--> Nụ hôn của gió - game1s.com
Polaroid

Nụ hôn của gió

Quân thấy nó và Vân đi dạo trong rừng cây sakê y như phim Trái Tim Mùa Thu!!! Ngàn lần không thể tin được, “cô nàng bóng rổ” (Quân đặt nick này cho Vân kể từ lúc con bé chỉ đọc Slamdunk mà ném ba phát trúng rổ cả ba!!!) mặc váy màu hồng, đi giày búp bê - thứ mà Vân vẫn bĩu môi “Sến!” khi Quân khen đẹp. Hay là đang mơ? Tự tát vào mặt mình, nó thấy đau! Nghĩa là thật?... Quân chưa kịp nắm tay Vân thì tự nhiên, mọi thứ tối đen...
- Ai tắt đèn thế? – Quân gào lên, tức tối. ít ra cũng phải để nó nắm tay cô gái trong mơ của nó rồi hãy cúp điện chứ?
Quân choàng tỉnh, và nó nhận ra mình đang ở trong một hoàn cảnh vô cùng “đặc biệt”: Nằm giữa sân tập bóng!
- Giãn ra! Giãn cho thoáng khí nào! – Giọng con gái lanh lảnh. Là Vân.
- Ông tỉnh rồi hả? Hết choáng chưa? Mấy đây? – Vân giơ hai ngón tay hình chữ V, như một bác sĩ… tâm thần!
- Rõ hâm! Hai chứ mấy! – Lồm cồm bò dậy, Quân hắng giọng cố chứng tỏ mình hoàn toàn tỉnh táo trước một cơ số các cặp mắt đang chằm chằm nhìn nó.
- Sai rồi! Năm La Mã chứ! – Vân phá lên cười. Nhận ra câu chuyện “giật gân” “có người ném bóng bị bật vào mặt” đã kết thúc “có hậu” với màn tỉnh dậy và hoàn toàn bình thường của nhân vật chính, đám đông dần giãn ra và trở lại vị trí cũ của mình.
- Tôi đã bảo là có ngày bóng sẽ quay lại tìm ông mà! – Vân càu nhàu trên đường vào phòng y tế.
- Chúng mày đang đóng quảng cáo Hazeline đấy hả? Mà lúc bất tỉnh nhân sự, mày mơ thấy cái gì mà cười ngu ngơ thế hả? Chắc là “bà già” Vân chứ gì? – Minh từ đâu chạy ra hóng được toàn bộ đoạn hội thoại, lập tức xỏ xiên.
Nhìn kiểu cái thằng này cười ruồi, Quân chỉ muốn đấm cho nó một phát. Nhưng trước khi làm điều đó, còn một việc “đáng giá” hơn nhiều: Tự nguyện để một-người-nào-đó dìu vào phòng y tế và tận tay chăm sóc!
- Thế nào rồi hả mày?
- Mày bị ấm đầu hả? Tự dưng hỏi một câu vô nghĩa! – Quân hừ giọng.
- Phải! Tao đang nóng hết cả đầu thay cho mày đây! Theo nguồn tin mới nhận được thì hôm qua Vân nhà mình đứng buôn với thằng lớp phó A2 năm phút!
Minh biến mất an toàn trong cả tiết Sử và mang về cho Quân một cái tin động trời làm thằng này hiện nguyên hình là một con cà cuống!
- Cái gì thế? – Quân rú lên khe khẽ khi Minh kể “thằng này đưa cho Vân một-cái-gì-đó” .
- Cụ thể là một cái phong bì!
- Phong bì gì chứ?
- Còn gì khác ngoài thư làm quen! – Minh nhún vai.
Tất nhiên, với những thằng bạn thân bình thường khác, Quân sẽ rất vui mừng khi cô bạn thân có ai đó “để ý”. Nhưng nó lại không nằm trong cái tập hợp ấy. Ngay từ khi hình ảnh mái tóc hơi quăn tự nhiên bay trong gió nhẹ như một đám mây rơi vào mắt Quân, nó đã biết mình thích Vân. ấy thế nhưng vì cái tính nhát cáy “hổng dám nói” nên mối quan hệ trong mơ giữa nó với Vân đã chệch sang một cái định nghĩa khác vô cùng giản đơn: Bạn thân!
- Lại vẽ! – Quân xuất hiện đầy bất ngờ ở sân thượng khu tập thể. Vân vẫn đang cắm cúi vẽ. Con bé thường biến thành một người khác khi ngồi vẽ tranh. Trầm tính với khuôn mặt như đang… mơ. Nó vẫn thường ngắm nghía lại những bức tranh treo tứ tung trong phòng ốc lộn xộn và lải nhải: “Tranh ai vẽ mà đẹp thế nhỉ? Có lẽ tôi vẽ trong trạng thái mộng du ông ạ! Vì tôi chả nhớ gì hết!”. Nhìn khuôn mặt ngốc xít của Vân lúc ấy, Quân không thể không bật cười…
- ơ! – Vân ngơ ngác - Đến bao giờ thế? Chạy xuống nhà lấy hộ tôi hộp màu nước!
Trong tất cả những lần vẽ tranh, Quân luôn là “đầu sai”. Thoảng, Vân còn đề nghị Quân làm người… bê lọ tĩnh vật làm thằng bé chịu khổ một cách sung sướng. Nhưng lần này, Quân không xuất hiện để làm tình nguyện viên. Theo nguồn tin tình báo mà thằng Minh khai thác từ bọn con gái A2 thì lần gặp mặt thứ hai, tên lớp phó và Vân đã đi đâu đó cả buổi chiều! Thằng Minh đã ấn vào tay Quân hai tấm vé phim Hàn để gọi là khúc dạo đầu cho cái gọi là “lời tỉnh tò ngọt ngào”. Thằng Minh còn cảnh báo thêm một câu làm Quân phát hoảng: “Mày không nhanh lên thì mày sẽ bị thằng lớp phó A2 cho knock out đấy!”…
- Này! Đi xem phim không? Tôi vừa chùa được của thằng Minh xong! Nó chưa có “xyz” nào cả mà lại được khuyến mại một vé đôi đi xem phim tối thứ bảy mới “đau sờ cau” chứ! – Quân hớn hở... nói dối mà không hề vấp.
- Tôi bận vẽ rồi! – Vân nhăn nhó. Khác hẳn con bé vẫn nhảy cẫng lên khi được rủ đi xem phim.
- Lại vẽ vời! Bận sao hôm qua tôi thấy bà hẹn hò với lớp phó? – Quân gào lên vô cớ. Đây không phải là lần đầu Vân từ chối đi chơi. Thậm chí, buổi kỉ niệm ba năm thành lập bộ ba “ông bà già” Quân- Vân- Minh gần đây, nó cũng đến muộn 1 tiếng vì lí do rất “chính đáng”: Vẽ!
- Tôi đi đâu liên quan gì đến ông? Với lại hôm qua tôi đi xin học vẽ cơ mà! – Vân hét lên.
- Với bà thì chỉ có vẽ thôi! Tôi không là que tăm nào cả, đúng không?
- Đúng! – Vân hét lên trước khi Quân lao xuống cầu thang…
Cãi nhau với thằng bạn làm bài tập bố cục màu của Vân bị bỏ dở. Quân cũng không sung sướng gì hơn. Mới ba mươi phút trước, nó đã phải tốn cả chai nước… bọt mới năn nỉ ỉ ôi để thằng bạn thân chịu xếp hàng mua vé hộ trong khi nó ở nhà tập dượt kịch bản…
Và khi
Thông Tin
Lượt Xem : 299
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN