--> Trôi bềnh bồng giữa ngàn sao - game1s.com
XtGem Forum catalog

Trôi bềnh bồng giữa ngàn sao


Buổi chiều Đài Bắc thật nhẹ, thật chậm như thể cả trời mây tháng tư đã tan bỗng vào bao la xanh. Đường xe hun hút dưới năm mươi ba tầng nhà, giữa rặng lá xanh dọc đại lộ Trung Sơn.
Chúng tôi ôm chặt nhau, môi bầm dập, tìm cách giết nhau, cuối cùng rơi xuống một vực sâu sợ hãi. Tan bật ngửa, thở dốc rồi lật ngực vùi sấp mặt xuống gối. Tôi nằm yên bất động, hồn trí tôi tơi bời lượn quanh quẩn bên trên những đồ đạc bề bộn giữa căn phòng mờ tối.
Tháng tư Đài Bắc bao lâu mới qua?
* * *
"Em về Việt Nam đi!" – Tan nói khi chúng tôi đã uống hết ly cà phê buổi chiều. Buổi chiều mùa hè hiếm hoi không bị những công vụ chen ngang, Tan quay về lục lọi hồi lâu trong ngăn bàn làm việc.
"Ai đã phát hiện ra em?" – Mãi cho tới khi chúng tôi đã làm căn phòng lộn nhào bởi những cố gắng lao vào thân thể nhau, tôi mới thốt lên lời.
"Không ai cả. Nhưng ai dám mặc hot paints lao vào bộ Ngoại giao tìm anh? Dám cưỡi enduro chạy thẳng vào trụ sở Quốc dân đảng? Em không ở đây được nữa!"
Trời ơi! – Tôi đã hiểu ra vì sao tình yêu đau đớn hơn cái chết.
"Ông Lee sắp sang Việt Nam, ông ấy cần người giúp gây dựng các mối quan hệ. Em giúp anh nhé!" – Tan hôn lên mắt lên môi, chậm rãi thì thầm.
Tôi nằm bất động, rồi quả quyết trườn xuống giường, với lấy bao Black Russian.
"Anh bán em cho Lee?" – Tay tôi run bắn lên, điếu thuốc châm quá tay khói ngời ngời. – "Anh bán em cho thằng Lee?"– Khói thuốc làm tôi ho sặc sụa, nước mắt nhỏ xuống da thịt trần trụi.
Tan bò tới cắn mạnh lên vai tôi, cắn đến tứa máu. Anh nghiến răng. Tôi căm thù anh. Anh căm thù tôi. Máu và nước mắt chúng tôi chảy ra trong bóng chiều.

 
* * *
Trường bắn tập đặt trọn trong lòng núi Tứ Thú, quanh Đài Bắc là trùng điệp những căn cứ địa vây quanh núp trong lòng núi.
Desert Eagle hình như bây giờ cũng trở thành một huyền thoại được sùng bái như Beretta, vỏ thép hoàn hảo, đạn khoẻ. Không rõ khi thiết kế một khẩu súng, những chuyên gia vũ khí của ngành công nghiệp vũ khí Israel nghĩ gì. Đơn giản TAAS chỉ muốn táo bạo vứt bỏ kiểu súng tự động truyền thống, khắc phục nhược điểm vốn có của kiểu ổ đạn quay trái, hay họ nghĩ súng cũng là một tác phẩm?
Bàn tay giết người cũng cần cầm đẹp?
Eagle xuất hiện trong nhiều cảnh phim. Tôi nghĩ người viết kịch bản có thể chưa từng cầm đến miếng thép lạnh chết người này.
Eagle đạn mạnh. Phát thứ nhất bắn vào đầu. Nếu chưa chết, phát thứ hai bắn tiếp vào đầu, đủ để kết liễu sinh mệnh đối phương. Nếu vẫn chưa chết, mới cần phát thứ ba bắn vào ngực.
Tình yêu không phải là nhìn vào mắt nhau mà là cùng nhìn về một hướng.
Chỉ trong trường bắn, Tan và tôi mới cùng nhìn về một hướng.
Tan dạy tôi. Tan là một thế giới xa lạ hoàn toàn, Tan chỉ thân thuộc khi chúng tôi gắn sâu thân thể vào nhau. Những lúc ấy ngày càng ít dần, chúng tôi thường ôm chặt nhau, mỗi người nhìn về mỗi hướng khác.
Hướng nào cũng đầy trời sao. Tôi ghét căn phòng ngủ ba phía trời sao, ánh sao như đau đáu hàng đêm. Nên tôi phải vùi vào vai anh, hơi ấm duy nhất, khi chiếc giường trôi bềnh bồng giữa ngàn sao.
Tan chưa về. Bấm những mật mã quen thuộc, đột nhập vào căn phòng ân ái, áp miếng thép nặng lạnh vào má. Tôi đã nghĩ đến cái chết.
Chết ở nơi nặng lòng yêu nhau thật dễ biết bao.
Nhưng tôi như một bánh răng trong cỗ máy khổng lồ, sinh mệnh tôi không thuộc về tôi nữa. Chúng tôi hoàn hảo. Nhưng tôi chỉ mắc một sai lầm duy nhất, tôi đã yêu một bánh răng khác trong cỗ máy. Yêu đến mức có thể đánh đổi cả quốc tịch, cả quê hương bản quán, cả sự cô đơn tuổi già, cả bia mộ khi tôi chết. Sẵn sàng nằm dưới tấm đá vô danh cắm trên đất người.
Như thế có được gọi là tình yêu không?
Khẩu Chim ưng sa mạc của Tan do một quan chức chính phủ châu Phi tặng. Anh từng nói, quan chức ngoại giao là một nghề phúc hoạ kề nhau. Làm nhân viên ngoại giao, phúc thì mình hưởng nhưng hoạ sẽ dành cho đất nước.
Tôi là hoạ cho Tan.
Tôi là điểm yếu duy nhất của Tan.
Chẳng trách đã hai năm nay Tan không lên được chức trưởng ban vụ Châu Á.
* * *
Tan tỏ tình bằng một nụ hôn. Một buổi sáng mùa thu hai năm trước.
Nụ hôn đó thay đổi cuộc đời của hai chúng tôi.
Tôi dẫn đoàn khách bộ Tài chính của Việt Nam vào phòng khách lớn, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt mỉm cười nhã nhặn. Chiều hôm trước đã dặn nhau, giả vờ không quen biết. Nên trong sự nhã nhặn là nụ cười láu lỉnh.
Đã hơn một năm mới gặp lại, Tan trẻ hơn nhiều khi chúng tôi gặp nhau tại Hà Nội.
Nhưng cái hôn thì thật. Đưa khách ra đến cổng bộ Kinh tế, m
Thông Tin
Lượt Xem : 230
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN