.

Chị thầm quan sát Mặc Sênh, cô gái có dáng như sinh viên này chắc chắn phải rất đặc biệt đối với Dĩ Thâm.

- Đâu có - Dĩ Thâm lãng sang chuyện khác - Chị Phương Kiểm, nghe nói chị sắp thăng quan, xin chúc mừng!

- Có gì đâu... - Mặc dù trong lòng rất vui nhưng Phương Kiểm vẫn tỏ ra khiêm tốn, sau một lúc ngập ngừng chị ta nói - Dĩ Thâm, lần trước gặp cậu đã định hỏi, nhưng nói xong điện thoại lại quên mất. Nghe nói, vụ án của Ngụy Đại Quang cậu thụ lý phải không?

- Không, chỉ là một người nhà của ông ta đến xin tư vấn.

Ngụy Đại Quang vốn là phó thị trưởng thành phố, do dính líu vào một vụ tham ô với số tiền lớn, báo chí đã nhiều lần đưa tin. Mặc Sênh là phóng viên, đương nhiên cũng biết chuyện, nhưng những chuyện như vậy thường gợi cho chị nhớ đến quá khứ nên chị không muốn quan tâm.

Phương Kiểm cười có vẻ yên tâm:

- Nếu cậu thụ lí vụ này thì tôi hơi lo. Có điều tôi đã nói với một số anh em trong cơ quan, những vụ án tham ô như vậy Dĩ Thâm không nhận đâu - Phương Kiểm đổi giọng vui vẻ - Tôi đã nói rồi mà, nếu luật sư nào cũng như cậu, bọn tham ô khó thoát tội.

- Chị Phương Kiểm quá lời rồi, tội phạm cũng có quyền được bảo vệ, tôi không nhận vụ này là lý do cá nhân.

"Lý do cá nhân?"

Bàn tay Mặc Sênh đang quấy cà phê chậm dần, chị thảng thốt nhìn Dĩ Thâm.

Phương Kiểm nói:

- Dĩ Thâm, dù sao cậu không nên nhận vụ này là tôi thấy nhẹ người rồi. Thôi tôi đi nhé, các con chào chú đi.

- Tạm biệt chú, tạm biệt cô! - Hai đứa trẻ đồng thanh.

- Cô chú cái gì, gọi vớ vẩn - Phương Kiểm gõ vào đầu một đứa, đoạn nắm tay chúng kéo đi.

Họ vừa đi khỏi, không khí vui vẻ hiếm hoi vừa có giữa hai người ngay lập tức lắng lại. Suy nghĩ của Mặc Sênh vẫn xoay quanh câu nói "lý do cá nhân" của Dĩ Thâm, chị không thể không nghĩ đến hoàn cảnh gia đình mình.

- Dĩ Thâm - Mặc Sênh cúi đầu, dùng ống hút hút những bọt sữa nổi trên ly coca - Chuyện của ba em, anh vẫn để tâm sao?

Dĩ Thâm không trả lời. Mặc Sênh nói như hụt hơi:

- Thực ra ba em là người rất tốt, còn chuyện đó...

- Chuyện đó không liên quan đến tôi...

Cố gắng lắm chị mới thốt ra được câu đó, không ngờ lại bị anh ngắt lời một cách thô bạo.

Cái ống hút trong tay Mặc Sênh thục mạnh vào đáy li, Coca đổ ra mặt bàn, mấy giọt rơi xuống áo len trắng như tuyết của chị. Sau một giây bối rối, Mặc Sênh nhanh chóng lấy giấy ăn lau chỗ Coca vừa đổ trên bàn, động tác thận trọng, ngón tay hơi run.

"Mình vừa nói gì?" Dĩ Thâm tự hỏi.

Lần thứ hai.

Lần thứ hai không kìm chế được bản thân.

"Bĩnh tĩnh lại".

Dĩ Thâm nghiêng người, lấy tờ giấy ăn trong tay Mặc Sênh:

- Để tôi.

Mặc Sênh cũng trấn tĩnh trở lại, giấy lau trong tay đã đổi chủ. Dĩ Thâm cúi đầu, chăm chú nhìn vết ố trên áo len của chị, những ngón tay mảnh dẻ rắn chắc lướt thoăn thoắt trên mặt bàn, qua đường ngôi giữa mái tóc dày đen nhánh, chị có thể thấy hàng lông mày kiên nghị của anh.

Dĩ Thâm rất gần, rất gần.

Nhưng xa cách đến vậy, rút cục là sao?

- Buổi chiều em không đến văn phòng nữa - Mặc Sênh nói nhỏ.

Dĩ Thâm dừng tay, ngước nhìn chị, ánh mắt đăm chiêu, không biết anh nghĩ gì.

- Em đi phố, em mua ít đồ - Giọng chị lí nhí - Đằng nào em chẳng giúp gì được anh.

° ° °

Thực ra chẳng có gì cần mua.

Lang thang không mục đích trên đường phố đông đúc. Mặc Sênh rất buồn. Có lẽ chị đã chọn nhằm đường đi, trong một khung cảnh náo nhiệt như vậy, có lẽ chỉ làm người ta càng thêm buồn.

Tháng ngày, qua đi như một giấc mơ.

Hai con người vốn đi hai con đường, đột nhiên gắn với nhau bởi một quan hệ hôn nhân. Không hề chuẩn bị, đốt cháy giai đoạn, không thoát khỏi sự khó khăn xa lạ do xa cách lâu ngày.

Cha chị.

Cuộc hôn nhân trước đây của chị.

Hình như vấn đề ở chính bản thân chị.

Mặc Sênh cười đau khổ.

Đi dạo mấy cửa hàng, thử hai chiếc áo len, nhìn người trong gương cảm thấy xa lạ như một người khác.

Có lẽ là do tâm trạng, sực nhớ ra cần phải sửa lại tóc. Trong thành phố, nơi dễ tìm nhất là cửa hiệu làm đầu, ra khỏi cửa hàng thời trang ngẩng đầu, một tấm biển màu đỏ đập vào mắt Cắt tóc nghệ thuật.

Cắt tóc nghệ thuật!

Một cái tên rất quen, lục tìm trong trí nhớ, cuối cùng Mặc Sênh đã tìm ra, đó là cửa hiệu mà nhiều lần Tiểu Hồng đã giới thiệu với chị. Thẩm mỹ của Tiểu Hồng xưa nay quả là đáng khâm phục, điều người chờ quá đông, chắc không đến nỗi ai cũng cầu kì như Tiểu Hồng?

Đẩy cửa vào ngồi chờ một tiếng đồng hồ mới đến lượt.

- Cô định cắt thế nào? - Thợ cắt tóc, một chàng trai có lẽ chưa đến ba mươi, nửa mặt phía dưới bị khẩu trang che lấp, để lộ cặp mắt đen tinh nghịch như trẻ nhỏ, nhưng có giọng nói trầm ấm rất dễ nghe.

- Ngắn hơn một chút là được.

- Như thế này nhé.

- Được.

- Tốt quá! - Anh ta cười hô hố - Tôi thích nhất tự do sáng tạo.

Câu nói vang lên từ phía sau, nhỏ nhẹ, nghe như nói thầm. Mặc Sênh cũng không để ý, lại một tiếng đồng hồ nữa...

Mặc Sênh trố mắt nhìn người trong gương, sao lại thế này?

Kiểu gì thế này? Dài ngắn khác nhau như là bị con vật nào đó gặm.

- Cô thấy không đẹp ư? - Anh ta nhìn, giọng sôi nổi, chiếc kéo sáng loáng trong tay, tay kia là chiếc máy sấy đang thổi gió phù phù.

- Ồ, không phải thế này - Nhưng lập tức Mặc Sênh lại do dự - Thực ra nhìn kĩ cũng thấy hay hay.

- Thật không? - Anh ta nhìn khuôn mặt thật thà của Mặc Sênh - Cô cảm thấy hay ở chỗ nào?

"Hay ở chỗ nào ư? Chải cũng như không có thể coi là hay không?"

- À, trông có vẻ rất... rất nghệ thuật, đúng, rất nghệ thuật - Nghĩ đến tên cửa hiệu, Mặc Sênh gật đầu khẳng định.

- Thật không? - Ngữ điệu của anh ta khi nói cái từ "Thật không" đã hoàn toàn khác, anh ta có vẻ phấn khởi thực sự.

Một ngón tay mảnh dẻ của anh ta vạch một đường hình vòng cung trong không gian, giọng chắc nịch, anh ta tuyên bố:

- Tóc của chị không phải trả tiền.

Không phải trả tiền? Tưởng mình nghe nhầm, Mặc Sênh thận trọng xác định:

- Anh vừa nói không phải trả tiền đúng không?

- Đúng vậy, miễn phí - Anh ta nói giọng kiên quyết.

- Vì sao? - Mặc Sênh ngạc nhiên.

Nếu thái độ của anh ta không tự tin đến vậy chị có thể nghi ngờ anh ta làm hỏng tóc chị mới không dám lấy tiền.

Anh ta lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu:

- Lẽ nào chị không biết nghệ thuật là vô giá? Cho nên, ở của hiệu của tôi chỉ có cắt hỏng mới lấy tiền, bởi vì đó là tác phẩm thất bại, không phải nghệ thuật...

Một logic rất nghệ thuật, bởi vì người nghe hoàn toàn không hiểu.

Ra khỏi cửa hiệu sau khi đã được anh thợ cắt tóc kì quặc tẩy não một cách thành công, Mặc Sênh bước trên hè phố đầy tự tin, dọc đường thỉnh thoảng không khỏi không nhìn vào những tủ kính trong các cửa hiệu, nhưng chỉ thấy một khuôn mặt buồn rầu, xa lạ với mái tóc rối tung, cặp mắt ngơ ngác nhìn mình.

Nhìn người trong tủ kính, càng nghĩ càng thấy buồn cười, không nhịn được Mặc Sênh bật cười thành tiếng. Người qua đường ngạc nhiên nhìn chị, khó mà tưởng tượng có người lại vui vẻ như thế với cái đầu như vậy.

- Thưa cô, cô có muốn vào cửa hiệu xem không?

Lời mời nhiệt tình của cô nhân viên bán hàng vang lên, Mặc Sênh mới nhận ra, chị đứng ngây khá lâu nhìn mannequin trong tủ kính. Mặc Sênh có thói xấu là khi thích một thứ gì đó thì chị thường nhìn chằm chằm vật đó. Ngày xưa Dĩ Thâm từng bị nhìn đến nỗi phải quay mặt đi.

- Được - Mặc Sênh có vẻ áy náy đi vào cửa hiệu trong nụ cười của cô phục vụ.

Cửa hiệu bán đồ thời trang cho đàn ông, Mặc Sênh vốn chỉ định xem, bởi vì nể cô phục vụ, nhưng lại dừng bước trước một cái áo gió.

Kiểu dáng rất đơn giản, màu Dĩ Thâm thích, tay chị bất giác sờ lên cà vạt.

Dĩ Thâm mặc nhất định sẽ rất đẹp.

- Cô mua cho bạn trai đi! Đây là kiểu dáng mới nhất trong năm, giảm giá chỉ còn ba ngàn hai.

Mặc Sênh ngẩng người, đắt quá, gần bằng một tháng lương của chị, vả lại chị đâu có mang theo nhiều tiền thế. Chị nhìn cô ta lắc đầu vẻ xin lỗi, cô gái gật đầu cười tỏ vẻ thông cảm.

Ra khỏi cửa hiệu, lại thấy tiếc, chiếc áo là rất hợp với Dĩ Thâm. Bỗng nhớ đến cái thẻ Dĩ Thâm đưa. Chị quay trở lại:

- Ở đây có thanh toán bằng thẻ không?

Sau tiếng giở sổ sột soạt, cô gái nói:

- Chị ký tên vào đây.

Cầm lấy bút theo thói quen, định viết tên của chị, may là nhớ ra là thẻ của Dĩ Thâm, viết ngay ngắn ba chữ Hà Dĩ Thâm.

Hà Dĩ Thâm cái tên chị đã viết không biết bao nhiêu lần.

Một lần chị giận anh, vì sao thì không nhớ, một mình mang sách vở lên lớp tự học, rõ ràng đang giải toán cao cấp vậy mà khi định thần nhìn lại, trên tờ giấy nháp dày đặc tên Hà Dĩ Thâm.

Sau đó, đằng sau lưng vang lên tiếng Dĩ Thâm:

- Mặc Sênh, em viết sai rồi - Anh mỉm cười nhìn vào mắt chị.

- Làm gì có chuyện đó - Mặc Sênh bị bắt quả tang, xấu hổ cầm bút viết lại từng nét rồi đưa cho anh - Hà Dĩ Thâm sai ở chỗ nào đâu?

- Sai ở chỗ trật tự các nét, bộ khả trong chữ Hà phải viết bộ khẩu bên trong trước, sau đó mới đến mới nét móc. Nào, viết lại đi.

Thấy anh tỏ vẻ nghiêm túc như vậy chị đành cầm bút viết lại từng nét, sau khi viết xong mới phản ứng lại:

- Ờ, tại sao em phải viết tên anh nhỉ!

Ký xong Mặc Sênh trao lại cho cô bán hàng, cô gái đưa cái túi đựng áo cho chị mỉm cười tiễn khách:

- Lần sau chị lại đến nhé!

Hồi ức cũ khiến cho tâm trạng Mặc Sênh vừa vui vẻ vừa ảm đạm. Ra khỏi cửa hiệu chị bỗng dừng lại.

Những ngày ngọt ngào xưa đã xa vời, còn nỗi buồn hiện tại cứ bám riết, bao giờ họ mới có thể quay trở lại những ngày hạnh phúc xưa? Tình trạng như hiện nay đến bao giờ mới kết thúc?

° ° °

Đoán là Dĩ Thâm không về sớm, Mặc Sênh giải quyết bữa tối ngoài đường, hơn tám giờ mới về nhà.

Mở cửa, trong phòng tối om.

Đang mò mẫm tìm công tắc điện, thì một giọng đàn ông trầm ấm vang lên:

- Về rồi sao?

Dĩ Thâm? Vì chưa chuẩn bị về tâm lí nên Mặc Sênh giật mình.

Tiếng nói vọng ra từ ban công, bóng dáng cao lớn, anh đứng quay lưng về phía chị, không ngoảnh đầu lại. Không khí nặng nề bao quanh họ.

- Tại sao không nghe điện thoại? - Dĩ Thâm hỏi nhỏ, đốm lửa của điếu thuốc lóe lên giữa các ngón tay.

Điện thoại ư? Điện thoại di động ư?

Mặc Sênh lấy điện thoại trong túi ra, thấy đã tắt máy:

- Điện thoại hết pin - Chị nói nhỏ.

"Hết pin? Thì ra là vậy". Dường như Dĩ Thâm thở phào nhẹ nhõm, giọng nói của anh bỗng trở nên mệt mỏi:

- Em ngủ sớm đi.

- Vâng - Mặc Sênh trả lời, nghĩ một lát, chị nói như đã hạ quyết tâm - Dĩ Thâm... em có chuyện muốn nói với anh.

- Chuyện gì?

Mặc Sênh cắn môi ấp úng:

- Em cảm thấy chúng mình thế này không giống như vợ chồng, chúng mình...

- Thật ư? - Giọng Dĩ Thâm vẻ giễu cợt - Vậy vợ chồng phải như thế nào? Về mặt này em có kinh nghiệm hơn tôi.

Không có tiếng trả lời, Dĩ Thâm tắt thuốc ngoảnh đầu nhìn. Cách đó mấy bước Mặc Sênh đứng ngây người, tay cầm túi, đầu cúi gầm như người có tội, môi mím chặt, mặt tái nhợt.

- Em mua áo cho anh - Mặc Sênh nói, mắt vẫn nhìn xuống sàn nhà - Nhưng em mua bằng thẻ của anh, anh có muốn thử không?

Nỗi buồn lại trỗi dậy, Dĩ Thâm nắm tay một cách vô ý thức.

Bao nhiêu năm qua, anh đã mơ tới ngày này, Mặc Sênh đứng trước mặt anh, giơ tay có thể chạm vào người cô ấy, hoàn toàn không phải là ảo giác. Bây giờ cô ấy đã thực sự đứng trước anh, bằng xương, bằng thịt, anh còn muốn gì nữa?

- Em... - Dĩ Thâm dịu giọng, giọng nói dịu dàng đột nhiên dừng lại, ngước nhìn mái tóc của chị, anh tái mặt.

Cảm nhận ánh mắt gay gắt của anh, Mặc Sênh ngẩng đầu. Anh ấy đang nhìn mái tóc của mình ư? Chị lúng túng:

- Em ...em mới sửa tóc.

- Tôi có mắt, tự nhìn được - Giọng nói khô khan, ánh mắt như ngưng lại, cuối cùng anh quay mặt đi, dường như nếu tiếp tục nhìn anh sẽ không chịu nổi.

Dĩ Thâm lại châm thuốc hút, lúc sâu mới nói như cố nén điều gì:

- Em đi ngủ đi.

- Nhưng...

- Bây giờ không nên nói gì với tôi nữa - Anh thô bạo ngắt lời.

Mặc dù rất mệt nhưng Mặc Sênh không hề buồn ngủ, nằm trên giường nghe tiếng bước chân của Dĩ Thâm từ ban công đến phòng sách, từ phòng sách đến phòng khách, sau đó là tiếng đóng cửa, cuối cùng tất cả hoàn toàn yên tĩnh.

Chị không biết mình ngủ thiếp đi như thế nào.

Sáng hôm sau, tỉnh dậy cảm thấy cổ họng khô rát, theo kinh nghiệm bấy lâu, có lẽ chị lại bị cảm.

Dĩ Thâm đã ra khỏi nhà, Mặc Sênh tìm thuốc uống, ăn bữa trưa qua loa, vẫn thấy khó chịu, bèn đi ngủ.

Khi tỉnh giấc, bên ngoài cửa sổ, trời đã tối. Dĩ Thâm đứng cạnh giường đặt tay lên trán chị, anh có vẻ lo lắng.

Mặc Sênh nhìn anh tưởng mình đang nằm mê. Dĩ Thâm bỏ tay ra, nói diu dàng:

- Dậy đi, tôi đưa em đến bệnh viện.

- Không cần, không nghiêm trọng đâu, em chỉ bị cảm thôi.

- Em đang sốt.

- Em uống thuốc rồi - Mặc Sênh kiên quyết.

Dĩ Thâm nhìn chị gật đầu, không nói gì, đi ra. Mặc Sênh tưởng anh không kiên nhẫn được nữa, bỗng nhiên lại thấy thất vọng.

Nhưng Dĩ Thâm đã quay trở lại, tay cầm chiếc áo lên đưa cho chị:

- Em mặc hay để tôi giúp?

Chai nước truyền chầm chậm nhỏ giọt, Mặc Sênh đang ở bệnh viện. Nghĩ lại vừa rồi anh gần như cưỡng bức để anh mặc áo len cho chị, Mặc Sênh xấu hổ, đỏ mặt liếc trộm người đang đọc tài liệu trước mặt, tự dưng thấy bực với chính mình, bỗng dưng lăn ra ốm!

Cảm thấy có ánh mắt nhìn, Dĩ Thâm ngẩng đầu, Mặc Sênh vội vàng cụp mắt nhìn sang chỗ khác. Anh làm ra vẻ không nhìn thấy, như chợt nhớ ra điều gì, anh đứng dậy đi ra ngoài lát sau trở lại với cuốn tạp chí trong tay, đặt lên giường, cạnh chị.

Mặc Sênh cũng giả bộ không nhìn thấy:

- Không sao cứ để mặc cô ấy. vợ mình muốn nghiên cứu thử đầu tư chứng khoán cũng tốt.

Mặc Sênh thuận tay vớ tờ báo. Cái gì thế này? Chẳng có mấy chữ, chỉ toàn những con số, những thuật ngữ chuyên môn làm chị càng thêm nhức đầu.

Hối hận quá!

Mắt liếc nhìn tờ báo xanh xanh đỏ đỏ Dĩ Thâm mới để. Rất muốn lấy xem, lại liếc nhìn Dĩ Thâm anh đang cúi đầu đọc tài liệu, hình như rất chăm chú.

Không nên chú ý đến anh ấy... Tay run run xê dịch, lúc sắp lấy được thì Dĩ Thâm lật sang trang, chị lập tức lại rụt tay.

Thôi. Mặc Sênh nản chí, cũng chỉ một tiếng đồng hồ thôi mà, ráng chịu đựng vậy.

Có những chuyện có thể chị đựng được, nhưng có một chuyện không thể. Nửa tiếng sau, Mặc Sênh bắt đầu cựa quậy không yên.

Dĩ Thâm chú ý đến cử động của chị, anh bước đến lay một phụ nữ đến chăm sóc người nhà đang ngủ ở giường bên cạnh:

- Bác làm ơn giúp tôi chút việc.

Từ phòng vệ sinh đi ra, Mặc Sênh không nhịn được hỏi Dĩ Thâm:

- Sao anh biết em muốn đi vào nhà vệ sinh?

Không ngẩng đầu, anh keo kiệt buông mấy chữ:

- Suy đoán.

"Con người này thật là đáng ghét!". Mặc Sênh quắc mắt lườm anh.

Từ bệnh viện về, Dĩ Thâm đặt chị lên giường, sau khi đắp chăn cẩn thận, anh mới đóng cửa tắt đèn đi vào phòng sách. Không biết do ngủ đẫy giấc hay do tác dụng của truyền nước, Mặc Sênh bỗng cảm thấy trong người nhẹ nhõm, rất dễ chịu, đầu óc tỉnh táo, không hề muốn ngủ. Nằm trên giường trở mình mấy lần, đột nhiên nhớ ra một chuyện, suýt nữa nhảy lên.

Trời ơi, ngày mai phải đi HongKong, chị chưa chuẩn bị gì hết. Không biết mấy ngày vừa rồi làm những gì mà quên bẵng đi một chuyện quan trọng như vậy.

Chị lật đật trở dậy, thu xếp hành lí.

Trong lúc vội vàng, Mặc Sênh để rơi đồ xuống nền, chị cúi xuống nhặt nhưng một bàn tay nhanh hơn đã nhặt giúp.

Ôi! Ngẩng đầu, chưa kịp hiểu ra chuyện gì, tay chị một bàn tay nắm chặt. Dĩ Thâm nhặt cuốn sổ mỏng trên nền nhà, mắt tối sầm anh hỏi xẵng giọng:

- Em làm gi vậy?

- Chuẩn bị hành lí.

Tay bị bóp chặt, chị vùng ra nhưng lại bị nắm chặt hơn. Liếc chiếc valy đã chuẩn bị xong, mắt Dĩ Thâm càng tối lại:

- Em đi đâu?

Chợt nhớ chưa nói với Dĩ Thâm, chị ngoan ngoãn trả lời:

- Đi HongKong.

- HongKong?

Cơn giận của anh trào lên. Nếu không phải anh tình cờ, không, không phải tình cờ, nếu anh không đến xem cô ta ngủ chưa, có đạp tung chăn ra không thì sáng sớm mai có lẽ cô ta đã biến mất tăm như bảy năm về trước trong khi anh không hay biết gì?

Rốt cục cô ta có ý thức chút nào về việc mình đã là vợ người khác hay không! Rốt cuộc cô ta đã hiểu chưa, rằng bây giờ cô ta đã là vợ anh, cô ta không thể bỏ anh lại một mình ra đi như lần trước?

Vết thương cũ lại rỉ máu, tay anh không kìm chế nổi bóp mạnh hơn, ánh mắt tăm tối hướng vào chị:

- Được, nói đi, lần này em định đi mấy năm?

Anh nói gì vậy? Đầu Mặc Sênh nặng trịch như lúc bị cảm, tay chị mỗi lúc càng thêm đau nhức:

- Dĩ Thâm, buông em ra!

"Buông ra ư? Đừng hòng!"

Cố sức vùng vẫy chị lại ngã vào lòng anh. Dĩ Thâm cúi xuống ép môi vào môi chị, một cái hôn quyết liệt và giận dữ.

Cái hôn như muốn nuốt cả người chị, không cho chị thở. Vòng tay anh mỗi lúc càng siết chặt, như muốn ép chị vào người anh, trở thành một phần cơ thể anh.

- Dĩ Thâm...

Mặc Sênh cố vùng khỏi vòng tay Dĩ Thâm, chị cảm nhận sự phẫn nộ trong mỗi động tác của anh nhưng không hiểu vì sao.

Nhưng hơi thở mềm mại của chị lại như liều thuốc kích thích đối với anh, sự giẫy giụa của chị càng kích thích ham muốn của anh. Anh bế chị lên giường, đè lên người chị, mắt nhìn soi vào con người nằm dưới anh, đó là vật sơ hữu duy nhất mà anh có.

- Mặc Sênh, đây là nghĩa vụ vợ chồng.

Anh điên cuồng mút da thịt mềm mại của chị, để lại dấu ấn mạnh mẽ lên người chị. Động tác vừa trực tiếp, vừa cưỡng chế khiến chị run rẩy.

- Dĩ Thâm... đau em!

Anh hơi ngừng lại:

- Đau? Em cũng biết đau?

"Đau là cảm giác trống vắng hãi hùng khi tỉnh giấc nhớ ra em đã đi xa, không còn nhìn thấy nụ cười con trẻ của em. Là sự thất thần vô cớ khi làm bất cứ việc gì. Là nỗi cô đơn trống hoác sau những cuộc vui ồn ào mỗi lần ăn mừng thắng lợi vụ án!

Làm sao em hiểu được!?

Lúc đó, em đang trong vòng tay của một người đàn ông khác!"

Áo ngủ bị xé rách, eo bị kẹp cứng giữa cặp đùi rắn chắc, tay bị bàn tay như gọng kiềm kẹp chặt khiến Mặc Sênh không thể cựa quậy, đành để mặc anh muốn làm gì thì làm. Những gì anh nhìn thấy và cảm giác đê mê nơi bàn tay khiến lý trí Dĩ Thâm hoàn toàn mụ mị. Ánh mắt anh như có lửa, ham muốn thiêu đốt. Đây là điều anh khao khát. Trong bảy năm qua bao nhiêu tưởng tượng, khát khao, dục vọng bùng cháy không có cách nào kiềm chế đã hoàn toàn đè bẹp anh. Bàn tay điên cuồng lướt đến những nơi anh muốn chiếm hữu, những cái hôn cháy bỏng chiếm hữu từng tấc cơ thể chị. Sự kích thích mang tính thù hận, khiến đầu óc Mặc Sênh u mê, cả người chị như rơi vào thế giới mộng ảo.

Đến khi chuông điện thoại lảnh lót vang lên, đập vào tâm trí phiêu diêu của chị, Mặc Sênh mơ hồ nhớ ra tiếng chuông kì quái đó là của Tiểu Hồng.

- Điện thoại?

- Sao đến lúc này em có thể nghĩ đến điện thoại? - Dĩ Thâm vẫn tiếp tục, nhưng tiếng chuông bướng bỉnh quái ác không để cho anh yên, anh giơ tay tắt máy.

Cuối cùng Mặc Sênh đã có thể thở được, tiếng thở gấp chuyển thành tiếng ho sặc sụa. Chị vốn bị cảm, cơn ho mãi không ngừng.

Hết tiếng chuông điện thoại, trong phòng chỉ còn tiếng ho của Mặc Sênh. Nửa người Dĩ Thâm vẫn còn đè lên người chị, nhưng không tiếp tục, lý trí vừa mất đã bắt đầu quay trở lại. Dưới cơ thể anh, Mặc Sênh y phục xộc xệch, những vết đỏ dày đặc trên da thịt trắng ngà của chị như đang tố cáo sự thô bạo vừa rồi của anh. Anh thậm chí cảm nhận được từng cái run rẩy của tấm thân trắng sữa mềm mại ngoan ngoãn một cách tội nghiệp dưới cơ thể anh.

Nỗi ân hận ập đến.

"Hà Dĩ Thâm, mi đã cường bức cô ấy kết hôn với mi, giờ lại cưỡng bức cô ấy lên giường với mi!"

Dĩ Thâm cười đau khổ:

- Em đi HongKong làm gì?

- Đi công tác, tạp chí cần hợp tác với một nhà sản xuất bên đó. Dĩ Thâm, em đi chỉ mấy ngày thôi, em
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 3130
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN