--> Phú Hào Siêu Sủng Tôi - game1s.com
Duck hunt

Phú Hào Siêu Sủng Tôi

Chương 1: Tiết tử

“Trương Đại Thụ, cậu đang làm gì đó?”

Giọng nói sắc bén của con gái vang lên từ bên ngoài công viên, hù dọa cho ba nam sinh đang đứng bên cầu trượt vừa mới “ỷ thế hiếp người” toàn thân cứng đờ, quay người bỏ chạy.

Chỉ thấy một nữ sinh nhỏ tuổi từ cổng vào công viên vọt tới như như tên lửa, giống như trang bị thêm các thiết bị tên lửa đạn đạo đuổi theo hướng ba nam sinh kia, bộ dạng như nếu không bắt ba đứa bọn chúng quyền đấm cước đá một phen thì không được.

Ba nam sinh vốn định chạy ra bên ngoài công viên trốn đi, không nghĩ tới nữ sinh hung hãn kia lại đuổi sát theo bọn chúng không tha, bọn chúng sợ đến mức chỉ phải xuất ra toàn bộ sức lực từ khi bú sữa liều mạng chạy về phía trước. Bởi vì không chạy không được, việc này giống như tra tấn, nhưng mà đó chính là con gái của hội trưởng Taekwondo, ngay cả ba người anh trai khỏe nhất của chúng cũng không phải đối thủ của cô bé, bọn chúng mà bị bắt lại, khẳng định sẽ bị đá bay đi.

Đáng giận, thật là nhút nhát, nhưng mà nhút nhát thì nhút nhát, tóm lại so với việc bị cô bé đá bay đi, về nhà bị ba mẹ truy hỏi nguồn gốc vết thương sau đó lại bị đánh một trận thì tốt hơn sao? Cho nên…

“Tách ra chạy”. Trương Đại Thụ hét lớn một câu, ba người lập tức chạy chia làm ba hướng, khiến cho Phù Khiết dồn sức đuổi theo bọn chúng ngẩn ngơ, tức giận đến mức dừng lại mắng to.

“Các cậu là ba nam sinh thúi vô dụng, đồ nhát gan, có gan thì dừng lại cho mình! Này, đáng ghét!”

Mắt thấy ba nam sinh thúi kia hoàn toàn như có tai như điếc tiếp tục chạy về phía trước, chỉ chốc lát sau đã chia làm ba hướng biến mất không thấy bóng dáng, Phù Khiết tức giận đến đứng nguyên tại chỗ dồn sức giậm chân xuống, sau đó mới quay người trở lại công viên.

Trong công viên, lúc nãy bao vây ba nam sinh thúi kia quanh bức tường, trước khi Phù Khiết đuổi theo mấy đứa kia, không có thời gian nhìn kỹ nạn nhân, lần này quay đầu lại mới phát hiện người này cũng không gầy không nhỏ bé, không chỉ có một thân cao còn cao hơn cô một cái đầu, cân nặng chí ít cũng hơn cô hai hay ba lần, căn bản là một người có vóc dáng lớn.

Cô không nhận sai người chứ?

Phù Khiết không tự chủ được mà nhìn quanh hai bên một chút, nghĩ thầm rằng, có lẽ vừa nãy được cô cứu cũng không phải là người có vóc dáng lớn trước mặt này, cái tên đáng thương kia đã rời đi rồi…

“Cám ơn cậu”. Người có vóc dáng lớn kia bỗng nhiên rụt rè mở miệng nói lời cám ơn.

Phù Khiết đột nhiên quay đầu, líu lưỡi kinh ngạc mà trừng mắt nhìn người có vóc dáng lớn kia, mắt trợn tròn lên.

Không thể nào? Thật là cậu ta sao?

Nôn!

Chương 2

Cả năm làm việc tốt phụ thuộc vào sự khởi đầu tốt đầu xuân, một ngày làm việc tốt phụ thuộc vào thời gian buổi sáng.

Đối với gia đình họ Phù mà nói, tinh lực một ngày phụ thuộc tất cả vào bữa sáng dinh dưỡng của người mẹ.

Từ nhỏ đến lớn bữa sáng Phù Khiết đều ăn ở nhà, mặc dù khi trước kia đi học, có đoạn thời gian thực sự rất hâm mộ bạn học có thể mua những thứ mình thích ăn ở bên ngoài làm bữa sáng, nhưng mà có lần mẹ cô bị bệnh phải nằm viện một tháng, cô mỗi ngày đều cầm tiền không biết nên mua cái gì để ăn, thứ vốn thích ăn giờ ăn mỗi ngày đến chán ngấy đến nỗi mất luôn hứng thú, sau đó cô cảm nhận sâu sắc được có mẹ làm bữa sáng để ăn bản thân có bao nhiêu hạnh phúc.

Ngây ngốc sống tới hai mươi tám tuổi, cô gần đây lại ảnh hưởng bị bởi tình trạng sa sút của nền kinh tế toàn cầu, cảm thụ được sâu sắc thứ hạnh phúc này. Bởi vì có trời mới bên bạn bè, đồng nghiệp ăn ở bên ngoài tiền lương dư ra không nhiều so với cô ăn ở nhà, ăn ở nhà có thể tiết kiếm được rất nhiều tiền.

Điều trọng yếu nhất chính là, cho dù cô không may có tên trong danh sách nhóm giảm biên chế được công ty công bố cuối tháng này, cũng nhất định không phải lo lắng chi tiền ra để thuê nhà hoặc chết đói.

Nghĩ đến đó, Phù Khiết không tự chủ được đi về phía sau ba mình một mặt đang ngồi đọc báo trước bàn ăn, một mặt chờ bữa sáng, cô giống như một đứa trẻ vịn lên bờ vai của ba làm nũng.

“Ba, buổi sáng tốt lành. Con yêu ba”.

Nghe được con gái yêu nói, Phù Tiến Nguyên vui vẻ cười ha ha.

“Con gái, buổi sáng tốt lành, ba cũng yêu con”.

“Ba con hai người lại nói lời buồn nôn thêm một chút”. Phù mẫu Hạ Mĩ Kì nhịn không được phẫn nộ nói, đem thịt rán và trứng kho đặt lên bàn. Thực sự chịu không nổi hai cha con này!

“Mẹ, con cũng yêu mẹ, yêu mẹ nhất” Phù Khiết ngẩng đầu lên, lộ hàm răng trắng bóng nũng nịu nói với mẹ.

“Miệng ngọt như vậy là có mục đích gì?” Bà cũng không bị bộ dạng này của con gái lôi kéo.

Đứa con gái này, bị chồng nuông chiều đến phát hư, sau mỗi lần gây họa, hoặc khi có mục đích gì, mới có thể làm nũng với bọn họ, nói ra mỗi câu đều tựa như dính đường. Làm mẹ của cô hai mươi tám năm, bà làm sao không biết thói quen của con gái mình đây? Chồng mình lại lại cứ thích bộ dạng này của con gái.

“Nào có!” Phù Khiết cãi lại, ngồi xuống ghế bên cạnh ba. “Con cảm thấy

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 287
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN