--> Bánh xốp bơ cho tình đầu - game1s.com
Polly po-cket

Bánh xốp bơ cho tình đầu


Rei thuộc về ai, về tôi, về Ka hay về một cơn mưa dai dẳng ngày qua?
***
1.
Rei là cô gái khá đặc biệt. Tôi gọi Rei là "cô gái văn chương" vì cô suốt ngày mơ mộng và thích sống trên mây. Những điều lãng mạn của Rei khiến tôi nổi da gà. Ví như cô so sánh những người yêu nhau hạnh phúc như thanh socola có vị cam chua chua ngọt ngọt hay tình đầu giống như ly Mojito mát lành. Chỉ có những ai mê văn chương như Rei mới có kiểu so sánh bay bổng ấy.
Đúng vậy, Rei thích viết văn. Đa số các tác phẩm của cô đều có một cái kết "happy ending". Sau mỗi một câu chuyện, Rei luôn thốt lên rằng "Ước gì tớ cũng được hạnh phúc như cô ấy/cậu ấy." Tôi luôn là độc giả đầu tiên thưởng thức, phê bình "thành phẩm" mà cô vừa hoàn thành. Thường thì, cô bảo tôi phải nhận xét thật lòng dù sự thật có đôi chút phũ phàng.

Rei hồi hộp, theo dõi tôi đọc một mạch câu chuyện mà cô viết xong sáng nay. Tôi gập cuốn sổ lại, búng tay.
"Tuyệt, nhưng..."
"Sao, có gì không ổn à?" Rei chồm tới sát mặt tôi, hỏi dồn.
"Không phải là không ổn, chỉ có điều lối viết của cậu hơi hướng cổ tích mà trong khi đó cuộc đời hoàn toàn ngược lại những gì cậu đưa vào tác phẩm."
"Tớ biết chứ, tình cảm không dễ dàng có được nhưng cậu không thấy nó mang lại một sự lạc quan sao?"
"Tớ công nhận."
"Cậu thích cà phê chứ?"
Không hiểu sao Rei lại chuyển đề tài nhưng tôi vẫn đáp.
"Ừ, có, tớ thích cà phê, thích đi chu du thiên hạ... "
Rei cắt ngang lời tôi.
"Về chuyến đi Hàn vừa rồi của cậu?"
"Muốn tớ kể không?"
Rei gật đầu.
"Tớ đã trải qua những ngày tươi đẹp ở thành phố Busan, chụp ảnh, được ăn kimbap, được nghe những câu chuyện kể từ những người bạn Hàn... "
Một lần nữa, Rei lại cắt lời tôi.
"Tớ nói mà, cứ nghĩ đến điều tốt đẹp thì chẳng có gì phải lo cả."
2.
Tôi và Rei thường ngồi ở tiệm cà phê chỉ toàn mở nhạc của Calvin Harris. Vào những ngày có gió. Rei chống cằm, lơ đễnh ngóng ra bên ngoài. Tôi đoán là cô đang nhìn cây bàng đối diện tiệm đã rụng gần hết lá. Thân cây sần sùi, góc rễ khô cằn. Có lẽ nó được trồng từ rất lâu. Chỉ còn mấy chiếc lá đã chuyển sang màu đỏ ối, tựa như chiếc khăn choàng cổ của Rei. Chiếc khăn đó tôi mua tặng cô nhân dịp Giáng Sinh năm ngoái. Đến tận bây giờ Rei vẫn choàng nó mỗi khi đông sang.
"Cậu có tin vào định mệnh không?" Tiếng Rei cất lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng chung quanh.
Tôi mở to mắt."Cậu nói gì cơ?"
"Tớ hỏi cậu có tin vào định mệnh không?" Rei lặp lại.
Tôi chẳng biết phải trả lời thế nào, nhún vai. "Tớ chưa trải qua tình yêu nên tớ không biết nữa."
Rei cốc đầu tôi. "Cậu đúng là khô khan, chẳng có tí ti cảm xúc gì."
Tôi chỉ cười. Tôi không phải là Rei nên tôi chẳng thể nào lãng mạn được như cô ấy. Quán chuyển sang một bài hát khác, cũng của Calvin Harris. Bài hát lâu rồi nhưng nghe lại vẫn thấy hay.
Rei thôi nói, mắt dán chặt ra ngoài phố, dõi theo từng chiếc lá bàng xoay vòng, xoay vòng rồi đáp xuống nằm yên bên vệ đường.
3.
Lại là một ngày có nhiều gió. Quán cà phê quen thuộc. Cây bàng ngoài phố đã trơ trụi lá, chỉ còn những cành khẳng khiu. Ánh nắng chiều mỏng và nhẹ như mang lại cảm giác ấm áp trong những ngày rét mướt như thế này.
Calvin Harris cất lên giọng ca đều đều và trầm khan.
Xen vào những câu hát là tiếng Rei kể cho tôi nghe về Ka – anh chàng nằm trong câu lạc bộ bắn cung của trường. Rei bình luận rằng Ka là một chàng trai tài năng và đầy sức sống. Nơi nào có Ka là nơi ấy rộn rã tiếng cười, tiếng hò hét, cổ vũ. Đôi mắt của Ka màu nâu như ẩn chứa trong ấy là cả một khung trời đầy nắng. Rei nói nhiều về Ka, ánh mắt cô rực sáng lạ thường. Tôi hiểu Ka là một phần dịu dàng trong cuộc sống văn chương của cô ấy. Cách đây vài hôm tôi có đọc tác phẩm của Rei. Nhân vật chính tên Ka. Rei kể với văn phong mượt mà, êm ái như cô đang miêu tả về chàng hoàng tử trong lòng mình vậy.
"Lúc Ka giương cung tên, nhắm vào hồng tâm, tớ thật sự rất hồi hộp, luôn mong cậu ấy sẽ bắn trúng. Khi Ka bắn trúng cậu ấy sẽ nhảy cẫng lên vui sương còn những khi bắn trượt, Ka cười gượng gạo và nói "Trượt mất rồi, làm lại nhé!"
"Thế là cậu thích Ka rồi à?" Tôi hỏi.
Rei ngập ngừng. "Có lẽ thế nhưng bọn tớ chỉ mới gặp nhau vài ngày, cười xã giao thôi chứ chưa trò chuyện với nhau bao giờ."
"Sao cậu không tiến tới?" Tôi thấy mình thật ngu khi hỏi Rei câu này.
Rei cứ lắc đầu. Tôi và cô bạn học chung từ cấp một cho đến cấp ba, có thể nói là vô cùng thân thiết. Có chuyện gì Rei cũng đều kể với tôi. Thi thoảng cô nhờ tôi tư vấn hay lấy ý kiến tôi từ vài mẫu chuyện nhỏ nhặt. Chẳng hạn như tớ mặc chiếc váy này có đẹp không Win hay tớ cắt kiểu tóc này có hợp không? Nếu tôi trả lời là không, Rei sẽ trừng mắt nhìn tôi. Nhưng với tôi thì Rei cũng dễ thương ra phết, lắm lúc lại đáng yêu, nhất là khi Rei vừa ngồi ăn bánh xốp bơ vừa vuốt tóc. Hình ảnh đó bay thẳng vào tâm trí tôi và tôi không sao quên được.
Tôi nói chính mình chưa trải qua tình yêu nhưng sao tôi lại có cảm giác này nhỉ? Cảm giác khó chịu, cay cay khi nghe Rei kể về một thằng con trai khác. Chúng tôi học cùng nhau, chơi cùng nhau, trên cả mức thân một tẹo nhưng như thế có đủ sâu sắc để gọi là yêu đương chưa? Chỉ thấy một điều gì đó vừa vụn vỡ từ trái tim băng giá của tôi.
"Tớ có nên nói cho Ka biết không Win?" Thật lâu, Rei lên tiếng rất nhẹ.
Tất nhiên là tôi ngàn lần không muốn Rei thích Ka tẹo nào nhưng tôi không thể nói thật lòng mình.
"Ừm, nếu cậu muốn." Tôi nghe giọng mình lạc hẳn.
4.
Rei không đến cà phê nữa, chắc là cô ấy bận bịu với Ka ở câu lạc bộ bắn cung. Hôm qua Rei có nói với tôi tình cảm giữa cô và Ka có bước tiến triển, Ka còn tập cho Rei bắn cung. Tôi đi cà phê một mình. Suy nghĩ về Rei, về Ka khiến đầu óc tôi lộn xộn. Vội cầm cốc cà phê lên miệng, nhấp một ngụm, đắng ngắt. Mọi ngày khi đi cùng Rei, tôi uống có thấy đắng bao giờ đâu chắc là vì chiếc ghế Rei hay ngồi bỗng trở nên trống trải, buồn tẻ. Tôi thấy như thiếu vắng một điều gì đó thân quen mà không tìm lại được. Ngoắc tay bảo chị phục vụ đem ra cho mình một phần bánh xốp bơ – loại bánh mà Rei thích nhất. Tình đầu chầm chậm đến trong cô độc.
Tôi dựa lưng vào thành ghế, nghiêng đầu ngắm một vạt mây trôi hờ hững, mênh mang. Mắt tôi lim dim. Hình ảnh cô bạn thân cứ quẩn quanh đâu đây. Rei dành ít thời gian cho tôi mà thay vào đó, cô ấy thường xuyên đến câu lạc bộ bắn cung. Có hôm tôi đến, thấy Ka đang tập cho Rei cách giương cung. Bàn tay của họ chạm vào nhau. Giai điệu của You've got to hide your love away phát ra bên tai vì tôi đang đeo headphone càng làm nỗi buồn tăng thêm. Trời quang mây tạnh nhưng trong tim tôi lại nổi mưa giông. Cơn mưa kéo dài, âm ỉ suốt cả tuần.
Một buổi sáng, tôi còn đang ngái ngủ, Rei gọi điện réo inh ỏi.
"Cậu làm sao thế, sao không đi học, cậu ốm hả?"
Tôi đáp "Tớ không sao" rồi vội cúp máy, mường tượng ra khuôn mặt ngơ ngác của Rei.
Giờ Ngữ Văn, tôi trốn học ra vườn hoa phía sau trường, gối đầu lên cỏ, ngắm từng cụm mây trôi thong thả trên trời. Nắng nhiễu tong tong xuống cả người tôi. Ánh nắng chói chang làm mắt tôi cay xè. Không đâu, là gương mặt Rei hiện ra. Có muốn trốn cũng không trốn được.
"Sao dạo này cậu lại tránh mặt tớ?" Rei nằm bên cạnh, nhìn trời trong và cao vút.
"Tớ có tránh mặt cậu đâu."
"Thế sao lại ra đây một mình mà không rủ tớ?"
"Tớ... ngắm mây." Tôi dối lòng.
Tôi nghe tiếng Rei cười.
"Vậy là cậu cũng lãng mạn mà còn nói tớ."
"Thế à?" Tôi thờ ơ đáp.
"Ai cũng đều lãng mạn, theo cách riêng của mỗi người."
Rei thuộc về ai, về tôi, về Ka hay về một cơn mưa dai dẳng ngày qua? Đến giờ phút này, tôi mới nhận ra một điều: Tôi thích Rei, chỉ là tôi cứ dối gạt trái tim mình thôi.
5.
Tôi thắng gấp cách tiệm cà phê một đoạn ngắn trước khi để Rei trông thấy. Mà dù cho tôi có tới gần đứng bên ngoài cửa kính, Rei cũng chẳng để ý vì cô đang bận nói chuyện phiếm với Ka. Tôi có thể hiểu rằng Rei vui vẻ như thế nào khi bên Ka. Chiếc bàn đó, chỗ Ka ngồi là chỗ tôi thường ngồi. Từ trước đến nay, cả tôi và Rei không ai phá vỡ quy cũ ấy nhưng hôm nay người phá vỡ nó lại chính là Rei.
Tôi quay đầu xe, đạp thong dong trên đường. Giá mà ngay lúc này tôi có thể vừa đi vừa hát You've got to hide your love away cho chính tôi nghe. Hãy cất tình yêu của bạn đi, tôi có nên làm thế không? Tôi và Rei, Rei và Ka, mối quan hệ nào mới bền chặt?
Những ngày giá rét cũng qua đi. Rei và Ka quen nhau được hơn ba tháng. Trong khoảng thời gian đó, Rei viết nhiều hơn và tâm hồn lúc nào cũng ở tận đâu đâu. Bất cứ khi nào cảm xúc đến, cô lưu chúng lại trong quyển sổ màu đen. Điều khác biệt là cô không bảo tôi đọc thử, cho biết ý kiến nữa. Tôi hiểu lý do chính là gì vì cô sợ tôi bắt gặp những xúc cảm của cô về Ka. Như thế mặt cô sẽ đỏ bừng lên như trái cà chua chín.
Sáng nay vừa đặt chân vào lớp, Rei liền chạy đến bên tôi hỏi tôi tan học có thể đi cùng cô được không. Tôi hỏi đi đâu cơ thì cô trả lời là đi chọn quà sinh nhật cho Ka. Lại là cái tên ấy. Sao Rei cứ nhắc mãi về cậu ta thế không biết? Tôi bực bội từ chối và về bàn mình ngồi.
"Sao lại nổi cáu với tớ?"
Suốt buổi học, Rei không thèm nhìn tôi và mượn vở tôi nữa. Có lẽ cô ấy giận tôi thật. Mà tôi cũng quá vô duyên. Người Rei thích là Ka, tôi chỉ là bạn của cô ấy thôi. Tôi muốn làm hòa với Rei nhưng trống vừa đánh lên, Rei liền ôm cặp ra khỏi lớp. Tôi ngẩn ngơ nhìn theo, bực dọc bản thân.
6.Rei không bấm chuông mà nhắn tin "Tớ đang ở trước cổng nhà cậu." Không phải là lần đầu mà mỗi khi cô đến nhà tôi, cô đều nhắn như thế. Tôi mặc quần áo vào, phóng xuống lầu, chạy ra mở cửa. Đôi mắt Rei đỏ hoe, không những đỏ mà còn sung húp lên nữa. Chứng tỏ cô ấy vừa trải qua một trận khóc dữ dội.
Đặt ly nước xuống bàn, tôi hỏi ngay. "Ai làm cậu khóc, có phải Ka không?"
Rei nghèn nghẹn. Cô lại rấm rức khóc. "Tại sao Ka lại đối xử với tớ như thế, tớ... tớ thích cậu ấy thật mà."
"Kể tớ nghe đi."
"Sinh nhật Ka, tớ tặng cậu ấy món quà tớ tự tay làm là chiếc móc khóa hình chú mèo Kitty. Ka đeo nó ở ba lô của cậu ấy. Cô bạn cùng lớp với Ka rất thích món quà đó, hỏi Ka có thể tặng nó cho cô không. Ka lập tức tháo chiếc móc khóa ra quẳng cho cô bạn ấy, không thèm nghĩ đến cảm nhận của tớ, thà cậu ấy làm bí mật còn đằng này Ka làm trước mặt tớ... " Rei kể bằng những tiếng nấc nghe đến xót lòng.
Tôi đập mạnh tay xuống bàn suýt làm đổ cả ly nước.
"Thật quá đáng, sao cậu lại có thể thích loại người như tên Ka chứ? Có cần tớ cho hắn một bài học không?"
"Không cần đâu, mắc công tớ phải vào bệnh viện chăm nom cho cậu nữa." Rei phì cười, mí mắt vẫn lấp lánh vài giọt nước.
Tôi cũng cười. Tôi chẳng giỏi đánh nhau lắm, chỉ muốn Rei vui thôi.
"Tớ muốn ăn bánh xốp bơ." Rei đề nghị.
"Chờ tớ chút."
Đây là dấu hiệu mà Rei sẽ xóa bỏ tên Ka ra khỏi đầu. Tôi chạy thật nhanh tới tiệm bánh. Cảm giác vui mừng nhen nhóm trong từng bước chân tôi. Cầm hộp bánh, tôi thủ sẵn lời yêu thương trên khóe môi.
Không cần phải đợi lâu đâu, khi cơn mưa xuân bắt đầu rơi đầy phố. Và mùi vị của mưa cũng giống như mùi của bánh bơ cho tình yêu...






Thông Tin
Lượt Xem : 306
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN