--> Khung cửa sổ lá rơi - game1s.com

Khung cửa sổ lá rơi


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
Tình đơn phương chỉ trở nên bi ai khi người ta không có dũng khí đối mặt và tự cảm thấy bản thân mình đáng thương.
***
Vừa bước xuống xe bus, cơn mưa rào ập tới, cô vội chạy nhanh qua sân trường đến cuối hành lang lớp học. Bối rối phủ đi những hạt mưa vương trên tóc, cô đưa mắt nhìn cơn mưa nặng hạt. Đối với cô, những cơn mưa luôn là một sự đồng cảm lớn, chúng là sự kết hợp hoàn hảo của vẻ đẹp và nỗi buồn thương. Sân trường chưa bao giờ vắng lặng như vậy, dãy nhà hiệu bộ, khu vực bảng tin, những hàng cây đại thụ, tất cả đều dần nhạt nhòa trong tiếng mưa rơi. Còn cô, không cần phải có những ngày mưa mới thấy mình trở nên mờ nhạt, bản thân cô đã sớm quen với việc lặng lẽ sống, lặng lẽ ước mơ, lặng lẽ cười.
Bầu trời bỗng nhiên rực rỡ bởi chiếc ô cầu vồng, người ấy đưa ô che những giọt nước đang vội vàng rớt xuống tóc cô. Nụ cười ấm áp của anh đã kéo cô ra khỏi thế giới của mình, để rồi cô bối rối nhìn quanh nhằm chắc rằng nụ cười ấy anh dành cho cô, một người hoàn toàn xa lạ. Cơn mưa vẫn hối hả trên từng tán lá, anh cẩn thận rút khăn tay đưa cho cô rồi chạy thẳng vào màn mưa nơi sân trường. Lần đầu tiên, những ngày mưa trong cô đã bớt nặng hạt, trái tim cô giờ có nắng...

Một năm kể từ ngày ấy, dù nắng hay mưa, dù sân trường náo động tiếng cười đùa hay chỉ xào xạc lá khô, dù xung quanh cô vô vàn người ngang dọc, ánh mắt cô vẫn chỉ mải kiếm tìm hình bóng người ấy. Tự biết bản thân ngốc nghếch nhưng vẫn không thể dừng lại, tìm kiếm anh đã trở thành thói quen trong thế giới vốn chỉ mình cô sống. Vậy mà sự mong chờ đó lại chưa bao giờ có kết quả, bất kể trong hàng tỉ người ở thế giới ngoài kia hay trong vài nghìn học sinh của trường, chưa lần nào cô gặp lại anh, dù chỉ thoáng qua.
Cô gái ấy chưa bao giờ tự tin về bản thân mình, bề ngoài xấu xí khiến cô chưa từng cảm nhận được tình yêu thương và sự ưu ái của những người xung quanh. Nỗi buồn và sự tổn thương quá nhiều làm cô chẳng còn sức lực để ghen tị và hờn trách ai. Bởi vậy cô đóng chặt lòng mình rồi lặng lẽ sống. Như người vô hình giữa sự vội vã của nhịp sống, kỷ niệm năm ngoái là lần đầu tiên cô thấy mình đang tồn tại, ít ra là trong mắt người ấy. Nhưng niềm an ủi đó quá mong manh, đã đến lúc cô nên từ bỏ.
Buổi học đầu tiên năm lớp 11, cô được chuyển đến ngồi ở dãy đầu tiên, bàn số 3, bên phải cô là khung cửa sổ bằng kính có rèm che màu xanh da trời, từ đó cô có thể nhìn ra hành lang và toàn bộ sân trường. Sau những tháng hè không gặp mặt, không khí cả lớp đang rất náo nhiệt, mọi người đều tranh nhau nói, có vẻ như cả thầy chủ nhiệm cũng sẽ không có cơ hôi chen vào. Bạn cùng bàn của cô năm trước giờ đang pha trò với một đám bạn khác.
Ngồi cùng bàn với cô bây giờ là một bạn gái xinh xắn và nổi trội trong lớp, bàn trên là một cậu bạn nghịch ngợm, luôn có những câu hỏi kỳ quặc và những ý tưởng kỳ dị. Ấn tượng của cô về bạn bè trong lớp không nhiều và đối với họ, cô cũng chẳng mấy khi hiện hữu. Những con người ở ngay trước mặt nhưng xa cách đến mức không bước gần lại được, đầu tiên thì rất đau lòng nhưng lâu dần sẽ không còn cảm giác, cũng chẳng cần cố gắng đến gần hơn, khoảng cách ấy mặc nhiên tồn tại, mặc nhiên tách biệt thế giới cô đang sống với thế giới trước mắt cô.
Bầu trời mùa thu qua khung cửa sổ bị nhuộm vàng bởi những tán lá cây khổng lồ dưới sân trường, mỗi khi cơn gió ghé qua lại có cơn mưa lá vàng rơi. Cô đưa mắt ngắm nhìn và tự nhủ sẽ trân trọng những phút giây bên khung cửa sổ ấy. Nhưng thứ cô sẽ trân trọng đâu chỉ riêng khung cảnh tuyệt đẹp kia bởi cô còn thấy được nụ cười ấm áp của người ấy. Một buổi chiểu nắng nhẹ, anh bước ngang qua trước mắt cô, lọt vào giữa khung ảnh làm mọi thứ trở nên mờ nhạt, ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy cô lại có cơ hội ghi nhớ một lần nữa. Chỉ vài giây ngắn ngủi anh bước qua hành lang nhưng đối với cô đó là sự bù đắp lớn cho cả một quá trình cố gắng tìm kiếm, rằng khi ta luôn mong chờ một người nào đó, dù xa cách đến mấy, cuối cùng cũng sẽ gặp lại.
Buồn vì có lẽ cô chỉ có thể nhìn anh thôi, vui vì cô sẽ được thấy anh thêm nhiều lần nữa.

- Này, cho tớ mượn bút chì đi.
Cậu bạn bàn dưới vỗ vai kéo cô ra khỏi những bộn bề cảm xúc của chính mình. Cô nhẹ nhàng ngoảnh xuống đưa cho cậu chiếc bút chì. Bạn ý là một "ngôi sao" của lớp, học giỏi và nhìn kỹ thì còn rất đẹp trai nữa. Cô nhớ vì cậu ấy luôn hỏi mượn cô bút chì, cô cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao ngày nào cậu ta cũng có thể quên đồ dùng học tập như thế. Đáp lại nụ cười toe
Thông Tin
Lượt Xem : 347
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN