--> Tuổi 18 "kinh khủng" - game1s.com
The Soda Pop

Tuổi 18 "kinh khủng"

Thật kinh khủng! Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa! Những áp lực này, những nhiệm vụ này, những trục trặc này và cả những khủng hoảng này nữa! Ai mà lại có thể sống chung được với chúng cơ chứ?

Bạn vừa nghe thấy một đoạn tâm sự điển hình của tôi, một đứa nhóc tấp tểnh mười tám tuổi rồi đấy. Một sáng tỉnh dậy khi nhận ra những vấn đề gì mình đang phải đối đầu, tôi bỗng thấy sao mà mệt mỏi quá độ. Thử liệt kê xem nhé, tuổi mười tám ập đến nơi đồng nghĩa với hàng loạt các kỳ thi sinh tử: thi nghề, thi thử tốt nghiệp, thi tốt nghiệp thật và ôi thôi, thi đại học. Đống bài tập dồn ép càng ngày càng làm không khí thêm căng thẳng, chúng hè nhau dồn lên đầu lên cổ, vừa cười ha hả độc ác vừa nhấn chìm tôi bằng khối lượng khổng lồ, hết đề cương rồi lại đáp án và vô thiên lủng các trách nhiệm cần giải quyết khác. ánh mắt nhìn của bố mẹ hay thầy cô đều nghiêm khắc hơn, chứa đựng cả kỳ vọng, tin tưởng và hoài nghi. Khoảng cách giữa bạn bè thì chẳng biết nên nói thế nào nữa, khi sực nhớ ra là sắp chia tay, sắp mỗi người một ngả thì chúng tôi cứ cuống quýt hết cả, cứ muốn chỉ dành toàn bộ thời gian cho nhau mà thôi. Những từ tương đối nhạy cảm như chơi bời, hội hè, tụ họp… trở thành mối quan tâm hàng đầu, chúng “hot” tới mức chỉ cần nghe thấy là tai đứa nào đứa nấy vểnh cong lên như tai thỏ vậy. Mặt khác, chúng tôi lại muốn tách xa nhau ra, muốn thả mình chìm nghỉm trong học hành mà tạm quên đi mọi vui thú khác. Đấy, ngổn ngang những mâu thuẫn là thế, vậy mà những đứa gần mười tám tuổi chúng tôi cứ phải đối mặt hàng ngày!

Bên cạnh những thử thách mà đứa nhóc nào ở năm cuối cấp cũng phải chấp nhận, tôi còn ngốc nghếch tự chuốc thêm cho mình rất nhiều khó khăn. Ôi cái cậu bạn ở lớp học thêm ấy… tôi chẳng muốn nhớ đến đâu nhưng mà… Nói thẳng ra nhé, chính cậu ta đã làm cho cuộc sống của tôi thêm ngộp thở! Tại sao cậu ta lại xuất hiện đúng lúc này cùng với cái giọng nói dễ thương không chịu được, cái cặp mắt nâu ẩn sau đôi kính thủy tinh cứ long lanh sáng không chịu được, rồi lại cả những bài toán được giải đáp thông minh cũng không chịu được nốt thế chứ? Tôi có thuê cậu ta tới để đảo lộn tất cả tâm trí của mình đâu? Đã có lúc tôi quên hẳn cậu ta rồi, nhưng chỉ được khoảng mấy chục phút trước khi Lan, con bạn chí thân của tôi (cũng chú ý cậu ta lắm) rú lên điệp khúc quen thuộc: “Bạn ý ăn phải… bả gì mà học giỏi thế không biết?”
Nhắc tới Lan, tôi lại thấy lòng buồn thảm não. Hai đứa đang xích mích với nhau chỉ vì cái chuyện bé tí teo: hôm ấy, tôi đến lớp học thêm sớm để giữ chỗ cho nó, nhưng vì giữ mãi mà nó không đến nên tôi (đành) phải nhường chỗ ấy cho… Tuấn, cậu bạn kia. Tệ hại hơn nữa là đúng lúc chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ thì nó lại đến, vừa khó nhọc len vào lớp học đông như nêm vừa ném về phía tôi những cái nhìn đầy hiềm khích. Khổ quá, tôi chẳng biết phải giải thích thế nào khi nó trách móc:
- Mày là bạn tao mà thế à?
- Nhưng mà… mày đến muộn quá cơ…
- Thế có nghĩa là mày sẵn sàng bỏ rơi tao chứ gì? Cảm ơn mày nhé!
Nói rồi nó bỏ đi thẳng, chẳng để cho tôi kịp phân trần tỉ tê gì hết. Trời ạ, sao cứ đến mười tám tuổi là ai cũng mang trong mình cái cục tự ái to đùng, đã nóng tính lại còn bướng bỉnh thế cơ chứ? Tôi rất hiểu điều đó (vì bản thân tôi cũng đang trải qua đây này), nên chẳng thể trách bạn mình giận dỗi vô lý. Có trách thì chỉ có thể trách những hormone làm nên tuổi dậy thì mà thôi!
***
Sáng nay là một sáng tương tự, tôi lại thấy cuộc đời mình mới nhàm tẻ và đầy khổ ải làm sao. Trời lạnh ngắt, cái chăn ấm áp níu kéo, đồng hồ réo inh ỏi và tiếng bố mẹ hoạt náo dưới nhà, tất cả làm đầu tôi kêu ong ong. Đêm qua là một đêm không tròn giấc, tôi phải thức rất khuya mà vẫn chưa làm xong đề cương thi học kỳ. Ai sẽ giúp tôi đây, một cậu chàng đã vô tình phá ngang tình bạn hay chính cái đứa đã dễ dàng để tình bạn rạn nứt đến thế?

Khỏi phải nói tôi đã bắt đầu ngày mới một cách uể oải chừng nào. Lao đến trường với chút hy vọng cuối cùng là có thể hoàn thành nốt bài tập, tôi tặc lưỡi vì thấy cả lớp mình cũng chẳng khấm khá hơn. Đứa nào đứa nấy tay chép lia lịa, môi bặm lại nén những lời kêu than còn gương mặt thì hệt như đang hoá trang thành gấu panda: hai mắt thâm quầng ạ! Lan đã tới trước, khi tôi đặt cái cặp lên bàn thì nó chẳng buồn ngẩng lên, cũng chẳng tỏ tí gì chào đón mà chỉ nói cộc lốc:
- Chưa xong thì làm nhanh lên. Cuối giờ thu rồi đấy!
Tôi lặng lẽ ngồi xuống cạnh nó rồi giở vở ra chép nốt. Khi những ngón tay ngoan cường nhất cũng phải đầu hàng cũng là lúc hai đứa cùng xong việc, cùng thở phào nhẹ nhõm. Tôi buông bút, hỏi nó:
- Mỏi không?
- Có phải máy đâu mà không mỏi! – Nó nhấm nhẳng.
- Vẫn còn giận tao à?
- Ừ.
Tôi chẳng biết nói gì hơn, đang định lựa lời xin lỗi thì tiếng cái Hồng oang oang ở bàn trên đã chấm dứt mẩu đối thoại cụt ngủn giữa hai đứa. Hồng nói đầy ấm ức:
- Bố mẹ tao bắt tao thi Ngoại thương chúng mày ạ!
- Ngoại thương là tốt nhất rồi còn gì nữa? Nhưng mà điểm cao lắm đấy…
- Thì chính thế! Bố mẹ cứ thấy cái gì cao cao
Thông Tin
Lượt Xem : 250
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN