--> Hẹn nhau ở Pont-Neuf - game1s.com
Teya Salat

Hẹn nhau ở Pont-Neuf


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Tình yêu đôi lúc được hình dung như một chặn đường dài song hành cùng cuộc sống, đặc biệt là nó chỉ có một chiều. Có người họ cứ đi, cứ đi, cho đến cái đích cuối cùng của cuộc sống, tình yêu quyện với cuộc đời, lối ra thành cửa ngõ của thiên đàng, của cái chết. Có những người phải vội vàng rời đi trong một chốc lát ngắn ngủi. không ai đếm được và có thể ước chừng ta sẽ đi bao nhiêu kilomet hay bao nhiêu đơn vị định lượng trên con đường đó, chỉ có những cái mốc để khiến người ta nhớ trên cuộc hành trình mà thôi...
Paris vẫn đẹp và lãng mạn cùng những địa điểm trứ danh, vẫn là nơi hò hẹn, chắp cánh cho tình yêu muôn đời...
***

Lan về đến nhà, đặt chiếc túi nilon cái bộp trước mặt Minh trong khi con bé đang lúi húi với mấy trang giấy. Nó ngước lên nhìn Lan lạ lùng.
- Chuyện gì nữa đây cô nương?
- Nhà thằng Vũ mới đi du lịch về, quà cho nhà mình đấy!
- Ôi, nhà đó sướng nhỉ? Đi đâu vậy!
- Đi Bỉ.
- Hôm nay bà sang nhà nó à?
- Không, Vũ hẹn tôi ở trường.
Minh mở mấy chiếc vỏ hộp bắt mắt và bắt đầu thường thức hương vị ngọt ngào, đăng đắng của những viên sô- cô- la, nó trầm trồ:
- Sô- cô- la Bỉ có khác, ngon thật!
Lan lại không vội mân mê ngay mấy viên kẹo ngọt, mà lại xoay đứa bạn của mình vào những câu hỏi tò mò, như chính nó đang muốn khám phá một điều gì đó:
- Minh nè, mày thấy anh Trường thế nào?
- Trường nào?
- Con này!!!
- À, anh Trường bạn anh Sơn hả? Rồi sao?
- Tao đang hỏi mày thấy ảnh thế nào mà sao với trăng cái gì?
- Chà, hôm nay có phải là ngày đàn ông không mà lôi hết đám trai xung quanh ra bình phẩm thế cô nương.
- Thích thế thôi.
- Mày thích anh Trường hả?
- Không, ý tao là rảnh rổi nói chuyện thế thôi, đây cũng là một chủ đề đáng quan tâm mà.
- Có mày quan tâm thì có
- Nhưng mà nghiêm túc là, anh Trường dạo gần đây cũng hay nhắn tin cho tao lắm, anh ấy còn rủ tao đi xem phim này.
- Đồng ý thôi, chê gì nữa, có người rủ đi chơi là vui rồi!
- Ê cái con này, hâm à, chẳng lẽ rủ một phát là đi ngay sao được.
- Thôi đi chị, chị còn làm giá đến bao giờ? Tao thấy anh Trường cũng được đó, không đẹp trai bằng thằng Nam, nhưng mà cũng không quá xấu, ăn nói lịch sự, vui tính. Tốt quá còn gì, cũng thấy hợp với mày đó.
- Phải bình tĩnh.
- Ế tới nơi rồi còn bày đặt
- Còn lâu nha !!!
Hai đứa con gái chẳng bao giờ hết chuyện để nói với nhau. Dù chỉ một chốc lát vậy thôi rồi hai đứa lại mỗi người một góc. Minh tiếp tục với đống bài vở của mình, tuần tới nó cũng có vài môn kiểm tra. Trong khi đó nơi còn lại của căn phòng, Lan hãy còn lơ đãng với những suy nghĩ của một kẻ chập chững hẹn hò, chẳng biết gót chân nó có dẫm lên được con đường yêu nhiều hoa lá mà nó đang tưởng tượng.
Đúng lúc đó, anh Sơn bước ra:
- Hôm nay em đi với thằng Trường à?
Cái Lan tròn mắt như người vừa bị phát hiện làm chuyện mờ ám.
- Sao anh biết.
- Thằng Trường nói với anh.
- Trời, cái gì cũng thông báo cho nhau hết à?
- Thì là bạn mà.
- Tôi thấy đàn ông con trai xứ này yêu thương nhau ghê nhỉ, mới đi chơi về liền kể cho nhau là sao?
Cả Minh lẫn anh Sơn đều phì cười với cái giọng điệu của nó. Nói rồi, nó quay ngoắc vào phòng đầy ngượng ngịu. Thật khó hiểu Lan đang nghĩ gì, nó tha thiết một mối quan hệ, một cuộc hẹn hò đúng kiểu, một sự quan tâm cần có, thế mà nó lại sợ người ta biết là nó đi chơi hay hẹn hò với một thằng con trai nào. Hay là nó sợ người ta nghĩ nó dễ dãi, có thể đi chơi với bất cứ ai nếu được mời, được đề nghị. Không, là do nó muốn vậy chứ, con gái như nó cũng ngon lành hơn ai mà, bao năm nay vẫn đi về một mình đấy thôi. Nói tóm lại dù trời Tây hay xứ Ta, con gái vẫn là một thế giới mơ hồ và ẩn chứa nhiều điều bí ẩn.
Nó nằm lăn trên giường, không quên móc ngay điện thoại ra nhắn tin cho gã kia:
- Đi chơi mà cũng khoe với bạn à?
Đầu bên kia hồi âm ngay lập tức:
- Sao vậy em?
- Thì anh nói với anh Sơn là anh em mình đi chơi với nhau đúng không ?
- Haha, thì thằng Sơn tìm anh lúc chiều, anh nói là anh đi với em. Em không thích à?
- Không phải, tưởng anh tự nhiên đi khoe...
- Cũng đáng để khoe chứ phải không?
Lan cười tủm tỉm vì nghe được mấy câu có cánh ấy từ Trường.
- Chúng ta bắt đầu hẹn hò nhé?
- Ừ...
Câu trả lời của nó chỉ có vỏn vẹn một từ thế thôi đấy. Nó bắt đầu phấn khởi trong cái mối quan hệ như chỉ vừa mới bắt đầu này.
Paris giờ đã quá quen thuộc với nó, những con đường, nhữ
Thông Tin
Lượt Xem : 359
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN