--> Đêm trắng - game1s.com
The Soda Pop

Đêm trắng

23h:
Mẹ gắt ầm nhà, giọng cao vút đau tai: “Vô ý thức! Ngày ngủ đến 9h, đêm lục đục không cho ai yên!”.
Đâu nào! Ừ thì mẹ hôm nào cũng ngày đi làm, tối đi học tại chức, nhưng lỗi tại Bộ giáo dục, ai bảo Bộ cho học sinh nghỉ hè?! Nghỉ hè phải khác trong năm học chứ!
Thôi thì theo “Quy tắc của bố” (1: mẹ luôn đúng. 2: mẹ không bao giờ sai!), cứ im thin thít đóng cửa, tắt đèn tuýp, lọ mọ bật đèn bàn rồi khe khẽ đánh răng.

23h30:
Nửa tiếng xoay sở một chỗ ổn thoả giữa đống hộp các tông để giăng bốn góc màn. Giữa núi lôm côm ấy, không phải mắc màn là tuyệt nhất!
“Khi cơn buồn ngủ kéo đến và người ta chỉ muốn lăn quay ra, không còn gì đáng căm thù hơn là phải bò dậy chăng màn! Vì mắc xong thì thôi, tỉnh như sáo!”. Đấy là quan điểm của con chị. Còn mẹ á? “Muỗi đốt cho bệnh tật lại khổ thân tôi!!!”.
Nên mới như… bi hài kịch, bốn dây màn: một ngoắc vào đinh trên tường, một tròng vào tay cầm tủ quần áo, một buộc qua cánh tủ TV và một vắt vẻo thành ghế!

23h45:
Không muốn ngủ, hai chị em chat với nhau… trên giấy đủ chuyện nhí nhố. Nhà trống hoác từ trong ra ngoài mà tai mẹ cực thính: Không được thì thào đã đành, tờ giấy đưa qua cấm được phép sột soạt lấy một tiếng!
Chat thế cũng hay! Mỗi tội đã nóng thì chớ, lại được mùi khói rơm rạ ngoài cánh đồng bay vào, thành thử hai cái quạt chạy hết cỡ vẫn chẳng mát!
“Nhưng như thế mới thiên nhiên, chị ạ. Cố mà tận hưởng. Chả mấy khi…”. Con em an ủi. Tất nhiên, trên giấy.

0h15:
Mặt con chị méo xẹo:
- Ý tưởng, có một ý tưởng!
Cái nghề “dàn dựng kịch bản cho những phi vụ cấp vườn” của nó là thế: có gì phải gõ lại ngay, không là thôi rồi đời luôn! Vấn đề là lúc này, nó không dám mở PC. Tội lỗi tại cái bàn phím cũ zỉn lọc xà lọc xọc. Mama nghe thấy là teo!
Đành ngoáy tít mù trên giấy, như con em đang làm với một “tứ thơ” nảy ra trong đầu. Dân văn, chấp gì!

0h20:
Bố lục đục dậy.
- Điều khiển TV đâu? Nóng quá, không ngủ được!
- Hehee, bố hồi hộp chờ sáng mai í mà! - Con chị nhấm nháy.
Nhưng kỳ diệu thay, bố của con! Bố mở TV xem film!
Choáng…!
Không thể có phát đại bác khơi mào nào hoành tráng hơn => Alez, bật PC! Gì chứ máy tính sao “hình ảnh sắc nét” và “âm thanh sống động” bằng TV?
Vừa nhấn Power đã thấy mẹ cau có chui ra khỏi màn. Hai chị em nhìn mẹ, cười cầu hoà. Cụ vờ vào WC để “dạo quanh phố phường” xem bố con nó làm gì. Xong lại cau có về giường.
- Cứ thức khuya rồi ốm hết lượt cả bố lẫn con…
Mẹ ơi, nốt đêm nay thôi mà…

0h30:
Tén ten: film hết. Khổ thân bố, xem được có 10!
Bố bật cái đèn trước cửa WC rồi tìm tìm kiếm kiếm. Tưởng làm gì, thì ra bố kiếm cái bàn gấp để ngồi đó… lôi tài liệu ra làm. Hix, nhà hoàn cảnh quá: hai cái đèn bàn, một cái vừa về hưu, cái kia con em đang chiếm dụng. Bố… sợ mẹ “dỗi”, không dám bật đèn tuýp!
Lúc này, tưởng tượng nhà là bốn khoang tàu. Khoang 1: mama (coi là) đang ngủ ở giường cạnh cửa sổ và gần cửa ra vào. Khoang 2: con chị gõ keyboard lách cách. Khoang 3: con em cắm cúi viết dưới ngọn đèn bàn. Khoang 4: dừng lại trước cửa WC, bố lúi húi với những con số.
Đang hăng say, con chị dừng lại, quơ vội một tờ báo, quạt lấy quạt để trong-im-lặng. Nhà chỉ có ba cái quạt bàn, “phân phối” cho các khoang 1, 2, 4. Khoang 3 của con chị được “hẳn” cái quạt trần. Nhưng giữa đêm, nó có dám bật cái thứ kêu cành cạch như công nông ấy lên không? Mama với đôi tai “45 năm vẫn chạy tốt”, thật là… ác chiến!

0h50:
Con em hãi hùng giơ lên xác con cào cào chết bẹp. Con chị viết giấy: “Nó sống ở đây ba ngày là đủ rồi!”.
May là bố không nghe được! Nếu không bố sẽ mắng nó ở bẩn cho xem. Nhưng cào cào tự nhiên chui vào nhà chứ nó có bắt vào đâu? Tại người ta đốt rơm ngoài cánh đồng í!
“Nó cứ nhảy lung tung như con điên, cho chết!”
“Sao chị dã man thế? Có nó không phải nhà… vui hơn à? Hôm trước em còn nghịch với nó… Ôi, đốm xanh bé nhỏ lách chách giữa đồ đạc toàn một màu buồn tẻ…”.

2h:
Bố tắt đèn, cất bàn, nhường quạt, về khoang 1. Con chị nhìn bố, thấy thương thương người đã bị nó… tát nước theo mưa!
Cơ sở hạ tầng được cải thiện (có quạt!!!), văn chương con chị lai láng ghê! Quên béng phải giữ im lặng, nó gõ lạch xạch như thể căm hờn cái keyboard lắm! Chỉ thỉnh thoảng nghe tiếng trở mình, nó mới lè lưỡi, tròn mắt hoảng hốt và nhè nhẹ tay được một lát. Rồi đâu vẫn vào đấy!

4h30:
Con em “thôi việc” từ lâu. Con chị vẫn bám lấy PC khi cả nhà chìm trong giấc ngủ (hoặc là nó tưởng thế!). Lúc này nó ngừng tay gõ. Vươn vai cho những đốt xương kêu răng rắc, nó nhìn quanh nhà.
Trên bức tường trắng hằn rõ từng vệt ố vàng chạy dài từ trần nhà xuống đất. Có gì lạ đâu, cứ như nói dương là phải có âm, nói cái nhà này thì không thể nào không nói về mưa!
Dột. Mà không phải vì mái thủng! Nếu là mái thủng, huy động xô, chậu, cùng lắm là nồi niêu xoong chảo vào hứng là xong. Đằng này nó dột ở cạnh tường. Nước cứ từ đó mà ri rỉ chảy xuống, mỗi lần mưa lau dọn thôi rồi, chưa kể việc chạy hết hơi để quăng tất cả đồ đạc đang ở trên sàn
Thông Tin
Lượt Xem : 291
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN