--> Hoa muống biển - game1s.com
XtGem Forum catalog

Hoa muống biển


(truyenngan. com. vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Anh bảo chị ra đây ném hết thư đi. Anh không muốn chị em mang theo thư của anh nhỡ đâu có sự hiểu lầm khiến chị em sẽ phải khóc....
***
Khi những cơn gió nam non đầu hạ đổ về làng chài thì những đám muống biển mọc thành dề đã bắt đầu trổ hoa. Ở Cồn Đen, trên từng doi cát trắng đến nhức mắt giữa trưa hè chói chang là sắc hoa tím bật lên kiêu hãnh.
Bọn trẻ con một thời cùng nắng cùng mưa cứ rủ nhau vượt qua từng bãi cát để bước chân lên đám muống biển. Cả bọn tung tăng đùa nghịch sau mỗi buổi bắt còng, bắt cáy hay đào don nứa, đào vọp.
Mới ngày nào... Hàng chục năm qua đi rồi, đứa trẻ ngày nào còn lẽo đẽo theo chị ra biển giờ đã lớn tồng ngồng, đôi vai chắc nở. Cuộc đời cũng có biết bao sự đổi thay. Lâu lắm rồi tôi mới có thời gian rỗi để đi dạo với chị trên bãi biển. Chị cầm nụ muống biển tím thẫm đến nao lòng rồi thở dài. Tiếng thở dài của chị nghe não lòng. Tôi lặng im để mình chìm vào miền kí ức xa xưa... .

Nhà tôi ở ngay cạnh cửa sông Trà Lí đổ ra biển. Bố tôi mất trong một lần ra biển gặp cơn giông bị lật thuyền. Năm ngày sau mới tìm thấy bố tôi đem về mai táng. Chị em tôi sống luôn nhớ lời mẹ dặn, phải mang ơn những người đã đưa bố tôi về... Cơn mưa giông ấy đã giáng bất hạnh xuống gia đình tôi và khiến đời con gái chị cũng đa đoan theo.
Chị tôi hai mươi mốt tuổi, vừa học xong cao đẳng sư phạm đã phải lấy chồng để nhà không lâm vào cảnh khốn cùng. Anh rể tôi là dân đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài nhiều năm về nước nghỉ phép nhờ người mai mối để lấy chị. Mẹ tôi mắc một căn bệnh, chữa mãi chưa khỏi mà trong nhà cũng hết sạch tiền. Đồng lương hợp đồng của chị ở quê không đủ đi dự vài đám cưới trong một tháng. Chị nhắm mắt lấy anh để có tiền lo thuốc thang cho mẹ và tôi không phải nghỉ học ngang chừng.
Ngày nhà trai mang lễ xuống làm lễ ăn hỏi là một ngày trời mưa tầm tã. Mây đen từ khơi xa kéo nhau về ùn ùn phủ kín bầu trời. Hơn chục người bên họ nhà trai ướt như chuột lột, đồ lễ ướt nhèm. Chị ngồi trong buồng khóc. Tôi tưởng như nước mắt chị rơi còn nhiều hơn mưa lớn ngoài trời. Bất ngờ, chị ôm một bịch gì rồi lao đi giữa trời nước bạc trắng. Tôi chạy theo, cổ rát bỏng gọi chị. Gió thốc lên rồi ném từng vốc nước vào người rát rạt. Chị chạy ra cồn cát rồi ào xuống biển, đoạn chị tung tất cả những gì cầm trên tay lên trời. Tôi đau xót, chết lặng nhìn chị gào lên trước biển cả bao la trong tiếng sấm xé rạch bầu trời. Dưới ánh chớp nhoáng nhoàng, tôi thấy những lá thư anh Tú gửi cho chị dập dềnh trên mặt nước rồi bị sóng cuốn đi.
Anh Tú và chị yêu nhau lắm nhưng bị hai gia đình ngăn cản. Anh là con một trong một gia đình giàu có, lại là trưởng họ nên mẹ anh muốn anh lấy người bà đã lựa cho theo bà thì đã " môn đăng hộ đối". Anh học đại học ở trên Hà Nội nhưng vẫn luôn viết thư về cho chị đều đặn tuần hai lá. Hình như tình yêu càng ngăn cản thì lại càng mãnh liệt. Những lá thư anh gửi về nhà bị mẹ " tịch thu" và đốt sạch. Mẹ đã hết lời phân giải nhưng chị vẫn yêu anh. Mẹ giận chị lắm, vì chị yêu anh Tú mà gia đình anh ấy tỏ ra coi thường nhà tôi nghèo nàn. Thế rồi anh Tú gửi thư về cho chị theo địa chỉ của chị Hạnh bạn thân của chị ở xóm trên. Và tôi là người chị nhờ lên lấy thư. Tôi trở thành " sứ giả tình yêu" của chị lúc nào cũng không hay nữa. Ở cái tuổi lên mười, được dúi vào tay vài cây kẹo mút hay mấy thứ đồ chơi mà anh mang từ thành phố về thì mọi chuyện còn lại thì " nhỏ như con thỏ". Tôi mong anh về còn hơn cả chị ấy chứ.
Những lá thư làm chị thao thức bao đêm không ngủ. Có lúc, chị ấp lá thư anh vào ngực mình chìm vào một miền hạnh phúc ngọt ngào. Lúc đó, chị thật đẹp. Vẻ mặt tròn đầy đặn thánh thiện như bừng thắm hơn bởi đôi mắt long lanh niềm vui sướng dâng trào. Chị cười, nụ cười toát ra từ trái tim. Chưa hiểu tình yêu là gì nhưng tôi vô cùng ngưỡng mộ tình cảm của hai người.
Tôi ôm chặt chị và cũng khóc: - Không yêu thì chị đừng lấy!- Tôi gào lên trong mưa. Chị trả lời, giọng đầy nước:
- Chị không được quyền sống cho riêng mình, khi nào lớn, em sẽ hiểu.
Với chị, tôi mãi là thằng em bé nhỏ luôn cần sự che chở từ nơi chị.
Ngày chị cưới chồng mưa cũng vần vũ bầu trời. Suốt từ đêm hôm trước đến lúc đưa dâu không lúc nào ngớt hạt. Đang mùa biển động nên sóng cứ gầm gào ném theo gió vào đất
Thông Tin
Lượt Xem : 397
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN