--> Hoa bò cạp - game1s.com

Hoa bò cạp


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")
Chị đã chẳng còn là chị của ngày xưa để mà mềm lòng trước anh. 25 tuổi của chị trưởng thành và biết phân biệt đâu là rung động đâu là thực tế.
***
25 tuổi - Chị không còn trẻ nữa, đã bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn sau đuôi mắt, chứng tích của những ngày sống trong muộn phiền, lo âu và trăn trở. Tuổi 25 - Chị không còn xinh nữa, đã bắt đầu thấy mình chững lại, đứng đắn và người lớn hơn. 25 tuổi của Chị là cái hồn hậu, rộng lượng khác với những đố kị, nhỏ nhen và ganh đua của chị ngày 20 tuổi. Chị đang được yêu và có người yêu! Cái tình yêu "lý trí" của những người biết nhận thức và có lý trí. Đừng hỏi chị có yêu anh không? Chị không thể trả lời! Chỉ biết rằng chị hay khuyên những cô gái mới lớn, tình yêu đừng ảo tuởng quá, đôi khi phải biết lý trí em à!

Anh ngỏ ý muốn chị cùng về quê anh, ra mắt ba mẹ! cho em thời gian suy nghĩ!chị nói thế, rồi trăn trở mấy ngày, cuối cùng đồng ý, ánh mắt anh rạng ngời! quê anh Củ Chi. Nơi căn cứ địa cách mạng một thời, mảnh đất thiêng và vẫn âm vang hào hùng năm cũ. Anh tự hào về quê anh lắm, tự hào mình là con của mảnh đất Củ Chi nghèo khó nhưng biết hy sinh và vươn lên. Chị cũng đã yêu mảnh đất ấy qua những lời anh kể, qua ánh mắt tự hào chan chứa và mảnh liệt một tình yêu quê! Duy chỉ có về ra mắt ba mẹ anh, chị sợ! Chẳng biết sợ điều gì, nhưng nói rằng chị sợ ba mẹ anh chê chị thì không!
Qua khỏi địa phận Thành Phố, rồi về đến quê anh! Chị ngắm nhìn mảnh đất thường tưởng tượng, rồi ngỡ ngàng nhận ra, sự tưởng tượng và sự thật khác xa nhau. Trung tâm Củ Chi đang đổi mới và vươn lên phát triển một cách kì lạ! nhưng ra khỏi trung tâm, tuy không còn dấu vết của những trận chiến đã qua, song vẫn còn đây cái mộc mạc, dân giã chị vẫn thấy trong những bộ phim tư liệu!
Con đường trải nhựa ngắn nối dài, hai bên đường là những vạt đất chia từng ô trồng dưa, ven bờ, những cây tràm đang vươn mình lên trong một trưa nắng đẹp. Những khoảng đất trống, những ruộng khô và cháy loang lỗ, những ngôi nhà nhỏ bé ẩn mình trong khoảng vườn xanh lá, từ bao đời chống chọi với phong ba. Quê anh dường như được bao bọc bởi một màu xanh bạt ngàn của lá, cỏ, những cây bò cạp trổ hoa vàng rực như cô gái trẻ mỉm cười duyên dáng, những ngọn dừa vươn mình trên bầu trời xanh như chàng trai mới lớn ôm ấp khát vọng vươn xa. Con đường trải nhựa vẫn nối dài, điểm tô bởi màu đỏ của hoa dâm bụt, đó là hình ảnh của làng quê yên ả thanh bình trong thời mở cửa. Những khúc quanh, khúc co ẩn mình bên những hàng cây, con đường vẫn cứ trải dài tưởng chừng như vô tận, thi thoảng chị liếc nhìn anh rồi mỉm cười, nửa háo hức nửa hân hoan. Anh dừng xe lại, bước xuống, mở cửa cho chị ra.
Nhà anh hiện ra trong màu vàng của nắng và của hoa bò cạp. Chị nhìn lên những chùm hoa sum sê mà thích thú mê mải! mẹ anh hiền lành chạy ra, chị khép nép cạnh anh khẽ chào rồi cùng vào nhà trong! 3 ngày nơi quê anh, chị được anh dẫn đi khắp họ hàng, bạn bè giới thiệu. Anh tự hào về chị lắm! Anh nói thế, mắt anh long lanh! mẹ anh có vẻ quý mến chị, cứ nói gần nói xa rằng bà đã mong được có cháu để ẳm bồng, chị thường đỏ mặt rồi quay đi, chị sợ nhìn vào mắt anh lúc ấy, hẳn anh đồng tình theo mẹ thì chị biết trả lời sao! Nhưng dường như anh hiểu, anh không nói và cũng chẳng đả động gì đến chuyện cưới xin! Chị thường cùng anh đi dạo trên con đường nhỏ hẹp, xung quanh là những cây bò cạp hoa vàng rực yêu kiều, những lúc ấy bình yên lắm, chị tưởng chị trẻ đi vài tuổi, trở về cái tuổi 20 trong trẻo của ngày xưa...
Anh hứa khi nào chị mệt mỏi và căng thẳng với công việc, anh sẽ đưa chị về đây, chị bật cười, nói anh ngốc. Chạy xe hơn 3 tiếng để về đây à? Rảnh quá, đi dạo biển, đi khu du lịch sinh thái không mát mẻ hơn à, anh cưởi mỉm mỉm, anh vuốt mái tóc chị đầy trìu mến, chị luống cuống gạt tay anh, nhăn nhó, người ta cười! Chưa có ai cười, nhưng đã thấy anh cười thật hiền! Sao mà anh hiền thế! Chị nửa giận nửa thương.
Trở về, với công việc, thi thoảng chị nhớ lại hình ảnh ba mẹ anh loay hoay làm gà nấu cháo cho chị và anh ăn mà thấy mềm lòng. Họ rất yêu thương chị, rất quan tâm, nhưng bao giờ chị lại bù đắp được cho anh những điều như thế? Ngày xưa chị 20 tuổi, xinh xắn, kiêu kỳ, chị cũng có một tình yêu đẹp, mối tình đầu trong trắng và không trọn. Nó ám ảnh chị đến bây giờ, ăn sâu vào tiềm thức. Rồi chị gặp anh, cái vẻ hiền lành, mộc mạc, cái sự thông minh ẩn sau đôi mắt sâu và phong thái của một kĩ sư khiến chị bỏ trốn. Chị trốn chạy anh, trốn chạy tình yêu của anh, nhưng bằng sự quyết tâm sắt đá của mình, anh đã chinh phục chị! Nên đó là tình yêu lí trí. Khi mà chị đã
Thông Tin
Lượt Xem : 274
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN