--> Cưới Cô Nàng Keo Kiệt - game1s.com
Insane

Cưới Cô Nàng Keo Kiệt

Chương 1: Mở đầu

Ngày mùa hè gió lạnh từ từ thổi tới, một cậu bé đẹp trai chừng mười lăm tuổi, đang ghé vào song cửa sổ trên bàn học cố gắng viết. Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng truyền đến tiếng ve sầu kêu to.

Đúng lúc này, trong phòng yên tĩnh truyền đến tiếng bước chân, cậu nghe được thanh âm, lông mày hơi nhíu lại.

Tay cậu dừng một chút, nhưng không để ý tới âm thanh kia, tiếp tục vùi đầu viết, nhưng mà tiếng bước chân càng ngày càng gần, cậu rốt cuộc dừng bút trong tay, không dấu vết thở hắt ra.

“Quan Hà Châu, cho tớ mượn tiền” một giọng nói mềm mại từ cửa truyền đến.

Vẻ mặt của cậu có chút không biết làm sao, để cây viết trong tay xuống, nhẹ nhàng chuyển qua ghế dựa, khoé mắt có hơi nhíu lại, bình tĩnh nhìn về phía người trên cạnh cửa, chỉ thấy sắc mặt cô hồng hào, trên trán lấm tấm mồ hôi, có thể biết vừa rồi cô bé chạy nhanh cỡ nào.

Ai, cậu chỉ biết, cô bé này, tìm mình nhất định là vì vay tiền! Bị kêu tên, cậu ta ở trong lòng âm thầm thở dài, đối với thanh mai trúc mã này, cậu quá hiểu rồi.

“Lần này lại là vì cái gì?” Giọng nói của cậu hơi khàn khàn, đằng sau gọng kính là một cặp mắt trầm ổn, vượt quá số tuổi.

“Cái cài tóc mới của Tiểu Linh bi tên vô lại Bàn Tử làm rớt gãy, cô bé buồn đến nổi ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc”. Cô bé xinh đẹp bằng tuổi cậu ta, vừa khoa trương huơ tay múa chân với cậu, vừa nói rõ ràng sự kiện đã trải qua. “Hà Châu, Tiểu Linh khóc thật thê thảm, đó là quà tặng ba cậu ấy đặc biệt mua cho cậu ấy, cậu ấy khóc rất đau lòng, tớ chỉ muốn giúp cậu ấy mua lại một cái cài tóc y như vậy, như vậy Tiểu Linh sẽ không khổ sở”.

Cậu ta nghe xong nửa ngày mới hiểu được, hoá ra mục đích mượn tiền của cô bé, là muốn mua một cái cài tóc cho Tiểu Linh, chân mày cậu ta không tự chủ nhăn càng ngày càng nhiều, sao chỉ là một chút chuyện nhỏ?

“Cài tóc của cậu ấy hỏng thì cũng đã hỏng rồi, kêu ba của cậu ấy mua lại một cái khác không được sao, vì sao lại là cậu bỏ tiền ra mua cho cậu ta?” Cậu ta lộ vẻ mặt khó hiểu, xem ra không phải rất đồng ý với cách làm của cô bé.

“Tiểu Linh không dám nói cho ba biết, cậu ấy sợ bị mắng”. Cài tóc mới đeo được có một ngày đã bị làm hỏng rồi, có thể không sợ bị mắng sao?

Bộ dáng cô bé rất có nghĩa khí, làm cho cậu ta dở khóc dở cười, thật là không biết nên mắng bé ngốc, hay là mắng bé thích xen vào việc của người khác.

“Muốn bao nhiêu?”Cậu ta vừa hỏi vừa cầm lấy bóp da trên bàn, từ bên trong lấy ra mấy tờ tiền đưa cho cô bé, “đủ không?”

“Đủ” Cô bé vui vẻ lấy đi tiền trên tay cậu ta, mặt cười vô cùng rực rỡ.

“Hừ, mới đầu tháng mà tiền tiêu vặt của cậu đã hết sao?” Cậu ta tức giận liếc cô bé một cái.

“Ha ha”. Cô bé gãi đầu, ngượng ngùng cười gượng hai tiếng, “Cái… đó… Mình… Ai nha, đã không còn rồi”.

“Không có?” Cậu ta nhướng lông mày lên, ánh mắt hạ xuống một chút, khoé miệng khẽ nhếch, “Là tại cậu lại xài tiền cho những chuyện lộn xộn kia chứ gì?”

“Hà Châu, làm sao cậu biết?” Cô bé lộ vẻ mặt ngạc nhiên nhìn về phía cậu ta.

Cậu ta mỉm cười, loại chuyện này còn phải nghĩ sao? Chỉ có đứa ngốc như cô mới có thể giật mình như thế, thật là khờ.

“Tháng nào cậu cũng như vậy, còn có cái gì khó đoán sao?”

Cậu ta nói như vậy làm cô bé xấu hổ, cái miệng nhỏ nhắn không nhịn được chu lên, vẻ mặt mất hứng nói: “Cậu nói giống như tớ là cái loại người xài tiền bậy bạ vậy”.

“Chẳng lẽ không đúng sao?”

“Tớ đây là lấy việc giúp người làm niềm vui, đâu có làm việc gì lộn xộn!” Cô bé bất mãn kháng nghị, chống nạnh nói.

“Thật sao?” Cậu ta không đưa ra ý kiến.

“Dĩ nhiên!” Cô bé lớn tiếng nói, “Việc giúp người, là gốc của niềm vui”

“Tớ biết, niềm vui trong cuộc sống của cậu là triết hoc đúng không”. Cậu ta mỉm cười, “Thời gian không còn sớm, cậu không phải đang vội sao?”

Mới vừa rồi thì cấp tốc chạy tới, hiện tại lại cùng cậu tán gẫu ở đây, xem ra là đã quên việc muốn đi mua cài tóc rồi.

“A!” Cô bé đột nhiên nhớ lại mục đích của mình khi tới nơi này, “Tiêu rồi, Tiểu Linh còn đang chờ tớ!”

Nói xong, cô bé liền vội vàng xoay người chạy ra bên ngoài, vừa chạy vừa la to: “Hà Châu, cám ơn cậu, tớ rất nhanh sẽ trả lại tiền cho cậu”.

Cậu ta cười một tiếng “Trả?”

Hừ, từ khi cô bé bắt đầu vay tiền tới bây giờ, ngay cả một xu cậu cũng chưa lấy lại được, chỉ là, mỗi lần như vậy cậu đều ghi lại, nghĩ vậy, cậu ta từ trong ngăn kéo lấy ra một quyển sổ, nghiêm túc viết ở trên đó.

Cho tới bây giờ cậu ta đều không chịu thiệt, những thứ cô bé thiếu nợ, cậu ta đều chậm rãi nhớ kỹ, tới một ngày nào đó cậu sẽ làm cho cô bé trả lại! Cậu ta đưa tay lên đẩy nhẹ cái mắt kính, khóe miệng nở nụ cười gian xảo.

Nhất định cậu sẽ làm cho cô bé có ngày đó!

Chương 2

“Quan Hà Châu, cho tớ mượn tiền!” Lời giống vậy, Quan Hà Châu đã nghe đến thậm chí chết lặng.

Đang ở trong thư phòng tăng ca làm việc, đầu còn không có ngẩng lên lại chợt nghe thấy âm thanh cửa phòng mở ra, không cần nghĩ anh cũng biết người đến là ai, trên thế giới này duy nhất chỉ có cô mới dám như vậy, chưa được sự đồng ý của anh đã xông vào thư phòng của anh.

“Diêu Hiểu Thư, cậu không biết trước khi vào là phải gõ cửa sao?” Quan Hà Châu ngẩng đầu nhìn về phía cửa, lạnh lùng nói.

“Ai nha, tớ có việc gấp, cho nên mới quên thôi.” Cô với khuôn mặt xinh đẹp, tràn đầy sức sống xua tay giải thích với anh.

Tuy cô đã lớn, nhưng hành vi cử chỉ của cô lại giống như một đứa bé, Quan Hà Châu đã sớm không còn mong đợi gì với việc lễ nghi của cô.

“Hôm kia cậu mới mượn của tớ ba ngàn đồng, tại sao mới hai ngày thôi mà lại muốn mượn tiếp?” Đối với tốc độ xài tiền của cô, Quan Hà Châu thật sự là không dám đồng ý bừa bãi, bản thân mình cũng không phải cái máy in tiền.

“Số tiền đó tớ đã sớm giúp bà nội Lily trả tiền thuốc men rồi.” Diêu Hiểu Thư giải thích với anh “Tớ sẽ trả lại cho cậu!”

Quan Hà Châu hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nhắc nhở người hay quên như cô. “Hình như cậu chưa lần nào trả lại tiền cho tớ.”

“Ách … “Diêu Hiểu Thư nhất thời nghẹn lời, đột nhiên nhớ tới bản thân mình chưa bao giờ trả lại tiền cho anh, cô ngượng ngùng cười khan nói: “Tớ … đây là do tình hình kinh tế đang căng thẳng thôi”.

“Cậu có khi nào nền kinh tế không căng thẳng sao?” Quan Hà Châu lạnh nhạt hỏi, thật sự là nói đúng tim đen của cô.

“Tớ… ” Diêu Hiểu Thư mím môi, không thể phản bác, bởi vì anh nói rất đúng sự thật.

“Tháng này cậu vừa mới được lãnh lương, có phải lại cầm đi giúp đỡ cho những người mà cậu gọi là chị em tốt hay không?” Quan Hà Châu nhíu mày, bình tĩnh hỏi cô.

“Uh.” Nhìn thấy sắc mặt anh không tốt, Diêu Hiểu Thư cho dù thần kinh có không ổn định thì cũng biết, cô phải thay đổi thái độ, “Mấy cô ấy nói … gần đây cần tiền, cho nên … “

Thấy cô càng lúc nói càng nhỏ, Quan Hà Châu chỉ biết tiền của cô lại bị những người kia “Vơ vét” đến không còn.

“Mấy cô ấy nói cần, thì cậu mang hết tiền lương cho họ mượn sao, vậy tớ cũng nói, sao cậu lại không cho tớ mượn?” Quan Hà Châu tức giận nói.

“Cậu … lại không nói với tớ” Diêu Hiểu Thư nhỏ giọng giải thích.

“Cậu …” Quan Hà Châu thật sự là thua trong tay cô, “Quên đi.”

Anh cam chịu số phận, lấy từ trong bóp da ra mấy tờ tiền giá trị lớn, sau đó đưa cho cô.

“Tớ sẽ trả lại, tớ cam đoan!” Cầm lấy tiền, Diêu Hiểu Thư giơ tay phải lên, cam đoan với anh.

“Yên tâm, nhất định cậu sẽ có ngày đó, cậu đừng quỵt nợ là được rồi.” Quan Hà Châu ý tứ xâu xa nói.

“Tớ là ai chứ, làm sao có thể lại quỵt nợ cậu?” Diêu Hiểu Thư vỗ ngực hướng anh cam đoan, một bộ dáng xem thường anh.

Quan Hà Châu cười mà không nói, dưới gọng kính lóe lên một tia giảo hoạt, mà người đơn thuần như cô thì không thể nào nhận ra được.

“Hy vọng đến lúc đó, cậu còn có thể nhớ kỹ lời nói hôm nay.” Quan Hà Châu câu nói có hàm ý khác, đáng tiếc người có đầu óc đơn giản như Diêu Hiểu Thư nghe như không hiểu.

“Tớ nói chuyện luôn giữ lời.” Diêu Hiểu Thư cười đến mười phần nịnh nọt nói với anh: “Hà Châu, cậu thật là một người tốt!”

“Ai cho cậu mượn tiền thì người đó đều là người tốt à.” Quan Hà Châu liếc xéo cô.

“Nhưng mà chỉ có mình cậu cho tớ mượn tiền thôi, cho nên nếu cậu không phải người tốt thì còn ai?” Diêu Hiểu Thư chợt nhớ tới chỉ duy nhất có Quan Hà Châu cho cô mượn tiền, từ nhỏ đến lớn trừ anh ra thì không có người thứ hai.

Tại sao mình mỗi lần đều vay tiền anh chứ? Diêu Hiểu Thư nghiêng đầu, nhất thời không nghĩ ra nguyên nhân, tâm tình có chút buồn bực.

“Đúng vậy nha, chỉ có mình tớ xui xẻo.” Quan Hà Châu cười nhạt nói: “Cậu luôn thiếu tiền, cuối cùng tớ luôn là người có tiền cho cậu mượn,”

Lại nói, cô có tật xấu này cũng là do bản thân anh cưng chiều cô mà ra, gia cảnh nhà họ Diêu và nhà anh cũng không tệ, từ nhỏ tới lớn tiền tiêu vặt của hai người đều không thiếu, đáng tiếc là, Diêu Hiểu Thư từ nhỏ liền lập chí phải làm một người “Hiệp nữ” thích lo chuyện bao đồng, cho nên tiền tiêu vặt hàng tháng của cô không đến một tuần liền tiêu hết, mà anh, hàng tháng đều phải tính toán tỉ mỉ, mỗi khoản chi đều được tính toán tốt.

Cứ như vậy, hàng tháng cô luôn tìm anh vay tiền, để “Lấy giúp người làm niềm vui”, anh cũng một lần lại thêm một lần cho cô mượn, dung túng cho hành vi của cô, thế nên hiện tại, cô tìm anh vay tiền cũng là chuyện bình thường.

“Hà Châu, vì sao cậu không bao giờ bị thiếu tiền vậy?” Diêu Hiểu Thư nghĩ đến mọi người cũng giống nàng, tiền lương hàng tháng đều sài không đủ.

Ở trong ấn tượng của cô, Quan Hà Châu chưa bao giờ bị thiếu tiền, khi còn bé, cha mẹ của hai người cho hai người tiền tiêu vặt cũng bằng nhau, nhưng cô luôn đưa tay hướng anh mượn tiền, sau khi lớn lên, rõ ràng hai người đều có công viêc, tuy rằng công việc không giống nhau, nhưng đều là dùng tiền lương lãnh được để trang trải cuộc sống, vì sao cô cũng giống những người kia cần phải vay thêm tiền để trang trải cuộc sống chứ.

“Đó là bởi vì cậu luôn xài ở những nơi không đáng xài.” Quan Hà Châu nói trúng tim đen, “Còn giúp một ít người không đáng giúp.”

Những người mà cô gọi là chị em tốt đều là những người không nên giúp. Cô bình thường giúp những người già yếu, phụ nữ và trẻ em còn chưa tính, thế nhưng những người chị em tốt của cô không bệnh không đau, lại luôn không ngừng mà chiếm của cô lợi ích, mà cái con nhóc ngốc, lúc nào cũng ngốc nghếch đem tiền lương của mình dâng hiến cho họ, anh bắt cô thật là không có biện pháp nào.

“Tớ đâu có?” Trong mắt Diêu Hiểu Thư,tất cả các việc này đều là giúp người, “Hà Châu, cậu quá so đo.”

Quan Hà Châu mắt trợn trắng, “Nếu à tớ so đo, cậu cho là cậu có thể mượn được tiền của tớ nữa sao?”

Cô gái ngu ngốc này, không những không chịu nghĩ là ai nhiều năm như vậy không so đo luôn đem tiền cho cô mượn, mà còn luôn thay cô giải quyết tốt những hậu quả mà cô gây nên.

“Ai nha, cậu không cần dễ giận như vậy đâu.” Diêu Hiểu Thư giơ lên khuôn mặt tươi cười nịnh nọt nói: “Tiền lương của cậu nhiều hơn của tớ, cho tớ mượn một chút cũng đâu có ảnh hưởng.”

A, cô nghĩ tới cái người thanh mai trúc mã này, thế nhưng lại là “Gà đẻ trứng vàng” trong miệng ba mẹ cô, tiền lương mỗi tháng của anh không biết là gấp bao nhiêu lần tiền lương của cô, người này khi còn nhỏ đã có dáng vẻ như người lớn, càng lớn lên lại càng sắm vai đó tốt hơn.

Chương 3

Nếu cậu ta đi trên đường gặp phải tên ăn xin nào đó xin tiền cô, thì liền cho người ta là một kẻ lừa gạt, chị em chí cốt có khó khăn nhờ vả cô thì cậu ta nói cô là người dễ tin.

“Không bị người ta xem là ‘máy rút tiền’ chứ?”

Quan Hà Châu lạnh nhạt nói, ánh mắt sau gọng kính đen liếc về ai đó.

“Ha ha, không có.”

Diêu Hiểu Thư có chút chột dạ, kiếm cớ chuồn đi: “A, tớ còn có hẹn với mấy đứa Ly Ly, tớ đi trước nhé, bye-bye.”

Nói xong, Diêu Hiểu Thư chạy thật nhanh ra cửa như làn khói.

Quan Hà Châu nhìn bóng lưng đang chạy kia khóe môi khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Thiếu nợ, tóm lại cô vẫn sẽ phải trả, về phần trả như thế nào phải do cậu ta quyết định, ai bảo cậu ta là chủ nợ làm chi.

Ha ha, Diêu Hiểu Thư, xem em làm sao thoát khỏi tay anh!

Diêu Hiểu Thư vội vã chạy tới chỗ hen với đám bạn. Đẩy cửa vào, cô liền nhìn thấy ba cô gái xinh đẹp đang ngồi ở một cái bàn bên cạnh cửa sổ. Trên bàn đã sớm bày ra nhiều đồ ăn thức uống, và cả ba đang ngồi buôn chuyện vui vẻ.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tớ tới trễ.”

Diêu Hiểu Thư vội vàng chạy qua, thuận tay kéo một cái ghế bên cạnh ngồi xuống.

“Hiểu Thư, sao cậu lâu thế? Cậu xem, đã mấy giờ rồi mới đến.” Một cô gái có nét đẹp diễm lệ, tay nâng cằm, ánh mắt lộ ra vẻ không kiên nhẫn. “Bọn tớ đã chờ cậu hơn nửa giờ..”

Diêu Hiểu Thư vội vàng chạy chậm qua, sau đó tiện tay kéo ra một cái ghế ngồi xuống.

Cô gái đó vừa lớn tiếng nói, vừa tức giận mà hoàn toàn quên bản thân trong những lần hẹn nhau luôn là người đi trễ, và Diêu Hiểu Thư mới là người đợi từ một tiếng trở lên.

Vậy mà, óc đơn giản của Diêu Hiểu Thư không có nhận ra người bạn chí cốt không nhịn được, cũng không có nhớ mình chỉ đến trễ có nửa giờ, so với ba người kia luôn đến trễ từ một giờ trở lên mà nói, quả thật là gặp sư phụ.

“Ly Ly, thật xin lỗi nha, tớ vừa đi tìm Hà Châu, thuận tiện cùng cậu ấy tán gẫu một chút, cho nên mới đến trễ.”

“Ơ, lại là vì cái người thanh mai trúc mã kia!” Vu Ly Ly nói mỉa mai, trong mắt đầy vẻ miệt thị, nói tiếp: “Hiểu Thư à, cậu nói thật cho bọn tớ biết, cậu và cậu ta yêu nhau à? Bằng không, làm sao hễ không có việc gì cậu lại đi tìm cậu ta?”

“Gì?!!!!!!!!!” Diêu Hiểu Thư há cái miệng nhỏ nhắn ra , bộ mặt giống như nhìn người ngoài hành tinh, kinh ngạc: “Ly Ly, cậu bị sốt à? Hà Châu và tớ từ nhỏ cùng nhau lớn lên thân như anh em, làm sao mà yêu nhau được.”

“Vì từ đại học đến giờ, bọn tớ chỉ nghe cậu nói tên con trai duy nhất là Quan Hà Châu. Cho nên bọn tớ không thể không hoài nghi nha.”

Một cô gái có mái tóc ngắn màu nâu khác, vừa hướng Diêu Hiểu Thư nháy mắt, vừa mập mờ mà cười nói.

“Tớ nào có?” Diêu Hiểu Thư lớn tiếng cãi lại: “Mấy cậu không được nói bậy.”

“Hiểu Thư, nói thật, bọn tớ rất muốn gặp người đó một lần, xem xem rốt cuộc là thần thánh phương nào.” Lại một cô gái mặc váy đỏ, hùa theo: “Người ấy chắc là không đẹp trai rồi. Bằng không sao đến giờ cậu còn chưa dẫn ra ‘coi mắt’? Hay là sợ bọn tớ thấy rồi cướp đi, cho nên mới không giới thiệu cho bọn tớ quen biết?”

“Các cậu…..”

Bình thường, Diêu Hiểu Thư là người ăn nói khéo léo, vậy mà ở trước mặt ba người, một câu cũng nói không ra, cô hoàn toàn á khẩu.

“Tốt rồi, sao phải vì một người không quen không biết mà cãi nhau làm chi.” Vu Ly Ly liếc mắt, không thích bọn họ bàn chuyện về Diêu Hiểu Thư. “Hiểu thư, cậu có mang tiền đến không?”

“A, có.” Nói đến đây, Diêu Hiểu Thư mới nhớ mục đích chủ yếu. “Ly Ly, tớ chỉ có bao nhiêu đây thôi, cậu xem có đủ không? Bà của cậu đã khá chút nào chưa? Thật sự không cần nằm viện tiếp sao?”

“Chỉ có nhiêu đây?” Vu Ly Ly lấy xấp tiền trên tay Diêu Hiểu Thư, lông mày khẽ nhíu lại: “Ừm, bà tớ đã tốt hơn rồi. Tớ mượn cậu số tiền này chính là muốn mua thuốc cho bà.”

Diêu Hiểu Thư nghe Vu Ly Ly nói vậy, cũng không có phát hiện hai cô gái bên cạnh có gì không đúng, vì lúc này, hai người giống như đứng một bên xem kịch, cười trộm trong lòng.

“Nếu là thế, vậy cậu phải mua thêm thuốc bổ mới được nha.” Diêu Hiểu Thư lại nổi tính ‘Nữ hiệp’, biết nhà bạn mình đang gặp khó khăn, thì cô phải tận lực giúp: “Nếu cần thêm thứ gì, cứ nói với tớ.”

“Yên tâm, tớ sẽ không khách khí đâu.” Vu Ly ly nói không có chút xấu hổ nào, trong lòng nghĩ có một đứa ngốc đưa tiền đến, có ngu mới từ chối: “Đúng rồi, cậu không phải nói là cha mẹ cậu có chuyện tìm cậu sao?”

“Oh, thiếu chút nữa thì tớ quên mất.” Giờ Diêu Hiểu Thư nhớ tới mẹ đã đặc biệt gọi đến, dặn dò cô nhất định phải nhớ về nhà ăn cơm tối: “Không nói chuyện với các cậu nữa, tớ phải về đây.”

Nói xong, Diêu Hiểu Thư vội vàng đứng dậy, phất tay chào ba người, ngay cả một ngụm nước cũng không uống…. ngoan ngoãn đưa tiền đến tay người ta, lại bị người ta ‘vô ý thức’ mời đi. (Es.: Chị Thư ơi, chị thật là…>’
“Ly Ly, mày thật lợi hại nha.” Sau khi thấy Diêu Hiểu Thư đi, cô gái tóc ngắn màu nâu hướng Vu Ly Ly giơ ngón tay cái lên: “Làm sao mà mày lại có thể thuần phục cái con Hiểu Thư ngu ngốc kia, bảo gì nghe nấy vậy? Hay!!!”

“Hừ, con ngốc kia chỉ cần tao tùy tiện đứng trước mặt nó khóc lóc một lúc, sau lại than trời trách đất một chút, nó sẽ ngây ngốc mà dâng tiền lên thôi.” Ly Ly vừa khuấy ly kem trước mặt, vừa khinh miệt nói.

“Ly Ly, tao thật sự bội phục mày đó. Từ đại học đến giờ, một chút hoài nghi, nó cũng không có.” Cô gái mặc váy đỏ nói, trong lời nói lộ ra hâm mộ, ghen tị, và một chút khinh thường.

“Diêu Hiểu Thư là đứa có đầu óc đơn giản, cho nên sẽ không suy nghĩ về những chuyện phức tạp như vậy.” Vu Ly Ly châm chọc nói, nhưng trong lòng lại thật vui mừng vì Diêu Hiểu Thư đầu óc ngu si, hi vọng thần kinh của cô có thể không ổn định tiếp.

Đối với Diêu Hiểu Thư, Vu Ly Ly có chút phức tạp, nhưng chung quy vẫn là ghen tỵ và oán hận. Diêu hiểu Thư sinh ra ở một gia đình hạnh phúc khiến nhiều người hâm mộ, là hòn ngọc quý trên tay cha mẹ, tuy nói không phải nhà phú hào gì, nhưng thật sự là tốt hơn gia đình vất vả như mình.

Chính bởi vì như vậy, Vu Ly Ly mới ghen tỵ Diêu Hiểu Thư có tất cả. Diêu Hiểu Thư càng hạnh phúc, cũng cho thấy rõ cái bất hạnh của mình, nếu cô gái ngu ngốc kia cứ như thế, vậy cũng đừng trách cô, dù sao sẽ không ai ngại tiền nhiều hơn.

Diêu Hiểu Thư ngu ngốc kia còn tưởng rằng bây giờ giống như thời đại học, tất cả mọi người đều gặp khó khăn, mà không nghĩ bọn họ tốt nghiệp đại học cũng đã 4 năm rồi, lấy tốc độ và năng lực của Vu Ly Ly, không thể trả tiền lại sao?

Hừ, thật là ngây thơ và ngu xuẩn!

Cô gái tóc ngắn màu nâu cùng cô gái mặc váy đỏ liếc nhau một cái, sau đó lại cúi đầu uống nước, thật lâu không nói gì. . . . . .

**************************************************

“Mẹ, con đã trở về!”

Người còn chưa đi vào trong nhà, tiếng của Diêu Hiểu Thư cũng đã truyền đến trong tai bà Diêu đang bận rộn trong phòng bếp.

Bà Diêu từ phòng bếp lộ ra nửa người, đáp lại con gái nói: “Ba con ở trên lầu ấy, con đi gọi ông ấy xuống thì có thể ăn cơm rồi.”

Chương 4

Ba người nhà họ Diêu sống trong một căn nhà xây dựng đã rất lâu, nhưng bởi vì duy trì tốt, tình trạng phòng ốc xem ra còn rất mới, mà sống chung một khu với họ là nhà họ Quan, hai gia đình bởi vì làm hàng xóm nhiều năm, lại là bạn tốt, cho nên quan hệ của hai nhà Quan Diêu tốt vô cùng.

Cũng bởi vì như thế, từ nhỏ đến lớn, Quan Hà Châu và Diêu Hiểu Thư đều là con rể cùng con dâu nuôi từ bé của cha mẹ hai bên, khi bọn họ còn nhỏ, cha mẹ hai bên thường nói tương lai muốn làm sui gia, nhưng nhìn bọn nhỏ càng lúc càng lớn, bọn họ lại càng thấy chuyện này khó khăn.

Hai đứa bé này, một rất có chủ kiến, không muốn cha mẹ nhúng tay vào tương lai của mình, mỗi khi muốn nói chuyện này, luôn bị cậu xảo trá chuyển đề tài khác; mà một đứa còn lại thì thần kinh quá mức đanh thép, vô luận bọn họ công khai, ám hiệu như thế nào, vẫn không có nghe ra ý tứ trong lời nói của bọn họ.

Ai, thật là khó khăn nặng nề!

Diêu Hiểu Thư chạy lên lầu, đẩy cửa phòng sách ra, một cái đầu dò vào, cười hì hì kêu người ở bên trong phòng: “Cha, ăn cơm!”

Cha Diêu từ trong sách ngẩng đầu lên, thấy người tới là con gái bảo bối của mình, nhất thời nâng lên khuôn mặt tươi cười ranh mãnh nói: “Ơ, cha còn tưởng rằng là ai? Thì ra là con gái bảo bối của cha, thật là khó được gặp con trở lại ăn cơm tối!”

“Cha. . . . . . Con nào có khoa trương như người nói!” Diêu Hiểu Thư đi tới bên cạnh cha Diêu , kéo cánh tay của ông làm nũng với ông: “Hôm nay cũng không phải là ngày lễ hoặc ngày kỷ niệm gì, mẹ vô duyên vô cớ gọi con nhất định phải trở lại ăn cơm tối, có phải có chuyện gì đặc biệt hay không? Cha người len lén tiết lộ một chút cho con, con mới có thời gian chuẩn bị tâm lí thật tốt.”

“Con gái bảo bối của cha lúc nào thì trở nên tỉ mỉ như vậy rồi?” Cha Diêu dùng giọng nói trêu trọc, liếc xéo cô con gái của mình, ngạc nhiên giống như nhìn thấy mặt trời mọc từ hướng tây.

“Cha!” Diêu Hiểu Thư gắt giọng: “Con thường không có ở nhà ăn cơm tối, lúc trước cũng không có nhìn thấy mẹ như hôm nay, gọi liên tiếp mấy chục cuộc điện thoại, cho dù con có sơ ý cũng sẽ phát hiện ra được có chuyện không bình thường.”

Diêu Hiểu Thư chính là mẫu người thích lo chuyện bao đồng và phân phát tình thương khắp mọi nơi, làm cho bản thân mình trở thành “người bận rộn” , luôn có thật nhiều “chuyện” làm không xong, cho nên vợ chồng họ Diêu đã chấp nhận mà xem đứa con gái này thành bò thả ở ngoài rồi.

“Con nói cha mới để ý, tháng này số lần con về nhà ăn cơm, dùng năm đầu ngón tay cũng có thể đếm xong rồi.” Cha Diêu bất mãn đối với con gái nói.

Con gái từ nhỏ đến lớn chính là “chị gái ngốc nghếch” một lòng nhiệt tình, thiếu đầu óc, dù bị người ta lừa gạt cũng không ảnh hưởng đến việc nó phân phát đồng tình, cho đến sau khi tốt nghiệp đại học, ông và vợ vẫn còn lo lắng cho con gái phải làm công việc gì mới thích hợp với nó, ai ngờ có một ngày, tiểu quỷ này lại đột nhiên chạy trở về nói với bọn họ là đã tìm được công việc.

Cha Diêu hỏi thăm kỹ lưỡng, mới phát hiện nó vào một công ty kỳ quái có tên là “Mọi chuyện tìm tôi giúp một tay”, đặc biệt làm người giải quyết những chuyện phiền toái, ông và vợ cũng không ngờ trên đời này còn có một công ty như vậy, mà cái công việc này không còn gì thích hợp với con gái bọn họ hơn, đối mặt với tình huống như thế, vợ chồng bọn họ thật là không còn lời nào có thể nói, đúng là ý trời mà!

“Cha, người không nên nói như vậy.” Diêu Hiểu Thư tự biết đuối lý, nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay cha Diêu, cười nịnh nọt nói: “Cha người đừng tức giận, con không phải đã trở về rồi sao? Đi, chúng ta mau đi xuống nhà ăn cơm, bằng không mẹ lại muốn la to nói lớn rồi.”

Lời nói vừa mới nói ra, dưới lầu liền truyền đến tiếng kêu của mẹ Diêu.

“Hai cha con đang làm cái gì? Còn không mau xuống ăn cơm!”

Diêu Hiểu Thư dùng ánh mắt “cha xem đi” nhìn về phía cha Diêu, sau đó cười ha hả kéo cánh tay cha Diêu đi xuống lầu.

“Hiểu Thư, tuổi của con cũng không còn nhỏ nữa, con thích mẫu người như thế nào hả?” Đang dùng cơm thì mẹ Diêu trực tiếp hỏi đứa con gái đang vùi đầu chiến đấu với thức ăn.

“Mẹ, sao tự nhiên lại hỏi chuyện này làm gì?” Đang ăn cơm nghiêm túc, Diêu Hiểu Thư bị câu hỏi của mẹ Diêu làm sợ đến thiếu chút nữa mắc nghẹn.

“Cái gì mà hỏi làm gì?” mẹ Diêu liếc con gái một cái, “Con đã 26 tuổi rồi, còn chưa có người bạn trai nào? Tiểu Linh nhà người ta cũng đã là mẹ của một đứa con rồi, còn con thì sao?”

Mẹ Diêu càng nói càng tức giận, mình sanh con gái cũng không xấu mà, tại sao lại không có một đứa con trai nào theo đuổi? Bà vẫn luôn muốn Quan Hà Châu làm con rể của mình, nhưng thần kinh của con gái bà lại quá mức đanh thép, luôn khẳng định với bà hai đứa chỉ là anh em, bà nói gãy lưỡi cũng không có biện pháp!

“Hiểu Thư, con cảm thấy Hà Châu là người như thế nào?” mặt mẹ Diêu mang theo nụ cười nhìn cô con gái.

“Cái gì mà như thế nào?” Diêu hiểu Thư miệng đầy thức ăn có chút không hiểu.

“Con. . . . . .” mẹ Diêu nhìn con gái tâm hồn luôn trôi lơ lửng, không khỏi than thở ở trong lòng, đứa con gái này sao mà còn không hiểu hả!

“Mẹ?” Diêu Hiểu Thư thật sự không hiểu vì sao sắc mặt mẹ mình lại trở nên khó hiểu như vậy.

Mẹ Diêu hít sâu một hơi, quyết định không tiếp tục vòng vo với con gái nữa, trực tiếp vào thẳng vấn đề, “Chính là muốn Hà Châu làm bạn trai của con, làm con rể của mẹ!”

Như vậy đã đủ rõ ràng chưa? Mẹ Diêu nhìn chằm chằm, ngay cả nháy mắt cũng không có nháy, chờ con gái trả lời.

“À?” Lúc này cuối cùng đã nghe rõ, Diêu Hiểu Thư há to mồm, kinh ngạc nhìn mẹ Diêu, một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, “Mẹ, con không phải nghe lầm chứ?”

“Con không có nghe lầm.” mẹ Diêu nghiêm túc gật đầu nói với con gái: “Hà Châu là một người đàn ông tốt, con mà bỏ lỡ sẽ phải hối hận!”

“Hôm nay là chuyện gì xảy ra, sao luôn có người thích ghép con và Hà Châu thành một đôi?” Diêu Hiểu Thư bỏ chiếc đũa trong tay, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía cha mẹ, “Cha mẹ, hai người không phải là muốn ghép con và Hà Châu thành một đôi chứ?”

Vợ chồng họ Diêu ngạc nhiên, con gái bình thường luôn lơ đễnh, hôm nay làm sao lại nhạy cảm như vậy?

“Không sai, cha mẹ đã sớm có ý như vậy, mà mẹ cũng đã ám chỉ qua với con rất nhiều lần, con mỗi lần đều xem đó là chuyện cười, nhưng lần này không được như vậy.” mẹ Diêu bằng bất cứ giá nào, hôm nay phải làm rõ.

“Tại sao?” Diêu Hiểu Thư nghi ngờ nói.

“Nói nhảm, đương nhiên là vì Hà Châu là người đàn ông tốt như vậy nếu không nắm chặt, chắc chắn sẽ bị người khác cướp đi.” Nhưng thật ra là do ngày hôm trước ở nhà họ Quan mẹ Diêu không cẩn thận lại nghe được có người muốn giới thiệu con gái cho Hà Châu, bà liền cảm thấy không ổn, “Con nên biết là đã có người muốn làm sui với mẹ Quan rồi, con còn không nhanh, Hà Châu thật sự sẽ bị người khác đoạt đi, đến lúc đó con có muốn khóc cũng không kịp!”

Trước kia bà luôn cho rằng Quan Hà Châu ở cạnh nhà, lại không có bạn gái, vậy con gái bà sẽ có cơ hội, nhưng mà bây giờ khác rồi, thì ra là có nhiều người để ý Hà Châu như vậy, vậy cơ hội cậu trở thành con rể bà chẳng phải càng trở nên mong manh sao?

Không được, tuyệt đối không được!

“Mẹ, Hà Châu đã 29 tuổi, có người theo đuổi rất bình thường mà.” Lúc nói lời này, trong lòng Diêu Hiểu Thư xuất hiện một cảm giác khác thường, nhưng cảm giác đi qua rất nhanh làm cô không kịp suy nghĩ.

“Con nói cái gì? Chồng tương lai sắp bị người ta cướp rồi, còn ngồi đây nói nhảm.” Mẹ Diêu tức giận, dùng đôi đũa gõ đầu cô, muốn gõ cho tỉnh đứa con gái ngốc này.

“Mẹ, chồng tương lai cái gì? Mẹ đừng nói lung tung, chúng con không có quan hệ, ok?” Diêu Hiểu Thư đưa tay xoa xoa nơi bị mẹ đánh, buồn bã nói, cảm thấy mình thật uất ức, có trêu ghẹo ai đâu?

“Con gái à, Hà Châu không tốt sao?” Vẫn luôn im lặng ăn cơm, cha Diêu đột nhiên hỏi con gái.

“Hà Châu rất tốt” Ngoại trừ cha mẹ ra thì Quan Hà Châu là người đối xử với cô tốt nhất.

Hà Châu rất thông minh, lại đẹp trai, hơn nữa sau này anh còn mang mắt kính, càng thêm chững chạc, con gái gặp anh sẽ nịnh bợ anh, còn về tính tình, mặc dù không thể nói là dễ gần, nhưng cô tin tưởng tương lai Hà Châu sẽ là người chồng tốt.

“Vậy tại sao con không thích nó?” Cha Diêu hỏi.

“Con đâu có nói không thích” Diêu Hiểu Thư vội vàng lớn tiếng phản bác.

“Nếu Hà Châu là người đàn ông tốt, con lại thích nó, vậy tại sao hai con không thể thành một đôi?” Cha Diêu nhân cơ hội hỏi tới.

“Cha, đâu có chuyện như vậy?” Diêu Hiểu Thư cảm thấy mình đang bị ép hôn, “Con…đối với Hà Châu là thích chứ không phải yêu”

“Hả?” Cha Diêu nhíu mày, nhưng khóe miệng lại cười, “Vậy con biết như thế nào là yêu hay sao?

Con gái tính tình đơn giản, ông làm sao mà không biết? Con gái làm sao phân biệt được yêu với không yêu, chủ yếu là muốn tìm lý do để trốn tránh.

“Con…” Diểu Hiểu Thư bị hỏi đến á khẩu không trả lời được.

“Con cái gì mà con… mẹ nói cho con biết, trong vòng một tháng, con phải hẹn hò với Hà Châu, không thôi thì phải đi coi mắt, con tự chọn đi.” Mẹ Diêu lười phải nói nhảm với con gái, trực tiếp ra lệnh.

“Mẹ, mẹ làm sao có thể vô lý như vậy!” Diêu Hiểu Thư dậm chân kháng nghị.

“Mẹ là mẹ con, có thể không nói đạo lý!” Mẹ Diêu cười lạnh nói với con gái.

“Cha!” Diêu Hiểu Thư chuyển sang cầu cứu cha mình.

Chỉ thấy cha Diêu bất đắc dĩ lắc đầu, không giúp được cô, Diêu Hiểu Thư rũ vai, thật là hết cách với mệnh lệnh của mẹ, như thế nào mới có một ngày, thế giới liền thay đổi? Buổi sáng lúc ra khỏi cửa còn rất tốt, trở lại liền trở thành tình huống như thế này, đây không phải là ép cô đến đường chết sao?

“Không cần nhìn cha con, hiện tại ai nói gì cũng vô dụng.” Mẹ Diêu hạ quyết tâm, nhất định phải đem con gái gả cho Hà Châu. “Hiểu Thư, nghe mẹ, Hà Châu là người thích hợp với con nhất, nhất định không sai.”

“Làm sao mà thích hợp? Con với anh ấy là anh em tốt.” Diêu Hiểu Thư lớn tiếng phản bác. “Mẹ, mẹ đã nghe nói anh em tốt sẽ cưới nhau chưa?”

“Cái gì mà anh em tốt, con là con gái.” Mẹ Diêu tức giận trừng mắt nhìn cô con gái chậm hiểu, chỉ có mình cô xưng anh em với người ta, Quan Hà Châu đâu có nghĩ như vậy.

Mẹ Diêu nhìn Hà Châu lớn lên, rất rõ ràng về cậu, hơn nữa bà có thể nhìn ra được, thái độ của Hà Châu đối với con gái bọn họ không giống đối với người khác, không nói trước đây hai đứa cùng nhau lớn lên, tính tình Hà Châu tương đối cô lập, khi còn nhỏ, đứa nhỏ nào muốn chơi hay nói chuyện với nó, nó đều không để ý, trừ Hiểu Thư.

Từ nhỏ con gái bọn họ đã thích lo chuyện bao đồng, giúp người khác đồng thời kéo theo rắc rối cho mình, mà hậu quả đều do Hà Châu xử lý.

Gặp chuyện không may, người mà nó nghĩ đến đầu tiên không phải bậc cha mẹ bọn họ, mà là Hà Châu, đứa bé kia thì sao, ngoài miệng mặc dù

mắng Diêu Hiểu Thư, nhưng cuối cùng vẫn giúp nó xử lý tốt chuyện, cho nên, mẹ Diêu khẳng định Hà Châu thích con gái bọn họ, về phần có phải là yêu hay không, thì cứ đợi xem, nhưng mà chuyện này cũng không quan trọng, chỉ cần hai đứa hẹn hò, còn sợ không bồi dưỡng tình cảm được sao? Ha ha, nghĩ đến đây, mẹ Diêu không khỏi len lén bật cười.

Diêu Hiểu Thư nhìn thấy mẹ cười quỷ dị, trong lòng không khỏi bất an, xong đời, trở nên rắc rối hơn rồi, trời ơi, phải làm sao đây? Từ trước đến giờ toàn là cô giúp đỡ người khác, hiện tại đến chuyện của mình thì lại hết cách.

Nói đi nói lại đều là do Hà Châu gây hoạ, nếu không phải anh lâu như vậy mà chưa có bạn gái, cô làm sao sẽ bị mẹ ép cùng anh hẹn hò đây? Nghĩ tới đây, Diêu Hiểu Thư liền căm hận, hận không thể lập tức chạy tới nhà họ Quan, đem cái tên đầu sỏ kia chặt thành tám khúc.

Hừ, nhìn xem cô làm sao tính sổ với anh.!

Tìm anh tính sổ?

Quan Hà Châu mỉm cười, nhìn chằm chằm cô gái tức giận trước mặt, trong lòng không khỏi than thở, cô chẳng lẽ quên mất, mình mới là người thiếu nợ anh? Muốn tìm anh tính sổ, vậy cũng phải xem cô có bản lãnh không mới được!

“Anh còn cười?” Diêu Hiểu Thư nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng Hà Châu, giận đến mức chống nạnh, trợn tròn con mắt, “Anh. . . . . . Anh sao có thể ác như vậy, đều là lỗi của anh, bằng không em sẽ không bị mẹ bắt ép như vậy!”

Quan Hà Châu cảm thấy mình thật

là quá oan ức, ngoan ngoãn ở trong nhà của chính mình, cũng vẫn bị kéo vào chuyện trong nhà của người ta.

“Chuyện này không liên quan đến anh?” Quan Hà Châu trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt, trấn định hỏi: “Mẹ Diêu bắt ép em thì có liên quan gì đến anh?”

“Đương nhiên chính là lỗi của anh rồi.” Diêu Hiểu Thư hất cằm lên, thở phì phò trừng anh, “Nếu không phải là anh không có bạn gái, mẹ em sẽ không bắt chúng ta hẹn hò?”

Nhìn thấy Diêu Hiểu Thư cố tình gây sự, Quan Hà Châu cũng chỉ cười mà đối mặt, thái độ không có lo sợ phập phồng.

Thấy vai nam chính bị mắng vẫn mỉm cười như cũ, Diêu Hiểu Thư cảm thấy mình giờ phút này như con cá xấu xa ở không đi gây sự chàng trai trẻ, lửa giận trong lòng càng thêm cháy hừng hực.

“Cười, anh cười đi!” Diêu Hiểu Thư ăn vạ ra lệnh cho Hà Châu: “Mặc kệ, chuyện này là tại anh, nên anh giải quyết mẹ em đi!”

“Anh nói này Diêu đại tiểu thư, chuyện này. . . . . . anh làm sao giải quyết?” Quan Hà Châu thật là không có biện pháp với cô, đó là mẹ của anh sao?

Chương 5

“Đây là anh thiếu nợ em, anh nhất định phải đi!” Diêu Hiểu Thư không nói đạo lý với anh.

“Nói đến thiếu nợ, Diêu Hiểu Thư, hình như là em nợ anh rất nhiều tiền.” Quan Hà Châu che giấu nụ cười, tròng mắt đen lấp lánh có hồn nhìn chằm chằm cô, “Không chỉ có cái này, em nợ anh nhân tình nhiều đến nỗi mười đầu ngón tay đều đếm không hết.”

“Ách. . . . . .” Diêu Hiểu Thư nhất thời á khẩu không trả lời được, trong lòng không tránh khỏi chột dạ, “Vậy. . . . . . Đó là hai việc khác nhau.”

“Em cũng biết là hai việc khác nhau sao?” Quan Hà Châu nhíu mày hỏi “Vậy chuyện mẹ Diêu ép buộc em, cùng chuyện anh chưa có bạn gái không khác nhau sao?”

“Vậy. . . . . .” Nói đến biện luận, Diêu Hiểu Thư cho tới bây giờ đều không phải là đối thủ của anh, “Nhưng. . . . . . Vậy em làm sao bây giờ?”

Diêu Hiểu Thư nổi giận mà gầm nhẹ với anh, theo thói quen nhìn về phía Quan Hà Châu.

“Anh làm sao biết?” Quan Hà Châu bày ra bộ dáng không có ý định giúp đỡ.

“Hà Châu. . . . . .” Diêu Hiểu Thư đổi thành bộ dáng đáng thương, đưa tay kéo lấy cánh tay của anh, “Cái người này, sau khi về nhà anh phải cứu em, anh nhất định phải giúp em, nếu không em chết chắc rồi.”

Quan Hà Châu cảm thấy gân xanh trên trán mình khẽ nhảy lên, cô gái này lại dám lôi anh vào cùng một đội để chịu chết, có lầm hay không? Anh được mọi người hoan nghênh coi là cổ phiếu đáng đầu tư, lại bị cô đem quăng như quăng đôi giày củ, thật là khiến người ta không tức giận cũng không được!

“Vậy em muốn anh giúp thế nào?” Con ngươi Quan Hà Châu nhanh chóng thoáng qua một tia giảo hoạt, vốn là chưa có kế hoạch chu toàn, trong nháy mắt liền xuất hiện bản nháp hoàn chỉnh.

“Đương nhiên chính là anh lập tức đi tìm một người bạn gái, làm mẹ em dẹp đi ý niệm này!” Diêu Hiểu Thư cực kì hưng phấn mà nói.

Quan Hà Châu nhịn xuống ý nghĩ kích động muốn gõ đầu cô, cắn răng nghiến lợi hỏi “Anh phải đi đâu để tìm một người bạn gái?”

“Chuyện này. . . . . .” Diêu Hiểu Thư nhất thời cứng họng, “Đúng rồi, như thế nào đột nhiên tìm được một người bạn gái đây?”

Nhìn bộ dáng cô khổ não, nếu không phải là đang thảo luận chuyện tương lai của mình, Quan Hà Châu thật muốn lớn tiếng bật cười, cô luôn giúp người khác giải quyết khó khăn, hôm nay rốt cuộc cũng vì chuyện của mình mà dùng đầu óc.

Ai, Quan Hà Châu đối với ý tưởng hèn mọn đáng thương của mình cảm thấy bi ai, Quan Hà Châu anh lúc nào thì lạc tới trình độ này? Đối với cái đầu đơn thuần, thiếu đầu óc của cô, anh vĩnh viễn đều cảm thấy không có thuốc chữa!

“Hiểu Thư, anh có một biện pháp, có thể giải quyết vấn đề của em.” Quan Hà Châu thu hồi suy nghĩ của mình, từ từ hướng dẫn cô sập bẫy.

“Biện pháp gì?” Cá cắn câu rồi, Diêu Hiểu Thư ánh mắt sáng lên, mong đợi nhìn anh.

Ha ha, cô biết anh Hà Châu thông minh như vậy nhất định có biện pháp, Diêu Hiểu Thư vui mừng tiến lên phía trước nghe kế sách của anh.

“Đó chính là em làm bạn gái anh!” Quan Hà Châu trực tiếp nói.

Cô chính là khúc gỗ rỗng ruột, nghe không hiểu những lời nói vòng vo, cho nên biện pháp tốt nhất chính là đi thẳng vào vấn đề.

“Cái gì?” Diêu Hiểu Thư la lớn, cho là mình nghe lầm, “Anh có lầm hay không? Em chính là muốn anh nghĩ biện pháp bỏ đi ý niệm của mẹ em, không để cho mẹ em đem chúng ta ghép thành một đôi, anh bây giờ lại muốn em làm bạn gái của anh?”

Diêu Hiểu Thư đột nhiên lấy vẻ mặt kỳ quái nhìn Quan Hà Châu từ trên xuống dưới, đầu của anh lúc nào thì trở nên ngu ngốc như vậy rồi hả?

Quan Hà Châu bị vẻ mặt chất vấn không che giấu chút nào của cô đánh bại, cũng biết cô bây giờ muốn cái gì, trong lòng không khỏi than thở, tên ngu ngốc này đang nghĩ gì vậy? Lại dám hoài nghi đầu của anh có vấn đề.

“Mẹ Diêu hi vọng anh và em thành một đôi có phải hay không, mà anh có phải hay không cần tìm một người bạn gái?” Quan Hà Châu vẻ mặt bình tĩnh, không nhanh không chậm cùng cô giảng đạo: “Nếu như em làm bạn gái anh, mẹ Diêu cũng sẽ không bắt em đi xem mắt, mà anh cũng sẽ không phải tuỳ tiện tìm một người bạn gái đến báo cáo cho mẹ em, hay là em muốn anh đi tìm người khác, sau đó mẹ Diêu an bài em đi xem mắt?”

“Đương nhiên là không được!” Diêu Hiểu Thư không cần suy nghĩ liền lớn tiếng cự tuyệt!

“Em cũng đã đồng ý, vậy còn vấn đề gì?”

Diêu Hiểu Thư bị anh nói tới nói lui, làm cho đầu cô có chút chóng mặt, cảm thấy anh nói cũng có đạo lý, nhưng lại có chỗ kỳ quái.

“Em đâu có đồng ý?” Đang bị anh mê hoặc, Diêu Hiểu Thư chợt nghe anh nói, vội vàng kêu lên: “Em chỉ nói là không đi xem mắt, cũng không phải là đồng ý biện pháp của anh.”

“Vậy là em không đồng ý biện pháp này hả?” Trong tròng mắt đen của Quan Hà Châu lóe ra tia sáng làm cho người ta không đoán được, đáng tiếc lại bị tròng kính che lại, đầu óc cứng rắng như Diêu Hiểu Thư tất nhiên không có phát hiện ánh mắt khác thường của anh.

“Em. . . . . .” Diêu Hiểu Thư do dự, sau khi nghe anh nói câu đó, cô đột nhiên không xác định được rồi.

Thì ra là cô đang dao động, Quan Hà Châu nâng lên nụ cười yếu ớt mê người, “Hiểu Thư, nếu như em không đồng ý, vậy anh không thể làm gì khác hơn là xin lỗi.”

Diêu Hiểu Thư không hiểu anh vì sao nói lời này, vừa định mở miệng hỏi, chỉ thấy anh lấy ra một quyển vở thật dầy từ trong ngăn kéo bàn học, sau đó đưa cho mình.

“Đây là cái gì?”

“Mở ra xem thì biết.”

Diêu Hiểu Thư tò mò mở ra, lật từng tờ từng tờ, trên mặt càng ngày càng trở nên khó coi, một lát sau, khi cô lật tới tờ cuối cùng thì cô dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi trừng mắt nhìn anh.

“Anh. . . . . . Anh thế nhưng. . . . . .” Diêu Hiểu Thư trừng đôi mắt to như hạt châu nhìn thẳng anh, một lát sau, cô vô lực rũ hai vai xuống, “Em làm sao lại nợ anh nhiều tiền như vậy?”

Nếu không phải vừa rồi lật xem sổ nợ Quan Hà Châu ghi nhiều năm như vậy, cô sẽ không tin được, mình lại thiếu anh nhiều tiền như thế, ô ô, cô phải trả tới khi nào mới có thể trả hết những khoản nợ này đây?

“Em cứ nói đi?” Quan Hà Châu nhìn thấy bộ dáng cô như đưa đám, ở đáy lòng âm thầm mà bật cười , lúc này người nào thiếu nợ người nào đã rõ ràng rồi.

“Hà Châu. . . . . .” Diêu Hiểu Thư đột nhiên dùng âm thanh ngọt chết người gọi tên của anh.

Quan Hà Châu hai tay khoanh ở trước ngực, dù bận rộn vẫn ung dung chờ đợi hành động tiếp theo của cô, Diêu Hiểu Thư bị tầm mắt anh nhìn chăm chú mà có chút ngượng ngùng, giống như ý nghĩ của mình đã sớm bị anh nhìn thấu.

“Ai nha, em làm sao có tiền trả anh?” Cô đều kím anh mượn tiền , làm sao có thể có tiền trả anh chứ.

“Anh có kêu em trả sao?” Quan Hà Châu lạnh nhạt nói.

“Anh không cần em trả?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diêu Hiểu Thư đột nhiên tỏa sáng, “Nói chuyện phải giữ lời.”

“Em có thể không trả.” Quan Hà Châu liếc thấy gương mặt tràn đầy nụ cười của cô, nhàn nhạt thêm một câu, “Nhưng mà em phải làm bạn gái của anh.”

“Cái gì?”

“Em nghe được rất rõ ràng không phải sao?”

“Anh thừa dịp cháy nhà hôi của, anh hèn hạ, anh. . . . . .” Diêu Hiểu Thư chỉ vào mũi anh, thở phì phò mắng to.

Ô, anh tại sao có thể như vậy, dùng cái này tới uy hiếp cô, quả thực là quá ghê tởm!

Quan Hà Châu không để ý tới cô tùy hứng, trẻ con chỉ trích anh, tiếp tục nói: “Hiểu Thư, cái biện pháp này em sẽ làm được, em nghĩ lại xem, vấn đề của em được giải quyết, hơn nữa tiền lại không cần phải trả, lại nói em thua thiệt hay là anh, tổn thất nhiều tiền như vậy để đổi lấy một người bạn gái.”

“Nhưng anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.” Nói đi nói lại, cô chính là khó chịu bị anh cứ như vậy định đoạt.

“Em không muốn làm bạn gái của anh, không muốn trả tiền lại cũng được, nhưng mà, em về sau nếu muốn mượn tiền của anh sẽ không dễ dàng như vậy.” Quan Hà Châu cảm thấy đã đúng thời cơ nên hạ liều thuốc độc, “Em chắc rõ mình đang ở trong tình huống nào, có thể đem số tiền lớn như vậy cho em mượn, trừ anh ra cũng chưa chắc có người nào khác, trừ phi em muốn lớn như vậy rồi mà còn đưa tay xin tiền cha mẹ.”

“Em. . . . . .” Diêu Hiểu Thư nói không ra một câu phản bác lời của anh, cuối cùng chỉ có thể lấy vẻ mặt ai oán nhìn anh.

Nhìn cô như con nai nhỏ làm bộ đáng thương, Quan Hà Châu đã muốn không nhịn được mà cười khẽ một tiếng.

“Em chỉ tạm thời làm bạn gái anh.” Quan Hà Châu nói một cách đầy ý vị sâu xa. “Sau khi làm bạn gái của anh, anh sẽ tiếp tục cho em mượn tiền, hơn nữa muốn bao lâu trả cũng được, như thế nào? Suy tính một chút coi.”

Diêu Hiểu Thư không có nghe được lời nói của Quan Hà Châu có ý gì, ngược lại nghe anh nói sẽ tiếp tục cho cô mượn tiền, hơn nữa còn không giới hạn thời gian trả, ánh mắt của cô sáng lên, nhìn thẳng anh.

“Có thật không? Anh thật sẽ tiếp tục cho em mượn tiền, hơn nữa em muốn khi nào trả đều được?”

Có lần kinh nghiệm này, cô nói gì đều cẩn thận một chút, không thể để cho anh lại dùng chuyện thiếu nợ tới uy hiếp mình, cho nên, nhất định phải nói rõ ràng lại thời gian trả tiền, dĩ nhiên không cần trả là tốt nhất!

“Lời nói của anh không yêu cầu thời gian.” Cám dỗ lớn như vậy, xem tiểu nữ nhân này còn cự tuyệt thế nào.

“Anh nói muốn em làm bạn gái tạm thời thôi, đúng không?” Diêu Hiểu Thư đột nhiên giống như con mèo ăn vụng thành công, che miệng cười khẽ.

Ha ha, thật tốt quá, xem ra trình độ của anh Quan Hà Châu đã đạt đến mãn cấp rồi, nghĩ ra cái biện pháp này tới giải quyết người mẹ thông minh của cô, Diêu Hiểu Thư ngu ngốc cho rằng, Quan Hà Châu chỉ là vì muốn giúp cô mới để cô tạm thời làm bạn gái của anh, để cho mình có thể thuận lợi vượt qua cửa ải của mẹ.

“Anh nói đó, chỉ là tạm thời.” Diêu Hiểu Thư cười nói với anh: “Vậy cũng tốt, liền làm theo lời anh nói đi, còn nữa, anh phải tiếp tục cho em mượn tiền, về phần thời gian trả lại, em có tiền nhất định sẽ trả, anh yên tâm đi, em sẽ không quỵt nợ .”

Quan Hà Châu chỉ cười không nói, anh biết cái nữ nhân ngu ngốc này lại đi xuyên tạc lời nói của anh, chỉ là không sao, cứ để cho cô nghĩ là vậy đi, tạm thời này không giống với tạm thời kia, cho nên anh mới nói là bạn gái tạm thời, bởi vì sau khi làm bạn gái sẽ làm vị hôn thê, cuối cùng chính là Quan phu nhân, cho nên, bạn gái này nhất định là tạm thời, anh cũng không muốn cô cả đời làm bạn gái.

Ha ha, anh dùng mình làm “mồi câu vợ” cũng không phải là dễ dàng như vậy liền trả sạch, sẽ không còn thiếu nợ anh? Anh thật muốn xem, cô rốt cuộc có thể hay không trả sạch cái khoản nợ này? Quan Hà Châu ở trong lòng tiếp tục mưu tính, tính xem nên làm thế nào khiến Diêu Hiểu Thư tiếp tục “thiếu nợ” anh.

Mà lúc này Diêu Hiểu Thư đang âm thầm vui mừng, còn không biết mình sớm đã bị nam nhân giả ngu ngốc trước mắt tính toán, muốn không nợ anh, xem ra rất khó.

Diêu Hiểu Thư đời này chỉ có thể làm “con nợ” của anh thôi, muốn trả sạch nợ, đó là chuyện không thể!

Buổi tối, Diêu Hiểu Thư liền đem quyết định của mình nói cho cha mẹ biết, hơn nữa còn nói chuyện Hà Châu đồng ý làm bạn trai cô, nhưng mà hai người bọn họ ngay cả nội dung cụ thể đều coi thường, trực tiếp.

“Con nói là thật?” Mẹ Diêu hưng phấn hỏi “Hai người các con đã hẹn hò sao?”

“Mẹ, đây không phải là hy vọng của mẹ sao?” Diêu Hiểu Thư tức giận nhìn mẹ mình, “Hiện tại con đồng ý với mẹ cùng Hà Châu lui tới thử một chút, hơn nữa Hà Châu cũng đồng ý, đây không phải là kết quả mẹ muốn hả, như thế nào bây giờ còn hoài nghi?”

“Ha ha, thật tốt quá.” Mẹ Diêu cũng biết đứa trẻ Hà Châu kia nhất định sẽ là con rể của bà, hiện tại nguyện vọng này rốt cuộc được thực hiện.

“Mẹ, mẹ cũng không cần biểu hiện vui mừng như thế chứ?” Diêu Hiểu Thư thật không biết, cô làm sao sẽ thích anh Hà Châu đây? Không khỏi giả bộ đáng thương nói: “Con thật sự là cây cỏ bất hạnh không có cha mẹ thương yêu.”

Điều kiện của anh không tệ, nhưng cũng chỉ tốt hơn những tên con trai khác, còn không đến nỗi như vậy đi? Ô ô, mình thật là đáng thương, ở trong mắt mẹ cô sợ rằng cô chỉ là một cái cây dại. Không có giá trị, mà con rể mới là bảo vật thôi.

“Bớt ở nơi này nói hưu nói vượn đi.” Mẹ Diêu ở trên đầu con gái nhẹ nhàng gõ, “Mẹ còn không phải vì con sao, Hà Châu có bao nhiêu người muốn cướp, mà con thì sao? Có ai đứng xếp hàng tới giành con chưa? Mẹ đây là vì tương lai của con mà tính toán, có đối tượng tốt là Hà Châu, mẹ liền không cần bận tâm con về sau sẽ không có ai thèm lấy.”

Nghĩ đến chuyện mình vẫn lo lắng rốt cuộc ổn thoải, tảng đá lớn trong lòng mẹ Diêu cuối cùng cũng rơi xuống.

“Này, mẹ, con kém như vậy sao?” Diêu Hiểu Thư không phục kháng nghị nói.

“Hừ, giờ con mới biết.” Mẹ Diêu không chút khách khí châm chọc con gái, “Nói cho con biết, con phải nắm lấy Hà Châu cho thật chặt, nếu làm nó bỏ chạy, xem mẹ trừng phạt con như thế nào!”

Nhìn thấy mẹ mình bộ dáng uy hiếp nghiêm túc, Diêu Hiểu Thư thật là bất đắc dĩ, Quan Hà Châu nếu chạy trốn, cũng không phải là chuyện của cô mà, lại nói, cô cũng không có ý định cùng anh phát triển lâu dài, đây chỉ là tạm thời, nhưng lời nói như vậy cô làm sao dám nói ra khỏi miệng đây? Trừ phi cô không muốn sống nữa, ai. . . . . .

“Tốt lắm, chuyện hạnh phúc của con bé, bà cũng đừng gây áp lực cho nó.” Diêu phụ kịp thời lên tiếng giải cứu con gái.

“Tôi không phải gây cho nó áp lực, mà là dạy nó chú ý nhiều nhiều một chút, bằng không bạn trai sẽ bị người khác cướp đi.” Mẹ Diêu biết Quan Hà Châu có nhiều người theo đuổi, con gái lại là người có thần kinh thô, không dặn dò nhiều là không được.

“Biết, mẹ cũng không cần quan tâm.” Diêu Hiểu Thư bất đắc dĩ đáp: “Con biết rõ anh Hà Châu là con rể rùa vàng của mẹ, con sẽ cố gắng nắm chặt anh ấy, được chưa?”

Mẹ Diêu thấy con gái đều đã nói như vậy rồi, không thể làm gì khác hơn là không nói thêm lời nào nữa, tránh cho đến lúc đó lại chọc giận nó ghét Hà Châu thì không tốt, cha Diêu nhìn thấy mẹ con các cô rốt cuộc ngưng cái đề tài này, vội vàng đem lời nói chuyển sang đề tài khác, để tránh hai người lại vì chuyện này mà tranh cãi.

Chương 6

Cùng lúc đó, cùng một sự kiện nhưng ở nhà họ Quan lại có phản ứng trái ngược.

“Con trai, mẹ còn tưởng phải đợi đến khi tóc bạc hết, con mới có động tĩnh.” Mẹ Quan ngồi bên cạnh chồng, giọng nói lạnh nhạt nhạo báng con trai của mình, “Không nghĩ tới nhanh như vậy mà con đã hành động, thật là không ngờ mà! Lấy tốc độ chậm như rùa của con, mẹ còn cho rằng đời này cũng không có cơ hội được con dâu dâng trà, xem ra ông trời nghe được lời cầu nguyện của mẹ rồi, thật là cảm tạ liệt tổ liệt tông!”.

Thấy vẻ mặt và động tác khoa trương của mẹ mình, Quan Hà Châu trừ ở đáy lòng than thở ra, vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh như cũ.

“Mẹ, mẹ xem kịch nhiều quá rồi.” Quan Hà Châu lạnh nhạt nói, “Muốn tóc mẹ bạc hết chắc phải đợi lâu lắm, còn nữa, trà của con dâu không phải muốn là uống được đâu.”

“Hắc, ta nói nè con trai, con chẳng lẽ không lừa được Hiểu Thư sao?” Mẹ Quan có chút hả hê nhìn con trai, bà chưa từng thấy đứa con trai thông minh của mình thất bại, nhưng cũng không phải là không có, “Có muốn chúng ta giúp con hay không?”

“Con cám ơn nhiều, mẹ và cha cái gì cũng không cần làm chính là giúp con rồi.” Quan Hà Châu cũng không muốn chuyện bị huỷ ở trên tay mẹ mình.

Mẹ Quan từ nhỏ đã là thiên kim tiểu thư, sau khi gả cho cha Quan, lại được xem là bảo bối mà chiều chuộng, cho nên rất thích chơi đùa, làm việc đều tuỳ theo tâm tình của mình mà làm, chuyện gì mẹ Quan nhúng tay vào cũng đều chuốc lấy thất bại.

Quan Hà Châu cũng không hy vọng hạnh phúc tương lai của mình lại bị mẹ làm cho Game Over, cho nên trước đó phải cảnh cáo hai người một chút mới được.

“Cha!” Anh chuyển hướng nhìn sang người đàn ông có thể trị được mẹ mình.

“Cha biết rồi, cha với mẹ con sẽ không nhúng tay vào.” Cha Quan bình tĩnh cam kết với con trai.

“Chồng!” Mẹ Quan nghe được cam kết của chồng, không khỏi gắt giọng.

Vậy chẳng phải bà không được chơi sao? Hừ, thật là khiến người ta khó chịu mà!

“Vợ à, em muốn Hiểu Thư làm con dâu chúng ta chứ?” Ý tứ chính là nếu bà muốn, thì không cần nhúng tay vào chuyện của con trai.

“Tốt lắm, mẹ không nhúng tay vào!” Mẹ Quan biết ý tứ trong lời nói của chồng, không cam tâm tình nguyện mà đáp ứng.

“Yên tâm đi, chờ Hiểu Thư thành con dâu của chúng ta, em muốn như thế nào đều được, không phải sao?” Cha Quan nhẹ giọng trấn an vợ yêu của mình.

“ Đúng rồi, đến lúc đó em có thể cùng Hiểu Thư đi chơi, hơn nữa văn phòng trong công ty của con bé hình như rất thú vị.” Mẹ Quan tưởng tượng sau khi Hiểu Thư gả vào nhà mình, bà liền có thêm một cô con gái để chơi cùng, hơn nữa khẳng định sẽ vui hơn bây giờ nhiều, tâm tình buồn bực lập tức sáng sủa.

Quan Hà Châu không nói gì đẩy kính mắt trên mũi, ánh mắt hung hăng quét về người đàn ông yêu vợ đến không có nguyên tắc.

Cha, cha là đang khiêu chiến năng lực khắc phục hiệu quả của con sao? Quan Hà Châu im lặng nhìn cha mình.

Con trai, người thông minh thường vất vả mà, con phải cố gắng thôi, ai kêu một người tương lai là vợ con, một người là mẹ ruột con đây? Cha Quan lấy ánh mắt bất đắc dĩ đáp lại con mình.

Quan Hà Châu lấy tay xoa mí mắt, đối với người mẹ ngây thơ bốc đồng của mình thật là bất đắc dĩ, đây là vợ chồng gì? Thế nhưng lại cố tình gây sự với con trai của mình, ai!

“Con mệt rồi, con đi nghỉ trước.” Quan Hà Châu ở trong lòng than thở, chấp nhậ

Thông Tin
Lượt Xem : 918
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN