--> Những mùa yêu - game1s.com
Polaroid

Những mùa yêu


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Đôi khi cuộc sống hiện đại làm người ta quên mất những yêu thương xưa cũ. Bận rộn, bon chen làm người ta tốt lên theo cách này nhưng xấu đi theo một cách khác. Giữa dòng đời nhộn nhịp, tôi vẫn giữ cho mình những nỗi niềm suy tư riêng, như một miền tâm hồn không thể mờ đi theo những bước chân trưởng thành. Và tôi nghĩ tuổi trẻ đều nên như thế, ít nhất là để thế giới rộng lớn này còn có những góc dành riêng cho cảm xúc.
***

1. Thu
Tím biếc...
Khi những bông hoa bằng lăng cuối cùng còn sót lại trên cành cây là lúc tôi chính thức bước vào lớp 12. Cuối cấp, bận bịu với những ca học thêm, những bài tập khó nhằn và bao nhiêu suy nghĩ về tương lai, nhưng tôi vẫn không bỏ được thói quen trầm ngâm hàng giờ trước những bông hoa tím thẫm. Sắc tím ấy vẫn thường đọng lại trong ánh nhìn của tôi với một chút lưu luyến-hoa cuối mùa, đẹp, nhưng nặng trĩu chia ly. Tôi đã từng cố nhìn thật kĩ để xem đằng sau lớp cánh mỏng tang ấy có gì mà khiến lòng người suy tư đến lạ, nhưng dù bao nhiêu lần nâng niu nó trên tay, nhìn nó chăm chú như nhìn một sinh vật lạ, thứ mà tôi nhận được chỉ là một màu tím không lời.
Màu tím đi qua những mùa học trò, màu tím cất giữ những tình cảm còn chưa thành lời, màu tím mang trong nó những miền kí ức riêng của tuổi hoa.
Một lần khi tôi đứng nghiêng mình dưới gốc bằng lăng, mắt không rời những bông hoa bé nhỏ trên cành, cậu khẽ lướt qua tôi, như một làn gió nhẹ nhàng. Tôi không rõ là cậu đã đứng phía sau tôi bao lâu, chỉ là lúc đi qua tôi, cậu kiễng chân lên và ngắt một chút sắc tím trên đó, thả vào lòng bàn tay tôi. Không lời. Cậu nháy mắt, mỉm cười, rồi bước đi như thế, bỏ lại tôi đứng trầm tư với bông bằng lăng nằm gọn trên tay.
Một cuốn sổ nhỏ xinh xắn được tôi chọn làm nơi lưu giữ bông hoa đó-một chút hương sắc cuối thời học sinh!
Năm cuối, tự nhiên lại đổi giáo viên chủ nhiệm, và chúng tôi được tự do chọn chỗ ngồi cho bản thân. Tôi chọn một góc gần cửa sổ, nơi tôi có thể nhìn thấy màu hoa tím, và có thể thấy bóng dáng quen thuộc của ai đó ở tòa nhà bên kia. Nhưng thật không may, hình như chỗ ngồi lí tưởng ấy đã có chủ.
- Cậu có thể nhường cho tớ chỗ này được không?
Tôi nói với Huy, cậu bạn cùng lớp, ánh mắt như thỉnh cầu. Huy mỉm cười:
- Để làm gì vậy? Ngắm anh đẹp trai nào đó ở lớp bên kia chăng?
- À, không phải. Tớ chỉ muốn....
Tôi ấp úng, không biết nói thế nào cho phải. Mặt bỗng dưng đỏ khiến tôi càng ngượng hơn.
- Đây. Một sự ga lăng cho năm cuối.
Huy ngồi dịch vào trong và cười. Đôi lúc tôi cũng không hiểu tại sao nụ cười của cậu bạn lại thu hút cái nhìn của người khác đến thế. Tất nhiên, người khác ở đây không phải tôi, mà là bao nhiêu cô bé mơ mộng khác trong lớp, trường. Họ đều nói, Huy có nụ cười tỏa nắng, và "men" nữa. Huy ngồi cạnh tôi, nhưng tôi chẳng mấy để ý, vì đôi mắt của tôi luôn hướng ra phía ngoài kia, màu tím, và khung cửa sổ của lớp học bên ấy, những thứ đó đủ để tôi chăm chú nhìn suốt buổi học mà không chán.
Đôi khi cuộc sống hiện đại làm người ta quên mất những yêu thương xưa cũ. Bận rộn, bon chen làm người ta tốt lên theo cách này nhưng xấu đi theo một cách khác. Giữa dòng đời nhộn nhịp, tôi vẫn giữ cho mình những nỗi niềm suy tư riêng, như một miền tâm hồn không thể mờ đi theo những bước chân trưởng thành. Và tôi nghĩ tuổi trẻ đều nên như thế, ít nhất là để thế giới rộng lớn này còn có những góc dành riêng cho cảm xúc.
Có thể tôi là một cô bé lạc hậu, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn thích nhìn cậu và lẩm nhẩm một vài câu thơ của Đỗ Trung Quân:
"Mối tình đầu của tôi có gì
Chỉ một cơn mưa bay bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại mang về."
2. Đông
Tí tách...Mưa...
Lại một cơn mưa ập đến, như một thói quen thường nhật của mùa đông, dai dẳng và lạnh giá. Qua khung cửa sổ, tôi vẫn thấy cậu ngồi học bài chăm chú. Có lẽ điều làm tôi chú ý đến cậu chính là dáng vẻ thư sinh, có pha chút mọt sách. Nó khác với những đứa con trai còn lại trong trường. Cậu không quá điển trai, không mang vẻ cậu ấm, không có chiều cao lí tưởng, nhưng tôi vẫn cứ thấy thích thú mỗi khi nhìn gương mặt ấy, kể cả là nhìn qua làn mưa trắng xóa. Mùa đông cuối ở trường cấp 3, hình như lạnh hơn, và mưa nhiều hơn.
Thỉnh thoảng, tôi thích lắp tai nghe vào, để cho những ca từ ngân nhẹ bên tai, còn đôi mắt thì vẫn hướng về phía ấy.
"Có khi nhìn kim đồng hồ quay
Em tự hỏi mình ý nghĩa những phút giây
Nếu ngày ấy vào một phút giây khác
Có chắc mình
Thông Tin
Lượt Xem : 289
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN