--> Sắc lính trong tôi - game1s.com
Old school Swatch Watches

Sắc lính trong tôi


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ")
Tình yêu là vậy, đôi khi không cần phải vai kề vai , tay sát tay...
***
Dạo này tiết trời Sài Gòn trở nên đỏng đảnh đến lạ. Mới hôm qua trời còn nóng ấm và ánh nắng trải dài khắp con phố một màu vàng lấp lánh. Thì sáng nay khi vừa thức dậy, cái lạnh đã ùa về bất chợt qua khung cửa sổ. Lạnh, một cảm giác ren rét khiến cho tôi phải tỉnh giấc. Mặc cho chuông điện thoại khẽ reo lên từng tiếng bíp khô khốc, tôi vẫn lười biếng nằm trên giường với ý nghĩ: "Ráng thêm năm phút nữa, còn sớm chán".
Tôi nằm đó, hai mắt mở to nhìn chầm chập lên trần nhà. Một vài ý nghĩ thoáng hiện ra trong trí tưởng tưởng đầy mộng mơ trong tôi. Một vài chú thằn lằn đang nằm im thin thít. Mấy chú nhện đang cần mẫn giăng tơ. Không gian ẩm thấp và trở nên chật chội hơn bởi những tấm lụa mỏng tanh được dệt nên bởi những chú nhện cần mẫn. Năm phút nhanh chóng cũng trôi qua. Dù không muốn nhưng tôi cũng phải chui ra khỏi chiếc chăn bông ấm áp để chuẩn bị cho một ngày học tập ở giảng đường. Mặc vội chiếc áo đã mua được từ tháng trước, tôi khẽ mỉm cười hài lòng khi ngắm mình trong gương.

Tôi đang say sưa nhẩm theo một giai điệu yêu thích thì chuông điện thoại bỗng vang lên. "If only you could see the tears in the world you left behind. If only you could heal my heart just one more time...."
- A lô! Na nghe đây ạ!
Đầu dây bên kia im bặt một hồi lâu, một tiếng thở dài khẽ phát ra mặc dù người gọi đã cố gắng rất nhiều để tôi không nghe thấy- Đó là cảm nhận của tôi vì có thể đó là tiếng gió thổi mà ra. Rồi không để tôi đợi lâu, một giọng nói trầm ấm và hơi ngập ngừng vang lên:
- Chào bạn, bạn khỏe chứ?
- Tớ khỏe! Cảm ơn cậu nhưng tớ không biết cậu là ai.
- Tớ là một lãng tử đa tình thích rong ruổi bốn phương để tìm một người bạn thân đã lâu chưa gặp mặt.
- Thế quí công tử đã tìm được người mà mình mong mỏi chưa?
- Thế gian rộng lớn, đời người chật hẹp. Công tử đây sau bao năm chu du thiên hạ đã tìm thấy bạn tri kỉ cần tìm.
- Nghe công tử nói vậy tỉ đây lấy làm tò mò và muốn biết danh tính của công tử là ai. Tôi lờ đi câu nói của anh vì đoán được câu nói sau đó là gì. Tôi không phải là một cô gái đẹp. Nhưng thành thật mà nói, tôi là một cô nàng bướng bỉnh và có duyên. Ai cũng bảo tôi có một sức hút đặc biệt khi trò chuyện với tôi. Đôi mắt mơ màng với hàng lông mi cong vút. Khuôn mặt tròn tròn với hai lúm đồng tiền là cái duyên tự nhiên mà tôi may mắn có . Tôi mím môi giọng có phần đanh đá :
- Thế xin công tử cho biết danh tính là gì?
- Hi hi! Na không nhớ tớ là ai à? Tớ là Quân đây. Giọng người thanh niên có vẻ rất vội. Một hồi chuông leng keng từ đầu dây bên kia vang lên kéo dài. Có tiếng xôn xao của nhiều người phát ra. Tiếng nói chuyện, tiếng bước chân thình thịch nện vào đất. Chuông điện thoại phát lên bít bít rồi tắt hẳn...
***
Chiều! Một chiều thu trời trở lạnh. Gió nhè nhẹ thổi làm cho tôi chốc chốc phải xoa hai tay lại với nhau cho đỡ rét. Nền trời màu xám tro, âm u và những đám mây ùn vào nhau tạo nên những hình thù khá ngộ nghĩnh. Con đường tôi đi học khá xa. Bởi vậy việc tự tạo cho mình một niềm vui nho nhỏ từ việc ngắm nhìn cảnh vật xung quanh đã hình thành trong tôi từ rất lâu. Tôi cứ lang thang bước đi trong cái lạnh đang thống trị. Tâm trí tôi tĩnh lặng không một chút suy nghĩ mặc dù cách tôi một sải tay thôi, dòng xe đang tấp nập đi lại. Một cảm giác mơ hồ tôi chưa từng có. Trán tôi nóng dần và tôi bắt đầu cảm thấy mệt.
Tôi mở cửa bước vào phòng. Thấy tôi có vẻ hơi mệt, mấy đứa bạn sống chung hỏi tới tấp:
- Sao thế? Mày có chuyện gì mà mặt mày ủ rũ thế kia?
- Hi hi! Chắc nó đang thất tình đấy tụi bây. Tiếng con Loan nhanh nhảu vang lên. Vừa nói nó còn lấy tay vung vẩy để phụ họa cho lời nói của mình được sinh động.
- Bà không sao đó chứ? - Giọng Lan Hương nhỏ nhẹ và xen một nỗi lo lắng. Hương nhìn tôi bằng vẻ ái ngại khi thấy trán tôi đã nhễ nhại mồ hôi.
- Bà bị ốm rồi! Để tôi đi mua thuốc cho.
Tôi chỉ mơ màng và nhớ được chừng đó hình ảnh và âm thanh từ những đứa bạn xa quê. Và căn phòng chật chội, nép mình trong một con ngõ hẹp là ngôi nhà nhỏ sẽ che chở cho chúng tôi trong 2 năm học tiếp theo. Rồi dần dần hai mi mắt nặng trĩu, tôi mơ màng chìm dần vào giấc ngủ.
Thông Tin
Lượt Xem : 260
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN