--> Khi hạnh phúc đi qua - game1s.com
Pair of Vintage Old School Fru

Khi hạnh phúc đi qua


Khoảng thời gian này của tôi u ám quá, tôi luôn suy nghĩ tiêu cực về mọi vấn đề, chỉ hướng về mặt tối của tất cả mọi chuyện, chẳng hiểu sao nữa, chỉ là hơi buồn chút thôi. Nhưng mà mỗi ngày "hơi buồn một chút" và ngày hôm sau lại lớn hơn thêm "một chút" nữa, cộng lại là cả một nỗi buồn to đùng.... Mà tôi chẳng thể thoát khỏi cái nỗi buồn và ám ảnh đó, tôi cứ đơn độc và cố gắng tìm mọi cách để lúc nào cũng chỉ có một mình mình mà thôi...
***
Thất bại trong mối tình đầu, tôi bi quan kinh khủng. Cảm tưởng như trái đất đang ngừng quay và thế chiến III chuẩn bị bùng nổ. Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần cho 1 cái chết, ví dụ như bị xe tông hay đi qua 1 công trường đang xây dựng gạch rơi trúng đầu mà tử vong ngay tại chỗ lắm âý chứ. Nói chung là cũng chẳng biết làm thế nào để tôi đứng dậy được cả. Tôi thất vọng vì nhiều thứ, và mất đi niềm tin ở tất cả mọi người...

Người tôi yêu nhất bỏ rơi tôi để đến với đứa bạn tôi chơi thân nhất. Ok, thế là xong. Thế là chấm hết. Tôi chẳng còn gì, chẳng còn cái gì để mà mất, để mà lưu luyến ý chứ!!! Xem nào, trên đời tôi yêu quý và tin tưởng nhất 2 người. một là người yêu, hai là bạn tôi. Vậy mà họ cùng nắm tay nhau phản bội tôi như thế đấy. Đúng là mất hết thật rồi... cái thứ mà tôi có chỉ là của quá khứ mà thôi.
Khi tôi nói rằng tôi còn yêu anh ta và chưa muốn chia tay, hắn chỉ cười nhạt rồi đẩy tôi 1 cái thật mạnh về phía sau và nhả cợt "Tưởng tôi yêu cô thật à? Với tôi, cô chỉ là thứ đồ chơi để giải trí mà thôi!!! Tránh ra và đừng bao giờ tìm cách gặp hay nói chuyện với tôi nữa, phiền hà lắm". Lúc ấy tôi nhớ mình đã thật yếu ớt, đã khóc lóc và cầu xin hắn đừng bỏ rơi tôi bởi tôi yêu hắn rất nhiều. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự khinh rẻ và đau khổ đến tột cùng.
Tôi đã từng nghĩ rằng anh ta có thể quay lại với tôi sau vài ngày hẹn hò cùng cô bạn thân của mình nhưng không phải thế, họ đã lén sau lưng tôi mà làm đủ thứ chuyện. Với họ tôi chỉ là 1 kẻ dư thừa, 1 kẻ thứ 3, 1 con kì đà cản mũi. Đúng là 2 tên nghiệt súc, sao họ nỡ lừa dối tôi cơ chứ? Tôi muốn khóc mà không lên tiếng, muốn mắng chửi mà không lên lời... Tôi tự nhủ mình phải cố gắng kiên cường, phải thật mạnh mẽ mà sao không thể, từ trước đến nay tôi đều tin nhầm người, đặt niềm tin vào sai chỗ, đúng là ngu ngốc thật mà. Nếu có bộ luật phạt những kẻ yêu lầm người và chọn sai đường có lẽ tôi đáng bị đưa lên máy chém lắm...
Ngày đầu tiên thất tình, tôi nằm bẹp trên giường không muốn dậy, không muốn ăn, cũng chẳng muốn đi đâu cả. Điện thoại cả ngày không nhận được lấy 1 tin nhắn,1 cuộc gọi. Tôi khư khư cái điện thoại trong lòng bàn tay, chỉ hi vọng nó có tiếng chuông cho dù tôi biết nó sẽ chẳng bao giờ đổ chuông nữa, hoặc là có nhưng chắc hẳn không phải là từ anh ta. Hy vọng có thể coi như 1 đống tro tàn không thể nhóm lên được nữa.
Ngày thứ hai, tôi đi đặt vé xem 1 bộ phim hài, bộ phim đó rất buồn cười, nhưng tôi cứ vừa ăn bắp rang bơ vừa khóc tức tưởi, nước mắt cứ rơi không ngừng, tiếng thút thít của tôi khiến nhiều đôi ở đó khó chịu. Thế là tôi đi ra trước khỏi rạp, để họ không biết rằng tôi đang khóc vì nghĩ về 1 thằng đàn ông đểu không còn gì đểu hơn... Có phải tôi ngu ngốc và nhu nhược lắm hay không?
Ngày thứ ba, tôi đi ngang qua trung tâm thương mại, thấy có trưng bày 1 số mẫu áo nam rất đẹp, chợt nghĩ trước kia khi còn yêu nhau, anh ta vẫn thường nói hình thức với con trai rất quan trọng. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật người yêu cũ rồi, suy nghĩ 1 lúc cuối cùng tôi cũng đi vào và mua chiếc áo sơ mi kẻ sọc xanh đó. Tôi thích màu xanh da trời, nhẹ nhàng và dịu ngọt, hệt như chính tôi vậy.
Tôi phải dặn đi dặn lại nhân viên bán hang phải bọc cho cẩn thận bởi đó là quà sinh nhật tôi tặng cho "người yêu" tôi. Chị ta chỉ mỉm cười, còn tôi thì cố dặn ra 1 nụ cười chua xót. "Người yêu" của quá khứ, vậy mà hiện tại này tôi vẫn chưa thể chấp nhận được sao?
Tối đó tôi có gặp cô bạn thân của tôi ở thư viện trường, tôi còn tưởng cô ta còn bận với tình yêu và các cuộc hẹn hò của mình chứ, vẫn còn có thời gian mà vào thư viện kiếm sách sao? Tôi rút chiếc hộp từ trong túi xách ra đưa cho cô ta
- Sinh nhật anh ấy, gửi lời của tôi, chúc sinh nhật vui vẻ
- Quà cậu tặng à??? Cái gì vậy?
- Cậu có thể đưa cho anh ta rồi cùng nhau bóc cũng được- tôi tảng lờ đi
- Ừ. Tôi sẽ đưa...
- Vậy cảm ơn cậu trước. Tôi về đây
Tôi chạy vội ra khỏi thư viện, 1 tay ôm lấy mặt, tôi không biết việc tôi làm có khiến người khác càng coi thường tôi không nữa, nói thật ra, lúc này tôi cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa. Tất cả cứ lộn xộn và lung tung lên t
Thông Tin
Lượt Xem : 467
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN