--> Con xin lỗi vì đã ghét ba - game1s.com
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Con xin lỗi vì đã ghét ba


Audio - (game1s.com) Nếu có ai hỏi ba và mẹ tôi thương ai nhiều hơn, tôi sẽ không do dự mà trả lời là "mẹ". Vì với tôi ba là người để lại cho tôi quá nhiều kí ức đau lòng, và có lẽ những kí ức đó sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời.
***

Mẹ tôi lấy ba khi vừa tròn 20. Theo mẹ kể ba là một người hiền lành và rất si mẹ, nên ba nhất định phải cưới mẹ cho bằng được. Cưới xong mẹ về quê ở với ba và sinh ra ba chị em chúng tôi.
Không biết từ bao giờ từ nhỏ tôi đã thấy hình bóng của ba mình không giống với những người ba khác.

Ba tôi sinh ra trong một gia đình đông anh em, ba chỉ học hết lớp 7 rồi ở nhà phụ giúp ông bà nội tôi làm việc nương rẫy. Cuộc sống của gia đình tôi chủ yếu dựa vào những hạt cà phê, những bông lúa, những hạt ngô...Hằng ngày ba mẹ lên rấy, chị em tôi ở nhà nhưng điều lạ là cứ tối đến, ba lại bày ra một mâm rượu.
Ba tôi không uống với bạn mà chỉ uống một mình, uống cho đến lúc say mà thôi, lúc đó lại gọi ba chị em chúng tôi ra và "giảng dạy" - bài giảng của ba khiến ba chị em chúng tôi mặt đứa nào cũng nhem nhuốc, nước mắt chảy tràn lan. Khỏi phải nói, ba tôi là người khó tính, cổ hủ đến nhường nào, ba luôn đặt chúng tôi vào một khuôn phép và không ai được phép đặt chân ra khỏi cái vòng đó. Rồi ba đánh mẹ.
Tôi thì không sao nhưng tôi chỉ thương mẹ, vì mẹ là người hi sinh cho chị em chúng tôi nhiều nhất. Mỗi lần ba đánh mẹ chúng tôi chỉ biết đứng nhìn mà khóc, lớn hơn chút nữa thì bảo nhau chạy lại ngăn ba. Những đêm khuya vắng, ba đi nhậu chưa về, ba mẹ con lại nằm nơm nớp không ai dám ngủ. Thằng Út bảo "Chị ơi! Khi nào ba về nhớ kêu em dậy với đó". Tôi thương mẹ thương cả em nữa.
Những đêm trời mưa tầm tã, ba lại quậy phá. Ba mẹ con lại lội qua những đọan đường đầm lấy để xuống nhà bà nôi, mẹ bảo chúng tôi vào nhà nội ngủ còn mẹ thì ngồi nói chuyện với ông bà. Tôi biết vì chúng tôi, vì không muốn chúng tôi không có bố, không có một gia đình trọn vẹn nên mẹ cố nhẫn nhịn, cố gắng sống tiếp. Ai cũng bảo mẹ sao phải chịu khổ như thế. Hằng đêm mẹ vẫn nắm lấy bàn tay tôi, mẹ chỉ lặng lẽ khóc, lúc đó tôi hận ba vô cùng. 
Thật ra tôi biết ba cũng rất thương mẹ con chúng tôi, chỉ những khi uống rượu vào ba lại trở nên như thế, một con người hoàn toàn khác, không phải là ba nữa. Sau cơn say, tỉnh dậy quanh ba là chén bát, nồi niêu tung tóe khắp nơi. Còn ba thì không nhớ gì hết, làm tôi vừa thương vừa hận.
Đã bao lần tôi muốn lại gần ba, và nói lên nỗi lòng của mình nhưng dù có cố gằng thế nào đi nữa tôi cũng không thể làm được, tôi không đủ can đảm, mặc dù tôi là chị cả, là con gái lớn của gia đình.Tôi ganh tị với những bạn khác vì lúc nào cũng được ba đi họp phụ huynh, cứ đến mỗi kì họp phụ huynh cô giáo thường hỏi tôi, ba con đâu sao cô toàn thấy mẹ con đi họp, tôi chỉ biết cười cho khỏi khóc. Tôi thèm cảm giác có một người cha bình thường như bao người khác. Thèm khát không được, tôi chỉ muốn bỏ đi thật xa, nơi nào không có ba nữa.

Sau 18 năm sống chung với ba với cái cảnh "rượu ba bữa của ba", cuối cùng tôi cũng đã thực hiện được cái ước mơ ra khỏi nhà của mình.
Tôi ra đi mang theo một mớ cảm xúc hỗn độn, tôi biết tôi thương ba nhưng tôi không thể chấp nhận, những kí ức ba đã để lại cho tôi quá lớn. Tôi phải trốn chạy, tôi phải tìm cách lãng quên nó, tôi muốn quên đi cả một tuổi thơ sặc sụa mùi rượu và hình ảnh ba say mèm quăng chén bát giữa sân...
Nhưng giờ đây, khi đã là một đứa sinh viên xa nhà, được tự do không cần phải ngồi nghe ba cằn nhằn, không bị đánh, cũng không phải nơm nớp lo sợ mỗi khi ba xỉn nữa, tôi lại thấy nhớ ba da diết. Ngày biết tin tôi đậu cao đẳng ba đã rất vui, ba bảo "Con đi xa ráng giữ gìn sức khỏe, cố gắng học hành nghe co,...". Lúc đó tôi đã không ngăn nổi những giọt nước mắt.
Gần 2 năm xa nhà, mẹ hay gọi điện thoại hỏi thăm tôi, còn ba thì ít hơn.Tôi biết ba là người ít khi bày tỏ cảm xúc, ba chỉ "mượn rượu" mà nói được với tôi mà thôi. Nhưng sau cuộc điện thoại nào của ba, tôi cũng thấy mắt mình ươn ướt. Tôi nhận ra mình không còn hận ba nhiều nữa. Thậm chí tôi mong chờ từng giây phút được về nhà. Có lẽ con người cứ phải khi đi xa mới có thể nhận ra tình yêu đối với những điều thân thuộc. Tôi thương mẹ và ba nhiều lắm.
Nơi thành thị đã dạy tôi rất nhiều điều. Tôi hiểu ba mẹ đã phải làm lụng vất vả, chắt chiu từng đồng để gửi vào cho tôi ăn học.Tôi cũng nhận ra tôi may mắn hơn nhiều người khác vì tôi còn có ba, có mẹ, có cả gia đình. Thế mà tôi đã từng oán trách số phận, tôi đã từng oán trách gia đình làm tổn thương cả một tuổi thơ tôi...
Giờ đây tôi muốn gửi tới ba một lời xin lỗi, vẫn như ngày xưa, tôi chẳng thể nói với ba những điều này. Xin lỗi ba vì con đã từng oán trách ba nhiều như thế. Dù ba tôi không biết bày tỏ cảm xúc, hay say xỉn, hay đánh mắng tôi đi nữa nhưng tôi biết ba vẫn yêu tôi, yêu gia đình thật nhiều.
Đến bây giờ tôi có thể nói "Con yêu ba nhiều lắm"...
Kem Lạnh







Thông Tin
Lượt Xem : 301
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN