--> Bông Hồng Dại Mình Lãng Tử Độc Chiếm - game1s.com

Bông Hồng Dại Mình Lãng Tử Độc Chiếm

Chương 1

Thời gian trời đông giá rét, người đi trên đường tốp năm tốp ba, hướng đến đường cái náo nhiệt trở nên cực kỳ hoang vắng vì lạnh.

Một thân ảnh nhỏ gầy bước nhanh đi ở trên đường, quần áo trên người nàng đơn bạc, vải thô trên áo là may vá nhiều lần chắp lại.

Tóc dài đen đáy bện thành hai cái bím thật dài, theo bước đi của nàng, mái tóc cũng đi theo ở trên vai gầy hoảng loạn.

Nàng đi được rất nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn vì trời giá rét mà phiếm hai đỏ ửng, thở ra khí phun sương trắng, trong lòng gắt gao ôm một cái túi giấy dầu nhỏ(*)

(*) loại túi giấy màu vàng mà thời cổ hay dùng để đựng các loại thức ăn

Nàng ôm thật chặt, muốn dùng nhiệt độ cơ thể che chở cho gà nướng cùng bánh nướng trong túi giấy dầu nhỏ kia, làm cho cha cùng tiểu muội nhỏ tuổi trong nhà có thể ăn đến thức ăn nóng hổi.

Năm mới đến, mỗi người đều ở nhà đoàn viên, vây quanh ăn cơm, mà nàng cũng thừa dịp nhiều ngày may vá chút quần áo, kiếm được mấy văn tiền, mua chút đồ ăn xa xỉ, làm cho trong nhà luôn luôn nghèo cũng có thể qua năm mới.

Nghĩ đến tiểu muội tuổi nhỏ nhìn đến gà nướng thơm mềm lúc ấy có thể tươi cười, Viên Nhật Sơ gợi lên cánh môi đông cứng, cước bộ cũng nhanh hơn.

Ngay tại khi nàng cúi đầu đi mau, không chú ý tới cửa bóng người đi ra ở phía trước, nên cùng người nọ đánh lên, thân mình nhỏ gầy lập tức ngã, túi giấy dầu nhỏ trong lòng cũng bay đi ra ngoài.

“Làm cái gì!” nam nhân bị đụng vào nhăn lại mi, chân giẫm xuống, vừa vặn đạp đến gà nướng trong túi khiến nó bay ra, liền ngay cả bánh nướng cũng rớt xuống.

“Đồ ăn của ta!” Viên Nhật Sơ chạy nhanh bò lên, đau lòng nhặt lên bánh nướng cùng gà nướng đã bẩn, mày nhíu lại, tức giận trừng hướng nam nhân, “Đền ta!”

“Đền cái gì mà đền?” Nam nhân ghét nhìn nàng, “Cút! Đừng cản đường đại thiếu gia” Nói xong, chân sẽ đá văng nàng ra.

“Nha? Trần thiếu gia, làm gì cùng cô bé nhỏ này so đo?” cô nương ở một bên nũng nịu ngăn cản. “Cô bé nhỏ, mau rời đi nơi này.”

Viên Nhật Sơ cũng không đi, một đôi con ngươi lạnh lùng giận dữ trừng mắt nam nhân.

Thúy Hương Viện là thanh lâu nổi danh trong thành, mà nam nhân áo hoa đụng vào nàng, sắc mặt say rượu màu đỏ, vừa thấy đã biết là khách nhân đến thanh lâu tìm hoan lạc.

“Đền ta!” Nàng lặp lại hai chữ này, nhìn đồ ăn bị rớt ở đất, nghĩ đến mặt thất vọng của muội muội cùng phụ thân, nàng không được để chính mình liền như vậy quên đi.

“Đền ngươi?” Trần thiếu gia đánh cái ợ đầy mùi rượu, khinh thường nhìn nàng. “Đại gia cũng chưa trách ngươi đụng vào đại gia, ngươi còn dám bắt đền đại gia, ngươi…… Nha? Nhìn kỹ lại, bộ dạng của nha đầu ngươi không tệ!”

Như là phát hiện cái gì, mắt Trần thiếu gia sáng lên, ngón tay ngả ngớn sờ soạng mặt Viên Nhật Sơ một chút.

Nàng chán ghét thối lui xuống, “Không nên đụng ta!” vị rượu kia cùng ánh mắt đáng khinh kia, làm cho người ta cảm thấy ghê tởm.

“Chậc chậc, tính tình thật mãn nồng(*)! Ha ha……” Trần thiếu gia cảm thấy hứng thú nở nụ cười. “Được, đại gia đền nàng, chỉ cần nàng bồi đại gia ta một đêm……” thân thủ hắn muốn ôm lấy nàng.

(*) bình tĩnh đến nghẹt thở

“Gia, đừng như vậy, người ta chính là một cô gái nhỏ.” cô nương một bên chạy nhanh ngăn cản, thân thể dán hướng Trần thiếu gia, cười duyên nói: “Hơn nữa, có Hồng nhi cùng gia còn chưa đủ sao?”

“Hắc hắc, có Hồng nhi bồi đương nhiên đủ.” Trần thiếu gia dùng sức ôm eo Hồng nhi, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía Viên Nhật Sơ. “Nhưng mà tiểu cô nương này đại gia ta cũng muốn…… Người tới! Đem nàng bắt về phủ đi.”

“Tránh ra! Các ngươi dám chạm vào ta?” Viên Nhật Sơ không ngại thả ánh mắt lạnh như băng nhìn về người phía muốn bắt lấy nàng, bộ dáng cao ngạo lại tôn quý kia thoáng chốc làm kinh sợ thủ hạ của Trần thiếu gia, bọn họ nhìn nhau, không khỏi có điểm chần chờ.

Thấy thế, Trần thiếu gia giận rống to: “Sợ cái gì? Chẳng qua là cô bé thôi, còn không bắt người cho ta!”

Lời nói của chủ tử làm cho bọn họ hoàn hồn, thân thủ phải bắt lấy Viên Nhật Sơ.

“Làm sao vậy? Cửa như thế nào náo nhiệt như vậy?”

Một thanh âm ngả ngớn đột nhiên theo phía sau cửa truyền ra, một cái thiếu niên áo tím ôm hai cô nương, tản mạn nhíu mày nhìn hỗn loạn trước cửa.

Bộ dạng thiếu niên thực tuấn, tuấn mỹ đến tà mị, đôi mắt hẹp dài hơi hơi giơ lên, tùy ý nhất câu, liền đủ để câu đi tâm của bất luận kẻ nào, bạc môi xinh đẹp nhẹ nâng, cầm cái cười mê người.

“Trần thiếu gia, như thế nào trong lòng có Hồng nhi còn chưa đủ, ngay cả trái cây nhỏ ngây ngô chàng cũng không buông tha?” Thiếu niên cười khẽ, con ngươi đen thản nhiên liếc mắt Trần thiếu gia, môi thì tại trên mặt cô nương phía bên phải nhẹ nhàng ấn xuống. “Tiểu Hương nhi, trên người nàng thật sự thơm quá, nàng dùng phấn gì mà thơm như vậy a? Hử?”

Thanh âm của hắn khàn khàn, lại dễ nghe mê hoặc lòng người, chọc cho đỏ mặt tim đạp, mềm mại ôi ở trong lòng hắn.

Nhìn đến hắn, Trần thiếu gia cảm giác say tựa hồ tỉnh một ít, mất hứng thối một tiếng. “Hoàng Phủ Tỉ, ngươi nghĩ quản chuyện của bổn thiếu gia?”

Hoàng Phủ Tỉ khẽ cười một tiếng, khẽ cắn Hương nhi môi một chút. “Không dám? Chuyện của Trần thiếu gia ta nào dám quản? Chỉ là sợ chuyện ngươi cường đoạt con gái đàng hoàng rơi vào tai Trần lão gia, vậy, đến lúc đó Trần thiếu gia có thể bị cấm cửa, còn có thể mỗi ngày đến thanh lâu sao?”

Thời gian trước này Trần thiếu gia bắt cái đậu hủ Tây Thi, chiếm người ta trong sạch, việc này còn nháo đến quan phủ, tức giận đến Trần lão gia muốn cùng đứa con này đoạn tuyệt quan hệ.

Nếu không phải Trần phu nhân từ giữa cầu tình, cầm bạc cấp nhà gái gia, làm cho đậu hủ Tây Thi kia gả tiến Trần phủ làm thiếp, chuyện lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa lành, thế này mới đem chuyện này giải quyết, nếu không Trần thiếu gia thế nào còn có thể này uy phong? Sớm bị bắt vào nha môn.

Sắc mặt Trần thiếu gia lập tức biến, trừng mắt nhìn Hoàng Phủ Tỉ liếc mắt một cái, hừ lạnh một tiếng, mới không cam lòng dẫn lấy người rời đi.

Nhìn Trần thiếu gia rời đi, Viên Nhật Sơ không nói một câu thân mình ngồi xổm xuống nhặt lấy bánh nướng ở đất, phủi lấy bụi đính ở trên, cẩn thận bỏ vào túi giấy dầu. Nàng đối với giải cứu của Hoàng Phủ Tỉ, nàng ngay cả xem cũng không xem hắn một cái.

“Gia, ngươi đều chỉ lo Hương nhi, vậy Oanh nhi thì sao?” cô nương bên trái không thuận theo hờn dỗi, muốn đoạt lực chú ý của Hoàng Phủ Tỉ.

Nhưng tầm mắt Hoàng Phủ Tỉ lại lạc ở trên người cô gái ở trước cửa.

“Hư…… Đừng ghen, vài ngày không về nhà, ta cần phải trở về.” Hắn dỗ Oanh nhi, tại khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn hôn một chút.

Lúc này Viên Nhật Sơ nhặt hết đồ ăn, ôm vào trong lòng, xoay người rời đi.

“Ngoan, buổi tối lại đến tìm các ngươi.” Hoàng Phủ Tỉ cười đến ngả ngớn, khẽ vuốt mặt mỹ nhâ, liền giẫm chân tại chỗ đi ra cửa, một chiếc xe ngựa sớm ở cửa chờ.

“Thiếu gia.” A Toàn khẩn trương nhìn Hoàng Phủ Tỉ. “Người mấy ngày nay cũng chưa trở về, lão gia cùng phu nhân đều nhanh tức chết rồi.”

Không nhìn lấy bộ dáng khẩn trương của người này, Hoàng Phủ Tỉ đi đến Viên Nhật Sơ trước mặt, “Đồ ăn trong tay ngươi dơ bẩn, tiền này cho ngươi, mua cái mới đi!” Hắn cầm mười lượng bạc cho nàng.

Viên Nhật Sơ dừng lại bước chân, nhìn bạc trên tay Hoàng Phủ Tỉ, con ngươi lãnh đạm giơ lên, nhìn hắn một cái, cũng không giơ tay cầm lấy.

“Không cần sao?” Hắn cười, bộ dáng tuấn mỹ ngả ngớn lại không chút để ý, tư thái hiện tại cũng không giống tốt bụng hoặc bố thí.

Viên Nhật Sơ không nói, tay tiếp nhận bạc trong tay hắn.

Nhà nàng thực nghèo, cốt khí(*) không thể làm cơm ăn, có người trả tiền, nàng đương nhiên lấy. “Cám ơn.” Nàng nhẹ nhàng phun ra câu này.

(*) khí khái, chí khí.

Hoàng Phủ Tỉ nhíu mày, môi đẹp thú vị gợi lên.

“Ta còn nghĩ đến ngươi sẽ rất có cốt khí cự tuyệt! Người nghèo chí không nghèo, không phải sao?” Không nghĩ tới nàng lại nhận lấy mau lẹ như vậy.

“Chí khí không thể làm cơm ăn.” Nàng còn phải nuôi muội muội cùng thân phụ, không rảnh quản “Người nghèo chí không nghèo” loại này nọ nhàm chán này.

“Ha! Nói rất đúng.” Hoàng Phủ Tỉ cười to, tiểu cô nương này thật thú vị, trong đôi mắt kia chứa thành thục cùng khôn khéo khiến cho hắn rất hứng thú.

“Thiếu gia, chúng ta cần phải trở về.” A Toàn một bên khẩn trương thúc giục.

Nghe được A Toàn thúc giục, Viên Nhật Sơ nhẹ nhàng mở miệng. “Tạm biệt.”

“Đợi chút……” Hoàng Phủ Tỉ mở miệng ngăn cản, nhưng còn chưa mở miệng, bên tai lại truyền đến loạt thanh âm đàm luận nho nhỏ.

“Khâm, người đó không phải là nhị thiếu của Hoàng Phủ gia yêu thích đi lang thang sao? Lại thường lui tới ở trong Câu Lan viện.” thanh âm nói chuyện rất nhỏ, nhưng bốn phía thực im lặng, vừa vặn truyền tiến đến trong tai bọn họ.

“Tiểu thiếp sinh, vẫn là so ra kém chính thất a! Nhưng mà càng lớn càng tuấn, cũng càng ngày càng không giống Hoàng Phủ lão gia, nghe nói a…… Tựa hồ không phải thuộc loại của Hoàng Phủ gia ……”

“Các ngươi đang nói linh tinh gì thế!” Nghe câu thế như thế, mặt A Toàn đỏ lên, lớn tiếng giận mắng hai cái phụ nhân(*) đang đàm luận với nhau.

(*) người đã có chồng.

Gặp chính mình trong lời nói bị nghe thấy được, các nàng lui lui thân mình, chạy nhanh rời đi, trước khi rời đi còn nói thầm vài câu. “Chuyện mỗi người đều biết, còn sợ người ta nói……”

“Đáng giận, mấy cái tam cô lục bà này(*)!” A Toàn tức giận đến muốn đánh người, tuổi nhỏ mặt lo lắng nhìn về phía thiếu gia.

(*) mấy bà tám.

“Thiếu gia, người đừng nghe bọn họ nói bậy……”

Hoàng Phủ Tỉ cười đến tản mạn, vô vị nhún nhún vai, nhìn về phía Viên Nhật Sơ, thấy nàng nghe xong những lời này, trên mặt lại không xuất hiện kinh ngạc.

“Ngươi có biết ta là ai.” ngữ khí của hắn khẳng định.

Viên Nhật Sơ ngắm hắn liếc mắt một cái. “Hoàng Phủ gia nổi danh tay ăn chơi, Hoan Hỉ thành không có người không biết.” Hơn nữa khuôn mặt quá mức tuấn mỹ kia, đi đến đâu, cũng đều dẫn đến sự chú ý của nhiều người.

“A! Tay ăn chơi? Ngươi như thế nào không nói là bại gia tử(*)?” Hắn đối với những lời đồn khó nghe này sớm đã quen rồi. Hắn uốn éo hạ thân, đột nhiên dựa vào hướng nàng, lấy thanh âm chỉ có hai người nghe được ở bên tai nàng nghe nói. “Ngươi muốn kiếm nhiều tiền chứ?”

(*) Đứa con phá sản.

Thấy hắn tới gần, Viên Nhật Sơ nhíu mày, nguyên tưởng thụt lùi, nhưng lời nói của hắn làm cho nàng dừng lại bước chân, mâu nhi nhìn về phía hắn.

“Ngươi có biết tiền trên đời này có thể dễ dàng kiếm ở chỗ nào không? Trừ bỏ sòng bạc cùng kỹ viện, trên đời này làm cho người ta tối có hứng thú chính là bát quái(*), liền ngay cả hoàng cung quý tộc cao quý cũng không có ngoại lệ.” Bỏ lại mấy câu nói đó, hắn khẽ cười một tiếng, toàn thân chui vào xe ngựa.

(*) tạp chí lá cải.

Viên Nhật Sơ nhìn xe ngựa rời đi, cúi đầu suy nghĩ lời nói của hắn, chỉ chốc lát sau, một chút hào quang xẹt qua mắt đẹp, cánh môi hơi hơi gợi lên.

Không mấy ngày, trong Hỉ Hoan thành đột nhiên phát hành trang giấy màu vàng, bên trong ghi lại bát quái trong thành — chính là chuyện về Hoàng Phủ gia.

Trên giấy viết thân thế của Hoàng Phủ nhị thiếu gia, dự đoán hắn không phải là con của Hoàng Phủ lão gia, viết sinh động như thật, thật thật giả giả, hoàn toàn không có chứng cớ, chính là dự đoán, lại ở trong thành nhấc lên một trận oanh động.

Quậy đến hết sức oanh oanh liệt liệt, Hoàng Phủ nhị thiếu gia cũng từ Hoan Hỉ thành biến mất, mà một nhà dựa vào nghề nghiệp bái quát như vậy sinh ra —-

Viên Nhật Sơ đem Hoàng Phủ Tỉ trở thành bàn đạp, kiếm được nhiều khối bạc lớn……

Xuân đi thu đến, Hoan Hỉ thành vẫn như cũ náo nhiệt, đủ loại kiểu dáng bát quái trong năm tháng đến lại quay đi, vì người trong thành cung cấp rất nhiều tin giải trí.

Viên Nhật Sơ mở ra tiểu sạp bán bát quái, trải qua năm năm, đã biến thành một gian chuyên buôn bán bát quái tin tức.

Dựa vào bát quái, Viên Nhật Sơ kiếm được rất nhiều ngân lượng, cải thiện cuộc sống nghèo khó trong nhà, lại ở trong thành chiếm được chút danh tiếng.

Mỗi người đều biết, người trong Hỉ Hoan thành không thể chọc tuy rằng không nhiều lắm, nhưng cũng không thiếu, mà Viên Nhật Sơ chính là một trong số đó.

Nhưng mà, nàng cũng chịu sự hoan nghênh mà người trong thành mang lại là được.

Mỗi người đều chờ mong nàng cung cấp bát quái, làm như đây là đề tài nói chuyện phiếm vào lúc trà dư tửu hậu(*), mà nàng cũng không phụ kỳ vọng của mọi người, ba không năm ngày liền cung cấp bát quái thú vị cho người ta làm giải trí.

(*) nhàn rỗi.

Liền ngay cả thời gian trước quá trình tiểu muội mình gả cho võ lâm minh chủ, cũng bị nàng toàn diện liên tục đăng đi ra, một tháng một chương, liên tục phát hành mười chương.

Triền miên bồi xót xa, câu chuyện tình yêu kinh tâm động phách, ở trong Hỉ Hoan thành thịnh hành một thời gian, làm cho chúng gia khuê nữ xem đến xuân tâm đại động, ước gì chính mình cũng có thể có được câu chuyện tình yêu này.

Mà Viên Nhật Sơ sau lúc tiểu muội xuất giá, liền không chút khách khí cầm câu chuyện tình yêu của tiểu muội thân ái ra buôn bán lời thêm một số tiền.

Có tiền sao lại không kiếm, hơn nữa nuôi tiểu muội nhiều năm, thì tiểu muội phải có cống hiến! Trừ bỏ đòi hỏi muội phu một số tiền sính lễ lớn, ngay cả tám đại cao thủ của muội phu thu thập được nàng cũng không buông tha.

Có muội phu thần thông quảng đại như vậy, nàng còn có nhiều con đường lấy được nhiều loại bát quái, gả cái tiểu muội đi, được đến nhiều ích lợi như vậy, thật sự là không tệ!

Đúng vậy, Viên Nhật Sơ chính cái nữ nhân yêu tiền.

Quân tử ái tài, thủ chi có câu(*)? Khiếp! Loại câu nói này đối với nàng mà nói giống như cứt chó.

(*) Quân tử thích tiền, nhưng không thể lấy tiền tài bất nghĩa.

Đối nàng mà nói, có thể kiếm được ngân lượng trắng bóng, cho dù không từ thủ đoạn, nàng cũng không quan trọng.

Hỏi nàng không sợ xuống địa ngục sao? Nàng sẽ trả lời không sao, ít nhất hiện tại được hưởng thụ, về phần sau khi có phải hay không thực sự xuống địa ngục, ai biết? Có bản lĩnh kêu cái người từng đến qua địa ngục làm nhân chứng cho nàng xem nha!

Đạo sĩ kia đối với nàng lời ra tiếng vào, Viên Nhật Sơ coi như tai điếc, làm như là chó điên sủa loạn.

Khiếp! Đạo sĩ thích phê bình nàng, không phải còn lén phái hạ nhân đến mua bát quái của nàng sao? Hừ! Miệng nói không cần, thân thể vẫn là thành thực thôi!

Đối cái loại người này, Viên Nhật Sơ hoàn toàn mắt lạnh đối đãi, vẫn như bình thường sống ngày tháng khoái hoạt của nàng, dựa vào bát quái kiếm bạc của nàng.

Giờ phút này, nàng chính im lặng ngồi ở giữa quầy của quán, vì chính mình nấu lên bình Bích Loa Xuân thượng hạng(*), tay thì cầm một quyển sách, một tờ một tờ lật.

(*) trà.

Nàng có da thịt trắng không tỳ vết, tóc dài đen đáy buộc thành hai bím tóc, dài cúi tới eo, gần bên mép tóc còn có một cái đồ gài tóc hoa hồng bằng bạc.

Bàn tay nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, trên trán tuyết trắng đổ xuống tóc mái chỉnh tề, dưới mi dài là một đôi mắt đẹp trầm tĩnh, mũi khéo léo, môi hồng nhạt vì khuôn mặt nhỏ nhắn trắng khiết làm cho môi thoạt nhìn thêm một chút đỏ tươi.

Tướng mạo của nàng thanh lệ, một thân màu trắng thanh lịch, sạch sẽ tú nhã, không có bao nhiêu trang sức trên người, chỉ có đai lưng thêu hoa văn hoa hồng xinh đẹp, vòng lấy chiếc eo nhỏ.

Bộ dáng thanh tú lịch sự tao nhã, xem ra tựa như không thuộc về dân gian, hoàn toàn không thể cùng với nữ nhân khôn khéo chuyên đào bới bát quái gộp chung cùng một chỗ.

Phải nói, gần nhất thật sự không có bát quái gì gọi là nổi bật cả.

Trừ bỏ chương bát quái thứ bảy vừa viết xong đặt ở án thượng(*), chỉ là những tin tức lặt vặt xảy ra ở trong thành vào thời gian trước đó.

(*) bàn làm việc.

Không có bát quái gì mới, ngày còn đầy nhàm chán.

Mà thiếu tiểu muội ngồi giữ quán, nàng lão bản này đích thân phải ngồi tại quán, mỗi ngày thản thơi ngồi quán xuyến, viết tiếp bát quái còn tiếp

Ai! Ngày thật sự quá nhàm chán.

Viên Nhật Sơ chớp mắt, nhẹ nhàng ách xì 1 cái, cầm lấy bát trà trên bàn, còn chưa uống, có khách không mời mà đến tới cửa.

“Viên Nhật Sơ, ngươi khá lắm, dám lấy ta ra để kiếm tiền!”

Một thân ảnh nhỏ nhắn đỏ tươi tức giận đi vào quán, bụng hơi hơi hở ra không chút ảnh hưởng đến động tác của nàng.

“Cẩn thận, đừng quá kích động, động thai khí sẽ không tốt lắm.” Viên Nhật Sơ thản nhiên liếc mắt một cái ngắm người tới, rồi uống trà, thậm chí không đến nơi đến chốn tiếp đón (không có đứng dậy đón tiếp) “Muốn uống trà sao?”

“Uống cái đầu ngươi!” Hoa Hỉ Nhi trừng mắt Viên Nhật Sơ, dư quang khóe mắt đảo đến tờ giấy màu vàng trên án thượng. “Đây là cái gì? Chuyện tình nhấp nhô của Hoa đại cô Chương 7: hồi……, Viên Nhật Sơ, ngươi chết tiệt! Còn có Chương 7: hồi? Ngươi lấy ta kiếm tiền những 6 chương còn chưa đủ sao?” Nàng một bên rống giận, tức giận đến tay sẽ vò nát tấm giấy vàng kia.

“Ngươi vò nát cũng không sao cả, ta còn có dự bị, tùy ngươi muốn vò mấy chương liền vò mấy chương, đừng quên trả tiền là tốt rồi.”

Viên Nhật Sơ chậm rãi uống một ngụm trà, thậm chí ưu nhàn giúp Hoa Hỉ Nhi đổ chén trà, thuận tiện trả lời vấn đề nàng mới hỏi.

“Ta dự tính phát hành mười chương, đem câu chuyện tình yêu buồn vui lẫn lộn của đại danh đỉnh đỉnh lưu manh Hỉ Hoan thành ghi chép lại, làm cho mọi người biết được, lưu manh cũng là có mùa xuân xinh đẹp.”

“Ngươi……” Hoa Hỉ Nhi tức giận đến toàn thân phát run, giấy trên tay muốn xé cũng không được, không xé cũng không được. “Viên Nhật Sơ, ngươi sẽ có báo ứng!”

Nàng tức giận đến nguyền rủa, nữ nhân này nhất định sẽ xuống địa ngục!

“Ta cũng cảm thấy như vậy.” Viên Nhật Sơ gật đầu phụ họa, cánh môi nhếch lên, mắt đẹp nhẹ quét Hoa Hỉ Nhi một cái. “Nhưng mà, Hoa đại cô nương, báo ứng của ngươi hẳn là sẽ không so với ta ít đi?”

Nữ nhân trước mắt này làm việc rất ác liệt, cũng không thua kém nàng.

Hoa Hỉ Nhi hừ lạnh, “Lão nương cho dù xuống địa ngục cũng là ở mười bảy tầng, ngươi ở trên lầu.” Nàng bưng lên bát trà trên bàn, một ngụm xử lý.

“Vậy lúc đó ta sẽ đem theo lễ vật lên đầu thăm ngươi!” Viên Nhật Sơ cười đến thảnh thơi, tao nhã phẩm trà.

Hoa Hỉ Nhi trừng nàng, tức giận đến nghiến răng. “Ngươi nữ nhân này, miệng lợi hại như vậy, khó trách không nam nhân dám thú(*) ngươi.”

(*) cưới.

“Ngươi miệng độc như vậy cũng có người dám cưới, trên đời luôn có kỳ tích.” Viên Nhật Sơ thoải mái phản kích, “Xem! Ngươi không phải là kỳ tích thứ nhất sao?”

Lại đấu thua, lửa giận của Hoa Hỉ Nhi càng to, nàng thô lỗ vì chính mình đổ chén trà, lại một ngụm uống hết, đẩy lùi lửa trong lòng. “Ngươi liền tiếp tục khua môi múa mép đi! Ta chờ nhìn ngươi bị báo ứng.” Hừ! Nàng sẽ thật mong chờ ngày nào đó.

Viên Nhật Sơ cười đến tao nhã, thắng thua xưa nay nàng không để ý tới; Nhưng mà nàng cũng hiểu được có chừng có mực, chọc Hoa Hỉ Nhi giận đối nàng cũng không ích lợi.

“Ta có mơ này, ngươi muốn ăn sao?” Nàng mở ra hộp bằng gỗ sơn màu đen ở một bên, đổ lên trước mặt Hoa Hỉ Nhi, một viên một viên mơ ẩn ẩn bốc mùi thơm.

Vừa thấy đến mơ, mắt Hoa Hỉ Nhi sáng lên, lập tức cầm một viên bỏ vào trong miệng, vị vừa chua vừa mặn tràn ngập khung miệng làm cho nàng vừa lòng nheo lại mắt, một bụng lửa nhất thời phơi bớt một nửa.

Thấy mơ hữu hiệu, Viên Nhật Sơ âm thầm đắc ý gợi lên cánh môi, không uổng công nàng lúc trước chuẩn bị tốt đặt ở một bên. “Nam nhân nhà ngươi đâu? Hắn như thế nào để ngươi bụng lớn chạy loạn?”

Thoải mái vòng vo cái đề tài, tay Viên Nhật Sơ lại giúp Hoa Hỉ Nhi đổ đầy trà.

Ngậm lấy mơ, Hoa Hỉ Nhi nâng lên bát trà. “Hắn nha, ở đối diện Long Đằng tửu lâu chiêu đãi khách quý.” Nàng uống một ngụm trà, cười đến có điểm thần bí, mắt tặc hề hề(*) thẳng nhìn Viên Nhật Sơ.

(*) giống đạo tặc.

Viên Nhật Sơ không xem nhẹ biểu tình kỳ dị của Hoa Hỉ Nhi, âm thầm đề phòng. “Ohm? Xem ra đây là vị khách quý rất quan trọng.”

“Đúng là rất quan trọng, nhưng lại là cái bát quái lớn nha!” Hoa Hỉ Nhi hạ giọng, khuôn mặt nhỏ nhắn cười đến càng thần bí.

Nghe được có bát quái, mắt Viên Nhật Sơ sáng lên, cũng không động thanh sắc, nàng biết Hoa Hỉ Nhi sẽ không tốt bụng như vậy, nhất định có cạm bẫy!

“Phải không?” Nàng uống một ngụm trà, cũng không truy vấn, tay theo hộp gỗ nước sơn đen cầm một viên mơ bỏ vào trong miệng, vị chua mặn làm cho nàng nhíu mày, chạy nhanh uống trà loại bỏ vị chua.

Thấy nàng không hỏi, Hoa Hỉ Nhi cũng không thừa nước đục thả câu, tới gần nàng, thanh âm càng nhỏ giọng. “Ngươi còn nhớ rõ tám năm trước ngươi dựa vào cái gì kiếm tiền đi?”

Viên Nhật Sơ ngây dại, hai mắt trừng lớn, “Ngươi là nói……”

Thấy bộ dáng nàng khiếp sợ, Hoa Hỉ Nhi thoải mái nở nụ cười. “Đúng vậy, người nọ đã trở lại, hơn nữa đang ở trong tửu lâu đối diện.”

Viên Nhật Sơ lập tức quay đầu nhìn về phía tửu lâu đối diện, vừa nhấc đầu, liền mắt nhìn nhau cùng với nam nhân đang đứng trên lầu.

……

“Tám năm không trở về, hoài niệm sao?” ngồi tại một căn phòng ở tửu lâu, Lôi Thiên Kiêu hỏi nam nhân trước mắt.

“Ừ…… Tựa hồ không có gì thay đổi.” Nam nhân ôm lấy bạc môi, mâu xinh đẹp nhìn ngã tư đường náo nhiệt, cuối cùng tầm mắt dừng ở quán thư tứ đối diện.

Nơi đó có một cô nương áo trắng đang ngồi, im lặng cúi đầu, nhìn sách trên tay.

“Nhưng lại xuất hiện một quán thư tứ nha!” hắn nhẹ giọng, tay ưu nhàn cầm lấy chiết phiết bạch ngọc, một phen mở ra, thoải mái mà quạt vài cái.

“Quán thư tứ này ngươi hẳn phải biết đi?” Lôi Thiên Kiêu cười khẽ. “Dù sao chủ nhân của quán thư tứ kia cũng giúp ngươi mau chóng rời khỏi Hỉ Hoan thành”

“A! Lại nói tiếp, ta thực nên cảm ơn nàng.” Nam nhân ôm lấy cười, ánh mắt vẫn đặt ở trên thân ảnh mảnh khảnh kia. “Nàng thực thông minh, ta chỉ nhắc nhở nàng một chút, nàng liền hiểu được ý tứ của ta, thậm chí theo kế hoạch của ta tiến hành, nói đến đây, nàng cũng được xem như đại ân nhân của ta!”

Nếu không phải nàng, hắn sao có thể rời đi? Nói đến cùng, hắn là nên cảm tạ nàng.

“Viên Nhật Sơ quả thật là một cái nữ nhân rất khôn khéo, khôn khéo đến không ai dám chạm vào nàng, mới có thể hai mươi tuổi còn chưa lập gia đình.” Loại nữ nhân này, nam nhân nào không có đảm thức(*) sẽ không dám thú.

(*) lá gan + trí thức.

Nam nhân đem ánh mắt chuyển qua trên người Lôi Thiên Kiêu, mặt đẹp môi nhẹ nhếch lên. “Lôi huynh, ngươi là đang ám chỉ ta cái gì sao?”

“Cần ám chỉ sao?” Lôi Thiên Kiêu uống ngụm rượu, ánh mắt sáng tỏ thẳng nhìn hắn. “Ngươi đối nàng không phải thực cảm thấy hứng thú sao?” ánh mắt săn bắt kia, cùng là nam nhân, hắn nhất thanh nhị sở(*).

(*) hiểu thật rõ ràng.

“A!” Nam nhân nở nụ cười, ánh mắt lại dời về phía quán thư tứ, nhìn đến thân ảnh nhỏ nhắn đỏ tươi bước nhanh bước đi vào. “Lôi huynh, nương tử nhà ngươi xem ra một chút cũng không giống là người có thai.”

Lôi Thiên Kiêu nhíu mày trừng mắt thân ảnh đỏ tươi kia. “Tiểu lưu manh này, một chút tự giác mang thai cũng đều không có.” Trở về nhất định sẽ trừng phạt nàng!

“Chuyện tình yêu của các ngươi còn nhiều náo nhiệt nha!” Hắn nhìn về đến trang giấy màu vàng trên bàn, chữ xinh đẹp làm cho nụ cười ở khóe môi càng sâu.

Lôi Thiên Kiêu tức giận ngắm hắn liếc mắt một cái, đối với trêu trọc trên mặt nam nhân hừ lạnh. “Tin tưởng ta, chờ tin tức ngươi trở về phát tán, tuyệt đối đè bẹp câu chuyện tình yêu của ta.”

Nam nhân nhếch mày, nụ cười ẩn ẩn mang lấy trào phúng. “Đều tám năm, còn có người có thể nhớ rõ tay ăn chơi như ta sao?”

“Cho dù người trong thành đã quên, người thân trong nhà ngươi cũng sẽ không quên.” Gắp đồ ăn, Lôi Thiên Kiêu ưu nhàn đưa vào miệng. “Nhất là “nàng”, vẫn là si ngốc chờ ngươi trở về đâu!”

Hắn cố ý nhắc tới, không chút nào che giấu biểu tình vui sướng khi người gặp họa.

“Ta vốn liền làm người ta khó quên, nhất là nữ nhân, muốn quên ta rất khó khăn.” Mâu nam nhân gợn sóng, cười đến tự tin lại ngả ngớn.

“Đúng! Khuôn mặt kia của ngươi, quả thật làm cho người ta khó quên.” Lôi Thiên Kiêu ngạo nghễ liếc mắt một cái, ngữ mang trào phúng. “Nhất là nữ nhân, đối với ngươi lại vừa yêu vừa hận.”

“A!” Đối với Lôi Thiên Kiêu khen tặng, nam nhân không chút khách khí nhận, ánh mắt lại chuyển qua quán thư tứ, đặt ở thân ảnh trắng tuyết. “Ngươi nói, nàng…… Còn nhớ rõ ta?”

Hắn nghĩ đến cái tiểu cô nương tám năm trước, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, vẻ mặt lãnh ngạo, có đôi mắt quá mức thành thục….

Mắt đầu tiên gặp gỡ, nàng liền khiến cho hắn hứng thú!

Hắn nhìn ra khát vọng trong ánh mắt nàng, đó là một đôi mắt không khuất phục, mà xiêm y vải thô trên người nàng, đương nhiên biết đến nàng rất nghèo khó.

Nhưng ánh mắt của nàng lại nói cho hắn biết, nàng sẽ không khuất trước sự nghèo khó, nàng sẽ cải thiện, sẽ giãy dụa, sẽ tìm ra lối thoát mới.

Hắn thích nàng có ánh mắt dã tâm, vì thế hắn tiếp cận nàng, bỏ lại một câu nói, chờ nàng mắc câu, đạt thành kế hoạch của hắn.

Hắn biết, nàng sẽ tiếp nhận.

Mà nàng cũng không làm cho hắn thất vọng, không chút khách khí đem hắn trở thành bàn đạp, bước ra bước đầu tiên, tuyệt không cảm kích và xấu hổ.

Toàn bộ của nàng —- đều khiến cho hắn hứng thú!

Sẽ không biết tám năm không thấy, nàng trở nên ra sao?

Năm đó quần áo vải thô không sao che được cái đẹp của nàng, cũng không dấu được ánh hào quanh của nàng, hắn thật mong chờ nhìn đến nàng……

Mâu quang bắn sâu nhìn thẳng vào thân ảnh màu trắng, bởi vì nàng ở chỗ tối, làm cho hắn chỉ nhìn đến thân ảnh của nàng, nhưng không cách nào mặt nàng thật rõ ràng.

“Hẳn là quên không được đi? Dù sao năm đó cũng bởi vì ngươi, nàng mới có hôm nay.” Lôi Thiên Kiêu trả lời.

Nam nhân không trả lời, bởi vì hắn nhìn đến nàng động.

Nhìn đến nàng quay đầu, cũng làm cho hắn thấy rõ khuôn dung nhan thanh lệ kia, tuyết trắng không tỳ vết, như thanh ngọc tốt được gọt gũa cẩn thận.

Sau đó, hắn nhìn đến nàng nâng lên mắt, cùng ánh mắt của hắn chống lại, cặp mắt kia lập tức kinh ngạc trợn to, kinh ngạc nhìn hắn.

Hắn nở nụ cười, con ngươi đen xẹt qua mâu quang đoạt lấy.

…….

Viên Nhật Sơ sanh mắt to, không thể tin nhìn lấy nam nhân đang đứng trên lầu ở đối diện.

Hắn vận lấy áo bào màu vàng tím, thân ảnh so với thời thiếu niên càng cao to, khuôn mặt tuấn mỹ quá mức tà mị cũng như năm đó, trong ánh mắt thuộc loại nam nhân tà khí, làm cho hắn xem ra càng mị hoặc nhân, làm người ta nín thở tức, dời ánh mắt không được.

Nàng xem đến hắn cười, thật rõ ràng là nhận ra nàng.

“Ông trời……” Hoàng Phủ Tỉ! Thật là hắn! “Hắn như thế nào trở về……”

Đều biến mất tám năm, nàng còn tưởng rằng hắn sớm đã chết, xương cốt thành tro. (Ác ghê ='>'>)

“Ngươi nói đâu?” Hoa Hỉ Nhi nói mát(*). “Nói không hay thì gọi là trở về báo thú ngươi, nếu năm đó không phải ngươi, hắn cũng sẽ không rời Hoan Hỉ thành mà đi”

(*) nói giễu cợt, lời nói không chịu trách nhiệm.

Ha ha! Báo ứng đến đây đi?

“Trả thù cái đầu!” Viên Nhật Sơ tức giận trả lời: “Chuyện năm đó, ai muốn tìm ai tính toán sổ sách thì còn không biết đâu!” Nàng hừ lạnh một tiếng, thu hồi kinh ngạc, trừng mắt nam nhân đối diện.

Tiếp thu đến nhìn chằm chằm của nàng, Hoàng Phủ Tỉ gợi lên bạc môi, bưng lên một chén rượu, đối nàng nhất kính, bạc môi hơi hơi vừa động.

Viên Nhật Sơ nheo lại mắt đọc đến khẩu ngữ trên môi hắn, niệm ra tiếng. “Dám qua đây cùng ta uống chén rượu sao?”

Nàng mày lập tức nhăn lại, “Ai muốn cùng ngươi uống rượu!” Nàng cũng không phải đồ ngốc, ai biết hắn đang có dự định gì chứ?

Ngươi sợ sao? — trên lầu hắn, lại phun ra một câu.

Viên Nhật Sơ ngẩng đầu, “Phép khích tướng đối ta vô dụng.” Loại trò của con nít ba tuổi, hắn làm như nàng rất dễ lừa vậy.

Không nghĩ muốn bát quái sao? — không tiếng động môi, lại một lần lên tiếng.

Lần này Viên Nhật Sơ chần chờ, trừng mắt hắn, mà Hoàng Phủ Tỉ lại nở nụ cười, cười đến ngả ngớn lại tản mạn, dưới ánh mặt trời, bộ dáng tuấn mị kia làm cho người ta tim đập thình thịch.

Trên đường phố dường như người ta cũng chú ý đến Hoàng Phủ Tỉ, mơ hồ thảo luận lên.

“Ông trời! Bộ dáng của công tử kia thật tuấn.”

“Đúng vậy! Nhưng mà như thế nào có chút quen mặt……”

“Đó…… Không phải nhị thiếu gia đã mất tích của Hoàng Phủ gia sao?” người nhận ra hắn kinh hô, nhất thời đưa tới xôn xao.

“Đúng đúng đúng, chính là nhị thiếu của Hoàng phủ gia, năm đó hắn bởi vì bát quái của Viên Nhật Sơ mới có thể……”

Phụ họa nhân dừng lại không nói, tầm mắt tò mò dừng ở trên người Viên Nhật Sơ, sau đó lại nhìn hướng Hoàng Phủ Tỉ, không nhìn lầm là ánh mắt hai người đang giằng co với nhau.

Oa, cái này gọi là có bát quái mới đi!

“Oa! Cái này thật náo nhiệt.” Hoa Hỉ Nhi uống trà nhìn náo nhiệt.

“Câm miệng!” Viên Nhật Sơ tức giận quát khẽ, đối mọi người nhìn chăm chú cảm thấy không kiên nhẫn, nhất là nam nhân ở trên lầu đối diện kia, một chút cũng không thèm để ý dư luận, thậm chí đối với nàng cười.

“Viên cô nương, có bằng lòng hay không lên lầu đến uống một chén nha? Chuyện năm đó, ta thực nên “Cảm tạ” ngươi thật tốt nha!”

Thanh âm Hoàng Phủ Tỉ không lớn không nhỏ, lại vừa vặn rơi vào tai của người đang xem náo nhiệt ở gần đó.

Viên Nhật Sơ trừng mắt Hoàng Phủ Tỉ, nhìn đến ý cười ác liệt bên môi hắn, biết hắn là cố ý.

Nàng cắn răng, còn không có trả lời, Hoa Hỉ Nhi phía sau liền dẫn đầu đáp: “Được đó! Ta mang Nhật Sơ đi lên cùng ngươi uống.”

“Hoa Hỉ Nhi —–” Viên Nhật Sơ quay đầu trừng mắt nữ nhân phía sau.

“Người ta đều đưa ra thiệp chiến, , ngươi muốn lui bước liền thua à!” Hoa Hỉ Nhi cười đến đắc ý, mặt mày lộ vẻ gian trá.

“Ngươi……” Viên Nhật Sơ tức giận đến nói không ra lời.

“Viên cô nương, ngươi không dám lên đây cùng ta uống một chén sao?” Hoàng Phủ Tỉ lửa cháy đổ thêm dầu.

Viên Nhật Sơ trừng hướng hắn, nghe bốn phía thảo luận nho nhỏ, nhìn những ánh mắt tò mò của họ, nàng biết chính mình không đường thối lui. Cắn chặt răng, nàng bước đi hướng Long Đằng tửu lâu.

Tên đã lắp vào cung, nàng lên! Uống liền uống, nàng sẽ sợ hắn sao?

Chương 2

Năm đó, Hoàng Phủ Tỉ ở bên tai một câu, làm cho Viên Nhật Sơ có linh cảm kiếm tiền.

Nhưng là dù cho có linh cảm, nàng nhận ra Hoàng Phủ gia, cũng chỉ nghe những lời ra tiếng vào của người trong thành mà cảm thấy quen thuộc hắn mà thôi.

Nàng chỉ biết Hoàng Phủ gia là ngân hàng tư nhân nổi danh trong thành, nhưng lại mở bố trang cùng với rượu phường, tích lũy mấy đại kinh nghiệm cùng tài phú, trình độ giàu có không thua gì Hạ gia thủ phủ(*) trong thành.

(*) giàu nức vách.

Mà một thế hệ chủ sự Hoàng Phủ Nghĩa, bởi vì cưới tiểu thư nhà quan, quyền cùng lợi kết hợp, đem sự nghiệp Hoàng

Phủ gia đẩy

lên cao.

Ngay tại thanh thế Hoàng Phủ gia đạt tới đỉnh núi, Hoàng Phủ Nghĩa lại cưới một cô tiểu thiếp, hơn nữa nghe nói là hoa khôi của một kỹ viện.

Xảy ra chuyện này làm cho Hoàng Phủ phu nhân bị chọc tức, nhưng như thế nào phản đối, Hoàng Phủ Nghĩa vẫn là kiên trì thú yên hoa nữ tử(*), không có cách nào khác, Hoàng Phủ phu nhân chỉ có thể tiếp nhận.

(*) cô gái chốn lầu xanh.

Hoàng Phủ lão gia thú nhị phu nhân không bao lâu sau, liền truyền ra chuyện nhị phu nhân có thai, chưa đủ tháng đã sinh ra tiểu hài tử.

Việc này rước lấy rất nhiều thảo luận, như thế nào nhanh như vậy có đâu, hơn nữa chỉ có bảy tháng thì đã sinh ra? Cho dù là sinh non, nhưng tiểu hài tử sinh ra lại thực cường tráng…

Hơn nữa đứa nhỏ kia xinh đẹp làm cho người ta sợ hãi than, cùng Hoàng Phủ lão gia tuyệt không giống, cùng mẫu thân là có điểm giống, lại không quá giống, đáng tiếc khi mẫu thân ở sinh hắn liền khó sinh mà qua đời.

Hoàng Phủ Tỉ càng lớn càng tuấn, hơn nữa thông minh lại cơ linh(*), được Hoàng Phủ lão gia yêu thương, cho dù bên ngoài truyền lưu những lời ra tiếng vào khó nghe, Hoàng Phủ Nghĩa cũng không nghĩ để ý đến, vẫn như cũ đau sủng đứa con thứ hai này. So sánh với đứa con mà đại phu nhân sinh ra còn không sủng ái đến như vậy.

(*) cơ trí lanh lợi.

Hoàng Phủ phu nhân đối với hiện tượng này vừa tức lại đố(đố kỵ), nhưng ngại cho thân phận mình là tiểu thơ nhà quan lại, cũng không dám đối Hoàng Phủ Tỉ như thế nào, đành phải đối hắn làm như không thấy.

Mà Hoàng Phủ Tỉ càng lớn, cá tính cũng càng ngả ngớn, ba không năm ngày liền lưu luyến ở kỹ viễn, chọc một đống trái hoa đào, làm cho một đống cô nương gia đối hắn ái mộ không thôi, trở thành tay ăn chơi nổi danh trong thành.

Nhưng là Hoàng Phủ Nghĩa giống như thường lệ thương yêu hắn, nghe nói còn tính đem Hoàng Phủ gia giao cho hắn, việc này đương nhiên làm cho Hoàng Phủ phu nhân bất mãn thật lớn, vì thế, ở trong Hoàng Phủ gia ba không năm ngày phát ra thanh âm chửi mắng.

Viên Nhật Sơ đối Hoàng Phủ gia hiểu biết chỉ đến đây thôi, còn lại đều là theo miệng của người trong thành nghe được, là thật là giả, căn bản không có người biết.

Nàng dựa những lời này kiếm tiền rất dễ đi? Dù sao đây là bát quái nhiều người cũng biết, lại không có chứng cớ gì, căn bản không có người sẽ để ý nàng; Nhưng ngay tại khi Viên Nhật Sơ buồn rầu, đã có người lén lút tặng phong thư cho nàng.

Trong thư nói rõ ràng hết thảy về chuyện của Hoàng Phủ gia, thậm chí còn có tư liệu của bà mụ đỡ đẻ cho nhị phu nhân, viết đến rõ ràng rành mạch.

Dưới sự tò mò, nàng chạy đi tìm bà mụ đỡ đẻ năm đó, theo lời nói từ trong miệng bà mụ, cộng thêm tiền hối lộ, bà mụ mới vụng trộm nói ra chuyện đỡ đẻ khi đó.

“Khi đó a, nhị phu nhân sinh khó, ta mất thật nhiều khí lực mới đem tiểu hài tử đỡ đẻ đi ra, nhưng khi đó nhị phu nhân đã muốn hấp hối, khi Hoàng Phủ lão gia vọt vào phòng, chợt nghe đến nhị phu nhân đứt quãng nói cái gì thực xin lỗi lão gia…… Còn có đứa nhỏ không phải là cái gì…… Cầu hắn không nên trách nàng…… thanh âm nhị phu nhân rất nhỏ, ta cũng nghe không rõ lắm.”

Nghe lời nói của bà mụ, Viên Nhật Sơ cau mày. “Bà bà, khi đó Hoàng Phủ lão gia có phản ứng gì?” Bình thường mà nói, nam nhân nghe được đứa nhỏ không phải của hắn, nhất định thực kích động đi?

“Hoàng Phủ lão gia a,” bà mụ nghĩ lại. “Hắn khóc thật sự thương tâm, còn cùng phu nhân nói hắn không trách nàng, đứa nhỏ hắn sẽ đối đãi thật tốt, mặc kệ thân phụ của đứa nhỏ là ai….” câu cuối cùng, bà mụ nói đặc biệt nhỏ tiếng.

Mắt Viên Nhật Sơ sáng lên, “Bà bà, bà xác định thật sự có câu này?”

“Xác định.” Bà mụ dùng sức gật đầu, “Nhưng mà ta nghe xong cũng không dám nói cái gì, chuyện của người nhà giàu, chúng ta đâu thể quản được?”

“Ta đây đã biết, cám ơn bà, bà bà.” Viên Nhật Sơ cười lấy nói cảm tạ.

“Cái này…Nhật Sơ a…, việc này….” Bà đỡ khẩn trương mở miệng.

“Bà bà, yên tâm, con sẽ không nói là bà nói.” Viên Nhật Sơ cười trấn an bà mụ, mâu quang vì được đến tin tức này mà tỏa sáng.

Nàng dựa vào tin tức này còn có tư liệu trong thư, viết về chuyện nhà của Hoàng Phủ gia, làm cho truyền lưu ở trong thành.

Quả nhiên, tin tức vừa ra, trong thành nhất thời náo nhiệt cả lên. Kế tiếp, nàng lại viết ra vài chương về chuyện nhà của Hoàng Phủ gia, còn có thân thế của Hoàng Phủ Tỉ, nói đến giống như thật, chỉ là sự thật ra sao nàng không biết.

Nàng biết, chỉ có giống như thực giống như giả, mới có thể câu dẫn hứng thú của người ta.

Mà nàng cũng thật thành công, dựa vào bát quái này, nàng kiếm được rất nhiều ngân lượng, nhưng nàng không nghĩ tới bởi vì như vậy làm cho Hoàng Phủ Tỉ mất tích.

Nói nàng lừa người, nàng khi đó mới mười hai tuổi, chính là muốn kiếm tiền làm cho cuộc sống của người nhà tốt hơn, cũng không muốn hại người, nàng thật sự không nghĩ tới bởi vì vậy mà hại Hoàng Phủ Tỉ biến mất.

Hơn nữa, cũng bởi vì sự kiện này, nàng bị Hoàng Phủ gia oán hận, thành lập một cái kẻ thù.

Tuy rằng nói tám năm này, kẻ thù của nàng không chỉ có Hoàng Phủ gia.

Nhưng mà, sau khi phong ba đi qua, nàng cẩn thận suy ngẫm lại, cảm thấy thật có cái gì đó không đúng. Đang êm đẹp, vì sao Hoàng Phủ Tỉ lại nói cho nàng cách để kiếm được tiền? Nàng cùng hắn lại không biết, hắn không có việc gì như thế nào cùng nàng nói những lời này?

Hơn nữa, người truyền tin cho nàng là ai? Như thế nào lại hiểu hết chuyện nhà của Hoàng Phủ gia?

Khi trong thành đang huyên náo, Hoàng Phủ Tỉ cũng vừa vặn mất tích, này hết thảy thật sự quá khéo!

Nàng càng nghĩ càng không đúng, bắt đầu hoài nghi hết thảy đều là Hoàng Phủ Tỉ thiết kế, bỏ lại những lời nói cho nàng, nàng, làm cho nàng mắc mưu, làm cho nàng chiếu theo “kế hoạch” của hắn tiến hành thuận lợi.

Khi đó, nàng ngây ngốc bước vào cạm bẫy, tuy rằng kiếm được đống lớn ngân lượng, nhưng cũng kiếm được ác danh, mọi người nhắc tới Hoàng Phủ gia, đều nói tới Hoàng Phủ Tỉ, cũng nhất định sẽ nhắc tới là nàng làm cho Hoàng Phủ Tỉ không thể tiếp tục ở trong thành nữa.

Mà nàng, hết đường chối cãi, bởi vì tình hình thực tế quả thật như thế.

Nhưng là nàng không cam lòng, bởi vì nàng bị lợi dụng! Tuy rằng nàng cũng có lợi, nhưng là cái loại cảm giác bị lợi dụng này thật không tốt chút nào.

Bởi vậy, đối với Hoàng Phủ Tỉ, nàng ấn tượng khắc sâu.

Mặt của hắn, giọng của hắn, tuy rằng chỉ có gặp mặt một lần, nhưng nàng chính là đem hắn nhớ rõ mồm một.

Bởi vậy, cho dù trải qua tám năm, nhưng là nhìn đến hắn một cái, nàng liền sẽ nhận ra, quả thật chính là hắn cái hỗn trướng vương bát đản dám thiết kế nàng!

Hồi tưởng lại năm đó, mặt Viên Nhật Sơ càng trầm, cước bộ lên cầu thang cũng càng nặng, hận không thể làm thịt tên hỗn trướng Hoàng Phủ Tỉ kia.

Nàng xưa nay tâm cao khí ngạo, tuy rằng khi tuổi nhỏ, cuộc sống nghèo khó diệt đi ngạo khí của nàng, nhưng di truyền tính tình văn nhân của phụ thân, làm cho tính cách của nàng trở nên quật cường hơn.

Hơn nữa, không lý do bị người lợi dụng, mặc kệ có hay không được đến lợi ích, mặc cho ai cũng vậy, nhìn đến người lợi dụng mình cũng không có khả năng bày ra mặt cười!

Huống chi, bởi vì hắn, tám năm này, nàng đã bị Hoàng Phủ gia chán ghét làm mặt lạnh, nàng không tính sổ ở trên người hắn thì tính ở đâu?

Mím chặt môi cánh hoa, Viên Nhật Sơ cao ngạo nâng lên cằm, đi lên lầu, vừa thấy đến khuôn mặt anh tuấn ngả ngớn của Hoàng Phủ Tỉ, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lạnh hơn vài phần.

Không giống với lạnh lùng của nàng, Hoàng Phủ Tỉ cười đến tuấn mỹ phong nhã, con ngươi đen lưu lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh băng của nàng, hình cung trên bờ môi càng sâu.

“Viên cô nương, mời ngồi.” Hắn nhiệt tình tiếp đón.

Viên Nhật Sơ mím môi, cũng không khách khí ngồi vào ghế, khi Hoa Hỉ Nhi đi theo phía sau nàng đang muốn ngồi xuống xem náo nhiệt, Lôi Thiên Kiêu lại kéo nàng.

“Tiểu anh đào, chúng ta cần phải trở về, không nên quấy rầy bọn họ ôn chuyện.” Lôi Thiên Kiêu cười đến ôn hòa, thật cẩn thận che chở bụng hơi gồ lên của nương tử.

“Nha?” Hoa Hỉ Nhi nhíu mày, cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên. “Bây giờ còn sớm, trở về làm chi? Không cần! Thiếp muốn lưu lại.”

Nàng còn không có nhìn đến náo nhiệt nha!

Viên Nhật Sơ cũng nhíu mày nhìn về phía Lôi Thiên Kiêu. “Không cần, ta cùng hắn cũng không có gì để nói, hai ngươi có thể lưu lại.”

Tuy rằng ánh mắt Hoa Hỉ Nhi xem diễn thực chướng mắt, nhưng là nàng cũng không nghĩ muốn cùng Hoàng Phủ Tỉ một mình ở chung.

“Như thế nào? Nàng sợ ở một mình với ta?” Hoàng Phủ Tỉ nhíu mày, con ngươi đen nổi lên một chút trêu tức, ngữ mang theo một tia thản nhiên khiêu khích.

“Đúng nha, ta rất sợ.” Viên Nhật Sơ ngoài cười nhưng trong không cười, mắt đẹp trào phúng nhìn hắn. “Ta cũng không nghĩ lại bị thiết kế một lần, chuyện tám năm trước kia cũng đủ làm cho ta ấn tượng khắc sâu.” Nàng nói thật lạnh, vị châm chọc nồng đậm.

“A!” Hoàng Phủ Tỉ nhẹ nhàng cười, lấy quạt bạch ngọc nhẹ nâng cằm của nàng, khuôn mặt anh tuấn đi theo tới gần, thanh âm trầm thấp, phun ra hơi thở nhẹ phẩy hướng nàng. “Nàng cũng không thể không thừa nhận, tám năm trước, nàng bởi vì ta mà thu lợi thật to nha!”

Gần sát của hắn làm cho Viên Nhật Sơ cảm giác được hơi thở của hắn, nóng cháy làm cho lòng của nàng không khỏi căng thẳng, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn cũng không né tránh, thậm chí cao ngạo nhìn hắn.

“Thì sao, ta nghĩ, người thu lợi, cũng không chỉ ta một người.” So sánh lại, hắn mới là người thu lợi thật nhiều đấy!

Hoàng Phủ Tỉ cười đến càng sung sướng, đem mặt của nàng nâng rất cao, khuôn mặt anh tuấn đi theo cúi xuống, mặt hai người gần trong gang tấc, chỉ kém một chút môi hai người dán lên nhau.

“Tám năm không thấy, nàng vẫn là giống như lúc trước làm cho người ta cảm thấy hứng thú.” Giọng hắn thật nhẹ nhàng, môi vì mấp máy như có như không phất qua môi của nàng.

Hắn dựa vào thật sự gần, môi hai người môi cơ hồ mau dán vào nhau, hắn thở ra khí nóng thổi lên mặt của nàng, làm cho nàng cảm nhận được sự xâm lược đang tiềm ẩn ở con người hắn.

Viên Nhật Sơ âm thầm hút một ngụm không khí, cũng không làm cho mình lùi bước, bởi vì chỉ cần lùi lại nàng liền thua, nam nhân trước mắt sẽ không bỏ qua cơ hội khiêu kích nàng.

Nếu nàng thoát đi, đem hắn đẩy ra, chỉ biết rước đến hắn cuồng tiếu.

Quật(quật cường) một hơi, nàng chính là không lùi, mặc cho mặt hai người ái muội gần sát, mặc cho hơi thở của hai người phất lên mặt lẫn nhau.

Mắt cùng mắt đối diện, nhìn chăm chú vào trong con ngươi đen của nàng hắn nhàn nhạt cười, như là đang nhìn nàng có thể kiên trì bao lâu, bạc môi dựa càng gần, cơ hồ cùng môi của nàng dán tại cùng nhau.

Giống nhau chỉ cần nàng vừa nói ra, hắn có thể ngậm lấy môi nàng, hung tợn hôn lấy nàng.

Viên Nhật Sơ nhếch môi không nói, đôi mắt quật ngạo(*) cùng hắn nhìn nhau, không lùi bước, giống như ở nói cho hắn, nàng mới không sợ hắn!

(*) quật cường + lãnh ngạo

Thú vị! Hoàng Phủ Tỉ giơ lên môi, hứng thú nở nụ cười.

Không sao cả, núi không phải của hắn, hắn có thể chủ động. (Câu này ta chã hiểu)

Môi của hắn, cánh môi nhẹ quét qua nàng, giống như muốn ngậm lấy môi nàng, bạc môi hé mở.

Viên Nhật Sơ chấn động, rõ ràng lý trí kêu mình không cần lui, thế nhưng thân thể vừa vặn lại thụt lùi, tay cũng dùng sức đẩy ra hắn.

Đẩy hắn ra, nhìn đến cười trên mặt hắn, nàng không khỏi cắn răng, mắt đẹp vừa tức vừa giận, hung tợn trừng mắt hắn.

Hoàng Phủ Tỉ bị trừng không đến nơi đến chốn, mở ra chiết phiến(quạt), tao nhã phe phẩy, tuấn mi nhẹ khêu, ý cười càng dày đặc.

“Thực đáng tiếc.” Thiếu chút nữa có thể thưởng đến đôi môi ngọt ngào kia.

“Ngươi!” Viên Nhật Sơ tức giận trừng mắt hắn, tức giận đến nắm tay, hận không thể kéo nụ cười chướng mắt trên khuôn mặt của hắn.

“Lôi huynh, tuồng diễn này các ngươi cũng xem đủ đi?” Hoàng Phủ Tỉ ôm lấy cười, thản nhiên liếc nhìn hai người ở bên bên một cái.

Lôi Thiên Kiêu nhún vai cười, lôi kéo Hoa Hỉ Nhi. “Tiểu anh đào, cần phải đi.” Người ta đều mở miệng đuổi người, là nên thức thời thôi.

“Nha? Nhưng là thiếp còn không nhìn đủ nha!” Hoa Hỉ Nhi chính là muốn ngừng xem thế nhưng lại không ngừng được, không hiểu cái gì kêu làm thức thời.

“Đi.” Không để ý nương tử phản đối, Lôi Thiên Kiêu một phen ôm lấy nàng, có lễ hướng hai người cười. “Không quấy rầy.”

“Này! Lôi Thiên Kiêu, thiếp còn chưa nhìn đủ!” Hoa Hỉ Nhi bất mãn đấm ngực phu quân, đá chân, muốn hắn buông nàng.

“Ngoan ngoãn, đừng nhúc nhích.” Không để ý nương tử kháng nghị, Lôi Thiên Kiêu bá đạo ôm nàng xuống lầu.

Gặp Lôi Thiên Kiêu bọn họ rời khỏi, Viên Nhật Sơ cắn cắn môi, nhìn Hoàng Phủ Tỉ trưng ra khuôn mặt bất lương.

Nàng quyết định thật nhanh, chạy nhanh đứng dậy, “Ta cũng muốn đi.” Lại ngồi đi xuống, ai biết hỗn đản này lại sẽ đối nàng làm cái gì?

Thấy nàng phải rời khỏi, Hoàng Phủ Tỉ cũng không ngăn cản, bưng lên chén rượu, ở khi nàng muốn xuống lầu, thản nhiên phun ra một câu.

“Nàng không nghĩ muốn bát quái sao? Ta là có bát quái nóng hầm hập cho nàng, nàng vừa đi, bạc sẽ biến mất, nàng xác định nàng muốn như vậy?”

Nghe được lời nói của hắn, Viên Nhật Sơ không khỏi dừng lại cước bộ, trong lòng có điểm do dự.

Rõ ràng biết hắn có mục đích, nàng không nên mắc mưu, nhưng là nàng lại tò mò bát quái trong miệng của hắn là cái gì.

Nàng không thể kháng cự bát quái sau lưng có khả năng kiếm được ngân lượng……

Thấy nàng chần chờ, Hoàng Phủ Tỉ mỉm cười, tiếp tục bỏ lại càng lời nói.

“Ta lần này đến, nói vậy đã ở trong thành nhấc lên sóng to gió lớn, lấy cá tính bát quái của người trong thành bát, ta nghĩ Hoàng Phủ gia cũng nên nghe thấy tin tức ta trở về, đối với bát quái ở tiếp theo, nàng cùng với đau khổ đuổi theo điều tra, hỏi tin tức của những người khác, chi bằng chính mình ra trận không phải đáng tin cậy hơn sao?”

Viên Nhật Sơ quay đầu nhìn về phía Hoàng Phủ Tỉ, mày đẹp nhíu lại, thấy bộ dáng thảnh thơi của hắn, con ngươi đen yên lặng nhìn nàng, như là chắc chắc nàng nhất định sẽ nhận lời.

Nàng không hiểu, hắn vì sao phải làm như vậy?

“Ngươi hận Hoàng Phủ gia?” Nàng hỏi, nghĩ đến truyền lưu bát quái, hắn ở Hoàng Phủ gia tựa hồ quá không tốt, là vì hận, mới muốn đem nàng đấu với Hoàng Phủ gia đi?

Uống ngụm rượu, Hoàng Phủ Tỉ thản nhiên mỉm cười, “Không, ta không hận.”

Viên Nhật Sơ hoài nghi nhìn hắn. “Nếu không hận, ngươi vì sao trở về? Nhưng lại cấp cho ta bát quái của Hoàng Phủ gia, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Thưởng thức lấy chiết phiến trong tay, Hoàng Phủ Tỉ ngả ngớn nhìn nàng, môi cười thủy chung chưa giảm. “Vấn đề về đáp án, nếu hiện tại nói cho nàng nghe, sẽ chơi không vui” Hắn đánh bí hiểm, không cho nàng giải đáp. “Như thế nào? Nàng muốn chơi với ta sao?”

Viên Nhật Sơ nheo lại mắt, biết rõ là cạm bẫy, lại chịu không nổi dụ hoặc, trầm tư một chút, chỉ phải cắn răng bước đi vào.

“Như thế nào chơi? Nhờ cậy phúc của ngươi, Hoàng Phủ gia hận ta tận xương, ta không nghĩ mình sẽ có khả năng tiếp cận Hoàng Phủ gia.”

“Lấy thân phận nương tử của ta, nàng có thể đi vào Hoàng Phủ gia.” Hoàng Phủ Tỉ nói được vân đạm phong khinh, giống như lời nói của hắn rất bình thường vậy.

“Hả?” Viên Nhật Sơ lập tức trừng lớn mắt đẹp, kinh ngạc nhìn mắt hắn. “Nương tử? Ngươi đang đùa giỡn cái gì?”

“Ta sẽ mở loại vui đùa nhàm chán với nàng sao?” Hoàng Phủ Tỉ nhíu mày, thưởng thức biểu tình kinh ngạc khó có được của nàng.

Viên Nhật Sơ trừng mắt hắn, thấy hắn thật sự không có chút ý định muốn đùa giỡn, một hồi lâu mới mở miệng. “Hoàng Phủ Tỉ, mỗi người đều biết nói năm đó là do ta, ngươi mới có thể rời đi, hơn nữa ngươi tám năm nay không chút tin tức, ngày đầu tiên mới trở về, ta biến thành nương tử của ngươi, loại lời nói dối này ai sẽ tin?” hắn nghĩ người khác là ngu ngốc sao?

“Năm đó nàng chính là cái tiểu cô nương, trăm ngàn lần không nghĩ tới một chút bát quái lại sẽ làm hại ta rời đi, vì thế nàng khổ sở lại chột dạ, trằn trọc muốn biết đến tin tức của ta, cùng ta liên hệ với nhau, ta cũng không so đo với nàng, hai người bắt đầu lén lui tới, ai ngờ tình chính vì vậy mà sinh, vì thế đôi ta tư đính cả đời, sớm thành thân, nàng quyết định đem cả đời của nàng bồi cho ta, vì chuyện năm đó chuộc tội.”

Nói xong, Hoàng Phủ Tỉ dừng một chút, nhìn biểu tình kinh ngạc của Viên Nhật Sơ, đối nàng ngả ngớn trong nháy mắt, “Như thế nào, câu chuyện này không tệ đi? Đủ lãng mạn không?”

Viên Nhật Sơ sớm nghe đến mắt choáng váng, “Loại sự tình này…… Không có người sẽ tin……” Nàng muốn phản bác, nhưng là thanh âm cũng rất mỏng manh.

“Phải không?” Hoàng Phủ Tỉ nhìn nàng, bên môi cười tự tin lại cuồng vọng. “Nàng xác định người trong thành sẽ không tin?”

Sẽ! Bọn họ sẽ tin, nhưng lại sẽ tranh cãi về bát quái này, một truyền mười, mười truyền trăm, đều tự tưởng tượng càng phong phú hơn, sau đó đồn đại lẫn nhau.

Bởi vì, người nào mà không có lòng hiếu kỳ cùng tò mò, đó cũng là phương diện khiến người ta mê mẩn.

Viên Nhật Sơ có điểm không cam lòng nhìn nam nhân trước mắt, xem bộ dáng hắn tự tin, một bộ dáng nàng chắc chắc nhất định sẽ nhận lời.

Nam nhân này ngay từ đầu liền thiết kế cạm bẫy thật hoàn hảo, rồi chờ nàng tiến vào!

Nhưng cố tình, nàng chính là không thể cự tuyệt, người ta nói lòng hiếu kỳ giết chết một con mèo, hôm nay, nàng chính là con mèo kia……

“Được, ta đáp ứng.” Nếu không cam nguyện(*), nhưng nàng vẫn là chịu bắt buộc bởi hắn.

(*) cam tâm + tình nguyện.

“Tốt lắm.” Biết nàng nhất định sẽ nhận, Hoàng Phủ Tỉ cười đến đắc ý, đứng dậy đi hướng nàng, ngả ngớn vỗ về mặt của nàng. “Nương tử, về sau thỉnh chỉ giáo nhiều.”

Hắn một bên nói nhỏ, một bên lấy ngón tay qua lại vỗ về hai má trắng nõn của nàng, cảm xúc trơn trượt nuột nà làm cho con ngươi đen xẹt qua một chút hào quang.

Viên Nhật Sơ lấy tay hắn ra, mắt đẹp trừng mắt hắn, cảm thấy sắc mặt hắn đắc ý rất là chói mắt, nhịn không được muốn mở miệng đâm hắn.

“Ngươi là muốn lấy đến tài sản Hoàng Phủ gia sao? Nếu là trong lời nói, ngươi chỉ sợ danh bất chính, ngôn không thuận đi? Năm đó bà đỡ giúp ngươi nương đỡ đẻ, là chính tai nghe được đối thoại của phụ mẫu ngươi” nàng dự tính khiêu khích hắn, chờ mặt hắn biến sắc.

Ai ngờ hắn lại nở nụ cười, tay ôm eo của nàng.

“Ngươi làm cái gì?” Viên Nhật Sơ cả kinh, vội vàng muốn đẩy hắn ra.

Không nhìn giãy dụa của nàng, hắn bá đạo đem nàng kéo vào trong lòng, khuôn mặt anh tuấn đi theo dám hướng nàng.

“Hoàng Phủ Tỉ, ngươi muốn làm vậy?” Viên Nhật Sơ trừng lớn mắt, làm khuôn mặt anh tuấn gần sát, bạc môi kia giống như muốn dán lên môi của nàng, nàng không khỏi lập tức nhắm mắt lại.

Hơi thở nóng rực đảo qua môi của nàng, ngược lại dời về tai của nàng, thanh âm trầm thấp dễ nghe ẩn ẩn ngậm lấy ý cười, ở bên tai nàng nhẹ nói. “Nương tử, khi trò chơi mới bắt đầu, trước cho nàng cái ngon ngọt! Bà mụ đỡ đẻ năm đó, đã sớm bị ta thu mua.”

Cái gì?!

Viên Nhật Sơ mở mắt ra, còn không kịp nói chuyện, môi ấm áp ở trước miệng của nàng không khách khí đi đến, bắt lấy cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng mê người kia……

Chương 3

Viên Nhật Sơ sanh mắt to, ngây ngốc trừng mắt khuôn mặt anh tuấn cơ hồ dán trên mặt nàng —-

Môi của nàng bị Hoàng Phủ Tỉ hôn lấy, lưỡi dài trơn trượt của hắn sớm tham nhập đàn khẩu, kh

Thông Tin
Lượt Xem : 961
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN