--> Người đàn ông sau lưng em - game1s.com
Disneyland 1972 Love the old s

Người đàn ông sau lưng em


Trở về Việt Nam với vết thương lòng tưởng như không thể nào hàn gắn nổi. Tôi cũng chẳng buồn làm việc.
***
Ai nói rằng tôi đang sở hữu một khối tài sản mà nhiều người mơ ước - một công việc mà ai cũng tranh giành nhau để leo lên thì tôi sẽ hạnh phúc. Quãng thời trai trẻ của tôi, tôi đã từng lao vào những cuộc tình chóng vánh. Quăng một đống tiền của cha mẹ qua cửa sổ. Thậm chí là mua cả căn biệt thự tại đất nước Pháp để có thể ôm ấp tình nhân mỗi dịp nghỉ lễ tết hoặc là xả hơi sau mỗi kì thi.
Tôi sẽ không bao giờ tỉnh ngộ nếu không từng đến với em – một người con gái xinh đẹp.

Xét về bề thế, có lẽ em chẳng bao giờ thèm đếm xỉa tới những thứ xa xỉ phẩm mà tôi đang sở hữu. Còn xét về quyền lực trong xã hội, không chắc gia đình tôi có thể có một chỗ đứng ở gần em.
Vậy mà cuộc sống vương giả như một nàng công chúa cũng chẳng làm em thấy sung sướng và hạnh phúc. Đến một lúc nào đó con người khi đã thỏa mãn hết nhu cầu của cơ thể , người ta lại cố gắng đi tìm cái phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn đó là hạnh phúc đích thực là gì?
Em sống sầu muộn đối lập với cái vẻ bề ngoài được nâng niu, chau chuốt của em. Nhưng tôi đến với em như là một nghịch lý, khi mà em cũng chẳng cần thiết để chở che thêm.
Tôi gặp em vào một đêm bên bờ sông Seine thơ mộng. Tiếng nước khẽ dập dìu xô vào bờ, khiến cung mày em dãn ra. Nhưng nhìn em tựa đang thu mình lại trong vẻ đẹp kiều diễm, vừa cổ kính, vừa hùng tráng giữa thủ đô hoa lệ. Hay em đang chạy trốn cái gì đó, mà tôi không thể nào đọc được sau đôi mắt đang đăm đắm nhìn vào hư ảo. Làn tóc vương nhẹ trên đôi vai trần nuột nà. Em thanh cao mà cô liêu đến lạ. Khiến tôi muốn xích lại gần, thật gần và thật nhẹ, như chỉ đủ để tạo thành dao động gần chạm vào cảm xúc của em.
Tôi ngồi lặng lẽ bên em. Bất chợt nghe tiếng thở dài... nhẹ lắm, như thể em vừa vội giấu nó đi. Tiếng thở mà nghe như tiếng não nề. Tôi nhón mũi giầy lại gần mũi giầy em. Chậm và khiêm nhường như một kẻ mọn hèn với người bề trên. Và bất giác em ngác ngơ nhìn sang tôi với đôi mắt vời vợi, ngân ngấn nước tự bao giờ.
- Em có thể để tựa vào vai tôi nếu muốn.
Tôi vừa nói vừa nhẫn nại kéo vai áo phẳng phiu.
Em nhoẻn miệng cười như thể tôi và em có quen nhau từ kiếp trước.
- Em cọ cái mũi có lẽ còn cay, và vùi đầu vào ngực tôi giống chú mèo con nhõng nhẽo.
Ở phương tây, người ta thật dễ dàng để lên giường cùng nhau. Nhưng đôi khi cũng khó tin lắm, khi người ta chỉ để ngủ vùi vào nhau.
Tối hôm đó, tôi nằm nghe câu chuyện về cuộc đời của em. Một bông hoa đẹp, ngọt ngào, nhưng mà mỏng manh và tàn tạ ngay từ khi trổ những mật đầu tiên. Em kể về những cơn mơ mà em từng trải qua. Những con đường ác mộng mà em phải đi.
Từ lúc đó tôi tự trói buộc mình với em. Tôi muốn trở thành một người đàn ông vĩ đại. Một người kéo em lại từ những hoang tưởng. Em cứ mãi hỏi tôi về việc em được tạo ra như thế nào.
***
Ba em là chủ tịch tập đoàn Phố Xinh. Đẹp và giàu có. Nhưng ba em không thích lấy vợ. Ông không thích sự ràng buộc với bất kì người con gái nào trong cuộc đời, dù họ xinh đẹp, đoan trang, hay giỏi giang đi nữa. Ông và một số những người trong giới thượng lưu khác thường có những chuyến viếng thăm tới những miền đất lạ. Và cũng như bản năng thúc giục, ông cũng muốn sinh con để lưu lại hình bóng, để có người thừa hưởng cơ nghiệp. Và ông bỏ một đống tiền để lựa chọn những tình trùng khỏe nhất và thụ tinh với một người con gái đẹp mà ông lựa chọn. Mọi quá trình sàng lọc đều cho thấy em sẽ trở thành một cô gái đẹp và không hề tì vết bởi sự thiếu sót nào. Tuy vậy con tàu cảm xúc của em lại bị trượt khỏi đường ray.
Bắt đầu từ câu hỏi của một giáo viên mầm non:
- Nhìn con dễ thương quá, chắc mẹ của con đẹp lắm phải không? Sao không thấy mẹ của con đi đón con vậy?
Để rồi em luôn phải khóc thét lên khi đòi mẹ. Em sống và lớn lên trong căn biệt thự với năm người vú nuôi, ba người chăm ba đứa trẻ, một người lo chuyện bếp núc, và một người gần như quản gia. Khác hẳn với hai anh trai. Em càng lớn ý nghĩ tìm mẹ cũng lớn trong em. Cho đến khi những cơn mơ về người phụ nữ còn đẫm mồ hôi với tay theo đứa bé còn dính đầy chất gây và máu cứ hiện về trong giấc ngủ của em. Em sống thu mình. Em ghét đi học vì không muốn thấy cảnh những bà mẹ ôm hôn con. Em cũng không được đi công viên hay những chỗ mà dễ gặp cảnh yêu thương gia đình. Em chống cự bằng cách gào khóc, đập phá, tuyệt thực.
Rồi cứ lay lắt mà lớn dần. Em cũng đòi đi học. Nhưng lần nào đi học cũng gây ra bao phiền toái. Ba em mời bác sĩ tới điều trị cho em về chứng rối loạn cảm xúc.
Đến một ngày khi tất cả tưởng như đã ổn. Em lại tự nhốt mình trong căn phòng đen tối. Để khi mọi người phá cửa xông vào em hét lên, che mắt vì thứ ánh sáng chói chang. Và em bắt đầu sống về đêm, mơ màng, thơ thẩn.
Tưởng như tất cả đã chấm dứt khi một ngày em bỗng nhiên rất bình thường. Và em bắt đầu học cách hòa vào cuộc sống. Em cũng tới trường, cũng vui cùng các bạn và học. Thậm chí em học rất giỏi. Nhưng đêm về, những giấc mơ kinh hãi, những tiếng nói cười cứ rộn lên trong tâm trí em.
Vào một ngày trời mưa, em chạy ra hành lang, đuổi theo bóng dáng người phụ nữ yêu kiều và em gieo mình xuống đất khi chạm tay vào mộng tưởng.
Em nằm viện suốt hai tháng trời, trải qua những ca phẫu thuật có những khi tưởng như vô vọng. Cho tới ngày em xuất viện. Em kéo tay tôi chạm vào những vết còn gợn dưới da.
Em trở thành con mèo bé nhỏ của tôi. Và tôi nghĩ tôi đã yêu em. Tôi có trách nhiệm phải che chở cho em.

Nhưng giờ này em đang ở đâu? Ở đây... đó... trên kia... Tôi đã trễ nải một chút thôi để giữ lại em trên cuộc đời này. Dù đã cố ôm em thật chặt mỗi cơn mơ. Dù đã cố nói với em rằng đó là ảo mộng. Dù đã vuốt ve em trong những cơn đau. Dù đã vỗ về em bằng tình yêu chan chứa.
Tôi nản lòng vô cùng khi thông báo cho ba của em về hiện trạng của em khi ấy. Và chỉ nhận được tiếng thở kìm lòng của ba em. Ba em nói ông không thể làm được gì khi nó sinh ra là định mệnh sai trái. Mẹ của em đã chết sau một tai nạn xe, nên ông không thể nào cho em một người mẹ được.
Khi tôi trở về căn nhà và tìm kiếm em mọi ngõ ngách, cuối cùng nhận ra em đã gieo mình xuống hồ nước.
Sự ra đi của em khiến tôi phải trân trọng hơn bao giờ hết mỗi khoảnh khắc còn tồn tại trên nhân gian.
Có những khi tôi sợ rằng, nỗi ám ảnh nào đó cũng bắt đầu gieo vào lòng tôi. Khi mà tôi không hề có cảm xúc ngay cả khi một cô đào trông thật hấp dẫn ngả vào lòng tôi.
                                                                               ***
Cho tới khi tôi gặp em – con nhóc. Khác với những người sống trong nhung lụa, nhìn em giản đơn và dễ gần biết dường nào. Nhìn em cười với những người xung quanh, tôi đã muốn một chút thôi, có thể lưu lại nụ cười ấy trong tim, để mỗi khi lòng lạnh giá, tôi lại lấy ra xem, và giữ cho mình sự ấm áp nhỏ nhoi.
Tôi trút bỏ vẻ lãng tử để cứ vờ tình cờ gặp em. Và cứ mỗi ngày em lại lấy đi một chút sự ngờ vực trong tôi. Và mỗi ngày em lại thêm một chút yêu thương, cho tới khi nó đầy tràn.
Một tình yêu viên mãn. Em xóa sạch sự khổ đau ngự trị nơi trái tim tôi.
Nhưng hạnh phúc có tròn trịa bao giờ?
Em đã thẳng thắn đề nghị tôi đi lấy một người khác khi căn bệnh ung thư buồng trứng quái ác là tác nhân khiến em không thể có con.
Dù tôi đã cố gắng thuyết phục em rằng, với tôi việc không có con không quan trọng bằng việc tôi không có em trong cuộc đời này. Vậy mà em vẫn rời xa tôi.
Em ôm tôi thật chặt trước khi cầu xin tôi hãy để em được giải thoát bằng việc ra đi. Em lau những giọt nước lăn dài trên khóe mắt tôi và hôn tôi nồng nàn. Tôi để em đi khi bàn tay tôi còn vương hơi ấm của em.
Lúc đầu em về nông trang, nơi mà tôi và em vẫn về nghỉ ngơi mỗi kì. Em vẫn nghe điện thoại của tôi mỗi khi. Vẫn kể cho tôi nghe về những niềm vui một ngày em hái được. Em kể về cái tia nắng sớm mai chiếu qua tán lá xuống mặt hồ lung linh ra sao. Em kể về đám mây trắng trên bầu trời êm ái thế nào. Em kể về việc, con sâu nhỏ ăn lá non thật ngộ...Và hàng ngàn những câu chuyện của em cứ kéo tôi về bên em.
Cho đến một ngày, khi tôi bắt đầu cảm nhận thấy, sự đau đớn sắp sửa ập tới với em, tôi đã về đó, đứng ở một nơi rất gần và gọi cho em. Nhìn em gạt những giọt nước lóng lánh đang rơi xuống mặt hồ, mà vẫn cố cười để tôi vui thì tôi không thể kìm lòng được nữa. Tôi bước tới đứng sau lưng em, cho tới khi bóng tôi lừng lững đổ trên bóng em, thì em đứng lên ôm tôi thật chặt. Tôi cầm bàn tay còn ướt lạnh mà cầu xin em hãy thử sức một lần nữa.
...
Trong khi em đi tôi đã nhờ những người đầu ngành giới thiệu về một loại thuốc mới, chỉ trong giai đoạn thử nghiệm, về cái tính năng có thể ngừa sự tiến triển của ung thư mà không phải phẫu thuật, hóa trị hay là xạ trị.
...
Những ngày em trở về căn nhà là những ngày tôi ngập tràn hạnh phúc khi mỗi ngày thức dậy vẫn cảm nhận thấy hơi thở ấm áp đều đặn của em. Tôi đích thân vào bếp để nấu những món ăn em thích ăn. Đôi khi cơn đau vẫn khiến em tái mặt đi, và lúc đó tôi chẳng làm được gì tốt nhất cho em ngoài việc cầm tay em thật chặt và nhìn em thật trìu mến. Tôi từng ước mình có thể chia sớt với em đôi chút. Nhưng em nói em chỉ cần bờ vai tôi để tựa, và em muốn tôi mạnh khỏe mãi mãi.

Có những đêm ôm em trong vòng tay, tôi mong em mau khỏe, để một lúc nào đó tôi lại được đắm chìm trong khúc nhạc hoan ca của xác thịt. Để tôi khiến em ngây ngất trong vị tình.
Và đời đôi khi cũng ban tặng cho ta trái ngọt. Mỗi lúc sắc môi em hồng lên, và ánh mắt em lại ngập ngời niềm tin yêu. Tôi vui sao khi thấy em bắt đầu tập những bài tập thể dục nhẹ nhàng. Tôi vui sao khi nhìn em vuốt phẳng chiếc áo sơ mi em vừa ủi. Tôi vui sao khi em ăn ngấu nghiến thức ăn còn nóng hổi vừa lấy ra từ lò vi sóng. Tôi vui sao khi em đòi đi coi phim...
Mỗi ngày em lại cộng cho tôi thêm chút niềm tin yêu.
Tôi sung sướng đễn nỗi rạo rực trong người khi được ngả ngớn trong vòng tay em, lại được vùi đầu vào ngực em đang thổn thức. Tôi cứ ngỡ mình đang mơ khi đôi tay em lại mơn trớn trên cơ thể tôi. Tôi sắp chạy ra và hét lên cho cả thế giới biết tôi hạnh phúc cỡ nào khi em ghì chặt người tôi, và đôi môi chín đỏ đang cắn tôi.
Vậy là hạnh phúc đã ở lại trong gia đình tôi. Đó có phải là phép nhiệm màu cho sự nỗ lực của em, sự âm thầm hi sinh của tôi, niềm tin nơi chúng ta. Em đã dành tặng tôi chàng trai bé nhỏ đúng vào mùa lạnh giá nhất trong năm, nhưng đó lại là những giây phút bừng cháy nhất cuộc đời tôi. Cảm ơn em! Cảm ơn cuộc đời!
Nhưng những ngày tháng tiếp theo tôi biết em đang gắng gượng. Tất cả đã đi xa ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Thêm lần nữa tôi lại thấy em héo úa. Mỗi sớm mai thức dậy, tôi chỉ sợ bàn tay em đã lạnh từ bao giờ. Tôi cố gắng mang về những câu chuyện cười, chỉ để ước một lần lại được em cười khanh khách. Nhưng em lại muốn tôi đi làm. Thực sự tôi chỉ giả vờ đi để em vui thôi. Tôi biết em sợ cái nhìn níu kéo nơi tôi. Tôi biết sự giằng co của tôi với tử thần khiến tôi kiệt quệ. Tôi biết em không muốn cảm giác chia li mãi mãi để lại vết thương lòng nơi tôi.
Và rồi cái ngày định mệnh ấy cũng tới. Tôi chỉ kịp ẵm con còn đỏ và nắm vội vào bàn tay em. Tôi đã cố làm ấm lên, nhưng mà em thì không chịu. Cứ lạnh dần. Giọt nước mắt còn lăn dài trên gò má mòn mỏi, và đôi môi khô nẻ như cố mỉm cười. Khoảnh khắc đó như khoảng trời pha lê đổ xuống đầu tôi.
Bờ vai nghiêng nghiêng , để thời gian tuột mất. Làn môi run run, để hơi ấm kia tan mất.
Trái ngọt thì vẫn là trái ngọt thôi, em đã gắng gượng trong phép nhiệm màu rồi. Tôi để em ngủ vùi vào thời gian nhé.
Một ngày nào đó. Tôi lại đến sau lưng em. Lại ôm em từ đằng sau, và đặt nụ hôi lên đôi vai gầy. Một ngày nào đó, chúng ta lại đoàn viên. Ở đây, đó, hay là trên kia.
Cứ cho tôi làm người đàn ông sau lưng em nhé!







Thông Tin
Lượt Xem : 320
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN