--> Ngọt ngào và đắng chát - game1s.com
XtGem Forum catalog

Ngọt ngào và đắng chát

1. Cô nhấp một ngụm cà phê nhỏ. Đắng chát. Mỗi khi nhớ về anh, cô đều thấy vị đắng trên đầu lưỡi mình. Một ngày, hai ngày. Một tháng, hai tháng. Một năm, nhiều năm… Vị đắng đó vẫn chẳng hề thay đổi.

Nhưng rốt cuộc thì cô cũng sẽ chẳng thể nhớ anh lâu hơn được. Chỉ còn mười phút nữa thôi là đến giờ hẹn của hai người, cuộc gặp mặt đầu tiên sau bao năm xa cách, ở trong chính quán cà phê mà cả hai từng vẫn hẹn nhau sau giờ tan lớp.

Cô đã không còn là cô nữ sinh hay cười thuở trước, vậy mà sâu trong tâm trí, cô lại khao khát được thấy chàng thanh niên ngày xưa xuất hiện trước mắt mình. Điều đó nghe thật mâu thuẫn, nhưng đâu phải là không có cơ sở? Những đứa bạn ngày xưa giờ đã lớn, đi làm, có đứa lập gia đình hẳn hoi, vậy mà trong mắt cô, chẳng có ai thay đổi. Thảng hoặc, khi so sánh những bức ảnh ngày trước với hiện tại, cô mới nhận ra rằng tất cả đều đã khác.

Một chút nữa thôi, khi anh bước đến và chào cô, có lẽ cô sẽ cảm thấy tim mình đập nhanh như lúc trước, anh thuở ấy và bây giờ vì vậy chẳng khác gì nhau. Cô cũng chẳng giữ bức ảnh nào của anh để so sánh, vậy nên không cần lo lắng chuyện mình cảm thấy rằng anh quá đỗi xa lạ. Cô tin tưởng điều đó.

2. Anh nhìn thật chăm chú vào bức hình người thiếu nữ mình đang cầm trên tay. Người con gái đáng yêu trong ảnh đang cầm một cây kem vani, thứ mà cô luôn chọn mỗi khi đến quán cà phê quen của hai người. Thời gian trôi qua tựa như một giấc mơ. Những kí ức ngọt ngào thời học sinh vẫn còn lưu giữ trong trí não anh, và mỗi khi nhớ đến dù chỉ một chi tiết về cô, tất cả lại dâng lên như một cơn sóng. Anh mong được gặp cô biết bao.

Cô bây giờ thế nào? Có lẽ sẽ khác lắm, không còn là cô bé thích ăn kem và hờn dỗi anh như ngày trước. Nhưng chính điều đó lại càng khiến anh muốn gặp lại cô. Để thấy sự đổi khác. Để nhận ra những hồi ức về cô là mấy đợt sóng nhỏ chỉ đủ để làm dịu đi cơn khát của trái tim anh, và khi được tận mắt nhìn thấy cô thì cũng là lúc anh cảm thấy sự chờ đợi của mình không hề vô nghĩa.

Anh giữ rất nhiều ảnh của cô. Một chốc nữa, khi anh gặp cô ở nơi hẹn, những tấm ảnh này sẽ giúp anh nhớ ra mình đã mong cô đến thế nào. Cô sẽ hiện ra, khác biệt, nhưng vẫn là cô, người con gái ngọt ngào trong trái tim anh.

3. Cô đợi mãi mà vẫn chưa thấy anh đâu. Thời học trò, cô đã cho anh leo cây, chờ dài cổ mãi. Có lần anh từng dọa cô rằng anh sẽ để cô phải chờ anh nếu cô cứ xài giờ dây thun như vậy, nhưng cô vẫn chứng nào tật nấy. Ngày xưa, anh đã không có cơ hội làm điều đó nên bây giờ, có lẽ anh đang muốn “trả thù” cô đây mà. Tốt thôi, cô sẽ giận dỗi, sẽ đấm thùm thụp vào lưng anh…

Cô nhấp thêm ngụm cà phê nữa. Cô đang nhớ anh. Và sự thật là anh vẫn chưa đến.

4. Anh không nhìn thấy cô ở đâu cả. Đã quá giờ hẹn rồi mà? Chẳng lẽ cô vẫn trễ giờ như hồi trước hay sao? Anh bắt đầu đi tìm cô. Không thể nào có chuyện đó, đã lâu rồi không gặp nhau, chắc chắn cô cũng háo hức như anh và không thể đến muộn.

Sau một hồi tìm kiếm trong quán, anh ngao ngán ngồi phịch xuống chiếc bàn kê sát cửa sổ, chỗ mà anh và cô vẫn chọn. Đưa tay vào túi, anh rút ra bức hình của cô và nhìn lần nữa. Chẳng ai ở đây có vẻ là cô cả. Cô đã thay đổi khác đến mức anh không thể nhận ra ư?

Có thể vậy, có thể là không. Dẫu sao anh cũng vẫn đang chờ cô. Và tự hỏi đâu là bóng hình mình đang tìm kiếm.

5. Tiếng chuông di động réo vang, cô trả lời theo quán tính, không cần nhìn xem người gọi là ai:

- Alô.

- Em đang ở đâu vậy? – Giọng trầm ấm quen thuộc của nam giới vang lên.

- Em đã nói là anh không cần biết điều đó!

Cô nói vào điện thoại với vẻ khó chịu. Cô không hiểu tại sao mình lại như thế nữa. Anh đang ở đâu chứ? Tại sao anh lại biến ngày đẹp trời của cô thành chuỗi dài những giờ phút ngóng trông? Cô đã mang bộ váy đẹp nhất của mình đến đây, vậy mà…

- Anh xin lỗi, anh quên mất hôm nay là…

- Không sao, em tắt máy đây!

Cô thả chiếc điện thoại xuống bàn với vẻ bất lực. Vị đắng cà phê ứa lên khắp đầu lưỡi và dần lan ra khắp cơ thể.

6. Anh thở dài. Lẽ nào cô sẽ chẳng bao giờ xuất hiện? Những hồi ức ngọt ngào dần quay lại và xâm chiếm tâm trí anh. Đối mặt với hiện thực phũ phàng, những kí ức đó chẳng làm anh thấy dễ chịu hơn chút nào mà trái lại, chúng còn làm anh đau đớn hơn. Anh cúi mặt ôm đầu, cố rũ bỏ chúng khỏi trí não mình.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán cà phê bật mở và một đôi nam nữ bước vào. Anh ngước nhìn lên để rồi bàng hoàng sửng sốt.

7. Cô nhíu mày. Hai người vừa bước vào trông thật quen thuộc. Mang trên mình bộ đồng phục, với những câu trêu đùa tinh nghịch và cử chỉ thân mật nhưng vẫn toát lên chất hồn nhiên, hai cô cậu đó trông chẳng khác gì anh và cô ở cái ngày xưa yêu dấu ấy.

Cô chợt dùng tay bụm miệng mình lại, nét mặt không giấu nổi vẻ kinh hoàng. Sẽ thế nào nếu sự việc lặp lại đúng như 12 năm về trước, cũng vào chính cái ngày này…? Không thể như thế được.

Vì cô không muốn thế một chút nào.

8. Một em bé lẫm chẫm đi sang đường,
Thông Tin
Lượt Xem : 240
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN