--> Ly Hôn Rồi Yêu - game1s.com

Ly Hôn Rồi Yêu

Chương 1: Đoạt con

Vũ Minh:

Tôi chưa bao giờ nghĩ, tôi và cậu còn có cơ hội gặp lại, mà lại trong tình huống như thế này.

Lần cuối cùng nghe được tin tức của hai người, là vào hai năm trước, cậu tỉnh lại sau bốn năm hôn mê, tôi đã nghĩ: rốt cuộc cô ấy đã đạt được ước mơ bấy lâu của mình rồi, vậy thì tôi tình nguyện buông tay, thật không ngờ, kết cục là thế này.

Tần Bân, tôi đã từng rất hận cậu, luận về tướng mạo, gia thế, tài hoa, cậu không bằng một góc của tôi, nhưng cô ấy lại chọn cậu, cho dù cậu trở thành người thực vật, cô ấy vẫn cuồng dại với cậu như cũ không thay đổi.

Tôi đã từng nghĩ, nếu như tôi khiến bệnh viện từ bỏ việc trị liệu cho cậu, để cậu chết đi, vậy có thể chấm dứt sự rối rắm giữa ba người chúng ta hay không.

Nhưng hôm nay, nghe tin cậu đã chết, đứng trước mộ cậu, tôi lại chẳng hề vui sướng tí nào.

Ân oán giữa chúng ta nên kết thúc ở đây, cũng đã đến lúc trả lại cho cô ấy một cuộc sống bình yên…

“Lão đại, đến giờ rồi.” Đột nhiên có người đi tới, cắt đứt dòng hồi tưởng của tôi.

Đó là phụ tá kiêm hộ vệ của tôi, Minh.

Tôi ra hiệu cho Minh im lặng, tại một nơi nghiêm trang thế này, không nên có những âm thanh dư thừa.

Đặt bó hoa xuống, tôi xoay người đi theo Minh.

Tần Bân, tôi không có gì để tặng cậu, chỉ có bó bách hợp này, hy vọng có thể biểu đạt được sự áy náy của tôi….

Chiếc Mercedes – Benz màu đen chạy băng băng vào nội thành, tôi ngồi trong xe, lúc này tâm tình vô cùng phức tạp.

Biệt tin đã hai năm, giờ liên lạc lại, thứ mà tôi cho cho em cũng chỉ là một phong thư của luật sư.

Chắc em sẽ càng hận tôi hơn mà thôi!

Một người đàn ông đáng ghét lại vô sỉ, đã hại chết người yêu của em, giờ khi em đang sống êm đẹp, lại cướp đi con của em.

“Lão đại, tới rồi.” xe dừng trước cửa một tòa nhà cao tầng, sửa sang lại quần áo, tôi lại một lần nữa bước vào cửa chính của xí nghiệp Diệp Thị.

Còn nhớ, lần trước khi đến đây, là vào sáu năm trước, tôi đến tuyên bố thu mua thành công Diệp Thị, nhập vào tập đoàn Lâm Thị.

Vậy mà hôm nay, Lâm Thị đã không còn tồn tại, Diệp Thị lại trở nên huy hoàng hơn trước kia rất nhiều.

“Xin chào, xin hỏi có thể giúp gì cho ngài ạ?”, cô tiếp tân tươi cười hỏi.

“Tôi có hẹn với chủ tịch Diệp Hân Ngôn.”

“Xin hỏi, ngài là…?”

“Lâm – Vũ – Minh”

Tôi nói rõ từng chữ tên của mình, sau đó hả hê nhìn vẻ mặt ngơ ra của cô tiếp tân.

Qua mấy chục giây, rốt cuộc cô phục hồi tinh thần, “Chủ tịch đang chờ ngài tại phòng làm việc ở tầng trên cùng, Lâm…. Ngài Lâm.”

“Cám ơn!” tôi không khách khí cười nhạo cô một tiếng, sau đó tôi và Minh vào thang máy lên tầng trên cùng.

Ra khỏi thang máy, đi tới phòng làm việc quen thuộc của em, thư ký gọi tôi lại, “Xin hỏi ngài……”

“Đinh Đang, đã lâu không gặp!” tôi xoay người, mỉm cười nói.

“A! Lâm… Ngài Lâm….” Nàng há to miệng, còn kinh ngạc hơn so với cô tiếp tân .

Hai năm trước, lúc Hân Ngôn còn là quản lý hành chính, Đinh Đang chính là thư ký của em, không ngờ giờ Hân Ngôn tới nơi này, cũng dẫn cô theo.

“Hân Ngôn ở bên trong sao?”

“Vâng, Bà Lâm … à không, ý tôi là chủ tịch Diệp đang ở bên trong ạ.”

“Cảm ơn, pha giúp tôi hai ly cà phê, chút nữa đem vào, nhớ ly của em ấy….”

“Nhiều sữa, ít cà phê!” Đinh Đang không đợi tôi nói xong đã tiếp lời. Tôi gật gật đầu, đẩy cửa vào.

Bên trong phòng, em đang ngồi yên lặng sau bàn làm việc, chuyên chú nhìn ngoài cửa sổ, tôi đột nhiên xuất hiện hình như đã quấy rầy em.

Em xoay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, trong khoảng thời gian ngắn, không ai nói gì.

Hai năm, em đã thay đổi rất nhiều, gầy hơn trước kia, mái tóc hồi trước dài đến eo, giờ đã thành tóc ngắn, nhìn chính chắn hơn nhiều, mà trong ánh mắt cũng nhiều hơn thương cảm và mệt mỏi.

Mấy năm nay, một thân một mình vừa chăm sóc Tiêu Tiêu vừa phải chống đỡ một công ty lớn như vậy, thật quá khổ rồi!

“Tới rồi sao?” cuối cùng em nói, chỉ vào ghế salon, “Mời ngồi!”

Hiện tại, không phải là lúc nên nhớ lại những chuyện ngày xưa, tôi thu hồi ánh mắt lưu luyến, bình ổn lại tâm tình.

“Chắc em nhận được giấy tờ rồi chứ!”, vừa ngồi xuống, tôi liền vào thẳng vấn đề.

“Rồi, tôi cũng xác nhận lại lần nữa với anh là, tôi sẽ không để Tiêu Tiêu theo anh đâu, nếu anh muốn ra tòa, tôi sẽ theo hầu.”

Nhắc tới Tiêu Tiêu, em liền không còn sự dịu dàng như lúc tôi vừa vào cửa nữa, mà ánh mắt trở nên sắc bén và kiên quyết.

“Hân Ngôn, cần gì tuyệt tình như vậy, Tiêu Tiêu cũng là con của tôi mà.”

“Đúng, chỉ là, anh không có tư cách làm ba của nó.”

“Không thể thương lượng sao?”

“Muốn tôi giao Tiêu Tiêu sao, không thể nào!” em nói kiên quyết, nhìn tôi một đầycăm tức.

Tôi cười cười nói, “Nếu tôi nói dù ra tòa em cũng không có cơ hội thắng thì sao?”

“Anh đùa gì vậy, chỉ dựa vào tiền án của anh, tôi không cần lý do gì khác cũng có thể thắng anh rồi.”

“Hân Ngôn, không có gì là tuyệt đối hết!” tôi dựa vào ghế salon, nhận lấy tài liệu Minh đưa tới, để trên bàn trà, “Xem cái này một chút đi!”

Em nghi ngờ cầm lấy tài liệu kia xem, tôi bồi thêm, “Trong tài liệu chỉ rõ, hai tháng trước công ty Diệp Thị hợp tác thất bại với tập đoàn Khải Lai, đã bị thiệt hại con số khổng lồ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động của Diệp Thị, thậm chí gần như là phá sản…”

“Hừ! anh nói những điều này cũng không có tác dụng gì, vì tôi đã sớm giải quyết xong rắc rối này rồi!” Em cố giả bộ bĩnh tĩnh trả lời, nhưng không che giấu được sự khẩn trương trong mắt.

“Em thực sự đã giải quyết xong sao, em bán mất 10% cổ phần Diệp Thị của em cho tập đoàn Phong Vũ, sau đó lại thế chấp 20 % cổ phần còn lại để vay ngân hàng 1 vạn tệ, đúng không?”

“Những điều này, chỉ cần thuê một thám tử tư điều tra là biết được thôi, anh biết thì có tác dụng gì?” tuy nói như vậy, nhưng tôi thấy tay em đang hơi run.

Lúc này nên nói ra sự thật rồi, tôi ngồi thẳng dậy, hơi nghiêng người về phía trước, sau đó nói nhỏ bên tai em: “Bởi vì, ông trùm giấu mặt của hai tập đoàn Phong Vũ và Khải Lai chính là tôi!”

“Anh……” hoàn toàn không ngờ được sự thật này, em không nói được lời nào.

Mà tôi còn cố thêm dầu vào lửa, “Luôn tiện nói cho em biết, trong khoảng thời gian này, tôi đã liên lạc với mấy đại cổ đông của Diệp Thị, đã mua được hơn 10% cổ phần từ bọn họ, cộng thêm 10% em đã bán cho Phong Vũ, hiện tại tôi mới là chủ tịch hội đồng quản trị.”

“Anh…. Hèn hạ……” Em rốt cuộc không thể tiếp tục giả bộ bình tĩnh được nữa, cả người run rẩy chỉ vào mặt tôi mắng to.

“Cốc… cốc….” tiếng gõ cửa vang lên, Đinh Đang đưa cà phê tới.

“Đinh Đang!” Uống một hớp, em đột nhiên đặt mạnh ly xuống bàn, giận dữ hét, “Cô bỏ cái gì vào đây vậy, trước giờ tôi uống cà phê đều không cho đường, cô quên rồi sao?”

“ Chủ tịch… tôi…” Đinh Đang bị em dọa sợ. Xem ra cuộc sống khó khăn làm em trở nên thất thường rồi.

“Là tôi nói Đinh Đang pha như vậy đó.” Tôi thay Đinh Đang giải thích.

Một câu này, khiến phòng làm việc trong nháy mắt rơi vào trầm mặc.

Cuối cùng em cũng không trách Đinh Đang nữa, mà là mất hồn nhìn chằm chằm ly cà phê trên bàn thật lâu….

Một lúc sau.

“Được rồi, giờ chúng ta bàn lại về vấn đề Tiêu Tiêu chứ?”

“Anh muốn dùng Diệp Thị để khống chế tôi?” Em vẫn không chịu thỏa hiệp.

“Không, tôi không muốn không chế cái gì cả, tôi chỉ là muốn nói cho em biết, nếu tòa án biết tài sản của em và công ty đều biến thành một đống giấy nợ vay ngân hàng, bọn họ sẽ quyết định lại ai là người có quyền nuôi dưỡng Tiêu Tiêu.”

“Vậy… anh muốn thế nào?”

“Giao Tiêu Tiêu cho tôi, tôi sẽ để em tiếp tục là chủ tịch hội đồng quản trị của Diệp Thị, hơn nữa lấy danh nghĩa tập đoàn Phong Vũ đầu tư cho em, giúp em vượt qua khó khăn lần này, nếu không khi ra tòa, đừng nói là Tiêu Tiêu, ngay cả Diệp Thị em cũng không giữ được đâu……”

Hân Ngôn:

Bầu trời trong vắt không một gợn mấy, giống hệt với cái ngày anh rời đi hơn hai năm trước.

Vốn muốn đi dạo một mình ngoài đường một lúc, Đinh Đang lại sống chết đòi theo, mãi cho đến khi tôi về đến cửa nhà, cô ấy còn chưa an tâm, dặn dò Tiểu Mộc này nọ cả nửa ngày mới đi.

“Mẹ!” Tiêu Tiêu nhào tới, thừa lúc tôi đang cởi giày, hôn lên mặt tôi một cái.

“Đói bụng chưa?” đã hơn 7 giờ rồi. Mùi hương nhẹ nhàng trong phòng làm tôi cảm thấy an tâm.

“Rồi ạ. Dì Mộc làm điểm tâm, là bánh ngọt củ ấu. Con để phần cho mẹ đó, dì Mộc nói mẹ cũng thích ăn.” Tiêu Tiêu mới 5 tuổi, chỉ cao đến eo của tôi, nhưng đã sớm trưởng thành. Có lẽ trong một gia đình không hoàn chỉnh, đứa bé cũng sớm trưởng thành hơn!

Bữa tối, Tiêu Tiêu ăn không được nhiều như bình thường, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn hết cơm và thức ăn tôi quy định. Đứa bé này làm việc gì cũng rất chuyên chú, giống hệt ba của nó. Tôi nhìn nó nghiêm túc xúc từng muỗng cơm cho vào miệng, chậm rãi nhai, suy nghĩ lại bay đi.

Cảnh tượng này không bao lâu nữa tôi sẽ chẳng được thấy nữa rồi, tôi bắt đầu tưởng tượng dáng vẻ lúc lớn của nó, trong đầu lại hiện lên một hình bóng: Lâm Vũ Minh.

Vũ Minh, tại sao lúc nào tôi cũng thua anh. Anh sắp đặt hết thảy, sau đó bắt tôi phải lựa chọn giữa Tiêu Tiêu và Diệp Thị. Anh biết, tôi chỉ có thể…. buông tha tình thân!

“Mẹ, ăn trái cây!” Tiêu Tiêu đẩy dĩa trái cây tới. Ngẩng đầu, bàn ăn đã dọn xong, Tiêu Tiêu vừa nhìn tôi, vừa dùng nĩa xiên một miếng dưa Hami bỏ vào miệng, hai má phình lên.

“Bà chủ, pha cà phê ạ?” Tiểu Mộc cung kính đứng bên cạnh, trong mắt đầy vẻ lo lắng. Nhất định là Đinh Đang đã kể cho Tiểu Mộc nghe chuyện hôm nay ở phòng làm việc, khiến Tiểu Mộc khẩn trương.

“Ừ.” trước mặt Tiêu Tiêu, tôi không muốn luống cuống, cũng không thể luống cuống.

“Con cũng muốn…..” Tiêu Tiêu len lén nhìn, vừa chạm ánh mắt tôi, “Con muốn nước trái cây.”

“Pha cho Tiêu Tiêu một ly luôn đi, nhiều sữa một chút!” tôi biết đứa nhỏ này muốn uống cà phê từ lâu rồi.

“Bà chủ?” Tiểu Mộc có chút ngạc nhiên. Bình thường tôi chỉ uống cà phê đen, hơn nữa cũng không cho Tiêu Tiêu uống loại thức uống dành cho người lớn này.

“Mẹ, không phải mẹ nói, trẻ con không thể uống cà phê sao?” Tiêu Tiêu nghi ngờ hỏi, nhưng mặt lại đầy vẻ mong chờ.

“Tiêu Tiêu của chúng ta đã trưởng thành, là người lớn rồi!” tôi khẽ vuốt khuôn mặt trơn mịn của Tiêu Tiêu, tim nhói đau. Con, con phải rời xa mẹ thật sao?

Mùi sữa tươi và cà phê hòa quyện vào nhau, Tiêu Tiêu hưng phấn đưa mũi lại gần ngửi.

Hiên Tiêu, mẹ muốn con nhớ kỹ mùi cà phê hôm nay, nhớ kỹ mẹ! Mãi mãi….

Hai mẹ con lẳng lặng ngồi hơn một giờ,Tiêu Tiêu cứ quậy cà phê phát ra tiếng “Đinh đinh…”

“Tiêu Tiêu.”

“Dạ.”

Tôi không biết phải nói với Tiêu Tiêu thế nào đây. Tôi không thể cho Tiêu Tiêu một gia đình hoàn chỉnh, tôi đã cho rằng, chỉ cần tôi cho nó học trường tốt nhất, vật chất đầy đủ, yêu thương nó nhiều hơn là có thể bù đắp. Nhưng giờ….. Dường như tôi xem nó như vật gán nợ.

Tôi biết Tiêu Tiêu rất độc lập, so với những đứa trẻ khác rất có chủ kiến, nó có thể trong hoàn cảnh mới tự chăm sóc tốt mình, nhưng…. Dù sao nó vẫn là một đứa bé, trong một môi trường như vậy, tương lai Tiêu Tiêu sẽ trở thành một người thế nào?

“Mẹ, mẹ nói Tiêu Tiêu đã trưởng thành, vậy có phải từ này về sau Tiêu Tiêu không thể sống cùng mẹ nữa?” tôi không ngờ, Tiêu Tiêu lại hỏi trước.

“Tiêu Tiêu?”

“Mẹ, xin lỗi! Con đọc lén thư của mẹ, chính là… bức thư mẹ để trên bàn.”

Trời ơi! Đó là bức thư Lâm Vũ Minh yêu cầu quyền giám hộ Tiêu Tiêu! Ngày hôm qua tôi xem xong đã để quên trên bàn.

Tiêu Tiêu cực kỳ thông minh, ba tuổi đã biết chữ, nên bức thư thế này nó có thể đọc hiểu được.

“Mẹ, mẹ giận sao?” Tiêu Tiêu nhảy xuống ghế, tới bên cạnh tôi, “Từ nay về sau Tiêu Tiêu không bao giờ dám đọc lén thư của mẹ nữa đâu.”

“Mẹ không có giận.” tôi ôm nó đặt lên đầu gối, nó dựa sát vào tôi, rất ấm áp.

“Vậy Tiêu Tiêu biết gì rồi?”

“Ba và mẹ ly hôn.” đứa nhỏ bình tĩnh nói, làm tôi chấn động cả người. Hai năm trước, lúc Vũ Minh đi, tôi giống như những bà mẹ độc thân khác, nói với nó, ba con đã đi đến một nơi rất xa rồi. Mặc dù biết lời nói dối này cuối cùng cũng có một ngày bị lộ, nhưng tôi vẫn hi vọng nó có thể vui vẻ mà trưởng thành.

“Tiêu Tiêu biết mẹ gạt Tiêu Tiêu, nhưng Tiêu Tiêu không trách mẹ, trong lớp cũng có rất nhiều bạn ba mẹ đi xa.”

“Con còn biết gì nữa?”

“Ba không cho Tiêu Tiêu ở với mẹ….”

“Vậy Tiêu Tiêu muốn ở với mẹ, hay với ba?” hiện giờ tôi rất hi vọng, tòa án có thể xem trọng lựa chọn của đứa nhỏ, để Tiêu Tiêu có thể tiếp tục sống với tôi.

“Con đồng ý đi theo ba.” Tiêu Tiêu đột nhiên gằn từng tiếng một.

“Tại sao?” tiếng của tôi cao vút lên, ngay cả tôi cũng giật mình.

“Oa….” Tiêu Tiêu khóc nói, “Trong thư nói, hiện giờ mẹ không có tiền. Mà nuôi Tiêu Tiêu lại tốn rất nhiều tiền, nếu như Tiêu Tiêu đi theo ba, mẹ có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền để….để bỏ vào công ty.”

“Tiêu Tiêu….” tôi ôm chặt Tiêu Tiêu đang khóc không ra hơi, phòng tuyến trong lòng sụp đổ, “Mẹ sao lại thiếu tiền nuôi Tiêu Tiêu chứ?”

Đêm đó tôi ôm Tiêu Tiêu khóc thật lâu, cho đến lúc Tiêu Tiêu ngủ mất. Sau đó tôi giao đứa bé cho Tiểu Mộc, về phòng gọi điện cho Lâm Vũ Minh.

Ba ngày sau Tiêu Tiêu bị mang đi. Anh không tới, chỉ có thư ký của anh, Minh.

Trong ba ngày này, tôi như nổi điên, chuẩn bị đồ cho Tiêu Tiêu, quần áo, đồ chơi, sách vở, vật dụng hàng ngày, đồ ăn vặt, nhiều đến nỗi chật hết nửa cái phòng. Tôi biết chắc chắn anh sẽ không bạc đãi Tiêu Tiêu, chỉ là tôi không kiềm chế được. Tôi và Tiểu Mộc viết hết những thói quen, sở thích của Tiêu Tiêu ra giấy, giao cho Minh.

Tôi vốn định cho Tiểu Mộc đi theo, dù sao Tiêu Tiêu là do Tiểu Mộc chăm từ nhỏ đến giờ, như vậy tôi cũng yên tâm. Nhưng Tiêu Tiêu lại không chịu, còn làm bộ người lớn, dặn dò dì Mộc phải chăm sóc mẹ. Thằng bé này!

Trước khi lên xe, Tiêu Tiêu đột nhiên nói muốn chào tạm biệt ông bà ngoại, cả tôi và Minh đều sửng sốt, nhưng vẫn dẫn nó lên lầu.

Hiên Tiêu nhận ba nén nhang từ Tiểu Mộc, đốt lên, sau đó quỳ lạy trước di ảnh của hai người một lúc lâu không động.

“Tiêu Tiêu, đi thôi, khi nào có thời gian thì về thăm ông bà ngoại sau.” tôi an ủi.

“Cậu chủ….” Minh cũng nói.

“Ông ngoại, bà ngoại, Hiên Tiêu thề, bất luận là họ Lâm hay họ Diệp, con nhất định sẽ có một công ty mạnh nhất!”
Chương 2: Nhà mới

Vũ Minh:

Ngày đó, đàm phán không tốn chút sức nào đã toàn thắng, mặc dù em nói cho em ba ngày suy nghĩ, nhưng tôi biết cuối cùng chắc chắn em sẽ giao quyền nuôi dưỡng Tiêu Tiêu cho tôi.

Diệp Thị là thành quả bao phen phấn đấu của Diệp gia, đã từng là kiêu ngạo, là nỗi sĩ nhục khó quên trong cuộc đời của em, cho nên em không tiếc bán đứng tôi để đoạt lại Diệp Thị.

Mà nay, cũng như vậy, để giữ Diệp Thị, em chỉ có thể tạm thời buông tha Tiêu Tiêu.

Xế chiều hôm nay, tôi chuyển vào biệt thự mới mua.

Thời gian trước, luôn bận việc của bang phái và công ty, nên phần lớn thời gian tôi ở lại công ty hoặc trụ sở chính của bang. Giờ vì Tiêu Tiêu, tôi mua tòa biệt thự xa hoa này, bắt đầu làm một người cha tốt, cho Tiêu Tiêu ở một nơi thoải mái.

Vào cửa, thấy đồ đạc mới trong nhà, đột nhiên có cảm giác gia đình, không uổng tôi bỏ ra số tiền lớn cho việc thiết kế nội thất.

Ăn cơm tối xong, tôi đang ngồi trên sofa phòng khách xem tài liệu cho hội nghị ngày mai, thì quản gia chạy tới.

“Ông chủ, điện thoại của ông.”

Tôi đặt tài liệu xuống, nhận điện thoại.

“Alô, ai vậy?”

“Là tôi.” Đầu bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc, hình như hơi khàn khàn, đã khóc sao?

“Tìm tôi có việc?” Tôi giả vờ lạnh lùng nói.

“Là về Tiêu Tiêu.” Giọng em có vẻ cam chịu, dừng lại một lúc lâu, hình như là hạ quyết tâm, “Tôi đã quyết định giao quyền nuôi dưỡng Tiêu Tiêu cho anh.”

“A…?” Mặc dù đây là kết quả trong dự đoán, nhưng tôi cứ nghĩ là em phải vùng vẫy thêm mấy ngày nữa, không ngờ nhanh như vậy đã cho tôi đáp án.

“Được, ba ngày sau, tôi sẽ tới đón Tiêu Tiêu.”

“Nhanh như vậy?” giọng em run run.

“Tôi làm việc luôn không thích dây dưa, em biết mà.”

Tôi biết, em hy vọng có thể ở cùng Tiêu Tiêu thêm mấy ngày, không phải tôi quá tàn nhẫn, mà là, tôi hi vọng sớm giải quyết cho xong chuyện này, kéo thêm một ngày, giữa chúng tôi càng thêm dây dưa, đối với cả hai đều không tốt.

“Nhưng gấp vậy, tôi không kịp thu dọn đồ cho Tiêu Tiêu!”

“Thu dọn cái gì? Chẳng lẽ có thứ gì mà Lâm Vũ Minh tôi không thể mua nổi cho con trai mình sao?” tôi hung hăng nói, không muốn cho em bất kỳ cơ hội nào.

Trầm mặc.

Hồi lâu, tôi cơ hồ nghe được tiếng nức nở cố nén của em, “Vậy…. Ba ngày sau, mấy giờ anh tới?”

“Gần đây tôi hơi bận, có thể ngày đó phải ra nước ngoài, sợ là không có thời gian, tôi sẽ cho Minh đến đón.”

“Anh…” em có chút tức giận, “Tiêu Tiêu dù gì cũng là con trai anh, chút thời gian vậy mà anh cũng không có?”

Hai năm, trời biết tôi muốn gặp lại Tiêu Tiêu biết bao nhiêu.

Nhưng Hân Ngôn à, anh có thể đoán được đến lúc đó em sẽ khóc nức nở, không ngừng lập đi lập lại Tiêu thích gì, không thích gì, thói quen gì….. Anh không biết lúc đó, anh có đủ trấn định để không ôm chặt em vào lòng mà an ủi không. Vì vậy, tha thứ cho anh, lúc này không thích hợp để chúng ta gặp nhau.

“Đây là việc riêng của tôi, không cần em lo, tóm lại em cứ biết vậy đi.” Tuyệt tình bỏ lại một câu, tôi cúp điện thoại.

Ba ngày sau, tôi đặc biệt kết thúc công việc thật sớm, về nhà đợi Minh chở Tiêu Tiêu về.

Ở lần thứ n tự hỏi Minh có gặp được Tiêu Tiêu chưa, xe đã chạy chưa, giao thông có bình thường không….đủ loại vấn đề thiếu muối như vậy, thì rốt cuộc quản gia báo cho tôi, cậu chủ Tiêu Tiêu đã về đến.

Tôi kêu quản gia dẫn Tiêu Tiêu lên lầu trước, sắp xếp hành lý, để Minh báo cáo với tôi tình huống xế chiều hôm nay.

Nghe Minh liệt kê một loạt những điều cần chú ý còn dài dòng hơn biên bản hội nghị, tôi thầm bật cười, gần như tôi có thể tưởng tượng được bộ dáng vừa cau mày nghe những điều này vừa cắm cúi ghi chép của Minh.

Khi nghe Minh kể về những lời Tiêu Tiêu đã nói trước trước bàn thờ ông bà ngoại, tôi không khỏi kinh hãi, không ngờ mới gần 5 tuổi mà Tiêu Tiêu có thể nói ra những lời đầy khí phách như vậy.

“Minh, cậu thấy thế nào?” trầm mặc một hồi, tôi hỏi ý kiến Minh.

Thật ra, Minh không chỉ là trợ lý của tôi, mà còn là con trai độc nhất của bang chủ tiền nhiệm, Vinh ca.

Tôi quen với Vinh ca vào hai năm trước, Vinh ca nói biết tôi lúc đó cần tiền để gầy dựng lại cơ nghiệp, Vinh ca tuổi tác đã cao, mà con trai còn quá trẻ, tính tình lại trung hậu thật thà, căn bản không thể nào đảm đương nổi trách nhiệm nặng nề của bang phái, vì vậy Vinh ca nghĩ ra một biện pháp, cố tình tiếp cận tôi, lấy việc giúp đỡ tôi làm điều kiện, yêu cầu tôi tiếp quản bang phái của Vinh ca.

Vinh ca nói, lăn lộn xã hội đen mấy chục năm, mỗi ngày dẫn các anh em đi đánh đánh giết giết, làm chút việc mờ ám, đã sớm mệt mỏi rồi, nhưng nhiều huynh đệ như vậy đi theo kiếm cơm, cũng không thể nói bỏ là bỏ được. Tôi thì khác, tôi có học thức lại từng kinh doanh tập đoàn lớn, có phương pháp kiếm tiền, Vinh ca hi vọng sau khi giao bang phái cho tôi, tôi có thể giúp các anh em sống tốt hơn, đồng thời hỗ trợ bồi dưỡng con trai của Vinh ca.

Gần như không cần suy nghĩ tôi đã nhận lời ngay lập tức, vốn năm đó Lâm Thị lớn mạnh được như vậy ít nhiều cũng là nhờ có lui tới với xã hội đen, giờ trực tiếp tiếp quản một bang phái, kinh doanh càng dễ dàng hơn.

“Đó gọi là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, cậu chủ nhất định tiền đồ sáng lạn” Minh bật thốt lên.

“Ha ha!” Tôi rất vui vẻ, không thể không thừa nhận, Tiêu Tiêu không hổ là con trai tôi, từ nhỏ đã quyết đoán như vậy, đáng để bồi dưỡng.

Đang nói, Tiêu Tiêu đã sắp xếp xong đồ đạc của mình, xuống lầu, đứng không xa nhìn tôi, vẻ rụt rè.

Dù sao lúc tôi đi nó mới 3 tuổi, còn quá nhỏ, nên không có bao nhiêu ấn tượng với người ba này cũng dễ hiểu.

“Tiêu Tiêu, qua đây!” Tôi vỗ vỗ bên cạnh, “Ngồi đây này.”

“Ba!” Tiêu Tiêu ngoan ngoãn bước tới, ngồi bên cạnh tôi, có vẻ cực kỳ thận trọng.

“Tiêu Tiêu không nhớ rõ ba à?” tôi hỏi thử.

Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn tôi, lắc đầu một cái lại gật đầu, bộ dáng lúng ta lúng túng.

“Đừng căng thẳng, không nhớ rõ cũng không sao, về sau đây chính là nhà của con.” tôi dịu dàng cười, sờ sờ đầu Tiêu Tiêu.

“Ba cũng sẽ thương Tiêu Tiêu như mẹ thương Tiêu Tiêu sao?” Tiêu Tiêu mở to đôi mắt ngây thơ, tràn đầy mong đợi nhìn tôi.

“Tất nhiên rồi! Tiêu Tiêu là con trai bảo bối của ba mà.” Tôi nhìn Tiêu Tiêu cười cười, sau đó ôm nó ngồi lên đùi tôi.

Hình như cảm nhận được tình thương ấm áp của ba, Tiêu Tiêu dựa vào lòng tôi, cọ cọ đầu nhỏ vào cằm và ngực tôi.

Tôi hôn nhẹ trán nó, “Để ba giới thiệu mọi người trong nhà cho con.” nói xong, tôi gọi tất cả người làm trong nhà tới.

“Đây là chú Minh, con đã gặp lúc chiều rồi, về sau có việc mà không tìm thấy ba có thể tìm chú ấy.”

“Đây là quản gia, trong nhà con cần gì cứ nói với quản gia.”

“Đây là bảo mẫu của con, thím Quy….”

Tôi giới thiệu từng người một, Tiêu Tiêu ngoan ngoãn chào từng người.

Hân Ngôn:

Không tới 12 giờ sau khi ký vào hiệp nghị chuyển quyền giám hộ Tiêu Tiêu, Phong Vũ đã đầu tư 200 tỷ vào Diệp Thị.

Nhanh lẹ, giữ chữ tín, đó là tác phong của anh.

“Chủ Tịch, quản lý Thư đến!” Tiếng của Đinh Đang kéo tôi trở lại từ suy tưởng.

“Chuyện gì?”

“Là chuyện họp báo về việc hợp tác với Phong Vũ ạ”

“Ừ, cho cô ấy vào đi!” tôi nói, tiện tay ấn ấn huyệt thái dương đang đau nhức.

Trước đó đã nhất trí, Phong Vũ chỉ phụ trách xuất tiền, không can thiệp vào kế hoạch của Diệp Thị. Nên ký hợp đồng với Phong Vũ, tuyên truyền với tryền thông tôi đều quăng cho Lệ Nhã phụ trách hết. Ban đầu lúc tôi đến Lâm Thị thực tập, Lệ Nhã còn là thư ký của Lâm Vũ Minh, đối xử với tôi không tệ. Đến lúc tôi chính thức đảm nhiệm chức quản lý hành chính của Lâm Thị, Lệ Nhã được điều làm trưởng phòng PR. Lúc Diệp Thị tách ra Lệ Nhã cũng đi theo.

“Chủ tịch nên nghỉ ngơi…….” Lệ Nhã nói nhỏ.

“A? À ……” Đọc xong hàng cuối của tài liệu, tôi thở dài một hơi, ngả người ra ghế dựa, nghĩ không muốn động nữa. Lệ Nhã làm dự án cực kỳ cẩn thận, giao việc cho Lệ Nhã tôi luôn rất yên tâm.

Mấy ngày nay bận họp với thành viên hội đồng quản trị, bàn về các dự án bị đình trệ lúc trước, mấy tối rồi tôi đều ở công ty, luôn trong trạng thái căng thẳng. Giờ phương án đã bàn xong, phân công công tác thỏa đáng, tinh thần liền thả lỏng.

“Ừ, khoảng thời gian này ai mọi người đều mệt mỏi. Mai chủ nhật, bớt bận rồi, mọi người về sớm chút đi! Đinh Đang…..”

“Chủ tịch?” Đinh Đang chạy vào.

“Có thể bắt đầu chuẩn bị tiệc cuối năm rồi!”

“Vâng!” Đinh Đang vui vẻ nói. Tiệc cuối năm có nghĩa là có tiền thưởng, chắc chắn đến cuối giờ làm ngày hôm nay, tin tức này sẽ lan khắp công ty.

Tôi và Lệ Nhã ngầm hiều cùng cười một tiếng, chúng tôi đều không còn trẻ nữa rồi…

Đã là cuối tuần, Tiêu Tiêu đi được một tuần rồi. Bình thường vào cuối tuần dù công việc bận cách mấy, tôi cũng sẽ đến nhà trẻ đón Tiêu Tiêu tan học về. Nhưng hôm nay…..

Bất giác lại chạy xe đến nhà trẻ, đúng giờ tan trường, trước cửa chật ních người lớn đến đón các bé. Xuống xe, khóa cửa, vốn nghĩ chỉ đứng đằng xa nhìn thôi, không ngờ lúc nhìn thấy Tiêu Tiêu vẫn nhịn không được tiến lên.

“Mẹ…….” Tiêu Tiêu hưng phấn chạy tới, tôi còn chưa kịp ngồi xuống đã hôn một cái “Bẹp” lên mặt tôi.

“Mẹ nhớ Tiêu Tiêu muốn chết!”

“Tiêu Tiêu cũng rất nhớ mẹ!” mắt tôi có chút mơ hồ, đột nhiên cảm thấy Tiêu Tiêu đã thay đổi thật nhiều, chẳng trách trước kia mẹ tôi thường nói trẻ con lớn từng ngày.

“Bên kia…… Đã quen chưa?”

“Rồi ạ.” Đột nhiên Tiêu Tiêu nhìn ra sau lưng tôi, kêu to, “Ba….., chú Minh!”

Tôi quay đầu lại, thấy anh đang cười ấm áp. Nụ cười đó đã từng chỉ xuất hiện lúc anh ở bên tôi và con trai. Nhưng bây giờ, nó không còn thuộc về tôi nữa.

“Ba, mẹ, chúng ta cùng nhau về nhà?” Tiêu Tiêu vui vẻ nắm tay anh, lại kéo tay của tôi, ba người cùng đi song song. Tôi nhớ lúc Tiêu Tiêu 3 tuổi, lần đầu tiên đến nhà trẻ, cũng là cảnh này, tôi với anh đón Tiêu Tiêu về.

Minh đứng ngây ở đó.

“Minh, dẫnTiêu Tiêu lên xe trước đi.” Đến cách bãi đậu xe khoảng 100m, rốt cuộc anh mở miệng, kết thúc tình cảnh lúng túng này.

“Vâng” Minh ôm Tiêu Tiêu đi. Tiêu Tiêu tủi thân nhìn anh, lại nhìn tôi, vẫn không khóc.

Thấy vậy, cõi lòng tưởng đã chết lặng của tôi lại đau nhói.

“Lâm Vũ Minh, anh….”

“Tôi nghĩ trên hiệp nghị đã viết rất rõ ràng, mỗi 2 tuần em có quyền đến thăm con một lần, được ở cùng con trong vòng 48h.” Anh dùng giọng điệu lạnh lùng nói lại điều khoản trong hiệp nghị, mày hơi nhíu lại theo thói quen. Những lúc thế này, tôi chỉ nghĩ đưa tay giúp anh vuốt mày.

Hai năm rồi, anh vẫn không thay đổi…..

“Bây giờ còn chưa tới hai tuần đâu!” Từng chữ như từng nhát búa nện vào lòng tôi.

“Đúng, tôi không tuân theo hiệp nghị đấy, vậy thì sao?” Tôi không khách khí, đáp lại.

“Nếu còn có lần sau, tôi sẽ thương lượng với luật sự, kéo dài khoảng cách giữa hai lần thăm.” Nói xong, anh bước đi không quay đầu lại.

Lúc này trường đã tan hết, chỉ còn lại mình tôi lạc lõng nơi đây.

Đứng ngẩn ra, nhìn các bé lần lượt được người nhà đón đi, cho đến lúc nhà trẻ đóng cửa. Tôi là một người mẹ, nhưng bây giờ không có đứa bé nào thuộc về tôi hết.

Chẳng biết lúc nào thì trời mưa, tôi không mang dù, quần áo bị ướt hết. Lết thết chạy đi lấy xe, sau đó trở lại nơi được gọi là nhà, ở trong phòng tắm dung túng mình khóc như một đứa trẻ.

Không có hôn nhân, không có tình yêu, không có con, tôi có gì?

Sự nghiệp? Có lẽ đến một ngày, Diệp Thị cũng sẽ giống như Tiêu Tiêu bị anh cướp đi lần nữa! Tôi hiểu rõ anh, hoặc là không quan tâm gì hết yêu tới cùng, hoặc là, hận tới cùng!

Hơn 9h tối, đột nhiên Tiểu Mộc gõ cửa phòng, nói tôi có điện thoại.

“Ai gọi vậy?” Công ty có việc gấp cũng sẽ không gọi điện giờ này.

“Là cậu chủ.”

“Tiêu Tiêu!”

“Mẹ……” giọng nói kéo dài, nghe rất là tủi thân.

“Xảy ra chuyện gì sao, Tiêu Tiêu?” chẳng lẽ có biến cố gì.

“Không ạ, Tiêu Tiêu nhớ mẹ….”, lời còn chưa dứt, trong điện thoại vang lên một giọng nam trầm thấp, “Tiêu Tiêu, trễ như vậy, sao con còn chưa ngủ? Gọi cho ai vậy?”

“Mẹ……”

“Đã nói con không được gọi điện thoại cho mẹ rồi mà, con không nghe thấy sao? Đứng dựa tường cho ba….” Giọng nói dịu dàng đột nhiên biến thành giận dữ mắng mỏ, lẫn vào tiếng khóc của Tiêu Tiêu.

“Vũ Minh, Vũ Minh anh nghe tôi nói, đừng hung với Tiêu Tiêu!”

“Diệp Hân Ngôn, trước khi tới chủ nhật tuần sau, nếu không có việc gì quan trọng em không cần liên lạc với Tiêu Tiêu!” Điện thoại bị cúp.

Tiêu Tiêu. . . . . .

Đêm đông giá rét, tuyết bắt đầu rơi, gần đến cuối năm, xe trên đường vắng hơn bình thường nhiều, tôi rẽ vào khu biệt thự xa hoa ở ngoại ô phía nam thành phố. Tiêu Tiêu, tôi chỉ muốn gặp Tiêu Tiêu một lát. Tiêu Tiêu nhất định là rất sợ hãi, tôi sợ anh nhất thời tức giận sẽ đánh con.

Tiến vào vườn hoa, bảo vệ không cản tôi, quản gia cũng chỉ hỏi tượng trưng rồi cho tôi vào.

“Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu ở đâu?” Bảo mẫu bị dọa bởi bộ dáng của tôi. “Ở kia…. Trên lầu hai, phòng thứ ba.”

Lên lầu, đẩy cửa vào, ở góc tường có có một bóng dáng quen thuộc.

“Tiêu Tiêu!”

Mẹ…….mẹ……..” Bình thường Tiêu Tiêu rất ít khi chảy nước mắt, nhưng lần này nhào vào lòng tôi, giống như những đứa bé 5 tuổi khác, khóc nức nở.

“Ổn rồi, ổn rồi, không sao nữa, mẹ ở đây!” Thật vất vả mới dỗ Tiêu Tiêu nín, ẵm lên giường, cởi đồ ra không thấy dấu vết bị đánh, tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Em không thấy cưng chiều Tiêu Tiêu như vậy có chút quá đáng sao?” Không biết lúc nào anh đã đứng ở cửa phòng.

“Vậy anh đối với con có phải cũng quá đáng lắm không?” Tôi không muốn vì gút mắc giữa tôi và anh mà Tiêu Tiêu phải chịu khổ.

“Mẹ, đừng đi!” Tiêu Tiêu kéo góc áo của tôi.

“Mẹ không đi, mẹ ở lại với con.”

Anh cứ đứng đó, mãi cho đến khi tôi dỗ Tiêu Tiêu ngủ xong mới đi ra ngoài.

“Diệp Hân Ngôn, tôi có thể kiện em tội tự tiện xông vào nhà người khác.” Tiếng nói của anh cũng lạnh lẽo như trời đông bên ngoài. Vừa rồi tuyết bắt đầu rơi, giờ đã được một lớp thật dầy.

“Con ngủ rồi, giờ tôi đi liền.”

“Tuyết lớn, tôi không muốn ngày mai đọc báo sẽ thấy được tin ở trang đầu là chủ tịch Diệp Thị bỏ mạng trong tai nạn xe cộ đêm qua.” Anh đến gần bên tai tôi, tiếp tục nói, “Hơn nữa, lại là từ nhà tôi đi ra.”

“Lâm Vũ Minh, chuyện của tôi không cần anh quan tâm!” tôi bực tức.

“Vậy sao?” theo thói quen, anh lại nhíu mày, bỏ lên lầu.

Tôi đang muốn ra cửa, quản gia đã vội vàng chạy tới “Bà Diệp, ông chủ mời bà ở lại đây tối nay, đã chuẩn bị phòng xong rồi.”

Chương 3: Vướng bận

Vũ Minh:

Có lẽ là để đền bù cho hai năm qua, kể từ khi Tiêu Tiêu về đây, sinh hoạt của tôi liền không tự chủ mà xoay quanh Tiêu Tiêu.

Không họp xong hội nghị, không đọc xong kế hoạch dự án, mỗi xế chiều, cứ đúng 4h, là tôi sẽ có mặt trước cửa nhà trẻ của Tiêu Tiêu, giống như đại đa số cha mẹ khác, tự mình đến đón con về.

Ngày đó là chủ nhật, tôi đang nghĩ có nên dẫn Tiêu Tiêu ra ngoài ăn tối hay

không. Thím Quy là bảo mẫu chuyên nghiệp tôi mời về, nấu ăn không tệ, nhưng bình thường quan tâm dinh dưỡng hơn khẩu vị, mà trẻ con thì lại thường thích ăn những thứ không hề có giá trị dinh dưỡng nhưng ngon miệng hơn.

Đến gần nhà trẻ, tôi kêu tài xế dừng lại, sau đó tôi với Minh đi vào. Với khả năng của tôi và Hân Ngôn, Tiêu Tiêu hoàn toàn có thể học ở những trường quý tộc, chỉ là 2 năm trước, chúng tôi đã quyết định cho Tiêu Tiêu học ở một trường bình thường.

Chúng tôi không hi vọng Tiêu Tiêu cùng những công tử và tiểu thư nhà giàu kia lớn lên một chỗ. Tiếp xúc nhiều hơn cuộc sống người bình thường, có thể giúp tính tình đứa nhỏ trở nên khiêm tốn và lễ phép hơn.

Vì vậy tôi không để chiếc ô tô cao cấp của mình dừng trước cửa nhà trẻ, tránh những phiền toái không cần thiết.

Tôi đến đúng lúc nhà trẻ tan học, các bé chạy ùa ra. Xa xa, tôi đã thấy Tiêu Tiêu đang lễ phép chào tạm biệt cô giáo,

giáo, rồi từ từ đi ra.

Đang định đi lên gọi Tiêu Tiêu thì cách đó không xa xuất hiện một bóng lưng làm tôi ngừng bước.

“Mẹ…..” trong giọng nói non nớt của Tiêu Tiêu tràn đầy hưng phấn, chạy thật nhanh đến bóng người đó, khẳng định suy đoán của tôi.

Hân Ngôn…. Không ngờ là em, vì quá nhớ Tiêu Tiêu sao? Nhưng Hân Ngôn à, em đừng đặt hết cuộc đời của mình lên người Tiêu Tiêu, em phải có một cuộc sống của riêng em.

Vì thế tôi không thể không hạ quyết tâm sắt đá, cắt đứt tình cảnh ấm áp này.

Tôi kêu Minh ôm TiêuTiêu đi, đau lòng nhìn vẻ mặt tủi thân của Tiêu Tiêu, sau đó dùng lời lẽ vô tình, lạnh lùng nhất tổn thương em….

Lên xe trời mới mưa, dự báo thời tiết nói tối nay có thể có gió tuyết rất lớn, vì thế tôi không thể không từ bỏ ý định đưa Tiêu Tiêu ra ngoài ăn cơm.

Ngồi trong xe, Tiêu Tiêu cúi đầu, vẻ mặt như đưa đám, hiển nhiên là còn đau lòng vì việc vừa rồi.

Tôi ôm Tiêu Tiêu ngồi lên đùi, dịu dàng vuốt tóc nó, nói: “Tiêu Tiêu rất muốn mẹ sao?”

Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên nhìn tôi, suy nghĩ một chút, rồi nói: “Không ạ.”

“Hả?” tôi có chút giật mình, “Vậy tại sao lại khôngvui?”

“Bởi vì nhìn mẹ rất buồn, Tiêu Tiêu biết nhất định là vì mẹ nhớ Tiêu Tiêu rồi! Con không muốn mẹ buồn, vì mỗi lần như vậy, mẹ nhất định sẽ trộm khóc một mình rất khổ sở!”

Tôi ôm chặt Tiêu Tiêu, đứa bé này trưởng thành quá sớm rồi.

“Ba, tại sao ba lại bỏ mẹ?”

Tôi bất ngờ, không biết phải nói gì, không biết Tiêu Tiêu đã từng hỏi Hân Ngôn như vậy chưa, nếu có thì em trả lời thế nào, nhưng mà tôi biết, đối với một đứa bé hiểu chuyện như vậy, không cần phải nói vài lời qua loa để lấp liếm.

“Bởi vì ba đã làm sai, khiến mẹ không vui, cho nên mẹ không muốn ở cùng ba nữa.”

“Ba nói xạo!” Tiêu Tiêu phồng mang trợn má nói, hình như đang giận tôi.

“Sao Tiêu Tiêu lại nói vậy?”

“Mẹ không có giận ba đâu, mẹ thường nửa đêm len lén nhìn hình đám cưới của ba và mẹ mà rơi nước mắt, Tiêu Tiêu biết mẹ nhất định là đang nhớ ba!”

“Hả?” nghe vậy, tôi thật bất ngờ.

Em hận tôi như vậy, hận sao không thể đưa tôi vào chỗ chết, vậy mà còn giữ hình cưới của chúng tôi, còn nhìn hình mà rơi lệ? Vì sao?

“Ba!” lúc tôi đang suy nghĩ mông lung, Tiêu Tiêu nhẹ nhàng kéo vạt áo tôi.

“Ừ, sao vậy?”

“Ba và mẹ không thể ở cùng nhau sao? Cả Tiêu Tiêu nữa! Như vậy nhất định mẹ sẽ rất vui vẻ.”

“Tiêu Tiêu, rất nhiều chuyện bây giờ con không hiểu được đâu!” tôi bất đắc dĩ nói, “Tóm lại chuyện của ba và mẹ Tiêu Tiêu đừng hỏi nữa, mặc kệ ba và mẹ có ở chung không, thì Tiêu Tiêu vẫn mãi là bảo bối của ba và mẹ…..”

Ăn cơm tối xong, tuyết bắt đầu rơi, đó là trận tuyết đầu của năm nay, tuyết rất nhiều, làm như muốn rơi hết tuyết của cả năm trong một đêm này, không bao lâu đã có một lớp tuyết đọng thật dày trên đất.

Đọc xong tài liệu, đã 9h 30, tôi lên lầu, xem thử Tiêu Tiêu có ngủ đúng giờ không.

Chưa vào phòng, đã nghe thấy bên trong có tiếng nói chuyện. Đã trễ thế này, Tiêu Tiêu còn nói chuyện với ai?

Tôi đẩy cửa ra, thấy Tiêu Tiêu đang ngồi trên giường, trong tay cầm ống nghe điện thoại.

“Tiêu Tiêu, trễ như vậy, sao con còn chưa ngủ? Gọi cho ai vậy?”

“Mẹ……” Tiêu Tiêu quay đầu nhìn tôi, thận trọng trả lời.

Hân Ngôn! Tiêu Tiêu đang gọi điện thoại cho em? Ngoại trừ kinh ngạc, tôi không khỏi có chút tức giận.

Buổi chiều mới nói với nó xong là không cần dây dưa chuyện của tôi và Hân Ngôn nữa, thế mà giờ lại…….

Tôi cầm lấy ống nghe trong tay Tiêu Tiêu, giận dữ mắng : “Đã nói con không được gọi điện thoại cho mẹ rồi mà, con không nghe thấy sao? Đứng dựa tường cho ba….”

“Hu hu ……… Ba……” không biết Tiêu Tiêu có phải bị tôi hù sợ không mà lập tức khóc lên.

“Vũ Minh, Vũ Minh anh nghe tôi nói, đừng hung với Tiêu Tiêu!” Hình như bên kia Hân Ngôn cũng nghe thấy tiếng Tiêu Tiêu khóc, khẩn trương la lên.

Hân Ngôn, em phải có hạnh phúc của riêng em.

“Diệp Hân Ngôn, trước khi tới chủ nhật tuần sau, nếu không có việc gì quan trọng em không cần liên lạc với Tiêu Tiêu!” nói xong, tôi cúp điện thoại.

“Tiêu Tiêu…..”, xoay người, thấy Tiêu Tiêu đang ngoan ngoãn đứng dựa tường sụt sùi khóc, nhất thời thấy đau lòng.

Kéo nó đến bên cạnh, lau nước mắt, “Tiêu Tiêu vừa rồi ba giận quá nên la lớn một chút, không sao đâu, không phải ba không cho con gọi điện cho mẹ, chỉ là về sau nói trước với ba một tiếng được không?”

“Dạ!” Tiêu Tiêu hít mũi đồng ý.

Tôi hôn trán nó, ôm nó lên giường, đắp mền lại, “Được rồi, giờ ngủ đi!”

Dỗ Tiêu Tiêu xong, xuống lầu chuẩn bị tới phòng làm việc đọc tư liệu, thì ngoài cửa truyền đến tiếng la của Hân Ngôn, ngay sau đó liền thấy em hung hăng vọt vào.

Hỏi người làm xong liền xông thẳng lên phòng Tiêu Tiêu.

Thật là……

Thời tiết tệ như vậy, sao không chú ý an toàn của mình mà chạy qua chứ?

Hân Ngôn, chẳng lẽ em thật sự cho là anh sẽ ngược đãi con chúng ta sao?

Tôi theo sát phía sau, đang muốn nói với em Tiêu Tiêu đã ngủ, đừng làm ồn, nhưng lúc cửa phòng mở ra, Tiêu Tiêu lại đang đứng thẳng ở góc tường.

“Mẹ…….oa…..” vừa thấy Hân Ngôn, Tiêu Tiêu lập tức khóc rống lên.

Bộ dáng đáng thương, khác hẳn lúc ở chung với tôi, trông cứ như hai người.

Hân Ngôn vô cùng khẩn trương vừa an ủi vừa kiểm tra xem Tiêu Tiêu có bị đánh không, sau đó còn bị Tiêu Tiêu quấn lấy không cho đi.

Đứa nhỏ này….. Mới bây lớn đã tinh ranh như vậy, sau này còn đến mức nào nữa!

Hân Ngôn:

Thức dậy đã hơn 8h, ngoài cửa sổ tuyết rơi trắng xóa. Qua một lúc lâu mới nhận biết được nơi đây là nhà anh. Yên lặng cảm thụ hơi thở của anh phiêu đãng trong không khí, mơ hồ lộ ra lạnh nhạt.

Người bị tôi hù dọa tối qua bưng bữa sáng đến cho tôi, sandwich nướng và sữa tươi thơm lừng, đây là thói quen của học sinh thời nay. Nhưng 2 năm qua, tôi đã không còn thích loại thức ăn dành cho thiếu nữ này nữa, chỉ có cà phê đen đậm đặc mới có thể giúp tôi giữ vững tỉnh táo và trấn định.

Mở tivi nghe tin tức, thuận tiện tán gẫu đôi câu, thì ra người đó tên là Quy, mọi người ở đây gọi là thím Quy, là bảo mẫu chuyên nghiệp Vũ Minh đặc biệt tìm cho Tiêu Tiêu, cùng một công ty với Tiểu Mộc, giá cực cao. Xem ra vì con, anh cũng giống như tôi.

“Tiêu Tiêu đã dậy chưa?” sáng chủ nhật Tiêu Tiêu rất thích ngủ nướng.

“Ông chủ đã dẫn cậu Tiêu Tiêu đi chơi rồi, cậu chủ rất vui vẻ!” thím Quy cười.

“À, vậy thì tốt rồi.” Lòng tôi như chìm xuống đáy nước đen tối, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười theo thói quen.

Vũ Minh, anh thật sự không muốn gặp em sao, không muốn con ở cùng em sao? Em biết anh vĩnh viễn không cách nào tha thứ được việc em đã làm với anh, tựa như em cũng không thể quên được chuyện ba mẹ và Tần Bân. Nhưng Vũ Minh, sao anh có thể hoài nghi năng lực làm mẹ của em chứ?

“Công trình ‘Điệp Thúy Viên’ mới bắt đầu thi công lại gần đây, vào rạng sáng hôm nay đã xảy ra sự cố. Tòa nhà phía tây bị sụp tường, làm 5 công nhân đang ở gần đó bị thương. Phóng viên có mặt tại hiện trường cho biết…..”

Điệp Thúy Viên? Hạng mục vừa mới được đầu tư thêm! Nguy rồi, tối qua đi gấp quá, quên mang theo điện thoại di động, chắc bọn Đinh Đang đang cuống cuồng tìm tôi.

Nuốt xuống ngụm sữa tươi cuối cùng, tôi đứng dậy, nói với thím Quy: “Tôi phải đến công ty gấp, nhờ chuyển lời đến ông chủ thím, cảm ơn đã…. Khoản đãi!”

“Bà chủ, à không, bà Diệp, ông chủ nói nếu bà muốn đi thì kêu lái xe đưa bà đi…..” thím Quy chạy theo nói.

Vũ Minh, thì ra anh không dám để em lái xe một mình trong gió tuyết. Nhưng từ ngày anh đi, em đã không còn là Hân Ngôn mà anh biết trước kia nữa, hoặc có lẽ vẫn luôn không phải.

Gọi điện thoại cho Đinh Đang báo cho cô biết là tôi sẽ đến công ty ngay lập tức. Cô bé này hình như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nói lái xe an toàn rồi cúp máy.

Vừa ra khỏi thang máy, Đinh Đang đã vội báo cáo: “Vương quản lý phụ trách hạng mục Điệp Thúy Viên vừa gọi điện nói, lúc đầu chỉ có vài khối xi măng bong ra, nên chỉ bảo công nhân tráng lại, không ngờ lại sụp tường. Theo điều tra ban đầu của tổ điều tra thì có thể là vật liệu xây dựng có vấn đề, thiết kế phòng ốc có chịu lực nổi không, vẫn còn đang điều tra……”

“Công nhân bị thương sao rồi?”

“Lúc ấy có 5 công nhân ở đó, hiện giờ trừ một người bị thương nghiêm trọng đang trong phòng cấp cứu, những người khác đã không còn gì nguy hiểm nữa.”

“Tốt. Thông báo phòng tài vụ chuyển trước một khoản tiền đến bệnh viện, viện phí đều do công ty trả hết. Mặc kệ thế nào, giải quyết tốt hậu quả theo quy tắc cũ.”

“Vâng.” Đinh Đang vừa ghi chép vừa báo cáo tiếp, “Vương quản lý giờ đang ở hiện trường, quản lý Thư bộ phận PR đã tới bệnh viện, hai nơi đó chỗ nào cũng đầy phóng viên.”

Phóng viên? Hai ngày trước mới vừa tổ chức buổi họp báo, giờ xảy ra chuyện, bọn họ không bu theo mới là lạ đó! Nhưng chỉ cần xử lý tốt hậu quả, thì sẽ ổn thôi. Chuyện này giao cho Lệ Nhã là được rồi, thật không biết vừa rồi trong điện thoại Đinh Đang khẩn trương cái gì.

“Uhm……chủ tịch”, Đinh Đang cứ như muốn nói lại thôi.

“Còn chuyện gì sao?”

“Bên ngoài có tin đồn việc Phong Vũ đầu tư là giả, nên mới rồi mấy cổ đông nói muốn gặp chủ tịch, bọn họ hoài nghi chuyện lần này là do không rót tiền đúng hạn. Còn có….”

“Còn có cái gì?”

Cô Đinh Đang này, lần nào cũng để chuyện quan trọng nhất nói sau cùng, thiệt là…..

“Còn có ông Duy nói, 10h sẽ đến đây.”

Duy An?

“Diệp chủ tịch có bên trong không?” Giọng nói Duy An vẫn như trước luôn nhu hòa lại ẩn chứa một sức mạnh làm người khác khiếp sợ. Nhìn đồng hồ, vừa đúng 10h. Người này thật là đúng giờ.

“Hân Ngôn!”

“Anh, anh tới rồi…..” mặc kệ chuyện có bao nhiêu khó khăn, nhìn thấy Duy An là tôi được an tâm một chút.

“Phải, không phải anh luôn xuất hiện mỗi khi em gặp khó khăn sao?” Duy An cười cười, ngồi xuống ghế đối diện. “Được rồi, nói việc chính. Khoản đầu tư kia rốt cuộc là sao vậy?”

“Thế nào, anh mà cung nghi ngờ em sao?” Nói việc công, cả hai đều trở nên nghiêm túc.

“Không chỉ anh, mà mặc kệ là ai cũng sẽ nghi ngờ, vô duyên vô cớ đầu tư 200 tỷ? Mà tối qua em đi đâu anh gọi không được.”

“Em……” nghĩ lại mấy năm qua, nếu như không có Duy An duy trì thế chân vạc, chỉ dựa vào tôi, không thể nào đoạt lại Diệp thị và chống đỡ tới hôm nay. Đối với Duy An gần như tôi không giấu diếm điều gì.

“Tôi qua em ở nhà anh ấy.”

“Ai? Lâm Vũ Minh?” mặt Duy An cứng đờ, “Hân Ngôn, em vẫn không bỏ được sao.”

“Em không yên lòng về Tiêu Tiêu”, lấy ra hiệp nghị chuyển nhường quyền giám hộ từ trong ngăn kéo, tôi đẩy đến trước mặt Duy An, “Em dùng cái này, đổi lấy khoản đầu tư đó.”

“Hân Ngôn, em…..”

“Giờ anh tin rồi chứ?”

Dùng con mình đổi lấy tiền đầu tư. Diệp Hân Ngôn, rốt cuộc ngươi đang làm cái gì!

“Chủ tịch, những cổ đông khác đã đến, đang chờ ở phòng họp.” Đinh Đang thừa dịp bưng nước đến, nói nhỏ bên tai tôi.

“Biết rồi.” Tôi gật đầu, trong lòng vẫn đang nghĩ làm sao để giải thích về khoản đầu tư này.

“Hân Ngôn, nói sự thật đi.” Duy An nắm hiệp nghị trong tay.

“Không….chuyện của em và Lâm Vũ Minh là chuyện riêng!” bất luận thế nào, giờ Diệp Thị và Lâm Thị không có tí quan hệ nào hết, tôi không muốn có người nhớ tới khoảng thời gian trước đây.

“Vậy em sẽ giải thích thế nào? Nếu em không muốn Diệp Thị dẫm lên vết xe đổ, thì tốt nhất……Hân Ngôn, nghe anh nói hết đã….”

“Đinh Đang….” tôi cắt ngang lời Duy An, “Chuẩn bị họp hội đồng quản trị, bảo mọi người đợi một chút, tôi tới ngay.”

Hiện giờ, các cổ đông ngoài mặt thì khách khí, nhưng bên trong thì như có dòng nước ngầm mãnh liệt.

Quả nhiên, trao đổi vài câu về việc xử lý sự cố lần này, lập tức có người nói thẳng vào vấn đề chính.

“Chủ tịch, xin nói rõ về khoản đầu tư lần này. Là cổ đông của Diệp Thị, hẳn là chúng tôi có quyền này!” Lưu Chính là cổ đông lớn nhất Diệp Thị ngoại trừ tôi và Duy An, lúc trước hắn đã có ý kiến về khoản đầu tư của Phong Vũ, lần này mấy vị cổ đông tìm tới, có khả năng là do hắn lén xúi giục.

“Chuyện khoản tiền đầu tư, lần trước tôi đã giải thích rồi. Số tiền chuyển đến tài khoản của Diệp Thị, chính là minh chứng tốt nhất.” Tôi lạnh lùng nói, hi vọng lần này cũng sẽ như các lần trước có thể khiến mọi người tin phục.

“Diệp chủ tịch, theo tôi biết tài khoản ngân hàng cũng không nói lên được điều gì, chúng ta không cần một số tiền khổng lồ nhưng không thể sử dụng được, đúng không?” Có người nói thêm vào, mấy người khác cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Đủ rồi, mọi người hãy xem cái này đi?” Duy An nãy giờ trầm mặc không nói, bỗng chụp bản hiệp nghị lên bàn.

….

Nghe xong những lời xin lỗi và bảo đảm thật lòng hoặc giả dối, trong phòng họp chỉ còn lại tôi và Duy An.

“Anh hài lòng chưa?”

“Đây là biện pháp duy nhất. Anh đã hứa với chú Diệp chăm sóc em, còn có”, ánh mắt của Duy An làm tôi nhớ lại cái đêm mà ba qua đời, “Giữ gìn Diệp Thị”

“Nhưng có thể dùng cách khác….”

“Nếu ban đầu, em dứt khoát bỏ đứa nhỏ này, chuyện sẽ không phức tạp như thế, huống chi, không phải em rất hận hắn sao…..” Duy An nói xong thì định rời đi.

“Anh…. Em………”

“Chị Hân Ngôn, không xong!” Đinh Đang đột nhiên đẩy cửa vào.

“Chuyện gì vậy?”

“ Tiêu Tiêu đang ở bệnh viện!”

Chương 4: Bệnh viện

Vũ Minh:

Sáng sớm, thừa dịp Hân Ngôn còn chưa dậy, tôi liền dẫn Tiêu Tiêu đi chơi. Tôi biết làm vậy là hơi tàn nhẫn, nhưng tôi chỉ muốn tận lực tránh gặp mặt Hân Ngôn để không có những xung đột không cần thiết.

Tiêu Tiêu hiển nhiên là không vui tí nào, nhưng lại ngoan ngoãn không ồn ào gì hết, chỉ là trước khi ra cửa cứ lưu luyến nhìn cửa phòng Hân Ngôn.

Tuyết rơi cả đêm, đến sáng mới ngừng, ánh mặt trời chiếu vào lớp tuyết dầy làm lóa cả mắt.

Dù sao vẫn là trẻ con, mới vừa rồi còn ủ rũ không vui theo tôi ra xe, giờ Tiêu Tiêu đã hưng phấn nhìn cảnh tuyết bên ngoài xe, quên mất phiền não lúc nãy.

Vốn tính dẫn Tiêu Tiêu đến khu vui chơi, Hân Ngôn thích yên tĩnh, sẽ không dẫn Tiêu Tiêu đến khu vui chơi náo nhiệt chơi những trò cảm giác mạnh, nên những thứ này chỉ có thể để tôi đền bù.

Nhưng giờ thấy tuyết đọng dầy như vậy, tôi thay đổi ý định, dẫn Tiêu Tiêu đến một công viên khác.

Không ngoài dự đoán, chủ nhật, có rất nhiều bé khác tụ tập ở đây chơi đùa, tuyết thế này vừa đúng lúc để bọn chúng chơi ném tuyết.

Tiêu Tiêu lập tức nhập bọn, chơi không biết chán, không bao lâu người đầy mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, rất đáng yêu.

Ăn cơm trưa xong, vốn muốn cho Tiêu Tiêu nghỉ ngơi một lúc, nhưng Tiêu Tiêu không chịu ở yên, mặc tôi khuyên, cứ gia nhập cuộc chiến tiếp.

Chơi được khoảng 1 giờ, đột nhiên Tiêu Tiêu ôm bụng ngã trên mặt đất.

Tôi vội vàng ôm lấy Tiêu Tiêu đưa đi bệnh viện, gọi điện cho Minh giúp một tay.

May mắn không phải bệnh gì nguy hiểm, chỉ là viêm ruột thừa cấp tính, bác sĩ nói chỉ cần phẫu thuật là ổn.

Lúc Tiêu Tiêu được đưa từ phòng giải phẫu ra phòng hồi sức, thì Hân Ngôn chạy đến, còn có Duy An, người vẫn luôn tự xưng là ‘anh’ của em đi theo.

Mặc dù vậy tôi không có thiện cảm mấy với người này, cảm giác người đàn ông này tiếp cận Hân Ngôn là có mưu đồ khác.

Bất quá mấy năm qua, hắn chăm sóc Hân Ngôn cũng không ít, hơn nữa hắn hiểu rõ quá khứ của Hân Ngôn, nếu thật sự Hân Ngôn có tình cảm với hắn, cũng là một lựa chọn không tồi.

“Tiêu Tiêu sao rồi? Hôm qua không phải còn khỏe mạnh sao, sao đột nhiên lại phải cấp cứu, giải phẫu sao rồi?” Hân Ngôn thấy tôi liền vọt tới, kích động kéo tay tôi hỏi dồn.

“Tiêu Tiêu….” Vốn định dùng thái độ lạnh lùng như cũ để trả lời em, nhưng khi thấy được đôi mắt đỏ bừng của em, và vẻ mặt lo lắng, không tự chủ mềm giọng nói, “Hân Ngôn, bình tĩnh nào, chỉ là phẫu thuật cắt ruột thừa, nghỉ ngơi mấy ngày là ổn thôi.”

Nghe vậy, Hân Ngôn bình tĩnh lại, đi về phía phòng bệnh, “Tôi vào với Tiêu Tiêu.”

Tôi và Duy An theo sau, ở cửa phòng bệnh, chúng tôi chỉ nhìn nhau cười, coi như chào hỏi.

Vì chỉ gây tê cục bộ, nên giờ này Tiêu Tiêu vẫn tỉnh, thấy Hân Ngôn tới, lập tức hưng phấn, há miệng muốn nói, nhưng không phát ra âm thanh nào, chỉ dùng khẩu hình kêu: “Mẹ…..”

Hân Ngôn lập tức chạy đến bên giường, “Tiêu Tiêu, con sao rồi? Đau không? Đang yên lành sao đột nhiên lại bệnh?”

Hồi sau, Tiêu Tiêu khàn khàn đứt quãng nói: “Mẹ…… Con không sao…….. Không đau……”

“Tiêu Tiêu, mẹ lo muốn chết.” cuối cùng Hân Ngôn nhịn không được, ôm Tiêu Tiêu mà khóc.

“Bệnh nhân mới vừa phẫu thuật xong, cần nghỉ ngơi, mặc dù đây là phòng bệnh cao cấp, cho phép vào thăm, nhưng nhiều người như vậy cũng không được.” Đột nhiên một y tá xuất hiện ở cửa.

“Xin lỗi…… Chúng tôi…… Chúng tôi sẽ chú ý.” Hân Ngôn nghe vậy, rất sợ y tá bắt em ra ngoài, hốt hoảng nói.

“Các vị là người nhà của cậu bé này?”

“Vâng.”

“Ở lại hai người là đủ rồi, còn lại về bớt đi!” Y tá quan sát một phen rồi nói.

“Tôi hiểu rồi, cám ơn.”

Sau khi y tá đi, Hân Ngôn có chút khó xử nhìn tôi và Duy An.

Tôi không muốn làm khó em, giành nói trước: “Công ty có chút chuyện, đúng lúc em tới rồi, ở đây chăm sóc Tiêu Tiêu đi! Có việc cứ bảo Minh liên lạc với tôi.” Nói xong, không đợi em trả lời, tôi liền đi ra ngoài.

“Ba…..” Ai ngờ Tiêu Tiêu gọi tôi lại.

“Tiêu Tiêu, ba còn có chút việc, một lát nữa sẽ đến, con ở lại với mẹ và chú Duy An nha?” Tôi trở lại giường bệnh dịu dàng dỗ Tiêu Tiêu.

“Ba….” Tiêu Tiêu không lắc đầu cũng không gật đầu, cứ nhìn tôi không chớp mắt, miệng kêu ba.

Tôi không hạ nổi quyết tâm nói muốn đi nữa rồi.

“Anh, Tiêu Tiêu đang bệnh, hiện rất cần em và ba nó ở bên, cho nên rất xin lỗi……” Hân Ngôn tất nhiên không muốn Tiêu Tiêu khổ sở, đành lựa chọn bảo Duy An đi.

Duy An cũng không phải là người không thức thời, rất sảng khoái nói: “Anh hiểu, đừng ngại, anh về trước, mai sẽ tới thăm Tiêu Tiêu.”

Dứt lời, liền ra ngoài.

Trong phòng còn lại ba người, nhất thời có chút xấu hổ, tôi và Hân Ngôn không thể không đem toàn bộ chú ý đặt lên người Tiêu Tiêu, cố ý không nhìn đối phương.

“Mẹ, con mệt.” Tiêu Tiêu nhắm mắt lại, yếu ớt nói.

“Tiêu Tiêu, không được, sau phẫu thuật hai giờ con không thể ngủ, ngoan, mở mắt ra nào, mẹ kể chuyện cổ tích cho con nghe nhé.”

Hân Ngôn nói xạo, Tiêu Tiêu miễn cưỡng mở mắt ra.

Hân Ngôn bắt đầu kể truyện cổ tích mấy trăm năm không đổi…….

Mười mấy phút sau, lúc Hân Ngôn đang kể hăng say, Tiêu Tiêu lại một lần nữa nhắm mắt ngủ.

Hân Ngôn vội nói: “Tiêu Tiêu đã nói đừng ngủ mà, nếu không muốn nghe chuyện này, mẹ đổi chuyện khác nha!”

Tiêu Tiêu hình như rất khó xử lay lay đầu, “Mẹ, mẹ đừng kể chuyện cổ tích nữa, con đã đọc hết rồi. Đều là gạt trẻ con thôi, không thật gì cả.”

“……”

Hân Ngôn nghe vậy

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1741
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN