--> Anh có thích nước Mỹ không - game1s.com

Anh có thích nước Mỹ không

Trịnh Vy, một cô gái vô tư, cuộc sống dường như không có gì khiến cô phải buồn. Trịnh Vy quyết định thi vào Học viện Kiến trúc của thành phố G vì một lời hẹn ước với Lâm Tịnh - chàng trai sống cùng khu nhà tập thể với cô và hơn cô 5 tuổi. Từ khi còn rất nhỏ cô đã nói trước mặt mọi người là sẽ lấy Lâm Tịnh. 17 năm cô mải miết theo anh trên mọi con đường anh đi, đến cuối cùng cô tưởng như mình đã được ở gần anh sẽ không phải xa cách. Nhưng Lâm Tịnh đã chọn con đường ra đi, sang Mỹ bỏ cô ở lại với bao câu hỏi ngổn ngang.

Trong những năm học đại học, Trịnh Vy lao vào cuộc theo đuổi anh chàng Trần Hiếu Chính lạnh lùng khô khan, chỉ biết cắm đầu vào học. Tình yêu của cô đã được đền đáp, họ trở thành một đôi rất nổi tiếng trong trường đại học. Bốn năm đại học của cô trôi qua trong hạnh phúc của tình yêu, nhưng một lần nữa nước Mỹ lại cướp đi người cô yêu. Trần Hiếu Chính quyết định đi Mỹ mà không cho Trịnh Vy một lời hẹn ước, cả cơ hội chờ đợi cũng không có.

Thời gian vẫn trôi, con người vẫn phải sống, Trịnh Vy mạnh mẽ tiếp tục bước tiếp con đường mình phải đi. Cô làm thư ký cho Giám đốc Công ty 2 trực thuộc Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, trước kia cô nộp hồ sơ vào đây vì Trần Hiếu Chính cũng nộp hồ sơ. Nhưng nay không còn anh cô vẫn đi làm vì cô thấy đây là cơ hội cô có thể phát triển sự nghiệp. Dưới sự dìu dắt của Giám đốc Chu Cù, một Trịnh Vy sốc nổi, bốc đồng, bừa bãi đã trở thành thư ký Trịnh điềm đạm trong giao tiếp, cẩn trọng trong công việc. Cô thử gặp gỡ với nhiều người, người thích cô thì cô không thích, mà người cô thích lại chẳng có tình cảm với cô, trước những chàng trai xa lạ cô luôn có một câu hỏi “kinh điển”: “Anh có thích nước Mỹ không?”

7 năm trôi qua từ khi Lâm Tịnh ra đi, Trịnh Vy tình cờ gặp lại anh trong đám cưới của Nguyễn Quản, một sự trùng hợp nữa thời gian đó Trần Hiếu Chính về nước trở thành trợ lý giám đốc của Công ty 2, anh trở thành đồng nghiệp, cấp trên của cô. Trong cô diễn ra sự giằng co đau đớn, giờ đây cô phải lựa chọn, một người là niềm mơ ước từ nhỏ, một tình cảm kéo dài 17 năm; một người là tình yêu nồng thắm, gắn bó những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi xuân. Cô có một ước nguyện là được cùng người mình yêu đến làng Vụ Nguyên, ở đó có cây hòe già đã chứng kiến sự gặp gỡ và chia ly mối tình đầu của mẹ cô. Cô cũng mong muốn cây hòe già cũng làm chứng cho tình yêu của cô, nhưng hai lần đến cô đều phải đi một mình, cô phát hiện ra rằng cây hòe già không phải là niềm mơ ước của riêng cô nữa. Dưới gốc cây hòe già đã có bao cuộc gặp gỡ cũng có bao cuộc chia ly, nó là dấu ấn tuổi xuân của bao người.

Cuối cùng người đàn ông mà cô chọn sẽ gắn bó suốt cuộc đời, người sẽ ở bên chăm sóc, bao bọc cho cô là Lâm Tịnh, niềm mơ ước 17 năm đã trở thành hiện thực.

Chẳng thích cái kết thúc này, nhưng mà thích cái cách viết truyện, thích các câu triết lý nhẹ nhàng, và đúng như tác giả nói "Mình tặng tác phẩm này cho những năm tháng thanh xuân sẽ mất, hoặc đã mất của chúng ta" "Cố hương là nơi để người ta ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung hoài niệm, khi ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi dốc hết nó quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa"

[Tải ảnh'>

Chương 1: Những ngày mới nhập trường


Ngày mùng Mười tháng Chín, một ngày hè nóng nực và oi ả trên đất phương Nam.

Tân sinh viên Trịnh Vi mặt đỏ gay cùng anh lái xe taxi lôi hai chiếc va li to đùng ra khỏi cốp xe. Cô ngẩng đầu, lấy mu bàn tay quệt mồ hôi, ánh nắng gay gắt xuyên qua kẽ lá khiến Trịnh Vi cảm thấy trước mắt như tối lại, cô không quen lắm với thời tiết nóng bức như thế này. Trịnh Vi móc trong túi quần bò ra ít tiền lẻ mà mẹ đã chuẩn bị cho trước khi tới trường và đưa cho anh lái xe, khẽ cười nói, “Cảm ơn chú ạ”.

Anh lái xe xem chừng chưa đầy ba mươi tuổi, thấy cô gọi mình là chú thì đỏ mặt tía tai, vội vàng trả lại tiền, số lẻ cũng không dám lấy.

Trịnh Vi đứng dưới một tán cây to để tránh nắng, vừa lấy tay phe phẩy cho đỡ nóng vừa ngó nghiêng vùng đất mà cô sẽ sống và “chiến đấu” trong bốn năm. Cô đang đứng trên con đường trải dài trong trường, hai bên là hàng cây của vùng cận nhiệt đới mà cô không biết tên gọi là gì, có thể tưởng tượng vào những buổi hoàng hôn, được đi dạo trên con đường này thì thật thú vị biết bao. Nhưng giờ đây, hai bên vỉa hè dành cho người đi bộ đã bị mọi người và những chiếc bàn to nhỏ đủ loại chen chật ních. Thỉnh thoảng có những chiếc ô tô con, xe taxi chạy đến gần nơi cô đang đứng và không tiến thêm được mét nào nữa. Đương nhiên, xe chở khách của trường đi đón tân sinh viên từ ga về vẫn nhiều hơn cả, hết tốp này đến tốp khác, tất cả đều là những gương mặt non nớt, khệ nệ xách va li lớn nhỏ. Ngoài ra còn có cả các bậc phụ huynh đưa con nhập trường, gương mặt lộ rõ vẻ bồn chồn, lo lắng hơn cả tân sinh viên.

Trông thấy vẻ mặt của họ, Trịnh Vi liền bật cười. Cô thầm nghĩ nếu mẹ mà đưa mình đến nhập trường, chắc cũng có cái vẻ “Hoàng đế chưa vội mà thái giám đã vội” này đây. Cả bố và mẹ đều muốn đưa cô đi nhưng trước mặt bố mẹ, Trịnh Vi đã vỗ ngực nói, “Không cần đâu ạ, một cô gái mười tám tuổi, thông minh như con, lẽ nào chỉ mỗi việc nhập trường cũng không giải quyết được ư? Bố mẹ cứ theo con như thế khác gì coi thường con, bố mẹ đừng quên là hồi tám tuổi, một mình con đi ô tô ba tiếng đồng hồ để về nhà bà nội. Bố mẹ yên tâm, yên tâm đi!”.

Mặc dù vậy, bố mẹ Trịnh Vi không yên tâm lắm nhưng vì cũng bận, Trịnh Vi lại cam đoan, hứa hẹn đủ điều, lớp cấp ba của cô cũng có ba bạn thi đỗ đại học ở thành phố này, có thể đi cùng và giúp đỡ lẫn nhau nên sau khi được nghe những lời dặn dò, dạy bảo thấm thía của cha mẹ về việc đề phòng kẻ gian lừa bắt, Trịnh Vi háo hức cùng mấy người bạn đáp chuyến tàu xuôi về vùng đất phương Nam. Trên tàu, mọi người cười nói rôm rả nên cô cũng không cảm thấy lẻ loi.

Sau khi xuống tàu, mấy người bạn đi cùng đều được xe ô tô của trường ra đón. Trịnh Vi vẫy tay tạm biệt bạn bè, một mình đứng đợi ở ga nhưng mãi không thấy bóng dáng chiếc xe nào ra đón tân sinh viên tựu trường của Đại học G cả. Cô vốn là người hay sốt ruột, thấy tình hình đó bèn gọi một chiếc taxi, một mình tới trường G.

Chưa kịp bao quát hết môi trường xung quanh thì đã có bốn, năm nam sinh viên bước đến với nụ cười nhiệt tình tỏ vẻ ta đây rất thông thuộc địa hình chỉ có ở các anh sinh viên năm trên. Một cậu trong đám hỏi: “Em là sinh viên mới hả? Khoa nào vậy?”.

“Em ạ? Khoa Xây dựng”, Trịnh Vi thật thà trả lời. Lâm Tĩnh đã dặn dò cô rất nhiều lần, lần đầu tiên đặt chân đến nơi xa lạ, ngoan ngoãn một chút sẽ tốt hơn. Lâm Tĩnh - nghe như tên của một cô gái ngoan hiền nhưng thực tế đó không phải là bạn học của Trịnh Vi, cũng chẳng phải một cô gái nào cả mà là người có vai trò quan trọng nhất trong mười bảy năm qua của Trịnh Vi - người mà cô quyết tâm sau này sẽ lấy làm chồng. Cha của Lâm Tĩnh thuộc tốp sinh viên khóa đầu tiên tham gia kỳ thi đại học sau cuộc Cách mạng Văn hóa, chữ “Tĩnh” mà ông đặt tên cho con trai, nghe nói bắt nguồn từ hai câu thơ trong Kinh Thi “Nghi ngôn ẩm tửu, dữ tử giai lão. Cầm sắt tại ngự, mạc bất tĩnh hảo.” (Bữa ăn uống rượu cho say, hẹn nhau chung sống đến ngày tóc sương. Hầu buổi tiệc du dương cầm sắt, thì an vui tương đắc hợp hòa). Lâm Tĩnh hơn Trịnh Vi năm tuổi, hai nhà có chung một cái sân rộng, cha mẹ của Lâm Tĩnh và Trịnh Vi đều là công nhân viên chức, công việc rất bận nên có thể nói tuổi thơ của Trịnh Vi gắn liền với Lâm Tĩnh. Trong ký ức của cô, bắt đầu từ khi đi mẫu giáo, người đến đón cô về nhà mỗi ngày đều là anh Lâm Tĩnh. Những lời dạy bảo của cha mẹ, Trịnh Vi thường hay sao nhãng, vào tai trái ra tai phải nhưng những gì Lâm Tĩnh nói đều được cô lưu giữ trong đầu.

“Khoa Xây dựng à?”, thấy Trịnh Vi trả lời như vậy, một cậu sinh viên mặt đầy trứng cá mắt sáng lên, “Thế thì coi như em là em gái của bọn anh rồi, bọn anh phụ trách việc đón tiếp sinh viên mới, em đi theo bọn anh, bọn anh sẽ đưa em đi làm thủ tục nhập học”.

Nói xong, mấy cậu nam sinh không chần chừ đỡ ngay hành lý cho Trịnh Vi.

Mọi ấn tượng về con trai của Trịnh Vi chỉ dừng lại ở những năm tháng học cấp ba, đám bạn trai trong lớp thích gọi con gái bằng biệt hiệu, thường xuyên chỉ vì một bài tập mà tranh cãi đỏ mặt tía tai, không chịu chủ động lau bảng, thích bình phẩm sau lưng con gái nhưng lại không thích chơi cùng họ, chẳng ra dáng nam nhi chút nào. Vì thế, cô cảm thấy hơi bất ngờ trước sự ân cần và chu đáo của các sinh viên nam trong trường đại học.

Cậu sinh viên mặt đầy trứng cá chủ động kéo chiếc va li của Trịnh Vi thì phát hiện thấy có gì đó bất thường, bèn cúi xuống nhìn. Trịnh Vi cười ngại ngùng: “Em xin lỗi, bánh xe của va li bị hỏng rồi ạ”. Trong lúc thu dọn đồ đạc, cô đã nhét vào đó gần ba mươi quyển truyện tranh, bố phải thuê một ông cửu vạn mới chuyển được hành lý của cô lên tàu. Ai ngờ, vừa xuống tàu được một lúc, vì quá tải nên bánh xe đã hỏng, việc chuyển chiếc va li lại càng khó khăn hơn. Cô cảm thấy hơi ái ngại cho cậu sinh viên hào hiệp này.

“Không sao, đừng tưởng bọn anh gầy, cơ bắp cũng không đến nỗi, có mỗi cái va li thì ăn thua gì.” Cậu sinh viên đó khẽ cười rồi vỗ vào vai một cậu thấp hơn với vẻ rất tự nhiên, “Vừa nãy không phải cậu cứ đòi bê hành lý cho các em đó sao? Cơ hội đến rồi đó”.

Cậu người thấp thử nhấc chiếc va li bằng một tay, nó không nhúc nhích, cậu ta hơi sững người và cũng có chút ngại ngùng, rồi lại thử bằng cả hai tay, cuối cùng cũng nhấc được nó lên. Trịnh Vi và mấy cậu còn lại đi đằng sau thấy rõ bước chân của cậu ta rất loạng choạng. Theo lời đề nghị của nhóm nam sinh, trước hết đi lấy chìa khóa phòng ở ký túc xá, chuyển hành lý và sắp đặt giường chiếu gọn gàng rồi mới đi làm các thủ tục khác, Trịnh Vi đồng ý. Vừa đi được mấy bước, đột nhiên cô nhìn thấy một tấm biển tiếp đón với hàng chữ: “Khoa Xây dựng Học viện Công trình Kiến trúc”, cô chợt nghĩ đây mới là địa điểm cô cần tìm. Trịnh Vi đang định bước tới thì cậu sinh viên mặt trứng cá bèn nói, “Không sao đâu, bọn anh cũng ở Học viện Công trình Kiến trúc, bọn anh đón tiếp em cũng được mà”.

Mấy cậu sinh viên đứng cạnh tấm biển nhìn thấy bọn họ liền cười cười nháy mắt, “Lão Trương, số các ông cũng xuân nhỉ, em gái học ở khoa nào vậy?”.

Vừa nói xong thì có người kêu lớn, “Lão Trương “cáo” quá đấy. Vừa nãy bốn, năm tên trong khoa Công nghệ Môi trường các ông xuống xe xong đứng bên vệ đường chẳng ai thèm ngó ngàng, em gái khoa Xây dựng bọn tôi, người của khoa chưa trông thấy thì đã bị các ông chộp trước rồi…”

“Đều là một cả mà, khoa Công nghệ Môi trường bọn tôi đã sáp nhập vào Học viện Công trình Kiến trúc rồi, đều là anh em một nhà, gì phải phân biệt”, cậu sinh viên họ Trương vừa cười vừa thanh minh.

Trịnh Vi cười thầm và lấy tay phe phẩy quạt, giả vờ không nghe thấy bọn họ cãi nhau như đám thú đói tranh mồi, lúc này im lặng là sự lựa chọn tốt nhất cho một thiếu nữ thông minh.

Kết quả là lập luận “anh em một nhà” của anh chàng sinh viên họ Trương đã thắng. Họ đã bảo vệ thành công chiến lợi phẩm ‐ Trịnh Vi của mình. Trên đường đi về ký túc xá, mấy anh sinh viên tranh nhau hỏi cô, tìm hiểu tên tuổi, khoa, ngành học, quê quán của cô và cũng không bỏ lỡ cơ hội tự giới thiệu mình. Đáng phục nhất phải kể đến anh chàng họ Trương, anh ta đưa cho cô một tấm card tự làm, trên đó ghi đầy đủ tên tuổi, ngành học, điện thoại liên hệ, số phòng, ngay cả nhóm máu, sở thích cũng đều có cả, rất cô đọng, đầy đủ. Trịnh Vi xuýt xoa đón lấy tấm card và cất vào chiếc túi xách tay của mình, lòng thầm phục anh chàng sinh viên năm thứ ba của khoa Công nghệ Môi trường này, thật đúng là ngôn ngữ tuôn chảy như nước sông Hoàng Hà. Thực lòng mà nói, Trịnh Vi đã quen với cảnh gọi mày tao, đập bàn đập ghế với đám con trai trong lớp, ngày đầu tiên đặt chân đến trường đại học lại được nâng như nâng trứng, cô cảm thấy có đôi chút ngỡ ngàng. Chỉ có điều đi gần hết đường trong trường, đâu đâu cũng thấy người nhưng sinh viên nữ chỉ đếm được trên đầu ngón tay, giờ đây Trịnh Vi mới tin tỷ lệ 9:1 giữa sinh viên nam và sinh viên nữ ở trường đại học Tự nhiên nổi tiếng nhất miền Nam này không phải là lời đồn thổi và cũng không thể trách vẻ thèm khát của đám nam sinh kia.

Sinh viên nữ ở các trường đại học Tự nhiên vốn là động vật quý hiếm và phần lớn nhan sắc đều khá khiêm tốn. Mặc dù Trịnh Vi không phải là tuyệt mỹ giai nhân và so với người mẹ xinh đẹp thì vẫn còn thua xa nhưng cô có một gương mặt tròn trĩnh đáng yêu, chiếc cằm xinh xắn, đôi mắt to tinh nhanh, chiếc mũi nhỏ nhắn, cao thẳng, đặc biệt là làn da trắng ngần ‐ đây là điều mà mẹ cô cũng thừa nhận hồi còn trẻ không bì được với con gái. Vì thế, qua vô số lần soi gương tự đánh giá, Trịnh Vi chắc chắn mình là một cô gái xinh đẹp, đáng yêu giống như nhân vật nữ chính dưới ngòi bút của nữ sĩ Quỳnh Dao. Mặc dù tiểu thuyết của bà đã lỗi thời nhưng thẩm mỹ quan của bà vẫn bền vững với thời gian, nhìn các nhân vật nữ được bà lựa chọn trong các bộ phim truyền hình ngày càng nổi tiếng là biết. Ngay cả Lâm Tĩnh vốn rất kiệm lời khen cũng đã từng nói rằng những lúc yên lặng, nhìn Trịnh Vi rất hấp dẫn, có thể gọi là “trầm tư như thục nữ”. Dĩ nhiên, Trịnh Vi đã tự bỏ nửa câu sau “ồn ào như thỏ phi” của anh và coi đó là lời khen anh dành cho cô.

Trịnh Vi đi sau anh chàng họ Trương, cô vừa nhìn cậu sinh viên đang thở dốc vì phải vác chiếc va li với vẻ ái ngại vừa tự bấm bụng cười thầm, xem ra học đại học ở trường Tự nhiên cũng có cái hay riêng của nó, ở nơi mà lợn sề cũng được nâng niu như Marilyn Monroe này, những ngày tháng tươi đẹp vẫn còn ở phía trước.

Sau khi nhận được chìa khóa từ bà quản lý ký túc xá, Trịnh Vi nhanh chóng tìm thấy căn phòng có tấm biển 402. Cô đẩy cửa bước vào, đó là một phòng nhỏ dành cho sáu người, hơi chật một chút nhưng ban công, nhà vệ sinh đầy đủ. Trịnh Vi vốn không hay kén chọn, cô nhìn khắp một lượt, sáu giường thì ba chiếc đã có hành lý, xem ra cô là người thứ tư. Nghe bà quản lý ký túc xá nói, do thiếu phòng nên không thể sắp xếp chỗ ở cho cô theo khoa nên phòng cô đang ở là phòng của các sinh viên học ở các khoa khác nhau. Trịnh Vi chưa sống trong ký túc xá bao giờ, cô rất hào hứng với cuộc sống tập thể sắp tới, cô chọn một chiếc giường tầng dưới gần nhà vệ sinh, từ nay trở đi đây sẽ là địa bàn của cô.

Mấy anh sinh viên vẫn đứng đợi cô, trong đó có cả anh chàng phải lao động cật lực nhất, mồ hôi vã ra như tắm. Lâm Tĩnh dặn cô ra ngoài phải biết khéo ăn khéo nói và thế là Trịnh Vi vừa cười vừa cảm ơn bọn họ. Chiêu này quả là hiệu nghiệm, anh chàng họ Trương còn xua tay, “Có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà”. Vẻ hào hiệp đó dường như khiến người ta quên mất vừa nãy trên đường đi anh ta chỉ là người hoạt động mồm và đi tay không.

Trên đường đi làm thủ tục nhập học, anh chàng vác va li mới hồi lại sức, khẽ khàng hỏi một câu, “Anh có thể biết trong va li của em đựng cái gì không?”.

Trịnh Vi cười bẽn lẽn, “Toàn bộ gia sản của em”.

Người đến làm thủ thục nhập học vẫn còn rất đông, may mà lão Trương có tài ngoại giao, dẫn cô đi vòng vo mấy nơi, cuối cùng cũng tránh được cảnh phải xếp hàng nhiều lần. Mặc dù vậy, sau khi làm xong mọi thủ tục và lại một lần nữa đứng dưới gốc cây

tránh nắng, Trịnh Vi đã phải thốt lên: “Chốn quỷ này sao nóng thế nhỉ?”. Cô tưởng mình đã có thể được coi là người miền Nam đích thực nhưng ai ngờ, đến thành phố cận nhiệt đới này mới phát hiện ra khí hậu ở quê hương cô, vùng đất nằm ở phía đông của tỉnh, thực sự mát mẻ, dễ chịu biết bao. Nhưng không sao, cô đã thỏa lòng mong ước được đặt chân đến chốn này, được đứng dưới bầu trời trong cùng một thành phố với Lâm Tĩnh, những ngày tháng tới, cô có thể được gần bên anh như trước kia. Nghĩ đến đây, Trịnh Vi cảm thấy bao vất vả của năm lớp mười hai không hề uổng. Cô cố giấu vẻ vui mừng, thầm hét to với lòng mình, “Cuối cùng thì em đã đến! Lâm Tĩnh!”.

Sau khi vào học được một tuần, một buổi tối, Trịnh Vi cầm điện thoại ngồi thẫn thờ trong phòng, đây là lần thứ ba cô gọi đến ký túc xá của Lâm Tĩnh ở trường Đại học Luật. Lần đầu không có người nhấc máy, hai lần sau đều là tiếng của một cậu sinh viên cô không quen biết, cả hai lần đều nói như nhau, “Bạn tìm ai?… À, thật không may, Lâm Tĩnh không có ở phòng, cậu ấy ra ngoài rồi… Mình không biết cậu ấy đi đâu cả… Bao giờ cậu ấy về á? Mình cũng không rõ… Bạn tên là gì… Được, điện thoại của bạn mình đã ghi lại rồi, cậu ấy về mình sẽ nhắn lại…”.

Trịnh Vi cảm thấy vô cùng trống trải, niềm vui vô bờ bến giờ đây đã biến thành nỗi buồn khó tả. Lâm Tĩnh nói dạo này anh khá bận, không thể ra ga đón cô khi cô đặt chân đến thành phố G, cô không giận bởi Trịnh Vi biết chắc chắn Lâm Tĩnh có việc gì đó rất quan trọng mới không thể bớt chút thời gian đi đón cô, đợi anh hết bận, chắc chắn sẽ liên lạc với cô ngay. Nhưng đã mấy ngày trôi qua, không những anh không đến tìm cô mà ngay cả khi cô chủ động gọi điện cũng không tìm được anh.

Cô bạn cùng phòng tên Tiểu Bắc bước đến, vỗ nhẹ vào lưng Trịnh Vi, “Đồng chí Trịnh Vi, rốt cuộc là đồng chí có định gọi điện hay không? Đề nghị đồng chí cho chỉ thị rõ ràng, tôi muốn gọi điện thoại về nhà”.

Trịnh Vi rầu rĩ nhét điện thoại vào tay Tiểu Bắc, “Gọi đi, gọi đi, thích gọi bao lâu thì gọi”. Cô giả vờ không nhìn thấy cô bạn Lục Nha ở giường đối diện và cô bạn Trác Mĩ đang cắn hạt dưa đưa mắt nhìn nhau không biết phải làm thế nào. Trịnh Vi buồn bã quay về giường, thẫn thờ nhìn lên đỉnh màn.

Không rõ Lâm Tĩnh đang bận việc gì nhỉ? Nghỉ hè anh không về nhà, bây giờ gọi điện đến ký túc xá thì anh không có ở phòng, Trịnh Vi nhờ bạn cùng phòng anh ghi lại số điện thoại của mình nhưng cũng không thấy anh gọi lại. Rõ ràng hai ngày trước khi lên tàu, Trịnh Vi còn nói chuyện với Lâm Tĩnh qua điện thoại, anh còn nói đợi cô đến thành phố G, anh sẽ đưa cô đi chơi khắp nơi, ăn hết những món ăn vặt ở đây. Lúc đó Trịnh Vi không thấy có điều gì bất thường xảy ra, ngay cả tiếng cười của anh vẫn ngầm chứa vẻ yêu chiều và độ lượng mà cô vốn đã quen thuộc từ lâu.

Nhưng bây giờ, Trịnh Vi không quên lời giao hẹn giữa hai người còn Lâm Tĩnh lại mất tăm mất dạng. Lẽ nào cô gọi nhầm ư? Không thể? Số điện thoại đó cô còn có thể đọc ngược làu làu, vả lại cậu bạn nhấc máy cũng biết Lâm Tĩnh, chỉ có điều trả lời là anh không có ở phòng mà thôi.

Không có ở phòng, không có ở phòng, lúc nào cũng không có ở phòng! Lại còn nói mình là sinh viên gương mẫu, không biết biến đi chốn nào chơi bời rồi! Trịnh Vi bực bội nghĩ, đợi sau khi gặp được anh ta, chắc chắn phải cho anh ta một bài mới được.

“Sao vậy? Trịnh Vi, vẫn chưa liên lạc được với anh Lâm Tĩnh của cậu à?”, cô bạn Duy Quyên từ nãy đến giờ vẫn đang nằm trên giường đọc sách cười trêu Trịnh Vi. Trịnh Vi “ờ” một tiếng rồi không nói gì thêm, quay người vào trong giả vờ ngủ.

Lúc này vừa kết thúc đợt học chính trị kéo dài một tuần dành cho sinh viên mới nhập trường. Sáu cô gái trong phòng 402 đã quen hết nhau, họ đều là tân sinh viên. Người đang gọi điện thoại là Chu Tiểu Bắc, một cô gái sống ở vùng Đông Bắc, học Cơ khí Tự động hóa, cô có mái tóc còn ngắn hơn cả con trai, nói tiếng phổ thông không chuẩn, không bao giờ mặc váy, tính tình sôi nổi, bốc đồng, khá giống tính Trịnh Vi. Nằm đối diện với Trịnh Vi là Trác Mĩ, đó là cô gái sống ở thành phố này, học ngành Điện tử, sở thích duy nhất là ăn và ngủ, mục tiêu của cô là sống như những chú ỉn. Trịnh Vi cảm thấy cô bạn đã tiến đến rất gần mục tiêu của mình. Giường trên của Trác Mĩ là Lê Duy Quyên, cô bạn vừa hỏi Trịnh Vi, người thành phố Khai Phong tỉnh Hà Nam, học ở Học viện Quản lý. Trường Đại học G từ trước đến nay luôn nổi tiếng trong lĩnh vực kỹ thuật, riêng các ngành Kinh tế và Văn Sử mới được mở vài năm gần đây nên không phải là những ngành chủ chốt của trường, do đó số lượng sinh viên tuyển vào cũng không nhiều, vì thế Duy Quyên là cô bạn duy nhất trong phòng học ngành Xã hội. Tính của Duy Quyên khá chỉn chu, bình thường nói chuyện và làm việc luôn chu đáo. Trịnh Vi không thích cô bạn này lắm, cô cảm thấy Duy Quyên chỉ giả vờ nghiêm chỉnh, tính cách này không hợp với cô. Chỉ có điều Duy Quyên lại rất thích nói chuyện với Trịnh Vi, không có việc gì cũng trêu cô vài câu. Giường trên của Tiểu Bắc là Lục Nha, nhà cô bạn này ở một huyện gần thành phố G. Lục Nha cũng học Cơ khí, cùng lớp với Tiểu Bắc, đó là một cô gái thật thà sống yên phận, chuyện gì mọi người đã ủng hộ, cô cũng không phản đối, mọi người cảm thấy vui, cô cũng thấy vui. Cuối cùng là cô bạn Nguyễn Quản nằm giường trên Trịnh Vi, vừa nghĩ đến cô bạn này thì đúng lúc cô ấy đẩy cửa bước vào.

Tiểu Bắc vừa gọi điện xong, thấy Nguyễn Quản bước vào bèn cười nói, “Người đẹp, đi đâu suốt cả tối vậy?”.

“Đi dạo thôi”, Nguyễn Quản trả lời.

Trịnh Vi đang quay mặt vào tường, cô thầm nghĩ, người như thế mà còn suốt ngày đi dạo quanh trường, không phải là cố tình thả mồi bắt bóng thì còn là cái gì nữa?

Không thể trách Trịnh Vi có thành kiến với cô bạn giường tầng trên, tự cổ văn nhân vốn khinh nhau, mỹ nhân lại càng như vậy. Mặc dù Trịnh Vi không phải là tuyệt mỹ giai nhân nhưng từ nhỏ cô cũng biết mình không đến nỗi, ở trong ngôi trường mà “hòa thượng” chiếm số đông này lại càng có giá hơn. Cô nhớ lại ngày đầu tiên đến nhập học, sau khi làm xong mọi thủ tục, đứng hóng mát dưới bóng cây thì nghe thấy người đứng cách cô không xa gọi lớn, “Này, người đẹp!”. Lúc đó cô khấp khởi mừng thầm, nghĩ bụng, “Mấy anh chàng sinh viên này ít trải sự đời quá”. Đang định quay đầu lại để họ được nhìn chính diện thì thấy ánh mắt của họ đã lướt qua cô và xoáy thẳng vào một cô gái đang từ phía sau đi lên. Nên tả thế nào nhỉ? Ngay cả Trịnh Vi từ trước đến nay luôn tự đánh giá cao bản thân cũng không thể không thừa nhận ánh mắt của đám sinh viên nam lướt qua cô và dừng lại ở tâm điểm khác cũng là điều có lý. Người đẹp, chắc chắn là người đẹp! Các nét trên gương mặt của cô gái đang đi tới đều rất xinh xắn, dáng người dong dỏng cao, phong cách nổi bật. Nhìn người ta ngực ra ngực, eo ra eo, mông ra mông, ngay cả dáng đi cũng toát lên vẻ duyên dáng, thanh thoát, thảo nào mà lão Trương vừa nãy còn cười duyên với cô, giờ cũng quay ngoắt 180 độ, ánh mắt như tia ra đa chiếu thẳng vào người đẹp đó. Trịnh Vi cúi đầu liếc nhìn những đường cong mà trong lòng bắt đầu cảm thấy hụt hẫng.

Nếu nói lần gặp tình cờ này chỉ là một khúc dạo đầu không được vui vẻ lắm thì ngay buổi chiều của buổi học đầu tiên, Trịnh Vi phát hiện thấy cô gái xinh đẹp mà mình gặp trên đường bước vào phòng 402, sau khi chào hỏi mọi người, cô bạn liền leo lên chiếc giường trên đầu Trịnh Vi với một tư thế rất duyên dáng, ngay lập tức Trịnh Vi cảm thấy đây thực sự là một cơn ác mộng.

Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Trịnh Vi đứng trước gương trong nhà tắm và tự an ủi mình - mẹ kế của nàng Bạch

Tuyết cũng xinh đẹp nhưng hoàng tử chỉ thích nàng công chúa nhỏ đáng yêu. Truyện kể rằng tóc nàng Bạch Tuyết đen như gỗ mun, da trắng như tuyết, mắt sáng như sao, đó không phải là cô - Trịnh Vi đó sao? Có thấy Andersen nói gì đến chuyện người nàng Bạch Tuyết trước sau như một đâu? Gương thần ơi gương thần, ai là người đáng yêu nhất trên thế gian? Đó chính là ta, chính là ta, chính là ta!

“Mẹ kế” của nàng Bạch Tuyết tên là Nguyễn Quản, một cái tên khó gọi biết bao. Người có tên Nguyễn Quản này không những không phải là người ngực to, não bé như Trịnh Vi mong muốn mà còn thi đỗ vào khoa Xây dựng - Học viện Công trình Kiến trúc của trường Đại học G với số điểm khá cao (rất không may là lại cùng lớp với Trịnh Vi), tính tình cũng không ghê gớm như Trịnh Vi tưởng tượng, mấy ngày sống cùng nhau, ai cũng thấy cô là một người hòa nhã dễ gần nhưng Trịnh Vi vẫn không thể gần được cô bạn cùng phòng này.

Dĩ nhiên, tâm trạng không vui của Trịnh Vi cũng không ảnh hưởng gì đến việc đám sinh viên nam trong lớp Xây dựng 2 khóa xx reo hò phấn khởi. Ai cũng nói con gái trường G phần lớn là khủng long, con gái khoa Xây dựng còn được mệnh danh là đại khủng long, không ngờ ngay trong buổi nhập học, mọi người đã đồn nhau có hai cô gái rất bắt mắt, một cô duyên dáng xinh đẹp, một cô xinh xắn đáng yêu, cả hai đều rơi vào lớp Xây dựng 2 của bọn họ, là hai trong bảy cô gái của lớp. Thế nào được gọi là kỳ tích? Đây chính là kỳ tích! Đây không những là tin vui đối với toàn thể sinh viên nam lớp Xây dựng 2 khóa xx, mà còn là niềm tự hào của khoa Xây dựng, từ trước tới nay sinh viên nam khoa Xây dựng luôn phải hạ mình để lấy lòng con gái khoa khác, nay đã có cơ hội nở mày nở mặt với cả trường.

Đúng là vật hợp theo loài, người hợp theo nhóm, các cô gái xinh đẹp cũng thích tụ lại một nơi. Như lời của Tiểu Bắc thì mỹ nữ cũng phải có đất, phòng 402 có được diễm phúc là đất lành chim đậu, không tính Nguyễn Quản và Trịnh Vi, bốn cô còn lại mặc dù không quá nổi bật nhưng cũng chẳng đến nỗi nào. Lục Nha mặt mũi sáng sủa, Trác Mĩ có nét khá giống với con gái vùng Giang Tô, Tiểu Bắc mặc dù ăn mặc đơn giản nhưng ngũ quan đoan chính, ngay cả Duy Quyên vốn là cô gái giản dị nhất nhưng nhan sắc cũng không hề khiêm tốn. Như thế điểm tổng đã vượt hẳn so với điểm trung bình của các phòng ký túc xá nữ khác ở trường G, dù không phải khoáng hậu thì cũng là vô tiền, thường xuyên có một số nam sinh ở ký túc xá nam đối diện cất giọng sang, “Này 402, hãy nhìn bên này…”.

Có cô gái nào không thích được con trai nâng niu? Đầu tiên là đề nghị của Trác Mĩ, “Hay sáu người phòng ta gọi là Sáu đóa Kim hoa?”.

Tiểu Bắc phản đối đầu tiên, “Gì mà hoa với lá, quê chết đi được, nếu là tớ thì tớ gọi là Lục đại Kim Cương, nghe rất oai!”.

“Thôi đừng cãi nhau nữa, gọi là Lục đại Mỹ nhân đi!” Đây là gợi ý của Trịnh Vi, mọi người đều ồ lên.

Lục Nha chẳng có ý kiến gì, Duy Quyên không thích tham gia vào những việc chán ngắt như thế, cuối cùng Nguyễn Quản mới chậm rãi lên tiếng quyết định, “Gọi là Lục đại Thiên Hậu đi!”.

Trịnh Vi và Tiểu Bắc cười khúc khích: “Xí, Lục đại Thiên Hậu so với Tứ đại Thiên Vương còn dư ra hai người, nghe được đó. Quyết định như vậy nhé!”.

Tối đến, sau khi tắt đèn, cũng như bao cô gái ở các phòng khác, Lục đại Thiên Hậu thích mở cuộc tọa đàm nói chuyện trên trời dưới biển, Trịnh Vi và Tiểu Bắc là chủ lực đưa ra các vấn đề, thường là bắt đầu từ việc thảo luận bí sử của các nhà lãnh đạo, sau đó kết thúc bằng chủ đề bánh bao của nhà ăn. Thỉnh thoảng Nguyễn Quản cũng xen vào đôi câu, cô không hay nói nhưng nói câu nào thì thâm thúy câu ấy, Lục Nha chỉ cười góp vui, Trác Mĩ thì ngủ say đến mức sét đánh ngang tai cũng không hay biết, chỉ có Duy Quyên thỉnh thoảng nói câu, “Muộn quá rồi, ngủ đi, đừng nói chuyện nữa”.

Tối hôm nay - buổi tối mà lần thứ ba Trịnh Vi không gọi được cho Lâm Tĩnh, cuộc thảo luận vẫn đang tiếp tục, không ngờ Duy Quyên khơi mào, cô nói, “Mọi người khai thật ra nhé, ai có bạn trai rồi, ai chưa có nào. Tớ chưa có đâu”.

Lục Nha thổ lộ, “Mẹ tớ không cho yêu trong trường đại học, tớ cũng không định có người yêu trong thời gian học đại học”.

Trác Mĩ xen vào rằng hồi học cấp ba cô cũng có mảnh tình vắt vai đầu tiên nhưng bạn trai không thi đỗ đại học nên vẫn phải dùi mài kinh sử, đợt nghỉ hè hai người đã chia tay.

Tiểu Bắc hồ hởi, “Tớ cũng thích tìm một anh lắm nhưng người đó phải có đủ bốn điều kiện: cao ráo, có giá, có con mắt và có đầu óc mới được”.

“Làm sao như thế được, tất cả đều đang cô đơn! Nguyễn Quản, còn cậu thì sao?”, Duy Quyên hỏi.

“Ờ! Tớ có người yêu rồi”, lại một lần nữa Nguyễn Quản khiến mọi người phải giật mình. Mỗi người một câu tra hỏi anh bạn bí mật của Nguyễn Quản. Nguyễn Quản không hề ngại ngùng liền giới thiệu sơ qua, bạn trai cô học cùng lớp cấp ba, đã yêu nhau được hai năm, hiện chàng đang học đại học ở Chiết Giang. Các cô gái vừa mới từ giã cuộc sống cấp ba còn khá nhạy cảm trước vấn đề tình yêu nhưng Nguyễn Quản lại thẳng thắn và bình thản kể chuyện tình yêu của mình như vậy khiến mọi người cũng cảm thấy đây là một chuyện hết sức bình thường.

“Thế thì không biết bao nhiêu trái tim của các anh chàng trong trường mình phải tan nát nhỉ?”, Duy Quyên nói. Đột nhiên cô phát hiện ra Trịnh Vi từ trước luôn là người rất tích cực tham gia các cuộc thảo luận nhưng cả tối nay không nói lời nào, bèn hỏi, “Trịnh Vi, còn cậu thì thế nào, cậu ở phe cô đơn hay là phe hoa tươi có chủ rồi?”.

Trịnh Vi nằm trên giường nói với vẻ chán nản, “Tớ chẳng ở phe nào cả”.

“Thế thì lạ nhỉ, hoặc là phải cô đơn hoặc là đã có người yêu, cậu không ở phe nào có nghĩa là sao?”, Tiểu Bắc là người nóng tính, cô lập tức bày tỏ thắc mắc của mình.

“Đồ ngốc!”, giọng Trịnh Vi dù tỏ ra không vui nhưng rất đanh, “Hiện tại tớ đang cô đơn nhưng tớ sẽ có người yêu ngay thôi!”. Lâm Tĩnh rất hiểu tình cảm của cô, Trịnh Vi cũng không nghi ngờ những tình cảm của anh dành cho mình. Hồi còn nhỏ, nói chuyện yêu đương thì còn quá sớm nhưng giờ cô đã đến thành phố G để học đại học, mọi người trong nhà cũng đều mặc nhận quan hệ giữa hai người. Ngoài Tiểu Phi Long là cô ra, ai còn có thể làm bạn gái của Lâm Tĩnh? Chỉ có điều tạm thời cô chưa liên lạc được với anh, nhưng sớm muộn gì anh cũng là của cô!

Duy Quyên liền cười, “Có phải là anh chàng Lâm đang học nghiên cứu sinh ở trường Luật không? Thấy cậu liên tục nhắc đến anh ấy nhưng có thấy anh chàng đó liên lạc lại đâu. Rốt cuộc là anh ta có tồn tại hay không?”.

Nghe vậy, Trịnh Vi vô cùng tức giận liền ngồi phắt dậy, “Sao lại không tồn tại, đợi tớ tìm thấy và bày tỏ lòng mình với anh ấy thì là tớ có người yêu. Đến lúc đó xem các cậu có tin hay không?”.

“Hả? Cậu ngỏ lời? Thế không phải là con gái theo đuổi con trai hay sao?”, Lục Nha kinh ngạc thốt lên.

“Thế thì sao, tớ ghét nhất là cái trò yêu thầm, tớ thích anh ấy thì sẽ nói với anh ấy!”, Trịnh Vi nói.

Từ trước tới nay tính Trịnh Vi là vậy, thích cái gì là nhất quyết phải làm, không để tâm đến hậu quả và cũng không sợ phải trả giá, vì thế Lâm Tĩnh mới nói cô là Tiểu Phi Long dũng cảm.

“Lớn lên cùng nhau, tại sao đến giờ cậu mới bày tỏ lòng mình với anh ấy?”, Duy Quyên vẫn tỏ vẻ nghi ngờ.

“Trước kia anh ấy nói tớ còn nhỏ, chưa hiểu hết mọi chuyện, giờ thì tớ đã vào đại học, tớ đã là người lớn rồi, anh ấy không còn lý do gì để nói tớ nữa.” Trịnh Vi nghĩ đến việc Lâm Tĩnh mất tích mấy ngày nay, vẻ hùng dũng vốn có cũng mang theo đôi phần phiền muộn.

Lần đầu tiên Nguyễn Quản đặt câu hỏi, “Làm sao cậu biết anh ấy sẽ chấp nhận lời tỏ tình của cậu?”.

Trịnh Vi “xí” một tiếng rồi nói, “Tớ là ai, tớ là thiên hạ vô địch Ngọc diện Tiểu Phi Long, có cái gì tớ không giành được chứ?”.

Mọi người đều bật cười vì kiểu trẻ con của cô, chỉ có Trịnh Vi không cười, cô nằm xuống giường, nhớ lại mùa đông hồi năm lớp mười hai Lâm Tĩnh về nhà ăn Tết. Chiều mùng năm Tết, anh đưa cô đi miếu hội, trên đường về, vì cả ngày chơi đùa mệt nhoài nên cô thiu thiu ngủ gật trên xe bus, không để ý nên đầu dần dần ngả vào vai anh, anh không nhúc nhích, chỉ gọi mấy tiếng, “Tiểu Phi Long, Tiểu Phi Long, ngủ say rồi à?”.

Cô cố tình không trả lời, đột nhiên cảm thấy có cái gì rất ấm, pha vào đó một chút ẩm ướt, nhè nhẹ đặt xuống mắt cô. Hàng lông mi của cô khẽ động đậy, mắt nhắm càng chặt hơn, tai bắt đầu nóng lên, hơi ấm tỏa vào tận trái tim.

Trước khi xuống xe Lâm Tĩnh lay cô dậy, trên đường về nhà, không ai nói với ai lời nào, Trịnh Vi bình thường vốn hay nói nhưng hôm nay cũng im lặng. Anh không nhắc đến chuyện đó, cô cũng không nhắc. Lúc về đến khu nhà mình ở, Trịnh Vi nói với anh, “Lâm Tĩnh, em đến thành phố anh đang ở để học đại học được không?”.

Lâm Tĩnh suy nghĩ một lát rồi nói, “Thành phố G chỉ có hai trường đại học nổi tiếng, em học thiên về Tự nhiên, lại không có tính kiên nhẫn, chắc chắn không thể học được trường Luật, còn lại chỉ có trường G, điểm lấy cũng không thấp đâu”. Trịnh Vi học không chăm chỉ lắm nhưng may có chút thông minh, điểm cũng không đến nỗi, chỉ có điều không ổn định.

“Anh cứ chờ xem, em nói thi đỗ chắc chắn sẽ đỗ, đợi đến khi em đến trường G nhập học, em sẽ đi tìm anh, đến lúc đó anh không được giở trò đâu đấy!”, Trịnh Vi nhìn vào đôi mắt to sáng ngời của Lâm Tĩnh.

“Được, anh sẽ đợi em”, Lâm Tĩnh mỉm cười gật đầu.

Đây là lời hứa của anh, tuy không nói ra nhưng cô vẫn hiểu.

Mấy hôm sau, Lâm Tĩnh quay về trường, sau đó có nói chuyện qua điện thoại nhưng cô không được nhìn thấy anh nữa.

Giờ thì Trịnh Vi đã đỗ vào trường Đại học G như mong muốn và đến thành phố có anh. Nhưng cho đến tận bây giờ, anh vẫn chưa liên lạc với cô, đây thực sự không giống phong cách của anh. Trịnh Vi linh cảm rằng chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó nhưng lại không biết cốt lõi của vấn đề nằm ở đâu.

Có điều, Trịnh Vi trước sau vẫn một mực tin tưởng, Lâm Tĩnh từng nói sẽ đợi cô, anh nói là làm, chắc chắn anh sẽ đợi cô, có thể là gần đây anh bận, cậu bạn đãng trí cùng phòng quên nhắn lại với anh, tóm lại là sẽ rất nhanh thôi ‐ có thể chỉ trong ngày mai, Lâm Tĩnh sẽ gọi điện thoại cho cô. Đến lúc đó thì…

Nghĩ đến đây, Trịnh Vi liền nở một nụ cười hạnh phúc trước khi đi vào giấc mộng



Chương 2: Ước mơ ngày nào của chúng ta



Tiểu Bắc quát, “Trịnh Vi, cậu có dừng ngay lại không, cậu cứ đi đi lại lại trong phòng như vậy, chẳng khác nào con gấu bị tiêm acid sulfuric, khó chịu chết đi được”.

Trịnh Vi hét lên, “Tại sao chỉ có mỗi mình tớ làm cậu khó chịu? Trưa nay Trác Mĩ cắn hạt dưa đến nửa tiếng đồng hồ sao cậu không nói gì? Vừa nãy Duy Quyên đeo tai nghe đi đi lại lại ở đây, hát lạc hết giọng cậu cũng không nói, tớ chỉ có đi vài bước mà cậu đã thấy ngứa mắt. Các cậu đều bắt nạt tớ! Tại sao mọi người không hiểu và thông cảm cho sự đau khổ của tớ?”.

Tiểu Bắc cũng chỉ nói đùa, không ngờ Trịnh Vi lại phản ứng dữ dội như thế, cô đoán mình đã động phải ổ kiến lửa, bèn cười hì hì nói, “Quan trọng là vẻ mặt rầu rĩ đó không hợp với hình tượng Ngọc diện Tiểu Phi Long của cậu. Tớ chỉ nói vậy thôi, cậu cứ việc đi, không sao cả, tiếp tục, tiếp tục đi đi.”

Nguyễn Quản vừa tắm xong, xõa tóc từ nhà tắm đi ra, trông thấy cảnh tượng đó, mím môi cười, nói nhỏ, “Chắc con tim của Trịnh Vi đang giằng xé dữ dội lắm đây”.

Lúc này đang là giờ ăn tối, trong phòng chỉ có ba người.

Trịnh Vi nghe thấy tiếng Nguyễn Quản nói vậy, cũng chẳng buồn để ý, than thở một tiếng não nề rồi gục xuống chiếc bàn trước giường nói, “Tớ mâu thuẫn quá, mâu thuẫn quá! Rốt cuộc là phải làm gì đây?”.

“Lại liên quan đến anh chàng Lâm trong truyền thuyết hả?”, Nguyễn Quản vừa chải đầu vừa hỏi Trịnh Vi.

“Cậu cũng biết chuyện à?”

Tiểu Bắc cũng phải bật cười, “Chuyện đó hiện rõ trên mặt cậu rồi kia kìa, người nào mà chẳng nhận ra cơ chứ!”.

“Thực sự là tớ rất mâu thuẫn, đã nửa tháng nay, anh ấy vẫn chưa đến tìm tớ, tớ cũng không tìm thấy anh ấy, liệu có phải anh ấy bị bắt cóc không nhỉ? Tớ đang băn khoăn không biết có nên đến trường tìm anh ấy không?”

“Đi đi, tớ ủng hộ cậu về mặt tinh thần, phải xem tận mắt có phải anh ấy bị cô khác bắt cóc rồi hay không?”, Tiểu Bắc nói.

“Lâm Tĩnh không phải là hạng người như vậy!”, Trịnh Vi lại bắt đầu bào chữa cho thần tượng của mình, hai tay cô đập xuống bàn, nói với vẻ cương quyết, “Anh ấy đã từng nói sẽ đợi tớ thì chắc chắn anh ấy sẽ đợi. Tớ đã quyết định rồi, Muhammad không đi tìm núi, núi sẽ tự đi tìm Muhammad, tí nữa tớ sẽ sang trường Luật”.

Tiểu Bắc vỗ đùi hưởng ứng, “Hay lắm, đây mới là phong cách của cậu”.

Nguyễn Quản đã chải đầu xong liền nói, “Cậu cứ nghĩ cho kỹ đi, ngộ nhỡ anh ấy vẫn không có ở ký túc xá thì sao?”.

Trịnh Vi nhảy lên giường vừa chúi đầu chọn quần áo vừa nói, “Anh ấy không có ở phòng thì tớ đợi cho đến khi anh ấy về mới thôi… Bộ này thế nào?… Hay là bộ này nhỉ?”.

Tiểu Bắc cũng không biết rốt cuộc Trịnh Vi đã thay bao nhiêu bộ quần áo, mãi cho đến khi Nguyễn Quản thu dọn xong đồ đạc chuẩn bị lên thư viện, Trịnh Vi mới mặc lại chiếc áo sơ mi xanh có hoa nhỏ và quần bò mà lúc đầu cô đã mặc, “Hình như bộ này hợp hơn cả”.

Nguyễn Quản liếc một cái rồi nói: “Bộ này đẹp đấy, đơn giản lại đáng yêu, rất hợp với cậu”. Trịnh Vi lại soi gương rồi tỏ vẻ rầu rĩ, “Trán tớ có một cái mụn to quá, làm sao dám gặp mọi người”.

Tiểu Bắc tỏ vẻ suýt ngất, nói: “Tiểu thư, tên của nàng phải là Phiền Hà mới đúng, tớ chán chẳng muốn nói nữa. Nguyễn Quản, có phải cậu lên thư viện không? Đợi tớ với”.

Nguyễn Quản đứng ở cửa đợi Tiểu Bắc, nhân tiện nói với Trịnh Vi, “Một cái mụn thì có sao, có câu thơ nói rằng ve kêu rừng càng tĩnh, chim hót núi càng mịch…”.

“Ý cậu là gì vậy?”, Trịnh Vi thẫn thờ nhìn Nguyễn Quản, “Có sinh viên trường Tự nhiên nào lại văn thơ lai láng như cậu không?”. Từ nhỏ môn Văn luôn là điểm yếu của Trịnh Vi, cô rất ghét những người chơi chữ nghĩa, vì thế mẹ kế vẫn là mẹ kế, chuyên nói những điều công chúa Bạch Tuyết không thể hiểu.

Bà “mẹ kế” liền nói: “Nói một câu để cậu nghe lọt tai nhé, mụn to mặt càng trắng, cậu cứ vui tươi đi gặp chàng đi”.

“Thế hả…”, Trịnh Vi mừng thầm, càng nhìn càng thấy có lý. Đến khi ngẩng đầu lên, Tiểu Bắc và Nguyễn Quản đã đi từ lúc nào không biết, cô bèn đuổi theo gọi với, “Này, các cậu vẫn chưa cho tớ biết đi xe bus nào để đến trường Luật đâu nhé!”.

Trường Luật và trường G là hai trường đại học nổi tiếng nhất ở thành phố phía Nam này, hai trường cách nhau không xa, Trịnh Vi đi xe bus mất nửa tiếng thì đặt chân đến cổng trường Luật. Cô vừa đi vừa ngó, tưởng tượng Lâm Tĩnh cũng đã từng đi vô số lần trên con đường mà mình đang đi, ngắm những phong cảnh mà cô đang ngắm, bất giác cảm thấy mọi thứ lạ lẫm xung quanh trở nên thân thuộc vô cùng.

Đều là trường đại học nhưng đến mỗi trường lại có cảm giác khác nhau. Đặc điểm nổi bật nhất của sinh viên trường G là lúc nào mắt cũng mở to, đeo cặp sách đi lại với vẻ tất bật, cho dù là người chậm rãi cũng phải tự nhắc mình rảo bước nhanh hơn để theo kịp với nhịp sống hối hả xung quanh, ngay cả đàn chuột trong trường cũng phải chạy nhanh hơn chuột nơi khác, sau mười giờ tối, hầu như “chim muông” trên các trục đường chính sẽ giải tán hết. Ngược với đó, trường Đại học Luật trước mắt cô có vẻ gần gũi hơn nhiều, các công trình kiến trúc xung quanh đều mang hơi thở cuộc sống nhiều hơn; sinh viên cũng khá đông, các sinh viên nữ xinh đẹp, ăn mặc thời trang từng nhóm đi đi lại lại nhìn hoa cả mắt, thảo nào nam sinh ở trường G coi đây là thiên đường để họ lựa chọn người yêu.

Một cảm giác khó tả nhói lên trong tim, hóa ra ngày ngày Lâm Tĩnh sống trong vườn hoa rực rỡ như thế này, thảo nào suốt ngày anh không có ở phòng, mải chơi quên mất đường về rồi.

Cô không biết rõ phòng Lâm Tĩnh ở đâu nhưng con gái xinh xắn cũng lợi thật, lúc hỏi đường đã chứng minh được điều đó. Tất cả đều diễn ra rất thuận lợi, lần thứ ba Trịnh Vi hỏi đường ở gần khu ký túc xá nghiên cứu sinh, một anh sinh viên tự nhận là quen Lâm Tĩnh đã đưa cô đến phòng anh.

“Ờ, hình như là phòng này.”

Sau khi anh sinh viên dẫn đường đi khỏi, Trịnh Vi đứng trước cửa phòng nhìn quanh, thấy cửa khép hờ, cô khẽ gõ cửa cho phải đạo rồi đẩy cửa ngó vào. Phía trong rộng hơn phòng cô đang ở, chỉ có hai giường, tầng trên để ngủ, tầng dưới đặt sách vở, đồ đạc và máy tính. Điều này cô đã từng được nghe Lâm Tĩnh kể, chỉ có điều cô nhìn thấy hai chiếc giường đó, chỉ một chiếc có chăn gối, chiếc còn lại để không, một anh sinh viên đang ngồi chơi điện tử, nhưng không phải Lâm Tĩnh.

Trịnh Vi tưởng mình đã tìm sai địa chỉ nhưng anh sinh viên đó đã nhìn thấy cô, liền dừng con chuột máy tính lại, hỏi: “Em gái, em tìm ai vậy?”.

Trịnh Vi mừng quá, cô nhớ ra giọng nói này, mấy lần trước chắc đều là anh chàng này nhấc máy, lần nào cũng nói Lâm Tĩnh không có ở trong phòng và không hề tỏ vẻ bực bội gì, chắc là không sai đâu. Cô đã yên tâm hơn, đã tìm được tổ của anh thì cứ việc ôm cây đợi thỏ thôi, không sợ không bắt được anh, đợi anh về sẽ cho một bài.

Nghĩ đến lát nữa sẽ gặp được Lâm Tĩnh, Trịnh Vi phấn chấn hẳn lên, ngay cả anh bạn cùng phòng anh, cô cũng cảm thấy vô cùng gần gũi, “Chào anh, em muốn hỏi có phải anh Lâm Tĩnh ở đây không ạ?”.

“Em tìm Lâm Tĩnh hả… trước kia anh ấy ở đây…”

“Hả? Thế anh ấy chuyển phòng rồi ạ?”, Trịnh Vi gãi đầu, “Thảo nào em không thể gặp được anh ấy, anh có biết anh ấy chuyển đi đâu không ạ?”.

Mặt anh bạn cùng phòng tỏ rõ vẻ kinh ngạc, “Cậu ấy đã đi từ mấy hôm trước rồi”.

“Đi? Đi đâu ạ?”, Trịnh Vi quá bất ngờ, mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

“Đi nước ngoài, đi Mỹ. Sao, em không biết à?”, anh bạn cùng phòng nói với vẻ thản nhiên.

“Anh nói dối! Mấy hôm trước em mới gọi điện cho anh ấy, anh còn nói anh ấy ra ngoài, làm sao có chuyện anh ấy đi Mỹ mà

không nói với em?”, Trịnh Vi nhìn anh bạn với vẻ khinh bỉ.

“À, anh biết rồi, em là cô gái mấy lần gọi điện thoại tìm Lâm Tĩnh đúng không?”, anh bạn vỗ đùi vì đã hiểu ra vấn đề.

“Đúng vậy, chính là em đây, thế nên anh nói thẳng ra đi, rốt cuộc anh ấy đi đâu, bao giờ quay về, chắc chắn anh không đưa số điện thoại của em cho anh ấy đúng không?”, Trịnh Vi hỏi với vẻ hùng hổ.

Anh bạn mặt lộ rõ vẻ oan ức, “Anh lừa em làm gì, cậu ấy đi Los Angeles từ mấy hôm trước thật mà. Khoa bọn anh chỉ có một chỉ tiêu trong danh sách trao đổi lưu học sinh, cậu ấy nằm trong danh sách đó, chuyện này có gì phải bí mật đâu. Không tin em cứ sang phòng bên cạnh mà hỏi, mọi người đều biết hết, việc gì anh phải lừa một cô bé như em? Còn số điện thoại của em, cậu ta biết từ lâu rồi, cậu ta bảo anh nói với em rằng cậu ta không có ở phòng, anh biết làm gì hơn…”

Chưa nói hết lời, anh bạn liền giật thót mình vì vẻ mặt đằng đằng sát khí của Trịnh Vi.

Trịnh Vi hoàn toàn không thể chấp nhận lời giải thích này. Thật quá hoang đường! Lâm Tĩnh thích nhất là được nói chuyện qua điện thoại với cô, mặc dù thường là cô nói anh nghe nhưng hai người bao giờ cũng “nấu cháo” đến một, hai tiếng đồng hồ. Cho dù xảy ra chuyện gì, Lâm Tĩnh cũng không thể cố tình lảng tránh nghe điện thoại của cô, huống hồ đi Mỹ là chuyện lớn như vậy, chưa cần nói đến việc cô từ ngàn dặm xa xôi thi vào trường đại học G, chắc chắn anh không thể ra đi vào lúc này, kể cả đúng là anh phải đi nước ngoài, người đầu tiên biết chuyện cũng phải là cô - Trịnh Vi.

“Chắc chắn là anh nói dối! Nếu Lâm Tĩnh đi Mỹ thật thì tại sao không nói với em, nếu anh ấy có ở phòng thì làm sao không nghe điện thoại của em được. Rốt cuộc anh có mưu mô gì?”, Trịnh Vi hỏi dồn dập, cô muốn vạch trần những lời nói dối hoang đường đó.

Anh bạn lùi lại phía sau một chút, dở khóc dở cười, “Ông trời có mắt, anh có mưu đồ gì đâu, em có thể xem chiếc giường để không kia, đó vốn là giường ngủ của Lâm Tĩnh mà”.

Trịnh Vi liếc anh bạn một cái với vẻ cảnh giác rồi hướng về phía chiếc giường để trống mà anh ta chỉ, tinh mắt phát hiện thấy phía đầu giường còn có vật gì đó, từ xa trông khá quen. Cô bước đến và cầm lên, đó là một cuốn Truyện cổ tích Andersen. Cô cầm nó trong tay, cuốn sách này quen thuộc biết bao, quen thuộc đến mức cô không cần mở ra cũng biết trang ba mươi hai còn có nét chữ của cô.

Đây vốn là cuốn sách Trịnh Vi thích nhất, cuối cùng cô đã dùng nó làm quà sinh nhật cho Lâm Tĩnh ‐ người mà cô quý nhất. Dường như muốn chứng minh mình đã sai, cô luống cuống tìm đến trang đó, thấy nét bút mực nghiêng ngả nhưng rất rõ nét, “Sách của Ngọc diện Tiểu Phi Long”.

Cậu sinh viên thấy cô hùng hổ một hồi rồi đột nhiên im bặt, thẫn thờ cầm cuốn sách đứng trước giường Lâm Tĩnh.

“Đấy, anh có lừa em đâu? Hành lý đều mang đi hết rồi, chỉ còn quyển sách này không mang theo.” Cậu bạn vẫn lải nhải giải thích, đột nhiên giật nảy mình vì tiếng khóc thổn thức của Trịnh Vi.

“Anh ấy đi thật rồi. Tại sao không nói với em?!”

Trịnh Vi không muốn tin nhưng không thể không tin vào sự thật đang bày ra trước mắt, Lâm Tĩnh đã đi, ngay cả cuốn sách cô tặng anh, anh cũng vứt lại, cô không biết rốt cuộc là vì sao.

Trịnh Vi cũng không nhớ mình đã khóc bao lâu trong phòng cũ của Lâm Tĩnh, lúc đầu thì đứng, sau đó thì quỳ hẳn xuống, túm lấy ống quần của anh bạn đó tiếp tục khóc. Tiếng khóc của cô đã khiến rất đông sinh viên các phòng khác kéo đến xem, ngay cả ông bảo vệ ký túc xá cũng lên. Mọi người đều hỏi cậu sinh viên đó tại sao lại bắt nạt cô gái này, cậu bạn vừa xấu hổ vừa oan ức, kêu rằng mình bị Lâm Tĩnh hại thật rồi. Cuối cùng, vừa phải dỗ dành vừa phải cầu xin, cậu ta mới đưa được Trịnh Vi đã mệt lả vì khóc tới bến xe bus, trả tiền xe cho cô, đợi chiếc xe chuyển bánh mới thở phào nhẹ nhõm.

Trên xe bus, Trịnh Vi khóc sưng cả hai mắt, dường như muốn trút bỏ mọi buồn khổ, khó hiểu, thất vọng, oan ức theo dòng nước mắt. Làm sao cô không đau lòng được chứ? Lâm Tĩnh của cô, anh chàng Lâm Tĩnh mà từ nhỏ đã là mục tiêu theo đuổi của cô, anh chàng Lâm Tĩnh hứa sẽ đợi cô đã sang Mỹ mà không nói với cô câu nào. Cả thế giới đều biết anh sẽ đi, chỉ mình cô không biết, trước khi đi, ngay cả điện thoại của cô cũng không buồn nghe.

Hành khách trên xe bus chen nhau, mọi người đều dồn mắt vào cô gái đang khóc như mưa như gió này, chắc phải có chuyện gì thương tâm lắm mới khóc thảm như vậy, một lát sau đã có người tốt bụng nhường ghế cho cô. Trịnh Vi không hề ngại ngùng, cô ngồi xuống rồi tiếp tục lau nước mắt, cô cảm thấy mình giống như cô bé bán diêm, cùng với đốm lửa ngắn ngủi lóe lên rồi tắt ngấm. Cô đã bị cả thế giới bỏ rơi.

Trịnh Vi về đến ký túc xá là tám giờ ba mươi phút tối, bạn bè trong phòng chưa ai về, cô ngồi ở mép giường, nhớ lại vẻ hùng dũng đầy khí thế của mình lúc ra đi, cảm giác tựa chiêm bao.

Người về phòng sớm nhất là Nguyễn Quản, vừa đẩy cửa bước vào, thấy Trịnh Vi mặt mũi lem nhem vì khóc quá nhiều đang ngồi một mình ở mép giường, ánh mắt vô hồn, cúi đầu thổn thức, Nguyễn Quản giật mình, vội đặt sách xuống rồi hỏi: “Sao vậy, ai bắt nạt cậu?”.

Trịnh Vi thấy một gương mặt quen thuộc, chẳng buồn để ý đó là cô bạn Nguyễn Quản mà cô không ưa nhất, phản ứng đầu tiên là túm chặt tay áo Nguyễn Quản, nức nở nói: “Nguyễn Quản ơi, Lâm Tĩnh đi rồi!”.

Nguyễn Quản thôi không hoảng hốt nữa, cô lo nhất là Trịnh Vi một mình ra ngoài vào buổi tối bị người xấu bắt nạt, giờ mới biết, hóa ra Trịnh Vi gặp rắc rối ở chỗ Lâm Tĩnh. Nguyễn Quản ngồi xuống, hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện.

Lúc này nước mắt của Trịnh Vi đã cạn khô nhưng vẫn không ngừng sụt sịt. Cô đã vắt óc suy nghĩ mà không thể hiểu nổi tại sao Lâm Tĩnh ra đi đột ngột vậy, không một lời từ biệt. Cô đã lú lẫn vì khóc quá nhiều, ngoài sự đau khổ và thất vọng thì không còn biết gì hết, Nguyễn Quản là người ngoài sẽ nhìn nhận vấn đề tỉnh táo hơn cô rất nhiều. Kể được một hồi lại thút thít khóc, đứt quãng mấy lần cuối cùng cũng kể xong đầu đuôi câu chuyện cho Nguyễn Quản nghe.

“Tại sao lại như vậy, tớ không thể hiểu được, tớ đã làm sai chuyện gì? Trước đó, tụi tớ còn nói chuyện vui vẻ với nhau, tại sao anh ấy lại đi bất ngờ như vậy. Đi thì cứ việc đi, nhưng kiểu gì cũng phải nói với tớ một câu chứ. Nguyễn Quản, cậu bảo rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Nguyễn Quản cảm thấy thắc mắc nhưng cũng không biết phải nói thế nào. Cô ngồi với Trịnh Vi một lát, thấy Trịnh Vi lẩm bẩm, “Tớ phải làm gì bây giờ?”.

Cô vỗ vỗ vào tay Trịnh Vi nói, “Cậu đợi chút”. Rồi quỳ xuống, cúi rạp người lôi từ gầm giường ra một hộp giấy nhỏ. Trịnh Vi cũng đã từng nhìn thấy hộp giấy này, cô tưởng là Nguyễn Quản dùng để đựng sách. Nguyễn Quản nhanh tay xé miệng hộp được dán bằng băng dính, quả nhiên tầng trên cùng là sách, rồi Nguyễn Quản nhặt sách ra, lấy ra hai lon bia như đang chơi trò ảo thuật, cô cầm một lon, một lon đưa cho Trịnh Vi.

Trịnh Vi giật mình, thẫn thờ đón lấy lon bia, quên cả thút thít, cô cũng quỳ xuống theo Nguyễn Quản, lấy tay lật hộp giấy, bất giác kêu lên “Mẹ kiếp!”. Hóa ra dưới mấy cuốn sách mỏng trong hộp giấy toàn là bia lon.

Trịnh Vi nhìn đống bia lon rồi lại nhìn Nguyễn Quản, dụi mắt một cách vô thức. Do cô quá bình thường hay mọi người xung quanh đều trở nên bất thường, tại sao chỉ trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, mọi thứ đều đảo lộn?

“Không phải cậu hỏi tớ phải làm thế nào ư? Nói thật là lúc này tớ cũng không biết phải làm thế nào, chỉ có cái này là tốt thôi. Sao, cậu chưa bao giờ uống à?”, Nguyễn Quản lắc lắc lon bia trước mặt Trịnh Vi.

Thực lòng mà nói, trước thời điểm này, mười tám năm qua, Trịnh Vi chưa bao giờ uống bia nhưng dĩ nhiên là cô sẽ không thừa nhận. Nguyễn Quản vừa dứt lời, cô liền bật ngay lon bia, giơ lên cao quá đầu, “Lấy gì giải sầu, chỉ có Đỗ Khang1!”. Nói rồi ngửa cổ rót thẳng bia vào mồm.

“Từ từ thôi, từ từ thôi.” Thấy bộ dạng của Trịnh Vi như vậy, bất giác Nguyễn Quản vừa bực vừa buồn cười, cô cũng chỉ là cô gái mười tám như Trịnh Vi, mặc dù có sự từng trải trong tình yêu nhưng chưa bao giờ gặp những vấp váp trắc trở trong tình cảm. Cô chỉ biết rằng với hoàn cảnh như Trịnh Vi hiện nay, mọi lời an ủi đều là vô ích, chi bằng để cồn làm chất xúc tác cho bản thân được nếm mùi đau đớn một lần, có thể sẽ thấy dễ chịu hơn.

Khí thế uống bia của Trịnh Vi cao tựa trời đất, tốc độ cũng đáng giật mình, Nguyễn Quản mới nhấp được hai ngụm, Trịnh Vi đã dốc ngược vỏ lon không, ợ một cái, nghiêng người chủ động lấy tiếp bia trong hộp.

“Ấy ấy, cứ từ từ, uống vừa đủ thôi, nhiều quá không tốt đâu”, Nguyễn Quản định ngăn Trịnh Vi lại. Trịnh Vi liền gạt tay cô ra, “Mẹ kế! Gì mà keo kiệt thế, có mỗi tí bia mà cũng tiếc, hôm nào tớ sẽ trả cậu cả xe ô tô tải!”. Nói rồi liền mở lon thứ hai.

1Tương truyền, Đỗ Khang là người đầu tiên biết nấu rượu. Sau này dùng từ “Đỗ Khang” để chỉ rượu. (Mọi chú thích đều của người dịch).

Lon thứ hai vừa mới uống được một nửa, Trịnh Vi bắt đầu lè nhè kể hết những chuyện lặt vặt với Lâm Tĩnh từ thời còn để chỏm cho Nguyễn Quản nghe. Cô kể rằng trong khu tập thể của cơ quan bố mẹ mà cô lớn lên, cô là công chúa nhỏ trong đám trẻ ở đó, các anh chị lớn hơn đều quý cô nhưng cô chỉ thích đi theo anh Lâm Tĩnh - người không bao giờ chơi với bọn trẻ cùng khu tập thể. Trẻ nhỏ chơi loanh quanh trong sân, trẻ lớn đi ra ngoài chơi, chỉ có Lâm Tĩnh ngồi trên lan can nhà mình luyện vi
ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 1641
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN