--> Yêu cậu là lựa chọn của tớ - game1s.com
Polaroid

Yêu cậu là lựa chọn của tớ


(game1s.com - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
Vì tớ muốn cậu tự quyết định. Đồng ý hay không đồng ý là quyền của cậu, không phải định mệnh.
***
Trong những giấc mơ tôi thường thấy tôi, mặc váy cưới màu trắng, đội khăn voan trắng, trên tay cầm một bó hoa trắng. Tôi chậm rãi bước từng bước vào Thánh đường ngập tràn sắc trắng. Chú rể của tôi rạng rỡ trong bộ lễ phục màu trắng. Nhưng hôn lễ thì chẳng bao giờ kết thúc. Vì luôn luôn có người phản đối, ở phút thứ 25.

Một buổi sáng mùa đông năm tôi 13 tuổi, mẹ rời bỏ hai bố con tôi để chuyển đến nhà của hai "bố con" khác. Tôi tự hỏi tại sao mẹ không mang tôi đi? Tình cảm máu mủ mà có thể từ bỏ dễ dàng vậy sao? Nghe bố nói mẹ sắp có em bé, con của người đàn ông khác ấy. Bố nói bằng cái giọng đều đều vô thưởng vô phạt. Bố chỉ bảo: "Nửa đời đẹp nhất mẹ đã dành cho bố con mình", rồi từ đấy ông không bao giờ nhắc đến mẹ nữa. Tôi biết ông chỉ cố làm ra vẻ thế thôi chứ trong lòng ông cũng chẳng dễ chịu gì.
Và tôi cũng học ông. Cố gắng để tỏ ra rằng mình mạnh mẽ. Vì đôi khi việc che giấu đi phần yếu đuối bên trong không phải là biểu hiện của sự trốn chạy hay hèn nhát. Mà ngược lại, chỉ cần cố gắng để trở nên mạnh mẽ thì nghĩa là mình cũng đã mạnh mẽ lắm rồi.
Tôi vẫn sống theo nhịp sống thường ngày. Chẳng có gì thay đổi, kể cả cảm xúc của tôi. Nhiều người nghĩ tôi là đứa trẻ cứng lòng và vô cảm. Điều đó cũng chẳng khiến tôi yếu đuối hơn được. Mặt trời vẫn đơn độc ngụp lặn trong khoảng trống mênh mang của vũ trụ vậy hà cớ gì tôi phải tự thương hại bản thân khi bên cạnh tôi vẫn còn có bố. Ông sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi, tôi biết thế. Chỉ có điều, rồi cũng sẽ có một ngày trái tim ông lại tiếp tục san sẻ cho những người phụ nữ khác đến sau mẹ tôi.
Về sau, thỉnh thoảng tôi hay hỏi K, mà thường thì tôi có thói quen dành cho mỗi người quan trọng trong đời tôi một câu hỏi riêng biệt lặp đi lặp lại. Giống như một dạng mật khẩu, thần chú hay cái gì đó đại loại thế.
- Cậu đoán xem trên thế gian này nơi nào rộng nhất?
- Cần gì phải đoán hẳn nhiên là vũ trụ rồi.
- Ừ, vũ trụ cũng rộng thật đấy nhưng tớ cá trái tim con người còn rộng hơn. Lại nữa, thế khoảng cách từ một trái tim đến một trái tim là bao xa?
- Chắc không xa hơn nửa vòng trái đất đâu nhỉ?
- Không, xa hơn thế chứ. Tớ cho là phải đến một gang tay.
- Cậu nói gì lạ thế. Một gang tay như này á?
- Ừ phải đấy. Cậu cứ nghĩ mà xem đời người cũng có dài gì hơn một gang tay. Vậy nên tớ muốn đời tớ ngắn bớt đi, để sau này tớ sẽ không phải ở xa người tớ yêu đến một gang tay.
***
Phục Sinh, những người gặp nhau để yêu nhau.
Thị trấn nơi tôi sống có hai ngôi nhà thờ, một mới một cũ. Nhà thờ mới nằm ở giữa thị trấn, còn nhà thờ cũ lại nằm tít trên đỉnh đồi. Có những giai thoại được truyền tai trong đám trẻ chúng tôi về ngôi nhà thờ cũ. Điều đó không phải tự nhiên mà có, đều là do người lớn cả. Phía sau nhà thờ cũ có một cây si cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Mỗi mùa si chín chúng tôi thường trèo lên cây vặt. Có nhiều đứa vì thế mà ngã. Người lớn dọa bằng những câu chuyện ma quái, rằng cây si ấy có ma. Mà nghe đâu đó còn là một đôi tình nhân nữa kìa. Lý do tại sao chúng lại ở đây thì không ai biết. Người lớn còn bảo nếu hai người yêu nhau mà gặp được hai linh hồn kia dưới gốc cây si thì sẽ được họ chúc phúc. Mọi người đều tin như thế. Cũng hay đáo để. Cơ mà tôi vẫn thắc mắc tại sao Chúa lại để cho ma quỷ sống trong nhà của mình được nhỉ?
Bố tôi theo đạo nhưng mẹ thì không. Cuộc hôn nhân của bố mẹ không được ông bà nội ngoại hai bên chúc phúc. Đám cưới của họ không được tổ chức ở nhà thờ mà ở nhà hàng. Họ không có lời nguyện ước trăm năm trước sự chứng giám của Chúa. Vậy nên tôi vẫn luôn đinh ninh rằng đó là lý do cuộc hôn nhân của bố mẹ tôi tan vỡ. Chỉ có "sự gì Thiên Chúa đã liên kết", "loài người mới không thể phân ly". Tôi đã nhất quyết sau này phải cùng người đàn ông của đời tôi nắm tay nhau bước vào Thánh đường. Cái nắm tay thật chặt ấy chắc chắn sẽ là chất keo bền bỉ cho cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng đó là chuyện của sau này. Còn bây giờ là chuyện của bây giờ.
Bố nói: "Lễ phục sinh này nhà mình sẽ có thêm hai thành viên mới". Bố chỉ thông báo thôi chứ không phải hỏi ý kiến của tôi. Và tôi hiểu như thế có nghĩa là mùa đông qua đi thật rồi và mùa xuân đã đến. Từ ngày mai ngôi nhà kín bưng của chúng tôi sẽ lại mở cửa đón gió, đón nắng và đón khách. Tôi tự hỏi như thế là vui hay buồn? Vừa vui vừa buồn chắc cũng được nhỉ?
Tối thứ 7, lễ Vọng Phục Sinh. Chuông nhà thờ đổ liên hồi. Tôi phụ bố làm một bàn tiệc thịnh soạn với: trứng, thịt hun khói, gà quay, salad, súp khoa
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 339
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN