--> Tối Nay Muốn Lên Giường - game1s.com
Polly po-cket

Tối Nay Muốn Lên Giường

Chương 1

Ở trong thế giới u ám, sâu thẳm cùng lạnh lẽo ta là Chúa Tể bóng tối, tim của ta là thành lũy chắc chắn, không để cho ánh sáng xâm nhập vào, lạnh như băng —— là ta có thể cảm nhận được ánh sáng duy nhất từ một cửa sổ rộng mở, một bộ rèm cửa sổ cũ kỹ hoa văn thêu tay, trong từng trận gió đêm thổi lất phất, tiết tấu chuyển động theo gió. Ở trên giường là Diệp Thu Lăng vừa mới mười bảy tuổi, đang khốn đốn một trong giấc mơ màu đen, không thể nào chạy trốn, ở nơi này hắc được không thấy bất kỳ ánh sáng nào trên thế giới, cô như tử tù, không ngừng trốn chạy.

Mệt quá!

Cô rất mệt mỏi, từ khi cô có trí nhớ tới nay, chỉ cần một lần nằm mơ, cô cũng sẽ bị bước chân nặng nề đuổi theo sau lưng.

Nhưng mà, cô hoàn toàn không hiểu được là ai đang đuổi theo cô?

Cái người đuổi theo cô này, mục đích là gì?

Hắn ta muốn cái gì?

Cô đã không có hơi sức nếu tiếp tục chạy nữa. Ở trong mơ đã chạy như vậy, đã khiến cô trở thành nữ sinh chạy nhanh nhất toàn trường.

Cô muốn dừng lại. . . . . . Rốt cuộc, Thu Lăng dừng lại việc bỏ chạy, nhưng cô không có dũng khí quay đầu lại nhìn bộ mặt thật của người đuổi theo ở sau lưng cô.

“Anh là ai?” Thanh âm của cô yếu ớt, ở trong không khí vang vọng không dứt.

Bốn phía chỉ có trầm mặc đáp lại ——

“Nếu như anh không phải trả lời tôi, tại sao lại ở trong giấc mơ không ngừng đuổi theo tôi?” Cô hỏi.

Vẫn là một mảnh trầm mặc ——

“Tôi và anh có thù oán sao?” Cô rất hoài nghi mình thật ra cũng không có đang nằm mơ, người đàn ông ở sau lưng cô thực sự tồn tại.

Lại là một mảnh trầm mặc ——

Rốt cuộc là ai?

Thu Lăng cũng nhịn không được nữa, cô bỗng chốc xoay người, quay đầu lại vừa nhìn, nhưng mà, cô cái gì cũng không nhìn thấy, đập vào mi mắt chỉ có một phiến đen nhánh.

Cô nghĩ ở trong giấc mơ tối tăm này, hai mắt của cô không nhìn thấy bất kỳ vật gì .

Cô chỉ có thể nghe được âm thanh.

Nhưng mà. . . . . . Cô cũng không nghe được tiếng hít thở.

Chẳng lẽ. . . . . . Đuổi theo cô là quỷ? !

Nhưng mà, quỷ không cần hô hấp sao? Cô không biết, trường học không có dạy điều này.

Mà cô, trước kia cũng không có gặp qua quỷ.

Nếu như anh ta thật. . . . . . Là quỷ, cô còn phải bị dây dưa bao lâu? Nghĩ đến đây. . . . . . Vốn Thu Lăng là người nhát gan, sợ sệt, cố lấy dũng khí nói: “Anh rốt cuộc là ai? Nếu như anh không nói cho tôi biết, tôi sẽ cách xa giường ra, bắt đầu từ hôm nay tôi đều sẽ không ngủ, xem anh muốn vào giấc mơ của tôi thế nào?” Cô uy hiếp nói.

Vẫn chỉ có trầm mặc đáp lại cô ——

Lúc Thu Lăng cho rằng sẽ tiếp tục trầm mặc thì một giọng trầm thấp vang lên trong không gian rộng lớn này.

Thu Lăng nghe được toàn thân rợn cả tóc gáy!

Thanh âm kia chỉ nói bảy chữ, chính là ……

“Tôi là Chúa Tể bóng đêm.”

Cô co rúm thân thể lại một chút, thân thể không nhịn được phát run, lấy dũng khí hỏi tiếp: “Anh ở nơi này làm cái gì?”

“Tôi đang tìm cô.”

“Tại sao muốn tìm tôi?” Nhà cô rất nghèo, nghèo đến rớt mồng tơi, anh ta có thể đi tìm người giàu có một chút, không cần tìm tới cô!

Yên tĩnh …

Trầm tĩnh …

An tĩnh …

Lúc Thu Lăng cho là anh sẽ không trả lời nữa cô thì anh đột nhiên nói trầm thấp: “Đen là sắc thái xinh đẹp nhất trên người cô, tôi rất muốn không phải phá hư phần hoàn mỹ này, rồi lại rất muốn ở trên thân cô dùng đao. . . . . . vẽ xuống mấy vết, nếm thử một chút. . . . . . mùi vị máu tươi.”

Anh ta nói thật hay giống như muốn đem thịt của cô cắt đi làm bộ dạng người thịt bánh bao xá xíu, Thu Lăng như nghe được chính là âm thanh lưỡi đao xẹt qua không khí, cô run rẩy hỏi: “Anh. . . . . . hận tôi sao?”

“Đúng!”

“Tại sao?” Cô không hiểu.

“Cô phải vì những chuyện cô từng làm trả giá thật lớn!” Không khí lạnh lẽo, cộng thêm lời nói lạnh như băng của anh ta, giống như chìm đến điểm đóng băng.

“Tôi đã làm gì?” Cô muốn đuổi theo truy cứu tận gốc.

“Cô cho rằng quên mất toàn bộ sai lầm mình phạm phải, tôi sẽ không truy cứu nữa sao? Tôi muốn cô. . . . . . Cùng tôi chịu đựng nỗi khổ không thể luân hồi, tôi muốn cô và ta rơi vào thế giới bóng tối.” Anh ta chìm lạnh lùng nói.

“Tôi không muốn ở lại chỗ này, nơi này. . . . . . Tối quá, lại lạnh nữa.” Cô không cảm thấy chút nhiệt độ nào, giống như đặt mình trong ở trong khối băng vậy.

“Tôi tạm thời bỏ qua cô, tôi sẽ trở về tìm cô nữa.” Anh ta nhắc nhở.

“Anh không cần phải tìm tôi, chúng ta người – quỷ khác đường, tôi và anh cũng không oán không thù.” Cô vội vàng cùng anh vẽ giới tuyến rõ ràng.

“Tôi không phải quỷ ——”

Thu Lăng cảm thấy có chút quên được, lại bị lời nói tiếp theo của anh ta đánh xuống mười tám tầng địa ngục.

“Tôi và cô có thù oán!”

“Tôi và cô có thù oán!”

“Thù cái gì? Tôi căn bản không biết anh, anh nói cho tôi biết, tôi đã làm chuyện gì đối với anh? Cầu xin anh nói cho tôi biết. . . . . .” Nhưng lần này, Thu Lăng đợi đến rất lâu chỉ có —— sự lặng lẽ.

Cô ở nơi này đưa tay cũng không thấy được năm ngón, trong bóng tối tìm anh ta, để anh ta nói cho cô biết đáp án.

Cô vươn tay, nhưng cũng không có bắt được cái gì, có chẳng là không khí đi qua giữa ngón tay cô, cô không nhịn được uể oải hô to: “Nói cho tôi biết ——” cô không nghe được bất kỳ câu trả lời nào, chỉ nghe được tiếng vang của chính mình, cô chán nản ngồi dưới đất, lại cảm thấy mặt đất đột nhiên rung chuyển, sau đó là lực hút của một luồng nước xoáy khổng lồ, đẩy cô ra phía ngoài, cho đến khi cô nhìn thấy một tia ánh rạng đông —— Thu Lăng từ trong mơ giật mình tỉnh lại, cô sờ sờ trán của mình, cảm giác mồ hôi lạnh chảy ròng.

Mới vừa rồi cô thật sự là đang nằm mơ sao?

Vậy tại sao âm thanh của hắn sẽ như vậy chân thật?

Người đàn ông kia. . . . . . thật sự muốn tổn thương cô sao?

Tại sao?

Cô thậm chí ngay cả thân hình anh ta tròn, dẹt như thế nào cũng không biết, tại sao anh ta muốn lần nữa xuất hiện tại trong mơ của mình, nhắc nhở cô. . . . . . Giữa bọn họ không rõ có dính dáng hay hiểu lầm gì hay không?

Chẳng lẽ bọn họ thật sự có thâm thù đại hận?

Sau khi Thu Lăng từ trong mơ tỉnh lại, liền lăn qua lộn lại, khó có thể ngủ say, ở trong đầu cô vẫn xuất hiện âm thanh của người đàn ông kia.

Cô mặc lên đồng phục năm hai của trường trung học Hoa Nam, cầm cặp sách, đi ra khỏi gian phòng của mình.

Thu Lăng nghĩ hôm nay đến trường học phải nộp học phí, hôm nay đã là ngày cuối cùng, xem ra, cô không nói không được rồi.

Thư Hoài từng nói qua giúp đỡ cô. Cậu ta là bạn trai của cô, bọn họ lén lút cha mẹ lui tới, nhưng mà. . . . . . Cô không muốn cầm tiền của cậu ta.

Ở dưới tình huống bất đắc dĩ, Thu Lăng không thể làm gì khác hơn là đối mặt với mẹ cô, hơn nữa nói với cô: “Mẹ, hôm nay phải đóng phí bữa trưa tháng này ở trường học.”

Mẹ của cô Giang Vũ ngẩng đầu nhìn cô một cái, không vui từ trong túi móc ra mấy tờ tiền mặt, vứt xuống trên người cô: “Cầm đi.” Tiếp theo, bà lại tức giận mà nói: “Bữa ăn tiếp theo trong nhà cũng không biết ở nơi nào? Còn phải tốn tiền cung cấp cho mày đi học!”

“Để nghỉ hè, con sẽ đi làm thêm.”

Chờ Thu Lăng rời nhà, cha của Thu Lăng là Diệp Tham liền nói với Giang Vũ: “Chúng ta thật phải làm như vậy sao?”

“Nếu không khoản nợ ông thiếu người ta, chúng ta có cần thiết làm như vậy sao?”

“Vì tiền bảo hiểm sáu trăm ngàn, sẽ phải bán một mạng của con gái chúng ta, này. . . . . . Chẳng lẽ không còn biện pháp khác?” Nếu như không phải là không còn cách nào, ông cũng không muốn làm như vậy.

“Nếu không ông nói có thể làm sao? Chờ bọn cho vay nặng lãi, chủ nợ cầm dao chém chết cả nhà chúng ta sao?” Bà thật là số khổ, mới có thể gả cho cái tên đàn ông không có tiền đồ này, còn phải lo lắng cho sự an toàn sinh mạng mình.

“Nhưng mà. . . . . . Lăng dù sao cũng là ruột thịt máu mủ của tôi.” Hổ dữ không ăn thịt con. . . . . . Nhưng mà. . . . . . Không có tiền, người chết ngày mai chính là ông.

“Ông không thể mềm lòng, bọn cho vay nặng lãi ép chúng ta chặt như vậy, chúng ta đã không còn đường lui, tôi đã mua được một sát thủ, hôm nay hắn sẽ ra tay.”

“Ai! Tôi sẽ mua một miếng đất tốt, mai táng tốt cho nó.” Vậy cũng là chuyện cuối cùng mà kẻ làm cha như ông có thể vì cô làm.

“Trả bọn cho vay năm trăm ngàn, cũng còn một trăm ngàn, ông phân năm trăm vạn, tôi lấy năm trăm vạn, đến lúc đó tùy ông thích xài như thế nào đều được, nhưng mà, ông đừng nghĩ thua sạch rồi đến tìm tôi.”

“Tôi sẽ không!” Đây chính là tiền con gái của ông bán mạng, ông nhất định sẽ tiết kiệm.

Để cho con gái ông làm tròn chữ hiếu, Thu Lăng nếu như dưới đất có biết, nhất định cũng sẽ nhắm mắt .

***

Thu Lăng ở trước trường học mua một tờ báo, cô tính toán vừa nghỉ hè lập tức tìm một công việc, không muốn vì mình mà trong nhà gia tăng gánh nặng.

Đi trên đường trước ngã tư đường, vừa lúc đèn vàng chuyển thành đèn đỏ, cô lơ đãng cầm tờ báo lên, thấy tựa đề đầu tiên——Đáy Cổ Thành Địa Trung Hải tái hiện, pho tượng khổng lồ hai ngàn năm trăm năm, cô không nhịn được mở tờ báo ra xem, nhìn thấy cái đấu lớn chữ màu đen viết: thành phố thất lạc bên cạnh còn có từ đáy biển mò lên hình ảnh thạch quan[1'>, chung quanh thạch quan có chạm trổ diều hâu cùng đầu lâu trông rất sống động.

[1'> Thạch quan: quan tài bằng đá.

Tại sao cô xem thạch quan đăng trên báo này, nội tâm của cô nâng lên một cảm giác đau lòng?

Cô nhìn thấy một cái hình khác, bên cạnh phụ chú viết —— đây là một thực thể nhỏ tôn kính, pho tượng nữ thần Hi Y Ti không đầu bằng thạch đen, trong pho tượng Hy Y Ti chỉ khoác tơ lụa trong suốt, loã lồ lộ ra thân thể cô ấy hấp dẫn, duyên dáng, vải bố thắt lại ở bên ngực trái cô ta, mà cô xem không thấy tứ chi của cô ta, cái tượng nữ thần này tứ chi cũng bị gọt đứt.

Nhìn thấy cái pho tượng không đầu này, có một loại cảm giác kỳ quái từ đáy lòng của cô hiện lên, giống như cô biết cái kia chiếc pho tượng đã thật lâu, thật lâu. . . . . . Một giọt nước mắt lem ra tấm bản đồ, Thu Lăng lại không phát giác gì.

Cho đến khi tiếng còi xe vang lên, Thu Lăng phục hồi tinh thần lại, cô buồn bực cảm xúc mới vừa rồi của mình, đóng lại tờ báo qua rồi qua đường.

Thời điểm cô đang ở giữa đường, phía trước có một chiếc xe hơi màu đen chạy nhanh tới, Thu Lăng muốn né tránh, bên trong xe một lưu manh che mặt lại hướng ngực của cô bắn một phát súng.

“Ầm!”

Vốn là đầu đường bận rộn càng thêm lâm vào hỗn loạn, tên lưu manh lái xe đi trong tình huống không có bất kỳ người đi đường thấy việc nghĩa mà hăng hái làm, ung dung mà chạy.

Thân thể Thu Lăng như lá rụng, chậm rãi rơi trong gió thu, chậm rãi rơi xuống đất.

Tại sao là cô?

Cô không có kết thù kết oán với bất kỳ kẻ nào, tại sao sát thủ lại tìm tới cô?

Cô từng xem qua tin tức một phụ nữ có thai đi dạo công ty bách hóa bị bắn chết, nhưng mà, cô hiện tại cũng không có đi dạo công ty bách hóa! Cô chỉ là qua đường đường thôi!

Chẳng lẽ bây giờ an ninh trật tự tệ như vậy sao?

Rất nhiều câu hỏi, có phải bất kể cô có hỏi thế nào, cũng không có đáp án hay không?

Bóng tối hoàn toàn bao phủ cô, cô mất đi tất cả cảm giác. . . . . . Máu tươi của cô nhiễm đỏ một ít tin tức “Thành phố thất lạc” trên báo, mà pho tượng nữ thần Hy Y Ti không đầu trên tờ báo hình như chuyển động!

***

Cô chết rồi sao?!

Nếu như sau khi chết có Thẩm Phán, cô bây giờ là ở trên thiên đường, hay là ở trong địa ngục?

Cô cái gì cũng không nhìn thấy, như vậy. . . . . . Nơi này là địa ngục sao?

Cô không thể đến cái nơi này, nhưng mà, một khi người chết rồi, lại có những chuyện tự mình có thể quyết định hay sao?

Lúc Thu Lăng cảm thấy tuyệt vọng, bên cạnh cô đột nhiên vang lên âm thanh của một thiếu nữ dịu dàng: “Cô đã tỉnh!”

Thu Lăng không nhìn thấy cô ta, nhưng cô cảm thấy ra được cái thanh âm này là ở không xa phía bên trái của cô, cô nhịn không được mở miệng mà hỏi: “Cô là ai?”

“Tôi tên là Anna.”

“Tôi bây giờ không phải là đang ở trong địa ngục chứ?” Cô cho là mình bình thường làm rất nhiều việc thiện, mà cô cũng không phải hung ác và rất lưu manh, tại sao cô sẽ bị “Đưa” tới địa ngục tới?

“Không phải vậy.” Anna lắc đầu trả lời.

“Tại sao nơi này tối như vậy?” Loại cảm giác đen tối này. . . . . . Giống như. . . . . . cảnh tượng trong mơ của cô, mà không giống vậy, người đàn ông kia không có ra mặt rồi đuổi theo cô không thả.

“Nơi này là Vương Quốc Hắc Ám dưới sự thống trị của Ma Vương Hắc Ám.”

Vương Quốc Hắc Ám?!

Cô để ý sách giáo khoa trên mặt đất cũng không có đọc được chỗ này!

Nhưng mà, bọn họ đều chỉ thi toàn quốc câu hỏi về quốc gia cùng địa danh, có phải là vì quốc gia quá nhỏ hay không, câu hỏi thi không thi, cho nên, cô căn bản cũng chưa có đọc qua?

Bất kể như thế nào, quan trọng là cô hiện tại muốn đi, cô đã đi học trễ rồi, “Như thế nào tôi mới có thể rời khỏi chỗ này?”

Anna đối cô vấn đề cảm thấy thật khó khăn, không biết trả lời như thế nào.

“Vừa mới tới đã muốn đi?” Một âm thanh lạnh lẽo kìm nén bỗng chốc vang lên.

Thu Lăng cảm thấy cái âm thanh này rất quen, sau đó ý tưởng của cô lóe lên — cô lập tức biết hắn là ai.

Là anh ta!

Người đàn ông dây dưa trong mơ của cô.

Chỗ bất đồng là, anh ta hiện tại không có đuổi theo cô.

Tại sao?

Rất đơn giản, bởi vì cô bị vây ở chỗ này, anh ta căn bản không cần phí sức đuổi theo cô.

Thu Lăng hướng anh lên tiếng, chính là cái phương hướng kia mà sờ lên, nhưng cô không tiếp xúc được gì cả, trừ không khí, “Tôi sờ không tới ngài!”

“Trừ phi Ma Vương đồng ý, nếu không, cô không cách nào chạm tới ngài.” Anna nhất thời xúc động trả lời.

“Ngươi quá nhiều lời, tự phế một tay, đi xuống!” Thanh âm kia hung tợn giao phó.

Anna vội vàng dập đầu tạ lỗi nói: “Thật xin lỗi, thần lỡ lời. Cám ơn vương, cám ơn vương. . . . . .” Cô cầm lên lưỡi đao, muốn cắt đứt tay của mình.

Thu Lăng mặc dù không nhìn thấy, nhưng cô nghe được một tiếng lưỡi đao, lập tức nhanh kêu: “Khoan đã! Ngươi quá tàn nhẫn.”

“Ta là Vương cái thế giới này, ta điều khiển tất cả nơi này, tất cả những người muốn sống sót đều phải nghe theo mệnh lệnh của ta.”

“Ngươi quá áp bức, quá dã man.” Cô cả gan nói.

“Cô cũng muốn ta phế bỏ tay của cô sao?”

Thu Lăng không nhịn được thở dốc vì kinh ngạc, chốc lát ở giữa, Anna đã phế bỏ một cánh tay của mình, khom mình hành lễ lùi về phía sau bóng đêm.

“Tàn nhẫn!” Thu Lăng chỉ dám nhỏ giọng nói, lại không dám ngay mặt chọc giận hắn.

“Cô nói cái gì?” Một đạo rét lạnh thanh âm vang lên, trong giọng nói để lộ ra tính uy hiếp nghiêm trọng.

“Tôi nói. . . . . . hôm nay khí trời rất tốt.” Cô không muốn không có hai tay của mình, cô tự nói với mình, giữ được núi xanh, lo gì thiếu củi đốt.

“Nơi này khí hậu mỗi ngày đều giống nhau.” Hắn đương nhiên nghe cô mới vừa nói cái gì, món nợ này hắn nhớ kỹ.

Trải qua hắn nhắc nhở, việc làm tàn khốc không có nhân tính mới vừa của hắn, cô cảm thấy thân thể hết sức rét lạnh, tâm cũng lạnh lẽo khác thường.

“Có thể nói cho tôi biết. . . . . . Chúng ta có cái gì thù sao?” Cô lớn mật mở miệng.

“Cô là người phản bội!”

Thu Lăng lấy dũng khí nói: “Có thể để cho tôi. . . . . . gặp mặt anh sao?” Cô xem không thấy hắn, có lẽ có thể mượn việc đụng chạm hắn, hiểu rõ oán thù của hai người bọn họ.

“Tôi không muốn để cho người phản bội chạm vào tôi.” Ở trên người của cô, chỉ có khắc hai chữ “Sỉ nhục” mà thôi.

“Tôi muốn trở lại thế giới của mình.” Nếu như vậy, cô không bằng trở về, cô còn không làm rõ được giữa hai người đã từng chuyện xảy ra, dĩ nhiên không cách nào hóa giải mối hận cũ này.

“Không có ai hi vọng cô trở về.” Hắn nhẫn tâm đánh vỡ kỳ vọng của cô.

“Cha mẹ của tôi, các bạn bè nhất định sẽ hi vọng tôi trở về.” Bọn họ hiện tại nhất định bởi vì không tìm được cô mà gấp gáp, cô không muốn làm cho bọn họ vì cô lo lắng.

Chỉ cần cô có thể trở lại thế giới quen thuộc của mình, giống như hôm nay vậy bão táp rất nhanh sẽ tan thành mây khói.

“Sau khi cô trở về, cô nhất định sẽ phát hiện cô tuyệt không muốn đợi tại nơi đó nữa.” Loài người chỉ biết hy vọng vào sinh tồn người khác . . . . . . Đánh nát!

“Không! Tôi muốn trở lại nơi tràn đầy ánh mặt trời, tràn đầy ấm áp, ở cái nơi này chỉ có vừa tối vừa lạnh.” Hắn tại sao có thể tự cho là đúng bởi vì cái cô thích không cho là cái gì sao?

“Nếu như cô muốn đi thì đi, ta cũng không có cưa đoạn hai chân của cô.” Mặc dù hắn rất muốn bầm thây cô thành vạn đoạn, nhưng hắn càng muốn từ từ lăng trì cô, để cho cô từng chuyện mà bản thân đã làm sai trả giá thật lớn.

“Tôi phải rời đi thế nào?” Nếu như mà biết rõ rời đi thế nào, cô sớm đã đi, cô vẫn cảm thấy hắn có chút âm dương quái khí.

“Cầu xin ta!” Hắn lấy giọng lạnh như băng, đem yêu cầu này coi là chuyện đương nhiên.

Thu Lăng không chút suy tính nào, mở miệng nói: “Tôi cầu xin ngài.” Chỉ cần có thể làm cô lại một lần nữa cảm nhận được ánh mặt trời chiếu rọi, muốn cô nói gì, cô đều đồng ý.

“Không nghĩ tới Hy Y Ti luôn luôn kiêu căng, cũng sẽ nói ra lời khẩn cầu với ta!” Hắn khinh thường nói.

Tây y sư [2'>?! Cô không phải Tây y sư nha!(thầy thuốc Tây y) Cô chỉ là một nữ sinh cấp 3 bình thường, không biết được hắn đang nói chuyện với người nào? Chỉ là, hắn nói cái tên này làm cô nghe quen tai. . . . . . Thu Lăng nén xuống cảm giác kỳ quái trong lòng, mở miệng đối với hắn nói: “Tôi đã van ngài, ngài còn không chịu thả tôi đi sao?”

[2'> Ở đây Thu Lăng nghe nhầm phiên âm, người đàn ông nói Hy Y Ti (希伊丝) có phiên âm là “xi yi si” ý chỉ bức tượng nữ thần không đầu mà Thu Lăng đọc lúc sáng trên báo nhưng Thu Lăng lại nghe thành “Tây y sư” (西医师) có phiên âm gần giống là “xiyishi”

“Lần này. . . . . . Ta liền bỏ qua cô, lần sau chúng ta gặp lại nữa, ta sẽ không bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy đâu!”

Khi hắn không nhìn thấy sau lưng Thu Lăng, cô làm cái mặt quỷ nói: “Không có lần sau đâu.”

Trong bóng tối, miệng nói lẩm bẩm, không lâu, thì có một khối sức lực khổng lồ đem Thu Lăng ra khỏi bóng tối.

Cô đóng lại cặp mắt, bởi vì, cô hình như nghe nụ cười giả tạo của ác ma, mặc dù cô biết cô không cách nào nhìn thấy, nhưng cô vẫn sợ đến không dám mở hai mắt ra.

Hắn nhìn chăm chú vào vùng nước xoáy màu đen mang đi cô đó, trong lòng mình nói thầm: “Chỉ có bóng tối mới có thể thu nhận trái tim trôi giạt khắp nơi của em thôi, em không còn chỗ để đi đâu.”

Bọn họ sẽ gặp lại rất nhanh, rất nhanh thôi…..

Chương 2

Thế giới con người có phải còn đáng sợ hơn so với thế giới quỷ hay không?

Chuyện lạnh lẽo nhất

Thế giới này không để cho tôi cảm thấy ấm áp nữa.

Ở thế giới người, tồn tại cần có dũng khí.

Mà tôi. . . . . . Quá hèn nhát!

——-

Lạnh quá!

Cô không phải đã rời cái nơi đen tối, lạnh như băng đó sao? Nhưng vì cái gì thân thể của cô còn lạnh đến phát run?

Nơi này tối quá!

Có thể hay không. . . . . . Có thể cô căn bản còn chưa rời khỏi nơi tối tăm, vả lại lạnh làm cho lòng người trong phát run đến kinh khủng hay không?

Không! Cô tin tưởng “Hắn” sẽ không lừa gạt cô.

Thu Lăng đưa tay ra chạm, nhưng cô chạm lấy bốn phía đều là những tấm ván gỗ cứng.

Cô dùng sức đem hai chân đá ra bên ngoài, vì vậy, phát ra “Ầm!” một tiếng.

Ánh mắt Thu Lăng vừa tiếp xúc với ánh sáng, gần như mở mắt không ra, này ánh sáng quá chói mắt!

Cô từ từ nhấp nháy cặp mắt, từ từ thích ứng ánh sáng, Ha! Xem ra, cô thật đã thoát khỏi cái nơi tối om và không có bất kỳ nhiệt độ kia rồi.

Nhưng là. . . . . . Cô bây giờ là ở nơi nào?

Cô nhìn cái thiết quỹ (tủ sắt) mới nằm , cô kéo ra thiết quỹ sát vách, nhìn thấy. . . . . . Nhìn thấy một diện mạo tái nhợt —— người chết!

Cô cùng một đám người chết nằm cùng nhau!

Đây là hầm chứa đá, là nơi đóng băng thi thể người chết.

Thu Lăng nhịn xuống cảm giác muốn ói, muốn chạy ra bên ngoài, lại phát hiện cánh cửa kia bị khóa.

Cô liều mạng đập cửa, muốn chạy đi, nhưng gõ thật lâu, cô dùng hết hơi sức toàn thân, vẫn không ai đáp lại — giống như không có ai nghe được tiếng cô kêu cứu.

“Lạnh quá !!!”

Cô thật vất vả rời khỏi chốn tăm tối đó, có thể lại chết ở chỗ này hay không?

Như đưa đám, Thu Lăng tựa vào cạnh cửa ngồi xuống, cô hiện tại chỉ có thể từ từ chờ đợi thần Chết đến.

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, cửa sắt được mở ra, Thu Lăng đắm chìm trong hơi thở chết chóc lại không phát giác gì.

Nhân viên bệnh viện muốn tới đóng băng thi thể, lúc đem thi thể bỏ vào tủ lạnh thì đột nhiên nhìn thấy Thu Lăng, bọn họ cũng run rẩy thẳng kêu: “Quỷ. . . . . .” Thu Lăng phát giác có người, vội vàng hướng bọn họ giải thích: “Tôi không phải quỷ ——” cô là người, cô còn trẻ, còn không muốn chết. . . . . . Bọn họ còn nghe Thu Lăng giải thích sao? Bởi vì rất sợ bị Quỷ lấy mệnh, rối rít chạy ra ngoài.

Thu Lăng lắc đầu một cái, từ trên mặt đất đứng dậy.

Có thể bọn họ bình thường tiếp xúc đều là người chết, lúc nhìn thấy người sống ngược lại bị sợ đến giật mình.

Cha mẹ cô cùng bạn bè nhất định sẽ thật vui nhìn thấy cô, dù sao, cô cũng là trở về từ Quỷ Môn Quan.

Nhưng mà. . . . . . sau khi rời khỏi chỗ đó, cô tại sao lại không tự chủ nhớ tới cái chỗ thần bí đó đây?

***

Cô tới trường học đi một chuyến, nhưng cũng có thể hôm nay là chủ nhật, trường học không có học sinh, mà Giám thị (bản gốc: Giáo công) thấy cô thì sợ tới mức oa oa kêu to!

Cô chưa bao giờ xem qua Giám thị luôn luôn nghiêm túc, sẽ bị dọa thành cái bộ dáng đó!

Ai! Hay là cô đi tìm Thư Hoài thôi.

Một mình Thư Hoài ở bên ngoài, cậu ấy còn từng giao cho cô cái chìa khóa, nhưng cô đã chết một lần, bây giờ tất cả mọi thứ trên người đều không thấy.

Không sao! Cô đi tìm cậu ấy, cậu ấy sẽ tới giúp cô mở cửa.

Thu Lăng đi về phía chỗ ở Thư Hoài, nhưng cách nhà cậu ta lại không xa nhìn thấy cậu ấy, vốn là cô muốn mở miệng gọi anh, nhưng bên cạnh anh vẫn còn có một người —— là bạn học cùng lớp của cô Giang Thái Huệ!

“Thu Lăng chết rồi, vậy chúng ta có thể quang minh chánh đại mà ở cùng một chỗ.” Thái Huệ hờn dỗi làm nũng với Thư Hoài.

Thư Hoài sờ sờ tóc mềm mại của cô ta nói: “Ừ, cô ta chen ngang ở giữa chúng ta cũng rất chướng mắt, mình vốn là muốn cùng cô ta chia tay, hiện tại cô ta chết thì đỡ phiền toái.”

Thu Lăng nghe được đối thoại của bọn họ, đi từ từ hướng tới bọn họ.

Đắm chìm ở trong thế giới hai người, Thư Hoài cùng Thái Huệ hoàn toàn không chú ý tới Thu Lăng, mãi cho đến Thu Lăng đi tới trước mặt bọn họ.

Ba phía rốt cuộc gặp nhau …

Thư Hoài cùng Thái Huệ lập tức nhượng bộ lui binh, trong miệng cũng kêu âm thanh sợ hãi: “Quỷ. . . . . .”

“Tôi không phải quỷ. . . . . .” Thu Lăng từng bước từng bước tiến tới gần Thư Hoài, hơn nữa chất vấn hắn: “Thư Hoài, cậu còn yêu tôi không?”

Mặc dù ánh mắt của cô nhìn thấy, tai nghe, nhưng cô vẫn suy nghĩ muốn hỏi hắn một chút, cô không tin “tình yêu” giữa bọn họ lại không chịu nổi thử thách như vậy.

“Cái người quỷ này, cách xa ta một chút!” Thư Hoài vô tình nói.

“Cậu thay đổi! Tôi mới chết bao lâu, cậu liền thay lòng!” Cô thật là khổ sở.

“Cô đã chết ba ngày, cái người quỷ này, cách chúng ta xa một chút.”

“Tôi từ Quốc trung (Có thể là cấp 2, cái này chịu) đến bây giờ cùng cậu lén lút nói chuyện yêu đương ba năm, mà bây giờ mới chỉ là ba ngày. . . . . . Cậu liền. . . . . . Cám ơn cậu. . . . . . Dạy tôi một bài học.” Cô rất muốn trả thù, nhưng cậu ta đã phản bội tình yêu cùng tin tưởng giữa bọn họ, coi như cô làm nhiều chuyện hơn nữa, cũng tìm không về người con trai cô yêu thưở ban đầu đó nữa …

“Tôi từ Quốc trung đến bây giờ cùng cậu lén lút nói chuyện yêu đương ba năm, mà bây giờ mới chỉ là ba ngày. . . . . . Cậu liền. . . . . . Cám ơn cậu. . . . . . Dạy tôi một bài học.” Cô rất muốn trả thù, nhưng là, cậu ta đã phản bội tình yêu cùng tin tưởng giữa bọn họ , coi như cô làm nhiều hơn nữa chuyện, cũng tìm không về người con trai cô yêu thưở ban đầu đó nữa.

Chúc phúc bọn họ, cũng hi vọng hắn không làm cho cô gái đó bị tổn thương. . . . . . Thu Lăng xoay người đưa lưng về phía hắn lặng lẽ rơi lệ, cũng chậm bước rời khỏi tầm mắt hai người.

Cô có bóng!

Nói cô như vậy không phải quỷ. Thư Hoài hướng về phía bóng lưng của cô gọi: “Thu Lăng. . . . . .” Hắn không muốn làm phải quá tuyệt tình, Thu Lăng là một cô gái tốt. . . . . . Thái Huệ ôm thật chặt lấy lưng của hắn nói: “Để cho cô ta đi.”

Bất kể cô ta là người hay là quỷ, cô đều sẽ không đem Thư Hoài tặng cho cô ta.

***

Sân nhà bạn tốt của cô Giang Địch mở tiệc thịt nướng nhỏ.

Cô cũng thật là muốn gia nhập với bọn họ, nhưng . . . . . . Mình xuất hiện trước mặt bọn họ. . . . . . Khó đảm bảo bọn họ sẽ không lại giật mình.

Cho nên, cô chỉ có thể cách một bức tường, có chút cự ly nhìn bọn họ.

“Thu Lăng đi, đối thủ cạnh tranh thi cử của mình ít đi một. Bài tập cậu ta tốt như vậy, nhất định có thể thi đậu nguyện vọng 1, mà mình hiện tại rốt cuộc không cần lo lắng cậu ta sẽ chọn khoa giống mình.” Đỗ Dụ Chi nói.

“Mình cũng cảm thấy như vậy, có cậu ấy ngăn ở trước mặt, mình liền không thi đứng nhất được, cậu ta chết là tốt nhất.” Lộ Tiểu Ngọc cũng nói.

“Nói đúng đó! Mỗi lần đều giành hạng Nhất không buông, không biết xấu hổ!” Thẩm Nam Xuân nói.

“Tóm lại, cậu ta chết rồi, mỗi người chúng ta đều có cơ hội giành hạng Nhất rồi.” La Kiều Hồng nói.

“Chúng ta tìm một cái ngày nào đó dâng hương cho cậu ta, chúc cậu ta chết sớm siêu sinh.” Giang Địch cũng phụ họa bọn họ.

Mặc dù cách tường, thanh âm rất nhỏ, nhưng cô đều nghe rõ tất cả bọn họ đối thoại, cũng hiểu rất rõ.

Không nghĩ tới các bạn bè của cô ở sau lưng lại nghĩ như vậy đấy!

Cô không quan tâm mình có thi đạt hạng Nhất hay không, nhưng mà, cô rất quan tâm trong lòng bạn bè nghĩ gì về cô, nếu như có thể, cô nguyện ý đem hạng Nhất này nhường cho bọn họ!

Ai! Cô dù sao vẫn còn có một gia đình mà!

Cha mẹ cô sẽ cho cô an ủi cùng che chở.

Bọn họ thấy cô xuất hiện, nhất định sẽ không cảm thấy kinh ngạc .

***

Công ty bảo hiểm “Thần tốc”, từ trước đến giờ nhanh chóng để ý bồi thường vì đối thủ cùng ngành cạnh tranh ưu thế.

Sau khi Thu Lăng chết ngày thứ ba, nhân viên bảo hiểm liền tới cửa, thảo luận thủ tục trả tiền bảo hiểm.

“Diệp tiên sinh, tôi hiểu biết rõ các vị cũng vì chuyện con gái mà rất thương tâm, xin bớt đau buồn đi.”

“Tôi hiểu rõ, tiền của chúng tôi lúc nào thì có thể lấy được?”

“Rất nhanh thôi! Công ty sẽ phải phê chuẩn xuống. À! Gần đây công ty chúng tôi có một thiết kế, có lẽ con gái các vị nhanh chóng sẽ có một ngôi mộ tốt, không biết Diệp tiên sinh có hay không. . . . . .” Bảo hiểm viên còn chưa có nói xong, tiếng chuông cửa liền vang lên.

Giang Vũ đứng dậy nói: “Tôi đi mở cửa.”

Bà vừa mở cửa ra, lập tức kinh ngạc hô: “Thu Lăng!”

Có người trong nhà nghe được tiếng thét Giang Vũ, tất cả đều vọt ra.

Diệp Tham vội nói với bảo hiểm viên: “Nó không phải của con gái tôi, chúng tôi cũng tận mắt nhìn thấy nó chết rồi, tiên sinh, anh nhất định phải tin tưởng chúng tôi.”

“Xin lỗi, chúng ta có thể còn phải lại điều tra một chút, tiền bảo hiểm cần phải thẩm định lại.” Bảo hiểm viên nói với cha mẹ của Thu Lăng: “Cáo từ!”

Bảo hiểm viên vừa đi, tiền bảo hiểm cũng bị nhỡ, Diệp Tham lập tức căm tức nhìn con gái.

Giang Vũ lấy tay run rẩy chỉ vào Thu Lăng hỏi: “Cô là người hay là quỷ?”

“Mẹ, con không có chết, con đến Quỷ Môn quan đi một lượt lại trở về rồi.” Thu Lăng kích động giải thích với mẹ.

Diệp Tham duy trì tức giận vỗ bàn nói: “Mày không chết là tốt sao?”

“Cha, mẹ, con đến cùng phải con gái của các người hay không? Các người vì cái gì đối với con như vậy?” Cô không thể tin được thái độ cha mẹ.

“Chúng ta cũng là bất đắc dĩ, bọn cho vay nặng lãi tìm tới cửa đòi, chúng ta một người chết được rồi, thay vì tất cả chúng ta đều chết, Thu Lăng, không bằng con tận điểm hiếu đạo, lão già này nuôi mày bao lâu, hi vọng mày có thể hồi báo một chút nha!” Diệp Tham duy trì nói ra lời nói trong lòng.

“Chỉ có con chết, vấn đề của các người mới có thể giải quyết, tốt! Vậy tôi sẽ chết cho các người nhìn.”

Thu Lăng chạy cách nhà mình, nhưng ở bên ngoài cửa nhà, rất nhiều đèn flash đối diện ra sức quay phim,

chụp ảnh chính xác cô.

“Chúng tôi muốn phỏng vấn cô, tiểu thư, nói một chút cảm giác cô chết đi mà sống lại.” Chỉ sợ thiên hạ không loạn, phóng viên tin tức nói.

“Tiểu thư, đây là kỳ tích, xin hỏi cô như thế nào trong tủ lạnh ba yểu còn có thể sống lại?” Một phóng viên tin tức “vu cáo” hỏi.

“Tiểu thư, có một hạng kỷ lục thế giới đang thách thức đợi tại trong nhà khảo nghiệm, không biết cô có hứng thú tham dự hay không?” Ký giả đài “Bịa đặt hoàn toàn” cũng hỏi.

Cô lạnh lùng nhìn ngôi nhà mình đã từng quyến luyến, không mang theo bất kỳ tâm tình gì mà nói: “Sống không bằng chết!”

Cô gạt đám người ra, rời khỏi nơi đây.

Ở sau lưng cô vẫn có ký giả báo viết làm tình hình thực tế nói: “Trên đây là bản đài ký giả Lý Trân Ni ở bên ngoài cửa nhà kỳ tích người sống lại, tại hiện trường trực tiếp tình hình thực tế, bản đài sẽ tiếp tục vì các bạn truy tìm ra dấu vết sự kiện bí ẩn này, mọi chi tiết xin liên hệ với bản đài.”

***

Thì ra là người đã chết một lần, có thể nghe được nhiều lời thật lòng như vậy!

Trong một đêm, cô đột nhiên thấy rõ rất nhiều chuyện.

Mà thế giới của cô cũng hoàn toàn sụp đổ!

Cái gì tình yêu, cái gì tình thân, cái gì tình bạn, tất cả đều là giả!

Đây là một thành phố dối trá!

Cô từng có tất cả, tất cả cũng đều là giả, trên thế giới, cô sống còn có cái ý nghĩa gì nữa?

Cô không có còn dũng khí sống đối diện với mấy cái chuyện này nữa.

Ở trên đời này, sẽ có người hi vọng cô còn sống sao? Không! Bọn họ tất cả đều ước gì cô chết sớm một chút, bao gồm cha mẹ sinh cô, nuôi cô cũng thế, chỉ có cô chết, bọn họ mới có thể sống.

Vậy cô. . . . . . Sẽ thành toàn cho bọn họ đi!

Trừ chết, cô cũng không còn có thể lựa chọn con đường nào khác.

Thu Lăng lặng lẽ trở lại bệnh viện, cô dùng vải trắng che kín khuôn mặt, không để cho nhìn người thấy.

Cô đi tới chỗ ban đầu cô rời đi trong nhà xác, mở tủ lạnh đã từng nằm ra mà nằm vào, lấy tay đem lấy chính mình đẩy mạnh vào bóng tối. . . . . . Cô nhắm mắt lại, lẳng lặng chờ đợi. . . . . . cái chết đang đến.

Thu Lăng yếu ớt mở hai mắt ra, ở trong bóng tối, cô nghe được thanh âm quen thuộc —— là hắn!

Hắn một mực chờ đợi cô sao? Bởi vì, hắn biết cô sẽ trở về nơi này.

Thật ra thì. . . . . . Cô là muốn thoát khỏi thế giới thực tại kia, nhưng cô cũng không nghĩ phải tới đây tới đối mặt hắn; hắn và thế giới kia, cô đều

muốn thoát đi!

“Tôi biết rõ cô sẽ chọn trở về.” Thanh âm của hắn rất bình thản, nghe không ra bất kỳ tâm tình phập phồng gì.

Không! Hắn nói không đúng, Thu Lăng yếu ớt mở miệng nói: “Tôi cũng không muốn trở lại nơi này, tôi chỉ muốn chết.” Mặc dù cô tự cho là một khắc kia đã chết rồi, trong đầu nhớ lại thanh âm của hắn, thế nhưng có thể đại diện cái gì?

Người muốn chết nên vứt bỏ tất cả quá khứ, nếu không sẽ không chết được!

“Chết cần dũng khí cực lớn, thì ra cô vẫn có dũng khí tự sát đó!” Cô thật là ngoài dự liệu của hắn, cô không còn là cô gái nhỏ ngày trước chỉ biết núp ở sau lưng người con trai tìm kiếm bảo vệ rồi.

“Đúng, anh có cái gì không, dao găm có thể cho tôi mượn, để cho tôi hoàn thành tâm nguyện muốn chết?” Ở nơi này đen như mực nơi, muốn chết thật đúng là không dễ dàng.

Cô có thể cắn lưỡi tự sát, nhưng là. . . . . . Cô cắn được hàm răng cũng đau đớn, vẫn là không chết được.

“Tôi có thể, nhưng mà tôi lại không cho cô mượn! Tính mạng của cô bây giờ là thuộc về tôi, điều khiển ở trên tay của tôi, cô là đầy tớ của tôi.” Muốn cô chết hoặc sống, toàn bằng hỉ nộ của hắn.

Cô không khỏi nhíu mày nói: “Anh có nhiều đầy tớ, sẽ thiếu một mình tôi sao?” Hắn là vương cái thế giới này, tất cả mọi người sẽ nghe lời hắn, hắn cũng không thiếu 1~2 tiểu đầy tớ hèn mọn chứ?

Hắn nhẹ nâng khóe miệng, ánh mắt không đàng hoàng lưu luyến ở trên người cô: “Tôi muốn cùng cô lên giường, để cho cô có mang con tôi.” Vậy cũng là trừng phạt ngọt ngào, coi như quá tiện nghi cho cô rồi!

Chỉ là, từ từ đi, dù sao hiện tại tính mạng của cô còn ở trong tay hắn.

“Tôi tin anh không phải sẽ không tìm được người phụ nữ giúp anh sinh đứa trẻ .” Mặc dù luồng hơi thở băng lãnh trên người của hắn kia rất khiếp người, nhưng cô tin tưởng lấy quyền thế của hắn, vẫn có thể hấp dẫn không ít người, tối thiểu hắn không cần đem ý nghĩ méo mó kia động đến trên người cô.

“Là có rất nhiều người phụ nữ muốn lên giường của tôi.” Từ sau khi “Cô” rời đi, hắn không có đụng chạm qua những người phụ nữ khác, dục niệm trong nội tâm hắn đối với cô giờ phút này mãnh liệt hơn bao giờ hết.

“Vậy anh nhanh cùng các cô lên giường đi.” Cô chỉ là một lòng muốn chết, làm gì cùng hắn nói nói nhảm nhiều như vậy? Hắn muốn cùng ai lên giường lại không liên quan đến cô, tại sao trong lòng của cô, lại đột nhiên dâng lên một cảm giác khó chịu thế này?

“Tôi đối với các cô ta không có hứng thú.” Cõi đời này có thể làm cho hắn cảm thấy hứng thú chỉ có một người phụ nữ, vượt qua thời không truy tìm, hắn chỉ vì có thể tìm cô.

“Chẳng lẽ. . . . . . Anh đối với tôi có hứng thú?” Ông trời! Van cầu người, Thượng Đế, cứu cô, làm ơn! Không cần đâu!

“Đúng!” Điểm này từ sau khi hắn biết cô, liền không có giấu diếm qua, mà cô cũng vẫn rất hưởng thụ, cho đến “Người kia” xuất hiện!

“Tôi không xinh đẹp.” Cô nhiều lắm là chỉ có thể được xưng tụng là thanh tú giai nhân, cho nên, hắn ngàn vạn lần không nên sinh ra “Hứng thú” với cô.

“Chúng ta có thù oán.” Hận ý trong nội tâm hắn đã sớm chuyển thành yêu với cô như tằm ăn dâu rồi. “Cái gì thù?” Thôi! Cô hỏi vô ích, dù thế nào đi nữa hắn cũng sẽ không trả lời.

Thu Lăng muốn đánh tan ý nghĩ của hắn, vì vậy khuyên nhủ: “Có lẽ tôi vô sinh, căn bản sẽ không sinh.” Hắn cần đứa bé thế, có thể có trên người người phụ nữ khác, tin nhất định sẽ có người đồng ý tiếp nhận!

Sắc mặt của hắn trầm xuống, giọng nói lạnh như băng nói: “Này phải thử qua mới biết, tôi còn muốn hoàn toàn ở trên thân cô sử dụng quyền lực của tôi, tôi muốn giày xéo cô như thế nào, cũng tùy cao hứng.” Nếu cô rơi vào tay của hắn, hắn tuyệt đối không sẽ dễ dàng thả qua cô.

“Nghĩ hay quá nhỉ, tôi cũng không có đồng ý để cho anh làm xằng làm bậy đối với tôi.” Coi như cô muốn chết, cũng muốn bị chết có tôn nghiêm.

“Tôi là Vương nơi này, người muốn sống nhất định phải nghe lời của tôi.” Hắn không cho phép bất luận kẻ nào phản kháng hắn, uy hiếp được quyền uy của hắn.

“Nhưng tôi căn bản cũng không muốn sống nữa!” Có thể để cho cô luyến tiếc, động lực để cho cô muốn sống đã toàn bộ. . . . . . Đều biến mất.

Ở trên thế giới này, không còn có bất kỳ lý do đáng giá nào để cô sống nữa.

Ánh mắt hắn như chim ưng sắc bén đe dọa nhìn cô nói: “Tôi sẽ không để cho cô chết, đến quyền lợi cô chết đều là thuộc về tôi. “

Hắn phải có tất cả của cô, không cần hoài nghi!

“Tôi vừa mới cho rời một cái địa ngục, có lẽ, tôi lại nhảy vào một địa ngục khác.”

Chỉ có chết, mới có thể làm cho cô giải thoát.

Một người nếu như không có đường sống. . . Tối thiểu, hắn còn có một đường cuối cùng —— đường chết.

Hắn nâng lên nụ cười khát máu nói: “Nỗi thống khổ của cô chính là hạnh phúc của tôi.” Nhìn cô bị hành hạ, nội tâm của hắn càng có một loại cảm giác thỏa mãn không thể thay thế.

“Anh vui vẻ sao?” Giống như hỏi một vấn đề rất ngu ngốc, Thu Lăng le lưỡi một cái nói: “Sorry, tôi nhìn không thấy anh, cho nên, tôi cũng không biết anh vui vẻ hay không?”

“Chỉ cần có thể thấy cô chịu hành hạ, tôi có thể vui vẻ đến gấp trăm lần, nghìn lần!”

Hắn muốn đem thống khổ trên người của hắn, tất cả đều trả cho cô.

“Anh tại sao hận tôi như vậy?” Cô thật không có đắc tội với hắn!

“Bởi vì, tôi đã từng không có chút nào cất giữ nào mà yêu cô ——”

Đáp án của hắn ngoài dự liệu của cô, cô chưa từng có cảm giác được hắn yêu, cô còn tưởng rằng hắn chỉ sẽ ở trong mộng của cô đuổi theo cô.

Nhưng bất kể đáp án của hắn là cái gì, cô căn bản không để ý. . . . . . Hiện tại, sinh mệnh của cô chỉ còn lại một con đường.

Là cô phải cô độc đi hết một mình —— cô chỉ có thể tự giúp mình, dựa vào sức chính mình hoàn thành.

Thu Lăng kiên quyết mở miệng nói với hắn: “Tôi có thể cùng anh lên giường, chỉ là, sau khi xong, tôi cầu xin anh giết chết tôi.”

Bộ dạng này, thân xác này đối với cô mà nói đã không có bất cứ ý nghĩa gì nữa, nếu như hắn muốn, cô thì cho hắn đi!

Tối nay muốn lên giường, sau đó, giết chết cô!

“Tuân theo mong muốn!” Trên mặt ma quỷ đen tối nâng lên một nụ cười lạnh đầy tà ác.

Chương 3

Phản bội anh là tim của tôi.

Trả lại anh là của sinh mạng của tôi.

Nên dùng cái gì hồi báo anh.

Chuyện xưa lúc bắt đầu anh ban cho tôi một đao.

Có phải lời tiên đoán đã sớm kết thúc hay không?

——-

“Cởi quần áo!”

“Tối như vậy, cái gì cũng nhìn không thấy, có cởi cũng như không cởi.” Mặc dù cô cũng nhanh muốn chết, nhưng cô dù sao cũng là con gái, cũng sẽ xấu hổ.

Hắn cứ như vậy, không chút ngượng ngùng mà bắt cô cởi quần áo, không biết được hắn trên giường có háo sắc kỳ quái hay không?

Hi vọng sẽ không!

Hắn không lấy cho phép cô chất vấn, nói với cô: “Tôi bảo cô cởi thì cô cởi!”

Hắn muốn xem xem cô có còn xinh đẹp như trong ký ức của hắn hay không, hắn muốn tìm là bản thân đã bị cô lừa gạt từ trước, xem lòng của hắn còn có vì một mỹ nhân lòng dạ rắn rết mà mê muội hay không?

Bá đạo! Độc tài! Đáy lòng cô không khỏi dâng lên một tia hoài nghi, hắn có cần phải giày xéo cô từ lời đầu tiên hay không?

Nhưng cô biết cá tính tự đại của hắn, nhất định sẽ không để cho cô nói chết thì chết.

Cô sẽ dùng thân thể của mình, đổi được cái chết.

Bi ai a! Lại muốn lợi dụng thân thể của mình để tìm cái kết cho sinh mệnh của mình.

Thu Lăng miễn cưỡng cởi quần áo ra, cho đến toàn thân trần truồng, cô mới dùng đôi tay che trước ngực của mình.

“Tôi căn bản không cách nào vuốt ve đến anh, anh nghĩ làm sao làm đây?”

“Tay của cô sờ phía trước đi.”

Tay của cô sờ phía trước, vậy hắn không phải cái gì đều nhìn thấy sao? Cô thầm nghĩ kĩ ở trong lòng, nhưng đã làm đến bước này, cô không làm cũng không được rồi.

Dù sao cô cũng nhanh muốn chết, đem dè dặt vứt qua một bên đi, hiện tại suy nghĩ hắn có bị bệnh AIDS hay không, cũng quá đã muộn!

Thu Lăng theo lời đưa tay đụng phía trước, đột nhiên, tay của cô đụng phải một cơ thể giống như bức tường.

Cứng quá đó!

Bắp thịt của hắn có phải làm bằng sắt hay không?

Hơn nữa, ngực cũng có mao (lông)!

Hắn rốt cuộc có diện mạo như thế nào?

Cô làm sao vậy, một người gần chết thì không nên đối với diện mạo người khác cảm thấy tò mò chứ!

Nhưng. . . . . . Nghe thanh âm của hắn, cô đã cảm thấy dáng dấp hắn nhất định rất quyến rũ cùng hấp dẫn.

Loại người gần chết giống như cô, có phải sẽ biến thành hoa si hay không?

Ai! Dù sao cô cũng nhanh muốn chết, cô hiện tại có thể phải đem lễ nghĩa liêm sỉ, luân lý đạo đức tạm thời quẳng đi, nếu không, cô có thể sẽ không chết được!

Thanh âm Dạ ma khàn đục nói với cô: “Sờ bên cạnh đi.” Kỹ xảo của cô luôn cao siêu, điều này, hắn không hề hoài nghi.

Tay của cô vuốt ve bên cạnh, vừa vặn liền đụng phải đầu vú hắn.

Ở giữa mềm mại cùng cứng rắn, Thu Lăng tò mò nắm lên để cho nó bắn về.

“Sờ ở dưới!”

Mới vừa rồi là bên cạnh, bây giờ là đi xuống, hắn là muốn cô sờ bụng của hắn, có đúng hay không?

Tay ngọc của cô dừng ở trên bụng của hắn.

“Tiếp tục đi xuống!”

Nhưng tiếp tục đi xuống sẽ. . . . . . Sẽ đụng phải nơi đó!!!

Cô lấy giọng thương lượng nói với hắn: “Tôi không dám sờ, anh có muốn tự mình sờ không, sẽ nhanh thôi!”

“Cô đang vũ nhục tôi!” Hắn khó chịu.

“Tôi không có sỉ nhục anh, chỉ là đề nghị anh.”

“Bảo cô sờ liền sờ, không được nói nhảm.”

Người đàn ông này. . . . . . Không cho phép người khác cự tuyệt hắn chút nào, tay nhỏ bé của Thu Lăng hướng nơi đó của hắn lướt nhẹ qua, sau đó, vội rụt trở về.

Trong bóng tối, thanh âm dạ ma lại vang lên: “Giúp tôi cởi áo ra!”

Hắn tạm thời quyết định tha cho cô một lần, dù sao thời gian còn nhiều.

“Tôi cái gì cũng không nhìn thấy, tự anh cởi áo so với tôi còn nhanh hơn.” Cô chưa bao giờ có kinh nghiệm ở trong bóng tối cởi quần áo cho đàn ông.

“Tôi nói cô làm, cô cũng làm nhanh chút đi!” Cô tốt nhất không nên khiêu chiến sự kiên nhẫn của hắn lần nữa.

Thu Lăng nhíu nhíu mày, thầm nghĩ, tính tình của hắn tệ như vậy, trên mặt nhất định hiện đầy nếp nhăn, nhưng mà, bằng vào chạm tới bắp thịt của hắn, hắn lại không giống như là một ông lão.

Tay cô run rẩy nhẹ nhàng đặt ở trên quần áo hắn, tìm kiếm nút áo trên quần áo hắn, từ từ thay hắn cởi ra.

Cô mở một nút lại một nút, thật vất vả mới cởi ra tất cả nút áo.

“Như vậy được chưa?” Hắn nên hài lòng chứ?

Dạ Ma nhìn thân thể của hắn nói: “Còn có quần!”

Hắn sao mà đến cả quần đều muốn cô giúp hắn cởi? Ừ! Có lẽ hắn là người đàn ông lười biếng, nhưng cởi quần của hắn? Thật kỳ quái!

Mặc dù trong lòng Thu Lăng cảm thấy kỳ quái, nhưng cô còn không dám không nghe lệnh, dù sao, trên người của hắn có sức mạnh với có lợi thế, đó chính là …… ban thưởng cô cái chết.

Cô từ từ đem quần hắn lột ra, ngón tay lơ đãng mơn trớn bắp đùi tráng kiện trên cơ thể hắn.

Loại khoái cảm như sét đánh do da thịt của hắn chạy sang đầu ngón tay của cô, tiến tới trong cơ thể cô dẫn từng cơn cảm giác như lửa cháy mạnh mẽ.

Thịt của hắn sao lại như lửa, giống như muốn cô cùng cháy!

“Chạm vào tôi!” Âm thanh ồm ồm của hắn ám hiệu giờ phút này, dục vọng hắn hết sức mãnh liệt.

“Ở đâu?” Cô không phải đã sờ hết hắn rồi sao?

Hắn cầm tay của cô, hướng xuống dưới bụng hắn mà vuốt ve.

Hắn khẽ cắn lỗ tai của cô, thanh âm mị hoặc mà nói: “Chúng ta muốn thân mật, không sờ tôi, chúng ta làm sao mà thân mật đây? Tôi muốn dùng đầu lưỡi của mình liếm qua từng nơi trên thân thể cô.”

“Đồ háo sắc!” Cô nổi hết cả da gà lên rồi.

“Chờ chút nữa chúng ta sẽ làm chuyện sắc tình hơn.”

Hắn khẽ cắn lỗ tai của cô, thanh âm mị hoặc mà nói: “Chúng ta muốn thân mật, không sờ tôi, chúng ta làm sao mà thân mật đây? Tôi muốn dùng đầu lưỡi của mình liếm qua từng nơi trên thân thể cô.”

“Đồ háo sắc!” Cô nổi hết cả da gà lên rồi.

Thân thể mạnh mẽ của hắn đè cô trên giường lớn, thân thể cường tráng không cho phép cô chút phản kháng nào, bàn tay của hắn điên cuồng vuốt ve thân thể của cô.

Giọng điệu của hắn lạnh như băng, cô còn tưởng rằng thân thể của hắn cũng là lạnh như băng, chỉ là, thân thể của hắn rất nóng!

Vành tai và tóc mai hai người chạm vào nhau, thân thể dây dưa, lúc lửa dục thiêu cháy, dục vọng nguyên thủy đốt cháy đầy buông thả.

Hắn cúi đầu, ngậm đầu vú như nụ hoa màu hồng phấn chớm nở trước ngực cô, bừa bãi gặm cắm, ở trên người của cô khơi lên một luồng sóng cảm nhận run rẩy.

Tay của hắn cũng không có rảnh rỗi, lửa nóng bàn tay ở giữa hai chân cô vỗ về chơi đùa, hắn dùng ấm áp ngón tay tha hồ trêu chọc cô, khiến mật dịch say lòng người trong cơ thể cô tiết ra.

Thân thể của cô rung động, thân thể mềm mại, ấm áp cong lên, nghênh đón hắn vuốt ve.

Ngón tay của hắn ở giữa hai chân cô nhanh chóng khiêu khích, dần dần, mật dịch bên ngoài nhụy hoa của cô thấm ướt đầu ngón tay hắn, hắn duỗi ngón tay về, khêu gợi trên môi mình, thưởng thức hương vị của cô.

Mặc dù đang trong bóng tối cô nhìn không thấy mặt của hắn, nhưng nghe thanh âm của hắn, cô cũng hiểu được hắn đang làm cái gì, mặt của cô xấu hổ đến đỏ bừng.

Hắn không để ý tới cô ngượng ngùng, ngón giữa vững chãi tiến vào trong cơ thể cô, hắn lập tức cảm thấy cô rất chặt, đường vào như thu hẹp lại.

“Em chính là chặt như vậy, thậm chí so với lúc ban đầu của chúng ta còn chặt hơn.”

“Anh nói cứ như chúng ta trước kia đã làm qua.” Có sao? Không thể nào?

“Dĩ nhiên, em đã nói ân ái tựa như điểm tâm ngon miệng, em mỗi ngày đều muốn ăn một “bữa” trở lên.”

Cũng là bởi vì lúc hắn lúc đầu không thỏa mãn được cô, cô mới có thể tìm tới. . . . . . Người kia sao?

Cô có nói qua lời háo sắc này sao? Người đàn ông này thật sự có điểm âm dương quái khí, nói cái gì cô hoàn toàn nghe không hiểu!

Lối vào ướt át của cô khiến cho dục vọng ở bụng dưới của hắn càng thêm cứng rắn cùng phấn chấn, hắn rút tay, lấy thân thể tráng kiện áp lên trên thân thể mềm mại của cô, không chừa khe hở.

“Tôi muốn ở trên người em lưu lại dấu vết hoàn toàn thuộc về tôi.” Hắn muốn tuyên bố cô là của hắn.

“Anh muốn thỏa thích đoạt lấy tôi, rồi một đao chấm dứt tính mạng của tôi, vậy sao?” Đây coi như là ăn bữa tiệc cuối cùng trước khi chết, có đúng hay không?

“Đúng! Em có sợ hay không?” Hắn muốn xem cô sợ hãi, vẻ mặt hoảng sợ của cô.

“Tôi không sợ chết, nhưng tôi sợ miệng của anh. . . . . . Làm xằng làm bậy!” Cô từng tưởng tượng cùng người yêu làm chuyện kia, nhưng chưa từng nghĩ tới. . . . . . Cùng hắn! Một người đàn ông thường xuyên dây dưa ở trong những giấc mơ của cô.

“Em sẽ càng ngày càng thích tôi làm những chuyện như vậy với em.” Cô là loại phụ nữ sẽ không dễ dàng cảm thấy thỏa mãn, hắn sẽ không để cho cô thất vọng.

Lưỡi linh hoạt của hắn tựa như một con rắn nhanh nhẹn, ở trên người cô trơn trượt di động, không ngừng thăm dò nơi tư mật nhất trên người cô.

Cô đột nhiên cảm giác tiếp xúc thân mật giống như vậy, bọn họ trước đây thật đã làm qua chuyện này, đã rất lâu? !

Nhưng mà. . . . . .

Cô không có suy xét đường sống.

Hắn nâng cao bắp đùi của cô, đặt thân thể cường tráng ở giữa hai chân cô, sau đó nhẫn tâm đâm vào.

“A!” Cô thét chói tai, cảm giác trong cơ thể có một luồng nóng bỏng mà áp lực nặng nề.

Hắn cắn đầu vú cô, cuồng dã mà hỏi: “Hắn ta là như vậy đoạt lấy em của tôi?” Ở trong lòng hắn, trong đầu, có bao nhiêu lần bị cái hình ảnh kích thích đó làm phát điên lên!

“Anh nói người nào?” Cô không hiểu hàm nghĩa trong lời nói của hắn, đây là lần đầu tiên từ lúc cô chào đời tới nay, tại sao hắn sẽ nói ra lời kỳ quái như thế?

Trong giọng nói hắn, “Hắn” kia chỉ rốt cuộc là ai?

“Tôi muốn tiêu trừ dấu vết trên người em thuộc về hắn ta.” Chỉ để lại hắn mà thôi!

Đối với thân thể mềm mại, trắng như tuyết của cô lại gặm lại cắn, tựa như con dã thú mất khống chế, gặm cắm da thịt trắng nộn của cô.

Hắn tựa như con mãnh thú, làm cho cô đau đớn không chịu nổi, cô bắt đầu hoài nghi thù oán giữa hai người nhất định phải tương đối sâu đậm, sâu đến cô không cách nào gánh vác nổi.

Mặc dù nói. . . . . . Cô sẽ chết, bộ dạng này, xác thịt này đến lúc đó sẽ không liên quan đến cô, nhưng là. . . . . . bây giờ cô cảm thấy đau!

Hơn nữa còn là rất rất đau!

Nếu như vẫn tiếp tục đau như vậy, cô có thể chết, lúc đó cô cũng không tránh khỏi cực khổ!

“Dừng tay!” Cô lên tiếng muốn ngăn lại hành động điên cuồng của hắn.

“Không thể nào dừng lại, tôi và em sẽ vẫn triền miên.”

Hắn lại lần nữa dùng môi răng vuốt ve cô, muốn cho thân thể của cô đáp lại hắn, mà hắn là vẫn duy trì kết hợp hai người, không chút dấu hiệu buông lỏng nào.

Đi qua giới hạn đau đớn cùng tư vị vui thích, ngược lại từng bước một đem Thu Lăng đẩy vào điểm giới hạn kích tình, cô bị nhiệt độ ấm áp trên người hắn hấp dẫn.

Cô đột nhiên cảm

Thông Tin
Lượt Xem : 174
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN