--> Không thể rời xa - game1s.com
Disneyland 1972 Love the old s

Không thể rời xa


(game1s.com) Phong không nói không rằng, một mạch lao ra khỏi cửa và nhảy phốc xuống khỏi ban công…
Từ tầng 16!
***
Cửa kính ban công mở toang…
Gió đưa ánh trăng dát bạc theo rèm cửa bay phấp phới vào căn phòng.
Vẫn luôn là như vậy, luôn huyền ảo và lãng mạn.
Ánh mắt đắm đuối và những nụ hôn ngọt ngào bất tận trao nhau trong bóng tối không đèn, chỉ có ánh trăng sáng mờ… Nhưng những tia sáng của ngọn lửa tình yêu rực cháy trong họ đủ để bừng sáng hai khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc…

Phong đưa tay lên khẽ vuốt lọn tóc mái lòa xòa trên trán Tâm rồi hôn nhẹ lên đó. Hơi ấm của anh nồng nàn vây quanh cô, vòng tray anh đang xiết chặt cô. Tâm nhắm mắt lại tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào đó rồi rúc nhẹ vào người Phong.
Bỗng nhiên anh vùng dậy làm Tâm giật mình mở mắt, Phong lẳng lặng đi ra phía cửa. Tâm ú ớ:
- Ơ… anh? Anh làm gì đấy?
Phong quay lại nhìn Tâm, ánh mắt trở nên vô hồn, khuôn mặt anh tím đi và bắt đầu thở ra hơi lạnh – Như làn hơi người ta thở ra vào mùa đông lạnh, trong cái lạnh mấy oC.
Tâm lắp bắp:
- A..n..h… anh làm sao thế?
Phong không nói không rằng, một mạch lao ra khỏi cửa và nhảy phốc xuống khỏi ban công…
Từ tầng 16!
- KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!!!
 ***
Tâm vùng dậy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng. Cô bàng hoàng nhìn ra phía ban công. Đã 1 năm rồi, gần như mỗi tuần cô lại mơ giấc mơ như thế. Không thì cũng đại loại giống thế, kiểu như Phong đang cố tự tử, trầm mình xuống sông hay lao ra khỏi ô tô khi đang chạy nhanh,…
Tâm lồm cồm bò dậy, loạng choạng bước ra bàn trang điểm, trong ánh sáng mờ mờ của đèn ngủ, cô nhìn thấy gương mặt hốc hác của mình trong gương.
- Sao anh cứ hành hạ em mãi thế??? – Cô tự thì thầm với mình.
Mò mẫm xuống bếp lấy cốc nước lạnh, Tâm chẳng buồn bật điện, cô đã tập làm quen với bóng tối để không sợ hãi khi không có ánh sáng. Mọi nỗi sợ hãi lúc này đều có thể làm cô nhũn ra như bún.
Quay trở lại giường lúc này đang là 4h15’ sáng, Tâm lại lôi máy ra xem ảnh Phong, vuốt ve gương mặt anh rồi thì thầm:
- Em vẫn nghĩ đến anh, vẫn rất nhớ anh! Anh ko cần xuất hiện trong các giấc mơ rồi ám ảnh em như thế. Thay vì nhớ đến anh, nó làm em sợ… Hì… Người yêu ơi, anh có nhớ em ko?... Em nhớ anh nhiều lắm!!!
Những từ cuối cùng, Tâm nói trong nghen ngào. Nước mắt cô đã rơi, thậm chí có thể đã mù cả mắt nếu như người thân và bạn bè không tìm mọi cách làm cô vui. Sau cái chết đột ngột của Phong, thực sự Tâm đã mắc một số chứng bệnh về tâm lý.

***
Ngày 17 tháng 5 năm 2008
Tâm đang đi chọn váy phù dâu cho mấy cô bạn thân, dĩ nhiên chúng ta đang nói đến đám cưới của Thanh Tâm – Hải Phong, thì nhận được một cú điện thoại, số của Phong:
- A lô, chồng yêu à?
- Xin lỗi… cô là người thân của anh Phong?
Thịch! Tim Tâm đập lỗi một nhịp. Tiếng đầu dây bên kia vẫn rất nhẹ nhàng ấm áp, nhưng mỗi lời nói lại là một vết dao đâm cho đến khi Tâm khuỵu xuống:
- Tôi cần cô bình tĩnh, hết sức bình tĩnh!...Anh Phạm Hải Phong bị tai nạn ở ngã tư Khuất Duy Tiến, do va chạm khá mạnh với một chiếc ô tô tải chở vật liệu xây dựng nên… Họ đã đưa anh ấy vào đây và… chúng tôi đã cố gắng hết sức…
Những lời sau đó Tâm không còn nghe rõ nữa, tai cô ù đi và cả người cô mềm nhũn ra đất. Cô không biết có chuyện gì xảy ra sau đó nữa. Khi người ta đưa anh về đến nhà, anh vẫn đẹp đẽ như một thiên thần trong áo sơ mi trắng. Cô ngồi bên anh, hoàn toàn câm lặng. Giương đôi mắt vô hồn lên nhìn anh, đôi môi khô nứt run rẩy muốn gọi tên anh mà chẳng thể nói thành lời. Nỗi đau gần như giết mọi thứ tồn tại trong cô, ruột gan cô không cào xé mà vỡ nát. Trái tim cô lúc đó đã ngừng đập theo trái tim anh. Giờ phút đó cô chỉ là một cái xác không hồn.
Đám tang người chết trẻ diễn ra chóng vánh, suốt thời gian hành lễ Tâm chỉ ngồi trong xó nhà như một bóng ma, không ăn uống, không nói, không khóc. Chỉ ngồi đó như con thú hoang vừa bị gông vào cũi sắt. Nỗi căm hờn chất chứa trong đôi mắt cay xè đỏ hoe.
Thời khắc đưa Phong về với đất mẹ, Tâm đứng chăm chăm nhìn người ta ném từng nắm đất xuống cho anh. Khi xúc đến xẻng đất cuối cùng, Tâm mới như bừng tỉnh, cô co giật và nôn thốc nôn tháo, nước mắt ào ra đắng miệng. Mọi người đưa ma nhìn cô gái trẻ mà đau quặn lòng. Họ đưa cô về nhà mẹ đẻ. Tâm khóc 3 ngày 3 đêm không ăn uống gì cả. Sau bao nỗ lực của bố mẹ, anh chị, bạn bè, 5 ngày sau cô mới chịu húp 1
Thông Tin
Lượt Xem : 364
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN