--> À, hẳn là anh cũng rất yêu em - game1s.com
Polly po-cket

À, hẳn là anh cũng rất yêu em


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
Cô bé ấy là một cô bé thật cuốn hút, thật dễ thương. Cô bé ấy có nụ cười như mùa thu tỏa nắng với chiếc răng khểnh thật có duyên. Cô bé thích cười và có đôi mắt luôn long lanh nước trong veo như mặt hồ mùa thu vậy... Có một cô bé như thế, ở cạnh chúng tôi....
***
Cô bé ấy chuyển tới dãy trọ của tôi trước Tết, và là sự tò mò cho tất cả anh em phòng tôi cũng như anh em phòng cạnh bên. Một dãy trọ tôi ở toàn nam, có thể gọi là như thế. Bởi dù dãy trọ có nữ nhưng cũng rất ít, một là đã đi làm, lấy chồng, hai là ít tuổi hơn nhưng đã có người yêu. Anh em chúng tôi thống nhất không gọi những đứa đã có người yêu là con gái, bởi cái từ trang nghiêm đó chỉ để dành gọi những nàng còn có thể là đối tượng giải thoát kiếp FA cho anh em tôi,chính là những cô vẫn chưa có file đính kèm nào, bởi chúng tôi cũng chẳng hứng thú gì chuyện đập chậu cướp hoa cho rách việc.
Thế nên, sự xuất hiện của cô bé ấy trong dãy trọ như một luồng gió mới làm bừng tỉnh bao tâm hồn, những trái tim suốt ngày chỉ biết quay cuồng trong game và những bữa nhậu đều đặn cho quên đi cảnh cô đơn suốt mấy chục năm trời . Ngày đầu tiên nàng ló đầu vào phòng tôi , 4 cái đầu tổ quạ - là chúng tôi – đang điên cuồng điều quân khiển tướng cùng những "mỹ từ" văng như tên lửa ra khỏi miệng - bỗng đột nhiên dừng lại, chuyển sang trạng thái đông cứng tập thế, và tất cả tập trung ......... chỉ để nhìn em...
- Mấy anh cho em hỏi, có phải dãy trọ này đang có phòng trống không ạ?
- Đúng rồi em – cả 4 chúng tôi đồng thanh,nói xong cũng ngạc nhiên với chính mình.
Hẳn là có phòng trống rồi. Vào lúc 4 trái tim đã bị cô bé làm cho tê cứng đồng loạt đó, thì tất nhiên những lời của bé đều luôn đúng, bằng cách này hay cách khác, dãy trọ ấy sẽ phải có phòng trống cho nàng. Tất nhiên là như thế. Thật may cho anh em tôi không phải trở thành mấy kẻ phét lác, dãy trọ tôi có vài phòng trống thật.
- Thế mấy anh cho em hỏi, bà chủ dãy trọ ở đâu ạ.
Giống như một nút công tắc vừa được bật cho cái máy lâu ngày không hoạt động, chỉ trong nháy mắt, 4 tên vẫn ăn mặc xơ xác như con nhái, vừa nghe xong đã lao ngay ra khỏi giường, bổ đi tìm bà chủ cho nàng. Thật hiếm khi tinh thần đoàn kết của phòng tôi lại dâng lên cực độ như thế, âu cũng chỉ vì một chữ mĩ nhân. Phải nhanh chứ, không em đi sang dãy khác thì cơ hội của chúng tôi coi như chấm hết. Sự nhiệt tình thái quá của chúng tôi làm em phì cười, chúng tôi nhìn lại cũng tự nhăn nhở cười mình, và thế là chúng tôi chẳng cần lời chào hỏi làm quen giới thiệu, chỉ vì nụ cười ấy - mặc nhiên quen nhau.

Em ở ngay phòng trọ bên cạnh tôi, và ở một mình. Cũng chẳng buồn nhớ tên em là gì, cả phòng tôi đều gọi em là " bé", là " em" . Chỉ cần nói tới em, tới bé thì chỉ có thể nói về em hàng xóm, tuyệt nhiên không có thêm một người nào khác có thể chen vào. Ngày đầu mới gặp em dịu dàng hiền thục, nói chuyện mới đầu thấy cũng có duyên, tự nhiên cuộc đời của 4 anh em chúng tôi vui tươi lên hẳn.
Không ai bảo ai, căn phòng gọn gàng hẳn, anh em chỉ chửi nhau sa sả trên face nhưng nói chuyện trong phòng vẫn ngọt ngào, hạn chế hết mấy cái mỹ từ @#%^&%^&* như cơm bữa vẫn dùng ngày trước. Ngày tắm một lần, đầu gội thơm phức, mấy đôi tất góc giường,mấy chiếc giày kín bụi bao lâu được lôi ra giặt giũ lau chùi sáng bóng, trưng ngay gần cửa, mục đích cũng chỉ là gây ấn tượng cùng em. Em như một thiên thần, xuất hiện đột nhiên vào cuộc đời chúng tôi, làm những ngày về nhà đáng sống hơn hẳn. Nói có vẻ cũng hơi quá, nhưng được cố gắng thể hiện vì ai đó cũng làm lòng chúng tôi thấy vui và háo hức, còn hơn như trước đây còn chẳng buồn thể hiện vì ai, và cũng chẳng có ai mà thể hiện. Ôi, nghĩ lại mà thấy thảm thương vô cùng.
Nhưng niềm vui phấn khởi của chúng tôi cũng chỉ kéo dài 2 tuần. Khi vào một buổi chiều, anh em chúng tôi đã tắm rửa sạch sẽ thơm tho, đứng hóng trước cửa chờ bắt chuyện với em như mọi lần thì em đi từ đâu dẫn theo một tên bảnh bao nào đó về phòng, anh em ngọt xớt và cười tít mắt chào 4 đứa tôi. Như có một tảng đá rơi xuống căn phòng của chúng tôi chiều tối hôm đó, chẳng ai nói với ai một lời nào, im lặng ngồi máy tính, im lặng ăn cơm, nhường phần hoạt động của miệng cho đôi tai, để nghe ngóng xem em và tên đáng ghét đó nói chuyện gì. Cách một bức tường nghe chẳng rõ, nên cứ chữ được chữ mất, chúng tôi cứ tự đoán theo ý của riêng mình mà chẳng ai hỏi ai, chỉ có tiếng cười của em nhiều lúc vang lên lanh lảnh lại làm chúng tôi thêm phần bất an và lo lắng. Trước giờ mặc định rằng em chưa có người yêu, đứa nào cũng háo hức ra mặt. Xong một đêm, bao nhiêu hảo mộng vỡ nát và tan biến hẳn. Chẳng đứa nào muố
Thông Tin
Lượt Xem : 431
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN