--> Nó đã trở về đấy ư? - game1s.com
Ring ring

Nó đã trở về đấy ư?


Nó nhận ra lần này trở về nó khác quá, nó không còn là một cậu nhóc ngày nào da ngăm đen luôn hồn nhiên...
***
Nó đắp cái mền ấm áp rồi nó ngồi gõ bàn phím, ngoài trời những hạt mưa lất phất rơi làm nó cảm nhận được tiết trời se se lạnh của núi rừng Tây Nguyên quê nó, nó xa Tây Nguyên vùng đất mà nó lớn lên để đến Sài Gòn học hơn năm năm trời rồi đấy, nay trở về nó thấy lạ lạ, nó vui khi được ở nhà nhưng sao trong lòng xen lẫn cảm giác cô đơn, một mình trong căn phòng bên của sổ ngắm những hạt mưa cứ lất phất bay mà nó tự hỏi ngờ nghệch rằng số phận những hạt mưa ấy sẽ đi về đâu, phải chăng tất cả đều tuôn ra biển lớn kia? Rồi nó lại tự hỏi sao mưa cứ mãi thôi không ngừng nghỉ?

Nó nhớ ở Sài Gòn hiếm khi có mưa dai dẳng như thế. Ở Sài Gòn với nó lúc nào cũng nóng, Sài Gòn quần lửng, áo phông dạo phố không cần biết đó là mùa nào, Sài Gòn chỉ có cảm giác se se lạnh những ngày chuẩn bị Noel nhưng rồi vụt qua nhanh đến nỗi ai cũng thương tiếc và thốt lên giá như có thêm những ngày se se lạnh để được ra đường với những bộ đồ mùa đông sặc sỡ thì tuyệt biết nhường nào, vậy mà nào có được, cảm giác những ngày se lạnh thậm chí đếm được trên đầu ngón ta. Với nó, Sài Gòn có những đêm bật quạt vù vù mà đắp mền ngủ thành thói quen với nó lúc nào không hay. Sài Gòn đi vào trong tâm trí nó với những kỉ niệm thời sinh viên thật đẹp mà hễ ngồi hàn huyên mãi cũng không hết, nó miên man nhớ Sài Gòn, đầu óc nó cứ lần lượt lướt qua từng con phố, bao đứa bạn và nhiều nhiều lắm những hoạt động tại nơi ấy. Từ dưới nhà, mẹ khẽ nhắc nhẹ : Ngủ sớm nha con nó chợt giật mình...
Đêm nay, nó không còn ở Sài Gòn nữa, Sài Gòn với nó giờ này chỉ là hư vô, là kỷ niệm, nó đang ở Tây Nguyên, nó đã về với bố với mẹ về với ngôi nhà của nó, nó đã về với nơi mà gắn với nó tuổi thơ thật dữ dội, nó nhìn xa xăm bên kia ngọn núi mà một thời nó cùng bạn bè tung hoành, nó nhìn, ngắm và nó nhớ, nó khẽ cười và tưởng tượng mùi thơm của lá chuối mà mẹ hơ trên than hồng tỏa mùi thơm phức để nó nắm cơm chăn bò ngày nào, nó vẫn nhớ cảm giác ngon miệng với món cơm nắm lá chuối để nguội ăn ngon cực, nghĩ đến nó thấy khoái nhất cảm giác những bữa ăn quây quần mỗi đứa một món bày ra ăn chung cứ thế bữa cơm cũng có đủ thịt, cá, trứng và cả rau. Nó tưởng tượng rõ mồn một những túp lều trại mà nó và đám bạn cùng đồng lòng làm với tiêu chí " ba cùng" đó là cùng ăn, cùng ở và cùng chơi trên những ngọn đồi cao vút, nó nhớ những trò khỉ nhất mà nó chính là đứa bày ra, túp lều lý tưởng có hai trái tim vàng và những đứa con thân yêu, và dưới túp lều ấy mỗi đứa là anh, là chị cũng rõ ràng như thật vậy, nó đủ thứ trò như băm rau heo, bán hàng và nhiều nhiều lắm những trò không tên.
Nó quên sao được cảm giác cứ chạy nhảy như khỉ, luồn lách trong một rừng lồ ô cùng đám bạn để bẻ măng, nó chợt nhớ những ca từ, những bài hát một thời nghêu ngao như : "Biết yêu khi nào", "con trai thời nay", rồi thì "Em mong sớm đến năm hai ngàn", cho đến "Vì yêu" nổi tiếng thời ấy. Nó nhớ những chiều hiu hiu bên làn gió mát thổi vào mặt nó chọn cho mình một lùm cây lý tưởng để học bài, đám bạn nó cũng bị nó chỉ huy vụ học tập, có anh, có em nên việc học lại trở nên thú vị và nhẹ nhàng hơn, những đứa nhóc thôn quê nghèo tuy thiếu thốn nhưng lại sở hữu cái đầu không chê vào đâu được, thay bằng những buổi học thêm, học nâng cao của các bạn gia đình có điều kiện thì với nó và đám bạn tự học nhóm, tự sáng tạo với tinh thần " học theo cách của mình" nhưng hiệu quả lại gấp đôi, nhớ những lần tổng kết cuối năm đứa nào cũng có giấy khen, có đứa xuất sắc, đứa giỏi, đứa tiên tiến nhưng đều nhìn nhau và cười vang hồn nhiên, nó lại nhìn bộ sưu tập giấy khen, bằng khen, giấy chứng nhận sau này nó đạt được, nhiều đấy, vui đấy mà sao vẫn thấy thèm cảm giác như ngày đó ghê gớm.
Đêm nay, Nó ngồi trầm ngâm một mình ngắm mưa như cuộn phim biết bao kỉ niệm, bao ký ức lần lượt hiện về, nó thấy tuổi thơ đẹp quá, hồn nhiên và yêu quá, nó cầm máy gọi điện thoại cho những đứa bạn một thời mà đang len lỏi trong đầu nó lúc này, vang từ đầu dây bên kia vẫn là những câu hỏi quen thuộc " gì không mậy" rồi vội vàng với câu " lát gọi lại, đang làm nha". Nó thấy vui và tiếp tục công việc của riêng mình.
Nó nhận ra lần này trở về nó khác quá, nó không còn là một cậu nhóc ngày nào da ngăm đen luôn hồn nhiên với những câu hỏi trên trời dưới đất mà mỗi khi nó hỏi cả đám ai cũng phì cười để rồi phán: Hỏi đầu gối mày đi! Sao nhiều chuyện thế? Nó của bây giờ đã chững chạc hơn, bản lĩnh hơn.
Chiều nay nó kịp tranh thủ dạo quanh buôn làng, những ngôi nhà tạm bợ ngày nào giờ đã được thay bằng những căn nhà chắc chắn, khang trang, những cụ già ngày nào giờ đã gầy yếu đi nhiều, những đứa nhóc bẵng đi vài năm mà giờ nó vỡ giọng ồm ồm và cao to mà tôi suýt khô
Thông Tin
Lượt Xem : 270
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN