--> Mùa đi qua - game1s.com

Mùa đi qua


Nếu một ngày các cô gái được ngỏ lời "thích mãi", xin hãy cứ dành một góc trong lòng mình dù nhỏ bé và tin.
***
Chiều, mùa đông rơi lạnh thành phố với cơn mưa. Mưa phùn ươn ướt, buốt trên da mặt. Những ngón tay tê cứng vụng về lau vệt nước, tôi như thở một làn sương phả vào trong không trung, nhìn nó mau chóng tan đi thật có chút ảo diệu. Tay trái cầm ô của tôi run rẩy vô cớ, chân lại dậm nhịp liên hồi chẳng chịu yên.
Tôi đang đợi một người.
Đợi một người có hẹn hôm nay, biết đằng ấy là chúa cao su nhưng vẫn đến sớm hơn giờ hẹn.
Đợi đến tay cóng, chân run, mới thấy khuôn mặt cô ấy bất thình lình xuất hiện làm cho giật nảy.
"Chúng mình che chung ô nhé" – Cô ấy nói, với nụ cười dễ thương.

Đó là ngày mà đông mới chập chững bước về thủ đô, những giá lạnh năm nào cũng đến tự dưng không quen thân lắm. Chúng tôi chung bước trong chiều mưa, chung nhau chiếc ô màu ghi, chung một khung trời những gam xám bảng lảng và hình như thật thấp, nằng nặng, tưởng như rơi xuống. Giữa những lời trò chuyện xen một vài khoảng lặng, không bối rối, mà như chờ người kia nói tiếp. Không như hai năm trước có ít nhiều hồi hộp, tôi lúc này bước cạnh cô ấy thật gần, rất gần mà vẫn tự nhiên. Khoảnh khắc đó khơi gợi một mong ước rất xa xôi, rằng tôi đã từng mơ về một ngày mưa lạnh dịu dàng như thế, cùng với người ở trong trái tim mình sánh bước với chiếc ô màu xanh. Và che chung, và đi sát gần đến hai cánh tay hay bờ vai khẽ chạm, thấy ngượng ngùng phớt hồng trên má. Im lặng không nói một câu, tận hưởng chút hơi ấm kia. Thật lãng mạn. Thực tế không được như mơ, nhưng quả không tệ lắm.
Dù chiếc ô của chúng mình thật rộng, nhưng cũng phải đi sát nhau để che khỏi ướt mưa. Trong khi năm centimet ngắn ngủi kia, tôi không cố gắng thu hẹp lại. "Năm centimet, khoảng cách giữa hai cánh tay, hai bờ vai,... vô cùng gần." Chỉ nghĩ vậy thôi, chứ tay phải tôi đã tự nghiêng ô về phía cô ấy. Tôi cố gắng đi thật tự nhiên, cánh tay cầm ô không đưa ra xa mình quá, chính cũng không muốn để cho cô ấy biết. Tự mình vui lạ. Cả hai cứ đi, một bên vai áo cậu con trai dần ướt.
Đứng trước cửa Urban Coffee trên đường Nguyễn Khang rồi, cô bạn chân ngắn đã nhanh nhẹn đi vào trước. Tôi chầm chậm gập ô, cảm thấy có gì đó không đúng.
Con đường hôm nay hình như... ngắn lại ?
Con đường đi học phải qua suốt bao lần, đột nhiên trở nên ngắn lại ? Hôm nay đi bộ, cảm giác còn nhanh hơn mọi ngày đạp xe, phi lý hết sức.
Đến lúc lên tầng ngồi đối diện với cậu rồi, tôi vẫn dành thêm vài phút, cố gắng giải thích sự phi lý kia. Giản đơn, nhưng sau này mới vỡ lẽ.
Chẳng phải đột nhiên đường đi lại ngắn, chỉ là mình hụt hẫng vì mong ước không thành thôi. Hoặc nhận ra ngay, hoặc ước muốn âm thầm rất chính đáng. Có một lúc con người ta mong con đường trở nên dài mãi, đó là khi sánh bước với người mình yêu thương.
***
Khi biết điểm thi vào Đại học Quốc gia Hà Nội của mình đã đủ để qua kì xét tuyển, trước mắt chỉ còn phải đối mặt với kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông, tôi bắt đầu bỏ một số thói quen như thức đến hai, ba giờ sáng hay ôm sách vào một góc giường đọc với ánh đèn bàn. Chưa thật sự thi xong, nhưng khoảng thời gian đột nhiên dư dả hẳn, tôi ngày ngày mở lại những bài hát của một playlist đã cũ, cảm thấy đầy hoài niệm.
Hồi còn học lớp năm tiểu học, những bài hát Một vòng trái đất, Cô bé mùa đông, Công chúa bong bóng,... đều là những bài hát "hot", đến bọn trẻ con như tôi bấy giờ chẳng rõ yêu đương là gì cũng học thuộc lời, rồi gào vô tội vạ. Tôi vẫn nhớ bài Cô bé mùa đông, Thủy Tiên và Đăng Khôi song ca, nhớ vì một kỉ niệm nào gắn liền mà tôi "thề" rằng sẽ mãi mãi thích bài hát đó nhất. Giờ có cố nhớ cũng không sao nghĩ ra.
Còn nghĩ đến chiều đông đó, tôi và cô ấy gặp nhau, trong Urban đã mở những giai điệu mới mẻ - nhạc ngoại, không lầm thì là tiếng Anh (bởi thực tôi cũng không để ý kĩ). Chỉ là cảm giác xa lạ, có lẽ bởi vốn ngoại ngữ của tôi tệ hại đến mức phải nhờ cô bạn chân ngắn kèm cho, cũng có thể vì bài hát chẳng đọng lại chút gì. Dù đó là âm thanh vang lên trong một chiều gặp gỡ với cô gái mà tôi theo đuổi rất nhiều năm, nó cũng chẳng khiến tôi có thể như lần nào thề rằng sẽ thích nó mãi. "Mãi thích" – Hai từ này thực sự vô lý ! Hay là không ?
Tôi để cô bạn tùy nhiên gọi đồ uống, cô gọi hai cốc cacao nóng. Tôi vốn ít vào quán cà phê, nên cũng không biết chọn như thế nào. Đến lúc bỏ cả gói đường mà cốc cacao vẫn nhạt thếch, tôi chỉ đành tự an ủi rằng cần uống chút gì nóng nóng vào mùa đông mà thôi. Nhưng cảm giác được học nhóm
Thông Tin
Lượt Xem : 250
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN