--> Ly Hôn Rồi Yêu - game1s.com
pacman, rainbows, and roller s

Ly Hôn Rồi Yêu

Chương 1: Đoạt con

Vũ Minh:

Tôi chưa bao giờ nghĩ, tôi và cậu còn có cơ hội gặp lại, mà lại trong tình huống như thế này.

Lần cuối cùng nghe được tin tức của hai người, là vào hai năm trước, cậu tỉnh lại sau bốn năm hôn mê, tôi đã nghĩ: rốt cuộc cô ấy đã đạt được ước mơ bấy lâu của mình rồi, vậy thì tôi tình nguyện buông tay, thật không ngờ, kết cục là thế này.

Tần Bân, tôi đã từng rất hận cậu, luận về tướng mạo, gia thế, tài hoa, cậu không bằng một góc của tôi, nhưng cô ấy lại chọn cậu, cho dù cậu trở thành người thực vật, cô ấy vẫn cuồng dại với cậu như cũ không thay đổi.

Tôi đã từng nghĩ, nếu như tôi khiến bệnh viện từ bỏ việc trị liệu cho cậu, để cậu chết đi, vậy có thể chấm dứt sự rối rắm giữa ba người chúng ta hay không.

Nhưng hôm nay, nghe tin cậu đã chết, đứng trước mộ cậu, tôi lại chẳng hề vui sướng tí nào.

Ân oán giữa chúng ta nên kết thúc ở đây, cũng đã đến lúc trả lại cho cô ấy một cuộc sống bình yên…

“Lão đại, đến giờ rồi.” Đột nhiên có người đi tới, cắt đứt dòng hồi tưởng của tôi.

Đó là phụ tá kiêm hộ vệ của tôi, Minh.

Tôi ra hiệu cho Minh im lặng, tại một nơi nghiêm trang thế này, không nên có những âm thanh dư thừa.

Đặt bó hoa xuống, tôi xoay người đi theo Minh.

Tần Bân, tôi không có gì để tặng cậu, chỉ có bó bách hợp này, hy vọng có thể biểu đạt được sự áy náy của tôi….

Chiếc Mercedes – Benz màu đen chạy băng băng vào nội thành, tôi ngồi trong xe, lúc này tâm tình vô cùng phức tạp.

Biệt tin đã hai năm, giờ liên lạc lại, thứ mà tôi cho cho em cũng chỉ là một phong thư của luật sư.

Chắc em sẽ càng hận tôi hơn mà thôi!

Một người đàn ông đáng ghét lại vô sỉ, đã hại chết người yêu của em, giờ khi em đang sống êm đẹp, lại cướp đi con của em.

“Lão đại, tới rồi.” xe dừng trước cửa một tòa nhà cao tầng, sửa sang lại quần áo, tôi lại một lần nữa bước vào cửa chính của xí nghiệp Diệp Thị.

Còn nhớ, lần trước khi đến đây, là vào sáu năm trước, tôi đến tuyên bố thu mua thành công Diệp Thị, nhập vào tập đoàn Lâm Thị.

Vậy mà hôm nay, Lâm Thị đã không còn tồn tại, Diệp Thị lại trở nên huy hoàng hơn trước kia rất nhiều.

“Xin chào, xin hỏi có thể giúp gì cho ngài ạ?”, cô tiếp tân tươi cười hỏi.

“Tôi có hẹn với chủ tịch Diệp Hân Ngôn.”

“Xin hỏi, ngài là…?”

“Lâm – Vũ – Minh”

Tôi nói rõ từng chữ tên của mình, sau đó hả hê nhìn vẻ mặt ngơ ra của cô tiếp tân.

Qua mấy chục giây, rốt cuộc cô phục hồi tinh thần, “Chủ tịch đang chờ ngài tại phòng làm việc ở tầng trên cùng, Lâm…. Ngài Lâm.”

“Cám ơn!” tôi không khách khí cười nhạo cô một tiếng, sau đó tôi và Minh vào thang máy lên tầng trên cùng.

Ra khỏi thang máy, đi tới phòng làm việc quen thuộc của em, thư ký gọi tôi lại, “Xin hỏi ngài……”

“Đinh Đang, đã lâu không gặp!” tôi xoay người, mỉm cười nói.

“A! Lâm… Ngài Lâm….” Nàng há to miệng, còn kinh ngạc hơn so với cô tiếp tân .

Hai năm trước, lúc Hân Ngôn còn là quản lý hành chính, Đinh Đang chính là thư ký của em, không ngờ giờ Hân Ngôn tới nơi này, cũng dẫn cô theo.

“Hân Ngôn ở bên trong sao?”

“Vâng, Bà Lâm … à không, ý tôi là chủ tịch Diệp đang ở bên trong ạ.”

“Cảm ơn, pha giúp tôi hai ly cà phê, chút nữa đem vào, nhớ ly của em ấy….”

“Nhiều sữa, ít cà phê!” Đinh Đang không đợi tôi nói xong đã tiếp lời. Tôi gật gật đầu, đẩy cửa vào.

Bên trong phòng, em đang ngồi yên lặng sau bàn làm việc, chuyên chú nhìn ngoài cửa sổ, tôi đột nhiên xuất hiện hình như đã quấy rầy em.

Em xoay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, trong khoảng thời gian ngắn, không ai nói gì.

Hai năm, em đã thay đổi rất nhiều, gầy hơn trước kia, mái tóc hồi trước dài đến eo, giờ đã thành tóc ngắn, nhìn chính chắn hơn nhiều, mà trong ánh mắt cũng nhiều hơn thương cảm và mệt mỏi.

Mấy năm nay, một thân một mình vừa chăm sóc Tiêu Tiêu vừa phải chống đỡ một công ty lớn như vậy, thật quá khổ rồi!

“Tới rồi sao?” cuối cùng em nói, chỉ vào ghế salon, “Mời ngồi!”

Hiện tại, không phải là lúc nên nhớ lại những chuyện ngày xưa, tôi thu hồi ánh mắt lưu luyến, bình ổn lại tâm tình.

“Chắc em nhận được giấy tờ rồi chứ!”, vừa ngồi xuống, tôi liền vào thẳng vấn đề.

“Rồi, tôi cũng xác nhận lại lần nữa với anh là, tôi sẽ không để Tiêu Tiêu theo anh đâu, nếu anh muốn ra tòa, tôi sẽ theo hầu.”

Nhắc tới Tiêu Tiêu, em liền không còn sự dịu dàng như lúc tôi vừa vào cửa nữa, mà ánh mắt trở nên sắc bén và kiên quyết.

“Hân Ngôn, cần gì tuyệt tình như vậy, Tiêu Tiêu cũng là con của tôi mà.”

“Đúng, chỉ là, anh không có tư cách làm ba của nó.”

“Không thể thương lượng sao?”

“Muốn tôi giao Tiêu Tiêu sao, không thể nào!” em nói kiên quyết, nhìn tôi một đầycăm tức.

Tôi cười cười nói, “Nếu tôi nói dù ra tòa em cũng không có cơ hội thắng thì sao?”

“Anh đùa gì vậy, chỉ dựa vào tiền án của anh, tôi không cần lý do gì khác cũng có thể thắng anh rồi.”

“Hân Ngôn, không có gì là tuyệt

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1166
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN