--> Dạ cổ - game1s.com

Dạ cổ








Tiếng hát ai oán trong đêm, như kể lể về lòng người bẽ bàng. Còn ám ảnh Tài cũng như người trong vùng rất lâu sau đó...
***
Từ là từ phu tướng
Bảo kiếm sắc phong lên đàng
Vào ra luống trông tin chàng
Năm canh mơ màng
Em luống trông tin chàng
Ôi gan vàng quặn đau í a
Ðường dù xa ong bướm
Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang
Đêm luống trông tin bạn
Ngày mỏi mòn như đá vọng phu
Vọng phu vọng luống trong tin chàng
Sao nỡ phũ phàng......

Giọng hát của bà lão mù vang lên giữa buổi trưa nghe ai oán bi thương. Mấy ngày nay, trưa nào bà ta cũng hát bài này, làng xóm yên lặng, chỉ có tiếng hát run run của bà gợi vào lòng Tài một nỗi buồn. Đâu phải chỉ có người con gái trong lời hát kia chịu cảnh bẽ bàng của tình đời đen bạc. Anh rít một hơi thuốc thật mạnh, nhớ đến khuôn mặt Mai, nhớ cái nhìn vô cảm của cô khi anh dang tay tát vào mặt. Mai ngẩn phắt mặt lên nhìn anh, ánh mắt đó làm tim anh nhói đau. Anh đã yêu cô biết chừng nào, vậy mà cô ta lại phản bội. Chợt Tài giật mình vì có người vỗ vai anh, quay người lại, anh nhìn thấy ông Sáu, ông đứng cạnh anh từ lúc nào.
- Bộ lạ chổ không ngủ được hả mậy?
- Không đâu chú, tại trời nóng quá con ra đây ngồi cho mát.
Ông Sáu nhấc ấm trà, tắc lưỡi:
- Cái bà già này buổi trưa nào cũng hát hò chẳng để ai ngủ hết.
- Ngày nào cũng vậy hả chú?
- Ừ, chỉ khi nào bả bệnh không hát nổi thôi, có hôm giữa đêm bả cũng bật dậy hát.
- Bà ấy hát cũng hay chứ chú.
- Ừ thì ngày xưa bà ta hát hay nhất xứ này đó, nhưng ngày nào cũng nghe vầy chịu không nổi.....à mà mày định chừng nào qua nhà thằng Lâm?
- Thím Sáu nói chiều dẩn con qua.
- Ừa, qua sớm đi, tao nghe nói có nhiều người tới nhà nó coi lắm rồi đó, chậm chân là không còn đồ tốt đâu.
- Mà sao anh ta muốn bán đồ gia bảo vậy chú?
- Thì cờ bạc đó mà, nó bán gần hết đồ đạc, giờ nhà chỉ còn cái xác. Ông lắc đầu. Phá gia chi tử, ngày trước nhà nó giàu nhất tỉnh.
- Vậy hả chú?
- Ừ, ông Quyền, ai chẳng biết, ruộng đất bao la, vậy mà giờ....ác nhơn thất đức quá mà.
- Ác sao chú? Tài tò mò.
- Để từ từ tao kể mày nghe, giờ chiều rồi, để tao kêu bả dẫn mày qua nhà thằng Lâm. Bà ơi....! Ông Sáu kêu to.
Nắng xiên thẳng qua kèo nhà, ngôi nhà cổ cũ kỹ vì đã lâu không tu sửa. Tài nheo mắt xăm soi đôi chân đèn. Anh lắc đầu, chẳng có gì đặc biệt. Nhìn quanh ngôi nhà giờ trống hoác, anh thất vọng, là một người có kinh nghiệm sưu tầm đồ cổ, anh chẳng thấy còn gì có giá trị ở đây. Nhìn lên bàn thờ, anh dừng lại ở khuôn mặt người quá cố, chủ nhân ngôi nhà từng lừng lẫy một vùng, chòm râu quai nón với cái nhìn hung tợn trái ngược hẳn với khuôn mặt trái xoan cùng nụ cười dịu dàng của người vợ. Một lát, anh bỏ ra ngoài sân, định gọi bà Sáu về thì không thấy bà đâu, đành đứng chờ, Lâm, chủ nhà bước ra.
- Anh lấy cặp chân đèn đó đi, tôi bán rẻ cho.
- Thôi, anh chẳng còn gì khác à?
Lâm gải đầu, ngồi xuống.
- Nói thật, giờ tôi chỉ còn vậy, bán hết rồi, giá anh đến sớm. Hay anh cứ lấy về, trả tôi được bao nhiêu thì trả
Tài lắc đầu, cúi xuống buộc lại dây giày, chợt anh nhíu mày, cánh mũi phập phồng, anh nhìn sang, cặp mắt tinh đời nhà nghề ánh lên. Tài ngồi sụp xuống mân mê từng đường nét chạm khắc, rồi anh ngẩn lên nhìn Lâm.
- Cái giường này của anh à, sao lại để đây?
- À, Lâm uể oải trả lời, cái giường cũ này sắp gãy rồi, nên tôi mang ra đây ngồi, khi nào gãy thì chẻ ra làm củi.
- Anh có nó lâu chưa?
- Không nhớ nữa, thời ông bà tôi tới giờ.
- Tôi lấy cái giường này cho anh.
Tài nói, đoạn lại tiếp tục ngắm nghía những thớ gỗ bám đầy bùn đất không để ý đến Lâm đang nhìn anh ngạc nhiên.
Mất cả buổi chiều để Tài lau chùi hết những bùn đất bám lâu năm trên gỗ, anh hài lòng khi nhìn thấy lớp gỗ đỏ bóng lên, đây là chiếc giường làm từ loại gỗ sưa, cực phẩm đối với giới sưu tầm, ngay cả mùi hương từ đó tỏa ra cũng rất đặc biệt. Tài say sưa nhìn ngắm những đường nét chạm trỗ tinh
Thông Tin
Lượt Xem : 357
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN