--> Kể với anh về thiên thần của em - game1s.com

Kể với anh về thiên thần của em


Anh thương yêu!
Anh luôn hỏi tại sao em lại chọn anh mà không phải ai khác để làm người yêu và có thể sẽ là người chồng trong tương lai của mình? Em chưa bao giờ trả lời anh, không phải vì em không thể trả lời mà vì câu trả lời rất dài, nó là câu chuyện về tuổi thơ vất vả, nó cũng là câu chuyện về người anh thiên thần của em, một thiên thần mà em đã thấy lại một cách sống động qua anh.

Anh biết không? Mỗi lần trời mưa to là em không ngủ được,mưa to mà có sấm chớp thế này em lại nhớ tới những ngày tháng cũ, những ngày thơ ấu bên cạnh anh trai em. Anh có biết vì sao không? Bởi vì mái nhà em bị dột, mỗi lần mưa là nước mưa rơi đầy xuống giường anh Hiếu ướt đẫm, và em lại gọi anh ấy dậy sang ngủ chung với em. Em đã lớn lên trong căn nhà dột nước mưa đó cùng người anh trai làm nghề chạm trổ của mình. Anh trai em phải nghỉ học khi vừa hết lớp 7, anh ấy nghỉ học một cách tự nguyện vì thương mẹ phải nuôi 3 anh em đi học cùng lúc, anh ấy nghỉ học vì muốn em được đi học tiếp, em là niềm tự hào của anh ấy với bạn bè, với tất cả mọi người trên thế giới này.
Chúng em có một tuổi thơ thật sự rất dữ dội, thật thiếu thốn về cả vật chất lẫn tình cảm, tình cảm của người thân và của cả những người hàng xóm. Chúng em không được ai thương hại, không được ai quan tâm hay cho bất kì thứ gì. Bọn em đi học lúc nào cũng phải đi bộ, không được ăn sáng, rất ít khi đóng tiền học đúng thời gian quy định. Em còn nhớ khi em không có tiền đóng học cô giáo chủ nhiệm lớp 2 của em đã nói với em rằng nhà trường đã tạo điều kiện cho em, thưởng sách hàng năm cho em vì lí do học sinh nghèo vượt khó thế mà em và gia đình lại không biết đường mà đóng tiền học, làm mất thi đua của lớp, ý thức kém và vv… những lí do để hạ thấp danh dự của em trước bạn bè chỉ vì 80 nghìn tiền học phí.
Em đã khóc và về nói với mẹ và anh Hiếu, nhưng lúc nào cũng chỉ anh Hiếu là lắng nghe và an ủi em, còn Mẹ quá bận rộn với những lo toan của cuộc sống nên chỉ biết quay lại trách móc cô giáo quá đáng, Mẹ không biết rằng đối với những đứa học sinh tiểu học thì cô giáo là một vị Thánh đáng sợ, lúc nào cũng có thể phạt, có thể mắng , có thể khiến chúng khiếp sợ, không dám trái ý và luôn tin rằng những gì các cô nói là sự thật. Chỉ mình anh Hiếu là biết điều đó.
Anh có biết không? Trong lòng em anh Hiếu là một thiên thần, một người cha, một người thầy, một người anh và một người bạn tốt nhất trên đời. Khi bố mất, Mẹ phải đi làm xa để có thể lo cho cuộc sống của chúng em thì anh Hiếu đã phải làm thay công việc của Mẹ là chăm đứa em út là em lúc bấy giờ mới lên 8. Từ tắm giặt, cơm nước, học hành, mà anh ấy chỉ hơn em có 4 tuổi, một đứa trẻ 12 chăm một đứa lên 8 quả thực rất khó khăn nhất là em lại luôn đau ốm , không đủ sức làm việc gì dù nhỏ như việc quét nhà, thậm chí lúc ấy em còn không biết cầm đũa gắp thức ăn…
Anh biết không? Anh trai em chưa bao giờ được sống một ngày đầy đủ, một ngày hạnh phúc, một ngày thôi phải nghĩ về em, về gia đình. Anh ấy lúc nào cũng phải cố gắng hết mình, lúc nào cũng phải cố sức để bao bọc lấy em, anh ấy không thích cho
Thông Tin
Lượt Xem : 366
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN