--> Đôi khi con tim vẫn hay đi lạc đường - game1s.com
XtGem Forum catalog

Đôi khi con tim vẫn hay đi lạc đường


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")
Có đôi khi những con người gặp nhau trong một thời gian dài nhưng không thể để lại một chút gì trong lòng nhau, nhưng lại có những lần gặp gỡ dù chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ để trong trái tim ta những dấu ấn sâu đậm.
***

"Con tim không có tuổi
Con tim có bao giờ già
Nhưng con tim cũng có thể nhầm đường lạc lối
Có ai trách mình yêu..."
(Khuyết danh)
***
Sáng đầu thu, tôi trở mình trên chiếc giường thân quen, lớp chăn ấm áp cùng với cái không khí lành lạnh của ngày chớm đông khiến tôi không thích dậy chút nào. Tôi cố ngủ thêm tí nữa nhưng vì tiếng gọi í ới của Thanh- nhỏ bạn thân- ở dưới nhà làm tôi phải tỉnh giấc. Những đợt nắng e ấp nấp ngoài cửa sổ, hình như mọi vật tỉnh chưa ngủ hẳn.Tôi đứng dậy vươn vai rồi bước xuống giường. Sau khi làm những công việc quen thuộc, tôi xách cặp rồi lấy vội ổ bánh mì mẹ tôi làm sẵn bước vội ra ngoài cổng. Đứng trước mặt Thanh, tôi cau có:
- Mày làm cái gì mà kêu réo tao sớm vậy?
- Mày nhìn đi, sắp trễ giờ học rồi.- nhỏ Thanh chìa chiếc đồng hồ đeo tay ra trước mắt tôi- Mày lúc nào cũng lề mề.
Nói rồi, Thanh quay đầu xe và bảo tôi leo lên.
Trên đường đi, nhỏ Thanh cứ tíu tít về chuyện nhỏ Tuyết mới có người yêu. Thái độ của nó trông có vẻ hào hứng lắm, riêng tôi thì tỏ ra dửng dưng trước chuyện đó. Bởi lẽ, tôi biết tính của nhỏ Tuyết yêu đương cho có rồi sẽ mau chán thôi. Tôi đáp nhát gừng. Nhỏ Thanh dường như hơi quê vì thái độ của tôi. Nó chợt ngoặt sang tôi:
- Mày noi gương theo con Tuyết đi. Kiếm anh nào đi để tụi tao còn ăn mừng nữa.
Tôi cười gượng gạo:
- Ừ thì để từ từ đã.
- Từ từ gì nữa. Ế ra đấy rồi mà còn...
Nghe tới ấy, tôi chợt rùng mình. Chả phải sự hối thúc của nhỏ Thanh làm cho tôi hoang mang mà khi nhắc tới chuyện tình yêu tôi lại cảm thấy nhói lòng. Với tôi, chuyện tình yêu là một thứ quá xa xỉ và ngoài sức tưởng tưởng của tôi. Đã bao lần tôi thầm ước ao sẽ có một chàng trai thích tôi. Nhưng rồi, tôi lại để những kí ức cũ vây lấy khiến tôi không thể nào mở lòng mình ra. Mối tình đơn phương của tôi năm lớp 8 với một anh bí thư khoá trên suốt 1 năm trời bỗng chốc trở nên tồi tệ khi tôi tỏ tình với anh ấy và nhận được lời xin lỗi vì anh ấy đã có bạn gái. Càng đau đớn khi tôi bị mấy đứa trong lớp chế giễu và nói xấu sau lưng khi tụi nó biết tôi thích anh và bị anh từ chối thẳng thừng. Tụi nó đem điều đó ra làm trò đùa, đi rêu rao khắp trường lớp rằng tôi là một đứa thất bại. Tôi tuyệt vọng và buồn chán! Những ngày sau đó, tôi tự giam mình trong phòng và để những giọt nước trong suốt tuôn rơi. Bởi lẽ mối tình đầu của một cô gái yếu đuối như tôi tưởng chừng đầy màu hồng đã trở thành một màu xám xịt và u ám. Thế là từ đấy tôi để tim mình đóng băng trước mọi thứ tình cảm yêu đương. Bao nhiêu dự cảm về mối tình không trọn vẹn hiện ra mỗi khi tôi định làm quen với một ai đó và tôi làm tôi không đủ can đảm để tiếp tục. Tôi sợ một lần nữa phải trao tình cảm đi mà không được đáp trả. Dường như vết thương lòng của tôi chưa khỏi hẳn vì mỗi lần nhớ lại câu từ chối của người ấy năm nào thì tim tôi lại nhói đau. Tôi thu mình vào vỏ ốc đơn độc của riêng mình và không muốn làm quen với bất cứ chàng trai nào. Hôm nay nhỏ Thanh chợt nhắc lại làm tôi không thể kiềm chế cảm xúc của mình.
- Mày thì có khác gì tao đâu.- tôi bèn lên tiếng
Thanh im lặng không nói gì. Và rồi, hai đứa tôi để tâm trí trôi theo những dòng suy nghĩ của riêng mình. Nắng sớm đổ đầy trên vai chúng tôi.
***
Đúng như tôi dự đoán, nhỏ Tuyết sau 1 tuần "hẹn hò" với người yêu đã chính thức nói lời chia tay. Tôi thì không quá bất ngờ trước kết cục ấy nhưng nhỏ Thanh thì hết sức ngạc nhiên. Mặt nó nghệch ra khi Tuyết nói ra điều đó. Lúc ấy, nhỏ Tuyết còn khóc nức nở nhưng sau đó nó lại cười tươi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Với nó, chuyện quen ai đó và từ bỏ giống như xem một bộ phim vậy: thích thì xem, chán thì bỏ! Nhỏ Thanh ngơ ngác nhìn nhỏ Tuyết với bao nhiêu câu hỏi thắc mắc.
Còn tôi thì vẫn điềm nhiên nghe chuyện rồi an ủi nó vài câu. Cả ba đứa tôi dường như có số với nhau, học chung rồi chơi thân với nhau gần 3 năm trời, chuyện gì cũng tâm sự với nhau. Ngay cả chuyện yêu đương, bồ bịch cũng đem ra kể nốt. Nói thật là chuyện nhỏ Tuyết chia tay làm tôi cảm thấy có chút phấn khởi, vì như thế chúng tôi lại trở thành "những cô nàng độc thân vui vẻ", quả là không tồi tệ chút nào!
Và thế là chúng tôi lại có những buổi đi ăn vặt, uống trà sữa với nhau vào mỗi buổi chiều tan học mà không vướng mắc một ai
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 312
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN