--> Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh - game1s.com
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh

Chương 1

“Thi Thi, bảng báo cáo tài vụ của quý này cô làm xong chưa? Nếu làm xong rồi vậy kiểm tra đối chiếu xem giúp tôi tài khoản của ngày hôm nay luôn nhé? Tôi đã tự mình đối chiếu ba lần rồi nhưng mà vẫn bị thiếu 220 tệ.”

Đường Tĩnh Di hí ha hí hửng chạy đến một góc ngồi khuất nhất phòng tài vụ, nói với một nữ đồng nghiệp có bề ngoài rất thanh tú nổi bật còn rất có phong cách đang ngồi ở vị trí đó.

Nữ đồng nghiệp ấy hạ xuống phân nửa bảng báo cáo tài vụ đang xem rồi ngẩng đầu lên nhìn người đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, “Không vấn đề gì, nhưng mà phải đợi sau khi tan ca đã.” Người nói chuyện là Trình Thi Thi, là một kế toán của công ty Đồ thị.

Đồ thị là một công ty tư nhân rất lớn, vượt qua quốc gia đứng hàng thứ 500 trên thế giới, đều có chi nhánh trên toàn cầu của hơn mười quốc gia, mà tổng bộ thì được thiết lập ở khu trung tâm thương nghiệp Tín Nghĩa tại Đài Loan.

Trình Thi Thi không chỉ là một kế toán ở Đồ thị, mà còn là một bông hoa xinh đẹp của phòng tài vụ. Bởi vì không thể nghi ngờ cô là một người chói mắt nhất giữa những cô gái ở phòng tài vụ cùng mặc một sắc màu đồng phục.

Vào hai năm trước, từ khi Trình Thi Thi bước chân đến Đồ thị, mấy bạn nam đồng nghiệp rối rít theo đuổi cô giống như bầu trời chi chít đầy sao, nhiều đến đếm không xuể. Thế nhưng đối với những đám người ùn ùn kéo tới theo đuổi ấy thì từ đầu tới cuối cô vẫn chỉ giữ đúng thái độ ôn hoà không nóng không lạnh để đối xử. Cũng vì thế, ngoại trừ cô được xưng tụng là một bông hoa xinh đẹp ở phòng tài vụ ra còn bị các đồng nghiệp đặt cho một cái danh hiệu khác nữa là” Người đẹp lạnh lùng” .

“Người đẹp lạnh lùng” , cái tên như ý nghĩa chính là đối với mọi thứ đều là dửng dưng hờ hững, lạnh lẽo như một tảng băng.

Mặc kệ là đã vì cô mà sử dụng ra hết đủ mọi thủ đoạn làm cho cô vui vẻ cười lên, nhưng nhận lại cũng chỉ có một khuôn mặt lạnh lùng vô cảm trước sau như một. Dù như thế, nhưng những nam đồng nghiệp kia thì lại là càng cản càng hăng, không hề có chút tức giận nào.

Ngày thường những nơi mà Trình Thi Thi thường hay ra vào nhất ở trong công ty được xếp theo thứ tự là: Nhà ăn của công ty, văn phòng mình làm việc cùng với phòng sách báo công ty thiết lập riêng nhân viên.

Đại đa số mấy bạn nam đồng nghiệp đều sẽ mai phục săn đón ở tại 3 điểm này, chờ đợi cơ hội tốt để trổ tài tấn công mãnh liệt với” Người đẹp lạnh lùng” .

Cách nghĩ của Trình Thi Thi thật ra thì cũng rất đơn giản, công ty chính là nơi để làm việc chứ không phải là chỗ để yêu đương, càng không phải là nơi thích hợp để bàn tới tình cảm trai gái. Cho nên dù cho đối phương có vắt óc tìm mưu kế như thế nào đi nữa, cô tuyệt sẽ không cho họ có cơ hội để tiếp cận với mình.

Cô không cầu mong những bạn nam đồng nghiệp kia theo đuổi mình, họ ráo riết theo đuổi không chịu bỏ cuộc chỉ có thể tăng thêm phiền não cho cô mà thôi. Ở công ty, cô chỉ muốn mình đừng bị quấy nhiễu để hoàn thành tốt công việc chức vụ của mình, chỉ thế thôi.

Đường Tĩnh Di vừa nghe Trình Thi Thi đã đồng ý với nhờ vả của mình, ngay lập tức vui như mở hội cười nói: “Thật tốt quá, Thi Thi, tôi biết ngay là cô sẽ không thấy tôi chết mà không cứu đâu.”

Nhưng rất nhanh khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại xụ xuống, “Phải đợi đến tan ca sao? Có thể sớm hơn một chút được không?” Hơi nhíu hàng lông mày kẻ đen nói, “Cô cũng biết hôm nay sau khi tan ca công ty còn phải mở cuộc liên hoan ra mắt vị thực tập sinh từ Thụy Điển tới công ty chúng ta thực tập mà, nghe nói vị thực tập sinh đó còn là tiểu Vương tử ở Dolly Ximiya * nữa. Tôi lớn tới chừng này tuổi rồi mà vẫn chưa từng thấy Vương tử thật ở ngoài ra sao, rất muốn đến nhìn xem thử một chút vị Vương tử kia rốt cuộc trông như thế nào, và cuối cùng là có đẹp trai hay không? Cao đến cỡ nào? Thi Thi à, cô có muốn tối nay cùng đi với tôi tới xem thử hay không?” Khi nói chuyện, trên mặt Đường Tĩnh Di còn biểu lộ ra sự vui mừng hớn hở. (*Là cộng hòa Dominican)

Nhưng nét mặt Trình Thi Thi vẫn không hề có tí cảm xúc nào, “Không được, vậy thì đợi tôi làm xong hết công việc còn đang làm dở đi.” Nói xong cúi đầu xuống tiếp tục xem xét bảng báo cáo tài vụ trên tay mình.

***

Beard bước vào Đồ thị đã qua ba ngày rồi.

Vốn dĩ anh chỉ muốn rất đơn giản lấy tư cách của một thực tập sinh thông thường sống và làm việc tại công ty tư nhân nước ngoài này.

Thật lòng anh hoàn toàn không mong muốn tất cả mọi người đều đối đãi với anh như một Vương tử cao quý như thế, nhưng mà anh lại quên mất bản thân mình được sở hữu một khuôn mặt tây phương mê chết người không cần đền mạng, cùng với cái danh hiệu “Vương tử” rất dễ có thể làm cho mấy cô nữ sinh nảy sinh tư tưởng mơ mộng hão huyền, anh thật sự không thể nào có thể giống với một người bình thường tự do ra vào ở cái công ty này.

Nói ví dụ như hiện tại, chẳng qua anh chỉ ngồi dùng cơm trưa ở nhà ăn của công ty thôi, vậy mà cũng bị vô số ánh mắt nóng rực của đồng nghiệp thay nhau chiếu tướng.

Cũng may mà anh đã sớm thành thói quen với những ngày tháng bị loại ánh mắt này chút ý. Vì thế, trước cái nhìn chăm chú của mọi người anh rất tự nhiên cũng rất bình tĩnh, vẫn ung dung từ tốn ăn hết đồ ăn trước mặt.

“Oa? Vương tử mà cũng biết dùng đũa ư?” Rất nhiều người đang nhìn lom lom từng cử chỉ của anh, rồi đồng loạt phát ra tiếng than ngưỡng mộ.

“Đúng vậy, bởi vì bà nội tôi cũng là người Đài Loan, vì thế khi còn ở Dolly Ximiya, tôi cũng thường ăn món Trung Quốc và cũng thường dùng đũa.” Beard nhìn tới “quần chúng” ở bốn phía nở rộ ra một nụ cười lúm đồng tiền vô cùng dịu dàng, dùng một hơi tiếng Trung lưu loát chính xác để giải thích lý do tại sao mình biết dùng đũa.

“Bà nội của Điện hạ cũng là người Đài Loan?” Mọi người càng thêm ngạc nhiên hỏi, “Vậy phải chăng Điện hạ cũng có khả năng cưới một cô gái Đài Loan làm vợ đúng không?”

“Cái này . . . . Quả thật là cũng rất có thể.” Beard cười cực kì ngọt ngào rồi nói, “Chỉ là tất cả còn phải xem duyên phận nữa.”

Nhóm nữ nhân viên trẻ tuổi ở bên cạnh nghe được câu này, tất cả đều bắt đầu líu ríu vui mừng như chim nhảy nhót, có người hăng hái cũng có người kích động, dường như đều chỉ trong nháy mắt đã đầy ngập sự chờ mong vô thời hạn.

Thấy thế, nụ cười bên khóe môi của Beard cũng càng tích càng sâu, giống như chỉ cần các cô thấy vui vẻ, anh cũng sẽ được lây sang sự vui vẻ không gì sánh bằng từ các cô.

Vốn là như thế, bản thân là Vương tử, một trong trách nhiệm của anh không phải là mang đến đủ loại mộng tưởng tươi đẹp cho những cô gái đáng yêu này hay sao?

Dùng đủ loại truyện cổ tích công chúa Bạch Tuyết, cô bé lọ lem đã rất lâu rất lâu trước kia, không phải tất cả đã rất rõ ràng là muốn truyền đạt tới anh điều này sao?

Nhưng ở tại một góc khác trong nhà ăn, “Thi Thi, Thi Thi! Hình như Vương tử cũng tới nhà ăn dùng cơm trưa kìa, lần trước cô không tới dự cuộc liên hoan ra mắt anh ta thật là đáng tiếc à. Vương tử Điện hạ đó quả thực là nhìn còn đẹp hơn cả minh tinh điện ảnh Hollywood nữa ấy! Hoàng tử, công chúa, nghe có vẻ y hệt như khi còn bé thường hay đọc truyện cổ tích vậy. Thi Thi, cô nói thử xem, nếu mà tôi có thể lấy vị Vương tử Điện hạ kia thì chẳng phải đã làm được cô bé lọ lem phiên bản hiện đại rồi sao?”

“Tĩnh Di, thử suy nghĩ kỹ xem, cái gọi là mộng mị thì vẫn chính là nằm mơ mà thôi, không thể trở thành sự thật được, càng không thể đem nó gắn liền với cuộc sống hiện thực được đâu, bằng không đến cuối cùng thất vọng cũng chỉ có thể là chính bản thân mình.”

Ba ngày trước, kể từ khi tham gia cuộc liên hoan ra mắt kia thì Đường Tĩnh Di liền biến thành người ái mộ đứng đầu của Vương tử, đôi môi anh đào nho nhỏ mỗi ngày hé mở toàn bộ đều có liên quan đến những chuyện về cái người Vương tử Điện hạ kia.

Bởi vì Đường Tĩnh Di vừa là đồng nghiệp vừa kiêm luôn bạn tốt, Trình Thi Thi nhận thấy rằng mình đặc biệt có nghĩa vụ lên tiếng khuyên giải cô ấy, để tránh cho cô chỉ vì một lần không cẩn thận mà bị Tẩu Hỏa Nhập Ma.

Giày thủy tinh, xe bí đỏ, dạ vũ hoa lệ, Vương tử tuấn lãng, chắc hẳn đây là giấc mộng trong lòng của rất nhiều cô gái trẻ, nhưng mơ ước cuối cùng vẫn chỉ là mơ ước, một khi coi nó như thật thì kết quả thu được cũng chỉ có thể là thất vọng ê chề.

“Thi Thi, tại sao đối với bất kể chuyện gì cô cũng có thể tỉnh táo được như thế chứ? Chẳng lẽ cô từng này tuổi rồi mà cả mơ ước cũng chưa từng có, trong lòng cũng không hề có chút hiếu kỳ nào đối với vị Vương tử kia hay sao?”

Thật xin lỗi là quả thật cô không hề có, không có suy nghĩ tới bất kỳ mộng đẹp không thực tế nào đó, càng không có chút tò mò nào với cái người Vương tử kia. Bởi vì cô hiểu rất rõ, mình và anh ta là hai người sống ở hai cái thế giới hoàn toàn khác nhau.

“Thi Thi.” Đột nhiên có một người thanh niên đi tới cạnh Trình Thi Thi rồi lên tiếng gọi tên cô.

Cô ngẩng đầu lên nhìn, hình như là anh chàng đồng nghiệp ở phòng kế hoạch đã từng thổ lộ tình cảm với mình trước đây không lâu. Ban đầu cô cũng đã rất thẳng thắn từ chối anh ta, nhưng xem ra người này vẫn chưa có hoàn toàn từ bỏ.

“Gần đây cô có thời gian không? Tôi muốn mời cô đi xem phim.”

“Thật xin lỗi, dạo này tôi rất bận.”

“Vậy khi nào cô mới có thời gian vậy?”

“Xin lỗi, tôi e rằng mình không có thời gian nào rảnh cả.” Cô không hề nói dối, thật sự là cô rất bận, phải bận rộn cho công việc, bận bịu dành thời gian rảnh để đọc xem đủ loại sách mà làm cho cô cảm thấy hứng thú và còn có thể nâng cao chuyên nghành của mình. Vì vậy cô căn bản là không có thể có thời gian để cùng đi xem phim với anh ta.

Người thanh niên nọ nghe được câu trả lời của Trình Thi Thi thì sắc mặt đã có phần khó coi, hỏi lại cô thêm một câu: “Vậy ý của cô muốn nói là, vĩnh viễn sẽ không bao giờ cô có thời gian để đi xem phim với tôi có đúng không?”

“Trên cơ bản đúng là như thế.” Trình Thi Thi lạnh lùng gật đầu khẳng định với anh ta.

Đến nước này thì người thanh niên ấy dường như đã không còn kiềm nén được nữa, tức giận kéo cánh tay Trình Thi Thi, “Ai cũng bảo cô là người rất khó theo đuổi, mới đầu tôi còn không tin lắm nhưng thật không ngờ cô chính là đứa con gái không biết điều như thế.”

Nghe giọng điệu của anh ta thật giống như kiểu anh ta chịu hạ mình hẹn hò với cô đó là sự ban ân dữ dội lắm rồi vậy, còn cô thì lại không hề có một chút cảm kích nào.

“Sĩ diện của đàn ông có phải quan trọng hơn bất kể thứ gì hay không?” Trình Thi Thi vẫn bình tĩnh nhìn tới nam đồng nghiệp ở trước mặt.

“Cái gì?” Người thanh niên không hiểu tại sao cô lại đột nhiên hỏi câu ấy.

“Bởi vì tôi đã từ chối anh ở trước mặt nhiều người, cho nên anh liền thẹn quá hóa giận ư?”

“Cô. . . . .” Trên tay người thanh niên nọ lại dùng thêm sức, túm lấy Trình Thi Thi đứng dậy khỏi ghế ngồi.

“Sự tức giận nhất thời có thể sẽ làm cho con người ta làm ra những chuyện ngu xuẩn mà có hối hận cũng không kịp.” Giọng điệu nói chuyện của Trình Thi Thi vẫn bình ổn vững vàng, mắt thì nhìn chăm chăm vào cánh tay đang bị người nọ tóm lấy, “Cho nên vì để tốt cho bản thân mình, tôi khuyên anh hãy nên mau buông cái tay của anh ra.”

Cần gì phải nổi giận như thế, có trách cũng chỉ có thể trách chính anh ta đã chọn sai địa điểm để tán tỉnh mình thôi.

Thực ra cô làm như thế cũng là suy nghĩ dùm anh ta đấy, không muốn tạo cho anh ta bất kỳ hi vọng nào, cũng ngăn ngừa anh ta cứ phải lãng phí thời gian quý giá của mình dành cho cô, thực sự là cô có ý tốt mà.

Người thanh niên nọ bỗng cúi đầu xuống, như muốn dùng môi của mình ấn lên bờ môi đỏ mọng của Trình Thi Thi, coi như không theo đuổi được cô ta, nhưng ít ra ở trước mặt nhiều người thế này mà lấy được nụ hôn của” Người đẹp lạnh lùng” này thì cũng coi như là giành lại được chút mặt mũi rồi?

“Nếu như anh muốn bị công ty lập tức xa thải vậy thì cứ tiếp tục hôn đi.” Dù đã đến nước này, Trình Thi Thi vẫn giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng vốn có của mình.

Nhìn thẳng tới trước mặt người đàn ông rất có thể sắp cướp đi nụ hôn đầu đầu tiên của mình, tuy nhiên lời nói ra vẫn nhạt nhẽo như thể đang bàn luận về một đề tài thời tiết nào đó, cũng chẳng có vẻ gì lo lắng nếu như đối phương thực sự thực hiện.

Người thanh niên ấy sau khi nghe được lời của cô thì sửng sốt dừng lại hành động của mình, trong lòng sau một hồi đấu tranh rồi quyết định bỏ của chạy lấy người.

Trình Thi Thi lại ngồi trở về ghế của mình, cầm đũa lên tiếp tục ăn phần đồ ăn còn lại trong chén, dường mọi chuyện vừa xảy ra trước đó chưa hề tồn tại.

Đoạn nhạc đệm này tuy chỉ có 3 phút ngắn ngủi, nhưng đã làm cho rất nhiều người ở trong nhà ăn vốn đang vây lấy Beard đều dời lực chú ý về phía cô.

Beard cho một miếng thịt vào miệng mình, nhìn tới Trình Thi Thi ở phía trước cách tầm 7, 8 mét, nhướng mày lầm bầm tự nói thầm trong miệng: “Cô gái đó là ai vậy cà?”

Trả lời vấn đề này cho Beard là một người đàn ông trông cũng rất lịch sự ngồi ở bên tay phải anh, “Cô ấy là Trình Thi Thi, làm kế toán ở phòng tài vụ.”

Người đàn ông này tên là Triệu Tích Dương là quản lý của bộ phận nhân sự ở Đồ thị. Mấy ngày nay, công ty đặc biệt sắp xếp cho anh ta đi theo Beard để giúp cho vị thực tập sinh thân phận hiển quý này mau sớm làm quen với công ty, giải thích về mọi cơ cấu có liên đến Đồ thị.

“Ở công ty, cô ấy nổi tiếng là” Người đẹp lạnh lùng” , cực kỳ có cá tính, cực kỳ khó theo đuổi, đàn ông muốn tiếp cận cô ấy hầu như đều giẫm phải đinh sắt. Bất cứ lúc nào ở đâu cô ấy cũng đều có thể giữ đúng thái độ bình tĩnh lạnh lùng đến mức kỳ quái với mọi người. Mặc dù đã bị các đồng nghiệp liệt vào là cô gái khó” cưa đổ” nhất Đồ thị, nhưng vẫn có khối đàn ông lại sẵn sàng vì cô mà không ngại nhảy vào dầu sôi lửa bỏng.”

Beard nghe vậy thì nhếch môi xoa cằm của mình, “ bình tĩnh lạnh lùng khác thường với mọi người? Là cô gái khó” cưa đổ” nhất”? Ha ha, nghe ra, ngược lại hình như cũng rất thú vị à nha.

***

“Hello, cô Trình Thi Thi, xin hỏi tôi có thể ngồi ở chỗ đối diện với cô được không?”

Trình Thi Thi để đôi đũa trong tay xuống, ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông đang đứng ở trước mắt mình. Tóc đen, mắt màu xanh dương, mặc một bộ quần áo văn nghệ màu trắng gạo, dáng cao theo mắt nhìn của cô thì hẳn là ở khoảng 1m80 tới 1m85.

Thành thật mà nói, cô rất bội phục sự gan dạ của anh chàng này, mới ngày hôm qua cũng ngay tại nhà ăn này mình đã từ chối một người đàn ông ở trước mặt hơn 100 đồng nghiệp, vậy mà người này còn dám chủ động tới tán tỉnh mình ở cùng một địa điểm và cũng cùng một thời gian.

Cô chỉ gật nhẹ đầu với anh ta, đây là bàn sử dụng chung trong nhà ăn, cô cũng không có cái quyền được không cho ai ngồi ở chỗ này.

Anh chàng nọ thấy cô gật đầu liền đặt mông ngồi vào chỗ đối diện với cô, sau đó tự giới thiệu, “ Tên của tôi là Beard Dizankeli Maigeleidi, là thực tập sinh từ Thụy Điển mới đến Đồ thị vào mấy ngày trước. Tôi rất hy vọng trong thời gian mình ở lại Đồ thị làm việc có thể làm quen thêm vài người bạn mới. Ngày hôm qua tôi cũng đã tận mắt chứng kiến thấy cô cự tuyệt một người đàn ông ở ngay tại đây, nếu như có thể được kết bạn với một cô gái vừa xinh đẹp lại còn rất cá tính như cô Trình Thi Thi đây thì thật đúng là một vinh hạnh lớn lao đối với tôi biết dường nào. Không biết là ý của cô Trình Thi Thi nghĩ như thế nào? Có vui lòng nể mặt trở thành người bạn đầu tiên của tôi ở Đồ thị này hay không?” Vừa nói anh vừa đưa ra bàn tay phải của mình về phía cô.

Trình Thi Thi nhướng mày nghiêm túc nhìn chằm chằm người đàn ông nọ rồi từ tốn nói: “May được Vương tử Điện hạ ưu ái đồng ý làm bạn với tôi, là may mắn cỡ nào đối với một người bình thường nhỏ bé như tôi! Sao có thể từ chối cho được?” Dứt lời cũng vươn bàn tay mình ra bắt lấy bàn tay phải của anh.

Dù cho Trình Thi Thi có không biết điều đến cỡ nào đi nữa, thân phận hiển hách như người đàn ông này nếu như đã tự nguyện hạ mình muốn làm bạn với một người bình thường như cô, vậy thì cô cũng không thể nào mở miệng cự tuyệt được.

Vào lúc cô muốn rút lại bàn tay phải của mình, Beard bỗng nhiên giữ lại bàn tay mềm mại mảnh khảnh như không xương của cô đưa lên môi mình rồi hôn nhẹ lên bàn tay cô.

Trình Thi Thi vẫn đứng im không nhúc nhích, để mặc anh ta hôn mình, cô biết tầng lớp quý tộc đều có thói quen hôn tay phụ nữ, đây là sự lễ độ cơ bản của nước họ, nói vậy vị Vương tử Điện hạ này chắc hẳn cũng có thói quen như thế, cái này cũng không có gì đáng phải ngạc nhiên.

Khóe môi Beard nở rộ lên nụ cười xinh đẹp còn hơn cả hoa tươi, “Có thật không? Thật tốt quá, nói vậy có nghĩa là, cô đồng ý chịu làm bạn với tôi rồi có đúng không?”

Đột nhiên, Beard đứng lên khỏi chỗ đang ngồi ở đối diện Trình Thi Thi bước sang ngồi vào vị trí bên cạnh cô.

“Vậy bây giờ chúng ta đã xem như là bạn rồi có phải không? Thi Thi này, nếu đã xem nhau là bạn rồi thì…..Tôi có thể đưa ra một yêu cầu nho nhỏ với cô có được không?” Nếu như đã trở thành bạn bè rồi, dĩ nhiên là cách xưng hô cũng có thể chuyển từ “Cô Trình Thi Thi” rút gọn xuống còn hai chữ “Thi Thi” chứ nhỉ?

“Sau khi cô ăn xong bữa trưa này, có thể cùng tôi đi dạo một vòng ở tòa cao ốc trong công ty này được không? Giới thiệu cho tôi biết sơ lược về tình hình đại khái ở nơi đây đi? Cô biết không? Mặc dù tôi đã sang đây 4 ngày rồi, nhưng đối với tình hình công ty vẫn chưa quen lắm, đi tới đâu cũng cảm thấy thật xa lạ. Thi Thi, cô có thể giúp tôi hay không vậy?” Beard chống cằm nói, mục đích không đơn thuần đã dần dần ló đuôi ra.

Trình Thi Thi đưa mắt nhìn anh chàng Vương tử ở trước mắt, nhướng lên hàng chân mày bên phải của mình nói, “Nếu như tôi nhớ không lầm thì công ty hẳn là đã cử quản lý Triệu bên bộ phận nhân sự đi theo Vương tử Điện hạ, giúp Vương tử Điện hạ anh làm quen với hết mọi thứ trong công ty rồi mà.”

Tuy rằng cho tới thời điểm hiện tại Trình Thi Thi chưa từng nảy sinh một chút hứng thú nào đối với vị Vương tử Điện hạ này, càng không có lòng đi nghe ngóng những tin tức có liên quan đến anh ta. Nhưng bởi vì suốt mấy ngày nay Đường Tĩnh Di luôn thì thầm to nhỏ bên tai cực kì ngưỡng mộ vị Vương tử Điện hạ này, cuối cùng đã làm cho cô muốn tìm hiểu nhiều hơn về anh ta, cũng chính vì như thế nên khi vừa nghe anh ta giới thiệu về tên tuổi mình thì ngay lập tức cô liền biết được thân phận của anh ta.

Vừa nghĩ tới Đường Tĩnh Di, Trình Thi Thi cảm thấy thật đúng là có chút đáng tiếc, cô gái nhỏ kia hôm nay lại xin nghỉ bệnh không có đi làm, nếu không lúc này mà nhìn thấy Vương tử Điện hạ chủ động tìm tới cô, nói không chừng sẽ xúc động đến mức la lói chói tai rồi.

Beard nhíu nhíu mày, ra vẻ rất đáng thương nhìn Trình Thi Thi nói: “Cô đang nói quản lý Triệu – Triệu Tích Dương kia sao? Thôi đừng nhắc tới anh ta nữa, anh thật là chẳng có chút trách nhiệm nào với tôi hết, lúc nào cũng quăng bỏ tôi ở một xó rồi tự mình bỏ đi mất. Lần nào cũng nói là ở bộ phận nhân sự có việc gấp cần phải đi qua bên đó để xử lý, làm tôi muốn giữ anh ta ở lại cũng không biết phải làm sao cả. Cô nói xem, có phải tôi thật là rất đáng thương hay không? Cho nên hiện tại tôi cũng chỉ có trông cậy vào cô mà thôi, cô làm ơn đừng có từ chối tôi nha.”

Beard vừa nói vừa nghĩ thầm ở trong lòng, vì mục đích” tán gái” chỉ đành phải phản bội quản lý Triệu thôi, tất nhiên sau chuyện này mình nhất định sẽ không bạc đãi quản lý Triệu đâu.

Trình Thi Thi rũ xuống rèm mắt, rất lạnh nhạt nói với Beard một câu: “Thôi được.” Cũng chỉ là đi dạo một chút với vị Vương tử ở tòa cao ốc này, huống chi anh ta cũng đã năn nỉ đến mức này rồi, nếu ngay cả cái yêu cầu nhỏ nhoi này mà mình cũng không đồng ý, vậy thì cũng có hơi chút quá mức hẹp hòi rồi.

Beard lập tức vui mừng cười to nói: “Cô đồng ý rồi sao? Tôi biết ngay mà, người con gái đáng yêu lại còn tốt bụng giống như cô vậy tuyệt đối sẽ không từ chối tôi đâu.”

Đáng yêu? Trình Thi Thi nghe thấy cách Beard hình dung về mình tưởng chừng như muốn bật cười lên, lớn tới chừng này rồi cô vẫn chưa bao giờ được nghe có ai dùng từ này để hình dung về mình.

“Người đẹp lạnh lùng” gì đó thế nhưng lúc này lại trở nên đáng yêu? Xem ra ánh mắt của vị Vương tử Điện hạ này thật đúng là rất độc đáo có một không hai.

Cũng vào lúc này, Beard đang ngồi ngay ngắn bên cạnh Trình Thi Thi thế nhưng nụ cười trên môi anh lại cười càng lúc càng tươi, càng lúc càng sâu xa hơn.

Chương 2

Rời khỏi nhà ăn, Trình Thi Thi đi theo ở phía sau Beard bước thẳng vào thang máy, rồi lên thẳng tầng cao nhất của công ty.

Dường như đối với tất cả mọi thứ bên trong tòa cao ốc văn phòng của công ty này Beard đều vô cùng hết sức hiếu kỳ.

Từ tầng cao nhất một mạch đi xuống phía dưới, ngắn ngủi trong 20 phút đồng hồ, anh ta đã hỏi Trình Thi Thi rất nhiều vấn đề vô cùng kỳ quặc.

Hơn nữa ngay cả từng cái góc xó xỉnh nhìn như không đáng kể, anh ta cũng muốn đi tới đó, ở trên sàn nhà lưu lại chồng chất đủ dấu vết thuộc về anh ta.

Nam tuấn tú, nữ xinh đẹp, đi chung với nhu vốn bản thân từng người đã rất dễ thu hút sự chú ý của những người khác rồi, huống chi còn là một vị Vương tử nước ngoài cùng” Người đẹp lạnh lùng” nổi danh ở công ty.

Nhưng từ trước đến giờ Beard cũng không quan tâm tới cái nhìn chằm chằm của người khác dành cho mình, dù là đàn ông hay đàn bà mỗi khi nhìn tới mình, anh đều dùng nụ cười thân thiện để đáp lại, y hệt như một quý ông ôn tồn nho nhã. Mà Trình Thi Thi trước sau luôn chỉ là người lạnh nhạt lãnh đạm thì lại càng không để bụng có bao nhiêu người tập trung lực chú ý vào mình.

Beard ung dung từ tốn đi đến trước một cánh cửa nhỏ nằm ở phía sau cửa cầu thang, chỉ vào cánh cửa nhìn Trình Thi Thi hỏi: “Thi Thi, cô mau đến xem, không ngờ trong này còn có một căn phòng nè.”

Nghe giọng điệu của anh ta, giống như ở chỗ này có một căn phòng đã khiến anh ta cảm thấy như thể đó là một chuyện không thể tưởng tượng nổi.

“Nó dùng để làm gì thế?” Có vẻ nghi ngờ khó hiểu.

Trình Thi Thi liếc mắt nhìn cánh cửa, “Phòng tạp vật thì để tạp vật.” Chỉ trả lời câu hỏi của anh một cách qua loa.

Trên mặt cánh cửa không phải có viết chữ sao? Mà còn ba chữ lớn thế kia, tại sao anh ta còn phải hỏi mình? Hay là anh chỉ biết nói tiếng Trung nhưng không biết mặt chữ?

“Để tạp vật? Trong công ty mà cũng có tạp vật nữa sao? Tại sao công ty phải lãng phí cả một căn phòng chỉ dành để tạp vật, đem chúng thanh lý hết không phải là được rồi ư? Vậy mấy thứ gọi là tạp vật trong công ty ấy là những đồ gì thế?” Anh vòng tay trước ngực, “Thi Thi, hay chúng ta vào xem thử đi, hình như cửa cũng không có khóa lại.”

Tới rồi, lòng hiếu kỳ của anh ta lại tới nữa rồi!

Không biết có phải lòng hiếu kỳ của vị Vương tử Điện hạ này hơi nhiều hơn so với những người khác không, hay là mấy công ty lớn ở Thụy Điển vốn không hề có phòng tạp vật như họ vừa nói, tóm lại rất rõ ràng vị Vương tử Điện hạ này đối với căn phòng này cực kỳ vô cùng có hứng thú.

Vặn mở chốt cửa liền sải chân bước nhanh vào, nhìn thấy anh đi vào, Trình Thi Thi cũng chỉ có thể theo anh cùng đi vào.

Nhưng ngay khi Trình Thi Thi bước vào gian phòng tạp vật nọ thì cánh cửa ở phía sau lưng cô bị đóng sầm lại một tiếng thật mạnh.

Beard thấy vậy vội vàng chạy đến trước cánh cửa, thử đẩy đẩy cánh cửa nói, “Tiêu rồi, hình như cửa đã bị khóa rồi, sao lại như vậy chứ?”

Sao lại như vậy? Đây còn không phải là chuyện tốt do người của mình làm ra sao? Cùng cô đi lòng vòng lẩn quẩn quanh tòa cao ốc này đã hơn nửa ngày không chính là vì thời điểm này sao?

“Bên ngoài có ai không? Làm ơn mở cửa ra giúp với? Nè, có ai ở bên ngoài nghe thấy không? Làm ơn mở cửa giúp với?” Beard vừa vỗ lên cánh cửa, vừa cất tiếng cao giọng gọi.

Tiếng quát tháo của anh tất nhiên sẽ không được bất kỳ ai ở bên ngoài đáp lại, chẳng qua anh chỉ là làm bộ ở trước mặt Trình Thi Thi mà thôi, thật ra thì trong lòng anh cũng sớm đã cười tới nở hoa.

Cho dù vô cớ bị nhốt vào trong một căn phòng kín mít cùng với một người đàn ông, thế nhưng vẻ mặt Trình Thi Thi vẫn tự nhiên như thường ngày.

Cô còn đang nhìn quanh quẩn đánh giá căn phòng tạp vật lộn xộn, diện tích căn phòng trái phải chừng 200 mét vuông, hàng hóa xếp chồng chất thật sự cũng không nhiều lắm, có ít nhất hai phần ba chỗ còn đang bỏ trống.

Vào lúc cô đang quan sát căn phòng tạp vật, bỗng nhiên có một bàn tay bất ngờ từ phía sau vươn tới vòng qua ôm trọn vòng eo của cô.

Cô quay đầu lại lạnh lùng nhìn vẻ mặt Beard ở sau lưng tựa như ánh mặt trời phủ sáng khắp nơi, “Vương tử Điện hạ, xin hỏi ngài đang làm gì?”

Từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên cô gần gũi với một người đàn ông ở khoảng cách gần như thế, cô còn rõ ràng ngửi thấy được trên người anh tỏa ra mùi xạ hương thoang thoảng.

Beard phả một làn hơi nóng vào bên tai cô, bàn tay to lớn giữ chặt vòng eo cô, sau đó từ từ di chuyển hẳn lên phía trên bao trọn lấy khối tròn trĩnh ở bên phải của cô được ngăn cách bởi hai lớp vải rất mỏng của chiếc áo sơ mi và áo lót, “Tuy ngực không được lớn lắm, nhưng cũng đủ vừa khít lòng bàn tay anh đấy.” Nụ cười trên mặt bỗng trở nên sâu xa khó lường, “Cái đầu tuy rằng hơi nhỏ một chút nhưng cũng xem như là phù hợp với anh, cùng bổ sung cho nhau thì lại càng hay.”

Bởi vì ở công ty thực sự không tìm được một cơ hội nào để được ở riêng với cô, anh chỉ đành phải giở ra một chút thủ đoạn nho nhỏ, cố gắng tự tạo ra cơ hội này, hơn nữa còn phải biết cách nắm bắt thời cơ thật tốt, để khỏi phải có nhầm lẫn gì dẫn đến sau này có hối hận cũng không kịp.

Trình Thi Thi vẫn không thay hề thay đổi sắc mặt mấp máy bờ môi, “Vương tử Điện hạ, xin ngài tự trọng.”

Người đàn ông này rõ ràng hiện đang sàm sỡ cô, vậy mà lời nói của cô vẫn có thể duy trì sự lạnh nhạt hờ hững một đời không đổi, sự hứng thú mà Beard dành cho cô lại không khỏi gia tăng thêm một phần. Hơi dùng sức một chút, lấn áp cô đến sát cạnh chiếc bàn làm việc cũ kỹ, “Tự trọng sao? Thật xin lỗi tiếng Trung của anh cũng không được tốt lắm, chỉ biết cái gì là tự tin, tự phụ, tự mình cố gắng, tự ái, chứ không biết cái tự trọng gì gì đó.”

Đồ lưu manh! Đây là đánh giá đầu tiên Trình Thi Thi dành cho vị Vương tử Điện hạ này.

Bàn tay to lớn từ từ men theo vạt áo luồn vào trong áo sơ mi của Trình Thi Thi, lần tìm cởi ra chiếc nút áo lót của cô.

Dù rằng Trình Thi Thi phải đối mặt với tình huống như thế, tuy nhiên phản ứng vẫn tỉnh táo một cách khác thường, cô nhìn tới người đàn ông ở đối diện đang giở trò với mình, “Vương tử Điện hạ, ngài muốn cường bạo tôi sao?”

Giọng nói của cô vô cùng bình ổn, không hề có sự hoang mang lo sợ cần giúp đỡ của bất kỳ một cô gái bình thường nào nên có vào lúc này, “Thật lòng mà nói, tôi khuyên ngài nên lập tức dừng tay, căn cứ theo luật hình của dân quốc Trung Hoa ngài làm thế này có thể sẽ bị kết án tù có thời hạn, tôi nghĩ hẳn là ngài cũng sẽ không hy vọng tương lai ngần ấy năm của mình trải qua cuộc sống làm bạn với nhà giam chứ? Huống chi, đường đường là Vương tử Điện hạ Dolly Ximiya lại không ngờ đi cường bạo nữ đồng nghiệp trong công ty, tôi thiết nghĩ có lẽ ngài cũng sẽ không mong muốn danh dự của mình vì chuyện này mà bị quét sạch chứ?”

Ánh mắt của Beard từ từ nhíu lại như một đường chỉ, “Thi Thi, thời gian qua cô chính là dùng cách này để hù chạy cái đám đàn ông có mưu đồ bất chính với cô sao?”

Trình Thi Thi hờ hững nói: “Trên cơ bản đúng là vậy.”

Beard nhướng mày hỏi, “Chẳng lẽ chưa từng có tên nào ngoại lệ không sợ chết ư?” Beard mím môi, có người chỉ cầu có thể được âu yếm vuốt ve mà bất kể cái giá phải trả cho hậu quả, hẳn là cũng còn có khối người ra đấy? Cô ta không biết cái cách này của mình thật ra là không hề có một chút an toàn nào sao?

Trình Thi Thi vẫn lạnh nhạt trả lời: “Thật đáng tiếc, trước mắt quả thực là vẫn chưa thấy có.”

Đám đàn ông theo đuổi cô chủ yếu là nhân viên của Đồ thị, những người có thể được việc làm tại Đồ thị, đầu óc của họ cũng không phải thuộc hạng ngu ngốc, chỉ vì muốn âu yếm hôn hít mà phải đánh đổi cả tương lai quý báu của mình, khoản này dù tính thế nào cũng không có lời, bọn họ cũng đâu phải dạng ngu ngốc não tàn đến độ ngay cả điểm này mà nghĩ cũng không ra. Cho nên chiêu đe dọa này lần nào cô cũng trúng đích, trước giờ đều chắc chắn thì sau này vẫn sẽ mười lần cũng chẳng sai.

“Vậy tôi không thể không thừa nhận cô thật đúng là may mắn.” Beard tràn trề cảm xúc nói, “Nhưng loại này may mắn cũng không nhất định sẽ mãi mãi theo ở bên cạnh cô đâu.” Bất ngờ nhào tới vén lên váy của cô, “Bởi vì hôm nay cô đã rất không may đụng phải tôi, mà vừa hay tôi cũng chính là cái người ngoại lệ chưa từng có đó.” Dứt lời, nhanh chóng cởi ra từng chiếc cúc áo trên áo sơ mi của cô, giải thoát cho hai bầu vú tròn trịa săn chắc vươn thẳng ở trước ngực.

“Nhan sắc thật đúng là xinh đẹp tuyệt đỉnh.” Ngậm lấy một bên nụ hoa hồng hồng, lời nói có chút ẩn ý sâu xa: “Thi Thi, đối với đàn ông chẳng thèm ngó tới hay tự cho là mình đúng quá mức như thế, có đôi khi cũng không phải là một chuyện tốt.” Hiện tại đây chẳng khác nào là một bài học cho cô rồi.

Vị Vương tử Điện hạ này chính là loại người trời không sợ, đất không tha, là loại đàn ông chỉ vì nổi hứng nhất thời mà không tiếc cái giả phải trả cho hậu quả của mình, trên mặt anh ta ẩn chứa ý cười, lại đem ngón tay như loài quỷ dữ thăm dò vào quần lót của cô.

Trình Thi Thi hoàn toàn giống hệt như không còn sức sống, bị Beard đè ở dưới người nhưng vẫn không hề nhúc nhích, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Đang tận lực liếm cắn một bên nụ hoa phấn hồng của cô, Beard không khỏi thấy có chút kỳ quái liền ngẩng đầu lên nhìn tới khuôn mặt có thể nói là không hề có chút biểu tình kia, “Thưa cô, tôi chính là đang cường bạo cô đấy, sao cô lại chẳng hề có một chút phản ứng nào hết vậy? Theo lẽ thường, ít nhất cũng có nên giụa một hai cái hoặc la to lên buông tay ra…vân….vân…?”

Cô gái này thật đúng là không hề giống với người khác một chút nào cả, phản ứng cũng rất khác xa so với những người bình

thường, dù thế nào cũng nên giãy giụa mấy cái hoặc là kêu khóc hai ba tiếng thì mới được tính như là trạng thái bình thường, ít nhất theo sự hiểu biết của Beard là như thế.

Trình Thi Thi vẫn chỉ là lạnh lùng nhìn anh, lời nhẹ như gió mở miệng nói: “Anh là đàn ông, còn tôi chỉ là một phụ nữ, nếu như tôi giãy giụa, vậy thì có thể thoát khỏi sự kiềm chế của anh không?”

Beard suy nghĩ lại rồi trả lời, “E rằng không thể.”

Trình Thi Thi lại nói: “Nếu như tôi giãy giụa, anh sẽ thả tôi ra sao?”

Beard lại suy nghĩ lần nữ

nữa, “Hẳn là không.”

Trình Thi Thi lại tiếp tục nói: “Vậy nếu tôi la to lên buông tay ra thì sao? Phải chăng anh sẽ thật sự thả tôi ra như tôi yêu cầu sao?”

Beard kiên định lắc lắc đầu, “Chắc chắc là không thể nào.”

Trình Thi Thi rũ xuống rèm mắt, “Nếu đã như vậy, tôi có giãy giụa hay la to thì có tác dụng gì? Chi bằng khỏi phải làm gì cả để tránh cho lãng phí hơi sức vô ích.”

Này . . . . .Cái cô gái này! Beard bỗng nhiên rời khỏi người cô, đứng chống nạnh hai tay, mình thực sự là hoàn toàn phục cô ta rồi, rơi vào tình huống thế này mà cô ta vẫn còn có thể tỉnh táo được như thế, đưa ra một đóng lý luận làm cho người ta á khẩu không trả lời được.

Trong chớp nhoáng, tất cả dục vọng mãnh liệt toàn bộ đều bị cô làm cho biến mất hầu như không còn gì, Beard lúc lắc đầu, rồi sau đó chậm rãi than nhẹ thở ra một hơi.

Thật ra, ngay từ đầu anh không có ý định thực sự muốn cô ở ngay tại cái địa phương này, chẳng qua anh chỉ muốn nhìn xem thử cái gọi là” Người đẹp lạnh lùng” khi đối mặt với tình huống đủ để khiến cho đại đa số các cô gái bị dọa sợ đến khóc lóc nức nở thì sẽ có phản ứng như thế nào, có đúng như lời quản lý Triệu kia miêu tả về cô hay không, dù có xảy ra chuyện gì vẫn duy trì được tỉnh táo lạnh lùng trước sau như một.

Kết quả, phản ứng của cô quả thực là khiến cho anh cực kỳ” hãi hùng lẫn ngạc nhiên” chưa từng có, “ Người đẹp lạnh lùng” đích xác là danh bất hư truyền, cũng vì vậy mà anh đối với cô quả thật là càng thêm có nhiều hứng thú hơn.

Đưa lưng về phía Trình Thi Thi, Beard nhếch môi nói: “5 phút nữa người của tôi sẽ tới mở cửa phòng, cô tự mặc quần áo lại đi.”

***

Quả nhiên, 5 phút sau, ngoài cửa truyền đến tiếng vặn chốt cửa.

Trình Thi Thi không nói không rằng cất bước đi tới hướng cửa vừa được mở.

“Thi Thi, lần này tôi để cô an toàn rời khỏi đây, nhưng lần sau cũng không chắc là tôi sẽ có thể bỏ qua cho cô đâu.” Beard trầm giọng nói vọng tới bóng lưng của cô.

Sau khi Trình Thi Thi đi rồi, Beard nhìn tới người đàn ông đã giúp họ mở cửa phòng đứng ở ngoài cửa.

Mái tóc màu vàng óng, hai tròng mắt màu xanh dương lạnh, dáng người còn cao hơn anh 2 đến 3cm, Beard đột nhiên như một đứa con nít tựa vào người của người đàn ông nọ, đầu dựa vào vai của hắn nói, “Johnson, làm sao bây giờ?”

“Điện hạ.” Johnson Terry là người hầu trung thành nhất của Beard, là người duy nhất từ Đa Lỵ Hi Mễ Á đi theo anh đến Thụy Điển, lại từ Thụy Điển cùng anh đi tới Đài Loan, giờ phút này nhìn vẻ mặt đau khổ của cậu chủ mình vội nhỏ giọng gọi.

“Tôi. . . . .Giống như đã thật động lòng rồi.” Beard vuốt vuốt chiếc cúc áo đầu tiên trên tây trang Johnson, “Mới nãy khi ôm cô ấy, tôi nghe được tim mình đập” thình thịch, thình thịch” . . . . . . Đập rất là ghê gớm lắm.”

“Điện hạ, ngài thật sự thích cô Trình Thi Thi kia rồi sao?” Johnson hỏi ra nghi vấn của mình.

Beard đột nhiên nhảy ra khỏi người Johnson, sờ mó mặt mình hỏi, “Lộ rõ ràng vậy sao?”

“Đúng vậy.” Johnson mỉm cười quan sát Vương tử Điện hạ Beard của hắn ở trong mắt người ngoài từ trước đến giờ luôn nho nhã thân thiện nhưng trên thực tế tính tình lại siêu cấp trẻ con, còn cực kỳ thích làm nũng giả bộ đáng thương.

“Thi Thi thật sự không giống như những người khác, dù cho có thích cô ấy đi nữa thì đó cũng là chuyện rất bình thường mà?” Beard tự mình lầm bầm lầu bầu thì thầm, kế tiếp lại còn bật cười ngây ngô.

Không ngờ cảm giác khi thích một người, lại có thể vừa mới lạ mà vừa kỳ diệu như thế!

***

Phòng khai thác phần mềm ở Đồ thị xưa nay chính là khâu quan trọng trong công ty, mấy ngày nay lại càng rơi vào thời kỳ cường thịnh đạt tới mức chưa từng có, nhận được toàn bộ sự quan tâm coi trọng của công ty.

Nguyên nhân trong đó, chính là bởi vì một tuần lễ trước ở nơi này đã đến một vị thực tập sinh có thân phận vô cùng đặc biệt, chính là Vương tử Điện hạ – Beard thân ái.

Dạo gần đây, ngay cả phòng giải khát của công ty cũng chỉ bàn luận tới những chủ đề đều có liên quan đến vị Vương tử Điện hạ này.

Bà nội của vị Vương tử Điện hạ này cũng là người Đài Loan, cho nên ngay từ nhỏ anh ta đã có rất nhiều khao khát về mọi thứ ở Đài Loan, ngay từ bé đã từng mơ ước có một ngày mình có thể được đặt chân lên mảnh đất bao la rộng lớn phì nhiêu này.

Vào ba năm trước, anh vốn đã quyết định xong chủ ý muốn tới Đài Loan cố gắng học đỗ bằng Thạc sĩ, đáng tiếc trời không chìu ý người, cuối cùng lại luân lạc tới Thụy Điển, chớp mắt một cái thời gian trôi qua đã gần ba năm.

Thật ra thì khi đó anh phải chạy trốn đến Thụy Điển, có hơn phân nửa là xuất phát từ lão cha kia của mình, cũng chính là Quốc vương Dolly Ximiya.

Anh và cô con gái út của Quốc vương Thụy Điển vốn là một đôi bạn thanh mai trúc mã, lại vừa đúng sinh cùng năm, vì vậy Quốc vương hai nước liền tận tình tác hợp cho chuyện tốt này, còn cố tình sắp xếp cho anh đến Thụy Điển du học, để hai người cùng học chung một trường đại học cho đôi bên có cơ hội phát triển tình cảm.

Nhưng khoảng thời gian đi học ở Thụy Điển, khóa học lại không phải theo chuyên ngành mà bản thân anh cảm thấy hứng thú, từ sáng đến tối còn có một cái đuôi cùng vào cùng ra, quả thật nhàm chán đến mức bức anh sắp nổi điên lên, căn bản không hề có chút niềm vui thú nào đáng nói.

Vì vậy, khi nhận được tấm bằng thực tập tốt nghiệp thạc sĩ sắp rời khỏi trường thì cũng là lúc anh đã dứt khoát quyết định đi tới Đài Loan, nơi mà mình từng tha thiết ước mơ.

Mặc dù anh cũng có thể ở lại Thụy Điển hoặc về lại Đa Lỵ Hi Mễ Á tùy tiện tìm một công ty nào đó tá túc cho qua hết thời hạn ba tháng thực tập sinh, nhưng mà làm vậy vốn cũng không thể để anh thoát khỏi cái cô công chúa cứ bám chặt theo đuôi không rời kia, chỉ đành có thể trốn đi xa thật xa, mới có thể đạt được mục đích của mình.

Đài Loan, chính là anh không có sự lựa chọn nào khác, một là có thể hoàn thành tâm nguyện nhiều năm qua của mình, tận mắt nhìn thấy nơi đã sinh ra bà nội mà mình thương yêu nhất; hai là rời khỏi Thụy Điển cùng với cách thật xa quốc gia của mình, xa đến hoàn toàn có thể né tránh vị công chúa điện hạ vừa đáng ghét vừa đeo bám dai dẳng kia.

Nếu nói tới cái trường thực tập tốt nghiệp đã rời khỏi trước kia, đó chính là học viện hoa học kỹ thuật có truyền thống lâu đời trong hoàng gia Thụy Điển. Mỗi khóa tốt nghiệp nếu như thạc sĩ sinh không được một công ty tuyển định thực tập ba tháng trở lên trước khi tốt nghiệp, trong thời gian thực tập nếu như kiểm tra đánh giá thành tích các hạng không đạt đủ tiêu chuẩn, thì đừng mơ mộng có thể được trường học cấp cho bằng tốt nghiệp.

Như vậy có thể thấy được, việc thực tập lần này đối với Vương tử Điện hạ có thể được thuận lợi tốt nghiệp từ trường học hay không, là một mấu chốt rất quan trọng.

Thành thật mà nói về vị Beard Vương tử Điện hạ này, thật ra thì thích đi làm hơn, nhất là công việc mà anh vô cùng yêu thích thì anh nhất định sẽ chuyên tâm làm cho bằng được, tinh thần nhất quyết nghiêm túc quả thực đáng giá nhận được lời khen ngợi từ mọi người.

Tuy rằng được học ở học viện hoa học kỹ thuật trong hoàng gia Thụy Điển nhưng cũng chẳng phải là chuyên ngành mà bản thân anh yêu thích, may nhờ những giờ lên lớp có dư thời gian anh đã không quên bổ túc thêm một ngành học thứ hai, chính là môn học khai thác phần mềm máy tính. Đây cũng là chí hướng mà anh cảm thấy có hứng thú, mà anh lại cực kì yêu thích việc tìm tòi khai phá phần mềm cũng giống như anh chán ghét cái cô công chúa lúc nào cũng bám theo đuôi không buông kia.

Nhưng mà không thể không nói, hôm nay Vương tử Điện hạ có một chút thái độ khác thường là bởi vì anh đang ở trong giờ làm việc thế nhưng lại nằm sấp ở tại chỗ ngủ ngáy ò ó o.

Mà trưởng bộ phận quản lý của anh sau khi nhìn thấy anh lười biếng trốn việc nhưng cũng không quấy rầy giấc mộng đẹp của anh, mà đối với vị Vương tử Điện hạ này nhắm một mắt mở một mắt để mặc anh mộng du với Chu công, đối với anh cực kỳ khai ân.

Ngủ suốt một giấc thiệt dài, Vương tử Điện hạ đã ngủ no giấc mới thong thả ngẩng đầu rời khỏi bàn làm việc, dụi dụi hai mắt rồi lại duỗi luôn cái thắt lưng mỏi mệt, đứng dậy chạy thẳng vào toilet.

Vừa đến toilet, mới mở ra khóa kéo cái quần, chợt nghe được nam đồng nghiệp bên cạnh nói với một nam đồng nghiệp khác đứng ở phía bên tay trái: “Này, đã hay tin gì chưa? Ngày hôm qua phó quản lý Lâm ở bộ phận Marketing lại tỏ tình với” Người đẹp lạnh lùng” tiếng tăm lừng lẫy trong công ty chúng ta đấy.”

Vương tử Điện hạ đứng ở bên cạnh hai người vừa nghe đến bốn chữ” Người đẹp lạnh lùng” kia lỗ tai liền duỗi dài ra nghe ngóng.

Hóa ra không chỉ có phụ nữ thích buôn chuyện, mà ngay cả đàn ông cũng thích tám chuyện, thích nghe tám chuyện nhỉ?

Người đàn ông nọ nghe vậy cười cười hỏi, “Có thật không? Điều này không phải là ở trên địa cầu lại có thêm một người tan nát cõi lòng nữa hay sao? Mà nói tới cũng thật lạ, rõ ràng cô gái đó khó theo đuổi như vậy, lại còn kiêu ngạo muốn chết. Sao lại có thể có nhiều người cứ hết lần này tới lần khác muốn theo đuổi cô ta như thế chứ? Không phải kết quả cuối cùng cũng sẽ bị người ta nhẫn tâm từ chối hay sao?”

“Không phải đâu.” Tên đàn ông ấy lắc lắc đầu, rồi sau đó nói ra một câu đủ để cho tất cả mọi người có mặt trong toilet thiếu điều muốn rơi vỡ mắt kính, “Cậu biết không? Lần này cực kỳ không thể tưởng tượng nổi, cũng không biết phó quản lý Lâm đã dùng thủ đoạn gì, hay là do bản thân anh ta thực sự có chỗ nào đó hơn người. Tóm lại cái vị” Người đẹp lạnh lùng” của chúng ta thế nhưng lại đón nhận lời tỏ tình của anh ta, hơn nữa bây giờ hai người họ cũng đã coi nhau như trai gái đang cặp kè yêu đương rồi.”

“Cái gì?” Thốt ra tiếng thét kinh hãi này không phải là người đàn ông vừa mới lên tiếng mà cũng chẳng phải là người đàn ông đứng bên tay trái mới vừa rồi còn cười hục hặc, mà chính là vị Vương tử Điện hạ đang nghe lén kia.

Chỉ thấy anh vừa thét lên xong, ngay sau đó cấp tốc kéo lên khóa quần của mình, rồi không hề quay đầu lại lao thẳng ra khỏi toilet, không cần biết hai người còn lại hết hồn đứng sửng sốt.

Chương 3

Người phụ nữ kia đang làm gì vậy chứ? Chưa được sự phê chuẩn của mình mà lại dám kết giao với thằng đàn ông khác? Mình không cho phép, không cho phép, không cho phép. . . . . .Tuyệt đối trăm ngàn lần không cho phép.

Một mạch điên cuồng như bão táp lao thẳng đến phòng tài vụ, Beard đẩy ra cửa chính phòng tài vụ, như hỏa tốc xông thẳng vào bên trong.

Đội quân tóc dài ở phòng tài vụ đều ồ ạt dùng ánh mắt vô cùng kinh ngạc nhìn chằm chằm tới Beard đang xông vào.

Nhưng lúc này Beard làm gì còn có tâm tình để mỉm cười thận thiện với họ được nữa, đi như chạy đến một góc khó chút ý nhất trong phòng làm việc, nhìn trừng trừng cô gái đang bình tĩnh ngồi tại chỗ đấy nói, “Thi Thi, tôi có chút chuyện muốn nói với em.” Nói xong, liền định kéo Trình Thi Thi đứng lên khỏi chỗ ngồi.

“Có chuyện gì thì cứ nói ở đây đi.” Trình Thi Thi lạnh lùng nhìn anh nói.

“Không được.” Dứt lời, Beard kiên quyết kéo Trình Thi Thi đứng lên, hơn nữa còn lôi luôn thẳng đến phía ngoài hành lang của phòng tài vụ.

“Tôi nghe nói hôm qua em đã đón nhận lời tỏ tình của phó quản lý Lâm ở bộ phận marketing rồi, hiện còn là bạn gái của hắn ta?”

“Đúng vậy.” Trình Thi Thi nhìn thẳng vào đôi mắt mê người của người nào đó, tròng mắt màu xanh dương vốn đã quyến rũ mê người thế nhưng hiện tại lại có chút tàn ác khiến cho người ta nhìn vào cũng cảm thấy sợ hãi.

“Tại sao?”

Thật là lạ à, mình có qua lại với người đàn ông khác thì có quan hệ gì tới anh ta, anh ta lấy tư cách gì tới hỏi mình chứ? “Bởi vì tôi nhận thấy những lời anh nói ngày hôm đó rất đúng.” Hàng mi dài như tơ của Trình Thi Thi khẽ giật giật.

Beard chợt sửng sốt rồi lại hỏi: “Tôi? Câu nào?” Hôm đó quả thực là có nói rất nhiều câu, thật không hiểu cô ấy muốn nói đến câu nào.

“Đúng thật là tôi rất may mắn, nhưng cái may mắn ấy sẽ không nhất định theo tôi mãi mãi được.” Hai hàng lông mi của Trình Thi Thi lại bỗng nhúc nhích.

“Vậy thì sao?” Hình như anh đã hiểu được đôi chút rồi.

“Cho nên tôi nghĩ, nếu như tôi có một bạn trai cố định rồi, thì có lẽ sẽ tránh được sự quấy nhiễu không cần thiết của những người đàn ông khác dành cho tôi.” Khi nói chuyện, cô còn cố ý nhấn mạnh hai chữ” quấy nhiễu” đầy ẩn ý liếc mắt nhìn sang anh, ám chỉ lại sự việc ngày hôm đó.

Hai hàng lông mày của Beard đã hoàn toàn co rút lại một nùi, chuyện quái quỷ gì thế này, mình thật không ngờ chỉ với mấy câu nói kia của mình đã đẩy cô vào lòng của một thằng đàn ông khác, sớm biết vậy khi đó tốt hơn hết là thẳng tay làm cho xong, ngậm chặt miệng lại không cần nói gì hết có phải là tốt hơn không?

Hai tròng mắt sâu sắc như đá bảo thạch của anh lặng lẽ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh xắn không hề có chút phấn son nào của Trình Thi Thi, sau đó từ từ nhoẻn miệng cười nói, “Em thật là nghĩ như vậy sao? Nếu như có một bạn trai cố định, thì sẽ tránh được sự quấy rầy không cần thiết của những người đàn ông khác đối với mình?” Anh lặp lại lời vừa rồi cô đã nói, “Thi Thi, để tôi nói cho em biết, suy nghĩ của em thật sự là quá ngây thơ rồi.”

Bất thình lình đẩy cô đến vách tường ở phía sau, dùng thân hình cao lớn của mình bao vây để cô ở trước mắt mình rồi nói, “Bây giờ, tôi sẽ ngay lập tức chứng minh cho em thấy, ý nghĩ ấy của em thực sự là ngây thơ đến dường nào.” Nói xong, bờ môi mỏng gợi cảm liền quả quyết phủ lên đôi môi trái tim hiếm có của cô.

Hừ! Tưởng rằng dùng chuyện này là có thể dễ dàng ngăn chặn được sự “quấy rầy” của mình dành cho cô ấy hay sao? Đừng nói là cửa, mà ngay cả cửa sổ cũng không có đâu! Hơn nữa, bản thân mình cũng cảm thấy không có gì là quấy rầy cả, mà đó phải nên nói là. . . . . Tình yêu đã đến rồi, đúng vậy, đó chính là tình yêu đã tới.

Bốn cánh môi mềm mại dính sát hòa lẫn vào nhau, Beard như trêu ghẹo khẽ cắn lấy bờ môi dưới của cô.

Không ngờ cảm giác hôn cô lại có thể tuyệt diệu thế này, tuyệt diệu đến độ lòng bảo ngừng mà ngừng không được, toàn thân Trình Thi Thi căng cứng, cố sức cắn chặt hai hàm răng không cho anh được như ý tiến vào thêm một bước nữa.

Nhưng Beard lại rất có tính nhẫn nại, đầu lưỡi dẫn dụ liếm láp lên từng chiếc răng của cô, nhằm vào lúc khi hơi thở cô dần yếu đi thì đầu lưỡi tiến quân thần tốc, linh hoạt như ngọn lửa nóng bỏng quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn thơm tho của cô, cô hoang mang muốn lẩn trốn còn anh thì lại thừa thắng xông lên, điên cuồng nâng niu mút lấy chất mật ngọt trong miệng cô.

3 phút trôi qua, Beard mới quyến luyến không nỡ buông ra người con gái ở trong lòng, nhìn gương mặt hơi ửng hồng của cô, ghé vào bên tai cô nói: “Nghe đây, phải lập tức hẹn tên khốn kia ra, nói cho hắn ta biết em muốn chia tay với hắn, bằng không anh sẽ ra mặt thay em giải quyết đấy.”

***

“Vương tử Điện hạ cùng” Người đẹp lạnh lùng” ôm hôn nhau mãnh liệt ở ngoài hành lang công ty những 3 phút.”

Ngày hôm sau, trên trang bìa báo đầu tuần ở công ty đột nhiên xuất hiện một tiêu đề màu đỏ cực lớn đủ làm cho toàn thể nhân viên Đồ thị phải xôn xao.

Đường Tĩnh Di buông tờ báo trên tay xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ, đôi mắt mở to tha thiết nhìn tới Trình Thi Thi ở trước mặt, “Thi Thi, số của cậu sao có thể đỏ đến vậy cơ chứ? Rõ ràng bộ mặt lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng không thân thiện với bấy kỳ ai, tại sao vẫn còn có nhiều đàn ông nối đuôi nhau lao về phía cô như thế hả? Bây giờ cả Vương tử Điện hạ kia cũng muốn quỳ dưới váy thạch lựu* của cô, đến nỗi tôi đã có chút ghen tỵ với cô rồi đấy? Thi Thi, rốt cuộc cô đã dùng cái ma pháp gì vậy hả? Có thể chỉ dạy tôi vài chiêu được không?” (*váy thạch lựu ý nói được ân sủng (sự yêu thương), câu này có thể hiểu là quỳ dưới gối để biểu lộ tình cảm của mình dành cho người mình yêu thích)

Trình Thi Thi lạnh nhạt liếc nhìn tờ báo Đường Tĩnh Di để trên mặt bàn, nếu như có thể lựa chọn cô thật hy vọng mình chỉ là một nữ nhân viên bình thường không ai biết đến, sống và làm việc yên ổn bình thường mà thôi. Nhưng hết lần này tới lần khác, kể từ khi đến Đồ thị, chưa bao giờ cô có được một ngày yên ổn, lắm lúc không tránh khỏi có khi phải giao thiệp với những nam đồng nghiệp luôn theo đuổi cô, lời từ chối nói cũng đã nói rất nhiều lần rồi, nhưng bọn họ ai ai cũng vẫn là không chịu dễ dàng buông tha.

Nói tới vị Vương tử Điện hạ kia, lần trước vốn nhìn thấy anh ta cũng tội nghiệp, lại nhận thấy anh ta đường đường là một Vương tử ở nước ngoài mà lại vui lòng hạ mình mở miệng mong mình nể mặt, mình mới miễn cưỡng đồng ý với anh ta cùng nhau đi dạo một vòng trong tòa nhà của công ty. Kết quả bản thân suýt nữa đã bị anh ta ăn thịt mất.

Còn lần này, chẳng qua mình chỉ là nhận lời tỏ tình của một người ái mộ mình, thế nhưng chẳng biết tại sao anh ta lại chạy tới dùng thái độ hung hãn cướp mất nụ hôn đầu đời của mình, chiêu vẫn thường hay dùng với những thanh niên khác nhưng đối với anh ta hình như đã hoàn toàn không có hiệu quả, cô đã có phần không biết nên dùng cách nào mới có thể để xử lý tốt vị Vương tử Điện hạ này nữa.

Vén vén mấy sợi tóc rơi xuống qua sau tai, “Tĩnh Di, sổ sách của ngày hôm nay đã đối chiếu xong rồi sao? Có chắc là sẽ không còn chênh lệc gì nữa chứ?” Không muốn bàn tới cái đề tài kia nữa, cô dứt khoát chuyển sang một đề tài khác.

Đường Tĩnh Di vừa nghe những lời này, khuôn mặt nhỏ nhắn ngay lập tức lại xụ xuống, “Đúng là đã đối chiếu xong rồi, nhưng vẫn còn thiếu mất 70 tệ, tôi nghĩ năng lực của mình vốn là không thích hợp làm công việc giao thiệp ở bộ tài vụ, nếu không phải thế thì sao lúc nào cũng gặp phải sai sót?”

Trình Thi Thi vỗ vỗ đầu của Đường Tĩnh Di, an ủi nói: “Đừng nản lòng, sau khi tan ca tôi sẽ giúp cô đối chiếu lại sổ sách một lần nữa, từ từ rồi sẽ quen thôi. Dẫu sao, thời gian cô đảm nhiện công việc này vẫn chưa tới hai tháng, thỉnh thoảng có chút sơ xuất cũng là chuyện bình thường mà thôi.”

Đường Tĩnh Di là một thủ quỹ trẻ tuổi nhất Đồ thị, hơn một tháng trước mới vào làm ở công ty, tuy rằng bản chất có hơi khờ một chút xíu, nhưng là người rất biết học hỏi lại có lòng cầu tiến, Trình Thi Thi cũng thường hay thấy hình bóng ngày xưa của mình ở trên người cô. Nghĩ lại, bản thân ngày đầu tiên bước vào Đồ thị lúc đó chẳng phải cũng là một tên thu chi quèn sao, làm gần hai năm mới lên được chức kế toán, có lẽ cũng chính vì lý do đó nên cô mới có thể cùng Đường Tĩnh Di trở thành bạn tốt.

Ở lại công ty giúp Đường Tĩnh Di đối chiếu xong sổ sách mức doanh thu bán hàng xong thì đã hơn bảy giờ tối.

Vững bước trong ánh mặt trời chiều còn sót lại vung vẫy, quay về lại khu nhà ở tập thể mình ở gần công ty. Vừa về tới cửa thì lại phát hiện có mấy người dân ở gần đó đang vây quanh ngoài cửa nhà mình, lấy làm khó hiểu liền đi tới để xem.

Ngoài cửa lớn có hai người đàn ông ngoại quốc cao lớn hùng dũng đang đứng, một người là tóc đen mắt xanh, đó chính là Vương tử Điện hạ Beard thân ái; người còn lại thì là tóc vàng mắt xanh, Trình Thi Thi nhớ được anh ta chính là người mà lần trước mở cửa cho cô và Beard ở phòng tạp vật.

Trong số bà con vây xem đột nhiên có một người dùng âm lượng không lớn lắm nói: “Cái người đàn ông tóc đen đó hình như là tiểu Vương tử Điện hạ cái gì Do cái gì mi-ya không lâu trước đây tới Đài Loan thực tập đấy, trước đó trên ti vi có đưa tin nữa, tôi vẫn còn có chút ấn tượng à.”

Beard nhìn về phía mọi người gật đầu mỉm cười cho tới khi nhìn thấy Trình Thi Thi đứng trong đám người ấy thì cười hì hì bước vòng qua đi tới, “Thi Thi, sao giờ này em mới về?”

Trình Thi Thi nhìn anh hỏi, “Vương tử Điện hạ, ngài tới đây làm g

Thông Tin
Lượt Xem : 375
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN