--> Em sẽ đến cùng cơn mưa - game1s.com
XtGem Forum catalog

Em sẽ đến cùng cơn mưa

Văn học Nhật đem đến cho độc giả cảm giác bình yên, lãng mạn khi đắm mình trong những tác phẩm tinh tế, chìm trong câu chữ nhẹ nhàng nhưng đầy trầm tư, ám ảnh. Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa cũng vậy. Không nhiều màu sắc, không nhiều kịch tính, dữ dội mà chỉ với một gam màu trầm buồn, một khung cảnh ảm đạm ngày mưa, một cốt truyện nhẹ nhàng, Ichikawa Takuji đã vẽ nên được một bức tranh tình yêu tuyệt diệu.

Ở tác phẩm không có sự đối lập, hoặc giả có đi chăng nữa thì cũng hết sức nhạt nhòa, chỉ có sự hài hòa được đề cao (đặc trưng của văn phong Nhật). Sự hài hòa không chỉ ở vòng xoay giữa Takumi, Mio và Yuji mà còn lan ra cả những mối quan hệ khác với thầy Nombre,và chú chó Pooh, với cả thiên nhiên cùng mùa mưa ẩm ướt.

Nét u huyền phảng phất suốt tác phẩm gây cho người đọc những cảm xúc không thể diễn tả, có một cái gì đó không chắc chắn, không rõ ràng vẫn đang tồn tại đâu đó. Ta không thấy sự đau khổ đến tột cùng của Takumi khi Mio qua đời, không thấy niềm hạnh phúc mãnh liệt của anh khi bỗng nhiên nàng quay lại, ta chỉ thấy một sự nhẹ nhàng lan tỏa trong tình yêu đó - phẳng lặng nhưng tràn ngập ở khắp nơi. Vậy mới biết, tình yêu có rất nhiều cung bậc, không phải cứ cuồng nhiệt nhiều, đau đớn nhiều đã là yêu nhau nhiều, mà có khi chỉ cần nhẹ nhàng, êm dịu như tình yêu của Takumi và Mio là đã đủ chạm đến thiên đường hạnh phúc.

Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa được viết với lời văn trong sáng, ngắn gọn và đôi chút ngộ nghĩnh sẽ đem đến sự thú vị và ấm áp khi “nhấm nháp” những trang truyện, có thể trong một ngày mưa nhẹ nhàng.

[Tải ảnh'>

Chương 1

Khi Mio qua đời, tôi đã nghĩ thế này.

Ai đó, người đã tạo ra tinh cầu của chúng ta, phải chăng lúc ấy, đang tạo thêm một tinh cầu khác trong vũ trụ...

Tinh cầu người ta sẽ tới sau khi qua đời.

Tinh cầu mang tên Lưu Trữ.

"Lưu Trứ?" Yuji hỏi.

Không phải, tinh cầu Lưu Trữ.

"Lưu Trứ?"

Lưu Trữ.

"Lưu," Yuji ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, "Trứ?"

Thôi được rồi.

Nơi ấy giống như một thư viện khổng lồ, rất mực yên tĩnh, sạch sẽ và ngăn nắp.

Đại để là một nơi rộng mênh mông, với hành lang dài ngút mắt chạy xuyên các tòa nhà.

Tại đây, những người ròi bỏ tinh cầu của chúng ta đang tận hưởng một cuộc sống an bình.

Có thể nói tinh cầu này ở trong trái tim chúng ta

"Nghĩa là sao ạ?"

Yuji thắc mắc.

Là thế này, khi mẹ Mio qua đời, các cô các bác đã nói với Yuji thế nào nhỉ? Là mẹ vẫn ở trong trái tim của con đúng không?

"Vâng"

Bởi vậy, tinh cầu này là nơi những người sống ở trong tim của tất cả mọi người trên thế giới cư ngụ cùng nhau.

Chừng nào vẫn có ai đó nghĩ đến, họ còn được sống ở tinh cầu đó.

"Nếu có ai đó quên họ thì sao ạ?"

Ừ, thì họ buộc phải rời tinh cầu.

Lần này mới là "chia tay" thực sự.

Vào buổi tối cuối cùng, tất cả bạn bè sẽ tụ tập lại để tổ chức tiệc chia tay.

"Có ăn bánh ga tô không?"

Có, có bánh ga tô.

"Cả trứng cá hồi?"

Ừ, cả trứng cá hồi. (Trứng cá hồi là món khoái khẩu của Yuji.)

"Thế còn..."

Đủ mọi thứ. Con không phải lo.

"Thế, tinh cầu ấy có Jim Button không?"

Sao cơ?

"Vì con biết Jim Button. Tức là Jim Button ở trong trái tim con phải không?"

Ừ, ừ (tối qua, tôi đã đọc cho Yuji nghe truyện Jim Button và bác lái tàu Luke), bố nghĩ là có, có thể lắm.

"Thế còn đầu máy Emma? Emma cũng ở đấy chứ?"

Emma không ở đấy.

Chỉ có con người mới ở đấy thôi.

"Hừm" Yuji nói

Có Jim Button, có cả Momo (tên nhân vật chính trong truyện thiếu nhi cùng tên của nhà văn Michael Ende.)

Có cả cô bé quàng khăn đỏ, đương nhiên cả Anne Frank (cô bé người Đức gốc Do Thái, tác giả cuốn nhật kí nổi tiếng Nhật kí Anne Frank) nữa, Hitler và Rudolf Hess (Cận vệ thân tín của Hitler dưới thời Đức Quốc xã) chắc cũng ở đó.
Có cả Aristotle và Newton.

"Mọi người làm gì ở trong đó ạ?"

Làm gì à, họ cứ lặng lẽ sống thôi.

"Chỉ thế thôi?"

Chỉ thế thôi là sao, à, có lẽ họ còn suy nghĩ về điều gì đó chăng?

"Suy nghĩ? Nghĩ gì thế ạ?"

Điều gì đó vô cùng phức tạp. Phải suy nghĩ rất claau mới ra được câu trả lời. Vì thế, ngay cả khi đến tinh cầu Lưu Trữ, họ vẫn tiếp tục suy nghĩ.

"Cả mẹ cũng thế?"Không, mẹ chỉ nghĩ về Yuji.

"Thật hả?"

Thật.

Nên Yuji không được quên mẹ đâu đấy.

"Con không quên đâu."

Nhưng con còn nhỏ quá. Mới ở được với mẹ có năm năm.

"Vâng"

Vậy bố sẽ kể cho con trước kia mẹ là cô gái như thế nào.

Mẹ đã gặp và kết hôn với bố ra sao.

Mẹ đã vui mừng thế nào khi Yuji chào đời.

"Vâng"

Bố mong con sẽ luôn nhớ những điều ấy.

Nhất định con phải nhớ đến mẹ đấy, để
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 888
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN