--> 35 Milimet Yêu - game1s.com
XtGem Forum catalog

35 Milimet Yêu

Chương 1: Thoát thân từ miệng sư tử

Đông Phi, tại một khu bảo tồn động vật hoang dã. Gió từ rừng rậm phía xa liên tục thổi đến thảo nguyên, làm cho cánh đồng đậu lupin cùng với cỏ tranh Châu Phi bị thổi tạo nên âm thanh xào xạc, thân thể mềm dẻo của chúng nghiêng đổ về phía sau, hiển lộ ra tư thế cuộn sóng, dưới sự phản chiếu ánh sáng xinh đẹp tựa như một biển cát vàng, từng tầng một từ dưới chân cuộn sóng mãnh liệt về phía đường chân trời. Ở nơi tận cùng ấy, một nửa mặt trời đã nhô lên lộ ra ánh sáng đỏ như màu máu, mang theo cuồng dã không chút nào che dấu, đem sự nóng bỏng tùy ý rải trên mảnh đất tràn đầy sức sống này.

Đối với phần lớn động vật trên thảo nguyên mà nói, sáng sớm là thời khắc tuyệt vời nhất, bởi vì khi tia nắng đầu tiên hạ xuống mặt hồ cũng đồng nghĩa với việc con mồi bắt đầu xuất hiện, dạ dày trải qua sự tiêu hóa cả buổi tối đã trở nên khô quắt, cảm giác đói bụng làm cho hệ thần kinh của chúng chợt hưng phấn hẳn lên, và hành động săn mồi một ngày mới sắp bắt đầu.

Đồng thời, đối với một nhà nhiếp ảnh mà nói, lúc này cũng là thời khắc đi săn. Động vật dưới ánh ban mai êm dịu tinh xảo cùng sinh động đều là yếu tố không thể thiếu để tạo nên những tác phẩm xuất sắc, quan trọng nhất là, thời khắc này cực kỳ ngắn ngủi, sáng sớm đi qua, rất nhiều động vật ăn thịt đã ăn no sẽ trốn trong hang nghỉ ngơi, vô cùng khó tìm dấu vết.

“Cơ hội chỉ thoáng qua, thành công vĩnh viễn cũng sẽ không đứng yên một chỗ chờ mi.”, Kane liếm môi, lẩm nhẩm trong lòng.

Anh ta bắt đầu cảm thấy sốt ruột, cúi đầu nhìn “Con mồi” trong ống kính của mình hai con sư tử đang ở dưới tàng cây Muồng. Anh đã theo dõi hai con sư tử này ròng rã 5 ngày, quá trình bọn chúng gặp nhau, giằng co, chinh phục sau đó yêu nhau đều được ghi lại đầy đủ trong ống kính 400mm. Nhưng vẫn còn thiếu một cảnh cuối cùng, chính là bức ảnh yêu có thể biểu hiện sự bá đạo mà dũng mãnh của sư tử đực đối với sư tử cái, là phần linh hồn của cả loạt tác phẩm, nếu thiếu đi nó, toàn bộ nỗ lực đều sẽ đổ sông đổ biển.

Cây Muồng chết tiệt kia lại chặn mất vẻ mặt của sư tử đực, bất luận Kane di chuyển góc độ nào đi nữa cũng không thể tránh được thân cây khổng lồ. Thấy ánh sáng dần dần trở nên chói mắt, anh ta biết thời khắc thích hợp nhất để chụp sắp qua đi, cắn chặt răng, anh ta làm một quyết định hết sức mạo hiểm. Cầm giá ba chân và máy chụp hình lên, ngồi vào xe việt dã, lặng lẽ đến gần cây Muồng.

Hiện tại cự ly giữa anh ta và đôi “Tình nhân” tình cảm mãnh liệt dâng trào kia không đến hai mươi mét, ánh sáng phía bên cạnh chiếu vào khuôn mặt sư tử đực đang gầm gừ, dưới bờm lông rậm rạp lộ ra men răng sáng loáng, cơ bắp hàm trên phát triển kéo ra đường cong mạnh mẽ, răng nanh lòe lòe chiếu sáng, giống như đang tuyên cáo trước cả thế giới: “Ta mới là vua!”. Sư tử cái nằm dưới người nó, thân thể thon dài căng thẳng khẽ thở hổn hển, động vật họ mèo đặc biệt có đôi mắt dài nhỏ khi nheo lại sẽ mang theo mềm mại đáng yêu cùng xinh đẹp nói không nên lời.

Kane cực nhanh ấn cửa chớp xuống, tiếng “Răng rắc” lanh lảnh liên tiếp vang lên, tựa như âm thanh tăng vọt đột ngột của adrenaline[1'> ở trong cơ thể vậy. Kinh nghiệm nhiều năm chụp ảnh mách bảo anh ta, đây sẽ là một bức ảnh tuyệt hảo, một tác phẩm có thể đi thẳng vào lòng người. Nhưng mà qua nhiều năm sau, chỉ cần Kane hồi tưởng lại giờ khắc này, liền cảm thấy khi đó mình ngu xuẩn cỡ nào.

[1'>Adrenaline (cùng với Noradrenaline) là chất trung gian hóa học của hệ thần kinh giao cảm. Adrenaline gây tăng sức co bóp của tim, tăng nhịp tim, co mạch, tăng huyết áp, giãn khí quản…

Niềm vui to lớn làm anh ta quên hết tất cả, hiệu quả của tác phẩm trên màn hình tinh thể lỏng dường như không thể chê vào đâu được, anh ta từ trên cỏ bò dậy, đậy nắp ống kính lại, chuẩn bị rời đi, nhưng một luồng hơi thở ấm áp mang theo mùi khả nghi cùng với tiếng gầm nhẹ đè nén làm cơ thể anh ta cứng đờ. Hoảng sợ ngẩng đầu, khuôn mặt sư tử đực ánh vào trong mắt, bờm lông mềm mại vẫn chói mắt như cũ, vòm họng cùng hàm răng mở to cũng vẫn đẹp đẽ tràn đầy sức mạnh. Chẳng qua, đây không phải ở trong ống kính, mà là ở trước mặt cách anh ta chưa đến một mét.

Kane nuốt nước miếng, máu của tứ chi dường như đông lại, trong phút chốc, a không biết phải phản ứng thế nào. Sư tử đực trong cơn giận dữ còn nguy hiểm hơn cả viên đạn, viên đạn có thể nhanh chóng lấy mạng của bạn, nhưng sư tử trước tiên sẽ cắn cổ họng bạn, sau đó xé từng bắp thịt của bạn, có lẽ đến khi bạn mất nửa bên cơ bụng rồi, vẫn có thể cảm nhận được sự đau đớn do răng nanh của nó đang xé rách người mình mang lại.

Anh ta hiểu rõ hiện giờ tuyệt đối không thể hoang mang, trốn sẽ chỉ khiến mình chết nhanh hơn, có điều, bản năng sợ hãi vẫn làm cho bắp đùi không tự chủ được mà lùi về phía sau mấy bước. Động tác rất nhỏ này đã kích thích vua của thảo nguyên, nó nhếch môi, phát ra tiếng gào đinh tai nhức óc, cơ bắp toàn thân rút lại về phía sau, cơ thể thì dồn sức nhào về phía anh ta. Vào thời khắc Kane bị đè ngã, đôi mắt tuyệt vọng nhìn lên phía trên, thấy răng con thú như đoản kiếm đang vô cùng phóng đại ở trước mặt, bên tai truyền đến tiếng gió thổi ù ù, da co rút lại sít sao, dưới cổ họng giống như đã truyền đến đau đớn khi bị vật sắc nhọn đâm vào.

Người đi săn cuối cùng tất sẽ bị săn, trong hoảng hốt anh nhớ lại câu nói không biết ai đã từng nói qua.

Đột nhiên, phía sau truyền đến một tiếng hô to: “Này!! Mi đang làm gì vậy?!”

Âm thanh lạnh mà giòn vọng lại từ trong gió, mang theo một chút cảm giác uy nghiêm đến kỳ lạ, giống như lưỡi dao mỏng sắc bén cắt vào không khí làm người ta hít thở không thông, cũng ngăn sự tấn công của sư tử đực lại. Kane cảm thấy cái lưỡi thô ráp của nó lướt qua cằm mình, chân trước từ trên bả vai anh ta nâng lên, tiếp đó thân thể nhún một cái, con sư tử vốn muốn dùng anh ta làm bữa sáng kia vậy mà lại vượt qua đầu anh ta đi về phía trước.

Anh ta kinh ngạc quay đầu, nhìn theo phương hướng sư tử đi tới, anh ta nhìn thấy một thân hình cao gầy đứng dưới tàng cây Muồng, khối màu vàng kim khổng lồ phía sau kia giống như muốn xuyên qua bóng người phía trước bắn vào trong mắt anh ta, nhưng cuối cùng chỉ có thể mỹ lệ ở lại bên cạnh bóng người, vệt sáng mặt trời nhảy động trên cơ thể người đó, vàng đan xen đỏ bao quanh đường viền thân thể hoàn mỹ. Kane không thấy rõ mặt, chỉ thấy được giữa mái tóc đen tung bay, một đôi con ngươi lạnh giá đang nhìn chăm chú vào mình, có lẽ bởi vì lạnh đến cực hạn nên tỏa ra một ánh sáng rực rỡ mà tươi đẹp, tựa như một loại đèn neon được đóng băng nhiếp hồn người vậy.

“Mau… Mau chạy đi!” Đôi môi Kane không tự chủ được mà mấp máy, anh không biết người đứng phía trước là ai, nhưng rõ ràng nếu như không phải đối phương hô to một tiếng, thì hôm nay anh nhất định đã phải bỏ mạng vào bụng sư tử rồi.

Thân hình phía trước cũng không bỏ chạy như lời anh ta kêu, mà ngược lại thong dong, tao nhã ngồi khụy một gối xuống, chậm rãi chìa ra một bàn tay với sư tử đực cường tráng. Sư tử nhìn thấy động tác này, vểnh đuôi lay động vài cái, rồi nằm xuống bên chân người nọ, cái đầu khổng lồ không ngừng cọ trên bàn tay mảnh khảnh kia, đôi mắt nheo lại, vẻ mặt ngoan ngoãn giống như một con mèo lớn vậy.

Tay không đã có thể chế phục sư tử? Không, phải nói là vỗ về, bởi vì người nọ chẳng làm gì cả, chỉ chìa một bàn tay ra. Đây rốt cuộc làinh vật gì? Vượn người ở Thái Sơn hay là thần linh của rừng rậm?

Kane mở to mắt nhìn một màn gần như kỳ tích này, đầu óc trống rỗng, trong mười phút kế tiếp, anh ta vẫn không rõ chuyện gì đã xảy ra với mình, lúc hoàn hồn lại thì đã ngồi vào ghế sau của xe việt dã rồi.

“Ông anh à, coi như anh mạng lớn, gặp được chúng tôi. Nếu không, bây giờ anh đã thành thịt vụn nhét trong túi dạ dày của sư tử chờ biến thành cặn, sau đó hóa thành phân nằm trên thảo nguyên rồi, ha ha!” Giọng nói trêu chọc từ ghế lái truyền đến, ánh mặt trời tùy ý nhảy nhót hắt trên cửa sổ xe.

Kane ngẩng đầu, từ kính chiếu hậu nhìn thấy một khuôn mặt anh tuấn, kính râm tùy tiện gác trên sống mũi cao thẳng, khóe miệng mỏng lơ đãng nhai kẹo cao su, tóc dài màu nâu buộc gọn ở trong gió giương lên đường cong hoang dã, làm cho anh nhớ tới lông cánh của diều hâu Bắc Mĩ.

“Tôi là Lý Kỳ.” Khuôn mặt trong kính chiếu hậu nhìn thấy nét mặt kinh ngạc của Kane, khẽ nhếch đôi môi, nhả ra một câu.

“Tôi là Kane, cảm ơn hai người đã cứu tôi.” Lúc Kane nói lời này, ánh mắt liếc về phía thân hình ngồi ở ghế phụ, người vừa rồi đã dùng một bàn tay để cứu anh ta.

Quả nhiên là một cô gái, vả lại còn rất trẻ tuổi, 24? 23? Có lẽ nhỏ hơn. Áo T-shirt thuần trắng không tay sít sao bao bọc bờ vai gầy yếu cùng vòng eo mảnh khảnh, tóc xoăn đen nhánh trải dọc theo cần cổ thon nhỏ xuống phía dưới, một nửa buông xuống đến phần eo, một nửa bị gió thổi đến trước mặt, lưu luyến ngả sát vào nước da màu bánh mật, mềm nhẵn như lụa của cô.

“Cảm ơn cô!” Bàn tay Kane lướt qua thành ghế duỗi tới chỗ cô gái, hành động này có lẽ hơi mạo muội, nhưng anh ta vẫn cảm thấy chỉ có vậy mới có thể biểu đạt được lòng biết ơn chân thành nhất của bản thân.

Thế nhưng đối với bàn tay chứa đầy nhiệt tình cùng thân mật của anh ta, cô gái lại không hề cảm kích, cô hơi nghiêng mặt đi, cúi đầu nhìn máy chụp hình trong tay, vẫn dùng giọng lạnh giòn nói: “Phía trước 100 mét có khu công viên cắm trại dã ngoại, anh xuống xe tại đó, nhân viên nghiệp vụ sẽ giúp anh liên hệ với người dẫn đường của mình.”

Lệnh đuổi khách rất rõ ràng, Kane ngượng ngùng rút tay về, cười khan vài tiếng, nhưng xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, anh ta vẫn là liếc nhìn máy chụp hình trong tay cô một cái – Hasselblad XPAN II, lắp ráp được ống kính xác định tiêu cự góc rộng 28mm, vô cùng hiệu quả khi chụp các cảnh rộng. Thông thường khi chụp các cảnh rộng cửa chớp cần có tiếng nhỏ, để tránh quấy nhiễu động vật hoang dã trong tấm hình, XPAN II tuyệt đối là sự chọn lựa tốt nhất, trước tiên nó có thể tăng thêm góc rộng, đồng thời lại kéo rộng cuộn phim 35 millimet hơn, hoàn toàn có thể tránh được vấn đề góc rộng bức ảnh bị biến dạng.

Thân là nhà nhi ếp ảnh ký hợp đồng với tạp chí Hoang dã nư《 》ớc X , Kane cho rằng đó là một cơ hội tốt để vào đề, phải nói chút ít nhận xét “Tinh diệu mà chuyên nghiệp”, để cứu vãn một chút hình tượng của mình trước mặt người. Nhưng môi anh ta mới vừa mở ra, lời còn chưa kịp nói đã bị động tác quay đầu lại của cô gái cắt ngang.

“Đừng đến gần Anthony và Barbara lần nữa, chúng nó không thích anh. Trên thực tế không có người nào thích bị quấy rầy khi làm — yêu cả, sư tử cũng vậy.” Cô ngẩng mặt lên, nhìn anh ta chằm chằm nói từng câu từng chữ.

Đôi mắt cô gái rất đẹp, dài cân đối sáng chói như ngọc quý, đuôi mắt hơi xếch lên, cùng lông mày cũng màu đen hình thành đường vòng cung sắc bén, loại vẻ đẹp mang theo tính xâm lược này là có thể khơi mào ham muốn chinh phục của đàn ông nhất. Có điều xem ra cô ấy cũng không định sử dụng loại sức hút này với Kane, chỉ là bình tĩnh nhìn anh ta, trong con ngươi sâu thẳm lộ ra một chút ánh sáng lạnh, giống như đang khuyên bảo, hoặc như đang cảnh cáo, thậm chí còn mang theo một tia thương xót không giải thích được.

Kane giật mình, bị cô gái dùng ánh mắt như thế nhìn thẳng nên trong lòng có chút trống rỗng, như đột nhiên bị vùi lấp vào một cái hố nhỏ, sau đó uể oải từ bên trong bò từng chút từng chút đi lên.

Cô gái nhỏ này nói thật nhẹ nhàng, làm sao anh không biết hành động của mình là cực kỳ nguy hiểm chứ? Đối với một người theo nghề nhiếp ảnh mà nói, cái giá đắt phải trả để thành công người bình thường khó có thể tưởng tượng, nguy hiểm tính mạng chỉ là một trong số đó, điều nguy hiểm hơn chính là sự cạnh tranh khốc liệt giữa những người cùng nghề. Nếu như lần này không giao được tác phẩm làm mọi người hài lòng, tiền nhuận bút mà tòa tạp chí trả sẽ giảm đi rất nhiều, thậm chí sẽ không phân cho anh bất kỳ khoản trợ cấp dự toán nào nữa, chỉ cần nhớ tới khoản tiền vay kếch xù để mua nhà cùng học phí của con trai ở trường tư đã khiến đầu anh đau muốn nứt ra rồi.

“Vậy tôi phải làm sao mới có thể đến gần chúng? Giống như vừa rồi cô làm vậy?”, Sau khi uể oải, bỗng nhớ ra người trước mắt có lẽ giúp được mình, Kane dè dặt nhìn cô gái, trong mắt dấy lên một đốm lửa nho nhỏ.

“Tôi không biết.” Cô gái quay đầu đi, tiếp tục chơi đùa máy chụp hình trong tay. Giọng nói lạnh nhạt lần nữa xây nên một bức tường vô hình, ngăn cách vấn đề của anh ta, cũng ngăn cách hi vọng của anh ta.

Lúc này thân xe đột nhiên dừng mạnh lại, nương theo tiếng lốp xe ma sát chói tai, bảng hiệu bằng gỗ thật to của khu cắm trại dã ngoại cũng xuất hiện ở phía trước. Lái xe Lý Kỳ đem kẹo cao su trong miệng thổi thành một cái bong bóng nhỏ, sau đó lại “bép” một tiếng làm xẹp nó: “Đến nơi! Anh có thể xuống xe, anh Kane.”

Kane cầm lấy máy chụp hình, phẫn nộ xuống xe, nhìn xe việt dã khởi động một lần nữa làm cát bụi bay lên, một sự không cam lòng cùng hờn giận dâng lên trong lòng, buồn bực đến nỗi anh ta có chút hốt hoảng. Thu các ngón tay vào, nắm trong lòng bàn tay trống rỗng, anh ta cảm thấy nhất định phải biết được chút gì đó, mặc kệ là có ý nghĩa hay không.

“Này!! Tên! Tối thiểu cũng nói cho tôi biết tên của cô chứ?” Anh ta hướng về phía đuôi xe hô to.

“Đường Mật “, xe lao như tên bắn, trong tiếng gió rít loáng thoáng truyền đến hai chữ.

Kane chán nản buông tay ra, bả vai cũng chùng xuống.

Hai chữ “Đường Mật” này anh ta cũng không xa lạ gì, cách đây không lâu người đứng đầu danh sách nhận giải thưởng Hasselblad[2'> cho tác phẩm hoang dã chính là cái tên này. Nhưng mà, điều để lại ấn tượng sâu sắc cho anh ta không phải vì cái tên này nhận được giải thưởng, mà vì trong tác phẩm lộ ra một sự kỳ diệu về khoảng cách cùng cảm giác tín nhiệm giữa người chụp ảnh và kẻ bị chụp.

[2'>Giải thưởng Hasselblad: là một giải thưởng nhiếp ảnh quốc tế.

Làm một nhà nhiếp ảnh động vật hoang dã, bạn có thể lựa chọn rất nhiều rất nhiều góc độ đẹp để chụp “Người mẫu” của mình, nhưng bạn vĩnh viễn cũng không thể khiến chúng giống như bạn bè mà ngồi bên cạnh bạn, lẳng lặng kể ra hỉ nộ ái ố của chúng, cũng không thể khiến chúng chủ động xuyên thấu qua ống kính mà gắn kết với bạn được. Thế mà Đường Mật lại có thể làm, thông qua ống kính của cô ấy, bạn có thể biết rõ thức ăn hôm nay của chúng có phong phú hay không, đồng bạn hoặc con cái của chúng có trở thành con mồi của kẻ địch hay không, nguồn nước quý giá có khô kiệt hay không, cùng với một số thứ sâu xa hơn, rộng lớn hơn, tóm lại chính là bạn có thể cảm nhận được nhưng vĩnh viễn không thể hiểu rõ được.

Không ai biết vị nhiếp ảnh gia trẻ tuổi ấy đã làm như thế nào, chỉ biết tên cô gái kia có chút khó đọc cùng với tác phẩm có thể làm xúc động tâm linh, không cần quá nhiều, chỉ vậy là đủ rồi.

“Nhiếp ảnh gia tâm linh”, đây là biệt hiệu đoàn giám khảo khi ấy bí mật đặt cho cô.

Khoảng cách giữa các cao thủ chỉ là rất nhỏ, vào lúc những người khác đều núp ở trong xe việt dã len lén chụp hình, mà bạn có thể thong dong cầm máy chụp hình bước từ trên xe xuống, đi đến trước mặt một con sư tử hoặc một con báo lên tiếng chào hỏi: “Hi!! Ông anh, chúng ta chụp một bức nhé.”, sau đó nhẹ nhàng linh hoạt ấn cửa chớp xuống. Thế là bạn thành công rồi, chuyện chỉ đơn giản như vậy.

Kane nhìn máy chụp hình của mình, thả lỏng lông mày đang nhíu chặt, khóe miệng khẽ cong lên.

Bất luận thế nào, hôm nay anh vẫn là may mắn.

Chương 2: Nữ nhiếp ảnh và nam trợ lý

Trái với sự may mắn của Kane, Lý Kỳ trên xe việt dã lại cảm thấy hôm nay quả thực không may mắn. Hiện tại là 11 giờ trưa, theo kế hoạch, lẽ ra bọn họ đã tới đích — bộ lạc người Maasai, rồi ở nơi đó chuẩn bị tiến hành việc chụp voi, nhưng bởi vì nhiếp ảnh gia Kane xui xẻo kia mà bọn họ đã chậm tròn 40 phút.

“40 phút! Trong 40 phút có thể xảy ra rất nhiều chuyện! Trong 40 phút cải trắng nấu chín sẽ bị mất đi 10% dinh dưỡng, trong 40 phút một quả bom nguyên tử sẽ được chế tạo ra, trong 40 phút tòa tháp đôi đã bị hai máy bay đột kích… Còn chúng ta lại dùng để cứu một tên ngu ngốc!”, Lý Kỳ vừa nói vừa nhét điếu thuốc vào môi. Đầu điếu thuốc chợt sáng ngời rồi dịu xuống, để lại hơn nửa mẩu thuốc lá khẽ run chịu đựng tức giận của người hút.

“Đừng như vậy, Lý Kỳ. Dù sao anh ta cũng là người cùng nghề với chúng ta.” Đường Mật cười cười, nghiêng người móc từ trong túi Lý Kỳ ra thuốc và bật lửa, “Tạch” châm lên, hút một hơi dài.

“Người cùng nghề? Nếu như tên kia không phải bán ảnh chụp được cho tạp chí 《Hoang dã nư 》ớc X mà là tạp chí của chúng ta thì hắn đã là đối thủ rồi. Chúng ta chỉ còn thời gian hai tuần để ở lại nơi này, theo như lịch trình thì 20 ngày sau sẽ phải tới Tây Ban Nha tiến hành hạng mục mèo rừng Iberia, thời gian vô cùng gấp gáp, trời mới biết những con voi hôi hám trong khu rừng kia có chịu phối hợp hay không? Tô Tây còn chưa làm visa cho chúng ta, vé du lịch bị trả lại rồi, 20 hòm thiết bị đến nay còn bị giữ trong cục hải quan không ra được, thiết bị ánh sáng hôm qua lại xảy ra vấn đề, Fuck! Chỉ mong trước khi mặt trời xuống núi tôi có thể bắt nó hoạt động tốt.” Lý Kỳ ngậm thuốc, tức giận bất bình phản bác, mấy mẩu tàn thuốc thỉnh thoảng lại rơi trên tay lái, phút chốc lại bị gió thổi đi.

“Mọi thứ đều sẽ thuận lợi thôi, có super Mario như anh ở đây, ngay cả vũ khí hạt nhân chúng ta cũng có thể làm hoạt động tốt.”, Đường Mật dùng tay chống cằm, cười nhả ra một vòng khói.

Cô rất thích bộ dạng Lý Kỳ lúc càu nhàu, ngay thẳng, cộc cằn, rồi lại làm cho người ta cảm thấy thân thiết cùng an tâm. Anh ta giống như một anh hàng xóm không gì làm không được, thay cô nhận công việc, thảo luận với tòa tạp chí, soạn kinh phí dự tính, sắp xếp lịch trình vân vân, đương nhiên còn kiêm cả lái xe, ánh sáng cùng với khiêng hành lý thiết bị. Lý Kỳ là một trợ lý nhiếp ảnh giỏi nhất trên thế giới, cũng là đối tác cô tín nhiệm nhất.

Vì vậy, Đường Mật trả cho Lý Kỳ tiền lương rất hậu hĩnh, nhưng số tiền ấy so với sinh hoạt phí mà anh ta nhận mỗi tháng từ gia tộc thì giống như là hạt cát trong sa mạc vậy. Thế thì vì sao Lý Kỳ lại từ bỏ cuộc sống nhị thế tổ* thoải mái mà chạy tới đây làm một trợ lý nhiếp ảnh vừa khổ vừa mệt này? Đường Mật cũng biết một chút nguyên nhân, tối thiểu là vào lúc ban đầu.

*nhị thế tổ: ý chỉ những người có tiền của mà đời trước để lại, đời này dù không cần làm gì cũng tiêu xài không hết.

Khi đó Lý Kỳ rất thích Đường Mật, vì muốn theo đuổi được cô, đã tốn một số tiền cùng thời gian rất lớn để đi theo cô khắp thế giới, về sau còn mua chuộc được tổng biên tập tạp chí để trở thành phụ tá của cô. Đối với những chuyện anh ta làm, Đường Mật chỉ nói một câu: “So với bạn trai thì tôi càng cần một nam trợ lý xuất sắc hơn.” Từ đó về sau, Lý Kỳ không còn bộc lộ một chút tình ý nào ra với cô nữa, nhưng cũng không hề rời đi, hai người liền dùng loại phương thức kỳ quái này bắt đầu hợp tác, cho đến tận hôm nay.

Mặc dù không rõ nguyên nhân vì sao sau khi bị cự tuyệt mà Lý Kỳ vẫn chọn ở lại cho lắm, nhưng Đường Mật cảm thấy tình trạng bây giờ của bọn họ cũng vô cùng tốt. Cô phụ trách chọn cảnh chụp, anh phụ trách những việc vặt vãnh; cô phụ trách giao tiếp với động vật, còn anh phụ trách giao thiệp với con người. Hai người phối hợp với nhau, thân mật khăng khít, không phải là loại tình cảm giữa người yêu, mà giống quan hệ vững chắc bền chặt giữa người thân hơn.

“Hy vọng mấy ngày này trời đừng mưa, cô nói mấy con voi kia có thể nghe được cô nói hay không? Ý tôi là cô có dùng công năng đặc biệt của cô trò chuyện với chúng nó được hay không.”

Lý Kỳ một tay thần tốc xoay tay lái, tay kia đồng thời giảm số, thân xe việt dã khổng lồ nhẹ nhàng tránh khỏi một vũng nước, chạy dọc theo đường ven sông tương đối bằng phẳng. Bọn họ đã ra khỏi bìa rừng, vùng đất phía trước cách đó không xa bốc lên khói bếp chính là bộ lạc người Maasai.

“Chưa thử qua, giống voi nơi này rất đặc biệt. Bọn chúng nhạy cảm thận trọng lại có tính cách nóng nảy, với lại gần như cự tuyệt làm bất cứ giao lưu gì với loài khác. Năng lực của tôi chỉ là có thể nghe hiểu ngôn ngữ động vật, giống như có thể nghe hiểu anh nói vậy, nhưng giả sử anh cự tuyệt nói chuyện với tôi, tôi cũng bất lực.” Đường Mật lắc đầu nói.

Nghe câu trả lời của Đường Mật, sắc mặt Lý Kỳ càng thêm buồn bực: “Như vậy, lần quay chụp này thành công hay không chỉ có thể phó thác cho trời rồi? Shit, sớm biết vậy đã không nhận chụp cái chuyên đề này, tiền vừa không nhiều lắm, lại gặp chuyện phiền phức, chỉ cần vừa nghĩ tới khuôn mặt khổ qua mà chủ nhiệm biên tập trưng ra tôi liền buồn nôn. Cái bà già biến thái kia!”.

“Bà già biến thái? Tôi lại từng thấy anh ôm bà ấy hô to Sweetheart cơ.” Đường Mật chế nhạo, chỉ cần vừa nghĩ tới cảnh tượng Lý Kỳ phóng ánh mắt mê hoặc đến chủ nhiệm biên tập thì cô liền muốn bật cười.

“Còn không phải vì giúp cô giành được cái chuyên đề này ư? Thật không hiểu nổi vì sao cô lại cảm thấy hứng thú với voi nữa? Đề tài voi ở Châu Phi đều bị chụp nát cả rồi, còn không bằng đi Tajikistan chụp cừu sừng xoắn ốc Marco Polo, bên 《 Địa Lý Hoàn C 》ầu cũng đã ra đến 2000 đô la một bức ảnh để mời cô, còn hỗ trợ kinh phí dồi dào và một đoàn làm phim hoàn chỉnh, thế mà cô lại không đồng ý!” Lý Kỳ quơ một tay lên, giọng nói trở nên kích động.

Đường Mật đè tay anh ta lại, ấn nó về trên tay lái: “Không, chuyên đề lần này cũng không phải là không có ý tưởng mới. Trước khi đến, tôi đã xem qua số lượng lớn báo cáo nghiên cứu, cũng đã liên hệ với các chuyên gia về voi của khu bảo tồn động vật, bọn họ nói cho tôi biết trong một năm nay, voi ở nơi này đột nhiên trở nên vô cùng hung hãn, chúng giết chết số lượng lớn tê giác, còn có thể xông vào trong bộ lạc làm hại người Maasai chăn nuôi bò. Anh cũng biết, voi là động vật ăn cỏ, bình thường sẽ không chủ động tiến hành tấn công, điểm này rất kỳ lạ.”

“Cũng không có gì kỳ lạ, voi đực đến thời kỳ động dục đều đặc biệt hiếu chiến, có lúc ngay cả sư tử cũng không dám đến gần chúng.” Anh ta phản đối nhún vai.

“Nhưng vấn đề là, theo điều tra phát hiện, toàn bộ những con tiến hành tấn công đều là voi đực chưa trưởng thành, vả lại trong bọn chúng có không ít con vừa sinh ra vẫn chưa có ngà.”

“Vậy thì có chút đặc biệt, nhưng tôi vẫn cảm thấy cừu sừng xoắn ốc Marco Polo đặc biệt hơn. Sừng lớn xinh đẹp, bộ lông khêu gợi…”, Lý Kỳ lại quơ tay lần nữa, dễ nhận thấy anh ta vẫn lưu luyến không quên với chuyện một bức ảnh chụp được 2000 đô la kia.

“Hành vi khác thường của những con voi, rất có thể là do môi trường sinh sống của bọn chúng xảy ra thay đổi, mới dẫn đến thay đổi khác thường về sinh lý và tâm lý. Nếu như chúng ta có thể tìm được nguyên nhân chúng thay đổi, sau đó ghi chép lại, chẳng những có được một câu chuyện mới mẻ, mà còn được một nghiên cứu có giá trị. Quan trọng nhất chính là, có thể khiến cho càng nhiều tổ chức bảo tồn động vật khác quan tâm đến chúng, anh cũng biết, kinh phí cùng với nhân lực của khu bảo tồn động vật này tương đối không đủ mà.” Đường Mật rủ lông mi xuống, trên mặt lộ ra lo lắng mơ hồ.

Lý Kỳ cũng không quan tâm đến tình hình tài chính của khu bảo tồn, cái anh ta quan tâm hơn là tình hình tài chính của cô. Anh ta nhướng nhướng lông mày, trong chóp mũi phát ra âm thanh mang theo vài phần mỉa mai: “Hừ, nói như vậy lần này chúng ta quay chụp thuần túy là để phụ trách làm trung tâm giúp khu bảo tồn gây quỹ ư? Không ngờ cô còn là nhà từ thiện nữa đấy.”

“Lý Kỳ, đây cũng là để giúp những con voi kia.” Đường Mật ngẩng mặt lên, mí mắt xếch khẽ hạ xuống, tròng mắt ở dưới bóng của lông mi tỏa ra một màu lam nhạt xinh đẹp, ánh sáng dịu nhẹ từ trong con ngươi lộ ra, từ góc 45 độ nhìn xuống đặc biệt làm cho người ta trìu mến.

Lý Kỳ thấy cô im lặng không lên tiếng, một lúc lâu sau thở dài: “Ài, được rồi. Có lúc tôi nghĩ, có phải ở trong lòng cô những động vật kia so với tôi còn quan trọng hơn hay không nữa ấy?”

“Không, các người đều quan trọng như nhau.” Đường Mật ôm bờ vai anh ta nở nụ cười, má lúm đồng tiền nhợt nhạt ẩn hiện, làm cho khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng kia có thêm một vệt ranh mãnh của trẻ con.

“Cảm ơn cô đã nói cho tôi biết mình so ra cũng không kém con voi là mấy.” Lý Kỳ liếc cô một cái, sau đó rầu rĩ châm điếu thuốc thứ hai.

Trong lúc nói chuyện thì xe cũng đã đi tới lối vào của bộ lạc Maasai, thủ lĩnh Uno Lasso dẫn theo vợ con ông ta cùng một đội dũng sĩ Maasai đang đứng ở trước rào chắn bằng bụi gai chờ bọn họ. Xe còn chưa dừng hẳn, bọn nhỏ đã nhanh như chớp vọt tới cạnh cửa sổ xe, vui mừng hô to: “Sema Selon, Sema Selon!”, thân thể ngăm đen dưới ánh mặt trời sống động như đàn cá chạch nhỏ.

Sema Selon là tên mà thủ lĩnh đặt cho Đường Mật, trong ngôn ngữ Maasai nghĩa là sư tử cái. Mặc dù nghe có chút buồn cười, nhưng người Maasai thích dùng động vật để đặt tên cho mình, động vật càng hung mãnh càng chứng tỏ địa vị tôn quý của họ, đặc biệt là lúc Đường Mật biết được chiến sĩ dũng mãnh nhất trong bộ lạc tên là Sanga(linh cẩu đốm), cô liền cảm thấy cái tên Sema Selon này cũng không tồi.

Đường Mật cười bước xuống xe, sờ sờ những cái đầu nhỏ nhẵn bóng, gọi ra tên từng đứa một, sau đó lấy tất cả kẹo cao su và chocolate trong túi phân chia hết.

“Sema Selon, chào mừng cô!” Thủ lĩnh Uno Lasso lộ ra nụ cười xán lạn, hàm răng thuần trắng tô điểm thêm cho “tấm vải quấn” màu đỏ tươi trên người vô cùng chói mắt, so với một quảng cáo kem đánh răng nổi tiếng nào đó còn tốt hơn nhiều. Ông ta dang hai cánh tay, ôm chặt Đường Mật.

“Uno Lasso, rất vui được gặp mọi người!”, Đường Mật ôm lại Uno Lasso, đồng thời dùng sức vỗ sau vai ông ta. Nhưng lúc ngón tay chạm vào một đồ vật lạnh lẽo nào đó, cô không khỏi sửng sốt một chút. Buông tay ra, cô nhìn thấy trên vai Uno Lasso đeo một cây sắt màu xám, một khẩu súng trường tấn công Colt AR-15.

Lúc này, Entree con trai Uno Lasso dẫn theo mấy người đàn ông đi tới chào hỏi Đường Mật, cô để ý thấy trên người bọn họ cũng đeo những khẩu súng cùng loại, điều này khiến cô vô cùng kinh ngạc. Người Maasai mặc dù dũng mãnh thiện chiến, nhưng bọn họ cũng không hiếu chiến, cho dù là khi xua đuổi những con dã thú to lớn để bảo vệ đàn bò, cũng chỉ dùng những cây giáo dài và cung tên, chứ không phải những thứ vũ khí hiện đại có lực sát thương cực mạnh này.

“Đây là sao vậy? Uno Lasso.” Đường Mật nhìn chằm chằm khẩu súng trên người ông ta hỏi.

Uno Lasso mím chặt đôi môi, nụ cười trên mặt cũng biến mất, khuôn mặt đen kịt lộ vẻ nghiêm trọng cùng phẫn nộ sâu sắc.

“Chúng ta đi vào rồi nói sau.” Nói xong, ông ta liền kéo Đường Mật và Lý Kỳ đi vào trong bộ lạc.

Tình hữu nghị giữa Đường Mật và bộ lạc Maasai mới bắt đầu từ ba năm trước, lúc ấy cô đang chụp một album Warthog(một giống heo rừng ở Châu Phi), để thuận tiện cho công việc, đoàn chụp ảnh đã ở lại bộ lạc suốt một tháng. Người Maasai tính tình thiện lương chất phác cùng với sự bảo vệ động vật đã để lại cho cô ấn tượng sâu sắc, đồng thời cuộc sống cực kỳ nghèo khó của họ cũng làm cho cô nhìn thấy mà giật mình. Thủ lĩnh Uno Lasso nói với cô, chính phủ vì muốn bảo đảm động vật hoang dã có đầy đủ không gian sống nên đã đưa bọn chúng từ nơi chúng sống ban đầu tới đây. Nhưng đất đai nơi này quá cằn cỗi, đàn bò đã không có đủ cỏ khô, còn thường xuyên bị đám sư tử mãnh thú tấn công bất ngờ, những đứa trẻ một ngày chỉ có thể ăn một bữa cháo, còn tiếp tục như vậy, bọn họ cũng không thể không săn bắn những động vật trên thảo nguyên để lót dạ.

Đường Mật biết rõ yêu thương động vật và thiên nhiên tha thiết là bản tính của người Maasai, nếu không phải thật sự không sống nổi nữa thì họ tuyệt đối sẽ không ruồng bỏ tín ngưỡng của mình mà đi săn bắn động vật. Về sau, cô giúp bọn họ quay một đoạn phim tài liệu, rồi gửi đoạn phim đến quỹ bảo tồn động vật thế giới. Sau khi quỹ ấy xem xong đoạn cô thu hình đã cử một tổ chuyên đề nhỏ đến bộ lạc tiến hành khảo sát, còn chế tác một bộ phim tài liệu chính thức, tựa đề là 《 Giết hại thiện l 》ương . Phim tài liệu vừa công bố đã lập tức gây nên xôn xao. Chính phủ ở chỗ của bộ lạc người Maasai tức thì bị áp lực từ khắp nơi, cuối cùng đã quyết định mỗi tháng sẽ trích ra một khoản riêng để tiến hành cứu trợ bọn họ, nhằm đền bù tổn thất những đất đai mà bọn họ bị mất đi.

Cứ như vậy, Đường Mật nhận được sự tôn kính của người Maasai, cũng đã có được tình hữu nghị sâu sắc nhất của bọn họ.

“Là bọn cướp ở bên kia núi, đám săn trộm và tội phạm giết người chết tiệt ấy!”, Uno Lasso sờ khẩu súng trong tay, trong mắt bắn ra tia lạnh lẽo còn lạnh hơn cả thân súng.

“Săn trộm? Bọn chúng tới đây từ khi nào? Vào cuối năm ngoái, chính phủ đã tập hợp cảnh sát cùng một đội lính đánh thuê tiến hành vây quét bọn chúng, đánh cho chúng tan tác rồi mà, chỉ một thời gian ngắn như thế đã ngóc đầu trở lại?”, Lý Kỳ nhấp một hớp nhựa cây ủ thành rượu, chất lỏng cay cay kích thích cổ họng anh ta đến có chút ngứa.

“Không phải đám người trước kia, những kẻ săn trộm trước kia cùng lắm cũng chỉ là đám ô hợp, còn những kẻ bây giờ đều là quân nhân được huấn luyện nghiêm chỉnh. Bọn chúng hành động nhanh nhẹn, rất có kỷ luật, trong tay còn có số lượng lớn vũ khí, những thứ đó lợi hại hơn gấp trăm lần khẩu súng trong tay tôi. Hai người biết việc gần đây nước láng giềng với chúng tôi xảy ra cuộc bạo động chứ?”, Uno Lasso ngẩng đầu nhìn bọn họ.

“Biết, tổ chức vũ trang phản chính phủ để giành

chính quyền đã chiếm cứ sân bay lẫn cục cảnh sát, còn nổ súng bắn chết dân thường và du khách. Nhưng mà, không phải về sau bọn họ đã bị quân đội chính phủ đánh bại rồi sao?”, Đường Mật gật đầu đáp.

Cách đó không xa, ở một bên triền núi khác là nư ớc Z, nơi ấy nổi tiếng về loạn lạc và nạn đói, mỗi ngày đều có người chết đói hoặc là bị đánh chết, cả nước đã có trên ba phần năm dân số đang sống trong khốn khổ vùng vẫy. Mặc dù nơi đó thừa thải vàng và kim cương, thế nhưng những của quý ấy cũng không hề mang đến bất cứ lợi ích gì cho người dân, mà chỉ tạo cho những kẻ cầm quyền tham ô hủ bại cùng những trận hỗn chiến quân phiệt lớn nhỏ, ngoại trừ những người buôn bán vũ khí đạn dược ra thì không có ai thích ở lại cái quốc gia kia cả.

Uno Lasso nói tiếp: “Đội du kích phản chính phủ chạy trốn vào khe núi đối diện, lấy nơi đó làm căn cứ địa mới, chuẩn bị đợt tấn công tiếp theo. Để đổi lấy vũ khí đạn dược đầy đủ, bọn chúng thường xuyên vượt qua biên giới, chạy vào khu rừng bên này săn bắn voi để lấy ngà. Hiện nay mỗi tuần đều

sẽ có 2-3 con voi bị bắn chết, không bao lâu nữa voi ở đây sẽ bị giết sạch mất.”

“Các người không thông báo chuyện này cho nhân viên giám sát săn bắn của khu bảo tồn sao?”, Đường Mật cau mày hỏi.

“Có, tuần trước đám người kia lại đến săn trộm, khi đội giám sát săn bắn đuổi tới hiện trường đã cùng bọn chúng xảy ra bắn nhau, tôi cũng dẫn theo những người đàn ông trong bộ lạc tham gia chiến đấu. Chỉ có điều vũ khí của bọn chúng thực sự quá lợi hại, vả lại mỗi người đều là dân liều mạng, chúng tôi căn bản là đánh không lại. Cuối cùng, đội giám sát săn bắn chỉ đành phải rút lui trước, trước khi đi họ để lại súng trong tay cho chúng tôi.”

“Chỉ bằng mấy khẩu súng tồi tàn trong tay các ông căn bản không làm nên chuyện gì. Đội du kích không chỉ có súng, còn có lựu đạn, xe thiết giáp(bọc thép) và xe tăng phóng hỏa tiễn, chỉ cần có tiền ngay cả hàng không mẫu hạm bọn họ cũng có thể mua được, các ông căn bản là súng hơi chọi với đại bác.”, Lý Kỳ không cho là đúng lắc đầu, anh ta cũng không cho rằng chỉ bằng vào sự dũng mãnh của người Maasai thì có thể đối kháng được với đám quân nhân chuyên nghiệp trang bị đến tận răng kia.

“Người Maasai chúng tôi từ nhỏ đã được dạy dỗ, đất đai và động vật là của cải quý giá nhất mà thần linh ban cho chúng tôi, tổ tiên các đời đều nghiêm khắc tuân thủ chặt chẽ giới luật này, nếu như có người dám cướp đi chúng, chúng tôi nhất định sẽ chiến ấu đến cùng!”, Uno Lasso nắm chặt vũ khí trong tay, trên đốt ngón tay thô to hiện ra từng đường gân xanh, mạnh mẽ mà có lực, giống như quyết tâm giờ phút này của ông ấy vậy.

Lý Kỳ nhìn bộ dáng Uno Lasso, trong lòng âm thầm thở dài, lại là một người bảo vệ động vật cố chấp mà cuồng nhiệt, chả trách Đường Mật lại hợp ý với ông ta như vậy. Nghĩ tới đây, anh không khỏi lo lắng nhìn cô, những con voi phẫn nộ đã đủ làm người ta đau đầu rồi, bây giờ còn thêm một đám người cuồng chiến tranh nữa. Tất cả những nguy cơ có thể lường hoặc chưa lường trước được như ở tận những tầng mây xa xa, trùng điệp lại bí hiểm không đoán ra, dồn ép người ta đến có chút không thở nổi, anh bắt đầu suy tính xem có nên kết thúc hành động quay chụp lần này hay không.

Chương 3: Thương nhân vũ khí trong ống kính

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, Đường Mật trèo lên sườn núi, ngắm nhìn mảnh đất màu đỏ tươi phía dưới. Đất đỏ bao la dưới vách núi thỏa sức trải rộng, tựa như một ngọn lửa thiêu cháy sạch mọi thứ trên đường nó đi qua cho tới tận chân trời, mà ở chân trời, sa mạc lại viền thêm cho đám lửa cháy lan rộng kia một vòng mỏng manh màu vàng. Bụi gai xám trắng cùng những gai nhọn lỉa chỉa, như bộ xương nhỏ vụn rải rác trên đất đỏ cát vàng, mang theo vẻ đẹp đau buồn thê lương. Thung lũng Great Rift nổi tiếng ở Đông Phi đến đây sẽ từ biệt rừng rậm để tiến vào sa mạc, sau đó xuyên qua cao nguyên đến Biển Đỏ. Vùng này được gọi là “Nơi bị Thượng Đế lãng quên”, bởi vì gió khô nóng của sa mạc đã cướp đi nguồn nước quý báu, dưới đất kín mít những gò mối cùng cát đá, ngoại trừ một số ít thực vật chịu được hạn ra thì cũng không thấy có thêm gì khác.

Khung cảnh trước mắt bao la mà tráng lệ, có cảm giác vào ống kính sẽ rất tuyệt, nhưng Đường Mật cũng chưa vội cầm máy chụp hình lên, mà chỉ lẳng lặng ngồi xuống nghe tiếng gió thổi bên tai. Gió Đông Bắc từ bãi đất cao ùa tới tương đối mạnh, làm cho màng nhĩ “ù ù” rung động, trong tiếng gió gào thét còn xen lẫn đôi chút tiếng than khóc như có như không, yếu ớt lại rõ ràng, từ rừng cây phía sau truyền đến, từng đợt từng đợt đánh vào tâm linh cô, cô không tự chủ được ôm chặt hai chân, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, cố nén kích động muốn rơi nước mắt, không dám lắng nghe nữa.

Đó là tiếng khóc của đàn voi, chúng đang vì đồng bạn chết đi cử hành “Tang lễ”. Mỗi khi có một con voi chết đi, những thành viên trong gia tộc của nó sẽ định kỳ đến vây quanh bên thi thể, vừa vây quanh vừa phát ra tiếng kêu gào thảm thiết giống như tiếng than khóc, mãi cho đến ngày, thi thể hóa thành xương cốt, chúng mới làm vỡ xương cốt thành từng khúc nhỏ mang tới một chỗ sâu trong rừng rậm dùng bùn đất lấp lên. Nghi thức mai táng kỳ lạ của loài voi Châu Phi này làm các nhà động vật học cảm thấy kinh ngạc cùng thương xót, thì ra trong lĩnh vực tình cảm, không chỉ có loài người, mà động vật cũng giống như chúng ta, cũng sẽ vì đồng bạn chết đi mà bi thương khổ sở, phương thức biểu đạt tình cảm của chúng ta cũng không cao quý hơn chúng bao nhiêu.

Cho nên Đường Mật cũng thường xtự hỏi một vấn đề thế này, rốt cuộc là động vật có nhân tính, hay là con người có động vật tính? Trên đường xuyên qua khu rừng, cô nhìn thấy không ít thi thể voi, ngà bị cưa mất, trên người đầy vết đạn, có vài cái xác đã thối rữa lộ ra xương sườn trắng hếu, nhưng đôi mắt màu xám đã từng xinh đẹp vẫn đang mở to, bi ai, sợ hãi cùng khó hiểu tràn ngập trong thủy tinh thể đục ngầu, sáng ngời nhìn chằm chằm bầu trời xanh thẳm, giống như đang chất vấn vì sao thứ cướp đi tính mạng của mình không phải mãnh thú hay bệnh tật, mà lại là từng viên từng viên đạn nhỏ bé cùng với những khuôn mặt tham lam ở phía sau nó.

Đường Mật dùng ống kính ghi lại những chất vấn cùng nghi hoặc của chúng, các loại nghi vấn trước lúc đến chụp ảnh cũng đã bắt đầu có đáp án. Bởi vì bị những kẻ săn trộm tàn sát, những “Người trưởng thành” trong đàn voi đều bị chết bảy tám phần, để lại số lượng lớn cô nhi. Voi là động vật có tính gia tộc cao, mất đi sự bảo vệ cùng nuôi dạy của cha mẹ, voi con sẽ trở nên không biết phải làm sao, tính tình cũng sẽ trở nên lệch lạc mà táo bạo, tùy tiện triển khai tấn công. Quan trọng hơn là, vì sinh tồn chức năng thân thể chúng sẽ tự động thoái hóa ngà để trốn tránh đuổi bắt, tính thích ứng với hoàn cảnh của động vật vượt rất xa tưởng tượng của loài người, thuyết tiến hoá Đác-Uyn cũng đã sớm chỉ ra điểm này, chẳng qua bây giờ cái tạo nên sự tiến hóa của chúng không phải là tự nhiên nữa mà chính là con người.

Đột nhiên, tiếng súng kịch liệt vang lên liên tiếp dưới chân núi, như tiếng sấm rền phá tan trầm tư của cô.

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Đường Mật chính là những kẻ săn trộm kia, cô nhanh chóng cúi người xuống, bò lổm ngổm đến gần vách núi sát biên giới, lấy ống nhòm luôn mang theo bên mình ra kiểm tra tình hình dưới sườn núi. Ánh mắt lướt qua từng lùm cây cùng cỏ tranh thấp bé, khi nhìn đến cây Cẩm Quỳ cao lớn cách đó không xa thì vài tia sáng màu bạc đã xuyên thấu qua ống nhòm lọt vào mắt. Cô điều chỉnh tiêu cự, cảnh tượng càng hiện ra rõ ràng hơn, dưới tàng cây Cẩm Quỳ có một đám người đang đứng, tia sáng đúng là phát ra từ thứ bọn họ cầm trong tay.

Từng khẩu súng tự động M12S mới tinh dưới ánh mặt trời phát ra màu vàng đen sáng bóng, kiểu dáng gọn nhẹ, đường cong trơn tru, được những người đàn ông mặc quân trang kia cầm trong tay nhìn linh hoạt như một món đồ chơi. Nếu như không phải họng súng vẫn đang tản ra từng hồi khói thuốc súng, nếu như không phải nhìn thấy ký hiệu phản quân trên quần áo của những người kia, Đường Mật còn suýt cho rằng khung cảnh trước mắt là một đoàn làm phim nào đó đang quay phim.

“Bọn họ chính là phản quân của nư ớc Z ư? Lẽ nào lại định bắt đầu tàn sát voi nữa?” Đường Mật nghĩ, cảm thấy một dòng nóng rực từ lồng ngực đang vọt lên, sự phẫn nộ theo máu từ tim dồn lên não. Nếu như nói cô ở trong rừng cây chụp được hiện trường người bị hại và kẻ giết người, thì đám người dưới kia chính là hung thủ gây án, nhưng bây giờ cô có thể làm được gì đây? Chẳng lẽ lao xuống chỉ vào mũi bọn chúng mắng rằng: “Các người là hung thủ!”

Hành vi ngu xuẩn ấy ngoại trừ dẫn đến cái chết cùng tăng thêm kiêu ngạo của kẻ tàn sát ra thì không hề có tác dụng gì.

Cô nắm chặt ống nhòm, ra lệnh cho mình tỉnh táo lại, phải suy nghĩ thật kỹ xem nên làm những gì mới có thể đạt được hiệu quả tốt nhất?

Lúc này, trong đám phản quân có một người đàn ông nhìn giống như thủ lĩnh đứng dậy, hắn đặt khẩu súng trong tay ước lượng, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn, phất phất tay về phía sau, một đám đàn ông thân hình to lớn liền khiêng mười mấy ngà voi cực lớn đã buộc lại để lên xe tải trước mặt. Mà ở bên cạnh xe tải có mấy người da trắng mặc âu phục đeo kính râm đang đứng, dưới chân bọn họ để đầy những hòm gỗ, vừa mở nắp hòm bên trong liền lộ ra hình dáng các loại vũ khí đen sì lạnh lẽo, chúng bị chất đống nằm lộn xộn cùng một chỗ, giống như rau cải trắng bốc mùi hư thối ở chợ, liên tục không ngừng bị đưa vào tay người mua.

“Thì ra là bọn họ đang giao dịch vũ khí.” Đường Mật mím chặt môi, trong lòng phút chốc ra quyết định. Ném ống nhòm xuống, cực nhanh nhấc chân giá đỡ lên mở máy chụp hình ra, dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi điều chỉnh độ mở ống kính tốt nhất cùng tốc độ cửa chớp. Hôm nay cô vốn chỉ có kế hoạch khảo sát địa hình và chọn lựa địa điểm chụp, không hề dự định tiến hành chụp chính thức, cho nên không mang theo nhiều thiết bị dụng cụ lắm, thậm chí ngay cả Lý Kỳ cũng ở lại bộ lạc tiếp tục chỉnh sửa đèn đóm của anh ta. Nhưng thời cơ cũng giống như mỹ nữ Samba nóng bỏng, luôn thích vào lúc bạn đang trong tình huống không hề chuẩn bị tung ra ánh mắt quyến rũ để khiêu khích, có thể bắt được cô ấy hay không, sẽ trông cậy cả vào phản ứng trong nháy mắt của bạn.

Trong ống kính, một người da trắng vóc dáng cao đi đến trước mặt thủ lĩnh nhận lấy một túi nhung tơ tằm, từ bên trong lấy ra viên gì đó sáng lấp lánh, sau đó đặt nó dưới ánh mặt trời nhẹ nhàng xoay tròn, tia sáng bảy màu lóa mắt từ vật thể nho nhỏ ấy ánh ra, chiếu vào mái tóc vàng của người nọ hết sức chói mắt. Đường Mật xoay ống kính nhắm ngay mặt người đó cùng kim cương trong tay, ừm, hình dáng người này thâm thúy, đường nét gương mặt cũng rất hoàn mỹ, tuyệt đối là khuôn mặt ăn ảnh.

“Ngài thương nhân vũ khí thân mến, tháo cái kính râm chết tiệt của ngài xuống giùm đi, để cho mọi người nhìn rõ khuôn mặt anh tuấn của ngài nào.” Đường Mật vừa ấn cửa chớp, trong lòng vừa lẩm bẩm. Chuyên đề chụp ảnh lần này là vì dò xét nguyên nhân đàn voi thay đổi, cảnh tượng trong ống kính giờ phút này đúng là nguyên nhân ấy. Cô cảm giác mình thật sự là cực kỳ may mắn, thứ đám người kia đang cầm trong tay chính là vũ khí hủy diệt sinh mạng, mà máy chụp hình trong tay cô chính là vũ khí công bố chân tướng, mặc dù uy lực rất nhỏ, nhưng dù sao cũng phải có người vì việc này mà làm chút gì chứ.

Giống như là nghe được tiếng lòng của cô, người đàn ông kia thế mà lại chậm rãi xoay mặt sang một bên, tháo kính râm xuống, dùng một đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm ống kính cùng với cô ở sau ống kính. Đôi đồng tử màu xanh lục sẫm nheo lại dưới ánh mặt trời, tia sắc bén từ bên trong bắn ra, xuyên thấu qua từng tầng kính quang học đâm vào trong mắt cô thậm chí so với kim cương trên tay anh ta còn chói mắt hơn vài phần.

Đó là ánh mắt cảnh cáo cùng đe dọa, rất nhiều động vật thịt ăn to lớn trong lúc tức giận đều sẽ nhìn con mồi như vậy, tay Đường Mật cầm ống kính không kiềm được mà thoáng run run, trong phút chốc cô còn có ý nghĩ muốn chạy trốn khỏi đây.

“Anh ta có thể nhìn thấy mình? Chuyện này tuyệt đối không thể nào, trừ phi anh ta có thiên lý nhãn.” Đường Mật cố nén sợ hãi trong lòng, tự an ủi mình. Sườn núi nơi cô ẩn thân cách đám người kia gần 1000m, xung quanh đều bị lùm cây cùng cỏ tranh rậm rạp che khuất, huống chi cô nằm sấp trên mặt đất, với góc độ của người đàn ông kia sẽ không thể nào phát hiện được cô.

Trực giác ban đầu của Đường Mật là chuẩn xác, cô quả thật cần phải trốn, bất quá rất nhiều nhiếp ảnh gia đều sẽ có loại tự tin quá đáng thậm chí là tâm lý tin sẽ gặp may, chính là thời điểm đối mặt với nguy hiểm luôn cho rằng mình có thể vào trước lúc tai nạn ập xuống chụp được một bức ảnh đẹp nhất, trước kia Kane đã nghĩ như vậy, hiện giờ cô cũng nghĩ như vậy. Hít một hơi thật sâu, cô chuẩn bị ấn cửa chớp xuống lần nữa, lại phát hiện người đàn ông trong ống kính đột nhiên nghiêng người đi, đưa lưng về phía mình, khi anh ta xoay người lần nữa, thì một khẩu súng bắn tỉa Barrett M82A1 đã nhắm ngay ống kính.

“Shit!” Đường Mật mắng thầm một tiếng, lập tức cúi đầu che máy chụp hình, dán chặt thân thể xuống mặt đất. “Đoàng” một tiếng, phía sau truyền đến tiếng nổ, trong cơn chấn động những mảnh gỗ vụn cùng phiến lá bay vụt nện lên người cô, nóng rát đau nhức, cô đã bất chấp mọi thứ, thân thể lập tức lăn qua phía bên trái, viên đạn đầu tiên không bắn trúng cô, chỉ là bắn trúng cái cây nhỏ phía sau, có điều viên đạn thứ hai thì rất khó nói.

Cưỡng chế ý nghĩ muốn chạy trốn, cô nằm trong bụi cỏ không dám nhúc nhích, nếu khinh suất mà để lộ người ra sẽ còn chết nhanh hơn. Thời gian dường như ngưng lại, ngay cả hô hấp cũng gần như muốn ngưng lại, rễ cỏ thô ráp lành lạnh quấn lấy lưng cô, dưới cát đá truyền đến tiếng tim đập cộng hưởng, bầu trời xanh trên đỉnh đầu kia mang theo bức bách tươi sáng xinh đẹp lay động ở trong mắt, tựa như đang giăng một cái lưới to lớn không ngừng áp xuống người cô.

Chờ trong chốc lát, tiếng súng đáng lẽ đã vang lên vẫn chưa tới, Đường Mật khẽ cắn răng, hơi di động cơ thể một chút, đột nhiên, một luồng nóng rực nương theo âm thanh vèo vèo của viên đạn xẹt qua mép tóc cô, lập tức trúng vào giữa tảng đá phía trước, hòn đá nổ vỡ ra tung lên một đám bụi mù, giòn giống như một bình thạch cao. Cô vội vàng lui về phía sau nằm ngược lại, trước mắt mơ hồ biến thành màu đen, trái tim gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, trong lúc đá lóe lên lửa sáng, đột nhiên cô nghĩ đến một vấn đề, nếu như mình sẽ chết ngay lập tức, thì giờ phút này điều muốn làm nhất là gì? Trong vô thức, cô giữ chặt máy chụp hình trong ngực, ngón tay nhanh chóng chuyển động.

Tiếng bước chân “sột soạt” vang lên, từ xa tới gần, tựa như những giọt mưa nặng hạt vây xung quanh cô. Mở mắt ra, cô nhìn thấy một thanh gì đó dài nhỏ mà lạnh lẽo đang đặt trên ấn đường của mình.

“Đứng lên, giơ hai tay qua đỉnh đầu, đừng để tôi nói lần thứ hai.” Người đàn ông cầm súng nhướng nhướng lông mày, trên khuôn mặt đen không chút biểu cảm, ánh mắt hung ác nham hiểm phát ra từ dưới mũ quân đội màu đỏ sậm, giống như một con rắn hung hăng nhìn thẳng vào cô.

Đường Mật giơ tay qua đỉnh đầu, nhìn họng súng đen ngòm từ từ đứng lên, ánh sáng thừa nơi khóe mắt lướt qua xung quanh, năm sáu người mặc quân phục đang dùng súng chỉa vào cô, trước ngực bọn họ đều đeo huy hiệu có hình ưng xà, rõ ràng chính là ký hiệu của phản quân nước Z.

“Ha ha, anh Arthur, nhìn xem chúng ta bắt được cái gì này?”

Tiếng cười vang dội từ phía sau mấy người quân nhân truyền đến, thô tục mà không chút kiêng kỵ nào, khiến người ta dựa vào giọng nói liền có thể đoán được người này nhất định là tư lệnh tính tình thô bạo vả lại còn quen ra lệnh. Quả nhiên, một gã đàn ông trung niên thân hình to lớn giống như đồ tể, vẻ mặt lại kiêu ngạo giống như tướng quân đã đi tới, theo phía sau là một tốp đông binh lính. Hắn quan sát Đường Mật, ánh mắt hung hãn từ mặt cô đảo hết toàn thân, cuối cùng dừng tại bộ ngực đẫy đà cùng vòng eo mảnh khảnh của cô mãi không thôi, mang theo dục vọng không chút nào che dấu, làm cho Đường Mật có loại kích động vừa buồn nôn lại vừa muốn vung nắm đấm.

“Thì ra là con nai cái nhỏ khêu gợi!” Nụ cười của gã đàn ông trung niên bắt đầu trở nên dung tục, bộ ngực căng chật dưới bên quân phục rung lên, giống như thịt heo đông lạnh được gói trong vải bố vậy, mà từng hàng huân chương trên vạt áo kia cũng bị rung đến không ngừng lắc lư, lại giống như thịt heo treo trên móc câu sắt đang leng keng rung động.

“Phụt! Thì ra là con heo đực xấu xí… Không, mình không thể sỉ nhục loài heo.” Đường Mật nhìn hắn mà trong lòng thầm nhổ nước bọt, nhưng trên mặt lại lộ ra một vẻ mặt sợ đến sắp ngất đi.

“Anderson tướng quân, nếu như không ngại, tôi muốn hỏi cô đây vài vấn đề.”. Lúc này, một người đàn ông vóc dáng cao có mái tóc dài màu vàng đứng bên cạnh ‘Heo đực’ lên tiếng.

“Đương nhiên, anh Arthur. Cô ta là con mồi anh phát hiện mà.” ‘Heo đực’ làm một động tác xin cứ tự nhiên, dễ nhận thấy hắn ta khá tôn trọng người vóc dáng cao này.

“Cô à, vừa rồi cô làm gì trong bụi cỏ vậy?” Người vóc dáng cao gọi là Arthur ném súng trong tay cho binh lính bên cạnh, hai tay đút vào túi quần tây, thong thả chậm rãi bước đến trước mặt Đường Mật, ung dung không vội mà nhìn khuôn mặt cô hỏi.

“Chụp hình.” Đường Mật thành thật trả lời, đồng thời không chớp mắt nhìn chằm chằm khẩu súng anh ta ném đi kia, cô nhận ra nó, chính là khẩu M82A1 vừa rồi suýt chút nữa đã cướp đi mạng mình, đương nhiên cô cũng nhận ra khuôn mặt người đàn ông này, chính là “Ngài thương nhân vũ khí” trong ống kính của mình vừa rồi.

“Chụp cái gì?” Arthur châm một điếu thuốc, khuôn mặt đằng sau khói thuốc có chút thờ ơ, đôi mắt màu lục sẫm hơi nheo lại, lộ ra tia sáng nguy hiểm, giống như đang cảnh cáo Đường Mật chỉ cần câu trả lời của cô có chút không đúng, anh tuyệt đối sẽ nổ súng, mục tiêu lần này không còn là cây nhỏ hoặc tảng đá nữa, mà chính là đầu cô.

“Voi.” Cơ thể Đường Mật bỗng run lên một cái, bả vai rụt về phía sau, giống như đã bị khí thế của anh dọa sợ.

“Voi? Hi vọng lời cô nói là thật.”, Arthur dùng mắt ra hiệu, bọn lính lập tức lấy máy chụp hình từ trong bao máy Đường Mật đang đeo trên người xuống, giao cho anh.

Arthur mở máy chụp hình lên, đầu mày nhíu chặt lại, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lẽo: “Tại sao màn hình lại không lên?”

“Ngã… ngã bị hỏng rồi, vừa nãy tảng đá đằng sau đột nhiên nổ tung, tôi ngã sấp xuống đất, thật là quá đáng sợ!” Đường Mật cắn môi, giọng nói gần như muốn khóc lên, trong mắt tràn lên một tầng hơi nước, ánh lên nước mắt hoảng sợ mà bất lực.

Bộ dạng nhu nhược này của cô tựa như chú nai con hốt hoảng, nhưng người thợ săn đối diện lại không chút dao động nào, anh nhìn chằm chằm ánh mắt cô, khóe miệng nhếch lên một chút, dường như đang mỉm cười lại như đang giễu cợt.

Đường Mật bị anh nhìn chằm chằm như vậy, trái tim bỗng nhiên đập lỡ một nhịp, cảm thấy ánh mắt của anh giống như hai chùm tia mỏng manh, đang lặng lẽ xuyên qua da cô chạy thẳng vào trong lồng ngực, thậm chí còn vào một nơi sâu hơn. Lẽ nào anh ta đã nhận ra điều gì? Cô lén lút điều hòa hô hấp, cố hết sức làm cho trên mặt mình lộ ra vẻ mặt hoang mang vô tội.

Nhưng mà, cô còn chưa kịp có cơ hội biểu hiện, hơi thở nam tính nóng rực cùng với mùi nước hoa sau khi cạo râu đã ập tới, bá đạo xâm nhập khoang mũi cô. Cô có chút sửng sốt, bỗng hai phiến lành lạnh mà mềm mại gì đó kề vào vành tai cô, giọng nói trầm thấp mềm mại đến nỗi giống như tình nhân thì thầm với nhau: “Đáng sợ? Vừa rồi lúc chụp lén mặt tôi sao lại không cảm thấy đáng sợ? Ánh mắt khi cô né tránh viên đạn còn cực kỳ bình tĩnh, tôi nhìn không ra cô có bộ dạng sợ hãi một chút nào, còn tiếp tục giả vờ nữa thì sẽ lộ tẩy đấy, cô à.”

Đường

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 2317
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN