--> Chỉ có bạch tú cầu hiểu - game1s.com

Chỉ có bạch tú cầu hiểu


Rằng mình sẽ trở về.
***
1. Cách mà Nguyên nhìn tôi luôn làm tôi thấy bối rối. Đó cũng là thứ đầu tiên khiến tôi biết rằng có sự tồn tại của một chàng trai như vậy trên đời. Khi đó tôi đang ngắm cửa hàng hoa, một cửa hàng hoa nhỏ nhắn, sạch sẽ và được xếp đặt hài hòa. Cậu đứng ở quầy thu ngân và nhìn tôi rất lâu. Khi tôi đang chăm chú ngắm một chậu hoa nhỏ với những cánh hoa màu vàng với đốm đỏ, thì tiếng nói cất lên từ bên cạnh:
- Trông nó rất đẹp phải không? – Nguyên đã đứng cạnh tôi từ lúc nào.
- Đây là hoa gì vậy? – tôi rụt rè.
- Tên của nó là Xạ Can.
- Mình chưa từng nghe tên loài hoa nào như thế - tôi thú thật.
- Ừ, không nhiều người biết hoa này, nó thuộc họ Lay ơn. Mình nghĩ ở đây có rất nhiều loại hoa có lẽ bạn không biết, điều đó hoàn toàn bình thường.
- Hãy chỉ cho mình – tôi mỉm cười.

Nguyên dẫn tôi đi quanh cửa hàng, cậu nói về vài loại hoa. Nào là bạch yến, còng xeng, bạch đồng nam, rồi cả lạc di hay bướm bạc... Thực tế là tôi có biết một vài cái tên trong đó, nhưng tôi chỉ im lặng và gật gù. Không nên cắt nguồn cảm hứng của những chàng trai khi họ đang muốn chứng tỏ sự hiểu biết, suy cho cùng nó cũng chẳng có gì xấu.
- Mình muốn mua chậu hoa kia – tôi chỉ vào chậu Xạ Can.
- Bạn không nên mua nó – Nguyên cười.
- Vì sao?
- Bởi vì thường thì người ta chỉ coi Xạ Can như một vị thuốc. Đây chỉ là một phần của nó, còn Xạ Can là một cây khá to, rất khó di chuyển! Thêm nữa, bạn có lẽ sẽ rất khó chăm sóc nó, bởi Xạ Can ưa sáng một cách cực đoan. Nếu không có đủ không gian và ánh sáng tự nhiên, nó sẽ rất tủi thân.
Tôi thích cách cậu nói về một cây hoa như vậy. Chúng tôi trò chuyện một lúc nữa trước khi tạm biệt. Tôi nói tôi đã khá mỏi chân sau khi đi bộ lâu, và muốn về khách sạn nghỉ ngơi.
- Ngày mai bạn sẽ ở đây chứ? – tôi hỏi, dè dặt.
- Ừ, mình làm cả ngày ở đây.
- Mình là Như – tôi nói nhanh như vừa trút được gánh nặng.
- Mình tên Khánh Nguyên – cậu định bắt tay tôi nhưng rồi rụt lại, phủi phủi nó vào ống quần, mỉm cười.
Ngay khi đó, tôi đã biết tôi sẽ không bao giờ quên cái tên ấy, bằng một trực giác chỉ có con gái mới hiểu. Rảo bước về khách sạn, trong lòng tôi mơ hồ một cảm giác dịu dàng, khác với sự xáo trộn tôi đã cảm thấy ở chuyến xe đến thành phố này. Hoàng hôn Đà Lạt rất yên bình.
***
2. Sáng sớm hôm sau, khi Nguyên đang loay hoay dọn dẹp cửa hàng, tôi xuất hiện với quần ngố jeans màu đen và chiếc áo len mỏng, cười. Cậu nhìn tôi bằng ánh mắt vui vẻ:
- Bạn dậy sớm vậy sao?
- Mình quen rồi – tôi gật đầu – bạn muốn uống trà chứ? - Tôi nói và giơ bình trà màu xanh vẫn giấu sau lưng lên.
Chúng tôi ngồi trước cửa hàng hoa, uống trà từ chiếc nắp được tách ra thành hai cái cốc nhỏ và bình thản ngắm những du khách qua lại.
- Mình không nghĩ ở đây lại có loại trà này.
- Nó là trà Sencha, mình mua ở một cửa hàng nhỏ ở Hà Nội. Mình mang theo nó, vì thích uống thứ này dù ở đâu.
- Cái bình này cũng thật tiện! – Nguyên lắc lắc chiếc bình bất li thân của tôi.
- Món quà của bố.
- Bố bạn tâm lý vậy.
- Ừ, bố luôn rất hiểu mình. Bố mình mất rồi – tôi nhấp một ngụm trà.
- Mình... xin lỗi – Nguyên nhìn tôi bối rối.
- Không sao, bố mình mất khi mình còn nhỏ - tôi nhoẻn miệng – chiếc bình này bố mang về sau thời gian ở Nga. Khi đó mình còn nhớ mình đã khóc vì cứ chờ đợi bố sẽ tặng búp bê. Rồi bố nói bố muốn tặng mình thứ gì có thể ở cạnh mình lâu hơn. Từ sau đó, mình luôn mang theo.
- Như thể là bố luôn ở bên Như?
- Có lẽ thế - sự thật, tôi hơi giật mình vì sự nhạy cảm của Nguyên – tại sao bạn lại chọn công việc này?
- Mình không chọn, mình sinh ra như thế này – Nguyên cười to - Ông bà mình trồng hoa, bố mẹ mình cũng thế, từ nhỏ mình đã sống với những cây hoa xung quanh.
- Nghe thật tuyệt, bạn thích công việc này chứ?
- Tất nhiên. Nhất là sau khi bố mẹ giao cho mình cửa hàng. Mình cảm thấy có trách nhiệm với thứ gì đó.
Hai người khách nước ngoài bước vào cửa hàng. Nguyên ra hiệu cho tôi chờ cậu một chút trước khi đứng lên, tôi nháy mắt. Khi Nguyên nói chuyện với cặp vợ chồng già, tôi ngắm nhìn đường phố, và chìm vào những suy nghĩ của riêng mình. Tôi chỉ còn một tuần nữa ở Việt Nam. Cách đây nửa năm, mẹ đã muốn tôi đi du học. Ban đầu tôi chẳng muốn chút nào. Một mình nơi đất khách quê người, không có điểm tựa và cũng chẳng có niềm tin, điều đó khiến tôi sợ hãi. Ý nghĩ tệ hại hơn là mẹ đã có người khác và muốn đẩy tôi đi càng khiến tôi muốn ở lại. Nhưng càng về thời gian về sau, tôi càng chẳng cảm thấy mình có gì ở đây để tiếc. Tôi đồng ý đi. Khi t
Thông Tin
Lượt Xem : 288
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN