--> Làm chồng khổ thật - game1s.com

Làm chồng khổ thật


Để trở thành một ông chồng tân tiến, biết chia sẻ và tạo điều kiện nghỉ ngơi cho vợ cũng đâu phải dễ. Chồng thì vẫn làm chồng mà thôi.
***

Về tới nhà, vừa bước chân qua ngưỡng cửa là tôi bắt gặp vợ tôi đang ngồi chồm hổm lau nhà với miếng giẻ trên tay. Tôi liếc nhìn đồng hồ. Bảy giờ hai mươi. 
Tôi cau mặt, không nói không rằng lướt ngang qua cạnh vợ như một cái bóng. Tôi cởi bỏ mũ áo, ngồi vào bàn và với tay cầm lên cuốn sách đang đọc dở, nhưng tôi không tài nào đọc được lấy một chữ. Nỗi bực tức trong lòng cứ mỗi phút một tăng. Hừ, đã nói rồi mà không chịu nghe! Như người ta thường nói, bây giờ là đời sống mới rồi, làm gì còn cái cảnh chồng thì nằm khểnh trên giường vắt chân chữ ngũ đọc sách đọc báo như một ông tướng, trong khi vợ phải nai lưng ra làm việc quần quật suốt ngày như một con mọi chung thân. 
Tôi là một thanh niên tiên tiến nên từ lâu tôi đã biết tỏng đã là chồng thì cần phải làm gì. Phải yêu thương và cảm thông vợ nè. Phải đỡ đần vợ một tay, phụ giúp vợ làm việc nhà nè. Lại còn phải tạo điều kiện cho vợ rảnh rỗi, khuyến khích giúp đỡ vợ học tập, trau dồi văn hóa, đọc sách đọc báo... Ối dào, có gì là mới lạ đâu! Chính tôi đã từng phát biểu hàng trăm lần về những điều này trong các buổi hội thảo về gia đình do báo Phụ nữ tổ chức kia mà!
Chả thế mà đã một tuần nay tôi đặt ra một cái lịch trong nhà: Từ bảy đến chín giờ tối, vợ tôi được giải phóng khỏi mọi việc vặt vãnh và được tự do thoải mái sinh hoạt văn hoá, đọc sách báo hay xem ti-vi tùy thích, còn tôi, một người chồng mẫu mực, sẽ thay ca cho vợ, cáng đáng hết mọi thứ. 
      Vậy mà giờ này, đã bảy giờ hai mươi rồi, cô ta còn ngồi hì hục lau nhà, bảo tôi không giận sao được! 
      - Nè, em có thôi đi không! - Cuối cùng, tôi quát lên. 
      - Thì để em lau xong đã!
      Còn chút xíu nữa thôi!
      - Giọng vợ tôi nhỏ nhẹ. 
      - Hừ, còn nửa cái nhà mà la chút xíu! Tại sao hồi chiều em không lau lại để tới giờ này? 
      - Hồi chiều em phải rửa chén. 
      - Thế trước khi rửa chén thì em làm gì? 
      - Em giặt đồ. 
      - Thế trước đó? 
      - Trước đó thì em phải chữa cái bếp dầu. 
      - Bếp dầu, bếp dầu!
      – Tôi cằn nhằn 
     – Sao em không nhờ anh chữa? 
      Vợ tôi ngước nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác: 
      - Thì em đã nhờ anh mấy lần rồi, anh hứa tới hứa lui mà đâu có chịu làm! 
      Tôi giật thót người nhưng kịp thời vớt vát: 
      - Người ta đã hứa thì ráng mà đợi chớ! 
      Vợ tôi tiếp tục cắm cúi lau nhà, tựa hồ không nghe câu nói ngang phè của tôi. Điều đó làm tôi cảm thấy xấu hổ. Tôi cố lấy lại thể diện bằng cách tiếp tục hạch sách: 
      - Thế tối hôm qua em làm gì? Em có đọc sách không? 
      - Không! - Vợ tôi trả lời với giọng biết lỗi. 
      Tôi cảm thấy hả hê liền lên giọng đắc thắng: 
      - Đó, thấy chưa! Lỗi là do em hoàn toàn. Bữa nay thì em còn đổ là tại cái này cái kia, chứ còn hôm qua là tự em từ chối quyền lợi của mình. Anh đã tích cực tạo mọi điều kiện cho em trong khi em thì cứ... 
      -
Thông Tin
Lượt Xem : 187
Tác Giả : Sưa Tầm
GỬI BÌNH LUẬN