--> Thư gửi mẹ - game1s.com
Pair of Vintage Old School Fru

Thư gửi mẹ


Nhiều lúc tôi cũng thấy mình sướng thật, chẳng phải làm gì, ở nhà thì có máy tính để học, có xe đạp điện để đi, sách vở bao nhiêu cũng mua mới. Nhưng rồi tôi lại thấy bọn bạn mình đứa nào chẳng vậy.
***
Thời gian như thoi đưa, chỉ còn hơn một tháng nữa tôi sẽ lên Hà Nội dự kì thi tuyển sinh vào đại học. Tôi không còn nhớ nổi suốt một năm qua tôi đã làm được những gì, giờ đây, đầu óc tôi chỉ toàn những công thức và dạng toán.

Hơn một tuần trước, vào sáng thứ hai, trong tiết chào cờ đầu tuần, tôi uể oải đưa tay che những tia nắng mới đang chiếu thẳng vào mắt. Xung quanh tôi có mấy đứa mang sách ra, đặt lên đùi, cố gắng nhai lại từng dòng mực tím ngệch ngoạc trên những trang vở cũ. Dường như với chúng ngoài những gì liên quan đến kì thi tốt nghiệp hay đại học ra thì chẳng còn gì đáng quan tâm nữa, chứ nói gì đến những lời thầy phó hiệu trưởng đang thông báo. Thầy ấy báo tuần tới trong lễ tổng kết năm học sẽ lồng vào đó lễ tri ân và trưởng thành cho học sinh lớp 12. Nhiệm vụ của mỗi học sinh cuối cấp là viết một bài cảm nhận dưới dạng một bức thư về thầy, cô, cha hay mẹ mình. Vào lớp, đám bạn tôi xôn xao, và ý tưởng chung mà chúng đưa ra là lên google copy mỗi đứa một bài vì nếu lớp không có đủ số bài sẽ bị phê bình.
Đặt chiếc bút bi trên tờ giấy trắng tinh, tôi chẳng biết mình sẽ viết gì, viết về ai, hay lên google search như chúng nó. Giống như những đứa bạn khác, thời điểm này tôi cũng đang tối mặt vào ôn tập, làm gì còn thời gian để sáng tác một bức thư hàng trang giấy, mà có phải cứ đặt bút xuống là viết được ngay đâu. Vậy là tôi tìm đến chiếc điện thoại đã hơn hai tháng bị bỏ rơi nơi góc tủ. Nhưng kết quả google tìm được toàn là những bài theo khuôn mẫu giống nhau.
Bỗng "choang", tôi giật mình khi nghe tiếng bát rơi. Kẹp tờ giấy vào quyển vở bên cạnh rồi chạy xuống, tôi thấy những mảnh bát vỡ đang lăn lóc trên nền gạch hoa có một vệt máu nhỏ. Vào trong phòng, tôi thấy tay phải mẹ đang nắm chặt cái vạt áo cũ.
- Mẹ làm sao thế?
- Lấy cho mẹ ít bông trong hộp với!
Tôi mở chiếc hộp sắt xanh mang cho mẹ một dúm bông trắng tinh. Mẹ lấy bông lau vết máu trên tay và xung quanh vết rách dưới ngón cái. Tôi nhỏ vài giọt cồn y tế vào đó, mẹ khẽ rên lên khi cồn vừa chạm vào da thịt. Băng cho mẹ xong xuôi, tôi ra ngoài thu dọn bát đũa mang rửa. Lẽ ra người rửa bát là tôi nhưng hai kì thi quan trọng đang tới thật gần nên mẹ không để tôi phải đụng tay vào bất cứ một việc gì. Tôi thấy mình đã quá vô tâm, mười lăm phút rửa bát đâu phải là quá nhiều để tôi thiếu thời gian ôn tập mà thi rớt. Phải chăng tôi đã lạm dụng sự quan tâm và yêu thương của mẹ?
Tôi nhớ giờ này năm ngoái, tôi còn đang ngồi tán dóc với mẹ, lúc đó tôi không tỏ ra quá bận bịu như bây giờ. Tôi vẫn viết truyện đăng báo, vẫn xuống luồn kim cho mẹ và đưa mẹ xem tập truyện ngắn đã đăng. Để rồi khi xem xong...
- Sao toàn những chuyện viết về bố vậy con?
Gấp tờ báo đặt sang bên cạnh, mẹ tôi hỏi.
- Vì bố có nhiều chuyện để viết mà mẹ, hơn nữa nếu viết những gì mình thấy, viết bằng cảm nhận của mình thì truyện mới hay mẹ ạ.
Mẹ nhìn tôi khẽ cười, những chấm tàn nhang lớn nhỏ dãn ra làm đôi gò má gầy gầy lại cao thêm một chút. Mẹ quay lại với những hình vẽ trên tấm vải hồng được căng bởi chiếc khung thêu đã phủ đầy gỉ sét. Mẹ khẽ trách:
- Người suốt ngày phục vụ cô đây thì chẳng thấy viết gì cả?
- Mẹ không biết chứ, chỉ những gì thật đặc biệt mới chuyển thể được. Vả lại, công lao mẹ lớn như vậy làm sao diễn tả thành lời được.
- Gớm, cô chỉ khéo nịnh thôi. Luồn kim cho tôi đi, đọc một truyện của cô là tôi mất một khung thêu rồi đấy.
Tôi đón lấy lọ kim và túi chỉ rồi tỉ mỉ luồn từng chiếc một. Tôi không viết nhiều về mẹ vì mẹ tôi cả đời chìm trong những nỗi lo toan vụn vặt, mẹ cũng không làm gì vất vả quá đáng cả, chẳng qua chỉ ở nhà thêu thùa hay trông nom ruộng lúa, mẹ còn phải quản lí việc học của chị em tôi vì bố lo chúng tôi hư hỏng. Những thứ ấy thì bình thường quá, đơn giản quá. Gần một tiếng đồng hồ, tôi mới thoát được công việc luồn chỉ nhàm chán kia để leo lên phòng. Không biết có phải học sinh bây giờ bố mẹ đều ưu tiên cho học hay chỉ mình tôi mới được đặc cách thế. Cả ngày trời, ngoài ăn, học và ngủ cùng lắm tôi chỉ phải rửa cái bát hay tự giặt quần áo là cùng. Tuy là con nhà nông nhưng chưa một lần nào tôi phải đặt chân xuống ruộng, mà bố mẹ tôi cũng cấy gần một mẫu chẳng thuê mượn ai bao giờ. Nhiều lúc tôi cũng thấy mình
Thông Tin
Lượt Xem : 243
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN