--> Cuộc nổi loạn của gái ngoan - game1s.com

Cuộc nổi loạn của gái ngoan


Trâm đẩy cửa bước vào, còn một lần cửa nữa mới vào tới nơi mà nhạc đã rộn lên chát chúa. Tim cô đập thình thịch không phải vì hồi hộp mà vì tiếng nhạc đập chen cả vào não bộ điều khiển mọi cơ quan bên trong...
Trâm hít một hơi thật sâu trước khi dấn thân vào đêm thác loạn.
***
Tiếng nhạc, hơi người, khói thuốc làm Trâm nghẹt thở. Cô căng mắt ra trong ánh đèn chớp nháy điên đảo để tìm Su – chủ nhân bữa tiệc sinh nhật huyên náo này đây.
- Này này – Trâm túm tay Su trong khi cô nàng đang lắc lư say sưa.
- A! Chào con bạn ngoan hiền của tao, mày đến rồi hả? Quà tao đâu?
- Đây! Chúc mày sinh nhật vui vẻ!
- Woa... Gì mà to vậy? Cám ơn mày ha! – Nói rồi Su túm cổ áo hôn chụt lên má Trâm.
- Èo ghê quá!
- Giè? Hôm nay tao bao trọn chỗ này rồi, toàn người quen của tao với anh Bình, thích anh nào cứ nói. Cho mày đẹp nhất đêm nay!
Trâm ngúc ngoắc đầu, nhìn xung quanh mờ mờ ảo ảo ai cũng như ma như quỷ biết đâu mà lần.
- Thôi mày cho tao xin!
Su quắc mắt:
- Xin cái mẹ gì? Sau hôm nay mà không kiếm được anh nào thì biết tay tao! Mày định độc thân đến bao giờ?
Rồi chưa để Trâm kịp phản pháo Su đã chạy ào ra đón vài người bạn khác, cô sợ nói tiếp sẽ không cãi lại được Trâm mà lại chạm vào nỗi đau của cô bạn. Su rất quan tâm người khác nhưng lại không biết cách an ủi, cứ đến giai đoạn thuyết phục là chạy mất hút.
Không ham bay nhảy như Su, Trâm khá quan tâm đến chuyện tương lai và suy nghĩ chín chắn. Sống khép mình và chỉ thân với vài người bạn, trong đó có Su – quen nhau từ hồi lớp 6, Su nhỏ người nhưng đanh đá, chuyên môn bắt nạt bạn trai trong lớp, viết thư tình cho các anh khóa trên và bảo vệ Trâm, quan tâm bằng hành động và rất thích chửi bới.
Hôm nay là sinh nhật cô ấy, và cũng và tròn 8 tháng Trâm chia tay mối tình đầu.
 
Trâm vớ tạm chai bia rồi tìm một góc yên tĩnh nhất có thể, tránh xa đám người đang lắc lư điên cuồng theo nhạc. Thế mà số phận có để cho cô yên đâu...
- Có phải Trâm đấy không?
"Ôi mẹ ơi!" – Cô thầm cảm thán trong đầu.
- Tớ Uyên đây mà, lâu quá không gặp nên không nhận ra hả?
"Nhận ra quá đi chứ, Thông tấn xã di động khủng nhất 6 tỉnh miền Bắc mà!"
- Có chứ, sao mà không nhận ra, Uyên càng ngày càng xinh ra đấy! – Trâm niềm nở.
- Ui lại khen tớ nữa rồi! – Cô bạn "thông tấn" cười rạng rỡ - dạo này cậu thế nào? Ra trường chưa?
- Tớ còn một kỳ nữa, vẫn đi học đi làm bình thường thôi. Uyên thế nào?
- Tớ xong rồi, đang đi làm. À mà Trâm chia tay anh bạn đẹp trai kia rồi hả? Phí của giời. Nghe nói anh ta có người yêu mới ngay sau đó à?
- Ừm... tớ cũng không để ý lắm –Trâm cười gượng gạo, thật sự cô vẫn luôn lo sợ bị ai đó chạm vào nỗi buồn sâu kín nhất trong tâm hồn.
Tám tháng qua Trâm vẫn đi học, đi làm, đi chơi như bình thường, ngay cả Su, hay Min – 2 cô bạn tri âm tri kỷ nhất cũng chưa từng nhìn thấy 1 giọt nước mắt của Trâm. Cô thường lén để những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên gối mỗi khi đêm về, không vật vã đau khổ, chỉ âm thầm chịu đựng nỗi đau, rồi sáng hôm sau lại như chưa từng xảy ra chuyện gì. Mỗi ngày Trâm quên một ít, dần dần tự tạo ra kháng thể chống chọi lại với nỗi nhớ Nguyên. Một tháng, hai tháng, ba tháng trôi qua... Những ký ức đẹp đẽ trong lòng Trâm cũng dần phai mờ, bóng hình Nguyên không còn dày vò những giấc mơ... Gần đây đôi mắt cô còn ánh lên những tia sáng vui vẻ. Nhưng tận sâu trong đáy lòng, Trâm vẫn còn một nỗi đau khắc khoải, chỉ dậy sóng mỗi khi có ai nhắc đến Nguyên.
- Tớ cũng xem qua facebook anh bạn đó, vẫn đẹp trai, mà tình cảm với người mới lắm... - "thông tấn" vẫn thao thao bất tuyệt – sao hồi đó lại chia tay???
- Cậu muốn nhảy không? – Trâm quay sang hỏi một câu không liên quan làm "thông tấn" chưng hửng.
- À à... không... ha ha... tớ không biết nhảy lắm!
- Vậy tớ ra đó một chút – Trâm nghếch chai bia về phía đám đông nhập nhòe trong ánh đèn, mỉm cười thật nhanh rồi rảo bước đi.
"Thông tấn" không đáng trách, ở đời loại người thích chọc ngoáy vào nỗi đau của người khác như cô ta rất nhiều, căn bản là Trâm cũng phải tập làm quen với những tình huống như thế này, chỉ là khó chịu, cô cảm nhận được một cơn cuộn trào trong lồng ngực. Lượn qua bàn Su lấy một cốc rượu đầy tu một hơi hết cạn, một cốc nữa, rồi một cốc nữa. Su không ngăn bạn, chỉ đứng nhìn trước ánh mắt lo lắng của người yêu, cô thì thầm:
- Cứ để nó say đi anh, tí em đưa nó về, nó kìm nén nỗi đau này quá lâu rồi, cần có cái gì xúc tác mới bung ra được, chứ cứ để trong lòng mãi, em sợ nó chết sớm mất!
Tửu lượng của Trâm rất khá, nhưng uống nhiều và liên tục cũng làm cô chuếnh choáng men say, cô
Thông Tin
Lượt Xem : 399
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN