--> Sẽ có người cần em - game1s.com

Sẽ có người cần em


Mưa cứ thế rầm rì rả rích, như thể len lỏi sâu vào tận đáy lòng cô. Một nỗi đau quá lớn đối với một cô gái mới lớn còn nhiều bỡ ngỡ trước cánh cửa cuộc đời. Cô khóc, rồi cười. Nhớ lại những giây phút còn có anh, trái tim cô vẫn không ngừng run lên bần bật. Nó tan chảy, rỉ máu. Cô không biết những tháng ngày sau cô phải sống sao, còn có ai chấp nhận con người cô nữa không, vì nó không còn trinh vẹn như xưa nữa.
***

Cô yêu anh, cả hai gia đình đều biết, cô tin tưởng và luôn được anh vẽ ra trước mắt một mái ấm gia đình hạnh phúc. Hai năm trôi qua trong tình yêu thương mặn nồng của cặp đôi khiến bao bạn bè trong trường phải ghen tị, cô chưa bao giờ thôi tự hào về anh, về tình yêu của mình. Cô trao cho anh tất cả, gửi gắm nơi anh sự trong trắng 18 năm giữ gìn. Và anh, luôn coi cô như một thứ tài sản của riêng mình. Mỗi lần anh đi công tác về, là anh và cô lại quấn lấy nhau, khắng khít không rời.
Nhưng hạnh phúc nào có được trọn vẹn mãi mãi, khi cô đỗ vào một trường đại học có danh tiếng cũng là lúc tình yêu của cô mờ nhạt dần. Anh không còn yêu cô như trước nữa, những chiều hẹn đi chơi thưa thớt dần, ánh mắt anh nhìn cô xa lạ đến không ngờ. Và sự thực là, anh đã yêu một người khác, bằng tuổi với anh, hơn cô ba tuổi. Cô gái đó là một giáo viên mầm non ở thủ đô, chí ít là ngay lúc này, cô gái ấy thành đạt hơn so với một cô sinh viên nghèo như cô. Cô không trách móc, không gào khóc trước mặt anh, vì cô biết, cô đã trở thành một món hàng đã cũ, tương lai còn mịt mờ chưa rõ thành bại. Khi anh nói lời chia tay, cô chỉ mỉm cười, gật đầu rồi lầm lũi quay đi.
Đây là đêm thứ n cô ngồi một mình nghe mưa rơi và khóc, có lẽ cô nên thay đổi thôi, dù có khóc cạn nước mắt, khóc cho đôi mắt này mù lòa đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được gì. Cô lặng lẽ đứng lên, lau nước mắt. Phải, từ ngày mai cô không phải khóc vì tên bội bạc ấy nữa, cô phải quên để bắt đầu lại một cuộc sống mới, một con người mới. Thời gian cứ thế trôi nhanh...nhưng cô vẫn không thể yêu thêm một ai.
***
Bốn năm sau, khi cô tốt nghiệp và đi làm, rồi lại là một ngày mưa, cô nghe tim mình rộn ràng lắm, vì cô đã bắt đầu một cuộc tình mới, một người con trai thành đạt và dịu dàng. Anh quan tâm lo lắng cho cô từng chút từng chút một, anh đưa cô đi qua tất cả những con phố ở Hà Nội, mỗi sáng thức dậy anh lại đem đồ ăn sáng tới cho cô trước 6h sáng. Anh tưới hi vọng lên trái tim bé nhỏ của cô, anh vực nó dậy sau những ngày ngập tràn trong đau khổ, anh làm nó đập rộn ràng, anh làm nó thấy yêu cuộc đời hơn. Và cô không thể không lắng nghe sự sai bảo của trái tim mình, cô yêu anh lúc nào cô cũng không hay.
Một năm trôi qua, chưa bao giờ anh hỏi cô về mối tình ngày trước, anh chưa từng tò mò thắc mắc về quá khứ của cô, anh nói anh không bao giờ quan tâm tới nó. Nhưng anh lại kể cho cô nghe về quá khứ của anh, vì anh không muốn giấu cô bất kì điều gì. Anh cũng đã có một mối tình sâu đậm với một cô gái hơn cô 4 tuối, trước kia là bạn học và bây giờ là đồng nghiệp của anh. Cô gái ấy cũng trao cho anh sự trinh trắng của mình nhưng lại chia tay anh để yêu một người khác khi đi du học cùng. Và cô biết cô gái ấy tên Mai, xinh đẹp, tài năng và hiện là đồng nghiệp của anh.
Anh cũng đã biết cô không còn trọn vẹn, nhưng từng ngày sự yêu thương càng nhiều hơn, anh yêu đôi mắt trong veo của cô, yêu sự ngây ngô nhưng buồn lạ mỗi khi anh nhìn vào đôi mắt ấy, yêu sự hiền lành đến dại khờ của cô, yêu tất cả con người của cô... Và đó với cô là một ân huệ, một niềm hạnh phúc vô bờ vì nó xua đi mặc cảm mất đi thứ quý giá nhất của người con gái. Cô yêu anh, yêu sự khoan dung độ lượng của người đàn ông ấy, mỗi ngày trôi qua, cô lại càng yêu anh hơn. Và cô, lại yêu hết mình một lần nữa.
Hôm nay là cuối tuần, từ chiều tới tận mịt tối, cô không thấy tin nhắn của anh. Hàng trăm câu hỏi đặt ra trong đầu cô, hay cô làm gì để anh giận rồi nhỉ?Tự kiểm điểm lại bản thân, cô thấy khả năng này là không thể vì cô không làm gì sai cả. Hay anh bận họp? Nhưng nếu họp anh chắc chắn sẽ nói cho cô biết trước như mọi khi anh vẫn thường làm.
Đang mải miên man suy nghĩ, cô nhận được điện thoại của anh. Vội vàng nhấc máy, cô lo lắng:
- Anh đang ở đâu thế? Sao không nhắn tin cho em?
- Bạn gái à? Đến đây mà đưa người yêu về này.
Kết thúc là một giọng cười nghe thật lẳng lơ của một ả đàn bà nào đó. Cô run rẩy, loạng choạng làm rơi điện thoại, rồi lại vội vàng nhặt lên tìm số gọi lại hỏi địa chỉ. Cô không nghĩ được gì thêm, đầu óc trống rỗng, cô chỉ thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, mồ hôi túa ra. Điều cô lo lắng duy nhất ngay lúc này là người cô yêu đã làm sao rồi, liệu anh có gặp nguy hiểm không. Cô chạy vụt đi, trời đã khuya
Thông Tin
Lượt Xem : 327
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN