--> Lặng lẽ tình thừa - game1s.com
The Soda Pop

Lặng lẽ tình thừa


(game1s.com) “Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.
***
Cặp kè tuổi ba mươi, cái tuổi bắt đầu của sự lão hóa, nhưng Bình vẫn còn yêu đời chán. Cũng không hiểu là ngẫu nhiên hay cố ý mà gu thời trang của Bình teen quá trời teen. Tủ quần áo lúc nào cũng sặc sỡ xanh, đỏ, tím, vàng,… Chẳng hề gì nếu Bình chưa là người phụ nữ đã có chồng, có con. Nhiều lúc, cô bảo “có chồng thì đã răng, mình vẫn làm tròn bổn phận người mẹ, người vợ đó chứ”.

Đúng vậy, chồng Bình chưa bao giờ quên tự hào về cô vợ xinh ơi là xinh, khéo ơi là khéo này. Nhưng cái sự trẻ trung rất teen của Bình thỉnh thoảng cũng khiến Quân khó chịu vì…ghen, vì cái nhìn si mê của bao tên con trai ngoài phố. Mấy lúc đó, Bình cười trêu chồng “Vợ anh xinh thì anh phải tự hào mới đúng chứ! Người ta nhìn vợ anh chớ vợ anh có nhìn người ta mô mà anh lo ngắn, lo dài”. Biết vậy, nhưng Quân làm sao mà không ghen cho được. Bị chồng ghen, Bình thấy cũng hay hay, lại khỏi mất công lo chồng liếc cô này, ngó cô kia.
Bình vốn là một hướng dẫn viên du lịch tài hoa, nhưng từ khi lấy chồng, cô buộc phải giải nghệ. Ban đầu, Bình thấy tiếc lắm, nhớ nghề da diết lắm. Đôi bữa, cô trốn chồng tha thẫn quanh khu phố Tây mà ngơ ngẫn mất hồi lâu. Quân không cho Bình đi hướng dẫn nữa là có lý do của anh ấy. Đàn bà thì phải “xây tổ ấm” chứ, cứ đi như thế bỏ con, bỏ cái ai lo. Nhưng có lẽ, cái lý do lớn nhất là Quân không muốn người khác cứ vây quanh lấy vợ mình mà nhìn ngắm, trêu ghẹo. Rồi thì, Bình đẹp như thế kia mà phải dầm mưa, dãi nắng, Quân không đành lòng. Cái lý lẽ chồng đưa ra thấm đẫm tình cảm vậy nỡ nào Bình lại từ chối, gạt phăng đi.
Bình ở nhà từ đó.
Lâu lâu, mấy đồng nghiệp cũ đến thăm, trêu Bình “Yêu chồng phải biết nghen! Đúng là mẫu phụ nữ đảm đang gần bằng thời phong kiến rồi đấy.” Một chút buồn trong mắt vợ khiến Quân chạnh lòng. Buồn quá đi chứ, đang tự do bay nhảy ngoài kia thì bị giam lỏng như thế này ai mà không buồn cho được. Chồng thì đâu phải lúc nào cũng rảnh rang bên vợ.
Có người mách nước cho Bình cái nghề dịch thuật trên mạng. Nghe cũng hay hay, Bình giỏi ngoại ngữ lại có chút vốn liếng tin học kha khá, làm nghề dịch thuật trên mạng là đúng chuyên môn rồi còn gì. Vậy nên, chẳng mấy chốc, Bình nghiễm nhiên trở thành bà chủ website dịch thuật tương đối tiếng tăm trên thế giới ảo. Ngồi một chỗ, làm công việc đúng sở trường lại có lắm tiền khiến Bình vui lên trông thấy. Lúc nào, cô cũng tươi như hoa ban mai.
Rảnh rỗi, Bình còn tranh thủ đi học thêm khóa “nữ công gia chánh” để làm đẹp lòng chồng. Cả lớp học hơn hai mươi con người đều ngỡ Bình vẫn còn là cô gái đôi mươi khéo lo, khéo nghĩ. Mọi người cứ ghép hoài Bình cho thầy Nhân đầu bếp. Cô phải biện minh bắt mệt mà chẳng ai thềm tin cô đã có chồng con đuề huề ở nhà. Thôi thì trêu chán ắt thôi, Bình chỉ cười trừ.
Khổ nỗi, Nhân không nghĩ thế. Hôm nào, không có người ghép đôi Bình cho Nhân, cậu lại thấy buồn vô kể. Có bữa, chẳng hiểu thế nào, đang cắt hành, Nhân cắt luôn vô tay, đụng nhằm mạch, máu chảy quá chừng chừng. Được dịp, mọi người càng trêu giữ. Bình ngượng chín đỏ cả mặt mà Nhân thì cứ hớn hở cười tươi như thể bắt được vàng.

Hai hôm sau, Bình trốn biệt, không giám ló mặt đến lớp làm Nhân thẫn thờ đứng ngồi không yên.
Nghĩ cũng tiếc cho mớ tiền học phí, chẳng lẽ bỏ mất vì mấy chuyện không đâu vậy sao. Bình quây lại lớp đã thấy Nhân tần ngần đứng đợi ở cổng. Nhân níu tay Bình “Mấy bữa ni răng Bình không đến lớp? có biết tui lo cho Bình lắm không?”
Mặt Bình vẫn lạnh tanh, giọng điềm nhiên như không mà tay cứ run lập cập như phải gió “Dạ, mấy bữa ni em bận thầy ạ! Em quên số điện thoại thầy mất nên không gọi xin phép được.”
Nhân nắm chặt vai Bình xoay mạnh cho hai ánh nhìn gặp nhau “Chẳng lẽ em không hiểu thật sao, tui nhớ em lắm lắm, nhớ em ngay từ lần gặp đầu tiên. Tui gần như phát điên lên vì không được gặp em đó, em biết không!”
Biết quá đi chứ, Bình chẳng phải đã là gái có chồng rồi còn gì. Mà ngoài Quân ra, đã có khối gã si tình theo đuổi cô thì có lý gì cô không hiểu ra cái nhìn đắm đuối, những cử chỉ quan tâm ân cần của Nhân. Trong giây lát, Bình nhận ra có gì đó quen quen trong lời tỏ tình của Nhân, hình như chính Quân cũng đã từng nói với cô như thế thì phải. Cô nhoẽn miệng cười làm tin Nhân đập loạn xạ. Không hồi hộp sao được, hình như Nhân đang mừng quýnh lên thì phải. Mình tỏ tình mà người ta cười bẽn lẽn thế kia thì chẳng phải l
Thông Tin
Lượt Xem : 261
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN