--> Tướng Công Hảo Ngoan Ah - game1s.com
XtGem Forum catalog

Tướng Công Hảo Ngoan Ah

Chương 1

Hôm nay là ngày đại lễ thành thân.

Mỗi cánh cửa sổ của phòng tân hôn đều được dán các chữ song hỉ đỏ thẫm, trên giường là đôi gối được thêu hình uyên ương cùng long phượng, ngồi ngay ngắn ở trên giường tân hôn là tân nương tử Quan Ngọc Nhi, khăn hỉ che mặt, ko phải là khuôn mặt vui mừng mà là khuôn mặt đầy sợ hãi.

Mười ngón tay ngọc thon thả run run trắng bệch, vén nhẹ khăn hỉ hé mắt nhìn qua cửa sổ, trăng lên càng cao, sắc mặt nàng càng thêm tái nhợt.

Bầu không khí trong đêm động phòng hoa chúc này cứ phảng phất sự căng thẳng nặng nề, làm cho thân mình nàng hơi run run, mỗi một khắc chờ đợi, đều là thêm một khắc phải chịu đựng khổ hình với nàng.

Bình tĩnh a Quan Ngọc Nhi!

Nàng nói với chính mình, ninh thọ tử bất ninh thọ nhục (giải thích: thà chết còn hơn bị người ta làm nhục). Hôn nhân này vốn là bị áp bức, hạnh phúc chung thân của nàng tuyệt không thể để người ta đem ngân lượng ra mua bán đổi chác.

Chính là phụ thân tốt của nàng đã đem tất cả ngân lượng của gia đình ra ngoài đánh bạc, cũng nhất định đã nhẫn tâm lấy thân nàng ra gán nợ.

Nàng không chịu nhận mệnh, cho nên đã đào tẩu, lại bị tên hán tử ở sòng bạc truy đuổi bắt lại, giam giữ nàng.

Nàng vạn nhất vẫn không biết những người này muốn dẫn nàng đi chỗ nào? Đã vài lần thử đào tẩu, nhưng đều bị tróc hồi (giải thích: bắt lại), sau lại hành hạ nàng, bữa cho nàng ăn cơm, bữa lại bỏ đói nàng, ý đồ làm cho nàng không còn khí lực mà đào tẩu nữa.

Cuối cùng, nàng bị buộc mặc áo tân nương đỏ thẫm, đội mũ phượng, khăn hỉ phủ đầu, bái thiên địa, thành thân.

Từ đầu đến cuối, nàng cũng chưa gặp qua tân lang, cũng không biết ai đã thú (BS: cưới) nàng, chỉ biết chính mình bị bán cho người ta làm vợ.

Nghĩ đến việc chính mình bị một nam nhân xa lạ xuất ngân lượng ra mua về, tim nàng không khỏi thắt lại vì sợ hãi. Vì vậy đối phương cũng không phải là hạng nam nhân tốt lành, để cho nam nhân như vậy cưỡng đoạt, chi bằng cố ra sức mà chống lại….

Tối nay, dù rất muốn nàng vẫn là ko đủ khả năng bỏ trốn!

Môn (BS: cửa) thốt nhiên bật mở, nàng sợ tới mức cả người run lên, rồi đông cứng bất động, tâm nàng trở nên lạnh lẽo như đông hàn tuyết, và chủy thủ (BS: dao găm) đang được giấu trong ống tay áo cũng bất giác lặng lẽ được nàng nắm chặt lại.

Thấy đối phương cước bộ tới gần, hô hấp của nàng gần như ngưng lại, khăn voan hồng đột ngột được vén lên, nàng sợ hãi ngước đôi mắt xinh đẹp lên nhìn, rốt cuộc cũng thấy được chân diện của đối phương.

Đó là một nam nhân cao lớn tiêu sái vô cùng.

Dáng người anh tuấn, lưng hùm vai gấu, gương mặt lãnh ngạo uy nghiêm càng nhìn hắn càng thấy hắn thêm phần uy vũ mãnh liệt.

Cánh tay tráng kiện kia cơ hồ gấp đôi tay nàng, chỉ đứng đó thôi, khí thế cũng đủ dọa người, ở trước mặt hắn, nàng cảm giác được chính mình nhỏ bé, không thể cử động được dù là một ngón tay, bị đôi mắt sắc sảo như chim ưng của hắn làm cả người nàng thốt lạnh từ đầu đến chân.

Điều đầu tiên là, Quan Ngọc Nhi đã bị nam nhân bị nam nhân trước mặt làm cho 1 trận kinh sợ.

Ôi, lão thiên ah, một nam nhân như vậy, nàng có thể nào dùng chủy thủ nho nhỏ đó đủ khả năng chống cự lại?

Từ trên cao nhìn xuống đôi mắt hồ thu trong suốt, sâu thăm thẳm của nàng, hắn không dám tin nữ nhân này lại có dung nhan xinh đẹp động lòng người đến nhường ấy.

Tân nương tử tinh tế ngũ quan xinh xắn, cả cuộc đời này hắn chưa bao giờ gặp qua đôi mắt to tròn trong vắt, đôi môi đỏ mọng mê người, nàng tựa như một viên ngọc tinh xảo, trong suốt, thuần khiết.

Giải thích: Ngũ quan là 5 bộ phận trọng yếu trên khuôn mặt :

- Hai lông mà gọi là Bảo thọ quan

- cặp mắt gọi là Giám sát quan

- Hai tai gọi là Thám thính quan

- Mũi là Thảm biện quan

- Miệng là Xuất nạp quan .

Dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, Quan Ngọc Nhi căng cứng cả người, nàng thật hoài nghi, mình có thể nào hạ gục nam nhân này mà tránh được một kiếp nạn hay không?

Nàng cúi đầu, ép buộc chính mình định thần lại, lặng lẽ hít sâu một hơi, rồi đứng lên, chịu đựng ánh mắt của hắn, chầm chậm đi đến bàn rượu trước mặt.

Bàn tay nhỏ bé run run cầm lấy bầu rượu, rót đầy ly rượu giao bôi, sợ hãi nhẹ bước tiến đến trước mặt hắn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vẫn thủy chung cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng mắt hắn, bởi vì sợ hãi sẽ bị đối phương nhìn ra trong lòng mình đang có quỷ kế.

Rượu đã bị nàng hạ độc.

Lúc trước, khi nàng bị giam cầm, bị nhốt vài ngày ở một căn phòng, không thể trốn ra ngoài nhưng vừa may trong góc phòng lại có đặt một ít thuốc diệt chuột, nàng đã vụng trộm cất dấu một chút.

Muốn đào tẩu khỏi phòng tân hôn đêm nay, nàng biết chỉ có thể lợi dụng vào thuốc diệt chuột đó mà thôi.

Nàng bỏ một chút thuốc vào rượu, sử dụng liều lượng rất ít, không đủ để độc chết người, nhưng ít nhất có thể làm đối phương hôn mê.

Chỉ cần như vậy, tân lang uống xong, nàng có thể thừa dịp hắn hôn mê mà bỏ trốn.

Nam nhân đột nhiên chụp bàn tay nhỏ bé đang cầm rượu của nàng, làm nàng thốt kinh hoàng, vội ngước mâu quang khiếp sợ nhìn thẳng vào hắn, cơ hồ muốn chạy thẳng ra ngoài.

Lão thiên a! Hắn phát hiện ra rồi sao?

Đang lúc nàng sợ tới mức thất kinh, nam tử đã mở miệng –

“Cẩn thận, coi chừng đổ rượu.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt sửng sốt, vẫn chưa kịp hoàn hồn, chỉ biết giương mắt nhìn hắn tiếp nhận chén rượu, không nói thêm một lời, uống một hơi cạn sách, thì ra là vậy, nàng đã hiểu, nguyên lai hắn sợ nàng run quá sẽ làm đổ, nên hội đỡ tay nàng!

“Sao ngươi vẫn chưa uống?”

“Thôi…”

Hắn chỉ chén rượu. “Đây là rượu giao bôi, ngươi cũng nên uống.”

“Ta…ta không thể uống rượu, ngươi cứ tự nhiên uống đi.”

Trong rượu toàn là thuốc diệt chuột, nàng không dám uống, nàng chỉ muốn thuyết phục hắn uống hai, ba chén thôi, hẳn là có thể làm hắn ngã xuống, cũng sẽ không gây chết người, nghĩ vậy nàng cầm lấy bầu rượu châm thêm rượu cho hắn.

“Tân nương tử phải uống rượu giao bôi chứ.” Tân lang cầm lấy chén rượu, đưa ra trước mặt nàng.

Nhìn trừng trừng vào chén rượu trước mặt, nàng lặng lẽ nuốt nước miếng.

Uống rượu này, đừng nói một chén, nửa chén thôi cũng có thể làm nàng bủn rủn tay chân, còn đào thoát được sao? Đừng hòng, nàng sẽ không uống đâu!

“Ta thật sự không thể uống được rượu này, một giọt cũng không được.” Nàng cất giọng câu dẫn, ngữ khí mang ý khẩn cầu, hy vọng có thể lừa gat hắn.

Đôi lòng mày rậm nhíu lại “ Một giọt cũng không được?”

Nàng gật đầu. “Một giọt cũng không được, chỉ cần uống rượu, ta sẽ bất tỉnh nhân sự ngay lập tức, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, tướng công chắc không hy vọng thiếp bất tỉnh như vậy chứ?”

Nàng giả bộ cúi đầu xấu hổ, kỳ thật nội tâm vô cùng bất ổn, hy vọng hắn đừng ép buộc nàng uống.

Lời này làm cho ánh mắt kia đột nhiên lóe lên? Tâm hắn như bốc hỏa. “Được rồi.”

Quan Ngọc Nhi lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, thật là may mắn, công sức cố gắng lừa gạt hắn giờ đã thành công. Liền lúc đó lại nghe đối phương cất giọng.

“Vậy để ta uống giúp ngươi.”

Nàng ngay cả ngăn cản cũng không kịp, chỉ thấy tân lang khí khái cầm lấy bầu rượu, chén rượu cũng không dùng đến, nâng bầu rượu lên môi, từng ngụm, từng ngụm uống hết.

Uống xong, hắn buông bầu rượu, lau miệng, sau đó nhìn nàng ôn nhu, mày rậm khẽ nhếch lên.

“Ngươi sao vậy?”

Quan Thoại Nhi trương miệng, trừng mắt, run run chỉ tay vào hắn.

“Ngươi uống hết cả bầu rượu?”

“Nga, uống hết.” Hắn còn dốc ngược bầu rượu lại cho nàng nhìn, một giọt cũng không còn.

Tâm nàng chợt lạnh, nguyên bản chỉ tính làm cho hắn uống hai, ba chén là được rồi, ai ngờ thiên đường có lối không đi, địa ngục hỗn mang lại bước vào, hắn tự mình uống hết cả bầu rượu độc.

Nàng cũng không muốn giết hắn, chỉ muốn làm cho hắn hôn mê mà thôi.

Giữa lúc nàng còn đang khiếp sợ, đột nhiên bị hắn ôm chầm lấy.

“A! Ngươi…ngươi…ngươi….người định làm gì?” Thân hình nhẹ nhàng mảnh khảnh của nàng đang bị siết chặt, nàng sợ tới mức vội vàng hoảng loạn vùng vẫy tay chân. “Động phòng.” Nam nhân trầm giọng ngắn gọn trả lời, rồi nhanh chân bế nàng tới hỉ sàng (BS: giường cưới)

Vừa nghe đến hai chữ ĐỘNG PHÒNG, nàng lại sợ đến mức hồn phi phách tán.

Hắn nhẹ nhàng đặt nàng lên hỉ sàng, tháo đai lưng, tự cởi quần cùng giày của mình , cho đến khi trần như nhộng, trắng trợn đứng ở trước mặt nàng.

Quan Ngọc Nhi trương miệng, trừng mắt nhìn tiểu huynh đệ (giải thích: cái ấy của nam nhân, nằm ngay bụng dưới,…xấu hổ quá, giải thích tới vậy thôi, ai hiểu thì tốt, không thì thôi) của hắn ngạo nghễ oai phong dựng đứng lên, làm cả người nàng chấn động.

Đây là lần đầu tiên trong đời, nàng chính mắt nhìn thấy cái kia của nam nhân.

Cả người nam nhân tràn ngập khí lực, thân thể cường tráng phát ra dã tính, làm nàng chỉ biết ngây ngốc giương mắt nhìn mà không thể nào quay đầu đi chỗ khác được.

Quá mức kinh ngạc, nàng nhất thời quên ý muốn chạy trốn, vẫn cứ mụ mị nhìn thẳng vào nam nhân, để yên cho hắn nâng vạt áo, tính thoát y phục cho nàng, đột nhiên…. chớp mắt một cái…..nàng hoàn hồn trở lại.

“Uy…uy…chờ ta một chút….!” Đôi tay nhỏ bé kinh hoảng khép chặt xiêm y lại….

Nam tử anh tuấn đứng yên bất động, nhíu đôi mày ngài, ra vẻ cực đoan không muốn trì hoãn thêm bất cứ thời khắc nào nữa, nhưng cuối cùng vẫn là cố gắng nhẫn nại…

“Chờ cái gì?”

“Ta…ta….sẽ tự mình thoát xiêm y!”

Nghe vậy, hắn dừng tay, nhưng đôi mắt sáng quắc vẫn nhìn thẳng vào nàng, giống hệt như chim ưng theo dõi chim nhỏ, chờ nàng tự cởi áo tháo thắt lưng.

Quan Ngọc Nhi tâm hoảng ý loạn, cảm thấy may mắn vô cùng với sự ưng thuận của hắn, bởi vì hiện giờ trong tay áo nàng còn dấu chủy thủ, nếu bị hắn phát hiện ra thì nguy khốn rồi.

Đôi tay nhỏ nhắn chậm rãi tháo mũ phượng, dỡ xuống khăn quàng vai, động tác vô cùng chậm rãi, ý đồ kéo dài thời gian, chờ độc kia phát huy, vậy mà đôi mắt nam nhân vẫn thủy chung sáng ngời hữu thần, một chút cũng không có gì bất thường, điều đó làm cho nàng càng thêm nóng vội, hơn nữa dáng điệu của hắn phảng phất như muốn “ăn” nàng.

“Ngươi tránh ra một chút, ta đang rất thẹn thùng, ngươi…ngươi xoay người lại được không?”

“Ta không muốn vậy.”

“Ngươi cứ nhìn ta, ta không thể nào thoát y phục được, vẫn là….ngươi phải xoay người lại thôi.”

Hắn nhìn thẳng nàng, một chút cũng không nghĩ tới việc buông tha xuân quang (BS: aizzz…… là cảnh nàng thoát y đấy mà) đầy hứa hẹn sắp sửa lộ ra ngay trước mắt.

“Thiếp thật sự hồi hộp lắm, đây lại là lần đầu tiên, van cầu chàng, xoay người lại được không?” Nàng đáng thương ủy mị nói.

Ôi, giọng nói êm dịu thỏ thẻ cầu xin, quả nhiên làm cho đối phương không thể kiên trì, mặc dù không muốn, nhưng cuối cùng vẫn là đáp ứng thỉnh cầu của nàng, quay đầu xoay lưng lại về phía nàng.

Thừa cơ hội này, Quan Ngọc Nhi lặng lẽ rút chủy thủ ra, run run nắm chặt trong tay từ từ giơ cao lên.

Chủy thủ giơ càng lúc càng cao, ánh dao bén ngót ghê người.

Đời này, nàng chưa từng thương tổn bất cứ kẻ nào, chứ đừng nói tới việc lấy dao giết người.

Nàng sợ hãi, do dự, chậm chạp không dám xuống tay, cơ hồ có thể nghe được tim mình kịch liệt đập liên hồi như tiếng trống dồn trong ngực, mà nàng vẫn bất động không thể xuống tay.

“Nàng xong chưa?”

Hắn đột nhiên lên tiếng, khiến nàng giật mình kinh sợ tới mức rớt cả chủy thủ, nàng hoang mang rối loạn muốn nhặt lại, vừa lúc đó hắn cũng xoay người lại, làm nàng cả người cứng đờ.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt lợi hại sắc bén của hắn làm nàng đổ mồ lạnh ròng ròng.

Lão thiên a, bị hắn phát hiện rồi sao?

“Sao ngươi vẫn còn mặc xiêm y?”

“Ta…ta…” Nàng kinh hãi lắp bắp không thốt nên lời, tinh thần bấn loạn, may mắn hắn vẫn chưa nhìn thấy, nhưng cũng đủ làm nàng bị dọa đến lạc mất hồn phách, nàng vội vàng lấy tay áo che chủy thủ lại khuất tầm nhìn của hắn, rồi thừa cơ lấy chủy thủ nhét dưới gối uyên ương.

Nhìn bộ dáng mỹ lệ đang ngượng ngùng của nàng, hắn càng thêm phần kích động, khẩn trương, sóng tình cuồn cuộn làm hắn thật sự càng muốn nàng, rốt cuộc không chịu nổi, hắn duỗi đôi tay ra, ôm chầm lấy người ngọc.

“A! Ngươi làm cái gì?” Nàng kinh hoảng hô lớn.

“Ta đến giúp ngươi.”

Thân hình nóng rẫy hừng hực bao phủ lấy nàng, nam tử tráng kiện chờ không kịp đưa tay trợ giúp.

“Chờ….chờ chút…”

Nàng hoảng loạn ngăn cản, nhưng thật sự là nam nhân này a, không thể chờ thêm một khắc nào nữa. (BS: tỉ tỉ **, đang hừng hực như vậy, ai mà chờ được…=.=)

Hắn là một nam nhân thô thiển, đã cô đơn rất lâu, ngẫm lại cũng nên nạp thê sinh tiểu hài tử rồi, Triệu chưởng quầy ở khách điếm của Ngọc Thành trấn nói, có một nữ nhi cùng khổ vì sinh kế muốn bán mình lo cho gia đình, ai chịu xuất ngân lượng ra mua, nàng sẽ đáp ứng, muốn nạp nàng làm thê hay thiếp đều được.

Vừa khéo, hắn cũng muốn thành gia lập thất, bởi vậy đã xuất ngân lượng ra đáp ứng, đợi ngày hoàng đạo tới đón dâu.

Đối với thê tử, hắn không có yêu cầu chi nhiều, chỉ cần sinh cho hắn tiểu hài tử khỏe mạnh là được.

Mặc kệ đẹp xấu béo gầy, chỉ cần sinh cho hắn tiểu hài tử mập mạp đáng yêu, hắn đã cảm thấy thỏa mãn rồi, lại không ngờ trong nháy mắt xốc khăn voan hồng lên, hội nhìn thấy một khuôn mặt mỹ miều tú lệ.

Nương tử của hắn, cư nhiên là một mỹ nhân a!

Càng nhìn nàng, dục hỏa càng bốc lên, nàng là thê tử của hắn, hắn muốn nàng…

Dưới công phu nhanh nhẹn của nam nhân, quần áo nàng xộc xệnh, hắn gấp rút động thủ đem y phục của nàng nhanh chóng thoát ra hết.

Chỉ trong chốc lát, trên người nàng chỉ còn cái yếm cùng tiết khố (BS: đại để giống underwear, thoát 2 món này ra nữa là 100% nude nha *cúi đầu, đỏ mặt, tay che mắt, hé hé nhìn*), toàn bộ da thịt gần như lộ hết ra, trâm cài tóc cũng bị hắn gỡ ra, mái tóc huyền đổ xuống làm xuyến xao cả lòng người, hắn bất giác nín thở.

Dưới thân người hắn, nàng kích động sợ hãi nhưng vạn nhất không biết làm sao để khống chế, bất lực nhìn hắn.

Đôi mắt nồng cháy bốc hỏa, khóa chặt vẻ mỹ lệ của nàng, hắn đoán vẻ mặt khiếp sợ trong đêm động phòng hoa chúc của nàng biểu thị cho sự ngượng ngùng.

Đôi môi hồng ướt mọng chúm chím hé mở hàm răng ngọc nhỏ xinh, dáng vẻ ngây thơ thuần khiết, toàn thân hắn muốn bốc hỏa, thân dưới hắn căng cứng, gắng gượng chờ phát động.

Hắn không thể chờ thêm một phút nào nữa, nương tử **, ta thật muốn ăn nàng ngay lập tức.

Giương tay muốn thoát luôn yếm trên người nàng thì đôi tay bé nhỏ sống chết ngăn cản hắn.

“Đợi chút a!”

Còn chờ? Một chút hắn cũng không muốn chờ, chỉ muốn cẩn thận thưởng thức nàng từ đầu đến chân, nhấm nháp nàng suốt đêm nay.

Trước khi cưới, nhìn tân nương tử yếu đuối, thân hình mảnh mai, làm cho hắn hoài nghi dáng vẻ nhu nhược này có thể nào hay không giúp hắn sinh ra hài tử mập mạp?

Nhưng mà, sau khi thoát y phục của nàng, hắn phát hiện ra thân thể nàng rõ ràng đầy đặn hơn so với sự tưởng tượng của hắn, hắn lập tức quyết định, muốn để cho nữ nhân này sinh ra hài tử cho hắn. (BS: ối, Ưng ca, chưa động phòng nữa mà đã bắt đầu nghĩ tới hài tử rồi…… *khửa khửa khửa*)

Quan Ngọc Nhi rối loạn, vội vàng cố gắng tìm biện pháp kéo dài thời gian một cách tuyệt vọng. Chết tiệt, nam nhân có phải là người không, trúng độc nãy giờ sao vẫn chưa ngã xuống? (BS: *nghiêm mặt, trừng mắt nhìn* tỉ tỉ **, hạ độc người ta rồi còn bảo người ta không phải là người là sao / Ưng ca: nha đầu, tránh ra, sao dám trừng mắt với nàng / BS: lão thiên a, đau khổ quá!)

Rõ ràng, cả bầu rượu độc đều đã uống hết, người bình thường sớm đã sùi bọt mép, đau đớn dãy dụa trên mặt đất, nhưng hắn thì lại chẳng có chút dấu hiệu khó chịu nào mà trái lại tinh thần hắn còn vẻ như hưng phấn hơn gấp trăm lần?!

Hắn là cái thứ gì vậy?

Đang lúc nàng tuyệt vọng đến độ muốn bật khóc, hắn đột ngột bất động, sắc mặt có chút chuyển biến.

“Rượu vừa rồi có vấn đề.” Hắc mâu tỏa sáng, nhìn thẳng vẻ mặt sợ hãi của nàng.

Thật hay a, chẳng những không làm hắn hôn mê bất tỉnh, ngược lại còn để hắn phát hiện ra!

Chắc chắn hắn sẽ giận tím mặt, sau đó đả thương nàng, phía trước chỉ còn đường tử, hắn nhất định sẽ nổi cơn thịnh nộ đánh chết nàng!

Nàng sợ hãi run rẩy, tối nay, nàng sẽ chết thảm dưới bàn tay sắt của nam nhân này, có ai không, tới cứu nàng nha!

“May mắn là ngươi không uống rượu.”

Di?

Nàng sững sờ nhìn hắn trừng trừng, chỉ thấy hắn đứng thẳng dậy, sờ sờ bụng, sau đó đi tới góc phòng, nhắm mắt lại, hít thở vận công, dồn khí xuống đan điền, đem mọi thứ ở trong bụng phun vào bô lí (BS: chắc giống cái thùng rác, hay cái thau để bỏ rác gì ấy, chứ không phải cái bô thiệt đâu, hehehe đang cảnh lãng mạn, chen cái bô vô không phải là cụt hứng lắm sao)

“Ta chắc chắn rượu có vấn đề, uống xong trong bụng không thoải mái, vừa rồi ta đã vận công nôn hết ra, ta không có việc gì nữa rồi”

Quan Ngọc Nhi ngây ngốc nhìn hắn.

Vận công? Không có việc gì?

Sao lại có thể như vậy? Nam nhân này uống cả bầu rượu độc lại cư nhiên không có việc gì? Hơn nữa giờ lại đang thản nhiên nhấp ngụm trà nóng, hoàn toàn không thấy dấu hiệu té xỉu?

Nam nhân buông chén trà, mâu quang lại hướng về phía nàng, tràn đầy hỏa dục, nàng nhịn không được, bất giác rùng mình một cái, nín thở chằm chằm nhìn hắn đang chầm chậm bước tới gần.

Nàng cảm giác được, đến giờ phút này, nam nhân thật sự muốn khiết (BS: có nghĩa là ăn nha) nàng.

Quan Ngọc Nhi tuyệt vọng lùi lại, nhưng giờ đang trên giường, nàng có thể nào bỏ chạy?

Mắt thấy hắn trèo lên giường, thân hình cường tráng nhích tới gần nàng, hơi thở thiêu đốt hoàn toàn bao phủ lấy nàng.

“Khoan…” Nàng chỉ thốt được một chữ, đã bị hơi thở nóng rực của hắn làm nghẹn lại.

Hắn không muốn chờ, cũng không thể chờ, chỉ muốn ôm tấm thân nhuyễn ngọc (BS: ý là vừa mềm vừa trắng đấy mà) của nàng, thưởng thức hơi thở, hương thơm trên từng tấc da thịt nàng.

Toàn thân hắn như bị thiêu đốt, vươn tay vuốt ve làn da mềm mại trắng noãn mê người cuả nàng.

Không! Không thể được!

Nàng tuyệt nhiên không thể bị hủy hoại trinh tiết trong tay của nam nhân này!

Tinh thần hỗn loạn, đôi tay nhỏ bé mò mẫm dưới chẩm (BS: gối) uyên ương, lần tìm chủy thủ.

Lúc này đây, nàng tuyệt đối không thể mềm lòng, liền ngay lúc đó dùng hết sức mình đâm thẳng dao vào người hắn!

Hắn giật nảy mình, đôi mắt thảng thốt, trừng mắt nhìn thẳng nàng vô cùng gay gắt, nhưng trong mắt hắn tuyệt nhiên không thấy một tia sợ hãi nào.

Dao nhỏ không dính tí máu nào, bởi vì dao không hề phạm được vào người hắn.

Ngọc Nhi không thể tin vào mắt mình, cứ nhìn trừng trừng vào bụng hắn, hai tay run run không ngừng. (BS: vậy ra Nhi tỉ tính đâm vào bụng Ưng ca,….haizzz….nguy hiểm **, dao mà trượt xuống chút xíu nữa là …. T.T)

Không thể nào! Nhất định là ác mộng! Nhất định là vậy!

“Ngươi đang làm cái gì?” Hắn nheo mắt hỏi.

Nàng đột nhiên giống như phát điên, mạnh mẽ hướng dao về phía hắn đâm túi bụi, không tin không thể đả thương được hắn.

“Giết chết người! Giết chết ngươi! Giết chết ngươi!—”

Không giết được hắn, nàng sẽ không thể trốn thoát!

Trốn không thoát, sẽ bị hắn làm ô danh xú tiết!

Nam nhân này quả thật rất đáng giận!

Hại phụ thân nàng đem nàng gán nợ!

Hại mẫu thân nàng phải tự sát!

Hại hai đệ muội nàng bị bán đi!

Hại nhà nàng tan đàn xẻ nghé!

Nàng muốn bảo toàn trinh tiết, thà rằng tử, cũng tuyệt không để cho ác nhân này cưỡng đoạt!

Hận ý ngập tràn cùng sợ hãi phút chốc bùng nổ, làm cho nàng mất lý trí, điên cuồng chém giết đối phương.

“Dừng tay!”

Nam nhân chụp lấy cổ tay, ngăn cản cơn điên cuồng của nàng lại.

Quan Ngọc Nhi kinh ngạc, sửng sốt nhìn thân thể nam nhân trước mặt, cả người chấn động.

Sao lại như vậy?

Nàng nhất định đang nằm mơ!

Chủy thủ sắc bén bị gẫy làm đôi, vậy mà hắn thì tuyệt không có một vết thương nhỏ.

“Vì sao ngươi muốn giết ta?” Đôi mắt phẫn nộ của hắn bốc hỏa, tân nương tử của hắn vì sao lại lấy chủy thủ ám toán hắn?

Bị bàn tay gọng kềm của hắn siết chặt, cổ tay trắng ngần của nàng tê dại.

“Nói!” Hắn gằn giọng.

“Vì cái gì ngươi không bị thương tổn chút nào?”

“Bởi vì ta đao thương bất nhập.”

Nàng lại thập phần sửng sốt, nhìn trừng trừng hắn như là nhìn một quái vật.

Nàng có nghe qua, có loại công phu lợi hại nhất trên giang hồ, khi luyện đến cảnh giới cao nhất, có thể đao thương bất nhập. Nàng chỉ được nghe qua, nhưng chưa từng được thấy, vẫn nghĩ chuyện chỉ là đồn đãi trên giang hồ, nay tận mắt chứng kiến, trong một lúc nàng bị dọa choáng váng.

Nếu giết không được hắn, chẳng phải nàng không thể trốn thoát?!

Nam nhân đáng sợ này hội sẽ đối phó với nàng như thế nào?

Nam tử đột nhiên bừng tỉnh, giác ngộ ra, giận dữ mâu trung híp lại, “Ngươi đã hạ độc vào rượu?”

“Đối! Ta muốn giết ngươi, ta hận không thể giết chết ngươi!”

Khó trách hắn cảm thấy rượu là lạ, nguyên lai là bị nàng hạ độc.

“Ngươi hạ độc ta vô dụng, ta bách độc bất xâm.”

Nàng há hốc miệng, kinh ngạc, cả hồi lâu nói không nên lời.

Dùng dao không giết được hắn, hạ độc không bức tử được hắn, vậy tối nay trinh tiết của nàng nhất định bị ác nhân này cưỡng đoạt.

Không! Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục! (BS: thà chết chứ không để bị làm nhục)

Cố sức rút tay đang cầm dao lại, ý định dùng nửa dao còn lại tự vẫn, xong hết mọi chuyện.

Nhưng nàng chưa kịp xuống tay đã bị hắn nhanh nhẹn đoán biết, bắt lấy tay nàng, gạt dao ra.

Hắn không thể không sợ hãi nha, một khắc trước, hắn thật phẫn nộ khi nữ nhân này cư nhiên muốn giết hắn, ngay sau đó nàng lại muốn lấy dao tự vận? Thiệt là làm hắn muốn hồ đồ mà.

“Để cho ta chết!” Nàng muốn cướp lại dao nhỏ, lại dễ dàng bị hắn ngăn lại, dùng 1 tay khóa chặt 2 tay nàng ra phía trước.

Không ngăn nổi dòng nước mắt tuyệt vọng, nàng giãy dụa, thậm chí cắn hắn.

Ôi, da hắn dày như da trâu, cứng như sắt, không thể cắn thương hắn, ngược lại còn làm đau răng chính mình. (BS: nguyên văn là: da dày đắc tượng-da dày như da voi, nhưng mình chỉnh là da trâu cho nó gần gũi hơn)

Nam tử nhăn mặt nhíu mày, nhìn lệ nàng tuôn rơi, tâm hắn chợt xao động, dù vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì, hắn vẫn chắc chắn không để cho nàng có cơ hội làm tổn thương chính mình.

“Ngươi không được phép chết!”

“Vì sao ta không được chết? Ta đã hiểu, bởi vì ngươi muốn cưỡng đoạt ta, chà đạp ta, khi dễ ta không thể nào đánh lại ngươi!”

“Sao lại thốt ra những lời bậy bạ như vậy? Chúng ta đã thành thân, ngươi là thê tử của ta mà!”

“Ta không phải! Là các người cưỡng ép ta! Ta không muốn thành thân, là các người bức ta! Đem ta nhốt lại, tra tấn ta, không cho ta đào tẩu, ta tuyệt nhiên sẽ không để cho các người hoàn thành ý nguyện!”

Nàng vừa khóc, vừa đánh, vừa đá, phát ra những lời đẩy ủy khuất thương tâm, nghĩ đến tình cảnh đáng thương của mình, cộng với việc mất đi thân nhân, cơ hồ khóc không thành tiếng.

Lời của nàng, thật ngoài sự dự đoán của hắn.

“Ngươi không phải tự nguyện sao?”

“Các người hại ta tan cửa nát nhà, hại nương ta tự sát! Giờ lại đem ta đi bán! Ta thà chết chứ không chịu khuất phục!”

Vẻ mặt nam nhân nghiêm túc trầm mặc, tùy ý nàng đánh chửi, cùng không chống đỡ, đem mỗi câu nàng nói suy nghĩ thấu đáo, bàn tay to lớn nâng cằm nàng lên, nhìn đôi dòng lệ ràn rụa trên mặt ngọc, đôi mắt trong vắt đẹp xao lòng người, lại nhìn hắn đầy hận ý.

Trong đó có vấn đề.

Hắn trầm tư, nếu nàng không tự nguyện, vậy là có người lừa hắn.

Nam nhân ôn nhu lau đi dòng lệ trên mặt nàng, động tác này làm nàng ngẩn ra, trong mắt có tia nghi hoặc.

Hắn đứng lên, mặc lại quần áo vào, nàng vẫn ngồi tại giường kéo cao chăn, che khuất chính mình trên người chỉ mỏng manh chiếc yếm thắm, kinh nghi bất định trừng mắt nhìn hắn.

Trang phục chỉnh tề xong, nam tử trầm giọng nói với nàng.

“Chờ ta ở đây.” Nói xong, hắn liền mở cửa bước nhanh ra ngoài.

Quan Ngọc Nhi hoảng sợ, vẫn che chắn bản thân trong chăn, không khóc nữa, không rõ nam nhân kia vì sao liền ly khai? Hơn nữa trước lúc hắn đi, còn lau lệ cho nàng.

Vì cái gì? Hắn đi đâu? Có quay về không?

Thu lu người trên giường, nàng biết mình không thể nào đào tẩu, bên ngoài có người gác, nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối, càng không thể mặc trang phục tân nương mà đào tẩu.

Nghĩ đến thân thế bi thảm của mình, nước mắt lại tuôn rơi, một giọt rồi một giọt rơi xuống, rồi nàng khóc nức nở không kềm chế được.

Nàng nhớ mẫu thân, nhớ phụ thân, càng lo lắng cho đệ muội, không biết cả hai bị bán đi đâu? Có được cho ăn uống đầy đủ hay không?

Nhớ thuở ấy, hai đệ muội đáng yêu u của nàng rất thích nàng chơi đùa, tuy rằng cuộc sống kham khổ, nhưng thực hạnh phúc.

Giờ, rốt cuộc không được ở cạnh nhau nữa.

Không được ở cạnh nhau nữa.

———————————

“Đại gia, xin tha mạng a!”

Từ ngoài cửa truyền đến tiếng kêu thê lương thảm thiết, làm Ngọc Nhi kinh sợ đến mức giật mình, ngẩng vội đầu lên nhìn ra cửa, liền tiếp theo nghe được một tiếng khóc thét hãi hùng.

Nàng mặc vội xiêm y, sợ hãi tiêu sai bước đến cạnh cửa, hé mở ra, nhìn xem đó là tiếng ai.

Vừa lúc, tân lang quay đầu lại nhìn vào nàng, chỉ vào kẻ đang quỳ trên mặt đất, trầm giọng lên tiếng.

“Người làm hại gia đình ngươi tan tác, có phải là hắn hay không?”

Chương 2

Đối với nam tử đã cùng nàng bái đường thành thân, nàng không biết tí gì về hắn cả.

Chỉ biết, hắn được gọi là Độc Cô Thanh Ưng, ngoài ra, hắn còn có võ công rất cao cường.

Trước sân, ngoài phòng hoa chúc, có một đám nam tử bị đánh nằm úp sấp trên mặt đất, làm cho Quan Ngọc Nhi đang đứng sau cửa nhìn thấy liền choáng váng.

“Độc Cô đại gia, xin tha mạng”

Triệu chưởng quầy quỳ rạp trên mặt đất, thống khổ ai bi rống to, bởi vì hắn đang bị Độc Cô Thanh Ưng hung hăng dẫm lên ngực hắn.

“Ngươi nói là nương tử của ta là cô nương cùng khổ muốn bán mình kiếm ngân lượng để đỡ đần gia cảnh qua cơn khốn cùng, kết quả là gạt người.”

“Ai nha nha nha…., xin đại gia đại nhân đại lượng hạ thủ lưu tình nha!…”

“Ngươi đúng là đồ thối ta, đem cô nương khuê các lừa bán lấy ngân lượng, thật là đáng chết mà!”

“Oan uổng, oan uổng lắm! Đại gia, tiểu nhân thật sự không có lừa ngày, khẳng định là do con nha đầu thối tha kia … á…..”

Triệu chưởng quầy cất tiếng heo kêu thảm thiết! Cơ hồi toàn bộ lục phủ ngũ tạng của hắn đang bị đánh bầm dập!

“Ngươi nói ai thối tha?”

“Không…không… là ta thối tha….”

“Biết vậy là tốt, theo ta thấy, đó là cái miệng thối của nhà ngươi, đã gạt cô nương nhà lành, lại gạt bạc của ta.”

“Không có, đại gia ơi, là cô nương muốn bán thân để dưỡng gia, tiểu nhân chỉ là hảo tâm thành toàn, cũng nhân lúc đại gia muốn thú (BS: nghĩa là cưới) thê tử, nhất cử lưỡng tiện, nên tiểu nhân ra tay làm việc thiện mà!”

Độc Cô Thanh Ưng hừ lạnh, không thể tưởng được Triệu chưởng quầy khách điếm của trấn lại cư nhiên dám mua bán dân nữ.

Ngũ trảo vươn ra nắm lấy cổ áo Triệu chưởng quầy kéo thẳng lên một cách dễ dàng, rồi chớp mắt vặn hai tay hắn ra sau, làm cho đối phương cất giọng heo thét chói lói.

“Độc Cô Thanh Ưng ta đây, không phải là dạng cường đạo thú dân nữ nhà lành, ngươi chẳng những hại ta bất nghĩa, còn hại ta không thể động phòng, tội của ngươi vạn nhất không thể thứ tha.”

Trong nháy mắt, Độc Cô Thanh Ưng vặn ngược hai chân Triệu chưởng quầy quặt lên vai, rồi bẻ tay hắn quặt xuống đùi, chỉ trong nháy mắt bị một người lại bị hắn xuất thủ thành nhân cầu, mà động tác của hắn lại vạn phần dễ dàng, thuần thục. (BS: quả bóng người, hơi khó giải thích, mọi người chịu khó tưởng tượng 1chút nha, đại để như Ưng ca bẻ vặn chân tay, vo người lão Triệu thành 1 cục tròn như quả bóng người ý, hình như đây là tuyệt chiêu của Ưng ca, mỗi lần Ưng ca ra tay thường hay xuất tuyệt chiêu này lắm)

Khi hắn ra tay, xương cốt của Triệu chưởng quầy vang lên răng rắc làm mọi người chấn động.

Quan Ngọc Nhi đứng sau cửa, sững sờ nhìn màn trừng phạt kinh dị đó.

Những người ngoài sân chính là đám ác nhân đã bắt giữ nàng, giam cầm nàng, lúc đó đám hung thần ác sát bao nhiêu thì nay lại nhu nhược, sợ hãi bấy nhiêu, kẻ nào kẻ nấy toàn thân đều run rẩy không ghìm nổi, sợ hãi túm tụm một góc với nhau, trố mắt nhìn cảnh nam nhân trước mặt dường như không cần vận sức mà chỉ trong phút chốc biến lão đại của bọn họ thành ra một nhân cầu.

Mọi người sợ tới mức xanh xám cả mặt mày.

Có kẻ lén lút tính trốn vì nghĩ ở đây có nhiều người sẽ không ai để ý tới hắn.

Độc Cô Thanh Ưng không thèm liếc mắt, tích tắc rút đai lưng lão Triệu, vung tay lên, đai lưng thoáng chốc như linh xà sống động, cuốn lấy chân người nọ, tươi sống tha trở về.

“Muốn chạy trốn? Không dễ dàng như thế đâu.” Độc Cô Thanh Ưng, một tay bắt lấy chân người nọ, quăng mạnh hắn ra trước mặt, lửa giận phừng phừng.

“Oa…tha mạng! Đại hiệp! Tha mạng nha!”

Độc Cô Thanh Ưng không nói thêm lời nào, một lần nữa xuất chiêu, đem tên hán tử thân ngũ thước bẻ quặt lại thành một nhân cầu nữa, rồi quăng qua một bên.

Một đám nam nhân, đầu-mông lẫn lộn, miệng sùi bọt mép, trợn mắt trắng dã, một đám hán tử đều sợ đến mức hồn phi phách tán, chắp tay lạy rối rít, không ngừng quỳ gối dập đầu van xin. (BS: hihihi, tại bọn họ quỳ lạy rối rít, liên tục chổng mông dập đầu xin tha mạng nên mới có cảnh này)

“Tha mạng a đại hiệp!”

“Chúng ta có mắt như mù, thỉnh cầu đại hiệp khai ân tha thứ!”

“Chúng ta không dám nữa!”

Biết không đủ sức đối chọi, chỉ còn lại duy nhất đường tử nên tất cả đều cố sức dập đầu trước

mặt hắn, cầu xin lòng từ bi mà tha cho họ.

“Người mà các ngươi nên dập đầu tạ tội là nương tử của ta.”

Độc Cô Thanh Ưng vừa dứt lời, đám nam tử đang quỳ lạy nhất loạt đều quay đầu nhìn về phía Quan Ngọc Nhi, làm cho nàng bất giác nghẹn thở.

Cả đám hán tử nối đuôi nhau lết lết đến trước mặt nàng, rồi quỳ gối dập đầu lạy liên hồi.

“Tha mạng nha, cô nãi nãi!”

Lúc trước, đám ác nhân này còn giương nanh múa vuốt hoành hành bá đạo, hiện tại như bầy chuột nhắt, gương mặt tái nhợt, hướng phía nàng khóc rống xin tha mạng.

Độc Cô Thanh Ưng, vẻ mặt đang âm trầm nhưng khi hướng về phía nàng, vẻ sát khí thoáng chốc biến mất không còn chút tăm hơi.

“Ta giúp ngươi giáo huấn những người này, không biết ngươi có cao hứng chút nào không?” Hắn cố ý dùng ngữ điệu ôn nhu, lấy lòng hỏi, chỉ sợ tình cảnh nãy giờ dọa nàng sợ hãi.

Cao hứng?

Quan Ngọc Nhi nhìn đám người này, lại hồi tưởng đến một tháng qua đã phải chịu đựng nhiều ủy khuất, có những đêm sợ hãi tột cùng không dám ngủ, ngày ngày sống giữa sợ hãi, nàng như thế nào bây giờ lạ

lại có thể cao hứng được?

Cho dù giáo huấn những người này thì thế nào? Nương của nàng rốt cuộc cũng không thể sống lại, đệ muội của nàng cũng không biết lưu lạc phương nào, thật là thống khổ!

Đôi mắt buồn sa xuống, lệ cũ chưa kịp khô, lệ mới đã tuôn trào, từng giọt từng giọt rơi rơi rất thương tâm.

Nàng khóc.

Độc Cô Thanh Ưng cứng người lại, hoàn toàn không biết phải làm gì, hàng ngàn ý nghĩ lướt qua, thần kinh căng lên, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn một cách, chính là trừng trị tên đầu sỏ để nàng hả giận.

Cố gắng dứt ánh nhìn khỏi đôi mắt buồn đẫm lệ, hắn nhìn trừng trừng vào bọn chúng đầy sát khí, càng làm cho bọn chúng thêm phần kinh hoảng, ra sức dập đầu lia lịa.

“Tha mạng nha! Chúng ta đã làm sai rồi!”

“Cô nãi nãi! Ngươi…..ngươi đừng khóc!”

“Chúng ta lần sau không dám nữa!”

Quan Ngọc Nhi nước mắt rơi như mưa. “Ta không cần các ngươi quỳ lạy! Các ngươi mau cút hết đi!”, đau khổ bưng lấy mặt, nàng quay gót quay trở vào phòng.

Ôi, nhìn mỹ nhân như hoa như ngọc đau đớn thương tâm, đúng là đau lòng người mà, tựa như hàng ngàn mũi dao đâm vào ngực, toàn là do lũ người thối tha này ban tặng. Gương mặt Độc Cô Thanh Ưng thâm trầm, hung hăng nhìn thẳng vào đám hán tử hèn hạ, hắn bẻ các đốt ngón tay kêu răng rắc, khanh khách cười vang.

Chỉ trong thoáng chốc, tiếng heo kêu thảm thiết nổi lên khắp bốn phía, hắn làm cho từng người từng người thành nhân cầu, trực tiếp hạ thủ từng tên, không tên nào may mắn thoát khỏi.

Nàng rất rất đau lòng, lệ tuôn như suối.

Cũng không biết bao lâu, trong người mệt mỏi, tựa hồ như toàn thân mất sức, nàng nhẹ người nằm lên giường hỉ, trong phút chốc mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ.

Được ngủ một giấc dài, không mộng mị, khi tỉnh lại, tinh thần nàng đã tốt hơn nhiều.

Cả ngày hôm qua, nàng chưa được ăn tí gì, thoang thoảng có mùi đồ ăn, bụng nàng bất giác kêu lên thành tiếng. Nàng vội ngồi dậy, đang lúc hoang mang nửa mê nửa tỉnh, cửa phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra.

“A, ngươi đã tỉnh rồi **.”

Một vị đại thẩm bưng bát cháo tiến vào, vừa thấy nàng liền tươi cười khả ái tiêu sái.

Gặp đối phương là một vị phu nhân, hơn nữa hòa ái dễ gần, làm cho Quan Ngọc Nhi yên tâm không ít, đồng thời cũng dùng thái độ hòa nhã mà đáp lại.

Đại thẩm đem cháo cùng nước ấm đặt lên bàn, rồi cười nói “Ngươi tối qua cũng chưa ăn cơm, chắc chắn là đói bụng lắm rồi, đến đây nào, rửa mặt mũi, chải đầu, rồi ăn chút cháo cho ấm bụng nhé!” Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Quan Ngọc Nhi, thẩm thẩm cười giải thích, “Ta là Lưu thẩm, chuyên cho thuê phòng trọ, Ưng gia thuê phòng này của ta để ở, tạm thời dùng làm phòng hỉ, phu nhân cứ việc an tâm nghỉ ngơi.”

Quan Ngọc Nhi nghe xong, thấy an lòng không ít, rồi cất tiếng hỏi, “Hắn đâu?”

“Phu nhân hỏi Ưng gia a, sáng sớm nay hắn đã đi đến nha môn rồi.”

“Đến nha môn?”

“Là vì tối hôm qua Ưng gia bắt được vài người, bọn chúng chuyên buôn bán dân nữ nhà lành, khẳng định cùng thổ phỉ có liên quan, hẳn là tỉnh thành lân cận cũng đang truy nã bọn chúng, nên Ưng gia đưa chúng đến nha môn lĩnh thưởng.”

Nói đến đây, dường như không nhịn được, Lưu thẩm giơ ngón cái lên.

“Thật là bội phục Ưng gia, những người đó a, trước giờ chuyên làm điều xằng bậy, nhiều người trong thành có oán không dám đòi, có khổ không dám báo, không ai dám đụng chạm đến Triệu chưởng quầy cùng nhóm người kia, vậy mà chỉ trong phút chốc, bất chấp tất cả, Ưng gia liền bắt giữ những người đó, thật sự là hả lòng hả dạ.”

Hắn đem bọn người đó đến nha môn, không phân phó ai giám sát ở đây, nàng có thể đào tẩu?

Hơn nữa hiện tại hắn đến nha môn, nhân lúc này nàng có thể lợi dụng cơ hội mà rời khỏi đây?

Quan Ngọc Nhi suy tính, vạch kế hoạch, nghĩ rằng trong thời gian ngắn, Độc Cô Thanh Ưng hẳn là sẽ không mau chóng quay lại, nếu nàng muốn trốn thoát, trước tiên là phải ăn cho no bụng đã.

Nghĩ là làm, nàng nhanh chóng rửa mặt chải đâu, đi đến trước bàn, ngồi xuống, cầm lấy đũa, ăn cháo cùng đồ ăn. Nhân lúc nàng đang ăn, Lưu thẩm đi đến giường sắp xếp mền gối, vừa làm vừa nói.

“Ưng gia mỗi hai tháng thì đến thành này một chuyến, thuê phòng của ta ở, không ngờ lần này lại để cưới nương tử, đại thẩm thật là mừng cho các ngươi ….úi…?

Quan Ngọc Nhi dừng đũa, quay đầu lại nhìn Lưu thẩm, thấy trên mặt thẩm thẩm có nét xấu hổ.

“Không có gì, không có gì.”

Lưu thẩm như là đang che giấu gì đó, bất chợt nhìn thấy bị đan trên tay thẩm thẩm (BS: cái mền), Quan Ngọc Nhi lập tức tỉnh ngộ, nhẹ giọng nói “Đêm qua, chúng ta không hề động phòng.”

Nàng hiểu được, Lưu thẩm vì không thấy lạc hồng cho nên trong lòng kinh ngạc. (BS: hihihi, bạn nào đọc nhiều chắc cũng biết đây là gì, dành cho bạn nào chưa biết, ngắn gọn thôi, là dấu tích để lại của virgin sau khi động phòng)

Sự nghi hoặc lẫn bối rối trên mặt Lưu thẩm khi nãy liền tan biến, bà gật gù “Đúng rồi, trí nhớ của ta thật tệ a, đêm qua Ưng gia đi đánh bọn người xấu, chắc chắn là mệt muốn chết rồi, không quan hệ gì, không quan hệ gì, động phòng đêm nay cũng được mà.” Nói xong, liền trải lại mền hỉ lên giường.

Nàng sẽ không cùng hắn động phòng.

Quan Ngọc Nhi thấp đầu, trong lòng suy nghĩ, dự tính lát nữa sẽ trốn đi, đương nhiên, việc này không thể nói cho Lưu thẩm.

“Thẩm thẩm a, ta có thể nhờ người giúp một việc hay không?”

“Phu nhân, xin đừng khách khí, có việc gì, cứ nói một tiếng, ta sẽ giúp ngay.”

“Đa tạ, người có thể cho ta mượn một bộ xiêm y đơn giản không, bởi vì ta không có bộ y phục nào khác để thay cả.” Muốn chạy trốn, trước hết nàng phải thay bộ y phục tân nương lộ liễu này ra đã.

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề, nếu phu nhân không ngại, có thể mặc đỡ xiêm y của nữ nhi ta!”

“Đa tạ”

Có xiêm y đơn giản, làm gì cũng sẽ dễ dàng hơn.

Nàng vừa ăn xong, liền thấy Lưu thẩm đem tới hai bộ trang phục nữ nhân, còn nói muốn đem nước nóng cho nàng tịnh thân (BS: tắm), nhưnng nàng đành từ chối.

Cuối cùng, thật rất vất vả nàng mới nói khéo cho Lưu thẩm ân cần, hiếu khách để nàng lại một mình, tính ra cũng đã mất một khoảng thòi gian không ngắn, khả năng Độc Cô Thanh Ưng sắp trở về rất cao. Nàng nhanh chóng thay đổi xiêm y, mặc vào bộ trang phục mộc mạc, búi mái tóc dài óng ả mượt mà, dùng khăn bao lại, trông dáng vẻ của nàng lúc này cứ như một thôn cô (BS: dịch đơn giản là gái quê ý, bởi vậy để thôn cô nghe cho có vẻ thần bí)

Thừa dịp Lưu thẩm và con gái bận bịu ở nhà bếp, nàng len lén ra ngoài, đi thẳng đến cổng chính, nhẹ nhẹ nhàng nhàng mở cửa, lẻn ra ngoài không một tiếng động.

Đi từ ngõ nhỏ ra đường lớn, nhìn xung quanh, không có chút gì quen thuộc, nàng liền hỏi thăm một người qua đường, cuối cùng cũng hiểu ra mình bị Triệu lão đại cùng bọn chân tay đưa đến đây, gọi là Ngọc Thành trấn, chỗ này rất là xa.nhà nàng.

Từ đây về đến nhà nàng ở Hàng Châu, đường xá thật xa xôi cách trở, nàng phải suy tính kỹ càng mới được.

May mắn làm sao, khi thành thân, trên người nàng có vài món trang sức, lúc lén trốn khỏi nhà trọ, nàng cũng thuận tiện cầm theo, nếu đem cầm mấy món này, hẳn là có thể được không ít bạc.

Tuy rằng không biết rõ Độc Cô Thanh Ưng là người thế nào, nhưng hôm qua hắn đã cứu nàng, hẳn cũng không phải là người xấu, chắc chắn sẽ không so đo, tính toán ít trang sức mọn này với nàng.

Cùng lắm thì chờ nàng hồi gia, sẽ tìm cơ hội trả lại cho hắn sau cũng được.

Vận khí của nàng quả là tốt, cầm trang sức xong, vừa lúc gặp được đoàn thương nhân chuyên vận chuyển hàng và đưa người tới phương Nam

Trên mã xa (BS: xe ngựa) ngoài nàng ra còn có rất nhiều lão nhược phụ nhụ (BS: lão nhược-người già yếu, phụ-người lớn, nhụ-con nít, từ này khá hay, chỉ 4 chữ đã chỉ được rất nhiều người), tất cả ngồi túm tụm cả lại, tuy rằng rất bất tiện và khó chịu nhưng ít ra cũng là có bạn.

Xe ngựa từ từ ra khỏi thành, lăn bánh trên đường cái quan, Quan Ngọc Nhi cùng mọi người chen chúc trên xe, chừng nào mệt thì ngủ gà gật, chừng nào đói thì ăn tạm bánh bao nguội lạnh đã chuẩn bị sẵn từ trước, thật mệt nhọc nha.

Mấy ngày đầu tiên, xe khá êm ả, nhưng sau ngày thứ ba vừa đi tới núi Tử Lộ, đường đi trở nên xóc nảy rất nhiều.

Quan Ngọc Nhi say xe dữ dội, bao tử co thắt, không ngừng nôn mửa, khổ sở không nói ra lời.

Chạng vạng, thương đội dừng lại, quyết định tạm thời nhóm lửa nghỉ lại ở bên dòng suối, nhờ đó nàng mới có cơ hội nghỉ ngơi lấy lại chút hơi sức.

Xuống xe ngựa, nàng đi ra bờ suối rửa mặt, được dòng nước mát lành vỗ nhẹ vào mặt tất cả mệt nhọc dường như đẩy lui.

“Quan cô nương, ngươi có khỏe không?”

Quan Ngọc Nhi ngước mặt, thấy một nam tử, ngày thường luôn nhã nhặn tuấn lãng đang đứng ở một bên, nàng nhận ra đó là đại đương gia của thương đội – Lí Mạo Duẫn.

Nàng đứng lên, thấp đầu nhẹ giọng trả lời, “Ta khỏe lắm, cảm tạ Lí công tử quan tâm.”

Lí Mạo Duẫn đã chú ý đến nàng từ lâu, tuy rằng nàng cố ý che dấu, ăn mặc thật giản dị, nhưng vẫn làm cho hắn không thể tự chủ được mà luôn để ý đến nàng.

Giờ được nhìn thấy nàng đem mặt tẩy tịnh, được thấy rõ ràng vẻ kiều tư diễm dung của nàng.

Thấy ánh mắt nhìn chăm chú của hắn, Quan Ngọc Nhi thập phần không được tự nhiên, nàng cảm tháy Lí công tử có chú ý đặc biệt tới nàng. Đi cùng nhóm thương nhân, không chỉ có một mình nàng là nữ nhân, nhưng Lí công tử lại chiếu cố đặc biệt tới nàng, không muốn bị chú ý quá nhiều như vậy, cho nên nàng cẩn thận bào trì khoảng cách với Lí công tử.

“Cô nương đang trên đường hồi hương phải không?”

“Đúng vậy.”

“Tại hạ thấy hình như sắc mặt cô nương không được tốt lắm, chen chúc chật chội cùng mọi người, ắt hẳn rất khó chịu, hay là ta an bài cho cô nương đến đoàn xe ngựa đằng trước, xe lớn hơn, muốn nằm muốn ngồi đều thuận tiện hơn nhiều.”

“Cảm tạ hảo ý của công tử, tiểu nữ tâm lĩnh (BS: biết ơn), nhưng ta ở cùng mọi người cũng quen rồi”

Sau khi đáp lời Lí công tử , Quan Ngọc Nhi liền xoay người cất bước, làm cho Lí Mạo Duẫn hụt hẫng, ngay cả cơ hội được cùng nàng trò chuyện cũng không có chỉ có thể tro mắt nhìn theo bóng lưng của giai nhân, cứ đứng ngây ngốc mà nhìn theo.

“Đừng nhìn nữa, nước miếng chảy tùm lum kìa, người ta đã đi rồi, còn nhìn cái gì?” Lí Mạo Vinh thăm dò bước tới, vỗ vai hắn vừa cười vừa nói, cũng đưa mắt theo hướng nhìn của hắn.

Lí Mạo Dẫn liếc hắn một cái sắc như dao “Muốn nghỉ ngơi thì ra kla mà nghỉ, đừng làm phiền ta.” (BS: nam tử cũmg bày đặt liếc, hứ….)

“Đó là ta quan tâm ngươi nha, đại ca.” Lí Mạo Vinh cố tình bĩu môi, chỉ về hướng Quan Ngọc Nhi “Đại ca coi trọng nữ nhi kia à?” (BS: chứ gì nữa, heheheh, ta khoái chọt)

“Nhiều chuyện.”

“Ha…ha….Không thể tin được, đi chuyến nam hạ này, đại ca cư nhiên động phàm tâm, đối với rất nhiều thiên kim tiểu thư thì đại ca đều chướng mắt, nguyên lai đại ca thích thôn cô nha.”

“Nàng không phải là thôn cô bình thường.”

“Sao đại ca biết?”

“Khí chất của nàng cùng các cô nương khác không giống nhau.”

“Nha? Không giống thế nào?” Lí Mạo Vinh tò mò hỏi.

“Mấy ngày qua, ta đã quan sát nàng rất kỹ càng, mỗi khi chúng ta dừng mã xa, phân phát lương thực cho mọi người, các thôn dân đều như ong vỡ tổ nhao nhao tới nhận, còn nàng thì cứ lẳng lặng ở một bên chờ đợi, đợi cho mọi người lĩnh xong hết, mới tiến tới nhận, hơn nữa khi nhìn cái miệng nhỏ của nàng khiết (BS: ăn), cử chỉ thập phần tao nhã, không thấy chút nào là hành vi của thôn cô cả.”

“Hắc, nghe những lời huynh vừa nói, hình như cũng đúng nha.”

“Không những vậy nàng còn luôn chiếu cố người khác, dìu già dắt trẻ, chính mình khiết vẫn chưa no, vẫn đem thức ăn chia sẻ cho lão nhân gia hoặc tiểu nhụ nhi, ta hỏi qua, nàng cùng những người đó, hoàn toàn không có chút quan hệ gì.”

Lí Mạo Vinh gật gù. “Nghe qua, quả thật thấy cô nương này quả có khí chất hơn người.”

“Các ngươi nói ai a?”

Một tiếng nói thanh thúy dễ nghe từ phía sau hai huynh đệ truyền đến, vừa nghe thấy tiếng quay lại đã thấy người, Hướng Tịnh Tuyết đi đến bên cạnh hai huynh đệ, tò mò hỏi.

Ngày thường nàng luôn vui vẻhoạt bát nhanh nhẹn. Cùng với các tiểu thư khuê các bình thường khác có chút bất đầu, nhưng cùng với nam nhi thì lại hào sảng vô cùng.

“Đại biểu ca, nhị biểu ca, ta tìm các ngươi đã lâu, hai ngươi trốn ở đây chi vậy?”

“Lý do tại sao trốn ngươi để ý làm gì, rốt cuộc cũng bị ngươi tìm được rồi.” Lí Mạo Vinh chọc nàng.

“Hướng Tịnh Tuyết liếc hắn một cái, rồi quay qua hỏi đại biểu ca.

“Các người vừa nói tới vị cô nương có khí chất hơn người nào đó đó?”

“Người mà chúng ta nói tới là Quan cô nương, không phải nói ngươi.” Lí Mạo Vinh chĩa mỏ qua đáp.

“Thối Lí Mạo Vinh, ngươi muốn chết à, dám chọt ta.”

Nàng bậm môi, phùng má, nhướng mày trừng mắt nhìn hắn, Lí Mạo Vinh thấy vậy càng cười vui vẻ.

“Nhìn coi, vừa nói ngươi một câu, liền giương nanh múa vuốt, ngươi nên học Quan cô nương, ôn nhu một chút mới giống nữ nhi.”

“Hứ, nàng chỉ là một thôn cô bình thường.”

Cho dù là thôn cô, nhưng người ta vẫn được hoan nghênh hơn, nhìn xem, nam nữ lão ấu, mọi người ai cũng đều thích nàng.”

“Ai nói mọi người? Ta không nằm trong số đó.”

“Quan Ngọc Nhi không trêu chọc ngươi, tại sao ngươi lại không thích nàng?”

“Tuy nàng không trêu chọc ta, nhưng người thì lại chọc tới ta.”

“Nha, ta đã hiểu, nguyên lai ngươi đang uống dấm chua nha! Vậy sao không nói sớm, ngươi yên tâm a, so sánh ngươi với nàng, ta thích biểu muội ngươi nhiều hơn một chút.” (BS: uống dấm chua: đại để là ghen tỵ đó mà)

“Lí Mạo Vinh, ngươi muốn chết a!”

Đứng là oan gia, vừa đụng mặt, nói không quá hai câu đã bắt đầu đấu võ mồm, Lí Mạo Vinh luôn luôn thích chọc ghẹo biểu muội này, nhìn bộ dáng nàng thở phì phò tức giận, càng làm hắn thập phần khoái trá.

“Các người đừng ầm ĩ, thiên thanh bạch nhật, thật là không ra thể thống gì cả.” Lí Mạo Dẫn mở miệng ngăn lại.

Hướng Tịnh Tuyết dẩu miệng kháng nghị, “Đại biểu ca, là hắn khi dễ ta trước.”

“Nhị đệ chỉ muốn đùa với ngươi, đi thôi, quay về xe thôi.” Nói xong, liền xoay người bỏ hai người lại, quay về mã xa.”

Hướng Tịnh Tuyết bất lực, chỉ biết tức giận đùng đùng quay lại với nữ quyến trên mã xa.

“Xảy ra chuyện gì? Tịnh Tuyết, xem vẻ mặt tức giận của ngươi kìa.” Một phu nhân trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi phong vận rất u nhã cất tiếng hỏi.

“Còn không phải do tên Lí Mạo Vinh đáng ghét kia hay sao, mỗi lần gặp đều chọc ghẹo nữ nhi không à.” Nàng đem chuyện hồi nãy nói cho mẫu thân nghe.

“Nha?” Hướng mẫu để lộ ánh mắt lấp lánh sáng ngời, vui vẻ nói “Xem ra nhị công tử đối với rất ngươi rất có ý tứ.”

Hướng Tịnh Tuyết vừa nghe xong, lập tức kháng nghị, “Nữ nhi không thích hắn, lúc nào cũng buông lời chọc ghẹo, phiền chết a”

“Im miệng!”

Mẫu thân đột nhiên nghiêm giọng, làm cho nàng co rúm người lại “Dạ, nương”

“Hành trình lần này đến Hàng Châu kéo dài ít nhất cũng hơn nửa tháng, nương thật sự rất vất vả mới thuyết phục được Lí gia cho mẹ con ta đồng hành, trên danh nghĩa là đi Hàng Châu tìm người, nhưng thật chất là tạo cơ hội cho người nhân dịp tốt này mà tiếp cận hai huynh đệ Lí gia. Hy vọng đem ngươi gả cho một trong hai người đó, chỉ cần như vậy, gia tài bạc triệu của Lí gia sẽ nằm trong tay hai mẹ con ta.”

Hướng Tịnh Tuyết cắn cắn môi dưới. “Nhưng mà nương à, ta không gả cho ai trong hai người đó hết, có được không ?”

Hướng mẫu ánh mắt chuyển sắc bén. “Xàm ngôn, nương dụng tâm bày trăm phương ngàn kế tiếp cận Lí gia, đương nhiên là muốn gả ngươi vào Lí gia.”

“Nữ nhi cũng không phải là không thể lấy được phu quân.”

“Câm mồm! Ngươi nói lại lần nữa xem.”

Khiếp sợ uy nghiêm của mẫu thân, Hướng Tịnh Tuyết chỉ biết cúi đầu. “Không có gì! Nữ nhi chỉ tùy tiện nói vậy thôi.”

“Ta đã quyết định, ngươi vạn nhất chỉ có thể gả vào Lí gia mà thôi!”

Nàng không dám chọc giận nương, tròng mắt đảo vòng suy tính, tìm một lý do. “Nhưng mà nương ơi, nam hạ lần này, lại không chỉ có chúng ta đồng hành, mấy tỷ muội của Lâm gia kia cũng cùng đi”

Vừa nghe nhắc đến Lâm gia, Hướng mẫu nghiến răng cả giận, Lâm gia tỷ muội này cũng là bà con thân thích của Lí gia, tư sắc dung mạo cũng không kém Tịnh Tuyết, mà xem chừng cũng có cùng chủ ý, nam hạ lần này, chắc không chỉ có hai kình địch đó.

“Vậy ngươi lại càng không thể bại dưới tay của các ả, cái tính quật cường của ngươi cũng nên hạn chế bớt đi, đừng có học người ta lúc nào cũng hành động giống loại dã nha đầu, phải biểu hiện ra hình tượng tiểu thư khuê các, tốt xấu gì chúng ta cũng là hậu nhân của danh môn” (BS: nghĩa tốt là người con gái có cá tính, còn nghĩa xấu là người con gái hoang dã, nghe giọng điệu Hướng mẫu chắc chắn là nói nghĩa xấu rồi.)

“Dạ, nương” Hướng Tịnh Tuyết thở dài, từ ngày gia đạo sa sút, tính tình nương càng thêm phần trầm trọng, nàng biết nhiều lời vô ích, chỉ hảo ngoan ngoãn câm miệng.

Đoàn xe chậm rãi lăn bánh lên đường, Quan Ngọc Nhi ngồi ở mã xa cuối cùng, mã xa đơn sơ, không giống Nữ quyến mã xa được bố trí thoải mái xa hoa, trên đường lại bắt đầu nảy xóc, mọi người trở nên khó chịu, mệt mỏi.

Thương đội khởi hành ước chừng được nửa canh giờ, đột nhiên ngoài mã xa xôn xao náo động, làm Quan Ngọc Nhi đang mệt mỏi thiu thiu phải giật mình tỉnh dậy.

“Có cường đạo! Có cường đạo!”

Bên ngoài mã xa vừa truyền vào tiếng quát tháo, mọi người lập tức trở nên nhốn nháo, sợ hãi.

Khắp nơi vang tiếng “giết…giết”, còn có tiếng nữ nhân thét chói tai, làm cho mọi người càng thêm rối loạn. (BS: bọn cướp này nhào vào mấy cái Nữ quyến mã xa cướp bóc trước, hehehehe, có tiền không phải lúc nào cũng tốt đâu a!)

Quan Ngọc Nhỉ mở màn xe ra, hình ảnh trước mắt làm nàng không khỏi sợ hãi.

Lão Thiên a! Thật hỗn loạn! Đoàn xe bị bao vây ở chính giữa, xung quanh vang lên tiếng đánh đánh giết giết, nàng nhìn thấy đoàn xe hộ vệ đang chiến đấu cùng lũ thổ phỉ.

Nguyên tưởng rằng chuyến này có thể bình an về nam hạ, vừa mới thoát khỏi bọn buôn người, lại sa ngay vào trận phục kích của lũ cường đạo thổ phỉ.

Tiếng thét chói tai của nữ nhân cũng tiếng khóc của tiểu hài tràn ngập ở bốn phía, mọi người ôm nhau hoảng sợ, nhau nhau như ong vỡ tổ.

Bọn họ bị đạo phỉ bao vây xung quanh, nhóm bảo tiêu chỉ lo bảo vệ hàng hóa cùng gia quyến, còn lại mỗi Nữ quyến mã xa đều chỉ có hai hộ vệ mà thôi.

Bọn họ chỉ có một nhúm, căn bản so với đạo phỉ số lượng không bằng, chỉ lo bảo vệ hàng hóa cùng nữ quyến đã rất khó khăn, nên hoàn toàn không rảnh bận tâm đến mã xa này.

Không bao lâu, hai hộ vệ đã bị giết, đạo phỉ mở tung màn của từng xe, mọi người sợ tới mức chỉ biết ôm nhau mà run rẩy, những đứa trẻ khóc lóc om sòm.

Tình cảnh vô cùng hỗn loạn, mọi người tản ra, bỏ chạy tứ tán, thật là lành ít dữ nhiều.

Quan Ngọc Nhi thân nữ nhi yếu đuối cũng liều mạng chạy trốn, nhưng đạo phỉ nhiều như vậy, đã sớm bao vây xung quanh, không một người nào hòng thoát được.

Đối với bọn đạo phỉ mà nói, đối phó với những người tay không tấc sắt dễ như bắt cá trong chậu, bắt chim trong lồng, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

“Có mỹ nhân! Ai nhanh tay thì thuộc về ngườ

Thông Tin
Lượt Xem : 195
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN