--> Người con gái anh không thể quên voz - game1s.com

Người con gái anh không thể quên voz

Chào các thím vozer. Em tham gia voz đã lâu nhưng cũng chỉ là để đọc truyện với xem cái rì viu của các thím. Nay em mạn phép xin kể lại 1 câu chuyện của em. Mong các thím ủng cmn hộ. Sai sót góp ý dùm em. Em thì cũng như các chủ thớt khác thôi. Không info, không up ảnh, gió máy hay k thì tuỳ các thím cảm nhận. Em k có lời nào. Ai muốn theo dõi truyện của em thì click, không thì xin đừng nói lời cay đắng. Em xin chân thành cảm ơn và câu truyện bắt đầu.
Sau 1 thời gian vất vả, ăn cũng nghĩ đến chữ, ngủ cũng mơ đến chữ, đến cả đi vệ sinh cũng chữ ý. Thì em đã đường đường chính chính bước vào cánh cửa cấp 3 với số điểm khá cao. 1 thằng học sinh nông thôn như em thì được cánh cổng trường thpt quá sức to và đẹp. Hơn nữa còn được ra thành phố học. Niềm mơ ước của lứa học sinh nông thôn chúng em. Đám bạn của em chả mấy đứa đi học đâu, học xong cấp 2 thì đi làm lao động phổ thông. Haizz!!. Mới 16 tuổi đầu đã phải bươn trải với cuộc sống rồi. Nghĩ mà em lại thấy mình càng phải cố gắng nhiều hơn. Có cơ hội nhất định em sẽ giúp đỡ chúng nó. Hứa danh dự đấy.
Vào 1 buổi chiều đầy nắng và đéo có tý gió nào, nóng vđ ra. Em cưỡi trên con lambogini chạy bằng sức người băng qua cái nắng để đến trường tập trung buổi đầu tiên. Tự hỏi sao đếu tập trung buổi sáng mà hành học sinh đạp xe giữa buổi trứa nắng chang chang thế này. Định mệnh mấy ông lãnh đạo trường. Mà nhà em cách trường 6 cây số. Đạp xe dưới trời nắng thì các thím biết phê thế nào rồi đấy ạ. Nhưng trong đầu vẫn ấp ủ 1 hoài bão cực kì lớn là xem gái thành phố nó có khá hơn gái nông thôn xíu nào không. Nghĩ thôi mà em đã cực kì phấn khích. Sau gần nửa tiếng đồng hồ em đã tới được cổng trường. Ù ôi, to và đẹp hơn trường cấp 2 của em bao nhiêu. Học sinh đông vđ. Em dừng lại xuống dắt xe vào bãi để, theo như lời chỉ của ông bảo vệ. Tìm đúng địa chỉ lớp mình 10a1. Cảm giác hồi hộp kinh khủng. Ngáo ngơ 1 lúc thì em cũng tới được lớp. Bước vào và chọn cái bàn cuối cùng ngồi cho kín. Thôi cho em đổi sang ngôi tôi nhé, không khó xưng hô. Hình như là tôi tới hơi sớm so với mọi người thì phải. Lớp thì mở rồi mà có 1 mình 1 lớp. Thôi kệ, chui xuống bàn cuối ngồi cạnh cái cửa sổ cho mát. Từ tầng 3 nhìn xuống cũng khá đẹp, học sinh qua lại sân trường. Áo quần tươm tất, ai cũng vui vẻ. Đang bâng quơ suy nghĩ thì có 1 nhóm bước vào lớp. Cười cười nói nói, phá tan bầu không khí yên lặng. Mặc dù rất khó chịu nhưng cũng ngẩng đầu lên chào hỏi bạn cùng lớp. Nhìn qua thì là 1 nhóm 4 người gồm 3 con cá sấu và 1 con thiên nga. Haizz. Tôi là con người lầm lý, thích yên tĩnh. Vậy mà giờ đây bị 4 người này phá vỡ. Chào hỏi qua loa 1 lúc thì lớp tôi cũng đã khá đủ. Giờ chỉ đợi ông chủ nhiệm vào thôi. Bỗng nhiên có người giật giật vai áo hỏi tôi: “ xin lỗi cho mình ngồi đây được không”. Quay qua thì đứng hình mất mẹ nó mấy giây. Người đâu mà xinh vậy. Đập vào mắt đầu tiên là em có cái răng khểnh cười sao mà duyên vậy. Da trắng này, mắt to mặt xinh. Em cao tầm 1m6. Em mặc 1 chiếc áo trắng sắn tay với 1 chiếc váy màu đen tới đầu gối. Phải mất tới 3s thì tôi mới lấy lại bình tĩnh và trở về với 1 con người lầm lỳ như bình thường. Lạnh lùng quay đi nói:
– Ừm. !!
Em ngồi xuống cạnh tôi, rồi lôi cái điện thoại ra nghịch. Haiz. Tôi thì cũng chả quan tâm nữa, quay về với những suy nghĩ mông lung trong đầu. Và rồi nhân vật quan trọng nhất của hôm nay cũng bước vào.
Chap 2.
Nhân vật quan trọng nhất hôm nay còn ai vào đây nữa ngoài ông chủ nhiệm. Ông bước vào oai phong vđ. Không ai bảo ai tất cả đều đã ổn định chỗ ngồi. Giờ mới để ý bàn tôi có thêm 2 ông mãnh nữa. Chắc thấy là do con nhỏ xinh quá nên chui vô ngồi cùng này. Bây giờ trong mắt 2 ông này cái bảng ở phía con nhỏ quá. Còn nhỏ thì mặt mũi đỏ như quả gấc. 2 má hồng hồng nhìn càng thêm xinh. Nhỏ chăm chú nhìn lên bảng nghe ông chủ nhiệm bô bô. Ngao ngán chả thèm quan tâm nữa. Tôi cũng quay lên bảng. Mà ngồi nãy giờ còn chưa biết tên cơ. Định bụng định quay sang hỏi thì nhỏ đã huých tay mình nói:
– Bạn tên gì vậy?
Vẫn cái thái độ lạnh lùng nhất có thể đáp:
– L.
Nhỏ lại nói tiếp: “ Bạn đổi chỗ cho mình được không”. Phần nào đoán được là lý do rồi. Cũng ra vẻ ga lăng chút. Tôi đồng ý ngay. Đổi chỗ qua ngồi với 2 ông mãnh kia. Sau đó nhỏ cảm ơn va giới thiệu nhỏ tên Nhi ( gọi tắt là N nhé ). Ngồi nói chuyện vài câu vớ vẩn với 2 ông mãnh kia thì biết 1 ông tên Tuấn ( T nhé ), còn 1 ông tên Nghĩa (Ng nhé). Quay qua nhỏ thì vẫn vậy, có vẻ là học sinh ngoan. Mặt đã không còn đỏ nữa chăm chú nhìn lên bảng. Vẫn khuôn mặt xinh toát vẻ thánh thiện. Thím nào mà là con trai 100% mà nhìn nhỏ lần đầu tiên không mê em không làm người luôn nhé. Nhắc 1 hồi thì ông cũng cho về. Thật tình nãy giờ ngồi mà đéo biết ông nói cái éo gì bên trên nữa. Thôi kệ, quay qua N thì được biết ông nhắc là sáng mai lớp sẽ có buổi lao động đầu tiên tại khu sân cỏ phía sau dãy nhà A. Haiz. Lững thững ra lấy xe đi về. Vì đến sớm nhất lớp nên các thím biết em sẽ về sau cùng rồi đấy. Ngao ngán đợi đến lượt lấy xe. Vài đứa bắt chuyệ

ĐẾN TRANG
Thông Tin
Lượt Xem : 527
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN