--> Vị gió Praha ( Prague ) - game1s.com
Pair of Vintage Old School Fru

Vị gió Praha ( Prague )

r'>- Không sao. Vậy cháu muốn xem bói không? - Bà ta liếc túi xách Thiên Ly. Cái liếc xảo trá vụt qua rất nhanh, hệt như tia chớp loé lên nơi chân trời.

- Tôi không có thời gian. Tôi phải đi rồi!

Thiên Ly từ chối thẳng thừng, kiếm cớ bứt nhanh khỏi cuộc chạm mặt mang mùi vị nguy hiểm. Cô cắm cúi bước thật nhanh, không ngoảnh đầu. Được một đoạn, từ phía sau chợt vọng tới tràng cười quái đản. Nhỏ dần, thưa dần rồi tắt hẳn. Chỉ còn nỗi bất an mơ hồ khuếch tán trong không gian.

Ngồi trên giường, Thiên Ly hoảng hốt lục tung túi xách. Mọi thứ vẫn còn nguyên … trừ ví tiền.

***

- Tại sao lúc gặp bà ta, cháu không báo liền với chúng tôi?

- Cháu không chắc đó là bà ta!

- Thấy đáng nghi cũng nên báo chứ? Cháu chưa đi xa đồn cảnh sát là bao mà? Nếu cháu báo liền khi ấy, việc tìm kiếm bà ta sẽ dễ dàng hơn!

Thở hắt một tiếng tỏ rõ sự mất kiên nhẫn, Thiên Ly im lặng vài giây nhìn thẳng vào mắt người đối diện, cũng chính là viên cảnh sát tra khảo cô suốt cả sáng nay và đang tiếp tục cắt xén gần hết buổi chiều của cô. Bao nhiêu việc dở dang thì không thể đụng tới, thẻ cư trú thì đi tong theo chiếc ví tiền, thế mà phải chết dí ở đây nghe vặn vẹo!

Máu dưới da Thiên Ly sục sôi, cô gần như gắt lên:

- Cháu đã bảo cháu không chắc là bà ta cơ mà! Và lại cháu làm gì có thời gian! Cháu đã ở đây từ sớm rồi, bạn cháu còn ở bệnh viện chưa tới thăm được kìa, chó nhà cháu cũng chưa được cho ăn. Cháu còn bỏ lỡ cả buổi học đàn nữa. Các chú làm ơn nhanh gọn chút, hoặc để khi khác cháu tới. Thật không chịu nổi nữa!

Mấy viên cảnh sát trong phòng ngạc nhiên nhìn nhau, không nghĩ một đứa mặt mũi non choẹt lại lớn giọng như thế.

- Người Việt Nam phải điềm tĩnh chứ? Hơn nữa con gái rất hiền lành, thùy mị mà nhỉ? - Một ai đó cố tình chêm chất giọng vui đùa vào bầu không khí ngột ngạt.

Ba giờ chiều, mưa tuôn xối xả. Từng hạt nặng trịch đua nhau phi thân xuống mặt đường. Rơi phịch, vỡ tan rồi bắn ra thành nhiều tia nước lỏng trong suốt. Trên vỉa hè vắng tanh, Thiên Ly lầm lũi lê tấm thân ướt nhẹp dưới mưa, hòng ngụy trang cho những giọt khóc nóng hổi đang bung trào khỏi tuyến lệ. Khóc trong mưa là cái khóc đã đời nhất, cóc cần sợ một ai biết dù có tự do thả trôi nước mắt bao nhiêu. Nhưng không ai biết, là đồng nghĩa với việc sẽ phải tự nín, tự lau mặt một mình. Đấy chẳng phải cái khóc cô đơn nhất à? Vậy, khóc trong mưa là cái khóc cô đơn đã đời.

Chính thế! Cô đơn đã đời!

Thiên Ly tủi thân, cảm giác mình giống hệt đứa con ghẻ bị cho ra rìa hay em mèo hoang bị hắt hủi. Hoàn toàn nằm ngoài sự quan tâm của tất cả. Lúc cô vật vờ, thất thểu và tội nghiệp như vậy, bố mẹ lại bận rộn đến mức chẳng thèm nghe máy. Người lớn lạ thật, luôn cuốn theo công việc là vì gia đình nhưng tổ ấm đâu thể trọn vẹn, một khi con ma công việc luôn lù lù thò ra và lấn át? Thường ngày, Thiên Ly hay tự nhủ “ bố mẹ còn bận giúp đỡ đồng hương, mình lớn rồi, tự lập đâu sao ”. Nhưng đang lúc bơ vơ thế này, Thiên Ly chỉ có thể kể tội và trách móc cho hả dạ.

Lang thang dưới mưa cho tới khi đôi giày vải ướt đẫm, mười đầu ngón chân co quắp trong lớp tất hè dính bết, tê buốt đến nỗi mỗi cú nhấc chân đều không mang lại cảm giác, Thiên Ly mới chịu tạt qua khoảng thềm trước siêu thị nhỏ, quăng mình lên bậc tam cấp lạnh ngắt. Đầu óc mông lung, mắt vô thức cuốn theo dòng xe cộ dần mất hút nơi cuối đường, vứt lại vệt nước toé tung.

Một chiếc ô lớn bỗng treo trên đỉnh đầu Thiên Ly, phủ trọn lên cơ thể bé nhỏ đang run rẩy. Dáng người cao lớn chắn ngang tầm nhìn vô hồn, chàng trai nhếch môi, vẽ thành nét cười ấm. Anh lẳng lặng chìa tay ra trước đôi mắt đỏ hoe, khẽ buông từng thanh âm nhẹ nhàng tựa cánh hoa rơi lượn giữa không trung nhưng lại thật quyết đoán:

- Theo anh về!


CHAP 20: Say good bye

Đừng khóc, trông thương lắm

Đưa bàn tay lạnh ngắt vén đi những sợi tóc dính bệt trước trán, Thiên Ly kín đáo quan sát người bên cạnh qua vài cái liếc mắt vụng trộm. Anh nghiêng hẳn mái ô sang phía cô, che chắn cô khỏi màn mưa xối xả còn bản thân thì tình nguyện hứng nước. Hầu hết đàn ông da trắng đều nâng niu, chiều chuộng phái yếu. Phụ nữ sinh ra là để yêu và được yêu - một chân lý hiển nhiên và không thể chối cãi như là mặt trời chui ra từ đằng Đông.

Chợt có làn hơi ấm áp ụp xuống tim Thiên Ly khi cánh tay Pink vươn qua, vỗ nhẹ bờ vai run run. Cử chỉ an ủi rất nhỏ nhưng đã thổi bay mọi khối cảm xúc nặng nề của Thiên Ly. Lòng cô ấm, giống như được nhâm nhi tách cà phê nóng giữa sớm mai lạnh lẽo.

- Anh không thắc mắc sao em khóc à?

Thiên Ly kéo áo Pink, phá vỡ sự thinh lặng giữa hai người. Pink đột ngột xuất hiện vào lúc cô yếu đuối nhất nhưng lại chẳng thốt ra câu hỏi kinh điển của bụt “ Vì sao em khóc? ”, mà cũng chẳng ôm cô vào lòng dỗ dành như bạch mã hoàng tử. Anh chỉ lẳng lặng bước đi cạnh cô và gọi điện thoại bắt một chiếc taxi.

- Anh sợ em không thích! Lúc buồn, anh muốn yên tĩnh và một mình. Anh nghĩ em cũng thế nên không dám hỏi!

- Vậy sao không để em một mình?

Bước chân Pink thoáng chậm lại, chần chừ vài ba giây rồi mới đáp.

- Trời nắng thì có thể, nhưng mưa mà! Ốm chết!

- Thế anh đi đâu mà gặp em đây?

- À, anh vừa từ nhà thờ về.

Pink đáp trơn tru nhưng chẳng nhìn thẳng vào mắt Thiên Ly. Nghĩa là không muốn đi sâu vào những điều vừa được đề cập tới, không tôn trọng đối phương và khả năng cao nhất là … anh nói dối. Anh ngồi yên ngắm mưa qua tấm kính ướt nhoè, sau vẻ trầm mặc lạ lùng như đang che giấu điều gì đó. Chiếc ô đen dựng ngay bên chân, nước theo dòng nhỏ giọt xuống thảm xe sạch bóng. Với người cuồng màu hồng như Pink, điểm nhỏ nhặt này không thể không gây ngang mắt. Đến dây giày cũng phải sắc hồng thì chiếc ô cầm tay rất khó mang màu khác. Nhất là thứ màu đen Pink chúa ghét nhất.

Nhìn theo chiếc taxi đang dần bị nuốt chửng sau khúc quanh, Thiên Ly khẽ thở ra một hơi dài. Trong tay cô, chiếc dây chuyền nằm cuộn tròn ngoan ngoãn. Hóa ra là rớt trong vườn nhà Pink. Cô lại còn nghi ngờ “ em ấy ” rơi vào tay tên người lai mặt dày, chết đâm chết dẫm chết bầm chết tiệt kia. Vừa dứt câu rủa thầm, Thiên Ly hơi giật mình bởi miệng lưỡi đanh đá của chính bản thân. Nếu để lọt tai mẹ nửa chữ thôi, ắt cô con gái bé bỏng này sẽ bị đánh đồng với con gớm.

Lần gần đây nhất là khi một gia đình Việt Nam tại Ostrava mời bố mẹ Thiên Ly đến nhà dùng bữa, bởi bố mẹ cô giúp họ làm thuế má kinh doanh. Dù Thiên Ly khăng khăng đòi ở nhà nhưng mẹ nhất quyết xách cổ cô theo cùng. Kết cục là lúc ngồi vào bàn ăn, con trai lớn nhà họ cứ găm thẳng ánh mắt hau háu vào Thiên Ly, hệt gã mèo béo thấy chuột nhắt. Mới đầu cô còn ngượng, sau thì cáu và cuối cùng là rất muốn trừng mắt quát lên “ Nhìn cái gì? ” rồi cầm ghế nện vào người hắn như những thước phim hành động kinh điên. Nhưng đời là thực tế, vì thế Thiên Ly chỉ có thể giật giật áo mẹ, nhéo ngắt chân bố đòi về.

“ Con trai anh chị lớn nhỉ? Đẹp trai, sáng sủa! Này thì gái tây chết! ” - Mẹ lờ Thiên Ly.

“ Thế mà đã có bạn gái đâu! Năm cuối đại học rồi đấy! ”

Trước lời bóc trần, con trai lớn nhà họ cười cười ngây thơ, liếc liếc Thiên Ly mờ ám.

“ Cháu chờ cô gả em cho cháu! ”

Theo phản xạ tự nhiên, Thiên Ly hừ khẽ.

“ Chú già rồi! ”

Khi ấy mẹ và mọi người cười rộ lên, nom vô cùng thích chí. Nhưng lúc về, mẹ xạc Thiên Ly nguyên một trận tối tăm mặt mũi. Mẹ bảo cô lần sau phải im lặng, người lớn chưa lên tiếng thì oắt con cấm được tớm tớp. Con trai nhà người ta mới 22 tuổi, gọi chú và chê già thật không ra thể thống gì.

Đúng là không ra thể thống gì! Đã già còn vờ nai tơ! Tuy vậy mà đỡ, ít ra con trai nhà người ta còn biết cười gượng chứ chưa đến mức trơ tráo như tên người lai.

Và lý do Thiên Ly nghĩ tới tới hai người kia trong lúc ngồi vắt vẻo trên bậu cửa sổ ngắm hoàng hôn là vì … cả hai đều ghé thăm vào chiều nay. Một người rủ rê cô chủ nhật tuần này lên Ostrava dạo chơi, và dù cô đã từ chối nhưng vẫn lèo nhèo. Sẵn tâm trạng đang tồi tệ, cô sập thẳng cửa! Lại thấy không ổn nên nhắn tin xin lỗi. Còn một người tùy tiện kéo hẳn cô ra hành lang, dúi vào người cô bó bách hợp còn vương vài giọt nước trong vắt.

- Lily, tặng em đấy Lilly!

- Không cần!

- Đừng giận nữa! - Jay hít nhẹ, giọng phát ra hơi chút méo mó như người đứng trên đỉnh núi lộng gió - Mai anh về Praha rồi!

Tim Thiên Ly hẫng một nhịp. Như bị tạt nước lạnh, nỗi căm tức vừa nãy còn sục sôi giờ bỗng nguội lạnh. Cái liếc xéo đầy thù hằn của Thiên Ly cũng biến dạng, trông nó hao hao giống cái lườm yêu.

- Ai quan tâm?

- Tối nay cùng anh đi dạo không?

- Không rảnh!

- Mai ra ga tiễn anh đi!

- Càng không rảnh!

Jay day day thái dương. Anh nhoài người chắn ngang cửa, không để Thiên Ly bước vào. Lảng tránh tia nhìn hung dữ đang bắn tới, anh hạ giọng nài nỉ:

- Mai tiễn anh đi, nửa tiếng thôi!

- Tránh! Một phút cũng đừng hòng!

Jay thở hắt, không chút ngần ngại vươn tay nhéo má Thiên Ly:

- Em đó, xấu tính!

Sự động chạm ngang nhiên kia đã chọc trúng cơn tức tối của Thiên Ly, nhưng cô còn chưa kịp vung tay thì một vệt man mát đã lướt qua bọng mắt. Chỉ tích tắc, cảm giác lạ kì ấy biến mất theo cái buông tay của Jay.

- Đừng khóc, trông thương lắm!


Truyện đang được sáng tác, khi có chap mới sẽ update tại đây, mong các bạn đón đọc.
Thông Tin
Lượt Xem : 2108
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN